Ở Trước Mặt Boss Mạt Thế Xoát Thẻ 363 Ngày - Chương 11
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98: Ngoại truyện
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ở Trước Mặt Boss Mạt Thế Xoát Thẻ 363 Ngày
Chương 11
Edit: Kuro
Beta: Ka
“Hôm nay ta gặp một gã khốn nạn, hắn đẩy ta vào chỗ chết, ta sẽ đích thân bắt hắn phải trả giá đắt”
“Trưa nay ta ăn mì sốt Zha Jiang Mian, không biết ngươi có thích ăn không…”
Như thường ngày, Trương Tri Âm bắt đầu cằn nhằn một mình xem như đó là cuộc sống của mình ở hiện thực, sau đó lại suy nghĩ kế hoạch sinh tồn.
Ở Tuyệt Long Cỗ, từ level 50 trở lên mới có thể ra ngoài. Mà với trình độ của hắn ở đó bây giờ dựa vào đánh quái thăng cấp không phải dễ, trong game trình độ và trang bị không đủ, Trương Tri Âm chỉ muốn mặc thần giáp mà tung hoành một trận.
Trong (Minh Thiên) có một đẳng cấp mà toàn bộ thuộc tính lẫn trang bị đều là thần, gọi là “Người cứu thế”
Mặc thần giáp là có thể thăng cấp, có thể tùy ý điều chỉnh thuộc tính nhân vật. Hiện nay trong game người có cấp cao nhất là đạt đến level 80, nếu muốn thăng cấp trang bị của level 80, không tính đến thất bại thì một lần ít nhất cũng phải mất 3 vạn đồng, nhưng lại được trang bị đẳng cấp cao nhất. Mà để thu thập đủ trang bị sơ cấp cũng phải mất hai ngàn đồng, giá trên thị trường là 1888 đồng.
Trương Tri Âm nhìn số tiến của mình, lại nạp thêm 3000 đồng.
Hắn ngày nào cũng cơm no áo ấm, không bao giờ đói bụng, cũng không có dự định mua nhà hay xe, lại càng chưa có ý định tìm bạn gái.
Đem tiền tiêu vào game cũng giống như tiêu vào bạn gái vậy. Nhìn Boss, Trương Tri Âm lặng lẽ suy nghĩ.
Trước khi đi ngủ, hắn mua một hộp sô cô la tặng cho y, không quên nói: “Đừng ăn vào buổi tối, sẽ bị sâu răng”
______________________
Sau khi tỉnh dậy ở Minh Thiên, việc đầu tiên Trương Tri Âm làm là mở thương thành, quả nhiên có thấy bán trang phục sơ cấp giá 1888 đồng.
Trang phục gồm có áo cánh, giày, áo choàng, dây chuyền, nhẫn, trang sức, mỗi một linh kiện đều có một tên đặc biệt. Bộ này nổi tiếng không chỉ vì sở hữu thuộc tính tốt, mà còn là vì thiết kế vô cùng tinh xảo, đẹp mắt.
Ví dụ như riêng phần trang sức có 13 mũi kim bạc, gọi là “Mặt nạ tận thế”, đồ trang sức của nam làm bằng da màu đen gọi là “Bảo vệ tận thế”, áo giáp bạc cùng áo choàng dài màu đen gọi là “Vinh quang”
Trang phục dùng màu đen làm chủ, trong game nếu có bộ sau còn có thể đeo thẻ bài bạc ánh quang.
Người bán hàng nhanh nhảu, vừa thấy người mua trả tiền luôn liền đem đồ gửi qua hệ thống đến tay khách hàng.
Trương Tri Âm thấy trang bị từ trên trời rơi xuống lạc cạch trên mặt đất.
Có một bản giới thiệu, đây đều là đồ độc nhất vô nhị mang ma lực bí ẩn, chỗ nào cũng phủ ánh kim, cầm lên còn có thể đập chết người. Hắn nhanh chóng trốn qua một bên, ngó xung quanh không thấy ai liền chạy ra thu hàng.
Người bán hàng nhận được tiền rất nhiệt tình, còn nhắc hắn: “Nếu ngươi cần vật liệu nâng cấp trang bị có thể tìm đến ta, ta sẽ cho ngươi giá ưu đãi ~”
Trương Tri Âm nhìn trang bị hiện lên ám khí như muốn giết người, im lặng một phút, cuối cùng thu trang bị, hắn vui vì trong bộ này không có “Vòng”.
Thực ra hắn cũng có chút sai lầm, trang phục có dây chuyền và vòng đều là chất liệu da màu đen, cũng không quá khoa trương. Nhưng hắn từ nhỏ đến lớn chỉ đeo đồng hồ cùng bùa hộ mệnh mà ông ngoại cho, chừng đó điều kiện đủ để hắn khó có thể chịu đựng – đặc biệt, trang phục bao gồm giày cao đến đầu gối, Trương Tri Âm thề rằng đời này không có ý định đi đôi giày dài như vậy!
Nhưng hắn vẫn vui mừng vì đã không chọn bộ “Tự do”. Trọn bộ trang phục tràn ngập ánh kim loại của giáp, trong game bộ trang phục này khá thịnh hành.
Nhưng hiệu suất lại cực thấp, chỉ là khác linh kiện bình thường nên cho dù có tiền cũng không mua được giấy chứng nhận. Sau đó người chơi cùng nhau kháng nghị, phía công ty mới đổi nó thành linh kiện đặc thù, không có nó cũng không ảnh hưởng đến thuộc tính trang phục, còn có thể khiến thuộc tính trang phục tăng lên hai bậc.
Sau khi mặc toàn bộ trang bị, Trương Tri Âm mới phát hiện “Quang minh” không biết đã rơi ở chỗ nào.
Hắn lọ mọ trong sơn động tối tăm, cuối cùng cũng thấy nó sáng lên trong hộp nhỏ màu bạc.
Là một người cẩu thả, Trương Tri Âm không để ý đến nhẫn nhìn như thế nào, chỉ biết là nó màu bạc, trạm khắc tinh xảo. Nên hắn cũng không biết chiếc nhẫn này không thuộc trang phục hắn mặc trên người mà là một chiếc nhẫn đơn giản, vòng trong có khắc một dòng chữ nhỏ – “Hãy đồng ý yêu ta, Y”
Mà chiếc nhẫn này có thuộc tính đặc biệt là có thể thay đổi hình dạng, phát huy thuộc tính một cách hiệu quả, một khi đã đeo vào thì không thể tháo ra.
Beta: Ka
“Hôm nay ta gặp một gã khốn nạn, hắn đẩy ta vào chỗ chết, ta sẽ đích thân bắt hắn phải trả giá đắt”
“Trưa nay ta ăn mì sốt Zha Jiang Mian, không biết ngươi có thích ăn không…”
Như thường ngày, Trương Tri Âm bắt đầu cằn nhằn một mình xem như đó là cuộc sống của mình ở hiện thực, sau đó lại suy nghĩ kế hoạch sinh tồn.
Ở Tuyệt Long Cỗ, từ level 50 trở lên mới có thể ra ngoài. Mà với trình độ của hắn ở đó bây giờ dựa vào đánh quái thăng cấp không phải dễ, trong game trình độ và trang bị không đủ, Trương Tri Âm chỉ muốn mặc thần giáp mà tung hoành một trận.
Trong (Minh Thiên) có một đẳng cấp mà toàn bộ thuộc tính lẫn trang bị đều là thần, gọi là “Người cứu thế”
Mặc thần giáp là có thể thăng cấp, có thể tùy ý điều chỉnh thuộc tính nhân vật. Hiện nay trong game người có cấp cao nhất là đạt đến level 80, nếu muốn thăng cấp trang bị của level 80, không tính đến thất bại thì một lần ít nhất cũng phải mất 3 vạn đồng, nhưng lại được trang bị đẳng cấp cao nhất. Mà để thu thập đủ trang bị sơ cấp cũng phải mất hai ngàn đồng, giá trên thị trường là 1888 đồng.
Trương Tri Âm nhìn số tiến của mình, lại nạp thêm 3000 đồng.
Hắn ngày nào cũng cơm no áo ấm, không bao giờ đói bụng, cũng không có dự định mua nhà hay xe, lại càng chưa có ý định tìm bạn gái.
Đem tiền tiêu vào game cũng giống như tiêu vào bạn gái vậy. Nhìn Boss, Trương Tri Âm lặng lẽ suy nghĩ.
Trước khi đi ngủ, hắn mua một hộp sô cô la tặng cho y, không quên nói: “Đừng ăn vào buổi tối, sẽ bị sâu răng”
______________________
Sau khi tỉnh dậy ở Minh Thiên, việc đầu tiên Trương Tri Âm làm là mở thương thành, quả nhiên có thấy bán trang phục sơ cấp giá 1888 đồng.
Trang phục gồm có áo cánh, giày, áo choàng, dây chuyền, nhẫn, trang sức, mỗi một linh kiện đều có một tên đặc biệt. Bộ này nổi tiếng không chỉ vì sở hữu thuộc tính tốt, mà còn là vì thiết kế vô cùng tinh xảo, đẹp mắt.
Ví dụ như riêng phần trang sức có 13 mũi kim bạc, gọi là “Mặt nạ tận thế”, đồ trang sức của nam làm bằng da màu đen gọi là “Bảo vệ tận thế”, áo giáp bạc cùng áo choàng dài màu đen gọi là “Vinh quang”
Trang phục dùng màu đen làm chủ, trong game nếu có bộ sau còn có thể đeo thẻ bài bạc ánh quang.
Người bán hàng nhanh nhảu, vừa thấy người mua trả tiền luôn liền đem đồ gửi qua hệ thống đến tay khách hàng.
Trương Tri Âm thấy trang bị từ trên trời rơi xuống lạc cạch trên mặt đất.
Có một bản giới thiệu, đây đều là đồ độc nhất vô nhị mang ma lực bí ẩn, chỗ nào cũng phủ ánh kim, cầm lên còn có thể đập chết người. Hắn nhanh chóng trốn qua một bên, ngó xung quanh không thấy ai liền chạy ra thu hàng.
Người bán hàng nhận được tiền rất nhiệt tình, còn nhắc hắn: “Nếu ngươi cần vật liệu nâng cấp trang bị có thể tìm đến ta, ta sẽ cho ngươi giá ưu đãi ~”
Trương Tri Âm nhìn trang bị hiện lên ám khí như muốn giết người, im lặng một phút, cuối cùng thu trang bị, hắn vui vì trong bộ này không có “Vòng”.
Thực ra hắn cũng có chút sai lầm, trang phục có dây chuyền và vòng đều là chất liệu da màu đen, cũng không quá khoa trương. Nhưng hắn từ nhỏ đến lớn chỉ đeo đồng hồ cùng bùa hộ mệnh mà ông ngoại cho, chừng đó điều kiện đủ để hắn khó có thể chịu đựng – đặc biệt, trang phục bao gồm giày cao đến đầu gối, Trương Tri Âm thề rằng đời này không có ý định đi đôi giày dài như vậy!
Nhưng hắn vẫn vui mừng vì đã không chọn bộ “Tự do”. Trọn bộ trang phục tràn ngập ánh kim loại của giáp, trong game bộ trang phục này khá thịnh hành.
Nhưng hiệu suất lại cực thấp, chỉ là khác linh kiện bình thường nên cho dù có tiền cũng không mua được giấy chứng nhận. Sau đó người chơi cùng nhau kháng nghị, phía công ty mới đổi nó thành linh kiện đặc thù, không có nó cũng không ảnh hưởng đến thuộc tính trang phục, còn có thể khiến thuộc tính trang phục tăng lên hai bậc.
Sau khi mặc toàn bộ trang bị, Trương Tri Âm mới phát hiện “Quang minh” không biết đã rơi ở chỗ nào.
Hắn lọ mọ trong sơn động tối tăm, cuối cùng cũng thấy nó sáng lên trong hộp nhỏ màu bạc.
Là một người cẩu thả, Trương Tri Âm không để ý đến nhẫn nhìn như thế nào, chỉ biết là nó màu bạc, trạm khắc tinh xảo. Nên hắn cũng không biết chiếc nhẫn này không thuộc trang phục hắn mặc trên người mà là một chiếc nhẫn đơn giản, vòng trong có khắc một dòng chữ nhỏ – “Hãy đồng ý yêu ta, Y”
Mà chiếc nhẫn này có thuộc tính đặc biệt là có thể thay đổi hình dạng, phát huy thuộc tính một cách hiệu quả, một khi đã đeo vào thì không thể tháo ra.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98: Ngoại truyện