Vị Vãn - Chương 9: Gặp lại
Chương trước- Chương 1-1: Mở đầu
- Chương 1-2: Đốt mộng
- Chương 2: Dò xét
- Chương 3: Cười vui vẻ
- Chương 4: Say rượu
- Chương 5: thích
- Chương 6: Bị tức giận
- Chương 7: Chiến tranh lạnh
- Chương 8: Đừng nhớ
- Chương 9: Gặp lại
- Chương 10: Tiến hành cứu giúp
- Chương 11: Kinh hãi gặp nhau
- Chương 12: Chạy trốn
- Chương 13: Bị tập kích
- Chương 14: Đồng hành
- Chương 15: Diễn trò
- Chương 16: Có quen biết
- Chương 17: Gặp dưới tuyết
- Chương 18: Số phận
- Chương 19: Sinh nhật
- Chương 20: Nhã vương
- Chương 21: Mùi hương của mực
- Chương 22: Bị thương
- Chương 23: Thủ đoạn
- Chương 24: Hiểu lầm
- Chương 25: Đêm tán gẫu
- Chương 26: Lễ vật
- Chương 27: Yêu thích
- Chương 28: Lựa chọn
- Chương 29: Gặp lại, thay đổi
- Chương 30: Phong Hàn
- Chương 31: Gặp lại
- Chương 32: Bữa ăn khuya
- Chương 33: Liên thủ
- Chương 34: Viện binh đêm khuya
- Chương 35: Mộng mị
- Chương 36: Lan Nhi
- Chương 37: Lý do
- Chương 38: Trung thu
- Chương 39: Nước đổ
- Chương 40: Gia yến
- Chương 41: Trải qua
- Chương 42: Túi hương
- Chương 43: Thái tử
- Chương 44: Thích
- Chương 45: Bạn cũ
- Chương 46: Quan tâm
- Chương 47: Uyển Nhi
- Chương 48: Kết thúc
- Chương 49: Lục yêu
- Chương 50: Nhập cuộc
- Chương 51: Quân cờ
- Chương 52: Cùng yêu thương
- Chương 53: Sương nặng
- Chương 54: Mê tình
- Chương 55: Đêm về
- Chương 56: Nói chuyện
- Chương 57: Nhìn trộm
- Chương 58: Mưa gió
- Chương 59: Máu nhuộm
- Chương 60: Đại hôn
- Chương 61: Tình thương
- Chương 62: Chân tướng
- Chương 63: Cáo biệt
- Chương 64: Kết thúc
- Chương 65: Cháy tình
- Chương 66: Mưa xuân
- Chương 67: Trận đầu
- Chương 68: Câu dẫn
- Chương 69: Cảnh đẹp
- Chương 70: Phong Nguyệt
- Chương 71: Nếu như
- Chương 72: Mặt nạ
- Chương 73: Buông tay
- Chương 74: Hướng Vãn
- Chương 75: Ngoái đầu nhìn lại
- Chương 76: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (1)
- Chương 77: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (2)
- Chương 78: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (3)
- Chương 79: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (bốn)
- Chương 80: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (5)
- Chương 81: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (1)
- Chương 82: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (2)
- Chương 83: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (3)
- Chương 84: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (4)
- Chương 85: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (5)
- Chương 86: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (6)
- Chương 87: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (7)
- Chương 88: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (8)
- Chương 89: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (9)
- Chương 90: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (10)
- Chương 91: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (11)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Vị Vãn
Chương 9: Gặp lại
Khói tan hết, bầu trời sáng rõ hơn, dưới ánh trăng sa mạc càng có vẻ mênh mông vô cùng, đơn độc im lặng.
Một bóng dáng đỏ như lửa nhanh như tia chớp bay qua, ngưng mắt khi ngón tay thon dài kéo ra, chỉ nghe vút một tiếng, mũi tên rời cung với tốc độkinh người đuổi theo.
Phía sau gò cát ở xa truyền đến một tiếngnức nở, trong mắt thiếu niên mặc áo trắng nhiễm lên một chút đắc ý, cong khóe miệng lên, hắn giơ roi giục ngựa chạy qua.
Trên mặt cát màu trắng bạc, một con vật đẹp màu đỏ như lửa lẳng lặng nằm ở nơi đó, đúng là Hỏa Hồ mà hắn đã đuổi bắt lâu ngày.
Nhưng mà khi đi tới trong nháy mắt nhìn thấy Hỏa Hồ, một cơn lạnh đồng thờiập vào lòng, tiếp đó toàn thân hắn đều cảm giác được một cổ hàn khí.
Có một người.
Cách chỗ Hỏa Hồ không xa, đã sớm có một người ngồi trên lưng ngựa, trường kiếm đưa ra, Hỏa Hồ đã vào trong tay y.
Thiếu niên mặc áo trắng gần như có thể khẳng định người nọ biết đến sự tồntại của hắn, nhưng đối phương làm như không nhìn thấy, kéo dây cương rời đi.
“Buông nó ra.” Hắn kéo cung nhắm về phía sau lưng người nọ.
Một tiếng cười trầm thấp vang lên, người nọ quay đầu ngựa lại, chậm rãi đi về phía hắn.
Trong nháy mắt đó, tay thiếu niên mặc áo trắng run lên một cái, gần như tim đập loạn nhịp nhìn người đi tới.
Đó là một đôi mắt màu xanh kỳ dị làm cho người ta kinh hãi!
Đôi mắt sâu không lường được, ở dưới ánh trăng cũng có một loại ánh sángđoạt tâm hồn con người, làm cho dung nhan lạnh lùng kia càng có vẻ âmsâu vô tình.
Ở chỗ cách nhau vài chục bước, y dừng lại, khoảngcách gần như vậy, thiếu niên mặc áo trắng mới phát hiện người nam nhântrước mặt cao lớn như thế, mang theo cảm giác áp bức và uy hiếp khôngthể bỏ qua được, y cứ ngồi trên lưng ngựa như vậy, lấy một loại ánh mắtđùa giỡn liếc nhìn hắn.
Cho dù tên đã nhắm ngay mi tâm của y, dáng vẻ của y vẫn chẳng hề để ý, giống như không để tất cả vào trong mắt.
“Cho ta lý do.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như mùa thu, lại mang theo khí phách nồng đậm vang lên.
“Là ta phát hiện nó, cũng là ta bắn trúng.” Thiếu niên mặc áo trắng nhấtquyết không buông tha lên tiếng, trên mi tâm có một nốt ruồi đỏ sẫm nhưmáu, đúng là Hàn Vị Vãn mặc nam trang.
“Ngươi xác định?” Nam nhân kia cười lạnh, đưa Hỏa Hồ trong tay ra, “Đáng tiếc bắn trúng bộ phậnquan trọng của nó, không phải mũi tên của người.”
Hàn Vị Vãn ngẩn ra, chỉ thấy trên bụng của Hỏa Hồ có một mũi tên màu đen, lông vũ trênmũi tên màu đen, mà mũi tên của nàng, lông vũ màu trắng trên mũi tên chỉ bắn trúng phần đùi.
Trong lòng ngột ngạt, nàng không phục phảnbác: “Có lẽ là ta bắn làm Hỏa Hồ bị thương trước, nên nó cử động khôngtiện mới bị ngươi nhặt tiện nghi.
“Ta còn chưa từng thấy được cóngười bắn mũi tên còn nhanh hơn cả ta.” Đôi mắt màu xanh ma quỷ khóachặt nàng, nam nhân kia cười lạnh lùng ra tiếng: “Về phần ngươi, càngkhông thể.”
Xưa nay Vị Vãn còn chưa bao giờ bị người chế giễu như thế, hơn nữa mấy ngày trước đuổi bắt Hỏa Hồ đã sớm hao hết tính nhẫnnại, không khỏi bị chọc giận, nhẹ buông tay, tên đã bay ra khỏi dâycung, bắn về phía người nọ.
Trong lúc tức giận, nàng chỉ còn kịpnhìn thấy tay người nọ nhanh chóng giương lên, ngay sau đó tiếng xé giólọt vào tai nàng, búi tóc trên đỉnh rơi ra, cây trâm Ngọc Hoàn vỡ thànhhai mảnh rơi xuống đất, mái tóc đen như thác nước xõa xuống trên bả vai.
Trong lòng khiếp sợ, nàng bỗng dưng nhìn về phía nam nhân ở đối diện.
“Muốn lấy mạng ta sao? Thật sự là một nha đầu độc ác.” Giọng nói lãnh khốc mà khàn khàn vang lên, khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt màu xanh kia, Vị Vãnlại thấy không có biện pháp hít thở, giống như bị ánh mắt của y đóng tại chỗ.
Y nhận ra thân phận nữ tử của nàng! Mà ánh mắt của y, đangkhông kiêng nể gì nhìn khắp người nàng - hai tay nàng nắm chặt dâycương, cố gắng hít thở vững vàng, không biến sắc nhìn chằm chằm y.
Đôi mắt màu xanh hơi nheo lại - trong ánh trăng màu bạc, mái tóc đen củanàng bay phất nhẹ, áo trắng như tuyết, mặt mày giống như một gốc câyTường Vi dưới ánh trăng, thanh nhã mê ly, trong trẻo mà lạnh lùng thoátkhỏi người trần tục, cả người lại có gai.
Ở trong sinh mệnh củay, chưa bao giờ có một nữ nhân nào dám nhìn thẳng y lâu như vậy, càngđừng nói đến bắn tên làm y bị thương.
-- Có chút ý tứ.
Vì thế, y nở nụ cười.
Môi mỏng khẽ nhếch, nở nụ cười mê hoặc mà lại lạnh nhạt, y lẳng lặng nhìnnàng, trong đôi mắt màu xanh lộ ra ngọn lửa đen làm cho người ta kinhngạc.
Y kiêu căng ngồi trên ngựa như vậy, phía sau bóng dáng caolớn, là một vòng trăng tròn vĩ đại mà sáng ngời, mây trên bầu trời, bãocát xuất hiện trong nháy mắt, ánh trăng lại nhiễm màu đỏ mê ly mà quỷdị.
Mà y giống như sói ở trên sa mạc, ngạo nghễ dưới ánh trăng.
Vị Vãn nhìn y, thật lâu cũng không thể ổn định rung động trong lòng.
“Như vậy.” Rốt cuộc nàng mở miệng. “Phải như thế nào, ngươi mới bằng lòng đưa nó cho ta?”
“Ngươi muốn nó là gì?” Nam nhân kia nhìn nàng, giọng nói vẫn lạnh lùng.
“Bên cạnh sa mạc có loại cỏ gọi là Tiêu Sắt, độc tính rất mạnh, nếu nhưngười chỉ cần dính một chút cũng sẽ bị mất mạng, chỉ có Hỏa Hồ đi lạikhông có chuyện gì, có một lão đại phu từng lấy Tiêu Sắt cho Hỏa Hồ ănnhưng cũng không có chuyện gì, ông ấy nói với ta, ngũ tạng lục phủ củaHỏa Hồ đều có thể làm thuốc.” Nhất định phải có, bởi vậy Vị Vãn nói rasự thật.
“Ngươi là đại phu?” Nam nhân kia nhìn nàng, vẻ mặt khó lường.
“Đúng vậy.” Vị Vãn gật đầu, lại hỏi một lần nữa: “Phải thế nào, ngươi mới bằng lòng đưa nó cho ta?”
Y không trả lời, vang lên tiếng vó ngựa, có người phi nhanh tới.
Chỉ trong giây lát, mộ gã nam tử thân hình cao ngất cưỡi ngựa đến bên cạnhhọ, nghiêng người nói vào bên cạnh lỗ tai của y vài câu.
Vị Vãnnhìn trong đôi mắt màu xanh kia thoáng qua một chút ánh sáng lạnh lùngnghiêm túc, sau đó y nhìn về phía nàng, vẻ mặt mang theo suy nghĩ sâuxa.
“Muốn có Hỏa Hồ, giúp ta làm một chuyện.” Y lạnh lùng mở miệng.
Vị Vãn không nói, khẽ giương roi ngựa lên, chậm rãi đi đến bên cạnh y, lấy chủy thủ bên hông ra.
“Làm gì ----”
Tùy tùng bên cạnh hét lên, nhưng nam nhân kia đưa tay ngăn lại hành động rút kiếm của hắn ta, lẳng lặng nhìn nàng.
Vị Vãn cười nhạt, vung chủy thủ trên tay, cổ tay áo của nam nhân kia bị cắt một đoạn vải màu đen.
“Dẫn đường.” Vị Vãn cầm mảnh vải buộc tóc lại, hồi phục tư thế oai hùng hiên ngang, ánh mắt khiêu khích nhìn y.
Một bóng dáng đỏ như lửa nhanh như tia chớp bay qua, ngưng mắt khi ngón tay thon dài kéo ra, chỉ nghe vút một tiếng, mũi tên rời cung với tốc độkinh người đuổi theo.
Phía sau gò cát ở xa truyền đến một tiếngnức nở, trong mắt thiếu niên mặc áo trắng nhiễm lên một chút đắc ý, cong khóe miệng lên, hắn giơ roi giục ngựa chạy qua.
Trên mặt cát màu trắng bạc, một con vật đẹp màu đỏ như lửa lẳng lặng nằm ở nơi đó, đúng là Hỏa Hồ mà hắn đã đuổi bắt lâu ngày.
Nhưng mà khi đi tới trong nháy mắt nhìn thấy Hỏa Hồ, một cơn lạnh đồng thờiập vào lòng, tiếp đó toàn thân hắn đều cảm giác được một cổ hàn khí.
Có một người.
Cách chỗ Hỏa Hồ không xa, đã sớm có một người ngồi trên lưng ngựa, trường kiếm đưa ra, Hỏa Hồ đã vào trong tay y.
Thiếu niên mặc áo trắng gần như có thể khẳng định người nọ biết đến sự tồntại của hắn, nhưng đối phương làm như không nhìn thấy, kéo dây cương rời đi.
“Buông nó ra.” Hắn kéo cung nhắm về phía sau lưng người nọ.
Một tiếng cười trầm thấp vang lên, người nọ quay đầu ngựa lại, chậm rãi đi về phía hắn.
Trong nháy mắt đó, tay thiếu niên mặc áo trắng run lên một cái, gần như tim đập loạn nhịp nhìn người đi tới.
Đó là một đôi mắt màu xanh kỳ dị làm cho người ta kinh hãi!
Đôi mắt sâu không lường được, ở dưới ánh trăng cũng có một loại ánh sángđoạt tâm hồn con người, làm cho dung nhan lạnh lùng kia càng có vẻ âmsâu vô tình.
Ở chỗ cách nhau vài chục bước, y dừng lại, khoảngcách gần như vậy, thiếu niên mặc áo trắng mới phát hiện người nam nhântrước mặt cao lớn như thế, mang theo cảm giác áp bức và uy hiếp khôngthể bỏ qua được, y cứ ngồi trên lưng ngựa như vậy, lấy một loại ánh mắtđùa giỡn liếc nhìn hắn.
Cho dù tên đã nhắm ngay mi tâm của y, dáng vẻ của y vẫn chẳng hề để ý, giống như không để tất cả vào trong mắt.
“Cho ta lý do.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như mùa thu, lại mang theo khí phách nồng đậm vang lên.
“Là ta phát hiện nó, cũng là ta bắn trúng.” Thiếu niên mặc áo trắng nhấtquyết không buông tha lên tiếng, trên mi tâm có một nốt ruồi đỏ sẫm nhưmáu, đúng là Hàn Vị Vãn mặc nam trang.
“Ngươi xác định?” Nam nhân kia cười lạnh, đưa Hỏa Hồ trong tay ra, “Đáng tiếc bắn trúng bộ phậnquan trọng của nó, không phải mũi tên của người.”
Hàn Vị Vãn ngẩn ra, chỉ thấy trên bụng của Hỏa Hồ có một mũi tên màu đen, lông vũ trênmũi tên màu đen, mà mũi tên của nàng, lông vũ màu trắng trên mũi tên chỉ bắn trúng phần đùi.
Trong lòng ngột ngạt, nàng không phục phảnbác: “Có lẽ là ta bắn làm Hỏa Hồ bị thương trước, nên nó cử động khôngtiện mới bị ngươi nhặt tiện nghi.
“Ta còn chưa từng thấy được cóngười bắn mũi tên còn nhanh hơn cả ta.” Đôi mắt màu xanh ma quỷ khóachặt nàng, nam nhân kia cười lạnh lùng ra tiếng: “Về phần ngươi, càngkhông thể.”
Xưa nay Vị Vãn còn chưa bao giờ bị người chế giễu như thế, hơn nữa mấy ngày trước đuổi bắt Hỏa Hồ đã sớm hao hết tính nhẫnnại, không khỏi bị chọc giận, nhẹ buông tay, tên đã bay ra khỏi dâycung, bắn về phía người nọ.
Trong lúc tức giận, nàng chỉ còn kịpnhìn thấy tay người nọ nhanh chóng giương lên, ngay sau đó tiếng xé giólọt vào tai nàng, búi tóc trên đỉnh rơi ra, cây trâm Ngọc Hoàn vỡ thànhhai mảnh rơi xuống đất, mái tóc đen như thác nước xõa xuống trên bả vai.
Trong lòng khiếp sợ, nàng bỗng dưng nhìn về phía nam nhân ở đối diện.
“Muốn lấy mạng ta sao? Thật sự là một nha đầu độc ác.” Giọng nói lãnh khốc mà khàn khàn vang lên, khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt màu xanh kia, Vị Vãnlại thấy không có biện pháp hít thở, giống như bị ánh mắt của y đóng tại chỗ.
Y nhận ra thân phận nữ tử của nàng! Mà ánh mắt của y, đangkhông kiêng nể gì nhìn khắp người nàng - hai tay nàng nắm chặt dâycương, cố gắng hít thở vững vàng, không biến sắc nhìn chằm chằm y.
Đôi mắt màu xanh hơi nheo lại - trong ánh trăng màu bạc, mái tóc đen củanàng bay phất nhẹ, áo trắng như tuyết, mặt mày giống như một gốc câyTường Vi dưới ánh trăng, thanh nhã mê ly, trong trẻo mà lạnh lùng thoátkhỏi người trần tục, cả người lại có gai.
Ở trong sinh mệnh củay, chưa bao giờ có một nữ nhân nào dám nhìn thẳng y lâu như vậy, càngđừng nói đến bắn tên làm y bị thương.
-- Có chút ý tứ.
Vì thế, y nở nụ cười.
Môi mỏng khẽ nhếch, nở nụ cười mê hoặc mà lại lạnh nhạt, y lẳng lặng nhìnnàng, trong đôi mắt màu xanh lộ ra ngọn lửa đen làm cho người ta kinhngạc.
Y kiêu căng ngồi trên ngựa như vậy, phía sau bóng dáng caolớn, là một vòng trăng tròn vĩ đại mà sáng ngời, mây trên bầu trời, bãocát xuất hiện trong nháy mắt, ánh trăng lại nhiễm màu đỏ mê ly mà quỷdị.
Mà y giống như sói ở trên sa mạc, ngạo nghễ dưới ánh trăng.
Vị Vãn nhìn y, thật lâu cũng không thể ổn định rung động trong lòng.
“Như vậy.” Rốt cuộc nàng mở miệng. “Phải như thế nào, ngươi mới bằng lòng đưa nó cho ta?”
“Ngươi muốn nó là gì?” Nam nhân kia nhìn nàng, giọng nói vẫn lạnh lùng.
“Bên cạnh sa mạc có loại cỏ gọi là Tiêu Sắt, độc tính rất mạnh, nếu nhưngười chỉ cần dính một chút cũng sẽ bị mất mạng, chỉ có Hỏa Hồ đi lạikhông có chuyện gì, có một lão đại phu từng lấy Tiêu Sắt cho Hỏa Hồ ănnhưng cũng không có chuyện gì, ông ấy nói với ta, ngũ tạng lục phủ củaHỏa Hồ đều có thể làm thuốc.” Nhất định phải có, bởi vậy Vị Vãn nói rasự thật.
“Ngươi là đại phu?” Nam nhân kia nhìn nàng, vẻ mặt khó lường.
“Đúng vậy.” Vị Vãn gật đầu, lại hỏi một lần nữa: “Phải thế nào, ngươi mới bằng lòng đưa nó cho ta?”
Y không trả lời, vang lên tiếng vó ngựa, có người phi nhanh tới.
Chỉ trong giây lát, mộ gã nam tử thân hình cao ngất cưỡi ngựa đến bên cạnhhọ, nghiêng người nói vào bên cạnh lỗ tai của y vài câu.
Vị Vãnnhìn trong đôi mắt màu xanh kia thoáng qua một chút ánh sáng lạnh lùngnghiêm túc, sau đó y nhìn về phía nàng, vẻ mặt mang theo suy nghĩ sâuxa.
“Muốn có Hỏa Hồ, giúp ta làm một chuyện.” Y lạnh lùng mở miệng.
Vị Vãn không nói, khẽ giương roi ngựa lên, chậm rãi đi đến bên cạnh y, lấy chủy thủ bên hông ra.
“Làm gì ----”
Tùy tùng bên cạnh hét lên, nhưng nam nhân kia đưa tay ngăn lại hành động rút kiếm của hắn ta, lẳng lặng nhìn nàng.
Vị Vãn cười nhạt, vung chủy thủ trên tay, cổ tay áo của nam nhân kia bị cắt một đoạn vải màu đen.
“Dẫn đường.” Vị Vãn cầm mảnh vải buộc tóc lại, hồi phục tư thế oai hùng hiên ngang, ánh mắt khiêu khích nhìn y.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1-1: Mở đầu
- Chương 1-2: Đốt mộng
- Chương 2: Dò xét
- Chương 3: Cười vui vẻ
- Chương 4: Say rượu
- Chương 5: thích
- Chương 6: Bị tức giận
- Chương 7: Chiến tranh lạnh
- Chương 8: Đừng nhớ
- Chương 9: Gặp lại
- Chương 10: Tiến hành cứu giúp
- Chương 11: Kinh hãi gặp nhau
- Chương 12: Chạy trốn
- Chương 13: Bị tập kích
- Chương 14: Đồng hành
- Chương 15: Diễn trò
- Chương 16: Có quen biết
- Chương 17: Gặp dưới tuyết
- Chương 18: Số phận
- Chương 19: Sinh nhật
- Chương 20: Nhã vương
- Chương 21: Mùi hương của mực
- Chương 22: Bị thương
- Chương 23: Thủ đoạn
- Chương 24: Hiểu lầm
- Chương 25: Đêm tán gẫu
- Chương 26: Lễ vật
- Chương 27: Yêu thích
- Chương 28: Lựa chọn
- Chương 29: Gặp lại, thay đổi
- Chương 30: Phong Hàn
- Chương 31: Gặp lại
- Chương 32: Bữa ăn khuya
- Chương 33: Liên thủ
- Chương 34: Viện binh đêm khuya
- Chương 35: Mộng mị
- Chương 36: Lan Nhi
- Chương 37: Lý do
- Chương 38: Trung thu
- Chương 39: Nước đổ
- Chương 40: Gia yến
- Chương 41: Trải qua
- Chương 42: Túi hương
- Chương 43: Thái tử
- Chương 44: Thích
- Chương 45: Bạn cũ
- Chương 46: Quan tâm
- Chương 47: Uyển Nhi
- Chương 48: Kết thúc
- Chương 49: Lục yêu
- Chương 50: Nhập cuộc
- Chương 51: Quân cờ
- Chương 52: Cùng yêu thương
- Chương 53: Sương nặng
- Chương 54: Mê tình
- Chương 55: Đêm về
- Chương 56: Nói chuyện
- Chương 57: Nhìn trộm
- Chương 58: Mưa gió
- Chương 59: Máu nhuộm
- Chương 60: Đại hôn
- Chương 61: Tình thương
- Chương 62: Chân tướng
- Chương 63: Cáo biệt
- Chương 64: Kết thúc
- Chương 65: Cháy tình
- Chương 66: Mưa xuân
- Chương 67: Trận đầu
- Chương 68: Câu dẫn
- Chương 69: Cảnh đẹp
- Chương 70: Phong Nguyệt
- Chương 71: Nếu như
- Chương 72: Mặt nạ
- Chương 73: Buông tay
- Chương 74: Hướng Vãn
- Chương 75: Ngoái đầu nhìn lại
- Chương 76: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (1)
- Chương 77: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (2)
- Chương 78: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (3)
- Chương 79: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (bốn)
- Chương 80: Ngoại truyện - Gặp đàn lang lầm cả đời (5)
- Chương 81: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (1)
- Chương 82: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (2)
- Chương 83: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (3)
- Chương 84: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (4)
- Chương 85: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (5)
- Chương 86: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (6)
- Chương 87: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (7)
- Chương 88: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (8)
- Chương 89: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (9)
- Chương 90: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (10)
- Chương 91: Ngoại truyện - Yêu hận tuy thưa (11)