Bà Xã, Anh Ở Đây! - Chương 22: Chuyển nhà
Chương trước- Chương 1: Để Mất Lần Đầu Vào Tay Ác Ma Họ Lăng
- Chương 2: Bị Ghim Mất Rồi
- Chương 3: Gặp Lại
- Chương 4: Cảnh Cáo
- Chương 5: Chúng Ta Kết Hôn Đi
- Chương 6: Bà Cố Nội Lăng Mặc Sắp Ra Đời
- Chương 7: Đám Cưới Tra Nam Tiện Nữ
- Chương 8: Rung Động
- Chương 9: 100 Tỷ
- Chương 10: Lời Tỏ Tình Bị Từ Chối
- Chương 11: Hình Như Có Chút Dễ Thương
- Chương 12: Mờ ám
- Chương 13: Ông dám không?
- Chương 14: Thẩm Ninh mất tích
- Chương 15: Âm mưu của Kim Cẩm Nhi (1)
- Chương 16: Âm mưu của Kim Cẩm Nhi (2)
- Chương 17: Nhã Khanh (1)
- Chương 18: Nhã Khanh (2)
- Chương 19: Không nên dây dưa
- Chương 20: Đăng ký kết hôn
- Chương 21: Tin tức trả giá đắt
- Chương 22: Chuyển nhà
- Chương 23: Tra nam Lục Vũ
- Chương 24: Lệ Tử Ngôn
- Chương 25: Lệ Tử Ngôn (2)
- Chương 26: Quả báo của Hạ gia
- Chương 27: Lấy thân làm quà sinh nhật
- Chương 28: Cơm hộp
- Chương 29: "Sao các người lại vào đây?"
- Chương 30: "Vậy thì tốt."
- Chương 31: "Tôi không thích anh..."
- Chương 32: "Em cười ngây ngốc gì vậy?"
- Chương 33: "Như vậy có ổn không?"
- Chương 34: "Tiêu Ninh chỉ là bạn của con thôi."
- Chương 35: "Đêm nay để em hầu hạ anh đi."
- Chương 36: "Từ nhỏ đến giờ đã yêu ai đâu mà..."
- Chương 37: "Không phải như em nghĩ đâu."
- Chương 38: "Em có tâm sự sao?"
- Chương 39: "Thế cậu không định lấy vợ à?"
- Chương 40: "Không cần. Anh sắp quay lại rồi."
- Chương 41: "Cũng không tệ."
- Chương 42: Chị cứ như vậy tha cho cô ta sao?
- Chương 43: "Hai người biết nhau sao?"
- Chương 44: Lâm Triết, làm ơn hãy cứu tôi!
- Chương 45: "Biết sợ rồi à?"
- Chương 46: "Cậu làm gì có lỗi à?"
- Chương 47: "Không biết tiên sinh muốn tìm ai?"
- Chương 48: "Cô không cần làm đơn xin nghỉ việc nữa
- Chương 49: "Bảo với mẹ cậu như vậy là được."
- Chương 50: "Tôi làm bác sĩ."
- Chương 51: "Tính cách của em không tốt sao?"
- Chương 52: "Con ăn no rồi."
- Chương 53: "Con không thiếu đồ."
- Chương 54: "Ông là người đặt đầu tiên."
- Chương 55: "Nhỡ là con trai thì sao?"
- Chương 56: "Anh không biết nấu."
- Chương 57: "Không cần cảm ơn."
- Chương 58: Em không vội sao?"
- Chương 59: Anh ta vẫn phản bội được.
- Chương 60: Tôi thật sự đã đến đường cùng rồi.
- Chương 61: "Bác sĩ nói không được."
- Chương 62: Hai người họ thật sự quá xứng đôi.
- Chương 63: "Chỉ có vậy thôi sao?"
- Chương 64: Không ngờ lại là em thật.
- Chương 65: "Tôi không sai sao phải xin lỗi cô ấy chứ
- Chương 66: "Đó đâu phải lời khen, chị lại trêu em rồi."
- Chương 67: Tôi đã nói không phải tôi làm rồi mà.
- Chương 68: Đúng là tính toán kỹ lưỡng.
- Chương 69: "Không cần cậu quản nhiều như vậy."
- Chương 70: Cô không biết sao?
- Chương 71: Thấy con bé như vậy, cô đã hài lòng chưa?
- Chương 72: Là Lăng Mặc kêu sao?
- Chương 73: "Cô ấy xảy ra chuyện rồi."
- Chương 74: "Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
- Chương 75: "Chuyện này chắc có uẩn khúc gì rồi."
- Chương 76: "Thẩm Ninh đâu?"
- Chương 77: "Thế nào rồi?"
- Chương 78: Chính vì quá yêu cô nên mới để mất cô.
- Chương 79: Cứ để tôi làm hộ cho.
- Chương 80: "Đó là điều hiển nhiên."
- Chương 81: "Sau này con bé sẽ là người thừa kế Lăng gia."
- Chương 82: "Nghe nói anh ta là ba nuôi của UU?"
- Chương 83: "Đúng là ngu ngốc"
- Chương 84: "Chị không nói ra tên em đấy chứ?"
- Chương 85: "Đi... cầu xin một đứa trẻ 5 tuổi sao?"
- Chương 86: "Mời cô đi cho."
- Chương 87: Ba cũng không có ý định đi bước nữa!
- Chương 88: "Cố định làm gì con gái tôi?"
- Chương 89: Sức khoẻ cũng đã bình thường,
- Chương 90: "Khốn nạn, đúng là khinh người quá đáng."
- Chương 91: "Lục tông, tiên sinh đã tới."
- Chương 92: "Tôi đến đón con gái nuôi đi chơi."
- Chương 93: "Con muốn ăn bánh kem."
- Chương 94: "Tất nhiên là có rồi..."
- Chương 95: "Đừng có bám theo tôi nữa."
- Chương 96: "Đại tiều thư đúng là xinh đẹp giống phu nhân."
- Chương 97: Không dám tin điều đó là sự thật.
- Chương 98: "Bảo bối, em không sao chứ?"
- Chương 99: "Đó là Lăng gia tăng Mặc."
- Chương 100: "Mọi người đến chơi à."
- Chương 101: "Cô đợi đây."
- Chương 102: Xem ra không phải bắt cóc rồi!
- Chương 103: Bộ dáng vô cùng đáng thương.
- Chương 104: Là anh ấy!
- Chương 105: "Kim gia tức giận, các người không gánh nổi đâu"
- Chương 106: Cửa hàng này không tồn tại được nữa đâu."
- Chương 107: "Em ngủ ngon là được"
- Chương 108: "Người này là ai vậy?"
- Chương 109: Muốn nhân cơ hội cháy nhà hôi của sao?
- Chương 110: "Nhưng phải là em làm đấy."
- Chương 111: "Rốt cuộc người đó là ai vậy?
- Chương 112: Có phải là cũng thích cô không?
- Chương 113: "Sao hai đứa lại đến đây vậy?"
- Chương 114: "Bảo bối em có sao không."
- Chương 115: "Tôi sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy."
- Chương 116: "Liệu có bị lộ không?"
- Chương 117: "Ông ta chính là người làm giá kết quả xét nghiệm."
- Chương 118: "Thâm Ninh, anh yêu em."
- Chương 119: "Muốn đút cho em ăn."
- Chương 120: "Lệ Tiêu Băng?"
- Chương 121: Mọi chuyện chị biết đều đã kể hết rồi".
- Chương 122: "Nếu anh nói là phải thì em có tin không?"
- Chương 123: "Lấy đâu ra mĩ nhân đây?"
- Chương 124: "Không ôm em, anh không ngủ được."
- Chương 125: "Thì có phải lần đầu của cậu đâu."
- Chương 126: "Có phải bác đọc không hay không?"
- Chương 127: 5 năm qua con bé chắc chắn đã rất cô đơn."
- Chương 128: "Đương nhiên là khiến Thẩm Ninh biến mất vĩnh viễn."
- Chương 129: "Sao vậy, anh vẫn giận em sao?"
- Chương 130: "Đêm qua papa ôm mami ngủ ngon lắm."
- Chương 131: "Chỉ là em trở về, anh thấy vui thôi."
- Chương 132: "Hai con gái cô... như lúc trước?"
- Chương 133: "Chắc tình cảm của hai người tốt lắm"
- Chương 134: Mẹ kế của cậu đúng là độc ác đấy.
- Chương 135: "Đứa nào là công?"
- Chương 136: "Lệ Tử Ngôn?"
- Chương 137: Tôi cũng không phải người dễ tin lời người khác.
- Chương 138: Vợ của mày đang ở trong tay bọn tao.
- Chương 139: "Bây giờ chúng ta phải làm sao?"
- Chương 140: "Kế hoạch của chúng ta có thực hiện tiếp hay không?"
- Chương 141: "Sao lại chết?"
- Chương 142: "Cảm ơn ông nội"
- Chương 143: "Mẹ không thích UU sao?"
- Chương 144: "Anh có bị làm sao đâu."
- Chương 145: "Kim Cẩm Nhi?"
- Chương 146: UU đừng sợ, mẹ đến đây!
- Chương 147: Chẳng qua là cô sợ chết nên mới nói vậy thôi
- Chương 148: Anh đừng lo lắng quá
- Chương 149: Nhất định phải báo ngay cho tôi.
- Chương 150: "Anh chưa đủ thơm với ấm áp sao?"
- Chương 151: "Chị hai đúng là may mắn."
- Chương 152: "Kim Cẩm Nhi? Cô ta đã chết rồi."
- Chương 153: Đều đáng ghét như nhau.
- Chương 154: "Không được nói mami của tôi như vậy."
- Chương 155: "Cô còn dám nói dối."
- Chương 156: "Thôi đủ rồi, em đừng có diễn nữa."
- Chương 157: "Ba ba không ghét Lăng Viên sao?"
- Chương 158: "Em còn nhỏ mà."
- Chương 159: Lăng Mặc lấy cô ta đúng là mù rồi.
- Chương 160: Sao tự nhiên lại đổi cô dâu như vậy?
- Chương 161: Thật là đáng hận!
- Chương 162: Tôi rất thích món quà này
- Chương 163: "Cuối cùng cũng được động phòng rồi.
- Chương 164: Chẳng lẽ đã nhớ ra được điều gì rồi sao?
- Chương 165: "Em nói rồi, có chết em cũng không tự thú đâu."
- Chương 166: "Cậu tìm bác sĩ khác thay thế tôi đi."
- Chương 167: "Chúng tôi không phải người yêu."
- Chương 168: "Đừng đi... đừng bỏ tôi một mình..."
- Chương 169: "Sao lại tặng em quà?
- Chương 170: "Cuối tuần đi chùa với em không?"
- Chương 171: "Anh cũng muốn cầu duyên mà."
- Chương 172: Chị già chẳng lẽ em không già sao?
- Chương 173: "Ở đây nói chuyện được rồi chứ?"
- Chương 174: Lăng Y đúng là sao quả tạ mà.
- Chương 175: "Đừng có chạm vào tôi."
- Chương 176: "Cái này có lẽ do nhân phẩm."
- Chương 177: Anh ta làm sao quen biết được chứ.
- Chương 178: "Đúng là quá đáng."
- Chương 179: "Còn không phải tại con sao."
- Chương 180: "Thật sự là bác sĩ nói như vậy sao?"
- Chương 181: "Cái đó là lãng mạn cậu hiểu không?
- Chương 182: "Cô ta là sự cố ngoài ý muốn."
- Chương 183: "Tên cho con của chúng ta đó."
- Chương 184: Kết
- Chương 185: Ngoại truyện 1
- Chương 186: Ngoại truyện 2
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bà Xã, Anh Ở Đây!
Chương 22: Chuyển nhà
Thẩm Ninh buồn bực mấy ngày không ra khỏi phòng, đến khi Diệp Tử đi vào kéo cô ra bằng được, Thẩm Ninh mới nhìn lại bản thân trong gương. Mất ngủ khiến đôi mắt thâm quầng, lại thêm dáng vẻ buồn bã mệt mỏi khiến Thẩm Ninh gần như không nhận ra bản thân trong gương. Cô cầm điện thoại lên xem, chẳng có lấy một cuộc gọi hay tin nhắn giải thích nào của anh, có lẽ anh cũng nghĩ chuyện này không cần phải giải thích với cô.
"Tiểu Ninh Ninh ngốc, cậu vẫn còn đau buồn sao?"
"Đâu có. Tại sắp tốt nghiệp nên tớ mới hơi lo lắng mất ngủ thôi."
"Thật vậy sao? Hôm qua tổng giám đốc Kim thị ba của Kim Cẩm Nhi đã mở họp báo đính chính lại vụ việc đó rồi, Lăng Mặc nhà cậu trong sạch."
"Cậu nói thật à?" Thẩm Ninh nghe vậy thì tinh thần phấn chấn lên gấp 10. Cô cứ nghĩ anh không giải thích với cô vì thấy không cần thiết nhưng hoá ra là đã giải quyết xong hết rồi.
Thẩm Ninh cười nhẹ, không hiểu sao lúc này lại cảm thấy vui vẻ lạ thường, tâm trạng cũng tốt lên không ít.
Tiếng gõ cửa vang lên, Thẩm Ninh vui vẻ đi ra mở cửa, vừa thấy người bên ngoài là ai, còn chưa kịp đợi người đó lên tiếng cô đã đóng sầm cửa lại. Là Lăng Mặc, sao anh lại đến đây chứ? Còn đúng lúc trông thấy bộ dạng xấu xí này của cô.
"Tiểu Ninh Ninh, là ai vậy?"
Thấy Thẩm Ninh vội vàng chạy vào phòng, Diệp Tử khó hiểu đi ra mở cửa. Lăng Mặc mặt không cảm xúc đứng đó nhìn chằm chằm khiến cô ta có chút sợ hãi. Lúc Thẩm Ninh mất tích, cô ta vì quá lo lắng nên chưa kịp để ý, lúc này nhìn khoảng cách gần như vậy, Diệp Tử mới cảm nhận được hàn khí trên người anh.
Lăng Mặc nhìn xung quanh, nhà trọ này cũng thật nhỏ, nhưng nếu nhỏ thì chẳng phải càng có thể ở gần nhau hơn nữa sao? Anh vừa suy nghĩ vừa gật đầu, nhưng tầng 48 đó cũng không thể thu hẹp lại được.
"Nước...của tiên sinh." Diệp Tử đặt cốc nước xuống bàn trước mặt Lăng Mặc, lại quay sang đưa một cốc khác cho Lâm Triết: "Nước của anh."
"Cảm ơn." Lâm Triết cười cười nhìn cô ta.
"Nhà tôi.... không đủ cốc...." Diệp Tử bất lực nhìn đám người đứng phía sau.
Ngắm trái ngắm phải bản thân trong gương, đến khi cảm thấy đã ổn, Thẩm Ninh mới mở cửa đi ra. Cô không nghĩ là anh sẽ đến tận đây tìm, mong là anh chưa nhìn thấy bộ dạng vừa rồi của cô.
"Chuyện... chuyện gì vậy?" Thẩm Ninh vừa đi ra đã bị một đám người áo đen dọa cho sợ. Anh đến đây tìm cô, cần gì mang theo nhiều người hộ tống như vậy?
"Bọn họ đến để giúp em dọn đồ."
"Dọn đồ? Vậy là sao?"
"Chúng ta đã đăng ký kết hôn, vậy chẳng phải nên sống chung sao?"
"......"
Thẩm Ninh ngồi trên xe mặt vẫn chưa hết ngơ ngác. Sau khi nghe anh nói muốn sống chung, cô cứ lộ ra bộ mặt như vậy, đến khi dọn đồ xong lên xe đến Hoàng Đằng, Thẩm Ninh vẫn chưa tin vào tai mình. Sống chung.... anh vậy mà lại muốn sống chung với cô? Vậy có phải.... anh cũng có chút tình cảm với cô không? Thẩm Ninh nghĩ vậy liền lén quan sát Lăng Mặc, thấy anh liếc cô một cái liền lập tức quay sang chỗ khác.
Xe đi thẳng đến Hoàng Đằng, đám nhân nhiên ghé vào tai nhau thì thầm bàn tán khiến Thẩm Ninh cảm thấy không được tự nhiên. Tầng 48 của Lăng Mặc rất tốt, lại đầy đủ tiện nghi, duy chỉ có khu bếp là không thấy có. Lâm Triết nói ban đầu cũng có khu bếp nhưng lúc đó Hoàng Đằng mới thành lập, công việc chất cao như núi, Lăng Mặc bận đến điên đầu làm gì có thời gian mà ăn tử tế nên mới kêu anh ta bỏ khu bếp để không gian phòng được rộng hơn.
Nhìn căn phòng sang trọng tinh tế nhưng lại lạnh lẽo trước mặt, Thẩm Ninh trong lòng có chút ghét bỏ. Dù là hôn nhân không dựa trên tình cảm thì cô cũng muốn có một ngôi nhà nhỏ ấm áp dành cho gia đình mình.
"Em không thích?" Lăng Mặc vừa nhìn liền biết cô không thoải mái.
"....." Thẩm Ninh theo suy nghĩ gật gật đầu, đến lúc tỉnh ra mới vội ngẩng đầu lên nhìn anh, lại phát hiện anh đang híp mắt nhìn mình.
Có phải là giận rồi không?
"Lâm Triết, tìm một chung cư gần trường của Thẩm Ninh, chúng tôi sẽ ở đó." Lăng Mặc rời mắt sang Lâm Triết nói.
Thẩm Ninh khẽ mỉm cười. Nhìn bên ngoài lạnh lùng nhưng anh rõ ràng rất quan tâm đến cô. Chưa đến nửa ngày, hai người đã chọn được một chung cư ưng ý, khu này vừa thuận đường đến trường của cô, lại vừa thuận đường đến Hoàng Đằng.
Nội thất cơ bản đều đã có nhưng Thẩm Ninh vẫn muốn mua thêm đồ trang trí cho ngôi nhà nhỏ của hai người. Cô kéo Lăng Mặc cùng đi mua đồ, mua từ cái bát đôi đũa đến cái khăn trải bàn, rèm cửa cũng ngay cả rèm cửa cũng chọn màu khác thay thế. Đến khi mua giường, Lăng Mặc không im lặng nữa, anh cho người lấy size lớn nhất êm nhất, ga giường cũng phải là loại mát mẻ nằm thoải mái.
Nhìn ngôi nhà nhỏ giờ đã trở nên ấm áp hơn, trong lòng Thẩm Ninh không khỏi hạnh phúc. Cô chưa từng nghĩ sẽ được như bây giờ nhưng Lăng Mặc đã cho cô tất cả mọi thứ.
"Lâm Triết ở lại ăn cơm nhé, tôi xuống siêu thị mua đồ về nấu." Thẩm Ninh cười nói.
"Vậy tôi không khách sáo đâu đấy."
Lăng Mặc vừa định đi theo cô lại bị điện thoại kéo chân lại. Thẩm Ninh nói cô có thể đi một mình liền vui vẻ rời đi.
Siêu thị ngay dưới khu chung cư nên vô cùng thuận tiện. Thẩm Ninh vừa đi vừa suy nghĩ, quen nhau cũng lâu nhưng cô hình như vẫn chưa biết sở thích của anh. Suy nghĩ một chút liền lấy điện thoại nhắn tin hỏi Lâm Triết.
"Lâm Triết, Lăng Mặc có thích món nào không?"
"Bình thường cậu ấy không kén ăn, tôi cũng không rõ. Nhưng chỉ cần cô nấu thì cậu ấy đều sẽ thích hết thôi."
"Không có món nào đặc biệt thích sao?"
"Đặc biệt thích à? Hình như có đấy."
"Mau nói cho tôi biết đi."
"Là dưa hấu."
"Dưa hấu? Hình như lần trước anh ấy cũng ăn khá nhiều." Thẩm Ninh suy nghĩ. Lúc ở nhà Lăng Thiên, cô chỉ vô tình chọn dưa hấu nhưng không nghĩ đấy là món anh thích. Người như Lăng Mặc hoàn toàn không giống thích ăn dưa hấu gì cả.
Chọn mấy đồ tươi ngon, Thẩm Ninh kéo xe đẩy đến chỗ bán dưa. Nếu anh thích ăn dưa hấu, vậy cô phải chọn một quả thật ngon mới được.
"Dưa hấu không hạt này ăn rất ngon." giọng nói trầm trầm vang lên phía sau.
Thẩm Ninh quay lại nhìn, là một người đàn ông trẻ tuổi điển trai, nếu đem so sánh với anh thì cũng không hề thua kém, ngược lại anh ta cười như ánh nắng mặt trời ấm áp vậy, hoàn toàn khác hẳn nụ cười lạnh lùng khiến người khác muốn đóng băng của Lăng Mặc.
"Anh là ai vậy?"
"Tôi là Lệ Tử Ngôn. Tôi thấy cô chuyển đến đối diện nhà tôi, sau này chúng ta là hàng xóm rồi."
Lệ Tử Ngôn mỉm cười nhìn Thẩm Ninh, càng nhìn ánh mắt càng trở nên ôn nhu. Thẩm Ninh bị ánh mắt của Lệ Tử Ngôn làm cho ái ngại, dù có làm hàng xóm thì cũng không cần phải nhìn cô như vậy chứ.
"Tôi là Thẩm Ninh, sau này mong được anh giúp đỡ." Thẩm Ninh cũng cười nói.
"Cô thích ăn dưa hấu sao?"
"Đúng vậy. Nhưng vẫn chưa biết chọn quả ngon."
"Vậy để tôi giúp cô. Lựa hoa quả tôi cũng có chút kinh nghiệm."
Lệ Tử Ngôn nhiệt tình truyền lại kinh nghiệm lựa hoa quả của bản thân cho Thẩm Ninh. Trước khi để cô đi còn không quên mời cô lúc nào rảnh thì sang chơi. Thẩm Ninh thấy hàng xóm vừa đẹp trai vừa nhiệt tình tốt bụng như vậy thì lập tức đồng ý.
Nhìn cô rời đi, nụ cười trên môi Lệ Tử Ngôn liền biến mất. Đã để anh ta phát hiện rồi thì chạy không thoát đâu.
"Tiểu Ninh Ninh ngốc, cậu vẫn còn đau buồn sao?"
"Đâu có. Tại sắp tốt nghiệp nên tớ mới hơi lo lắng mất ngủ thôi."
"Thật vậy sao? Hôm qua tổng giám đốc Kim thị ba của Kim Cẩm Nhi đã mở họp báo đính chính lại vụ việc đó rồi, Lăng Mặc nhà cậu trong sạch."
"Cậu nói thật à?" Thẩm Ninh nghe vậy thì tinh thần phấn chấn lên gấp 10. Cô cứ nghĩ anh không giải thích với cô vì thấy không cần thiết nhưng hoá ra là đã giải quyết xong hết rồi.
Thẩm Ninh cười nhẹ, không hiểu sao lúc này lại cảm thấy vui vẻ lạ thường, tâm trạng cũng tốt lên không ít.
Tiếng gõ cửa vang lên, Thẩm Ninh vui vẻ đi ra mở cửa, vừa thấy người bên ngoài là ai, còn chưa kịp đợi người đó lên tiếng cô đã đóng sầm cửa lại. Là Lăng Mặc, sao anh lại đến đây chứ? Còn đúng lúc trông thấy bộ dạng xấu xí này của cô.
"Tiểu Ninh Ninh, là ai vậy?"
Thấy Thẩm Ninh vội vàng chạy vào phòng, Diệp Tử khó hiểu đi ra mở cửa. Lăng Mặc mặt không cảm xúc đứng đó nhìn chằm chằm khiến cô ta có chút sợ hãi. Lúc Thẩm Ninh mất tích, cô ta vì quá lo lắng nên chưa kịp để ý, lúc này nhìn khoảng cách gần như vậy, Diệp Tử mới cảm nhận được hàn khí trên người anh.
Lăng Mặc nhìn xung quanh, nhà trọ này cũng thật nhỏ, nhưng nếu nhỏ thì chẳng phải càng có thể ở gần nhau hơn nữa sao? Anh vừa suy nghĩ vừa gật đầu, nhưng tầng 48 đó cũng không thể thu hẹp lại được.
"Nước...của tiên sinh." Diệp Tử đặt cốc nước xuống bàn trước mặt Lăng Mặc, lại quay sang đưa một cốc khác cho Lâm Triết: "Nước của anh."
"Cảm ơn." Lâm Triết cười cười nhìn cô ta.
"Nhà tôi.... không đủ cốc...." Diệp Tử bất lực nhìn đám người đứng phía sau.
Ngắm trái ngắm phải bản thân trong gương, đến khi cảm thấy đã ổn, Thẩm Ninh mới mở cửa đi ra. Cô không nghĩ là anh sẽ đến tận đây tìm, mong là anh chưa nhìn thấy bộ dạng vừa rồi của cô.
"Chuyện... chuyện gì vậy?" Thẩm Ninh vừa đi ra đã bị một đám người áo đen dọa cho sợ. Anh đến đây tìm cô, cần gì mang theo nhiều người hộ tống như vậy?
"Bọn họ đến để giúp em dọn đồ."
"Dọn đồ? Vậy là sao?"
"Chúng ta đã đăng ký kết hôn, vậy chẳng phải nên sống chung sao?"
"......"
Thẩm Ninh ngồi trên xe mặt vẫn chưa hết ngơ ngác. Sau khi nghe anh nói muốn sống chung, cô cứ lộ ra bộ mặt như vậy, đến khi dọn đồ xong lên xe đến Hoàng Đằng, Thẩm Ninh vẫn chưa tin vào tai mình. Sống chung.... anh vậy mà lại muốn sống chung với cô? Vậy có phải.... anh cũng có chút tình cảm với cô không? Thẩm Ninh nghĩ vậy liền lén quan sát Lăng Mặc, thấy anh liếc cô một cái liền lập tức quay sang chỗ khác.
Xe đi thẳng đến Hoàng Đằng, đám nhân nhiên ghé vào tai nhau thì thầm bàn tán khiến Thẩm Ninh cảm thấy không được tự nhiên. Tầng 48 của Lăng Mặc rất tốt, lại đầy đủ tiện nghi, duy chỉ có khu bếp là không thấy có. Lâm Triết nói ban đầu cũng có khu bếp nhưng lúc đó Hoàng Đằng mới thành lập, công việc chất cao như núi, Lăng Mặc bận đến điên đầu làm gì có thời gian mà ăn tử tế nên mới kêu anh ta bỏ khu bếp để không gian phòng được rộng hơn.
Nhìn căn phòng sang trọng tinh tế nhưng lại lạnh lẽo trước mặt, Thẩm Ninh trong lòng có chút ghét bỏ. Dù là hôn nhân không dựa trên tình cảm thì cô cũng muốn có một ngôi nhà nhỏ ấm áp dành cho gia đình mình.
"Em không thích?" Lăng Mặc vừa nhìn liền biết cô không thoải mái.
"....." Thẩm Ninh theo suy nghĩ gật gật đầu, đến lúc tỉnh ra mới vội ngẩng đầu lên nhìn anh, lại phát hiện anh đang híp mắt nhìn mình.
Có phải là giận rồi không?
"Lâm Triết, tìm một chung cư gần trường của Thẩm Ninh, chúng tôi sẽ ở đó." Lăng Mặc rời mắt sang Lâm Triết nói.
Thẩm Ninh khẽ mỉm cười. Nhìn bên ngoài lạnh lùng nhưng anh rõ ràng rất quan tâm đến cô. Chưa đến nửa ngày, hai người đã chọn được một chung cư ưng ý, khu này vừa thuận đường đến trường của cô, lại vừa thuận đường đến Hoàng Đằng.
Nội thất cơ bản đều đã có nhưng Thẩm Ninh vẫn muốn mua thêm đồ trang trí cho ngôi nhà nhỏ của hai người. Cô kéo Lăng Mặc cùng đi mua đồ, mua từ cái bát đôi đũa đến cái khăn trải bàn, rèm cửa cũng ngay cả rèm cửa cũng chọn màu khác thay thế. Đến khi mua giường, Lăng Mặc không im lặng nữa, anh cho người lấy size lớn nhất êm nhất, ga giường cũng phải là loại mát mẻ nằm thoải mái.
Nhìn ngôi nhà nhỏ giờ đã trở nên ấm áp hơn, trong lòng Thẩm Ninh không khỏi hạnh phúc. Cô chưa từng nghĩ sẽ được như bây giờ nhưng Lăng Mặc đã cho cô tất cả mọi thứ.
"Lâm Triết ở lại ăn cơm nhé, tôi xuống siêu thị mua đồ về nấu." Thẩm Ninh cười nói.
"Vậy tôi không khách sáo đâu đấy."
Lăng Mặc vừa định đi theo cô lại bị điện thoại kéo chân lại. Thẩm Ninh nói cô có thể đi một mình liền vui vẻ rời đi.
Siêu thị ngay dưới khu chung cư nên vô cùng thuận tiện. Thẩm Ninh vừa đi vừa suy nghĩ, quen nhau cũng lâu nhưng cô hình như vẫn chưa biết sở thích của anh. Suy nghĩ một chút liền lấy điện thoại nhắn tin hỏi Lâm Triết.
"Lâm Triết, Lăng Mặc có thích món nào không?"
"Bình thường cậu ấy không kén ăn, tôi cũng không rõ. Nhưng chỉ cần cô nấu thì cậu ấy đều sẽ thích hết thôi."
"Không có món nào đặc biệt thích sao?"
"Đặc biệt thích à? Hình như có đấy."
"Mau nói cho tôi biết đi."
"Là dưa hấu."
"Dưa hấu? Hình như lần trước anh ấy cũng ăn khá nhiều." Thẩm Ninh suy nghĩ. Lúc ở nhà Lăng Thiên, cô chỉ vô tình chọn dưa hấu nhưng không nghĩ đấy là món anh thích. Người như Lăng Mặc hoàn toàn không giống thích ăn dưa hấu gì cả.
Chọn mấy đồ tươi ngon, Thẩm Ninh kéo xe đẩy đến chỗ bán dưa. Nếu anh thích ăn dưa hấu, vậy cô phải chọn một quả thật ngon mới được.
"Dưa hấu không hạt này ăn rất ngon." giọng nói trầm trầm vang lên phía sau.
Thẩm Ninh quay lại nhìn, là một người đàn ông trẻ tuổi điển trai, nếu đem so sánh với anh thì cũng không hề thua kém, ngược lại anh ta cười như ánh nắng mặt trời ấm áp vậy, hoàn toàn khác hẳn nụ cười lạnh lùng khiến người khác muốn đóng băng của Lăng Mặc.
"Anh là ai vậy?"
"Tôi là Lệ Tử Ngôn. Tôi thấy cô chuyển đến đối diện nhà tôi, sau này chúng ta là hàng xóm rồi."
Lệ Tử Ngôn mỉm cười nhìn Thẩm Ninh, càng nhìn ánh mắt càng trở nên ôn nhu. Thẩm Ninh bị ánh mắt của Lệ Tử Ngôn làm cho ái ngại, dù có làm hàng xóm thì cũng không cần phải nhìn cô như vậy chứ.
"Tôi là Thẩm Ninh, sau này mong được anh giúp đỡ." Thẩm Ninh cũng cười nói.
"Cô thích ăn dưa hấu sao?"
"Đúng vậy. Nhưng vẫn chưa biết chọn quả ngon."
"Vậy để tôi giúp cô. Lựa hoa quả tôi cũng có chút kinh nghiệm."
Lệ Tử Ngôn nhiệt tình truyền lại kinh nghiệm lựa hoa quả của bản thân cho Thẩm Ninh. Trước khi để cô đi còn không quên mời cô lúc nào rảnh thì sang chơi. Thẩm Ninh thấy hàng xóm vừa đẹp trai vừa nhiệt tình tốt bụng như vậy thì lập tức đồng ý.
Nhìn cô rời đi, nụ cười trên môi Lệ Tử Ngôn liền biến mất. Đã để anh ta phát hiện rồi thì chạy không thoát đâu.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Để Mất Lần Đầu Vào Tay Ác Ma Họ Lăng
- Chương 2: Bị Ghim Mất Rồi
- Chương 3: Gặp Lại
- Chương 4: Cảnh Cáo
- Chương 5: Chúng Ta Kết Hôn Đi
- Chương 6: Bà Cố Nội Lăng Mặc Sắp Ra Đời
- Chương 7: Đám Cưới Tra Nam Tiện Nữ
- Chương 8: Rung Động
- Chương 9: 100 Tỷ
- Chương 10: Lời Tỏ Tình Bị Từ Chối
- Chương 11: Hình Như Có Chút Dễ Thương
- Chương 12: Mờ ám
- Chương 13: Ông dám không?
- Chương 14: Thẩm Ninh mất tích
- Chương 15: Âm mưu của Kim Cẩm Nhi (1)
- Chương 16: Âm mưu của Kim Cẩm Nhi (2)
- Chương 17: Nhã Khanh (1)
- Chương 18: Nhã Khanh (2)
- Chương 19: Không nên dây dưa
- Chương 20: Đăng ký kết hôn
- Chương 21: Tin tức trả giá đắt
- Chương 22: Chuyển nhà
- Chương 23: Tra nam Lục Vũ
- Chương 24: Lệ Tử Ngôn
- Chương 25: Lệ Tử Ngôn (2)
- Chương 26: Quả báo của Hạ gia
- Chương 27: Lấy thân làm quà sinh nhật
- Chương 28: Cơm hộp
- Chương 29: "Sao các người lại vào đây?"
- Chương 30: "Vậy thì tốt."
- Chương 31: "Tôi không thích anh..."
- Chương 32: "Em cười ngây ngốc gì vậy?"
- Chương 33: "Như vậy có ổn không?"
- Chương 34: "Tiêu Ninh chỉ là bạn của con thôi."
- Chương 35: "Đêm nay để em hầu hạ anh đi."
- Chương 36: "Từ nhỏ đến giờ đã yêu ai đâu mà..."
- Chương 37: "Không phải như em nghĩ đâu."
- Chương 38: "Em có tâm sự sao?"
- Chương 39: "Thế cậu không định lấy vợ à?"
- Chương 40: "Không cần. Anh sắp quay lại rồi."
- Chương 41: "Cũng không tệ."
- Chương 42: Chị cứ như vậy tha cho cô ta sao?
- Chương 43: "Hai người biết nhau sao?"
- Chương 44: Lâm Triết, làm ơn hãy cứu tôi!
- Chương 45: "Biết sợ rồi à?"
- Chương 46: "Cậu làm gì có lỗi à?"
- Chương 47: "Không biết tiên sinh muốn tìm ai?"
- Chương 48: "Cô không cần làm đơn xin nghỉ việc nữa
- Chương 49: "Bảo với mẹ cậu như vậy là được."
- Chương 50: "Tôi làm bác sĩ."
- Chương 51: "Tính cách của em không tốt sao?"
- Chương 52: "Con ăn no rồi."
- Chương 53: "Con không thiếu đồ."
- Chương 54: "Ông là người đặt đầu tiên."
- Chương 55: "Nhỡ là con trai thì sao?"
- Chương 56: "Anh không biết nấu."
- Chương 57: "Không cần cảm ơn."
- Chương 58: Em không vội sao?"
- Chương 59: Anh ta vẫn phản bội được.
- Chương 60: Tôi thật sự đã đến đường cùng rồi.
- Chương 61: "Bác sĩ nói không được."
- Chương 62: Hai người họ thật sự quá xứng đôi.
- Chương 63: "Chỉ có vậy thôi sao?"
- Chương 64: Không ngờ lại là em thật.
- Chương 65: "Tôi không sai sao phải xin lỗi cô ấy chứ
- Chương 66: "Đó đâu phải lời khen, chị lại trêu em rồi."
- Chương 67: Tôi đã nói không phải tôi làm rồi mà.
- Chương 68: Đúng là tính toán kỹ lưỡng.
- Chương 69: "Không cần cậu quản nhiều như vậy."
- Chương 70: Cô không biết sao?
- Chương 71: Thấy con bé như vậy, cô đã hài lòng chưa?
- Chương 72: Là Lăng Mặc kêu sao?
- Chương 73: "Cô ấy xảy ra chuyện rồi."
- Chương 74: "Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
- Chương 75: "Chuyện này chắc có uẩn khúc gì rồi."
- Chương 76: "Thẩm Ninh đâu?"
- Chương 77: "Thế nào rồi?"
- Chương 78: Chính vì quá yêu cô nên mới để mất cô.
- Chương 79: Cứ để tôi làm hộ cho.
- Chương 80: "Đó là điều hiển nhiên."
- Chương 81: "Sau này con bé sẽ là người thừa kế Lăng gia."
- Chương 82: "Nghe nói anh ta là ba nuôi của UU?"
- Chương 83: "Đúng là ngu ngốc"
- Chương 84: "Chị không nói ra tên em đấy chứ?"
- Chương 85: "Đi... cầu xin một đứa trẻ 5 tuổi sao?"
- Chương 86: "Mời cô đi cho."
- Chương 87: Ba cũng không có ý định đi bước nữa!
- Chương 88: "Cố định làm gì con gái tôi?"
- Chương 89: Sức khoẻ cũng đã bình thường,
- Chương 90: "Khốn nạn, đúng là khinh người quá đáng."
- Chương 91: "Lục tông, tiên sinh đã tới."
- Chương 92: "Tôi đến đón con gái nuôi đi chơi."
- Chương 93: "Con muốn ăn bánh kem."
- Chương 94: "Tất nhiên là có rồi..."
- Chương 95: "Đừng có bám theo tôi nữa."
- Chương 96: "Đại tiều thư đúng là xinh đẹp giống phu nhân."
- Chương 97: Không dám tin điều đó là sự thật.
- Chương 98: "Bảo bối, em không sao chứ?"
- Chương 99: "Đó là Lăng gia tăng Mặc."
- Chương 100: "Mọi người đến chơi à."
- Chương 101: "Cô đợi đây."
- Chương 102: Xem ra không phải bắt cóc rồi!
- Chương 103: Bộ dáng vô cùng đáng thương.
- Chương 104: Là anh ấy!
- Chương 105: "Kim gia tức giận, các người không gánh nổi đâu"
- Chương 106: Cửa hàng này không tồn tại được nữa đâu."
- Chương 107: "Em ngủ ngon là được"
- Chương 108: "Người này là ai vậy?"
- Chương 109: Muốn nhân cơ hội cháy nhà hôi của sao?
- Chương 110: "Nhưng phải là em làm đấy."
- Chương 111: "Rốt cuộc người đó là ai vậy?
- Chương 112: Có phải là cũng thích cô không?
- Chương 113: "Sao hai đứa lại đến đây vậy?"
- Chương 114: "Bảo bối em có sao không."
- Chương 115: "Tôi sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy."
- Chương 116: "Liệu có bị lộ không?"
- Chương 117: "Ông ta chính là người làm giá kết quả xét nghiệm."
- Chương 118: "Thâm Ninh, anh yêu em."
- Chương 119: "Muốn đút cho em ăn."
- Chương 120: "Lệ Tiêu Băng?"
- Chương 121: Mọi chuyện chị biết đều đã kể hết rồi".
- Chương 122: "Nếu anh nói là phải thì em có tin không?"
- Chương 123: "Lấy đâu ra mĩ nhân đây?"
- Chương 124: "Không ôm em, anh không ngủ được."
- Chương 125: "Thì có phải lần đầu của cậu đâu."
- Chương 126: "Có phải bác đọc không hay không?"
- Chương 127: 5 năm qua con bé chắc chắn đã rất cô đơn."
- Chương 128: "Đương nhiên là khiến Thẩm Ninh biến mất vĩnh viễn."
- Chương 129: "Sao vậy, anh vẫn giận em sao?"
- Chương 130: "Đêm qua papa ôm mami ngủ ngon lắm."
- Chương 131: "Chỉ là em trở về, anh thấy vui thôi."
- Chương 132: "Hai con gái cô... như lúc trước?"
- Chương 133: "Chắc tình cảm của hai người tốt lắm"
- Chương 134: Mẹ kế của cậu đúng là độc ác đấy.
- Chương 135: "Đứa nào là công?"
- Chương 136: "Lệ Tử Ngôn?"
- Chương 137: Tôi cũng không phải người dễ tin lời người khác.
- Chương 138: Vợ của mày đang ở trong tay bọn tao.
- Chương 139: "Bây giờ chúng ta phải làm sao?"
- Chương 140: "Kế hoạch của chúng ta có thực hiện tiếp hay không?"
- Chương 141: "Sao lại chết?"
- Chương 142: "Cảm ơn ông nội"
- Chương 143: "Mẹ không thích UU sao?"
- Chương 144: "Anh có bị làm sao đâu."
- Chương 145: "Kim Cẩm Nhi?"
- Chương 146: UU đừng sợ, mẹ đến đây!
- Chương 147: Chẳng qua là cô sợ chết nên mới nói vậy thôi
- Chương 148: Anh đừng lo lắng quá
- Chương 149: Nhất định phải báo ngay cho tôi.
- Chương 150: "Anh chưa đủ thơm với ấm áp sao?"
- Chương 151: "Chị hai đúng là may mắn."
- Chương 152: "Kim Cẩm Nhi? Cô ta đã chết rồi."
- Chương 153: Đều đáng ghét như nhau.
- Chương 154: "Không được nói mami của tôi như vậy."
- Chương 155: "Cô còn dám nói dối."
- Chương 156: "Thôi đủ rồi, em đừng có diễn nữa."
- Chương 157: "Ba ba không ghét Lăng Viên sao?"
- Chương 158: "Em còn nhỏ mà."
- Chương 159: Lăng Mặc lấy cô ta đúng là mù rồi.
- Chương 160: Sao tự nhiên lại đổi cô dâu như vậy?
- Chương 161: Thật là đáng hận!
- Chương 162: Tôi rất thích món quà này
- Chương 163: "Cuối cùng cũng được động phòng rồi.
- Chương 164: Chẳng lẽ đã nhớ ra được điều gì rồi sao?
- Chương 165: "Em nói rồi, có chết em cũng không tự thú đâu."
- Chương 166: "Cậu tìm bác sĩ khác thay thế tôi đi."
- Chương 167: "Chúng tôi không phải người yêu."
- Chương 168: "Đừng đi... đừng bỏ tôi một mình..."
- Chương 169: "Sao lại tặng em quà?
- Chương 170: "Cuối tuần đi chùa với em không?"
- Chương 171: "Anh cũng muốn cầu duyên mà."
- Chương 172: Chị già chẳng lẽ em không già sao?
- Chương 173: "Ở đây nói chuyện được rồi chứ?"
- Chương 174: Lăng Y đúng là sao quả tạ mà.
- Chương 175: "Đừng có chạm vào tôi."
- Chương 176: "Cái này có lẽ do nhân phẩm."
- Chương 177: Anh ta làm sao quen biết được chứ.
- Chương 178: "Đúng là quá đáng."
- Chương 179: "Còn không phải tại con sao."
- Chương 180: "Thật sự là bác sĩ nói như vậy sao?"
- Chương 181: "Cái đó là lãng mạn cậu hiểu không?
- Chương 182: "Cô ta là sự cố ngoài ý muốn."
- Chương 183: "Tên cho con của chúng ta đó."
- Chương 184: Kết
- Chương 185: Ngoại truyện 1
- Chương 186: Ngoại truyện 2