Vợ Yêu, Em Chạy Không Thoát - Chương 276: Chạy trốn trong đêm
Chương trước- Chương 1: Đêm bán thân
- Chương 2: Tất cả là vì tiền
- Chương 3: Lại là đòn thù của Vĩnh Hải
- Chương 4: Tôi cần tiền!
- Chương 5: Nhảy hay không nhảy?
- Chương 6: Thoát y
- Chương 7: Chờ đợi vận may
- Chương 8: Truyền máu
- Chương 9: Không còn thời gian
- Chương 10: Tiệc đính hôn
- Chương 11: Hãy ở bên em, được không?
- Chương 12: Trả thù nhầm người
- Chương 13: Phẫu thuật thay tim
- Chương 14: Tang lễ
- Chương 15: Mất tích
- Chương 16: Vẫn chưa đủ!
- Chương 17: Giải cứu em trai
- Chương 18: Tìm chìa khóa
- Chương 19: Dây chuyền của mẹ
- Chương 20: Đại hội cổ đông
- Chương 21: Quỳnh Anh lột xác
- Chương 22: Căng thẳng
- Chương 23: Âm mưu
- Chương 24: Biến cố đầu tiên
- Chương 25: Thương lượng
- Chương 26: Có chút lạnh
- Chương 27: Mưu tính của Nguyễn Quỳnh Anh
- Chương 28: Bị đâm một dao
- Chương 29: Ký hợp đồng
- Chương 30: Nguyễn Quỳnh Anh, cô đúng là không biết xấu hổ!
- Chương 31: Bác sĩ tâm lý
- Chương 32: Đều họ Trần
- Chương 33: Âm mưu
- Chương 34: Nhớ kỹ thân phận của mình
- Chương 35: Giao chiến
- Chương 36: Về biệt thự với tôi
- Chương 37: Dọn nhà
- Chương 38: Tư liệu về Trần Cận Phong
- Chương 39: Thiết kế thời trang
- Chương 40: Sẽ không mang thai con của anh ta
- Chương 41: Đừng nhìn, xấu!
- Chương 42: Chúng ta là người cùng một đường
- Chương 43: Xuống bếp
- Chương 44: Thay đổi chế độ quản lý
- Chương 45: Con muốn giết chết cô ta
- Chương 46: Em trai gì chứ?
- Chương 47: Phát sốt
- Chương 48: Cô Tô quay về rồi
- Chương 49: Diện mạo giống nhau
- Chương 50: Thì ra là người thay thế
- Chương 51: Chuyển phát nhanh
- Chương 52: Là anh mang Việt Anh đi đúng không?
- Chương 53: Không phải Việt Anh
- Chương 54: Ân tình
- Chương 55: Trần Vĩnh Hải đã đến
- Chương 56: Giải thuốc
- Chương 57: Lại là người đàn ông đeo khẩu trang.
- Chương 58: Đưa Lê Diệu Ngọc vào từ
- Chương 59: Việt Anh không phải con của nhà họ Nguyễn
- Chương 60: Tôi sẽ đến phòng của cô
- Chương 61: Ý anh ấy là sao cơ?
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68: Anh ấy nhất định là cố ý!
- Chương 69
- Chương 70: Uống say
- Chương 71: Rượu thuốc
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77: Cố tình ngã
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Đổ hết đi
- Chương 122: Huỷ hôn
- Chương 123: Kiềm hãm Lê Diệu Ngọc
- Chương 124: Đánh nhau
- Chương 125: Vào sở cảnh sát
- Chương 126: Nộp tiền bảo lãnh
- Chương 127: Nửa đêm rời đi
- Chương 128: Đi công tác
- Chương 129: Cố tình vấp ngã
- Chương 130: Bố của Trần Vĩnh Hải
- Chương 131: Trở về nước
- Chương 132: Nghi ngờ Trần Cận Phong
- Chương 133: Cô đang ghét bỏ anh?
- Chương 134: Cô uống thuốc tránh thai?
- Chương 135: Mẹ Yến
- Chương 136: Đưa cho cô mười tám tỷ
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143: Ký ức xảy ra lỗi
- Chương 144: Cảnh trong mơ đều là thật
- Chương 145: Anh đã làm gì với cô ấy
- Chương 146: Anh có tư cách hả?
- Chương 147: Tự mình đi một chuyến
- Chương 148: Thần tượng
- Chương 149: Cô muốn tôi rời khỏi anh ấy sao?
- Chương 150: Chỉnh sửa nhan sắc?
- Chương 151: Đèn thủy tinh rơi xuống
- Chương 152: Nguyễn Quỳnh Anh có bạn sao?
- Chương 153: Anh ta đã chạm vào chỗ nào của cô rồi?
- Chương 154: Nghĩ tôi là đồ đần sao?
- Chương 155: Anh ta đã đụng vào chỗ nào của cô rồi
- Chương 156: Anh hiểu lầm cô
- Chương 157: Truy cứu tới cùng
- Chương 158: Tôi tạm thời sẽ không động đến anh ta
- Chương 159: Ra nước ngoài
- Chương 160: Sẽ không để Lê Diệu Ngọc được lợi
- Chương 161: Là anh đã giựt túi của em sao?
- Chương 162: Lừa gạt tôi có vui không?
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175: Mời trợ lí.
- Chương 176: Biện pháp đơn giản nhất
- Chương 177: Chúng ta hợp tác được không?
- Chương 178: Sa thải Nguyễn Trâm Anh
- Chương 179: Khối u?
- Chương 180: Bảy mươi tỷ vay nặng lãi
- Chương 181: Là ai đã giết bố tôi?
- Chương 182: Trong tổ tình báo có nội gián
- Chương 183: Thân phận của mẹ
- Chương 184: Trần Cận Phong đã trở lại
- Chương 185: Cô là người đặc biệt
- Chương 186: Cô ta tự chuốc lấy
- Chương 187: Sự kỳ lạ của Tô Hồng Yên
- Chương 188: Sinh nhật
- Chương 189: Cà vạt cùng màu
- Chương 190: Món quà của Nguyễn Việt Anh
- Chương 191: Khánh Minh giúp đỡ
- Chương 192: Đồ đôi ?
- Chương 193: Vạch trần thân phận
- Chương 194: Tình bạn tan vỡ?
- Chương 195: Cô ta không xứng
- Chương 196: Sinh nhật vui vẻ
- Chương 197
- Chương 198: Hiểu lầm lại thêm hiểu lầm
- Chương 199: Món quà mà Tô Hồng Yên không cần đến.
- Chương 200: Cảm nhận giống nhau
- Chương 201: Hai lựa chọn
- Chương 202: Sự thật là để trả thù cô ấy sao?
- Chương 203: Đừng yêu anh ta
- Chương 204
- Chương 205: Trợ lý
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215: Tô Hồng Yên đi thăm dò
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233: Tinh thần có vẻ lạ
- Chương 234: Chứng uất ức nhẹ
- Chương 235: Nguyễn Quỳnh Anh bị kích thích
- Chương 236: Trần Vĩnh Hải bị thương
- Chương 237: Giám sát bị xóa
- Chương 238: Từ chối lòng tốt giả tạo của anh ta
- Chương 239: Tôi sẽ đền bù cho cô
- Chương 240: Cố ý trả thù
- Chương 241: Ra viện về biệt thự
- Chương 242: Để tôi đi đi
- Chương 243: Nhất định sẽ không chọn anh
- Chương 244: Thỏa thuận hết giá trị
- Chương 245: Sửa chữa di chúc
- Chương 246: Lo hậu sự
- Chương 247: Rốt cuộc là ai quá đáng?
- Chương 248: Chấm dứt thỏa thuận hai tháng
- Chương 249: Đối xử với cô ấy tốt chút đi.
- Chương 250: Sẽ không mất trí nhớ đấy chứ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261: Ba tháng
- Chương 262: Thích mùi hương gì?
- Chương 263: Đó không phải là tình yêu
- Chương 264: Thu dọn hành lý
- Chương 265: Chuộc thân
- Chương 266: Tôi không về nữa
- Chương 267: Nhanh chóng về nước
- Chương 268: Nguyễn Trâm Anh đi phẩu thuật thẩm mỹ
- Chương 269: Trở về cùng tôi
- Chương 270: Rượt đuổi ở bãi đậu xe
- Chương 271: Khiến mẹ tôi sống lại
- Chương 272: Miền ký ức phủ đầy bụi
- Chương 273: Khôi phục trí nhớ
- Chương 274: Muốn điều tra Bảo Quốc không?
- Chương 275: Cô ấy không nợ cậu
- Chương 276: Chạy trốn trong đêm
- Chương 277: Cậu thấy sợ rồi đúng không?
- Chương 278: Bắt đầu lại từ đầu với cô ấy đi
- Chương 279: Kế hoạch của mẹ con Lê Diệu Ngọc
- Chương 280: Tai mắt của Trần Vĩnh Hải
- Chương 281: Điều chuyển Bảo Quốc
- Chương 282: Trần Cận Phong xuất hiện
- Chương 283: Tôi có trái tim phù hợp cho cô
- Chương 284: Cho anh thêm một chén
- Chương 285: Tôi muốn đưa cô ấy ra nước ngoài
- Chương 286: Tôi Không Yêu Cô Ấy
- Chương 287: Tim của mẹ tôi
- Chương 288: Tớ đi tìm hắn tính sổ!
- Chương 289: Dẫn cô đi ăn mừng
- Chương 290: Bắt cá hai tay
- Chương 291
- Chương 292: Rốt cuộc cô yêu ai?
- Chương 293: Tại sao anh không cút xa ra một chút
- Chương 294: Tình cảm chân chính
- Chương 295: Giới thiệu danh dự
- Chương 296: Quay về bốn năm trước
- Chương 297: Tập đoàn Nguyễn Thị bị nhắm đến
- Chương 298: Bố Tô
- Chương 299: Tôi nói xấu cô?
- Chương 300: Nhà họ Khương ra tay giúp đỡ
- Chương 301: Thì ra là Việt Anh
- Chương 302: Thì ra là Việt Anh
- Chương 303: Gọi tên của tôi
- Chương 304: Làm sao độc ác bằng lòng dạ của anh
- Chương 305: Quản gia Hoàng diễn kịch
- Chương 306: Đừng có lộn xộn
- Chương 307: Lại gặp ông chủ viện bảo tàng
- Chương 308: Không phải là Phan Ngọc Tú
- Chương 309: Sao anh biết cô yêu anh?
- Chương 310: Khiến cô ấy cảm động là được rồi
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Vợ Yêu, Em Chạy Không Thoát
Chương 276: Chạy trốn trong đêm
Mặc dù trong lời nói của Quản gia Hoàng đối với cô có ý tứ chỉ trích, thế nhưng thấy cô nghe lời ăn cơm như vậy, ông ấy vẫn không khỏi vui mừng nở nụ cười.
Nguyễn Quỳnh Anh ăn cơm rất yên lặng, tựa hồ không hề phát ra một chút tiếng động nào. Quản gia Hoàng bảo cô nên ăn gì nhiều, cô liền gắp món đó lên ngoan ngoãn ăn hết. Cả quá trình cô đều không lên tiếng.
Dường như cô coi việc ăn cơm là một nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành.
Ăn xong, Nguyễn Quỳnh Anh chậm rãi bỏ bát xuống, giơ tay lấy giấy ăn lau miệng.
Lau miệng xong, cô bỏ khăn giấy vào khay rồi lạnh lùng hỏi: “Bây giờ đã được chưa?”
“Được rồi.” Quản gia Hoàng cảm thấy dở khóc dở cười.
Nguyễn Quỳnh Anh kéo chăn đắp lên kín người: “Chú Hoàng, chú có thể đi ra ngoài được không? Tôi thấy mệt rồi.”
Vốn dĩ Quản gia Hoàng còn định bảo cô đi lại vài vòng để tiêu cơm rồi hẵng nằm lại lên giường. Thế nhưng nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô và hai mắt sưng đỏ vì khóc quá nhiều, cuối cùng ông ấy vẫn nuốt vào những lời định nói.
“Được rồi, vậy cô cứ an tâm nghỉ ngơi đi. Tôi ra ngoài trước nhé.”
Quản gia Hoàng bê khay bát lên định đi xuống tầng mang trả.
Nhưng vào giây phút ông ấy xoay người rời đi, Nguyễn Quỳnh Anh đang nằm trên giường lại đột nhiên bật người dậy gọi ông ấy lại: “Chú Hoàng.”
“Cô Quỳnh Anh còn cần gì nữa sao?” Quản gia Hoàng quay đầu lại nhìn cô.
Nguyễn Quỳnh Anh nghiêng đầu nhìn bầu trời tối đen như mực ở bên ngoài cửa sổ: “Tôi có thể rời khỏi đây được không?”
“Chuyện này… Cậu chủ Hải không nhắc đến.” Quản gia Hoàng khẽ lắc đầu.
Nguyễn Quỳnh Anh khẽ nhúc nhích khóe môi: “Nhưng tôi không muốn ở mãi chỗ này. Tôi cũng đã đưa tiền cho anh ấy rồi. Tôi không phải người tình được anh ấy bao nuôi, anh ấy không thể nhốt tôi ở đây được. Chú Hoàng, chú thả tôi đi có được không?”
“Cô Quỳnh Anh, bây giờ ngoài trời đã tối lắm rồi, cô có thể đi đâu được? Hay là tối nay cô cứ tạm thời nghỉ ngơi ở đây trước đã. Ngày mai tôi sẽ bàn bạc với cậu Hải giúp cô sau, được không?” Quản gia Hoàng thử thăm dò cô.
Nguyễn Quỳnh Anh mỉm cười bất đắc dĩ: “Bàn bạc với anh ấy có tác dụng sao? Anh ấy sẽ không chịu thả tôi đi đâu.”
Quản gia Hoàng khẽ cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Nguyễn Quỳnh Anh lại lặng lẽ nằm xuống giường: “Chú Hoàng, chú đi ra ngoài đi.”
“Vậy cô cứ nghỉ ngơi cho tốt, có yêu cầu gì cứ gọi tôi.” Quản gia Hoàng nhanh chóng rời khỏi căn phòng.
Ông ấy không có cách gì giúp được cho cô. Còn đứng ở trong căn phòng ấy thêm nữa, ông ấy sẽ càng cảm thấy hổ thẹn.
Sau khi Quản gia Hoàng rời đi, căn phòng của cô lại chìm vào yên tĩnh.
Nguyễn Quỳnh Anh nhìn chằm chằm lên trần nhà thật lâu rồi vén chăn ra, nhẹ nhàng bước xuống giường, đi ra ngoài ban công.
Nơi đây là một căn biệt thự biệt lập, không cách quá xa thành thị. Đứng từ trên bàn công nhìn ra, cô có thể thấy rõ ràng cảnh đêm phồn hoa nơi đô thị xa xa.
Ngọn gió đêm chợt thổi đến, Nguyễn Quỳnh Anh bị lạnh không khỏi run rẩy một hồi. Thế nhưng cô vẫn cứng đầu đứng đó không chịu bước vào nhà.
Nguyễn Quỳnh Anh bám chặt tay vào lan can được xây dựng theo phong cách Châu Âu, trên mặt tràn ngập sự cô đơn tuyệt vọng.
Đúng lúc này, một tiếng mèo kêu chợt vang lên.
Nguyễn Quỳnh Anh cúi người nhìn xuống tìm kiếm một hồi, cuối cùng nhìn thấy một con mèo cảnh có vẻ rất quý hiếm ở trong bụi cỏ rậm rạp. Cô đoán là mèo nhà ai chạy lạc ra ngoài này.
Cô dựa người vào lan can nhìn chằm chằm con mèo kia, sự cô đơn trên mặt dần biến mất, thay vào đó là một nụ cười thản nhiên.
Không biết cô nhìn trong bao lâu, chỉ thấy con mèo kia đột nhiên ngẩng đầu kêu lên một tiếng với cô. Ngay sau đó, nó nhảy vào trong đêm đen chạy đi mất hút.
“Chờ đã!” Nguyễn Quỳnh Anh vô thức giơ tay ra muốn gọi con mèo đó quay lại.
Nhưng ngay sau đó cô đã kịp phản ứng lại, cảm thấy hành động vừa rồi của mình thật sự quá ngây thơ. Mèo cũng không phải là người, làm sao có thể gọi nó trở về được?
Nguyễn Quỳnh Anh cười khổ một tiếng rồi nằm sấp trên lan can, liếc mắt nhìn xuống thảm cỏ bên dưới.
Nhìn được một lúc, đột nhiên ánh mắt cô sáng bừng lên.
Cô nghĩ ra cách để rời khỏi đây rồi!
Chính là nhảy xuống dưới từ trên ban công này!
Nguyễn Quỳnh Anh nắm chặt tay lại, trên mặt lộ ra vẻ kích động tột cùng.
Căn biệt thự này không có quá, chỉ có ba tầng mà thôi. Từ trên tầng ba đến thảm cỏ dưới mặt đất chỉ khoảng mười mấy mét. Chỉ cần cô có dây thừng trong tay, cô có niềm tin rất lớn bản thân sẽ có thể nhảy xuống dưới được, chỉ là có lẽ sẽ bị thương một chút.
Thế nhưng toàn thân cô đã nhuốm đầy vết thương rồi. Cô cũng đã quen với cảm giác đau đớn khi bị thương. Vậy nên đối với chuyện bị thương này, cô không hề để ý quá nhiều.
Dây thừng mới là một vấn đề lớn. Bên trong căn phòng cô đang ở không có một sợi dây thừng nào cả. Cô cũng không thể yêu cầu Quản gia Hoàng mang dây thừng đến cho mình. Rốt cuộc cô phải làm gì mới được đây!
“Phải làm thế nào bây giờ?” Nguyễn Quỳnh Anh vỗ vỗ mặt mình vài cái, cảm thấy nhụt chí.
Khó khăn lắm cô mới nghĩ ra được một cách có thể chạy trốn khỏi nơi này, khổ nỗi lại không tìm được công cụ để chạy.
Nguyễn Quỳnh Anh chán nản quay trở về phòng ngồi bệt xuống giường, khó chịu chu môi, còn đánh vào trong chăn đệm để xả đi cơn bực tức trong lòng.
Đánh được một lúc, cô lại nghĩ ra một kế, bỗng nhiên nắm lấy một góc chăn mỉm cười xấu xa.
Cô đúng là ngốc thật, không ngờ lại có thể quên được cách này.
Cô chợt nhớ tới một cảnh tượng trong bộ phim truyền hình nào đó mình từng xem trước đây. Nhân vật trong bộ phim đó đã xé ga giường và chăn thành từng mảnh rồi cột vào lan can, nối thành một đoạn dây dài xuống tận mặt đất rồi men theo đoạn dây đó đi xuống. Cô cũng có thể làm như vậy mà.
Nghĩ thế, Nguyễn Quỳnh Anh cắn cắn môi dưới chạy đi tìm kéo ở trong phòng thay đồ.
Cô cầm kéo trên tay bước tới bên cạnh giường, ánh mắt nhìn thẳng vào đệm chăn trắng tinh trên giường. Cô hít vào một hơi thật sâu rồi giơ kéo lên cắt chiếc chăn thành từng mảnh…
Nửa tiếng sau, Nguyễn Quỳnh Anh buộc chiếc dây thừng tự chế vào một trụ lan can rồi thử dùng sức lôi kéo theo nhiều hướng. Sau khi chắc chắn không có vấn đề gì, trái tim căng thẳng của cô mới được thả lỏng một chút.
Nguyễn Quỳnh Anh cầm đầu dây còn lại ném ra bên ngoài rồi nằm sấp xuống quan sát thử.
“Bị ngắn rồi…” Nguyễn Quỳnh Anh buồn bực nhíu mày.
Đầu dây còn cách thảm cỏ khoảng chừng một mét nữa.
Thế nhưng có lẽ cũng sẽ không có vấn đề gì đâu! Nguyễn Quỳnh Anh an tâm nghĩ.
Chỉ có hơn một mét, nhảy xuống từ độ cao này cũng không ngã được.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Quỳnh Anh yên tâm nhắm mắt lại, lấy dũng khí trèo ra ngoài lan can, ôm chặt dây thừng, thận trọng trèo từng bước xuống dưới.
Trong quá trình trèo xuống, trái tim của cô đập thình thịch như sắp nhảy vọt ra khỏi cổ họng. Cảm giác bị treo lơ lửng giữa không trung không hề dễ chịu chút nào. Cô hoàn toàn không dám đưa mắt nhìn xuống dưới, hai chân đều mềm nhũn ra. Trên người cô toát ra mồ hôi lạnh, sắc mặt lại càng trắng bệch không còn một giọt máu nào. Cô rất sợ bản thân sẽ trượt tay mà rơi thẳng xuống phía dưới.
Mà bên trong nội tâm của cô cũng không khỏi dâng lên cảm giác hối hận. Nhưng rất hiển nhiên, hối hận vào giờ phút này đã quá muộn rồi. Tình trạng hiện giờ của cô không thể quay đầu lại được nữa, chỉ có thể cắn chặt răng tiếp tục trượt xuống dưới.
Không biết bản thân đã trèo trong bao lâu, cuối cùng cô cũng xuống được đầu còn lại của sợi dây. Nguyễn Quỳnh Anh khẽ há miệng thở hổn hển, vẻ mặt vui sướng như vừa sống sót sau tai nạn.
Cô buông dây thừng trong tay ra dùng sức nhảy xuống dưới. Kết quả bởi vì run chân nên không thể tiếp đất một cách vững vàng, cứ như vậy ngã nhoài ra thảm cỏ, đã vậy còn bị trật chân.
“A…” Nguyễn Quỳnh Anh cố gắng kìm nén tiếng kêu sắp bật ra khỏi cổ họng, giơ tay sờ soạng mắt cá chân, thấy nó đã dần sưng tấy lên.
Cô ảo não mấp máy môi. Hiện giờ đã bị như vậy, nhất định tốc độ đi lại sẽ không thể nào nhanh được.
Cô ngẩng đầu nhìn lên tầng ba rồi kéo ống quần xuống, nhăn mặt cố nén cơn đau nhức để đứng lên rồi khập khiễng đi vào trong màn đêm.
Nếu cô còn không mau đi, lỡ như bị người hầu đến kiểm tra phát hiện ra thì sẽ không thể đi được nữa. Còn về phần dây thừng, lúc này cô thật sự không có cách gì để cởi nó xuống, chỉ có thể cầu mong bọn họ phát hiện muộn một chút mà thôi.
Nguyễn Quỳnh Anh thận trọng lách qua đám vệ sĩ tuần tra ban đêm rồi chạy đến cánh cổng phía Tây của biệt thự. Sau một đường đi thẳng ra khỏi khu biệt thự, cô mới quay đầu lại nhìn cảnh tượng đằng sau, trên mặt lộ ra sự lo lắng. Cô không biết bọn họ đã phát hiện ra chuyện cô bỏ trốn hay chưa.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Quỳnh Anh dùng sức lắc đầu thật mạnh. Lúc này cô không có thời gian suy nghĩ nhiều, chỉ có thể vịn vào bức tường ven đường tiến lên phía trước. Cô nhớ phía Tây của biệt thự có một bến xe taxi…
Sau khi Nguyễn Quỳnh Anh trèo lên xe taxi rời đi không lâu, có một người hầu đi ra khỏi biệt thự kiểm tra ban đêm như mọi khi. Nhiệm vụ của cô ta là nhìn xem có chó mèo của nhà khác chạy lạc vào hay không.
Đến khi cô ta đi đến phía dưới ban công bên ngoài căn phòng của Nguyễn Quỳnh Anh, cô ta chợt ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một đầu dây đang buông thõng trong không trung. Cô ta lập tức kinh hoảng chạy vào trong biệt thự báo tin: “Cậu Hải, không xong rồi. Cô Quỳnh Anh chạy mất rồi!”
“Cô nói cái gì?” Trần Vĩnh Hải đang ngồi đọc báo thì nghe thấy người hầu chạy vào báo tin, giật mình đứng bật dậy.
Người hầu thở hổn hển kể lại chuyện mình nhìn thấy đoạn dây ở ngoài ban công cho anh nghe.
Trần Vĩnh Hải không nói hai lời, mặt mày tối sầm bước ra ngoài biệt thự. Anh rảo bước đi tới chỗ người hầu kia vừa kể, ngẩng đầu lên nhìn thử. Quả nhiên anh nhìn thấy một đầu dây bằng vải rách nối liền với ban công tầng ba đang rũ xuống.
Mà thảm cỏ dưới chân anh cũng có vết tích từng bị người khác giẫm lên vô cùng rõ ràng.
“Cậu Hải, tôi không thấy cô Quỳnh Anh ở trong phòng nữa rồi!” Quản gia Hoàng cũng gấp gáp chạy vội tới chỗ anh.
Nguyễn Quỳnh Anh ăn cơm rất yên lặng, tựa hồ không hề phát ra một chút tiếng động nào. Quản gia Hoàng bảo cô nên ăn gì nhiều, cô liền gắp món đó lên ngoan ngoãn ăn hết. Cả quá trình cô đều không lên tiếng.
Dường như cô coi việc ăn cơm là một nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành.
Ăn xong, Nguyễn Quỳnh Anh chậm rãi bỏ bát xuống, giơ tay lấy giấy ăn lau miệng.
Lau miệng xong, cô bỏ khăn giấy vào khay rồi lạnh lùng hỏi: “Bây giờ đã được chưa?”
“Được rồi.” Quản gia Hoàng cảm thấy dở khóc dở cười.
Nguyễn Quỳnh Anh kéo chăn đắp lên kín người: “Chú Hoàng, chú có thể đi ra ngoài được không? Tôi thấy mệt rồi.”
Vốn dĩ Quản gia Hoàng còn định bảo cô đi lại vài vòng để tiêu cơm rồi hẵng nằm lại lên giường. Thế nhưng nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô và hai mắt sưng đỏ vì khóc quá nhiều, cuối cùng ông ấy vẫn nuốt vào những lời định nói.
“Được rồi, vậy cô cứ an tâm nghỉ ngơi đi. Tôi ra ngoài trước nhé.”
Quản gia Hoàng bê khay bát lên định đi xuống tầng mang trả.
Nhưng vào giây phút ông ấy xoay người rời đi, Nguyễn Quỳnh Anh đang nằm trên giường lại đột nhiên bật người dậy gọi ông ấy lại: “Chú Hoàng.”
“Cô Quỳnh Anh còn cần gì nữa sao?” Quản gia Hoàng quay đầu lại nhìn cô.
Nguyễn Quỳnh Anh nghiêng đầu nhìn bầu trời tối đen như mực ở bên ngoài cửa sổ: “Tôi có thể rời khỏi đây được không?”
“Chuyện này… Cậu chủ Hải không nhắc đến.” Quản gia Hoàng khẽ lắc đầu.
Nguyễn Quỳnh Anh khẽ nhúc nhích khóe môi: “Nhưng tôi không muốn ở mãi chỗ này. Tôi cũng đã đưa tiền cho anh ấy rồi. Tôi không phải người tình được anh ấy bao nuôi, anh ấy không thể nhốt tôi ở đây được. Chú Hoàng, chú thả tôi đi có được không?”
“Cô Quỳnh Anh, bây giờ ngoài trời đã tối lắm rồi, cô có thể đi đâu được? Hay là tối nay cô cứ tạm thời nghỉ ngơi ở đây trước đã. Ngày mai tôi sẽ bàn bạc với cậu Hải giúp cô sau, được không?” Quản gia Hoàng thử thăm dò cô.
Nguyễn Quỳnh Anh mỉm cười bất đắc dĩ: “Bàn bạc với anh ấy có tác dụng sao? Anh ấy sẽ không chịu thả tôi đi đâu.”
Quản gia Hoàng khẽ cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Nguyễn Quỳnh Anh lại lặng lẽ nằm xuống giường: “Chú Hoàng, chú đi ra ngoài đi.”
“Vậy cô cứ nghỉ ngơi cho tốt, có yêu cầu gì cứ gọi tôi.” Quản gia Hoàng nhanh chóng rời khỏi căn phòng.
Ông ấy không có cách gì giúp được cho cô. Còn đứng ở trong căn phòng ấy thêm nữa, ông ấy sẽ càng cảm thấy hổ thẹn.
Sau khi Quản gia Hoàng rời đi, căn phòng của cô lại chìm vào yên tĩnh.
Nguyễn Quỳnh Anh nhìn chằm chằm lên trần nhà thật lâu rồi vén chăn ra, nhẹ nhàng bước xuống giường, đi ra ngoài ban công.
Nơi đây là một căn biệt thự biệt lập, không cách quá xa thành thị. Đứng từ trên bàn công nhìn ra, cô có thể thấy rõ ràng cảnh đêm phồn hoa nơi đô thị xa xa.
Ngọn gió đêm chợt thổi đến, Nguyễn Quỳnh Anh bị lạnh không khỏi run rẩy một hồi. Thế nhưng cô vẫn cứng đầu đứng đó không chịu bước vào nhà.
Nguyễn Quỳnh Anh bám chặt tay vào lan can được xây dựng theo phong cách Châu Âu, trên mặt tràn ngập sự cô đơn tuyệt vọng.
Đúng lúc này, một tiếng mèo kêu chợt vang lên.
Nguyễn Quỳnh Anh cúi người nhìn xuống tìm kiếm một hồi, cuối cùng nhìn thấy một con mèo cảnh có vẻ rất quý hiếm ở trong bụi cỏ rậm rạp. Cô đoán là mèo nhà ai chạy lạc ra ngoài này.
Cô dựa người vào lan can nhìn chằm chằm con mèo kia, sự cô đơn trên mặt dần biến mất, thay vào đó là một nụ cười thản nhiên.
Không biết cô nhìn trong bao lâu, chỉ thấy con mèo kia đột nhiên ngẩng đầu kêu lên một tiếng với cô. Ngay sau đó, nó nhảy vào trong đêm đen chạy đi mất hút.
“Chờ đã!” Nguyễn Quỳnh Anh vô thức giơ tay ra muốn gọi con mèo đó quay lại.
Nhưng ngay sau đó cô đã kịp phản ứng lại, cảm thấy hành động vừa rồi của mình thật sự quá ngây thơ. Mèo cũng không phải là người, làm sao có thể gọi nó trở về được?
Nguyễn Quỳnh Anh cười khổ một tiếng rồi nằm sấp trên lan can, liếc mắt nhìn xuống thảm cỏ bên dưới.
Nhìn được một lúc, đột nhiên ánh mắt cô sáng bừng lên.
Cô nghĩ ra cách để rời khỏi đây rồi!
Chính là nhảy xuống dưới từ trên ban công này!
Nguyễn Quỳnh Anh nắm chặt tay lại, trên mặt lộ ra vẻ kích động tột cùng.
Căn biệt thự này không có quá, chỉ có ba tầng mà thôi. Từ trên tầng ba đến thảm cỏ dưới mặt đất chỉ khoảng mười mấy mét. Chỉ cần cô có dây thừng trong tay, cô có niềm tin rất lớn bản thân sẽ có thể nhảy xuống dưới được, chỉ là có lẽ sẽ bị thương một chút.
Thế nhưng toàn thân cô đã nhuốm đầy vết thương rồi. Cô cũng đã quen với cảm giác đau đớn khi bị thương. Vậy nên đối với chuyện bị thương này, cô không hề để ý quá nhiều.
Dây thừng mới là một vấn đề lớn. Bên trong căn phòng cô đang ở không có một sợi dây thừng nào cả. Cô cũng không thể yêu cầu Quản gia Hoàng mang dây thừng đến cho mình. Rốt cuộc cô phải làm gì mới được đây!
“Phải làm thế nào bây giờ?” Nguyễn Quỳnh Anh vỗ vỗ mặt mình vài cái, cảm thấy nhụt chí.
Khó khăn lắm cô mới nghĩ ra được một cách có thể chạy trốn khỏi nơi này, khổ nỗi lại không tìm được công cụ để chạy.
Nguyễn Quỳnh Anh chán nản quay trở về phòng ngồi bệt xuống giường, khó chịu chu môi, còn đánh vào trong chăn đệm để xả đi cơn bực tức trong lòng.
Đánh được một lúc, cô lại nghĩ ra một kế, bỗng nhiên nắm lấy một góc chăn mỉm cười xấu xa.
Cô đúng là ngốc thật, không ngờ lại có thể quên được cách này.
Cô chợt nhớ tới một cảnh tượng trong bộ phim truyền hình nào đó mình từng xem trước đây. Nhân vật trong bộ phim đó đã xé ga giường và chăn thành từng mảnh rồi cột vào lan can, nối thành một đoạn dây dài xuống tận mặt đất rồi men theo đoạn dây đó đi xuống. Cô cũng có thể làm như vậy mà.
Nghĩ thế, Nguyễn Quỳnh Anh cắn cắn môi dưới chạy đi tìm kéo ở trong phòng thay đồ.
Cô cầm kéo trên tay bước tới bên cạnh giường, ánh mắt nhìn thẳng vào đệm chăn trắng tinh trên giường. Cô hít vào một hơi thật sâu rồi giơ kéo lên cắt chiếc chăn thành từng mảnh…
Nửa tiếng sau, Nguyễn Quỳnh Anh buộc chiếc dây thừng tự chế vào một trụ lan can rồi thử dùng sức lôi kéo theo nhiều hướng. Sau khi chắc chắn không có vấn đề gì, trái tim căng thẳng của cô mới được thả lỏng một chút.
Nguyễn Quỳnh Anh cầm đầu dây còn lại ném ra bên ngoài rồi nằm sấp xuống quan sát thử.
“Bị ngắn rồi…” Nguyễn Quỳnh Anh buồn bực nhíu mày.
Đầu dây còn cách thảm cỏ khoảng chừng một mét nữa.
Thế nhưng có lẽ cũng sẽ không có vấn đề gì đâu! Nguyễn Quỳnh Anh an tâm nghĩ.
Chỉ có hơn một mét, nhảy xuống từ độ cao này cũng không ngã được.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Quỳnh Anh yên tâm nhắm mắt lại, lấy dũng khí trèo ra ngoài lan can, ôm chặt dây thừng, thận trọng trèo từng bước xuống dưới.
Trong quá trình trèo xuống, trái tim của cô đập thình thịch như sắp nhảy vọt ra khỏi cổ họng. Cảm giác bị treo lơ lửng giữa không trung không hề dễ chịu chút nào. Cô hoàn toàn không dám đưa mắt nhìn xuống dưới, hai chân đều mềm nhũn ra. Trên người cô toát ra mồ hôi lạnh, sắc mặt lại càng trắng bệch không còn một giọt máu nào. Cô rất sợ bản thân sẽ trượt tay mà rơi thẳng xuống phía dưới.
Mà bên trong nội tâm của cô cũng không khỏi dâng lên cảm giác hối hận. Nhưng rất hiển nhiên, hối hận vào giờ phút này đã quá muộn rồi. Tình trạng hiện giờ của cô không thể quay đầu lại được nữa, chỉ có thể cắn chặt răng tiếp tục trượt xuống dưới.
Không biết bản thân đã trèo trong bao lâu, cuối cùng cô cũng xuống được đầu còn lại của sợi dây. Nguyễn Quỳnh Anh khẽ há miệng thở hổn hển, vẻ mặt vui sướng như vừa sống sót sau tai nạn.
Cô buông dây thừng trong tay ra dùng sức nhảy xuống dưới. Kết quả bởi vì run chân nên không thể tiếp đất một cách vững vàng, cứ như vậy ngã nhoài ra thảm cỏ, đã vậy còn bị trật chân.
“A…” Nguyễn Quỳnh Anh cố gắng kìm nén tiếng kêu sắp bật ra khỏi cổ họng, giơ tay sờ soạng mắt cá chân, thấy nó đã dần sưng tấy lên.
Cô ảo não mấp máy môi. Hiện giờ đã bị như vậy, nhất định tốc độ đi lại sẽ không thể nào nhanh được.
Cô ngẩng đầu nhìn lên tầng ba rồi kéo ống quần xuống, nhăn mặt cố nén cơn đau nhức để đứng lên rồi khập khiễng đi vào trong màn đêm.
Nếu cô còn không mau đi, lỡ như bị người hầu đến kiểm tra phát hiện ra thì sẽ không thể đi được nữa. Còn về phần dây thừng, lúc này cô thật sự không có cách gì để cởi nó xuống, chỉ có thể cầu mong bọn họ phát hiện muộn một chút mà thôi.
Nguyễn Quỳnh Anh thận trọng lách qua đám vệ sĩ tuần tra ban đêm rồi chạy đến cánh cổng phía Tây của biệt thự. Sau một đường đi thẳng ra khỏi khu biệt thự, cô mới quay đầu lại nhìn cảnh tượng đằng sau, trên mặt lộ ra sự lo lắng. Cô không biết bọn họ đã phát hiện ra chuyện cô bỏ trốn hay chưa.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Quỳnh Anh dùng sức lắc đầu thật mạnh. Lúc này cô không có thời gian suy nghĩ nhiều, chỉ có thể vịn vào bức tường ven đường tiến lên phía trước. Cô nhớ phía Tây của biệt thự có một bến xe taxi…
Sau khi Nguyễn Quỳnh Anh trèo lên xe taxi rời đi không lâu, có một người hầu đi ra khỏi biệt thự kiểm tra ban đêm như mọi khi. Nhiệm vụ của cô ta là nhìn xem có chó mèo của nhà khác chạy lạc vào hay không.
Đến khi cô ta đi đến phía dưới ban công bên ngoài căn phòng của Nguyễn Quỳnh Anh, cô ta chợt ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một đầu dây đang buông thõng trong không trung. Cô ta lập tức kinh hoảng chạy vào trong biệt thự báo tin: “Cậu Hải, không xong rồi. Cô Quỳnh Anh chạy mất rồi!”
“Cô nói cái gì?” Trần Vĩnh Hải đang ngồi đọc báo thì nghe thấy người hầu chạy vào báo tin, giật mình đứng bật dậy.
Người hầu thở hổn hển kể lại chuyện mình nhìn thấy đoạn dây ở ngoài ban công cho anh nghe.
Trần Vĩnh Hải không nói hai lời, mặt mày tối sầm bước ra ngoài biệt thự. Anh rảo bước đi tới chỗ người hầu kia vừa kể, ngẩng đầu lên nhìn thử. Quả nhiên anh nhìn thấy một đầu dây bằng vải rách nối liền với ban công tầng ba đang rũ xuống.
Mà thảm cỏ dưới chân anh cũng có vết tích từng bị người khác giẫm lên vô cùng rõ ràng.
“Cậu Hải, tôi không thấy cô Quỳnh Anh ở trong phòng nữa rồi!” Quản gia Hoàng cũng gấp gáp chạy vội tới chỗ anh.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Đêm bán thân
- Chương 2: Tất cả là vì tiền
- Chương 3: Lại là đòn thù của Vĩnh Hải
- Chương 4: Tôi cần tiền!
- Chương 5: Nhảy hay không nhảy?
- Chương 6: Thoát y
- Chương 7: Chờ đợi vận may
- Chương 8: Truyền máu
- Chương 9: Không còn thời gian
- Chương 10: Tiệc đính hôn
- Chương 11: Hãy ở bên em, được không?
- Chương 12: Trả thù nhầm người
- Chương 13: Phẫu thuật thay tim
- Chương 14: Tang lễ
- Chương 15: Mất tích
- Chương 16: Vẫn chưa đủ!
- Chương 17: Giải cứu em trai
- Chương 18: Tìm chìa khóa
- Chương 19: Dây chuyền của mẹ
- Chương 20: Đại hội cổ đông
- Chương 21: Quỳnh Anh lột xác
- Chương 22: Căng thẳng
- Chương 23: Âm mưu
- Chương 24: Biến cố đầu tiên
- Chương 25: Thương lượng
- Chương 26: Có chút lạnh
- Chương 27: Mưu tính của Nguyễn Quỳnh Anh
- Chương 28: Bị đâm một dao
- Chương 29: Ký hợp đồng
- Chương 30: Nguyễn Quỳnh Anh, cô đúng là không biết xấu hổ!
- Chương 31: Bác sĩ tâm lý
- Chương 32: Đều họ Trần
- Chương 33: Âm mưu
- Chương 34: Nhớ kỹ thân phận của mình
- Chương 35: Giao chiến
- Chương 36: Về biệt thự với tôi
- Chương 37: Dọn nhà
- Chương 38: Tư liệu về Trần Cận Phong
- Chương 39: Thiết kế thời trang
- Chương 40: Sẽ không mang thai con của anh ta
- Chương 41: Đừng nhìn, xấu!
- Chương 42: Chúng ta là người cùng một đường
- Chương 43: Xuống bếp
- Chương 44: Thay đổi chế độ quản lý
- Chương 45: Con muốn giết chết cô ta
- Chương 46: Em trai gì chứ?
- Chương 47: Phát sốt
- Chương 48: Cô Tô quay về rồi
- Chương 49: Diện mạo giống nhau
- Chương 50: Thì ra là người thay thế
- Chương 51: Chuyển phát nhanh
- Chương 52: Là anh mang Việt Anh đi đúng không?
- Chương 53: Không phải Việt Anh
- Chương 54: Ân tình
- Chương 55: Trần Vĩnh Hải đã đến
- Chương 56: Giải thuốc
- Chương 57: Lại là người đàn ông đeo khẩu trang.
- Chương 58: Đưa Lê Diệu Ngọc vào từ
- Chương 59: Việt Anh không phải con của nhà họ Nguyễn
- Chương 60: Tôi sẽ đến phòng của cô
- Chương 61: Ý anh ấy là sao cơ?
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68: Anh ấy nhất định là cố ý!
- Chương 69
- Chương 70: Uống say
- Chương 71: Rượu thuốc
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77: Cố tình ngã
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Đổ hết đi
- Chương 122: Huỷ hôn
- Chương 123: Kiềm hãm Lê Diệu Ngọc
- Chương 124: Đánh nhau
- Chương 125: Vào sở cảnh sát
- Chương 126: Nộp tiền bảo lãnh
- Chương 127: Nửa đêm rời đi
- Chương 128: Đi công tác
- Chương 129: Cố tình vấp ngã
- Chương 130: Bố của Trần Vĩnh Hải
- Chương 131: Trở về nước
- Chương 132: Nghi ngờ Trần Cận Phong
- Chương 133: Cô đang ghét bỏ anh?
- Chương 134: Cô uống thuốc tránh thai?
- Chương 135: Mẹ Yến
- Chương 136: Đưa cho cô mười tám tỷ
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143: Ký ức xảy ra lỗi
- Chương 144: Cảnh trong mơ đều là thật
- Chương 145: Anh đã làm gì với cô ấy
- Chương 146: Anh có tư cách hả?
- Chương 147: Tự mình đi một chuyến
- Chương 148: Thần tượng
- Chương 149: Cô muốn tôi rời khỏi anh ấy sao?
- Chương 150: Chỉnh sửa nhan sắc?
- Chương 151: Đèn thủy tinh rơi xuống
- Chương 152: Nguyễn Quỳnh Anh có bạn sao?
- Chương 153: Anh ta đã chạm vào chỗ nào của cô rồi?
- Chương 154: Nghĩ tôi là đồ đần sao?
- Chương 155: Anh ta đã đụng vào chỗ nào của cô rồi
- Chương 156: Anh hiểu lầm cô
- Chương 157: Truy cứu tới cùng
- Chương 158: Tôi tạm thời sẽ không động đến anh ta
- Chương 159: Ra nước ngoài
- Chương 160: Sẽ không để Lê Diệu Ngọc được lợi
- Chương 161: Là anh đã giựt túi của em sao?
- Chương 162: Lừa gạt tôi có vui không?
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175: Mời trợ lí.
- Chương 176: Biện pháp đơn giản nhất
- Chương 177: Chúng ta hợp tác được không?
- Chương 178: Sa thải Nguyễn Trâm Anh
- Chương 179: Khối u?
- Chương 180: Bảy mươi tỷ vay nặng lãi
- Chương 181: Là ai đã giết bố tôi?
- Chương 182: Trong tổ tình báo có nội gián
- Chương 183: Thân phận của mẹ
- Chương 184: Trần Cận Phong đã trở lại
- Chương 185: Cô là người đặc biệt
- Chương 186: Cô ta tự chuốc lấy
- Chương 187: Sự kỳ lạ của Tô Hồng Yên
- Chương 188: Sinh nhật
- Chương 189: Cà vạt cùng màu
- Chương 190: Món quà của Nguyễn Việt Anh
- Chương 191: Khánh Minh giúp đỡ
- Chương 192: Đồ đôi ?
- Chương 193: Vạch trần thân phận
- Chương 194: Tình bạn tan vỡ?
- Chương 195: Cô ta không xứng
- Chương 196: Sinh nhật vui vẻ
- Chương 197
- Chương 198: Hiểu lầm lại thêm hiểu lầm
- Chương 199: Món quà mà Tô Hồng Yên không cần đến.
- Chương 200: Cảm nhận giống nhau
- Chương 201: Hai lựa chọn
- Chương 202: Sự thật là để trả thù cô ấy sao?
- Chương 203: Đừng yêu anh ta
- Chương 204
- Chương 205: Trợ lý
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215: Tô Hồng Yên đi thăm dò
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233: Tinh thần có vẻ lạ
- Chương 234: Chứng uất ức nhẹ
- Chương 235: Nguyễn Quỳnh Anh bị kích thích
- Chương 236: Trần Vĩnh Hải bị thương
- Chương 237: Giám sát bị xóa
- Chương 238: Từ chối lòng tốt giả tạo của anh ta
- Chương 239: Tôi sẽ đền bù cho cô
- Chương 240: Cố ý trả thù
- Chương 241: Ra viện về biệt thự
- Chương 242: Để tôi đi đi
- Chương 243: Nhất định sẽ không chọn anh
- Chương 244: Thỏa thuận hết giá trị
- Chương 245: Sửa chữa di chúc
- Chương 246: Lo hậu sự
- Chương 247: Rốt cuộc là ai quá đáng?
- Chương 248: Chấm dứt thỏa thuận hai tháng
- Chương 249: Đối xử với cô ấy tốt chút đi.
- Chương 250: Sẽ không mất trí nhớ đấy chứ?
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261: Ba tháng
- Chương 262: Thích mùi hương gì?
- Chương 263: Đó không phải là tình yêu
- Chương 264: Thu dọn hành lý
- Chương 265: Chuộc thân
- Chương 266: Tôi không về nữa
- Chương 267: Nhanh chóng về nước
- Chương 268: Nguyễn Trâm Anh đi phẩu thuật thẩm mỹ
- Chương 269: Trở về cùng tôi
- Chương 270: Rượt đuổi ở bãi đậu xe
- Chương 271: Khiến mẹ tôi sống lại
- Chương 272: Miền ký ức phủ đầy bụi
- Chương 273: Khôi phục trí nhớ
- Chương 274: Muốn điều tra Bảo Quốc không?
- Chương 275: Cô ấy không nợ cậu
- Chương 276: Chạy trốn trong đêm
- Chương 277: Cậu thấy sợ rồi đúng không?
- Chương 278: Bắt đầu lại từ đầu với cô ấy đi
- Chương 279: Kế hoạch của mẹ con Lê Diệu Ngọc
- Chương 280: Tai mắt của Trần Vĩnh Hải
- Chương 281: Điều chuyển Bảo Quốc
- Chương 282: Trần Cận Phong xuất hiện
- Chương 283: Tôi có trái tim phù hợp cho cô
- Chương 284: Cho anh thêm một chén
- Chương 285: Tôi muốn đưa cô ấy ra nước ngoài
- Chương 286: Tôi Không Yêu Cô Ấy
- Chương 287: Tim của mẹ tôi
- Chương 288: Tớ đi tìm hắn tính sổ!
- Chương 289: Dẫn cô đi ăn mừng
- Chương 290: Bắt cá hai tay
- Chương 291
- Chương 292: Rốt cuộc cô yêu ai?
- Chương 293: Tại sao anh không cút xa ra một chút
- Chương 294: Tình cảm chân chính
- Chương 295: Giới thiệu danh dự
- Chương 296: Quay về bốn năm trước
- Chương 297: Tập đoàn Nguyễn Thị bị nhắm đến
- Chương 298: Bố Tô
- Chương 299: Tôi nói xấu cô?
- Chương 300: Nhà họ Khương ra tay giúp đỡ
- Chương 301: Thì ra là Việt Anh
- Chương 302: Thì ra là Việt Anh
- Chương 303: Gọi tên của tôi
- Chương 304: Làm sao độc ác bằng lòng dạ của anh
- Chương 305: Quản gia Hoàng diễn kịch
- Chương 306: Đừng có lộn xộn
- Chương 307: Lại gặp ông chủ viện bảo tàng
- Chương 308: Không phải là Phan Ngọc Tú
- Chương 309: Sao anh biết cô yêu anh?
- Chương 310: Khiến cô ấy cảm động là được rồi