Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn - Chương 14: Khắc khẩu 2
Chương trước- Chương 1: Hẹn hò
- Chương 2: Say rượu
- Chương 3: Hỗn loạn
- Chương 4: Xong việc
- Chương 5: Gây hấn
- Chương 6: Liên hoan
- Chương 7: Kiểm tra
- Chương 8: Chẩn đoán chính xác
- Chương 9: Phẫu thuật
- Chương 10: Bí mật
- Chương 11: Lựa chọn
- Chương 12: Ngả bài
- Chương 13: Khắc khẩu
- Chương 14: Khắc khẩu 2
- Chương 15: Nói chuyện
- Chương 16: Giành giật từng giây
- Chương 17: Quan tâm
- Chương 18: Canh gà
- Chương 19: Trả lời
- Chương 20: Bất hòa
- Chương 21: Còng tay
- Chương 22: Ba
- Chương 23: Kiếp phù du
- Chương 24: Sữa bò
- Chương 25: Thang máy
- Chương 26: Tranh chấp
- Chương 27: Lời mời
- Chương 28: Có khi nào con gái chúng ta muốn giữ tôi lại không?
- Chương 29: Cái đệt chẳng lẽ tôi là gay?
- Chương 30: Giang Tự nhìn bàn tay đang chảy máu của mình...
- Chương 31: Lúc biết tôi mang thai cậu nghĩ gì?
- Chương 32: Mang thai là quá trình hợp tác
- Chương 33: Cậu cho tôi sờ con một chút là tôi dậy ngay!
- Chương 34: Con gái cậu cũng muốn sống thêm mấy năm!
- Chương 35: Cậu đồng ý không?
- Chương 36: Thích... Thẩm Phương Dục?!
- Chương 37: Thẩm Phương Dục yếu đuối nhu nhược?!
- Chương 38: Chỉ cảm thấy cậu khá đáng yêu!
- Chương 39: Xoa đầu.jpg
- Chương 40: Chúng ta đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ...
- Chương 41: Vậy mà anh lại để ý cảm xúc của Thẩm Phương Dục...
- Chương 42: Sao chuyện gì Đường Khả cũng nói cho cậu vậy?
- Chương 43: Ngày dự sinh của cô nhóc này là ngày cá tháng tư
- Chương 44: Chụp ảnh tặng cho cậu
- Chương 45: Đầu hàng
- Chương 46: Thẩm Phương Dục nghĩ: Thật ra hắn rất để ý đến Giang Tự!
- Chương 47: Đuổi theo vợ hả?
- Chương 48: "Nói với cậu ấy tôi sai rồi. Tôi xin lỗi!"
- Chương 49: Thú bông, hoa tươi, bữa tiệc
- Chương 50: "Giang Tự, sao cậu tốt với tôi quá vậy?"
- Chương 51: "Thẩm Phương Dục, tôi muốn sinh con bé!"
- Chương 52: Ồ! Hoá ra anh là người vợ đoản mệnh kia!
- Chương 53: "Ai có thể từ chối cậu chứ?"
- Chương 54: Tim cậu đập ồn quá
- Chương 55: Hai đứa ôm ấp trước mặt tôi là có ý gì hả?
- Chương 56: Vậy để tôi quan tâm cậu
- Chương 57: Tình cảm của hắn với Giang Tự trong sáng thật à? T
- Chương 58: Tôi không kết hôn, vậy cậu có thích tôi không?
- Chương 59: Anh ơi!
- Chương 60: Được, tối nay tôi lên giường ngủ!
- Chương 61: Môi rất nóng, trái tim cũng rất nóng
- Chương 62: Hắn hôn giỏi thật...
- Chương 63: Hắn đang căng thẳng..
- Chương 64: "Nếu cậu bình tĩnh cậu sẽ hôn tôi à?"
- Chương 65: Lúc đó chúng ta gặp nhau dưới tán cây này
- Chương 66: Đi sớm về sớm
- Chương 67: Một người rất khó theo đuổi
- Chương 68: Nhưng giờ anh không muốn lạnh lùng nữa
- Chương 69: Tỏ tình
- Chương 70: Dục vọng rất dễ bị lây nhiễm, đặc biệt là giữa những người yêu nhau
- Chương 71: "Tại anh nằm gần em quá."
- Chương 72: Cần... Anh giúp em không?
- Chương 73: Anh sờ đủ chưa?
- Chương 74: Anh cũng nhớ em..
- Chương 75: Anh có thể đổi câu "Xin lỗi" thành "Anh yêu em"
- Chương 76: Tên chương dài quá wattpad không cho đăng
- Chương 77: Tôi hỏi cậu, cậu tin Thẩm Phương Dục thật à?
- Chương 78: Partner
- Chương 79: Là có con thật
- Chương 80: ...Plato?
- Chương 81: Bác sĩ Kenn
- Chương 82: "Vậy nên ngài Giang, em có muốn kết hôn với anh không?"
- Chương 83: Tình yêu sẽ bảo vệ em cả đời
- Chương 84: Hôn anh một cái nào
- Chương 85: Sớm muộn gì cậu ta cũng phải sửa lại tật xấu hay like dạo này!
- Chương 86: Gọi anh Phương Dục
- Chương 87: 🙂
- Chương 88: Mùa xuân đến rồi
- Chương 89: Hoàn chính truyện
- Chương 90: Năm đầu tiên (1)
- Chương 91: Năm đầu tiên (2)
- Chương 92: Năm đầu tiên (3)
- Chương 93: Một nhà ba người (1)
- Chương 94: Một nhà ba người (2)
- Chương 95: Ngày kỷ niệm kết hôn
- Chương 96: Sinh nhật ngày cá tháng tư
- Chương 97: 50 câu hỏi chồng chồng
- Chương 98: Hoắc Thành Xuân x Lý Á Lôi (1)
- Chương 99: Hoắc Thành Xuân x Lý Á Lôi (2)
- Chương 100: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (1)
- Chương 101: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (2)
- Chương 102: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (3)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 14: Khắc khẩu 2
Hiện tại khách sạn đều kiểm tra rất nghiêm ngặt, nếu nói hai người nhận phòng thì phải đăng ký thông tin chứng minh của cả hai người mới được.
Thẩm Phương Dục trực tiếp mở điện thoại tìm trang web official của khách sạn rồi gọi một cú điện thoại. Sau khi nhận được câu trả lời sắc mặt hắn đột nhiên tái nhợt.
Những giấc mơ về Giang Tự lần nữa xuất hiện trong đầu Thẩm Phương Dục, hắn nắm tóc, đầu óc mông lung rối bời.
Chẳng trách những giấc mơ đó lại chân thật đến vậy. Chẳng trách dáng vẻ của Giang Tự trong phòng mổ hôm đó như hận không thể cắt đầu hắn xuống.
Hoá ra đó không phải là giấc mơ tự nhiên xuất hiện, mà là vì đêm đó Giang Tự chiều hắn quá nhiều, khiến cho đại não "tri kỷ" của hắn trực tiếp phát đi phát lại suốt một tuần, để hắn sung sướng cho đủ.
4
Thẩm Phương Dục nhớ tới bản thân còn tỉnh bơ chạy tới xem nốt ruồi của Giang Tự sau khi xong việc... Tự nhiên thấy hơi khó thở!!!
Giang Tự dung túng cho hắn sống đến bây giờ đúng là kỳ tích.
1
Ánh mắt Thẩm Phương Dục dại ra buông điện thoại xuống. Hắn cảm thấy đại não của mình như cái bo mạch nguồn trong lò nướng điện* vậy, chẳng những ngắn mà còn sắp báo hỏng tới nơi.
Thẩm Phương Dục ho khan hai tiếng, nhìn Giang Tự muốn nói gì đó.
Nhưng không đợi hắn lên tiếng, Giang Tự đã túm lấy cổ áo hắn lạnh mặt hỏi: "Từ lúc tỉnh lại sáng hôm đó tôi đã muốn hỏi cậu, mẹ nó rốt cuộc là vì sao cậu có thể làm ra loại chuyện đó hả?"
"Đệt." Thẩm Phương Dục gãi gãi đầu.
"Khi đó tôi uống say như vậy rồi nên nghĩ rằng mình đang nằm mơ."
"Nằm mơ là có thể không đeo bao cao su hả?" Giang Tự lạnh giọng hỏi, giọng điệu giống như giáo viên chủ nhiệm đang phê bình học sinh không có trách nhiệm.
1
"Gì vậy Giang Tự? Tôi nằm mơ còn phải nhớ đeo bao cao su hả?" Thẩm Phương Dục nhịn không được nói.
"Cậu từng làm cho phòng kế hoạch hoá gia đình à?" Hắn nói xong còn đâm thêm một dao
"Ai ngờ cậu là đàn ông nhưng lại có thể mang thai đâu chứ!!!"
Giang Tự bị Thẩm Phương Dục chọc điên thêm: "Bao cao su không chỉ có thể tránh thai mà còn có thể phòng chống bệnh lây lan qua đường tình dục. Sao cậu có thể thi đậu chứng chỉ hành nghề vậy?"
"Lúc này rồi mà cậu còn giảng kiến thức cho tôi hả?" Thẩm Phương Dục sợ hãi.
Giang Tự không nói hai lời nhắm ngay mặt Thẩm Phương Dục mà đấm tới một đấm. Anh tức giận đến đôi môi cũng run rẩy, hơi thở dồn dập. Bởi vì làn ra rất mỏng nên còn có thể nhìn thấy đuôi mắt hơi đỏ lên.
Mí mắt Thẩm Phương Dục giật giật, một vài ký ức rời rạc xông vào trong đầu hắn. Giang Tự đang tức giận trước mắt như hợp lại với Giang Tự gắt gao nắm chặt thành giường, thậm chí cả cái nhíu mày và tần suất thở dốc cũng đều giống nhau.
Trong nháy mắt, Thẩm Phương Dục chặn nắm đấm của Giang Tự lại. Ma xui quỷ khiến nhìn về chỗ nốt ruồi son trên ngực Giang Tự.
Giang Tự cau mày, cúi đầu xuống theo tầm mắt của hắn, ánh mắt chợt lạnh đi.
Giang Tự buông cổ áo Thẩm Phương Dục ra, không thể tin nổi nhìn người đàn ông trước mắt.
"Thẩm Phương Dục, cậu là người à?"
Giang Tự khó có thể quên những dấu hôn rải rác trên khắp người mình sau khi tỉnh dậy ngày hôm đó. Đặc biệt là xung quanh nốt ruồi son trên ngực, dày đặc từng vệt đỏ, tầng tầng lớp lớp trên làn da trắng lạnh của anh, trông mà ghê người.
Những dấu vết đó đều đang âm thầm nói lên ham muốn tình dục mãnh liệt của người hôn, mà nốt ruồi son trên ngực cũng chính là đầu sỏ được "ưu ái" đặc biệt.
Vậy mà Thẩm Phương Dục còn dám nhìn nó.
"Phịch" một tiếng, xấp báo cáo xét nghiệm dày nặng bị ném xuống đất, giấy trắng bay tán loạn rơi xuống chân Thẩm Phương Dục.
Giang Tự cũng không quay đầu lại đi đến ngồi vào bàn làm việc.
Thẩm Phương Dục sửng sốt, vô thức nhìn theo Giang Tự.
Từ góc độ của hắn chỉ có thể thấy sườn mặt của Giang Tự. Lông mi anh đang run, lồng ngực phập phồng không ngừng. Cho dù biên độ rất nhỏ nhưng lại không thể che giấu dưới cái nhìn cẩn thận.
Nếu không phải hắn biết Giang Tự sẽ không khóc thì Thẩm Phương Dục nghi ngờ Giang Tự sắp bị chọc giận tới phát khóc luôn rồi. Giang Tự như này có chút xa lạ, xa lạ đến mức Thẩm Phương Dục bắt đầu tin những gì anh nói là sự thật rồi.
Trên mặt vẫn còn đau rát, trái tim hắn đập nhanh như mới vừa tiêm hai mũi adrenalin, nhưng hai chân lại lạnh toát.
Phòng làm việc lặng ngắt như tờ, ánh đèn trông chói mắt lạ lùng, im lặng như vô tận. Thẩm Phương Dục dựa vào bức tường lạnh lẽo che mặt lại, muốn để bản thân bình tĩnh một chút.
"Cút." Giang Tự nói thẳng.
Thẩm Phương Dục không nhúc nhích, Giang Tự cũng không nói gì nữa.
Hai người lặng lẽ giằng co trong phòng làm việc sạch sẽ, một người tức giận không chịu được, một người rối rắm không biết làm sao.
Thẩm Phương Dục trực tiếp mở điện thoại tìm trang web official của khách sạn rồi gọi một cú điện thoại. Sau khi nhận được câu trả lời sắc mặt hắn đột nhiên tái nhợt.
Những giấc mơ về Giang Tự lần nữa xuất hiện trong đầu Thẩm Phương Dục, hắn nắm tóc, đầu óc mông lung rối bời.
Chẳng trách những giấc mơ đó lại chân thật đến vậy. Chẳng trách dáng vẻ của Giang Tự trong phòng mổ hôm đó như hận không thể cắt đầu hắn xuống.
Hoá ra đó không phải là giấc mơ tự nhiên xuất hiện, mà là vì đêm đó Giang Tự chiều hắn quá nhiều, khiến cho đại não "tri kỷ" của hắn trực tiếp phát đi phát lại suốt một tuần, để hắn sung sướng cho đủ.
4
Thẩm Phương Dục nhớ tới bản thân còn tỉnh bơ chạy tới xem nốt ruồi của Giang Tự sau khi xong việc... Tự nhiên thấy hơi khó thở!!!
Giang Tự dung túng cho hắn sống đến bây giờ đúng là kỳ tích.
1
Ánh mắt Thẩm Phương Dục dại ra buông điện thoại xuống. Hắn cảm thấy đại não của mình như cái bo mạch nguồn trong lò nướng điện* vậy, chẳng những ngắn mà còn sắp báo hỏng tới nơi.
Thẩm Phương Dục ho khan hai tiếng, nhìn Giang Tự muốn nói gì đó.
Nhưng không đợi hắn lên tiếng, Giang Tự đã túm lấy cổ áo hắn lạnh mặt hỏi: "Từ lúc tỉnh lại sáng hôm đó tôi đã muốn hỏi cậu, mẹ nó rốt cuộc là vì sao cậu có thể làm ra loại chuyện đó hả?"
"Đệt." Thẩm Phương Dục gãi gãi đầu.
"Khi đó tôi uống say như vậy rồi nên nghĩ rằng mình đang nằm mơ."
"Nằm mơ là có thể không đeo bao cao su hả?" Giang Tự lạnh giọng hỏi, giọng điệu giống như giáo viên chủ nhiệm đang phê bình học sinh không có trách nhiệm.
1
"Gì vậy Giang Tự? Tôi nằm mơ còn phải nhớ đeo bao cao su hả?" Thẩm Phương Dục nhịn không được nói.
"Cậu từng làm cho phòng kế hoạch hoá gia đình à?" Hắn nói xong còn đâm thêm một dao
"Ai ngờ cậu là đàn ông nhưng lại có thể mang thai đâu chứ!!!"
Giang Tự bị Thẩm Phương Dục chọc điên thêm: "Bao cao su không chỉ có thể tránh thai mà còn có thể phòng chống bệnh lây lan qua đường tình dục. Sao cậu có thể thi đậu chứng chỉ hành nghề vậy?"
"Lúc này rồi mà cậu còn giảng kiến thức cho tôi hả?" Thẩm Phương Dục sợ hãi.
Giang Tự không nói hai lời nhắm ngay mặt Thẩm Phương Dục mà đấm tới một đấm. Anh tức giận đến đôi môi cũng run rẩy, hơi thở dồn dập. Bởi vì làn ra rất mỏng nên còn có thể nhìn thấy đuôi mắt hơi đỏ lên.
Mí mắt Thẩm Phương Dục giật giật, một vài ký ức rời rạc xông vào trong đầu hắn. Giang Tự đang tức giận trước mắt như hợp lại với Giang Tự gắt gao nắm chặt thành giường, thậm chí cả cái nhíu mày và tần suất thở dốc cũng đều giống nhau.
Trong nháy mắt, Thẩm Phương Dục chặn nắm đấm của Giang Tự lại. Ma xui quỷ khiến nhìn về chỗ nốt ruồi son trên ngực Giang Tự.
Giang Tự cau mày, cúi đầu xuống theo tầm mắt của hắn, ánh mắt chợt lạnh đi.
Giang Tự buông cổ áo Thẩm Phương Dục ra, không thể tin nổi nhìn người đàn ông trước mắt.
"Thẩm Phương Dục, cậu là người à?"
Giang Tự khó có thể quên những dấu hôn rải rác trên khắp người mình sau khi tỉnh dậy ngày hôm đó. Đặc biệt là xung quanh nốt ruồi son trên ngực, dày đặc từng vệt đỏ, tầng tầng lớp lớp trên làn da trắng lạnh của anh, trông mà ghê người.
Những dấu vết đó đều đang âm thầm nói lên ham muốn tình dục mãnh liệt của người hôn, mà nốt ruồi son trên ngực cũng chính là đầu sỏ được "ưu ái" đặc biệt.
Vậy mà Thẩm Phương Dục còn dám nhìn nó.
"Phịch" một tiếng, xấp báo cáo xét nghiệm dày nặng bị ném xuống đất, giấy trắng bay tán loạn rơi xuống chân Thẩm Phương Dục.
Giang Tự cũng không quay đầu lại đi đến ngồi vào bàn làm việc.
Thẩm Phương Dục sửng sốt, vô thức nhìn theo Giang Tự.
Từ góc độ của hắn chỉ có thể thấy sườn mặt của Giang Tự. Lông mi anh đang run, lồng ngực phập phồng không ngừng. Cho dù biên độ rất nhỏ nhưng lại không thể che giấu dưới cái nhìn cẩn thận.
Nếu không phải hắn biết Giang Tự sẽ không khóc thì Thẩm Phương Dục nghi ngờ Giang Tự sắp bị chọc giận tới phát khóc luôn rồi. Giang Tự như này có chút xa lạ, xa lạ đến mức Thẩm Phương Dục bắt đầu tin những gì anh nói là sự thật rồi.
Trên mặt vẫn còn đau rát, trái tim hắn đập nhanh như mới vừa tiêm hai mũi adrenalin, nhưng hai chân lại lạnh toát.
Phòng làm việc lặng ngắt như tờ, ánh đèn trông chói mắt lạ lùng, im lặng như vô tận. Thẩm Phương Dục dựa vào bức tường lạnh lẽo che mặt lại, muốn để bản thân bình tĩnh một chút.
"Cút." Giang Tự nói thẳng.
Thẩm Phương Dục không nhúc nhích, Giang Tự cũng không nói gì nữa.
Hai người lặng lẽ giằng co trong phòng làm việc sạch sẽ, một người tức giận không chịu được, một người rối rắm không biết làm sao.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Hẹn hò
- Chương 2: Say rượu
- Chương 3: Hỗn loạn
- Chương 4: Xong việc
- Chương 5: Gây hấn
- Chương 6: Liên hoan
- Chương 7: Kiểm tra
- Chương 8: Chẩn đoán chính xác
- Chương 9: Phẫu thuật
- Chương 10: Bí mật
- Chương 11: Lựa chọn
- Chương 12: Ngả bài
- Chương 13: Khắc khẩu
- Chương 14: Khắc khẩu 2
- Chương 15: Nói chuyện
- Chương 16: Giành giật từng giây
- Chương 17: Quan tâm
- Chương 18: Canh gà
- Chương 19: Trả lời
- Chương 20: Bất hòa
- Chương 21: Còng tay
- Chương 22: Ba
- Chương 23: Kiếp phù du
- Chương 24: Sữa bò
- Chương 25: Thang máy
- Chương 26: Tranh chấp
- Chương 27: Lời mời
- Chương 28: Có khi nào con gái chúng ta muốn giữ tôi lại không?
- Chương 29: Cái đệt chẳng lẽ tôi là gay?
- Chương 30: Giang Tự nhìn bàn tay đang chảy máu của mình...
- Chương 31: Lúc biết tôi mang thai cậu nghĩ gì?
- Chương 32: Mang thai là quá trình hợp tác
- Chương 33: Cậu cho tôi sờ con một chút là tôi dậy ngay!
- Chương 34: Con gái cậu cũng muốn sống thêm mấy năm!
- Chương 35: Cậu đồng ý không?
- Chương 36: Thích... Thẩm Phương Dục?!
- Chương 37: Thẩm Phương Dục yếu đuối nhu nhược?!
- Chương 38: Chỉ cảm thấy cậu khá đáng yêu!
- Chương 39: Xoa đầu.jpg
- Chương 40: Chúng ta đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ...
- Chương 41: Vậy mà anh lại để ý cảm xúc của Thẩm Phương Dục...
- Chương 42: Sao chuyện gì Đường Khả cũng nói cho cậu vậy?
- Chương 43: Ngày dự sinh của cô nhóc này là ngày cá tháng tư
- Chương 44: Chụp ảnh tặng cho cậu
- Chương 45: Đầu hàng
- Chương 46: Thẩm Phương Dục nghĩ: Thật ra hắn rất để ý đến Giang Tự!
- Chương 47: Đuổi theo vợ hả?
- Chương 48: "Nói với cậu ấy tôi sai rồi. Tôi xin lỗi!"
- Chương 49: Thú bông, hoa tươi, bữa tiệc
- Chương 50: "Giang Tự, sao cậu tốt với tôi quá vậy?"
- Chương 51: "Thẩm Phương Dục, tôi muốn sinh con bé!"
- Chương 52: Ồ! Hoá ra anh là người vợ đoản mệnh kia!
- Chương 53: "Ai có thể từ chối cậu chứ?"
- Chương 54: Tim cậu đập ồn quá
- Chương 55: Hai đứa ôm ấp trước mặt tôi là có ý gì hả?
- Chương 56: Vậy để tôi quan tâm cậu
- Chương 57: Tình cảm của hắn với Giang Tự trong sáng thật à? T
- Chương 58: Tôi không kết hôn, vậy cậu có thích tôi không?
- Chương 59: Anh ơi!
- Chương 60: Được, tối nay tôi lên giường ngủ!
- Chương 61: Môi rất nóng, trái tim cũng rất nóng
- Chương 62: Hắn hôn giỏi thật...
- Chương 63: Hắn đang căng thẳng..
- Chương 64: "Nếu cậu bình tĩnh cậu sẽ hôn tôi à?"
- Chương 65: Lúc đó chúng ta gặp nhau dưới tán cây này
- Chương 66: Đi sớm về sớm
- Chương 67: Một người rất khó theo đuổi
- Chương 68: Nhưng giờ anh không muốn lạnh lùng nữa
- Chương 69: Tỏ tình
- Chương 70: Dục vọng rất dễ bị lây nhiễm, đặc biệt là giữa những người yêu nhau
- Chương 71: "Tại anh nằm gần em quá."
- Chương 72: Cần... Anh giúp em không?
- Chương 73: Anh sờ đủ chưa?
- Chương 74: Anh cũng nhớ em..
- Chương 75: Anh có thể đổi câu "Xin lỗi" thành "Anh yêu em"
- Chương 76: Tên chương dài quá wattpad không cho đăng
- Chương 77: Tôi hỏi cậu, cậu tin Thẩm Phương Dục thật à?
- Chương 78: Partner
- Chương 79: Là có con thật
- Chương 80: ...Plato?
- Chương 81: Bác sĩ Kenn
- Chương 82: "Vậy nên ngài Giang, em có muốn kết hôn với anh không?"
- Chương 83: Tình yêu sẽ bảo vệ em cả đời
- Chương 84: Hôn anh một cái nào
- Chương 85: Sớm muộn gì cậu ta cũng phải sửa lại tật xấu hay like dạo này!
- Chương 86: Gọi anh Phương Dục
- Chương 87: 🙂
- Chương 88: Mùa xuân đến rồi
- Chương 89: Hoàn chính truyện
- Chương 90: Năm đầu tiên (1)
- Chương 91: Năm đầu tiên (2)
- Chương 92: Năm đầu tiên (3)
- Chương 93: Một nhà ba người (1)
- Chương 94: Một nhà ba người (2)
- Chương 95: Ngày kỷ niệm kết hôn
- Chương 96: Sinh nhật ngày cá tháng tư
- Chương 97: 50 câu hỏi chồng chồng
- Chương 98: Hoắc Thành Xuân x Lý Á Lôi (1)
- Chương 99: Hoắc Thành Xuân x Lý Á Lôi (2)
- Chương 100: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (1)
- Chương 101: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (2)
- Chương 102: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (3)