Nghe Được Tiếng Lòng Của Tổng Tài Mặt Lạnh - Chương 92: Cậu Đã Báo Cho Cậu Ngôn Biết Chưa?
Chương trước- Chương 1: Câu Chuyện Cẩu Huyết “Hôn Nhân Trao Đổi”
- Chương 2: “Chồng Trước” Của Cậu Quá Độc Ác Và Biến Thái
- Chương 3: Nghe Được Tiếng Lòng?
- Chương 4: Thái Cẩn Ngôn Muốn Hủy Bỏ Hôn Lễ?
- Chương 5: Chấp Nhận Thực Tế Khó Tin
- Chương 6: Tâm Trạng Hoang Mang
- Chương 7: Thái Cẩn Ngôn Cảm Thấy Bản Thân Đang Tự Vả Mặt
- Chương 8: Thái Cẩn Ngôn Tự Khinh Bỉ Chính Mình
- Chương 9: Triệu Chân Tâm Quyết Định Sẽ Báo Thù
- Chương 10: Nước Chanh Mật Ong Chua Hay Ngọt
- Chương 11: Thái Cẩn Ngôn Làm “Công Tác Tư Tưởng” Với Bản Thân
- Chương 12: Thái Cẩn Ngôn Tủi Thân
- Chương 13: Bát Cháo Ăn Liền Ngon Nhất Trên Đời
- Chương 14: “Con Trai” Của Thái Cẩn Ngôn
- Chương 15: Thư Ký Giám Đốc Toàn Năng: Phương Hiệp Hòa
- Chương 16: Nỗi Hoảng Sợ Của Phương Hiệp Hòa
- Chương 17: Phương Hiệp Hòa Hoang Mang Đến Mức Kinh Hoàng
- Chương 18: Tương Kính Như Tân
- Chương 19: “Nhóc Xương Xẩu Cứu Thỏ Xốc Xếch”
- Chương 20: Số Phận Của Ha Ha Trong Kiếp Trước
- Chương 21: Sự Ấm Áp Lặng Thầm
- Chương 22: Em ở nhà chờ anh về
- Chương 23: Thái Cẩn Ngôn trở mặt còn nhanh hơn nướng bánh
- Chương 24: Tổng giám đốc biết cười rồi
- Chương 25: Triệu Chân Tâm suy đoán
- Chương 26: Tay thắt dây an toàn, lòng mất luôn bình tĩnh
- Chương 27: Ai thích ăn cay?
- Chương 28: Yêu nhau yêu cả món ăn
- Chương 29: Anh có cảm thấy kinh tởm không (chương ngọt, để cảm ơn những độc giả lịch sự)
- Chương 30: Thật lòng và khách sáo
- Chương 31: Thái Cẩn Ngôn băn khoăn trăn trở
- Chương 32: Thái Cẩn Ngôn khẩn trương, căng thẳng
- Chương 33: “Tuyệt kỹ” của Thái Cẩn Ngôn
- Chương 34: Tâm Trạng Của Lâm Thanh Liên
- Chương 35: Thái Cẩn Ngôn Khao Khát, Ước Ao
- Chương 36: Thái Cẩn Ngôn tự khinh bỉ bản thân
- Chương 37: Thái Cẩn Ngôn cảm thấy bản thân tội lỗi ngập đầu
- Chương 38: “Em Ly Hôn Với Nó Đi!”
- Chương 39: Đau Đớn Và Chua Xót
- Chương 40: Thái Cẩn Ngôn VS Anh Trai Vợ
- Chương 41: Thái Cẩn Ngôn cầu xin
- Chương 42: Vừa Tức Vừa Buồn Cười
- Chương 43: Thăm Dò Và Nghĩ Lại
- Chương 44: Hạ Quyết Định
- Chương 45: Ha Ha Lên Sàn Diễn Nào!
- Chương 46: Thái Cẩn Ngôn Không Ngại Bán Đứng Bạn Bè
- Chương 47: Thái Cẩn Ngôn Âm Thầm Ghen Tị
- Chương 48: Áy Náy Và Chột Dạ
- Chương 49: Khăn Choàng Cổ Thật Ấm
- Chương 50: Thái Cẩn Ngôn Càng Lúc Càng Quái Dị
- Chương 51: Tâm Sự Cùng Bạn Thân
- Chương 52: Thái Cẩn Ngôn Muốn Đánh Bạn Bè
- Chương 53: Chiếc Khăn Choàng Cổ Bị Vứt Đi Rồi
- Chương 54: Thái Cẩn Ngôn Muốn Thảo Đơn Ly Hôn Với Vợ
- Chương 55: Muốn Điều Tra
- Chương 56: Thái Cẩn Ngôn Có Sữa Uống
- Chương 57: Không Còn Nghe Được Tiếng Lòng
- Chương 58: Cái Giá Của Ly Sữa
- Chương 59: Phương Hiệp Hòa Vô Cùng Sầu Não
- Chương 60: Phương Hiệp Hòa Cảnh Giác Cao Độ
- Chương 61: Vị Trí Thư Ký Tổng Giám Đốc Bị Thay Đổi Rồi
- Chương 62: Phương Hiệp Hòa Đang Muốn Làm Gì Vậy?
- Chương 63: Thái Cẩn Ngôn Đang Có Tâm Sự
- Chương 64: Niềm Tin Của Triệu Chân Tâm
- Chương 65: “Ánh Trăng Sáng” Trong Lòng Của Thái Cẩn Ngôn?
- Chương 66: Triệu Chân Tâm Cũng Biết Ghen Vì Thái Cẩn Ngôn Sao?
- Chương 67: Ai Đã Đánh Thái Cẩn Ngôn?
- Chương 68: Phương Hiệp Hòa Không Muốn Làm Bóng Đèn
- Chương 69: Bình Minh Trong Hộp Giữ Nhiệt
- Chương 70: Tổng Giám Đốc Chẳng Khác Gì Cún To
- Chương 71: Ngượng Ngùng
- Chương 72: Bước Đầu Chia Sẻ
- Chương 73: Có Chút Nhớ
- Chương 74: Có Chút Đau Lòng
- Chương 75: Em Trai Của Thái Cẩn Ngôn?
- Chương 76: Thái Cẩn Ngôn Vốn Thiếu Thốn Tình Cảm
- Chương 77: Bẩn Thỉu
- Chương 78: Lửa Giận Ngập Trời
- Chương 79: Thỏ Giẫm Chó
- Chương 80: Tiềm Chất Bạo Lực
- Chương 81: Xảy Ra Chuyện Gì Rồi?
- Chương 82: Không Thể Liên Lạc
- Chương 83: Chỉ Cần Chân Tâm Vẫn Bình Yên
- Chương 84: Quan Tâm Nhau
- Chương 85: Phòng Vệ Chính Đáng
- Chương 86: Ngôn “Chó Điên”?
- Chương 87: Triệu Chân Tâm Bị Đau Rồi Sao?
- Chương 88: Lên Đi, Tôi Cõng Em
- Chương 89: Triệu Chân Tâm Tức Giận Rồi Sao?
- Chương 90: Cún To Tủi Thân
- Chương 91: Ngã Bệnh
- Chương 92: Cậu Đã Báo Cho Cậu Ngôn Biết Chưa?
- Chương 93: Thím Hai Thật Tinh Tế
- Chương 94: Âm Thầm Tăng Thêm Một Quyết Định
- Chương 95: Cải Tiến?
- Chương 96: Tình Bạn
- Chương 97: Về Nhà
- Chương 98: Choáng Váng
- Chương 99: Sao Có Thể Không Lo Lắng?
- Chương 100: Đút Cháo
- Chương 101: Anh Mau Đến Đây, Ngồi Xuống, Cởi Áo Ra!
- Chương 102: Thoa Thuốc
- Chương 103: Ám Chỉ
- Chương 104: Ngủ Cùng Nhau
- Chương 105: Buồn Bực
- Chương 106: Tôi Không Cho Phép Mang Thái Cẩn Ngôn Ra Đùa
- Chương 107: Cuôc nói chuyện của những kẻ say
- Chương 108: Ma Men Đưa Lối Dẫn Đường
- Chương 109: Uống Rượu Có Kế Hoạch
- Chương 110: Mượn Rượu Làm Càn
- Chương 111: Giả Vờ Đáng Thương
- Chương 112: Anh Có Thoải Mái Không?
- Chương 113: Tra Tấn Ngọt Ngào
- Chương 114: Trao Đổi
- Chương 115: Ai Bẩn?
- Chương 116: Lý Trí Sụp Đổ
- Chương 117: Tổng Giám Đốc Bị “Sang Chấn Tâm Lý”
- Chương 118: Gặp Gỡ Nơi Quán Cà Phê
- Chương 119: Triệu Chân Tâm PK Mẹ Kế Của Thái Cẩn Ngôn
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137: Giải Thích
- Chương 138: Tự Vạch Trần Vết Sẹo Trong Lòng
- Chương 139: Có Để Ý Không?
- Chương 140: Tôi Không Cho Phép Bất Cứ Ai Nói Xấu Chồng Tôi
- Chương 141: Chuyện Cũ Của Thái Cẩn Ngôn
- Chương 142: Thái Cẩn Ngôn Không Cần Kiếm Tiền?
- Chương 143: Anh Muốn Mệt Chết Luôn À?
- Chương 144: Cơm Chó Bay Tung Tóe
- Chương 145: Tình Bạn Ấm Áp
- Chương 146: Chuyện Cũ Của Triệu Chân Tâm
- Chương 147: Tôi Về Nhà Ăn Cơm Đây
- Chương 148: “Cha Con” Tương Tàn
- Chương 149: Lặng Lẽ Nghĩ Cho Nhau
- Chương 150: Lời Cảm Ơn Chân Thành
- Chương 151: Hai Nỗi Tủi Thân
- Chương 152: Thay Đổi
- Chương 153: Người Thân
- Chương 154: Mủi Lòng
- Chương 155: Được Chị Dâu Chấp Nhận
- Chương 156: Hối Hận Muốn Xanh Ruột
- Chương 157: Hắn Ngốc Đến Khiến Cậu Đau Lòng
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Nghe Được Tiếng Lòng Của Tổng Tài Mặt Lạnh
Chương 92: Cậu Đã Báo Cho Cậu Ngôn Biết Chưa?
Xuống khỏi bậc thang, Triệu Chân Tâm nhìn thấy một dáng người đẫy đà đang loay hoay trong phòng bếp. Thím Hai đã trở lại. Nghe tiếng động, thím Hai quay lại. Nhìn thấy Triệu Chân Tâm và Ha Ha ở bên chân của cậu, thím Hai áy náy cười:
- Cậu Tâm thức rồi à? Ha Ha lại chạy lên lầu quấy rối giấc ngủ của cậu hả? Xin lỗi, cậu Ngôn đã dặn tôi phải cột nó lại mà tôi quên mất. Nhóc con này quen thói mè nheo với cậu Ngôn rồi. Sáng nào nó cũng chạy lên lầu để đòi cậu Ngôn chơi với nó.
Triệu Chân Tâm cũng mỉm cười. Hóa ra Ha Ha vẫn thường xuyên leo lên lầu để gọi Thái Cẩn Ngôn thức dậy, thảo nào cậu chàng không có vẻ gì là sợ khi chạy lên chạy xuống cầu thang như thế. Thấy Triệu Chân Tâm chỉ cười cười không đáp lời, thím Hai thoáng lo lắng. Hôm qua, trước khi Thái Cẩn Ngôn đi công tác đã có gọi điện cho thím Hai, căn dặn thím đến chăm sóc cho Triệu Chân Tâm, còn cẩn thận nhắc tới nhắc lui rằng Triệu Chân Tâm hình như vẫn còn sợ chó mèo, dặn thím đừng để Ha Ha đến gần cậu. Thế mà sáng nay thím lại quên mất, để cho Ha Ha quen đường quen nết chạy thẳng lên lầu quấy rối như thế này. Thím Hai lo lắng liếc nhìn Triệu Chân Tâm một cái, việc này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng nếu giải quyết không khéo sẽ khiến Triệu Chân Tâm giận lây sang Thái Cẩn Ngôn mất. Thím Hai cũng là người hiểu khá rõ tình cảm mà Thái Cẩn Ngôn dành cho Triệu Chân Tâm. Thế nên, thím tuyệt đối không muốn vì chút sơ sót của mình mà để Thái Cẩn Ngôn bị “vợ” tức giận.
Vậy là thím Hai len lén lấy sợi dây xích chó vốn thường dùng để dắt Ha Ha đi dạo ngoài phố. Thím muốn cột “hung thủ” có khả năng gây rạn nứt tình cảm vợ chồng của cậu chủ ra ngoài sân vườn, “cách ly” cậu chàng ra khỏi nguy cơ gây thảm họa. Bình thường chỉ có Thái Cẩn Ngôn cần dây này thì Ha Ha mới có dịp đi dạo phố mà thôi, còn mỗi khi thím Hai cầm dây thì Ha Ha luôn bị cột lại một chỗ, không thể chạy nhảy gì được hết. Thế nên, nhờ bản năng của loài chó, Ha Ha nhìn thấy thím Hai cầm sợi dây xích tiến tới thì kêu lên oăng oẳng như cầu cứu.
Triệu Chân Tâm nghe tiếng kêu thảm thiết của Ha Ha thì phát hiện hành động của thím Hai. Cậu vội vàng ngăn lại:
- Thím Hai, không cần đâu, cứ để Ha Ha sinh hoạt như bình thường là được rồi.
Thím Hai nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm. Thật ra thím cũng không muốn cột Ha Ha lại một chút nào. Hơn nữa, thím Hai đang có ý định để cho “con trai” của cậu chủ làm quen và gần gũi, thân thiết với “vợ của cha”. Biết đâu nhờ thế mà có thể gắn kết thêm tình cảm vợ chồng của cậu chủ. Thế là Ha Ha trong mắt của thím Hai đã thành công chuyển đổi thân phận từ “hung thủ có khả năng gây ra rạn nứt tình cảm của cậu chủ” thành “sứ giả có khả năng hàn gắn tình cảm của cậu chủ” rồi. Đồng thời, thím Hai cũng nhận ra giọng nói của Triệu Chân Tâm nghèn nghẹt và khàn khàn chứ không trong trẻo như mọi khi. Thím lo lắng hỏi:
- Cậu Tâm, cậu bị bệnh sao?
Triệu Chân Tâm gật đầu, thành thật trả lời:
- Vâng, chắc là hôm qua cháu bị cảm nắng rồi.
Thím Hai thoáng hốt hoảng:
- Cậu đã báo cho cậu Ngôn biết chưa?
Triệu Chân Tâm lắc đầu:
- Không cần đâu ạ. Thím cũng đừng nói cho anh ấy biết làm gì. Anh ấy đang bận công tác, đừng để ảnh hưởng đến anh ấy. Cháu chỉ bị cảm vặt thôi, uống thuốc vào là hết ngay ấy mà.
Thím Hai nghe câu nói quen thuộc ấy thì trong lòng không vui một chút nào. Cậu chủ nhà này vẫn thường nói như thế với thím mỗi khi bị bệnh. Cậu ấy còn mua mấy lọ thuốc cảm, thuốc an thần, thuốc hạ sốt để đầy trong tủ và dùng chúng để đối phó qua loa với chính sức khỏe của mình. Không ngờ bây giờ cậu chủ lấy “vợ” rồi thì “vợ” của cậu chủ lại cũng có cách đối xử hời hợt với sức khỏe của bản thân như thế. Đây gọi là “đồng vợ, đồng chồng, xứng lúa vừa đôi” sao? Thím Hai nhớ lại những lần thím cũng bị cảm và “bị” Thái Cẩn Ngôn yêu cầu phải đi khám bệnh, uống thuốc theo toa của bác sĩ đàng hoàng thì đoán rằng, có lẽ hai “vợ chồng” nhà này giống tính của nhau, đều xem thường sức khỏe của mình nhưng quan tâm đến sức khỏe của người khác. Thế là thím dùng ngay chính lý lẽ của Thái Cẩn Ngôn để nói với Triệu Chân Tâm:
- Không được, cậu bị bệnh thì phải đi đến bác sĩ để người ta khám và cho thuốc đàng hoang, không thể uống lung tung được đâu. Ngộ nhỡ uống không đúng thuốc thì hậu quả sẽ càng tệ hơn. Đến lúc đó, người thân của cậu sẽ càng lo lắng hơn nhiều.
Trước kia, thím Hai cũng từng dùng lý lẽ này để thuyết phục Thái Cẩn Ngôn đi khám bệnh, nhưng hắn chỉ cần dùng một ý “tôi không có người thân” là đủ để thím đau lòng không dám nói thêm gì nữa. Nhưng Triệu Chân Tâm thì khác. Thím Hai ít nhiều gì cũng biết Triệu Chân Tâm có anh trai và chị dâu hết mực yêu thương cậu. Hơn nữa, bây giờ Triệu Chân Tâm đã là “người thân” của Thái Cẩn Ngôn rồi. Lý lẽ của thím Hai vừa nói có thể thuyết phục được cậu.
- Cậu Tâm thức rồi à? Ha Ha lại chạy lên lầu quấy rối giấc ngủ của cậu hả? Xin lỗi, cậu Ngôn đã dặn tôi phải cột nó lại mà tôi quên mất. Nhóc con này quen thói mè nheo với cậu Ngôn rồi. Sáng nào nó cũng chạy lên lầu để đòi cậu Ngôn chơi với nó.
Triệu Chân Tâm cũng mỉm cười. Hóa ra Ha Ha vẫn thường xuyên leo lên lầu để gọi Thái Cẩn Ngôn thức dậy, thảo nào cậu chàng không có vẻ gì là sợ khi chạy lên chạy xuống cầu thang như thế. Thấy Triệu Chân Tâm chỉ cười cười không đáp lời, thím Hai thoáng lo lắng. Hôm qua, trước khi Thái Cẩn Ngôn đi công tác đã có gọi điện cho thím Hai, căn dặn thím đến chăm sóc cho Triệu Chân Tâm, còn cẩn thận nhắc tới nhắc lui rằng Triệu Chân Tâm hình như vẫn còn sợ chó mèo, dặn thím đừng để Ha Ha đến gần cậu. Thế mà sáng nay thím lại quên mất, để cho Ha Ha quen đường quen nết chạy thẳng lên lầu quấy rối như thế này. Thím Hai lo lắng liếc nhìn Triệu Chân Tâm một cái, việc này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng nếu giải quyết không khéo sẽ khiến Triệu Chân Tâm giận lây sang Thái Cẩn Ngôn mất. Thím Hai cũng là người hiểu khá rõ tình cảm mà Thái Cẩn Ngôn dành cho Triệu Chân Tâm. Thế nên, thím tuyệt đối không muốn vì chút sơ sót của mình mà để Thái Cẩn Ngôn bị “vợ” tức giận.
Vậy là thím Hai len lén lấy sợi dây xích chó vốn thường dùng để dắt Ha Ha đi dạo ngoài phố. Thím muốn cột “hung thủ” có khả năng gây rạn nứt tình cảm vợ chồng của cậu chủ ra ngoài sân vườn, “cách ly” cậu chàng ra khỏi nguy cơ gây thảm họa. Bình thường chỉ có Thái Cẩn Ngôn cần dây này thì Ha Ha mới có dịp đi dạo phố mà thôi, còn mỗi khi thím Hai cầm dây thì Ha Ha luôn bị cột lại một chỗ, không thể chạy nhảy gì được hết. Thế nên, nhờ bản năng của loài chó, Ha Ha nhìn thấy thím Hai cầm sợi dây xích tiến tới thì kêu lên oăng oẳng như cầu cứu.
Triệu Chân Tâm nghe tiếng kêu thảm thiết của Ha Ha thì phát hiện hành động của thím Hai. Cậu vội vàng ngăn lại:
- Thím Hai, không cần đâu, cứ để Ha Ha sinh hoạt như bình thường là được rồi.
Thím Hai nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm. Thật ra thím cũng không muốn cột Ha Ha lại một chút nào. Hơn nữa, thím Hai đang có ý định để cho “con trai” của cậu chủ làm quen và gần gũi, thân thiết với “vợ của cha”. Biết đâu nhờ thế mà có thể gắn kết thêm tình cảm vợ chồng của cậu chủ. Thế là Ha Ha trong mắt của thím Hai đã thành công chuyển đổi thân phận từ “hung thủ có khả năng gây ra rạn nứt tình cảm của cậu chủ” thành “sứ giả có khả năng hàn gắn tình cảm của cậu chủ” rồi. Đồng thời, thím Hai cũng nhận ra giọng nói của Triệu Chân Tâm nghèn nghẹt và khàn khàn chứ không trong trẻo như mọi khi. Thím lo lắng hỏi:
- Cậu Tâm, cậu bị bệnh sao?
Triệu Chân Tâm gật đầu, thành thật trả lời:
- Vâng, chắc là hôm qua cháu bị cảm nắng rồi.
Thím Hai thoáng hốt hoảng:
- Cậu đã báo cho cậu Ngôn biết chưa?
Triệu Chân Tâm lắc đầu:
- Không cần đâu ạ. Thím cũng đừng nói cho anh ấy biết làm gì. Anh ấy đang bận công tác, đừng để ảnh hưởng đến anh ấy. Cháu chỉ bị cảm vặt thôi, uống thuốc vào là hết ngay ấy mà.
Thím Hai nghe câu nói quen thuộc ấy thì trong lòng không vui một chút nào. Cậu chủ nhà này vẫn thường nói như thế với thím mỗi khi bị bệnh. Cậu ấy còn mua mấy lọ thuốc cảm, thuốc an thần, thuốc hạ sốt để đầy trong tủ và dùng chúng để đối phó qua loa với chính sức khỏe của mình. Không ngờ bây giờ cậu chủ lấy “vợ” rồi thì “vợ” của cậu chủ lại cũng có cách đối xử hời hợt với sức khỏe của bản thân như thế. Đây gọi là “đồng vợ, đồng chồng, xứng lúa vừa đôi” sao? Thím Hai nhớ lại những lần thím cũng bị cảm và “bị” Thái Cẩn Ngôn yêu cầu phải đi khám bệnh, uống thuốc theo toa của bác sĩ đàng hoàng thì đoán rằng, có lẽ hai “vợ chồng” nhà này giống tính của nhau, đều xem thường sức khỏe của mình nhưng quan tâm đến sức khỏe của người khác. Thế là thím dùng ngay chính lý lẽ của Thái Cẩn Ngôn để nói với Triệu Chân Tâm:
- Không được, cậu bị bệnh thì phải đi đến bác sĩ để người ta khám và cho thuốc đàng hoang, không thể uống lung tung được đâu. Ngộ nhỡ uống không đúng thuốc thì hậu quả sẽ càng tệ hơn. Đến lúc đó, người thân của cậu sẽ càng lo lắng hơn nhiều.
Trước kia, thím Hai cũng từng dùng lý lẽ này để thuyết phục Thái Cẩn Ngôn đi khám bệnh, nhưng hắn chỉ cần dùng một ý “tôi không có người thân” là đủ để thím đau lòng không dám nói thêm gì nữa. Nhưng Triệu Chân Tâm thì khác. Thím Hai ít nhiều gì cũng biết Triệu Chân Tâm có anh trai và chị dâu hết mực yêu thương cậu. Hơn nữa, bây giờ Triệu Chân Tâm đã là “người thân” của Thái Cẩn Ngôn rồi. Lý lẽ của thím Hai vừa nói có thể thuyết phục được cậu.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Câu Chuyện Cẩu Huyết “Hôn Nhân Trao Đổi”
- Chương 2: “Chồng Trước” Của Cậu Quá Độc Ác Và Biến Thái
- Chương 3: Nghe Được Tiếng Lòng?
- Chương 4: Thái Cẩn Ngôn Muốn Hủy Bỏ Hôn Lễ?
- Chương 5: Chấp Nhận Thực Tế Khó Tin
- Chương 6: Tâm Trạng Hoang Mang
- Chương 7: Thái Cẩn Ngôn Cảm Thấy Bản Thân Đang Tự Vả Mặt
- Chương 8: Thái Cẩn Ngôn Tự Khinh Bỉ Chính Mình
- Chương 9: Triệu Chân Tâm Quyết Định Sẽ Báo Thù
- Chương 10: Nước Chanh Mật Ong Chua Hay Ngọt
- Chương 11: Thái Cẩn Ngôn Làm “Công Tác Tư Tưởng” Với Bản Thân
- Chương 12: Thái Cẩn Ngôn Tủi Thân
- Chương 13: Bát Cháo Ăn Liền Ngon Nhất Trên Đời
- Chương 14: “Con Trai” Của Thái Cẩn Ngôn
- Chương 15: Thư Ký Giám Đốc Toàn Năng: Phương Hiệp Hòa
- Chương 16: Nỗi Hoảng Sợ Của Phương Hiệp Hòa
- Chương 17: Phương Hiệp Hòa Hoang Mang Đến Mức Kinh Hoàng
- Chương 18: Tương Kính Như Tân
- Chương 19: “Nhóc Xương Xẩu Cứu Thỏ Xốc Xếch”
- Chương 20: Số Phận Của Ha Ha Trong Kiếp Trước
- Chương 21: Sự Ấm Áp Lặng Thầm
- Chương 22: Em ở nhà chờ anh về
- Chương 23: Thái Cẩn Ngôn trở mặt còn nhanh hơn nướng bánh
- Chương 24: Tổng giám đốc biết cười rồi
- Chương 25: Triệu Chân Tâm suy đoán
- Chương 26: Tay thắt dây an toàn, lòng mất luôn bình tĩnh
- Chương 27: Ai thích ăn cay?
- Chương 28: Yêu nhau yêu cả món ăn
- Chương 29: Anh có cảm thấy kinh tởm không (chương ngọt, để cảm ơn những độc giả lịch sự)
- Chương 30: Thật lòng và khách sáo
- Chương 31: Thái Cẩn Ngôn băn khoăn trăn trở
- Chương 32: Thái Cẩn Ngôn khẩn trương, căng thẳng
- Chương 33: “Tuyệt kỹ” của Thái Cẩn Ngôn
- Chương 34: Tâm Trạng Của Lâm Thanh Liên
- Chương 35: Thái Cẩn Ngôn Khao Khát, Ước Ao
- Chương 36: Thái Cẩn Ngôn tự khinh bỉ bản thân
- Chương 37: Thái Cẩn Ngôn cảm thấy bản thân tội lỗi ngập đầu
- Chương 38: “Em Ly Hôn Với Nó Đi!”
- Chương 39: Đau Đớn Và Chua Xót
- Chương 40: Thái Cẩn Ngôn VS Anh Trai Vợ
- Chương 41: Thái Cẩn Ngôn cầu xin
- Chương 42: Vừa Tức Vừa Buồn Cười
- Chương 43: Thăm Dò Và Nghĩ Lại
- Chương 44: Hạ Quyết Định
- Chương 45: Ha Ha Lên Sàn Diễn Nào!
- Chương 46: Thái Cẩn Ngôn Không Ngại Bán Đứng Bạn Bè
- Chương 47: Thái Cẩn Ngôn Âm Thầm Ghen Tị
- Chương 48: Áy Náy Và Chột Dạ
- Chương 49: Khăn Choàng Cổ Thật Ấm
- Chương 50: Thái Cẩn Ngôn Càng Lúc Càng Quái Dị
- Chương 51: Tâm Sự Cùng Bạn Thân
- Chương 52: Thái Cẩn Ngôn Muốn Đánh Bạn Bè
- Chương 53: Chiếc Khăn Choàng Cổ Bị Vứt Đi Rồi
- Chương 54: Thái Cẩn Ngôn Muốn Thảo Đơn Ly Hôn Với Vợ
- Chương 55: Muốn Điều Tra
- Chương 56: Thái Cẩn Ngôn Có Sữa Uống
- Chương 57: Không Còn Nghe Được Tiếng Lòng
- Chương 58: Cái Giá Của Ly Sữa
- Chương 59: Phương Hiệp Hòa Vô Cùng Sầu Não
- Chương 60: Phương Hiệp Hòa Cảnh Giác Cao Độ
- Chương 61: Vị Trí Thư Ký Tổng Giám Đốc Bị Thay Đổi Rồi
- Chương 62: Phương Hiệp Hòa Đang Muốn Làm Gì Vậy?
- Chương 63: Thái Cẩn Ngôn Đang Có Tâm Sự
- Chương 64: Niềm Tin Của Triệu Chân Tâm
- Chương 65: “Ánh Trăng Sáng” Trong Lòng Của Thái Cẩn Ngôn?
- Chương 66: Triệu Chân Tâm Cũng Biết Ghen Vì Thái Cẩn Ngôn Sao?
- Chương 67: Ai Đã Đánh Thái Cẩn Ngôn?
- Chương 68: Phương Hiệp Hòa Không Muốn Làm Bóng Đèn
- Chương 69: Bình Minh Trong Hộp Giữ Nhiệt
- Chương 70: Tổng Giám Đốc Chẳng Khác Gì Cún To
- Chương 71: Ngượng Ngùng
- Chương 72: Bước Đầu Chia Sẻ
- Chương 73: Có Chút Nhớ
- Chương 74: Có Chút Đau Lòng
- Chương 75: Em Trai Của Thái Cẩn Ngôn?
- Chương 76: Thái Cẩn Ngôn Vốn Thiếu Thốn Tình Cảm
- Chương 77: Bẩn Thỉu
- Chương 78: Lửa Giận Ngập Trời
- Chương 79: Thỏ Giẫm Chó
- Chương 80: Tiềm Chất Bạo Lực
- Chương 81: Xảy Ra Chuyện Gì Rồi?
- Chương 82: Không Thể Liên Lạc
- Chương 83: Chỉ Cần Chân Tâm Vẫn Bình Yên
- Chương 84: Quan Tâm Nhau
- Chương 85: Phòng Vệ Chính Đáng
- Chương 86: Ngôn “Chó Điên”?
- Chương 87: Triệu Chân Tâm Bị Đau Rồi Sao?
- Chương 88: Lên Đi, Tôi Cõng Em
- Chương 89: Triệu Chân Tâm Tức Giận Rồi Sao?
- Chương 90: Cún To Tủi Thân
- Chương 91: Ngã Bệnh
- Chương 92: Cậu Đã Báo Cho Cậu Ngôn Biết Chưa?
- Chương 93: Thím Hai Thật Tinh Tế
- Chương 94: Âm Thầm Tăng Thêm Một Quyết Định
- Chương 95: Cải Tiến?
- Chương 96: Tình Bạn
- Chương 97: Về Nhà
- Chương 98: Choáng Váng
- Chương 99: Sao Có Thể Không Lo Lắng?
- Chương 100: Đút Cháo
- Chương 101: Anh Mau Đến Đây, Ngồi Xuống, Cởi Áo Ra!
- Chương 102: Thoa Thuốc
- Chương 103: Ám Chỉ
- Chương 104: Ngủ Cùng Nhau
- Chương 105: Buồn Bực
- Chương 106: Tôi Không Cho Phép Mang Thái Cẩn Ngôn Ra Đùa
- Chương 107: Cuôc nói chuyện của những kẻ say
- Chương 108: Ma Men Đưa Lối Dẫn Đường
- Chương 109: Uống Rượu Có Kế Hoạch
- Chương 110: Mượn Rượu Làm Càn
- Chương 111: Giả Vờ Đáng Thương
- Chương 112: Anh Có Thoải Mái Không?
- Chương 113: Tra Tấn Ngọt Ngào
- Chương 114: Trao Đổi
- Chương 115: Ai Bẩn?
- Chương 116: Lý Trí Sụp Đổ
- Chương 117: Tổng Giám Đốc Bị “Sang Chấn Tâm Lý”
- Chương 118: Gặp Gỡ Nơi Quán Cà Phê
- Chương 119: Triệu Chân Tâm PK Mẹ Kế Của Thái Cẩn Ngôn
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137: Giải Thích
- Chương 138: Tự Vạch Trần Vết Sẹo Trong Lòng
- Chương 139: Có Để Ý Không?
- Chương 140: Tôi Không Cho Phép Bất Cứ Ai Nói Xấu Chồng Tôi
- Chương 141: Chuyện Cũ Của Thái Cẩn Ngôn
- Chương 142: Thái Cẩn Ngôn Không Cần Kiếm Tiền?
- Chương 143: Anh Muốn Mệt Chết Luôn À?
- Chương 144: Cơm Chó Bay Tung Tóe
- Chương 145: Tình Bạn Ấm Áp
- Chương 146: Chuyện Cũ Của Triệu Chân Tâm
- Chương 147: Tôi Về Nhà Ăn Cơm Đây
- Chương 148: “Cha Con” Tương Tàn
- Chương 149: Lặng Lẽ Nghĩ Cho Nhau
- Chương 150: Lời Cảm Ơn Chân Thành
- Chương 151: Hai Nỗi Tủi Thân
- Chương 152: Thay Đổi
- Chương 153: Người Thân
- Chương 154: Mủi Lòng
- Chương 155: Được Chị Dâu Chấp Nhận
- Chương 156: Hối Hận Muốn Xanh Ruột
- Chương 157: Hắn Ngốc Đến Khiến Cậu Đau Lòng
- bình luận