Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4 - Chương 6: Biến mất không còn một dấu vết ?
Chương trước- Chương 1: Đó là cái gì?
- Chương 2: Tuyết tan sống lại
- Chương 3: Minh tinh gặp nạn
- Chương 4: Trứng sinh hài tử
- Chương 5: Đây chỉ là một đứa trẻ bình thường?
- Chương 6: Biến mất không còn một dấu vết ?
- Chương 7: Lam Hiên Vũ
- Chương 8: Sáu năm sau
- Chương 9: Thức tỉnh võ hồn
- Chương 10: Chỉ cần con
- Chương 11: Kiểm tra hồn lực
- Chương 12: Hồn hoàn thần bí
- Chương 13: Hai hồn hoàn xuất hiện cùng lúc ?
- Chương 14: Lam Tiêu bối rối
- Chương 15: Diệp Linh Đồng
- Chương 16: Bóp nhẹ một chút
- Chương 17: Học tập
- Chương 18: Diệp Linh Đồng bị tổn thương?
- Chương 19: Cuộc thi cuối kỳ
- Chương 20: Hồn kỹ mất hiệu lực?
- Chương 21: Diệp Phong tới nhà
- Chương 22: Lam Ngân phản quyển - Ngưng thủy thành băng
- Chương 23: Sức ăn bạo tăng
- Chương 24: Kiểm tra tinh thần lực
- Chương 25: Phi thuyền vũ trụ
- Chương 26: Bay vào vũ trụ
- Chương 27: Đường Nhạc xuất đạo
- Chương 28: Đường Nhạc cùng Hiên Vũ
- Chương 29: Na Na cùng Hiên Vũ
- Chương 30: Có cảm giác đã từng quen biết
- Chương 31: Mô hình đấu khải
- Chương 32: Gặp lại Na Na
- Chương 33: Ta có thể làm lão sư của hắn
- Chương 34: Cửu long hí châu
- Chương 35: Mất tích
- Chương 36: Trò chơi
- Chương 37: Lão sư tới
- Chương 38: Na Na lão sư
- Chương 39: Nguy cơ
- Chương 40: Hai loại năng lượng
- Chương 41: Chiếc nhẫn hóa kích
- Chương 42: Dẫn dắt
- Chương 43: Lam Hiên Vũ cận chiến
- Chương 44: Tái chiến với Diệp Linh Đồng
- Chương 45: Kim văn Lam Ngân Thảo
- Chương 46: Phát triển
- Chương 47: Kim Long Kinh Thiên
- Chương 48: Nhạc công tử ca hát
- Chương 49: Xâm lấn sàn nhún nhảy
- Chương 50: Cái bẫy
- Chương 51: Vĩnh Dạ Quân Vương
- Chương 52: Mẹ, con sợ
- Chương 53: Tội ác đắc thủ
- Chương 54: Đừng sợ
- Chương 55: Hẳn là phảo hoa đi
- Chương 56: Nếu ta không đi với các ngươi thì sao?
- Chương 57: Điều kiện của Na Na
- Chương 58: Na Na lão sư rời đi
- Chương 59: Lớp thiếu niên năng động
- Chương 60: Ba đã trở về!
- Chương 61: Hai thượng tá
- Chương 62: Thu lão sư, Diệp Linh Đồng bắt ta
- Chương 63: Bắt đầu khảo thí
- Chương 64: Đống Thiên Thu
- Chương 65: Mô phỏng khoang thuyền
- Chương 66: Trận chiến mở màn
- Chương 67: Ưu tú
- Chương 68: Tam Nhãn Ma Viên
- Chương 69: Nguy hiểm của Lam Hiên Vũ
- Chương 70: Hôn mê sâu
- Chương 71: Nhạc công tử đột nhiên rời đi
- Chương 72: Đường Nhạc cùng Lam Hiên Vũ
- Chương 73: Ca khúc mới 《Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi》
- Chương 74: Thức tỉnh
- Chương 75: Vé vào cửa buổi hòa nhạc
- Chương 76: Kinh hỉ trên buổi hòa nhạc
- Chương 77: Biểu diễn cùng ta
- Chương 78: Thúc thúc, ta thích ngươi
- Chương 79: Ký túc xá số 333
- Chương 80: Nhập học
- Chương 81: Lưu Phong
- Chương 82: Liệt Kim Điểu
- Chương 83: Triệu Hoán Chi Môn
- Chương 84: Chọn lựa chức nghiệp phụ
- Chương 85: Tinh Thần Lực đệ nhất, Tiền Lỗi
- Chương 86: Thế giới Đấu La
- Chương 87: Đấu Thú Tràng
- Chương 88: Đồng đội không đáng tin cậy!
- Chương 89: Ngân văn Lam Ngân Thảo phụ trợ triệu hoán
- Chương 90: Triệu hoán đến một thiếu nữ đẹp tuyệt sắc
- Chương 91: Kim Long Thăng Thiên
- Chương 92: Suy đoán của Na Na
- Chương 93: Giọng nói của Na Na
- Chương 94: Thí nghiệm triệu hoán
- Chương 95: Tăng phúc
- Chương 96: Đại Ma Vương giảng bài
- Chương 97: Sớm tan học
- Chương 98: Khảo thí sức chiến đấu
- Chương 99: Thất thải
- Chương 100: Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ
- Chương 101: Khảo thí lực lượng
- Chương 102: Tiểu tổ có nhiều điểm cộng nhất
- Chương 103: Mê cung
- Chương 104: Dĩ dật đãi lao
- Chương 105: Phó viện trưởng
- Chương 106: Hoàng Kim Sư Tử hống
- Chương 107: Long ngâm
- Chương 108: Cảm giác quen thuộc của Đống Thiên Thu
- Chương 109: Thu đồ Đệ
- Chương 110: Chiến Cơ không gian
- Chương 111: Ăn hết tất cả
- Chương 112: Lo lắng của Quý Hồng Bân
- Chương 113: Tiến bộ
- Chương 114: Kiểm tra lần nữa!
- Chương 115: Linh Thông Cảnh trung giai
- Chương 116: Lôi đài
- Chương 117: Ngạc Long
- Chương 118: Tái chiến
- Chương 119: Khủng bố Thúy Ma Điểu
- Chương 120: Thắng liên tiếp
- Chương 121: Nhận thua
- Chương 122: Thử áp bách một lát xem
- Chương 123: Võ Hồn dung hợp
- Chương 124: Vấn đề hồn lực
- Chương 125: Nỗi buồn của Quý Hồng Bân
- Chương 126: Nhạc công tử cũng muốn đi Thiên Đấu Tinh
- Chương 127: Cùng thuyền
- Chương 128: Hải tặc vũ trụ
- Chương 129: Nghé con không sợ cọp
- Chương 130: Mở màn trận chiến vũ trụ
- Chương 131: Tinh Tế Bộ Sát Võng
- Chương 132: Tay không diệt chiến hạm
- Chương 133: Nội tâm Lam Hiên Vũ bị phá vỡ
- Chương 134: Giao thoa
- Chương 135: Sát qua đôi môi
- Chương 136: Thơm quá a!
- Chương 137: Đuổi giết
- Chương 138: Không đánh mặt ngươi
- Chương 139: Đống Thiên Thu muốn khảo thí vào Sử Lai Khắc Học Viện
- Chương 140: Na Na đề nghị
- Chương 141: Đột phá
- Chương 142: Song hoàn! Tiến hóa!
- Chương 143: Hỏa nguyên tố
- Chương 144: Thủy hỏa chi đạo
- Chương 145: Quay về Thiên La tinh
- Chương 146: Quà của Na Na
- Chương 147: Quý Hồng Bân hưng phấn
- Chương 148: Lão sư tranh chấp
- Chương 149: Tâm tính biến hóa
- Chương 150: Khảo sát ban đầu
- Chương 151: Trần Nghệ Lỗi rất hiếu kỳ
- Chương 152: Động viên trước khi thi
- Chương 153: Lăng Y Y nói
- Chương 154: Hải tuyển bắt đầu
- Chương 155: Địa Hỏa Xích Long
- Chương 156: Áp lực cực lớn của hải tuyển
- Chương 157: Trên dưới giáp công
- Chương 158: Bạch Long Phản
- Chương 159: Hải tuyển giai đoạn thứ hai
- Chương 160: Cơ hội
- Chương 161: Nhặt tiện nghi
- Chương 162: Sớm trúng tuyển
- Chương 163: Đây là khảo nghiệm
- Chương 164: Lựa chọn của Tiền Lỗi
- Chương 165: Lữ Thiên Tầm muốn lấy lòng
- Chương 166: Minh tưởng sâu
- Chương 167: Quán quân
- Chương 168: Muốn đột phá đến Linh Hải Cảnh
- Chương 169: Câu chuyện của Ngân Thiên Phàm
- Chương 170: Đều là giả dối
- Chương 171: Rút thưởng đĩa quay may mắn
- Chương 172: Phần thưởng
- Chương 173: Dung hợp Hồn Cốt
- Chương 174: Tuyển chọn bắt đầu
- Chương 175: Xâm nhập
- Chương 176: Hung ác với chính mình một chút!
- Chương 177: Nghìn năm Tử Chi
- Chương 178: Hợp tác
- Chương 179: Liên hợp sơ bộ
- Chương 180: Kẻ địch của Kim Ti Ma Viên!
- Chương 181: Đầu hồn cốt Kim Nhãn Báo
- Chương 182: Ta muốn khóc, làm sao bây giờ
- Chương 183: Tiểu tổ của Lăng Thiên học viện!
- Chương 184: Động thủ
- Chương 185: Quang Minh thần phụ thể
- Chương 186: Phản bội
- Chương 187: Lựa chọn của Lam Hiên Vũ
- Chương 188: Kế hoạch
- Chương 189: Băng Thiên Lương
- Chương 190: Tứ hoàn
- Chương 191: Cúc Áo Tạc Đạn
- Chương 192: Thực lực tuyệt đối
- Chương 193: Đại kích màu ám lam
- Chương 194: Ba điều kiện
- Chương 195: Điện Thần Ma Khôi
- Chương 196: Mạch Đao
- Chương 197: Chính diện đối kháng
- Chương 198: Chào cảm ơn
- Chương 199: Sĩ diện cãi láo
- Chương 200: Đệ nhất
- Chương 201: Sống sót hai mươi tư tiếng đồng hồ
- Chương 202: Cứu viện
- Chương 203: Hợp lực đối phó Ám Hắc Ma Hổ
- Chương 204: Thiện Ác Bán Nhân Mã
- Chương 205: Gặp lại ở Sử Lai Khắc !
- Chương 206: Thực lực của Quý lão sư
- Chương 207: Phát triển dưới áp bách
- Chương 208: Thăng Linh Đài
- Chương 209: Hợp tác
- Chương 210: Ngốc đại đao
- Chương 211: Nghe hắn chỉ huy
- Chương 212: Sự tăng phúc cường hãn
- Chương 213: Đoàn đội hoàn chỉnh
- Chương 214: Có thứ tốt ta lại nghĩ tới ngươi
- Chương 215: Có chút không đúng
- Chương 216: Vạn năm Thụ Yêu
- Chương 217: Khổ chiến
- Chương 218: Đánh chết Vạn Niên Thụ Yêu
- Chương 219: Thành công
- Chương 220: Kim sắc tiểu hầu
- Chương 221: Hồn Linh
- Chương 222: Hành tinh mẹ! Ta đến rồi !
- Chương 223: Đứa con của Hồn Thú
- Chương 224: Đại thụ biến hóa
- Chương 225: Cùng cố gắng
- Chương 226: Sử Lai Khắc thành
- Chương 227: Đi ngang qua Đường Môn
- Chương 228: Tu luyện đi, thiếu niên
- Chương 229: Thất thải tái hiện, huyết mạch tiến hóa
- Chương 230: Lân phiến
- Chương 231: Biến dị tốt
- Chương 232: Hai mươi ba cấp
- Chương 233: Cảnh báo
- Chương 234: Vĩnh Hằng Chi Thụ tiến hóa
- Chương 235: Huyết dịch kỳ dị
- Chương 236: Kiểm tra sức khoẻ hoàn tất
- Chương 237: Lam Mộng Cầm
- Chương 238: Tổ hai người
- Chương 239: Hôm nay sẽ đào thải một nửa số người
- Chương 240: Gặp cường địch
- Chương 241: Võ Hồn mất tác dụng
- Chương 242: Ta không có làm gì cả!
- Chương 243: Lam Mộng Cầm cường đại!
- Chương 244: Thí sinh ngũ hoàn
- Chương 245: Thần Linh Ngưng Thần
- Chương 246: Lam Hiên Vũ bị chú ý
- Chương 247: Huy chương Sử Lai Khắc
- Chương 248: Thí nghiệm
- Chương 249: Chế tạo Võ Hồn dung hợp kỹ
- Chương 250: Chọn hệ
- Chương 251: Trung tâm không gian
- Chương 252: Lam Hiên Vũ sát hạch
- Chương 253: Chiến cơ yểm trợ vô trách nhiệm!
- Chương 254: Cơ hội trong tuyệt cảnh
- Chương 255: Ta là chiến cơ khiêu khích
- Chương 256: Lưu Phong đẫm máu
- Chương 257: Ta không thể thất bại
- Chương 258: Cuộc sát hạch tổng hợp thần bí
- Chương 259: Tổ đội
- Chương 260: Màu xanh vàng
- Chương 261: Đừng để ta gặp lại ngươi !
- Chương 262: Xuất phát
- Chương 263: Đến !
- Chương 264: Chiến trường
- Chương 265: Sát hạch bắt đầu
- Chương 266: Ngược điểm xuất phát
- Chương 267: Bám theo
- Chương 268: Nguyên Ân Huy Huy Cường hãn
- Chương 269: Lam Dương phụ trợ
- Chương 270: Tác chiến hình tam giác
- Chương 271: Ra tay!
- Chương 272: Võ Hồn thứ hai của Lam Mộng Cầm
- Chương 273: Trợ giúp
- Chương 274: Ta có bí mật
- Chương 275: Ta được bảo đảm từ bên trong
- Chương 276: Tiến sâu
- Chương 277: Lựa chọn
- Chương 278: Sáu con quái thú thủ lĩnh
- Chương 279: Thúy Ma điểu đại hiển thần uy
- Chương 280: Kẻ địch khủng bố hơn!
- Chương 281: Song Đầu Viên Hầu Vương
- Chương 282: Bùng nổ chồng chất
- Chương 283: Đối thủ cường đại
- Chương 284: Băng Hoàng Chi Vũ
- Chương 285: Tiền Lỗi biến thân
- Chương 286: Võ hồn dung hợp kỹ mới
- Chương 287: Bí mật của Nguyên Ân Huy Huy
- Chương 288: Kết thúc!
- Chương 289: Tuyên bố thành tích
- Chương 290: Đổi huy chương
- Chương 291: Trở về
- Chương 292: Kiêu ngạo vì ngươi
- Chương 293: Tuyển chọn
- Chương 294: Anh Lạc Hồng
- Chương 295: Vào ở
- Chương 296: Đường Chấn Hoa
- Chương 297: Hiểu rõ
- Chương 298: Lợi ích của việc có lão sư
- Chương 299: Lưu Phong bái sư
- Chương 300: Có tất cả cơ duyên
- Chương 301: Mối nguy
- Chương 302: Tự sáng tạo phương pháp tu luyện
- Chương 303: Đây là Sử Lai Khắc
- Chương 304: Bắt đầu lên lớp
- Chương 305: Trung tâm trao đổi
- Chương 306: Hệ biểu diễn
- Chương 307: Tuyên bố nhiệm vụ
- Chương 308: Trao đổi
- Chương 309: Tu luyện trong Hải Thần hồ
- Chương 310: Tự chui đầu vào lưới
- Chương 311: Uông Thiên Vũ
- Chương 312: Quỷ a!
- Chương 313: Mập mạp lại xin nghỉ
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4
Chương 6: Biến mất không còn một dấu vết ?
Dịch: Đức Thành
"Oa oa, oa oa, oa oa!" Tiếng khóc ầm ĩ vang lên trong buồng máy bay. Thật sự là váng trời luôn, cả tai nghe cách âm mà cũng không thể ngăn được.
Lúc mới bắt đầu thì Lam Tiêu định giữ lại một phần ba chỗ vỏ trứng đó, thế nhưng đứa bé kia lại khóc không ngừng, tới khàn cả giọng mà vẫn khóc, Nam Trừng thật sự là không nỡ nhìn nó khóc như vậy nên mỗi lần nó khóc lại lấy một ít vỏ trứng cho nó ăn, kể cũng lạ, chỉ cần được ăn vỏ trứng là nó lại ngừng khóc.
Khi giữ lại một phần năm vỏ trứng thì hắn lại bắt đầu khóc. Tiếng khóc to rõ như âm cao của ca sĩ vậy.
Một phần sáu, một phần bảy, một phần tám,..., một phần mười!
Cuối cùng, cái vỏ trứng chỉ còn lại được có một phần mười, đây là ranh giới cuối cùng. Vì việc này không phải chỉ mình Lam Tiêu có thể quyết định. Cho nên hắn cũng chỉ còn cách đặt cái tâm của mình xuống mà không thể cho đứa nhỏ ăn hết.
Nam Trừng cũng hiểu được quyết định của hắn, dù sao thì bọn hắn cũng phải làm nghiên cứu khoa học. Tuy nàng vẫn thường xuyên dùng đôi mắt ngấn nước mà nhìn Lam Tiêu nhưng cũng không dám bảo hắn cho đứa nhỏ ăn nốt chỗ vỏ trứng kia.
Ban đầu ai cũng nghĩ rằng đứa nhỏ này khóc mệt một lúc là dừng. Nhưng mà ai biết hắn lại có thiên phú dị bẩm về khóc tới vậy. Hắn khóc tới khàn cả giọng mà cũng không chịu ngừng, hắn khóc liền tới ba ngày ba đêm.
Mà ba ngày thời gian đó thì máy bay trinh sát cũng đã hoàn thành nhiệm vụ quét hết vùng cực bắc, nhưng cả đội khảo sát khoa đều vô cùng mỏi mệt. Không ai có thể nghỉ ngơi gì được khi đứa nhỏ khóc như vậy, cho dù là minh tưởng hay ngủ thì cũng đừng nghĩ.
Tuy máy bay trinh sát cũng có phòng nghỉ nhưng ngay cả cửa kim loại của phòng nghỉ cũng chẳng có tác dụng gì với tiếng khóc của đứa nhỏ này. cho nên khi máy bay về tới đầu vùng cực bắc thì tất cả mọi người cũng đã mệt mỏi rã rời.
Trong đầu Nam Trừng giờ chỉ còn tiếng khóc của đứa nhỏ này, mấy ngày nay nàng vẫn chăm sóc nó, nhưng nó thì nước cũng chẳng uống, cũng không chịu ăn bất cứ thứ gì mà chỉ khóc. Ba ngày này Nam Trừng đã thật sự mỏi mệt tới cực độ nhưng lại không có biện pháp gì.
"Mang hắn vào vòng phòng hộ rồi ngươi cũng đi ngủ một lát đi, vòng phòng hộ sẽ cách âm được một chút, hơn nữa trong đấy cũng an toàn, hắn cũng không chạy ra được." Lam Tiêu thấy sắc mặt Nam Trừng uể oải tới mức tái nhợt thì đau lòng mà nói.
"Ừm " Thật sự là Nam Trừng cũng chịu không nổi nữa rồi.
Đúng thật là vòng phòng hộ vẫn có thể ngăn cách tiếng khóc này một chút. tiếng khóc giảm một chút thì tất cả mọi người đều có cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn, trừ người điều khiển thì tất cả nhũng người khác đều tranh thủ đi ngủ một chút.
Mấy ngày nay thật sự là quá mệt mỏi, hơn nữa mọi người cũng đã hoàn thành nhiệm vụ nên tâm tình cũng có thể buông lỏng một chút, nên tất cả đều rất rất dễ dàng ngủ say.
"Oa oa oa..." Đứa nhỏ vẫn tiếp tục khóc, trong đôi mắt đẹp tràn ngập sự ủy khuất.
Mảnh vỏ trứng chỉ còn lại một phần mười kia cũng được đặt trong một vòng phòng hộ khác, trong vòng phòng hộ có thể ngăn cách không khí, nó dùng chân không và nhiệt độ thấp để bảo tồn nên có thể bảo đảm phẩm chất của nó sẽ không bị cải biến.
Muốn minh tưởng trong tiếng khóc thật sự là rất khó, hơn nữa còn có khả năng tẩu hỏa nhập ma nên bọn hắn đều lựa chọn ngủ. Ngủ rất say, trong máy bay cũng dần dần an tĩnh, chỉ có tiếng khóc là vẫn to rõ như vậy.
Sau khi máy bay ra khỏi Cực Bắc thì lập tức bay vụt đến độ cao vạn mét, dựa theo cái tốc độ này thì chỉ cần bảy, tám giờ nữa là bọn họ có thể phản hồi sân bay.
Người điều khiển ngáp một cái, hắn cũng luôn bị tiếng khóc quấy rối a, cũng là mệt mỏi không chịu được. Sau khi kiểm tra kĩ các hệ thống thì hắn cũng khép kín hai mắt, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Tiếng hít thở trong máy bay dần trở nên nhẹ nhàng, đương nhiên cái tiếng khóc inh ỏi kia vẫn là ngoại lệ. Mà một phần mười vỏ trứng còn lại kia đang lóe lên kim văn như ẩn như hiện, lúc này cũng không ai biết là nhịp điệu loé sang của hào quang trên vỏ trứng kia là dao động theo tiếng khóc của đứa nhỏ. Mỗi Khi tiếng khóc to rõ thì những đường vân màu vàng, bạc đó sẽ trở nên sáng chói, mà Khi tiếng khóc yếu bớt thì hài quang đó sẽ thu lại.
Thời gian dần trôi qua, vỏ trứng kia lóe sáng theo tiếng khóc đã dần nên trong suốt, mà ở mặt ngoài vỏ trứng đã xuất hiện một ít vết rách, vừa mới bắt đầu thì nó rất nhỏ nhưng càng ngày vết rách càng lan quanh vỏ trứng.
"Đinh"...một tiếng giòn vang, vỏ trứng tan vỡ, nhưng nó không vỡ thành từng khối mà vỡ thành một mảnh bột mịn rồi biến thành một luồng sáng.
luồng sáng màu kim ngân đó chui ra khỏi vòng phòng hộ một cách dễ dàng rồi lại chui vào vòng phòng hộ của đứa bé. Khi nó tràn vào miệng đứa bé thì rốt cuộc tiếng khóc cũng ngừng lại.
Cả khoang rốt cuộc cũng đã yên tĩnh lại. Sau khi đứa bé được hai màu kim ngân đó tràn vào miệng thì cuối cùng cũng ngủ thật say.
Không biết qua bao lâu...
"Ô...ô...n...g, ô...ô...n...g, ô...ô...n...g!" âm thanh trầm thấm vang lên trong buồng máy bay làm mọi người tỉnh lại từ giấc ngủ say.
"A..., một giấc ngủ thật thoải mái a! Đây là nhắc nhở bắt đầu hạ thấp sao? Chẳng lẽ chúng ta đã về tới nơi rồi?" Nam Trừng mơ mơ màng màng mở hai mắt ra, nàng có chút kinh ngạc mà nhìn về phía tín hiệu nhắc nhở trên lối vào cabin.
Người điều khiển đã tỉnh lại trước một lúc, hắn cười nói: "Đúng vậy, đã tới rồi. Đang đang trong quá trình giảm độ cao."
Nam Trừng đột nhiên cảm thấy có gì đó khác lạ, nàng theo bản năng mà nhìn về phía đài thí nghiệm.
Đứa nhỏ đã rúc vào một chỗ mà ngủ ngon lành, nhìn qua có chút cô độc.
Nam Trừng theo bản năng liền nghĩ đến cha mẹ hắn, các ngươi ở nơi nào vậy? Bọn hắn cũng nhất định sẽ rất nhớ đứa nhỏ này a.
"Ồ!" Nàng đột nhiên nghĩ ra được thứ không đúng là cái gì rồi, đứa nhỏ này đúng là đã ngưng khóc rồi?
Nam Trừng vội vàng đứng lên mà đi tới bên người đứa bé, bộ ngực nhỏ đang phập phồng nhẹ, khuôn mặt trắng nõn còn thỉnh thoảng hiện ra nét cười ngọt ngào.
Đây đúng là đang ngủ a? Nam Trừng t nhẹ nhàng thở ra.
"A..., tới nơi nhanh vậy sao?" Lam Tiêu duỗi lưng một cái rồi đứng dậy.
"Lam Tiêu, ngươi mau tới, hắn ngừng khóc rồi này. Khi hắn không khóc thật sự là trông rất đáng yêu a!" Nam Trừng vui ra mặt.
“Ngừng khóc? Đúng a. Nếu không chúng ta cũng ngủ không lâu như vậy." Vừa nói hắn vừa theo bản năng mà quay đầu nhìn về phía bên kia, sau đó ánh mắt của hắn liền ngốc trệ.
"Vỏ trứng? Vỏ trứng đâu?" Hắn đột nhiên quay người lại, hoảng hốt mà nhìn Nam Trừng.
"A?" Nam Trừng sửng sốt một chút, lúc này nàng mới nhìn về phía chứa vỏ trứng, đúng vậy,nó biến mất không một dấu vết luôn rồi.
"Không phải ta, ta không có làm gì a!" Nam Trừng vội vàng giải thích.
Lúc này mấy người khác cũng đã tỉnh lại, nghe thấy Lam Tiêu hô thất thanh như vậy nên cũng vội vàng xúm lại.
Lam Tiêu khoát tay với Nam Trừng, "Đừng hoảng hốt. Ngươi nói không làm thì chắc chắn sẽ là không làm, ta tin ngươi. Khi mở vòng phòng hộ là nó sẽ ghi chép lại. Chúng ta tra một chút xem nó có bị mở ra không."
Lúc này Nam Trừng mới nhẹ nhàng thở ra, đúng a! Khi mở vòng phòng hộ ra là nó sẽ ghi lại, thậm chí là mật mã mà mỗi người bọn hắn mở đều khác nhau. Có điều, nàng rất hài lòng về việc Lam Tiêu tin tưởng mình như vậy, nên nàng cũng theo bản năng mà buông lỏng rất nhiều. Thế nhưng cái vỏ trứng đâu?
Và hệ thống rất nhanh nói cho bọn hắn đáp án.
Khi nhìn thấy kết quả thì tất cả mọi người cùng ngẩn ra nhìn nhau, sau đó lại tập trung mà nhìn Lam Tiêu, mà Lam Tiêu cũng chẳng còn cách nào ngoài làm một bộ mặt cười khổ, "Các ngươi đừng nhìn ta, ta cũng không biết gì a. Cái này đúng thật là chết cũng không có bằng chứng mà, sao nó lại biến mất không một dấu vết như vậy được chứ
"Oa oa, oa oa, oa oa!" Tiếng khóc ầm ĩ vang lên trong buồng máy bay. Thật sự là váng trời luôn, cả tai nghe cách âm mà cũng không thể ngăn được.
Lúc mới bắt đầu thì Lam Tiêu định giữ lại một phần ba chỗ vỏ trứng đó, thế nhưng đứa bé kia lại khóc không ngừng, tới khàn cả giọng mà vẫn khóc, Nam Trừng thật sự là không nỡ nhìn nó khóc như vậy nên mỗi lần nó khóc lại lấy một ít vỏ trứng cho nó ăn, kể cũng lạ, chỉ cần được ăn vỏ trứng là nó lại ngừng khóc.
Khi giữ lại một phần năm vỏ trứng thì hắn lại bắt đầu khóc. Tiếng khóc to rõ như âm cao của ca sĩ vậy.
Một phần sáu, một phần bảy, một phần tám,..., một phần mười!
Cuối cùng, cái vỏ trứng chỉ còn lại được có một phần mười, đây là ranh giới cuối cùng. Vì việc này không phải chỉ mình Lam Tiêu có thể quyết định. Cho nên hắn cũng chỉ còn cách đặt cái tâm của mình xuống mà không thể cho đứa nhỏ ăn hết.
Nam Trừng cũng hiểu được quyết định của hắn, dù sao thì bọn hắn cũng phải làm nghiên cứu khoa học. Tuy nàng vẫn thường xuyên dùng đôi mắt ngấn nước mà nhìn Lam Tiêu nhưng cũng không dám bảo hắn cho đứa nhỏ ăn nốt chỗ vỏ trứng kia.
Ban đầu ai cũng nghĩ rằng đứa nhỏ này khóc mệt một lúc là dừng. Nhưng mà ai biết hắn lại có thiên phú dị bẩm về khóc tới vậy. Hắn khóc tới khàn cả giọng mà cũng không chịu ngừng, hắn khóc liền tới ba ngày ba đêm.
Mà ba ngày thời gian đó thì máy bay trinh sát cũng đã hoàn thành nhiệm vụ quét hết vùng cực bắc, nhưng cả đội khảo sát khoa đều vô cùng mỏi mệt. Không ai có thể nghỉ ngơi gì được khi đứa nhỏ khóc như vậy, cho dù là minh tưởng hay ngủ thì cũng đừng nghĩ.
Tuy máy bay trinh sát cũng có phòng nghỉ nhưng ngay cả cửa kim loại của phòng nghỉ cũng chẳng có tác dụng gì với tiếng khóc của đứa nhỏ này. cho nên khi máy bay về tới đầu vùng cực bắc thì tất cả mọi người cũng đã mệt mỏi rã rời.
Trong đầu Nam Trừng giờ chỉ còn tiếng khóc của đứa nhỏ này, mấy ngày nay nàng vẫn chăm sóc nó, nhưng nó thì nước cũng chẳng uống, cũng không chịu ăn bất cứ thứ gì mà chỉ khóc. Ba ngày này Nam Trừng đã thật sự mỏi mệt tới cực độ nhưng lại không có biện pháp gì.
"Mang hắn vào vòng phòng hộ rồi ngươi cũng đi ngủ một lát đi, vòng phòng hộ sẽ cách âm được một chút, hơn nữa trong đấy cũng an toàn, hắn cũng không chạy ra được." Lam Tiêu thấy sắc mặt Nam Trừng uể oải tới mức tái nhợt thì đau lòng mà nói.
"Ừm " Thật sự là Nam Trừng cũng chịu không nổi nữa rồi.
Đúng thật là vòng phòng hộ vẫn có thể ngăn cách tiếng khóc này một chút. tiếng khóc giảm một chút thì tất cả mọi người đều có cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn, trừ người điều khiển thì tất cả nhũng người khác đều tranh thủ đi ngủ một chút.
Mấy ngày nay thật sự là quá mệt mỏi, hơn nữa mọi người cũng đã hoàn thành nhiệm vụ nên tâm tình cũng có thể buông lỏng một chút, nên tất cả đều rất rất dễ dàng ngủ say.
"Oa oa oa..." Đứa nhỏ vẫn tiếp tục khóc, trong đôi mắt đẹp tràn ngập sự ủy khuất.
Mảnh vỏ trứng chỉ còn lại một phần mười kia cũng được đặt trong một vòng phòng hộ khác, trong vòng phòng hộ có thể ngăn cách không khí, nó dùng chân không và nhiệt độ thấp để bảo tồn nên có thể bảo đảm phẩm chất của nó sẽ không bị cải biến.
Muốn minh tưởng trong tiếng khóc thật sự là rất khó, hơn nữa còn có khả năng tẩu hỏa nhập ma nên bọn hắn đều lựa chọn ngủ. Ngủ rất say, trong máy bay cũng dần dần an tĩnh, chỉ có tiếng khóc là vẫn to rõ như vậy.
Sau khi máy bay ra khỏi Cực Bắc thì lập tức bay vụt đến độ cao vạn mét, dựa theo cái tốc độ này thì chỉ cần bảy, tám giờ nữa là bọn họ có thể phản hồi sân bay.
Người điều khiển ngáp một cái, hắn cũng luôn bị tiếng khóc quấy rối a, cũng là mệt mỏi không chịu được. Sau khi kiểm tra kĩ các hệ thống thì hắn cũng khép kín hai mắt, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Tiếng hít thở trong máy bay dần trở nên nhẹ nhàng, đương nhiên cái tiếng khóc inh ỏi kia vẫn là ngoại lệ. Mà một phần mười vỏ trứng còn lại kia đang lóe lên kim văn như ẩn như hiện, lúc này cũng không ai biết là nhịp điệu loé sang của hào quang trên vỏ trứng kia là dao động theo tiếng khóc của đứa nhỏ. Mỗi Khi tiếng khóc to rõ thì những đường vân màu vàng, bạc đó sẽ trở nên sáng chói, mà Khi tiếng khóc yếu bớt thì hài quang đó sẽ thu lại.
Thời gian dần trôi qua, vỏ trứng kia lóe sáng theo tiếng khóc đã dần nên trong suốt, mà ở mặt ngoài vỏ trứng đã xuất hiện một ít vết rách, vừa mới bắt đầu thì nó rất nhỏ nhưng càng ngày vết rách càng lan quanh vỏ trứng.
"Đinh"...một tiếng giòn vang, vỏ trứng tan vỡ, nhưng nó không vỡ thành từng khối mà vỡ thành một mảnh bột mịn rồi biến thành một luồng sáng.
luồng sáng màu kim ngân đó chui ra khỏi vòng phòng hộ một cách dễ dàng rồi lại chui vào vòng phòng hộ của đứa bé. Khi nó tràn vào miệng đứa bé thì rốt cuộc tiếng khóc cũng ngừng lại.
Cả khoang rốt cuộc cũng đã yên tĩnh lại. Sau khi đứa bé được hai màu kim ngân đó tràn vào miệng thì cuối cùng cũng ngủ thật say.
Không biết qua bao lâu...
"Ô...ô...n...g, ô...ô...n...g, ô...ô...n...g!" âm thanh trầm thấm vang lên trong buồng máy bay làm mọi người tỉnh lại từ giấc ngủ say.
"A..., một giấc ngủ thật thoải mái a! Đây là nhắc nhở bắt đầu hạ thấp sao? Chẳng lẽ chúng ta đã về tới nơi rồi?" Nam Trừng mơ mơ màng màng mở hai mắt ra, nàng có chút kinh ngạc mà nhìn về phía tín hiệu nhắc nhở trên lối vào cabin.
Người điều khiển đã tỉnh lại trước một lúc, hắn cười nói: "Đúng vậy, đã tới rồi. Đang đang trong quá trình giảm độ cao."
Nam Trừng đột nhiên cảm thấy có gì đó khác lạ, nàng theo bản năng mà nhìn về phía đài thí nghiệm.
Đứa nhỏ đã rúc vào một chỗ mà ngủ ngon lành, nhìn qua có chút cô độc.
Nam Trừng theo bản năng liền nghĩ đến cha mẹ hắn, các ngươi ở nơi nào vậy? Bọn hắn cũng nhất định sẽ rất nhớ đứa nhỏ này a.
"Ồ!" Nàng đột nhiên nghĩ ra được thứ không đúng là cái gì rồi, đứa nhỏ này đúng là đã ngưng khóc rồi?
Nam Trừng vội vàng đứng lên mà đi tới bên người đứa bé, bộ ngực nhỏ đang phập phồng nhẹ, khuôn mặt trắng nõn còn thỉnh thoảng hiện ra nét cười ngọt ngào.
Đây đúng là đang ngủ a? Nam Trừng t nhẹ nhàng thở ra.
"A..., tới nơi nhanh vậy sao?" Lam Tiêu duỗi lưng một cái rồi đứng dậy.
"Lam Tiêu, ngươi mau tới, hắn ngừng khóc rồi này. Khi hắn không khóc thật sự là trông rất đáng yêu a!" Nam Trừng vui ra mặt.
“Ngừng khóc? Đúng a. Nếu không chúng ta cũng ngủ không lâu như vậy." Vừa nói hắn vừa theo bản năng mà quay đầu nhìn về phía bên kia, sau đó ánh mắt của hắn liền ngốc trệ.
"Vỏ trứng? Vỏ trứng đâu?" Hắn đột nhiên quay người lại, hoảng hốt mà nhìn Nam Trừng.
"A?" Nam Trừng sửng sốt một chút, lúc này nàng mới nhìn về phía chứa vỏ trứng, đúng vậy,nó biến mất không một dấu vết luôn rồi.
"Không phải ta, ta không có làm gì a!" Nam Trừng vội vàng giải thích.
Lúc này mấy người khác cũng đã tỉnh lại, nghe thấy Lam Tiêu hô thất thanh như vậy nên cũng vội vàng xúm lại.
Lam Tiêu khoát tay với Nam Trừng, "Đừng hoảng hốt. Ngươi nói không làm thì chắc chắn sẽ là không làm, ta tin ngươi. Khi mở vòng phòng hộ là nó sẽ ghi chép lại. Chúng ta tra một chút xem nó có bị mở ra không."
Lúc này Nam Trừng mới nhẹ nhàng thở ra, đúng a! Khi mở vòng phòng hộ ra là nó sẽ ghi lại, thậm chí là mật mã mà mỗi người bọn hắn mở đều khác nhau. Có điều, nàng rất hài lòng về việc Lam Tiêu tin tưởng mình như vậy, nên nàng cũng theo bản năng mà buông lỏng rất nhiều. Thế nhưng cái vỏ trứng đâu?
Và hệ thống rất nhanh nói cho bọn hắn đáp án.
Khi nhìn thấy kết quả thì tất cả mọi người cùng ngẩn ra nhìn nhau, sau đó lại tập trung mà nhìn Lam Tiêu, mà Lam Tiêu cũng chẳng còn cách nào ngoài làm một bộ mặt cười khổ, "Các ngươi đừng nhìn ta, ta cũng không biết gì a. Cái này đúng thật là chết cũng không có bằng chứng mà, sao nó lại biến mất không một dấu vết như vậy được chứ
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Đó là cái gì?
- Chương 2: Tuyết tan sống lại
- Chương 3: Minh tinh gặp nạn
- Chương 4: Trứng sinh hài tử
- Chương 5: Đây chỉ là một đứa trẻ bình thường?
- Chương 6: Biến mất không còn một dấu vết ?
- Chương 7: Lam Hiên Vũ
- Chương 8: Sáu năm sau
- Chương 9: Thức tỉnh võ hồn
- Chương 10: Chỉ cần con
- Chương 11: Kiểm tra hồn lực
- Chương 12: Hồn hoàn thần bí
- Chương 13: Hai hồn hoàn xuất hiện cùng lúc ?
- Chương 14: Lam Tiêu bối rối
- Chương 15: Diệp Linh Đồng
- Chương 16: Bóp nhẹ một chút
- Chương 17: Học tập
- Chương 18: Diệp Linh Đồng bị tổn thương?
- Chương 19: Cuộc thi cuối kỳ
- Chương 20: Hồn kỹ mất hiệu lực?
- Chương 21: Diệp Phong tới nhà
- Chương 22: Lam Ngân phản quyển - Ngưng thủy thành băng
- Chương 23: Sức ăn bạo tăng
- Chương 24: Kiểm tra tinh thần lực
- Chương 25: Phi thuyền vũ trụ
- Chương 26: Bay vào vũ trụ
- Chương 27: Đường Nhạc xuất đạo
- Chương 28: Đường Nhạc cùng Hiên Vũ
- Chương 29: Na Na cùng Hiên Vũ
- Chương 30: Có cảm giác đã từng quen biết
- Chương 31: Mô hình đấu khải
- Chương 32: Gặp lại Na Na
- Chương 33: Ta có thể làm lão sư của hắn
- Chương 34: Cửu long hí châu
- Chương 35: Mất tích
- Chương 36: Trò chơi
- Chương 37: Lão sư tới
- Chương 38: Na Na lão sư
- Chương 39: Nguy cơ
- Chương 40: Hai loại năng lượng
- Chương 41: Chiếc nhẫn hóa kích
- Chương 42: Dẫn dắt
- Chương 43: Lam Hiên Vũ cận chiến
- Chương 44: Tái chiến với Diệp Linh Đồng
- Chương 45: Kim văn Lam Ngân Thảo
- Chương 46: Phát triển
- Chương 47: Kim Long Kinh Thiên
- Chương 48: Nhạc công tử ca hát
- Chương 49: Xâm lấn sàn nhún nhảy
- Chương 50: Cái bẫy
- Chương 51: Vĩnh Dạ Quân Vương
- Chương 52: Mẹ, con sợ
- Chương 53: Tội ác đắc thủ
- Chương 54: Đừng sợ
- Chương 55: Hẳn là phảo hoa đi
- Chương 56: Nếu ta không đi với các ngươi thì sao?
- Chương 57: Điều kiện của Na Na
- Chương 58: Na Na lão sư rời đi
- Chương 59: Lớp thiếu niên năng động
- Chương 60: Ba đã trở về!
- Chương 61: Hai thượng tá
- Chương 62: Thu lão sư, Diệp Linh Đồng bắt ta
- Chương 63: Bắt đầu khảo thí
- Chương 64: Đống Thiên Thu
- Chương 65: Mô phỏng khoang thuyền
- Chương 66: Trận chiến mở màn
- Chương 67: Ưu tú
- Chương 68: Tam Nhãn Ma Viên
- Chương 69: Nguy hiểm của Lam Hiên Vũ
- Chương 70: Hôn mê sâu
- Chương 71: Nhạc công tử đột nhiên rời đi
- Chương 72: Đường Nhạc cùng Lam Hiên Vũ
- Chương 73: Ca khúc mới 《Thủ hộ thời gian thủ hộ ngươi》
- Chương 74: Thức tỉnh
- Chương 75: Vé vào cửa buổi hòa nhạc
- Chương 76: Kinh hỉ trên buổi hòa nhạc
- Chương 77: Biểu diễn cùng ta
- Chương 78: Thúc thúc, ta thích ngươi
- Chương 79: Ký túc xá số 333
- Chương 80: Nhập học
- Chương 81: Lưu Phong
- Chương 82: Liệt Kim Điểu
- Chương 83: Triệu Hoán Chi Môn
- Chương 84: Chọn lựa chức nghiệp phụ
- Chương 85: Tinh Thần Lực đệ nhất, Tiền Lỗi
- Chương 86: Thế giới Đấu La
- Chương 87: Đấu Thú Tràng
- Chương 88: Đồng đội không đáng tin cậy!
- Chương 89: Ngân văn Lam Ngân Thảo phụ trợ triệu hoán
- Chương 90: Triệu hoán đến một thiếu nữ đẹp tuyệt sắc
- Chương 91: Kim Long Thăng Thiên
- Chương 92: Suy đoán của Na Na
- Chương 93: Giọng nói của Na Na
- Chương 94: Thí nghiệm triệu hoán
- Chương 95: Tăng phúc
- Chương 96: Đại Ma Vương giảng bài
- Chương 97: Sớm tan học
- Chương 98: Khảo thí sức chiến đấu
- Chương 99: Thất thải
- Chương 100: Tự Thể Võ Hồn Dung Hợp Kỹ
- Chương 101: Khảo thí lực lượng
- Chương 102: Tiểu tổ có nhiều điểm cộng nhất
- Chương 103: Mê cung
- Chương 104: Dĩ dật đãi lao
- Chương 105: Phó viện trưởng
- Chương 106: Hoàng Kim Sư Tử hống
- Chương 107: Long ngâm
- Chương 108: Cảm giác quen thuộc của Đống Thiên Thu
- Chương 109: Thu đồ Đệ
- Chương 110: Chiến Cơ không gian
- Chương 111: Ăn hết tất cả
- Chương 112: Lo lắng của Quý Hồng Bân
- Chương 113: Tiến bộ
- Chương 114: Kiểm tra lần nữa!
- Chương 115: Linh Thông Cảnh trung giai
- Chương 116: Lôi đài
- Chương 117: Ngạc Long
- Chương 118: Tái chiến
- Chương 119: Khủng bố Thúy Ma Điểu
- Chương 120: Thắng liên tiếp
- Chương 121: Nhận thua
- Chương 122: Thử áp bách một lát xem
- Chương 123: Võ Hồn dung hợp
- Chương 124: Vấn đề hồn lực
- Chương 125: Nỗi buồn của Quý Hồng Bân
- Chương 126: Nhạc công tử cũng muốn đi Thiên Đấu Tinh
- Chương 127: Cùng thuyền
- Chương 128: Hải tặc vũ trụ
- Chương 129: Nghé con không sợ cọp
- Chương 130: Mở màn trận chiến vũ trụ
- Chương 131: Tinh Tế Bộ Sát Võng
- Chương 132: Tay không diệt chiến hạm
- Chương 133: Nội tâm Lam Hiên Vũ bị phá vỡ
- Chương 134: Giao thoa
- Chương 135: Sát qua đôi môi
- Chương 136: Thơm quá a!
- Chương 137: Đuổi giết
- Chương 138: Không đánh mặt ngươi
- Chương 139: Đống Thiên Thu muốn khảo thí vào Sử Lai Khắc Học Viện
- Chương 140: Na Na đề nghị
- Chương 141: Đột phá
- Chương 142: Song hoàn! Tiến hóa!
- Chương 143: Hỏa nguyên tố
- Chương 144: Thủy hỏa chi đạo
- Chương 145: Quay về Thiên La tinh
- Chương 146: Quà của Na Na
- Chương 147: Quý Hồng Bân hưng phấn
- Chương 148: Lão sư tranh chấp
- Chương 149: Tâm tính biến hóa
- Chương 150: Khảo sát ban đầu
- Chương 151: Trần Nghệ Lỗi rất hiếu kỳ
- Chương 152: Động viên trước khi thi
- Chương 153: Lăng Y Y nói
- Chương 154: Hải tuyển bắt đầu
- Chương 155: Địa Hỏa Xích Long
- Chương 156: Áp lực cực lớn của hải tuyển
- Chương 157: Trên dưới giáp công
- Chương 158: Bạch Long Phản
- Chương 159: Hải tuyển giai đoạn thứ hai
- Chương 160: Cơ hội
- Chương 161: Nhặt tiện nghi
- Chương 162: Sớm trúng tuyển
- Chương 163: Đây là khảo nghiệm
- Chương 164: Lựa chọn của Tiền Lỗi
- Chương 165: Lữ Thiên Tầm muốn lấy lòng
- Chương 166: Minh tưởng sâu
- Chương 167: Quán quân
- Chương 168: Muốn đột phá đến Linh Hải Cảnh
- Chương 169: Câu chuyện của Ngân Thiên Phàm
- Chương 170: Đều là giả dối
- Chương 171: Rút thưởng đĩa quay may mắn
- Chương 172: Phần thưởng
- Chương 173: Dung hợp Hồn Cốt
- Chương 174: Tuyển chọn bắt đầu
- Chương 175: Xâm nhập
- Chương 176: Hung ác với chính mình một chút!
- Chương 177: Nghìn năm Tử Chi
- Chương 178: Hợp tác
- Chương 179: Liên hợp sơ bộ
- Chương 180: Kẻ địch của Kim Ti Ma Viên!
- Chương 181: Đầu hồn cốt Kim Nhãn Báo
- Chương 182: Ta muốn khóc, làm sao bây giờ
- Chương 183: Tiểu tổ của Lăng Thiên học viện!
- Chương 184: Động thủ
- Chương 185: Quang Minh thần phụ thể
- Chương 186: Phản bội
- Chương 187: Lựa chọn của Lam Hiên Vũ
- Chương 188: Kế hoạch
- Chương 189: Băng Thiên Lương
- Chương 190: Tứ hoàn
- Chương 191: Cúc Áo Tạc Đạn
- Chương 192: Thực lực tuyệt đối
- Chương 193: Đại kích màu ám lam
- Chương 194: Ba điều kiện
- Chương 195: Điện Thần Ma Khôi
- Chương 196: Mạch Đao
- Chương 197: Chính diện đối kháng
- Chương 198: Chào cảm ơn
- Chương 199: Sĩ diện cãi láo
- Chương 200: Đệ nhất
- Chương 201: Sống sót hai mươi tư tiếng đồng hồ
- Chương 202: Cứu viện
- Chương 203: Hợp lực đối phó Ám Hắc Ma Hổ
- Chương 204: Thiện Ác Bán Nhân Mã
- Chương 205: Gặp lại ở Sử Lai Khắc !
- Chương 206: Thực lực của Quý lão sư
- Chương 207: Phát triển dưới áp bách
- Chương 208: Thăng Linh Đài
- Chương 209: Hợp tác
- Chương 210: Ngốc đại đao
- Chương 211: Nghe hắn chỉ huy
- Chương 212: Sự tăng phúc cường hãn
- Chương 213: Đoàn đội hoàn chỉnh
- Chương 214: Có thứ tốt ta lại nghĩ tới ngươi
- Chương 215: Có chút không đúng
- Chương 216: Vạn năm Thụ Yêu
- Chương 217: Khổ chiến
- Chương 218: Đánh chết Vạn Niên Thụ Yêu
- Chương 219: Thành công
- Chương 220: Kim sắc tiểu hầu
- Chương 221: Hồn Linh
- Chương 222: Hành tinh mẹ! Ta đến rồi !
- Chương 223: Đứa con của Hồn Thú
- Chương 224: Đại thụ biến hóa
- Chương 225: Cùng cố gắng
- Chương 226: Sử Lai Khắc thành
- Chương 227: Đi ngang qua Đường Môn
- Chương 228: Tu luyện đi, thiếu niên
- Chương 229: Thất thải tái hiện, huyết mạch tiến hóa
- Chương 230: Lân phiến
- Chương 231: Biến dị tốt
- Chương 232: Hai mươi ba cấp
- Chương 233: Cảnh báo
- Chương 234: Vĩnh Hằng Chi Thụ tiến hóa
- Chương 235: Huyết dịch kỳ dị
- Chương 236: Kiểm tra sức khoẻ hoàn tất
- Chương 237: Lam Mộng Cầm
- Chương 238: Tổ hai người
- Chương 239: Hôm nay sẽ đào thải một nửa số người
- Chương 240: Gặp cường địch
- Chương 241: Võ Hồn mất tác dụng
- Chương 242: Ta không có làm gì cả!
- Chương 243: Lam Mộng Cầm cường đại!
- Chương 244: Thí sinh ngũ hoàn
- Chương 245: Thần Linh Ngưng Thần
- Chương 246: Lam Hiên Vũ bị chú ý
- Chương 247: Huy chương Sử Lai Khắc
- Chương 248: Thí nghiệm
- Chương 249: Chế tạo Võ Hồn dung hợp kỹ
- Chương 250: Chọn hệ
- Chương 251: Trung tâm không gian
- Chương 252: Lam Hiên Vũ sát hạch
- Chương 253: Chiến cơ yểm trợ vô trách nhiệm!
- Chương 254: Cơ hội trong tuyệt cảnh
- Chương 255: Ta là chiến cơ khiêu khích
- Chương 256: Lưu Phong đẫm máu
- Chương 257: Ta không thể thất bại
- Chương 258: Cuộc sát hạch tổng hợp thần bí
- Chương 259: Tổ đội
- Chương 260: Màu xanh vàng
- Chương 261: Đừng để ta gặp lại ngươi !
- Chương 262: Xuất phát
- Chương 263: Đến !
- Chương 264: Chiến trường
- Chương 265: Sát hạch bắt đầu
- Chương 266: Ngược điểm xuất phát
- Chương 267: Bám theo
- Chương 268: Nguyên Ân Huy Huy Cường hãn
- Chương 269: Lam Dương phụ trợ
- Chương 270: Tác chiến hình tam giác
- Chương 271: Ra tay!
- Chương 272: Võ Hồn thứ hai của Lam Mộng Cầm
- Chương 273: Trợ giúp
- Chương 274: Ta có bí mật
- Chương 275: Ta được bảo đảm từ bên trong
- Chương 276: Tiến sâu
- Chương 277: Lựa chọn
- Chương 278: Sáu con quái thú thủ lĩnh
- Chương 279: Thúy Ma điểu đại hiển thần uy
- Chương 280: Kẻ địch khủng bố hơn!
- Chương 281: Song Đầu Viên Hầu Vương
- Chương 282: Bùng nổ chồng chất
- Chương 283: Đối thủ cường đại
- Chương 284: Băng Hoàng Chi Vũ
- Chương 285: Tiền Lỗi biến thân
- Chương 286: Võ hồn dung hợp kỹ mới
- Chương 287: Bí mật của Nguyên Ân Huy Huy
- Chương 288: Kết thúc!
- Chương 289: Tuyên bố thành tích
- Chương 290: Đổi huy chương
- Chương 291: Trở về
- Chương 292: Kiêu ngạo vì ngươi
- Chương 293: Tuyển chọn
- Chương 294: Anh Lạc Hồng
- Chương 295: Vào ở
- Chương 296: Đường Chấn Hoa
- Chương 297: Hiểu rõ
- Chương 298: Lợi ích của việc có lão sư
- Chương 299: Lưu Phong bái sư
- Chương 300: Có tất cả cơ duyên
- Chương 301: Mối nguy
- Chương 302: Tự sáng tạo phương pháp tu luyện
- Chương 303: Đây là Sử Lai Khắc
- Chương 304: Bắt đầu lên lớp
- Chương 305: Trung tâm trao đổi
- Chương 306: Hệ biểu diễn
- Chương 307: Tuyên bố nhiệm vụ
- Chương 308: Trao đổi
- Chương 309: Tu luyện trong Hải Thần hồ
- Chương 310: Tự chui đầu vào lưới
- Chương 311: Uông Thiên Vũ
- Chương 312: Quỷ a!
- Chương 313: Mập mạp lại xin nghỉ