Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn - Chương 8: Chẩn đoán chính xác
Chương trước- Chương 1: Hẹn hò
- Chương 2: Say rượu
- Chương 3: Hỗn loạn
- Chương 4: Xong việc
- Chương 5: Gây hấn
- Chương 6: Liên hoan
- Chương 7: Kiểm tra
- Chương 8: Chẩn đoán chính xác
- Chương 9: Phẫu thuật
- Chương 10: Bí mật
- Chương 11: Lựa chọn
- Chương 12: Ngả bài
- Chương 13: Khắc khẩu
- Chương 14: Khắc khẩu 2
- Chương 15: Nói chuyện
- Chương 16: Giành giật từng giây
- Chương 17: Quan tâm
- Chương 18: Canh gà
- Chương 19: Trả lời
- Chương 20: Bất hòa
- Chương 21: Còng tay
- Chương 22: Ba
- Chương 23: Kiếp phù du
- Chương 24: Sữa bò
- Chương 25: Thang máy
- Chương 26: Tranh chấp
- Chương 27: Lời mời
- Chương 28: Có khi nào con gái chúng ta muốn giữ tôi lại không?
- Chương 29: Cái đệt chẳng lẽ tôi là gay?
- Chương 30: Giang Tự nhìn bàn tay đang chảy máu của mình...
- Chương 31: Lúc biết tôi mang thai cậu nghĩ gì?
- Chương 32: Mang thai là quá trình hợp tác
- Chương 33: Cậu cho tôi sờ con một chút là tôi dậy ngay!
- Chương 34: Con gái cậu cũng muốn sống thêm mấy năm!
- Chương 35: Cậu đồng ý không?
- Chương 36: Thích... Thẩm Phương Dục?!
- Chương 37: Thẩm Phương Dục yếu đuối nhu nhược?!
- Chương 38: Chỉ cảm thấy cậu khá đáng yêu!
- Chương 39: Xoa đầu.jpg
- Chương 40: Chúng ta đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ...
- Chương 41: Vậy mà anh lại để ý cảm xúc của Thẩm Phương Dục...
- Chương 42: Sao chuyện gì Đường Khả cũng nói cho cậu vậy?
- Chương 43: Ngày dự sinh của cô nhóc này là ngày cá tháng tư
- Chương 44: Chụp ảnh tặng cho cậu
- Chương 45: Đầu hàng
- Chương 46: Thẩm Phương Dục nghĩ: Thật ra hắn rất để ý đến Giang Tự!
- Chương 47: Đuổi theo vợ hả?
- Chương 48: "Nói với cậu ấy tôi sai rồi. Tôi xin lỗi!"
- Chương 49: Thú bông, hoa tươi, bữa tiệc
- Chương 50: "Giang Tự, sao cậu tốt với tôi quá vậy?"
- Chương 51: "Thẩm Phương Dục, tôi muốn sinh con bé!"
- Chương 52: Ồ! Hoá ra anh là người vợ đoản mệnh kia!
- Chương 53: "Ai có thể từ chối cậu chứ?"
- Chương 54: Tim cậu đập ồn quá
- Chương 55: Hai đứa ôm ấp trước mặt tôi là có ý gì hả?
- Chương 56: Vậy để tôi quan tâm cậu
- Chương 57: Tình cảm của hắn với Giang Tự trong sáng thật à? T
- Chương 58: Tôi không kết hôn, vậy cậu có thích tôi không?
- Chương 59: Anh ơi!
- Chương 60: Được, tối nay tôi lên giường ngủ!
- Chương 61: Môi rất nóng, trái tim cũng rất nóng
- Chương 62: Hắn hôn giỏi thật...
- Chương 63: Hắn đang căng thẳng..
- Chương 64: "Nếu cậu bình tĩnh cậu sẽ hôn tôi à?"
- Chương 65: Lúc đó chúng ta gặp nhau dưới tán cây này
- Chương 66: Đi sớm về sớm
- Chương 67: Một người rất khó theo đuổi
- Chương 68: Nhưng giờ anh không muốn lạnh lùng nữa
- Chương 69: Tỏ tình
- Chương 70: Dục vọng rất dễ bị lây nhiễm, đặc biệt là giữa những người yêu nhau
- Chương 71: "Tại anh nằm gần em quá."
- Chương 72: Cần... Anh giúp em không?
- Chương 73: Anh sờ đủ chưa?
- Chương 74: Anh cũng nhớ em..
- Chương 75: Anh có thể đổi câu "Xin lỗi" thành "Anh yêu em"
- Chương 76: Tên chương dài quá wattpad không cho đăng
- Chương 77: Tôi hỏi cậu, cậu tin Thẩm Phương Dục thật à?
- Chương 78: Partner
- Chương 79: Là có con thật
- Chương 80: ...Plato?
- Chương 81: Bác sĩ Kenn
- Chương 82: "Vậy nên ngài Giang, em có muốn kết hôn với anh không?"
- Chương 83: Tình yêu sẽ bảo vệ em cả đời
- Chương 84: Hôn anh một cái nào
- Chương 85: Sớm muộn gì cậu ta cũng phải sửa lại tật xấu hay like dạo này!
- Chương 86: Gọi anh Phương Dục
- Chương 87: 🙂
- Chương 88: Mùa xuân đến rồi
- Chương 89: Hoàn chính truyện
- Chương 90: Năm đầu tiên (1)
- Chương 91: Năm đầu tiên (2)
- Chương 92: Năm đầu tiên (3)
- Chương 93: Một nhà ba người (1)
- Chương 94: Một nhà ba người (2)
- Chương 95: Ngày kỷ niệm kết hôn
- Chương 96: Sinh nhật ngày cá tháng tư
- Chương 97: 50 câu hỏi chồng chồng
- Chương 98: Hoắc Thành Xuân x Lý Á Lôi (1)
- Chương 99: Hoắc Thành Xuân x Lý Á Lôi (2)
- Chương 100: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (1)
- Chương 101: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (2)
- Chương 102: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (3)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 8: Chẩn đoán chính xác
Nửa tiếng sau, tại một bệnh viện phụ sản tư nhân thành phố A.
Đường Khả vừa ngáp vừa chuẩn bị thiết bị siêu âm, đôi mắt dính nhau chẳng mở ra nổi: "Khuya rồi không ngủ còn làm gì vậy ba?"
Đường Khả là bạn học của Giang Tự và Thẩm Phương Dục, lúc chọn khoa thì chuyển sang khoa chẩn đoán hình ảnh*, sau này lại chuyển từ bệnh viện ra làm tư nhân, nói là thoải mái hơn chút. Quan hệ của Đường Khả và Giang Tự vẫn luôn rất thân, nên dù nửa đêm bị dựng đầu dậy thì cũng chỉ càu nhàu vài câu mà thôi.
"Có thể tôi mắc bệnh nan y rồi."
Đường Khả hơi bối rối: "Hả?"
Giang Tự đưa điện thoại lên trước mặt Đường Khả, giao diện đang hiện kết quả kiểm tra anh mới nhận được lúc nãy.
"Đờ mờ, sao chỉ số HCG cao dữ vậy?! Bạn gái cậu à?!"
Đường Khả khó tin hỏi: "Đâu nghe cậu nói yêu đương gì đâu mà. Nhưng cậu cũng nhanh thật đấy, có cả con luôn rồi."
Giang Tự im lặng trong thoáng chốc, sau đó nói với Đường Khả: "Là tôi."
"Tôi đương nhiên biết là con của cậu rồi, ý tôi là..."
"Kết quả kiểm tra.." Giang Tự cắt ngang lời Đường Khả, vô cảm nói: "Là của tôi."
Đường Khả tỉnh hẳn, không tin chộp tay Giang Tự: "Cậu nói gì?"
Giọng điệu Đường Khả cao lên: "Cưng à, chỉ số cao như vậy.. cái này.. cái này.."
1
Đường Khả "cái này" nửa buổi cũng không nói được nguyên nhân gì, cuối cùng chỉ có thể trợn mắt há mồm nhìn Giang Tự lạnh mặt nằm lên giường siêu âm.
Đường Khả duỗi tay lấy dung dịch siêu âm B, thì thào: "Không phải là ung thư thật chứ.."
Giang Tự trực tiếp lấy gel siêu âm từ trong tay cậu ta, cởi th/ắt lưng vén áo lên, nhanh tay bóp đều gel lên bụng rồi nhìn Đường Khả.
Đường Khả cầm đầu dò siêu âm nhìn Giang Tự chằm chằm, mặt mày kinh ngạc đến quên cả động tác. Giang Tự mất kiên nhẫn tự cầm lấy đầu dò đã khử trùng đặt lên làn da trên bụng dưới.
1
Tuy Giang Tự không phải bác sĩ chuyên khoa chẩn đoán hình ảnh nhưng siêu âm B ở bụng căn bản như vậy anh vẫn rất thành thạo.
Đường Khả biết anh tự làm được nên cũng không làm phiền anh. Trong đầu của cậu ta bây giờ toàn là chỉ số cao bất thường kia, lo lắng Giang Tự không sống được bao lâu nữa nên cả hình ảnh kiểm tra trên màn hình cũng không dám xem.
Sau một lúc lâu tự xây dựng lại tư tưởng, Đường Khả mới hơi nhúc nhích bàn tay đang che mắt, lộ ra một khe hở nhỏ, cẩn thận liếc mắt nhìn màn hình.
Nhưng nhìn một cái, Đường Khả đột nhiên trợn tròn mắt.
"Đù má!!!"
"Câm!"
11
Giang Tự căng thẳng cắn chặt quai hàm, mặt vô cảm nhìn vào hình ảnh trắng đen trên màn hình. Sau một lúc lâu anh mới cứng đờ cúi đầu, nhìn về phía bụng nhỏ của mình
Bởi vì không có tiếp xúc với ánh nắng nên phần eo vào bụng của anh rất trắng. Vì vẫn thường xuyên vận động nên Giang Tự luôn có cơ bụng. Nhưng không biết có phải do ảo giác của mình hay không, Giang Tự cảm thấy đường cong cơ bụng thanh thoát đang có xu hướng biến mất.
Gel siêu âm B còn dính trên bụng, trơn trượt lạnh băng, kích thích giác quan và đại não của Giang Tự.
Đôi tay được những ca phẫu thuật hằng năm rèn luyện ra vô cùng ổn định lúc này lại đang khẽ run, chứng tỏ anh đang không bình tĩnh
Trong lòng anh như có thứ gì đó rơi xuống đất. Không! Là toà nhà cao tầng xây dựng qua bao nhiêu năm anh sống, tích luỹ từ bao nhiêu kiến thức kinh nghiệm trong lòng anh đã sụp đổ tan nát.
Không phải khối u, cũng không phải ung thư!
Túi thai, tim thai, phôi thai, tiếng tim đập, hoàn chỉnh không thiếu một cái, đúng là hình ảnh căn bản cấp bậc sách giáo khoa của giai đoạn đầu thai kỳ.
1
Vốn dĩ Giang Tự chỉ cận nhẹ thôi, nhưng bây giờ anh thấy bản thân hình như bị mù rồi.
"Giang Tự..." Cằm của Đường Khả sắp rớt tới nơi, cậu ta cầm khăn giấy, lắp bắp nói.
"Cậu, cậu mau giải thích cho tôi."
Giang Tự cầm khăn giấy lau khô gel siêu âm còn sót lại rồi thả áo xuống, vừa đứng dậy vừa cài thắt lưng: "Tôi khá là muốn cậu giải thích cho tôi hơn đấy."
Phương hướng nghiên cứu chuyên sâu của Đường Khả là y học sinh sản và sinh học phát triển.
Giang Tự giơ tay về phía Đường Khả: "Giấy bút."
Đường Khả vội lấy bút và giấy note trong túi ra đưa cho anh, Giang Tự viết một loạt xét nghiệm bằng nét chữ nguệch ngoạc: "Hai hôm nay tôi đều có ca mổ, sáng chủ nhật tôi sẽ đến đây xét nghiệm, cậu giúp tôi sắp xếp một chút, tốt nhất là có thể làm xong trong một buổi sáng ấy. Trả thêm tiền cũng được."
"Ê tôi nói này, không phải là..." Đường Khả nhìn máy móc xong nhìn Giang Tự
"Cậu vậy rồi mà còn tâm tư đi làm hả?"
Giang Tự liếc cậu ta một cái.
"Hiểu rồi, là bởi vì Thẩm Phương Dục không ngừng cậu cũng sẽ không ngừng đúng không? Đã tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi sao hai cậu còn ganh đua mãi thế hả?" Đường Khả là bạn học của hai người họ, lại còn là bạn cùng phòng của Giang Tự nên hiểu rất rõ ân oán của hai người này.
"Bắt tay giảng hoà không tốt à?" Đường Khả nói
"Tôi còn nhớ top 3 trong khoa mình là một cô gái rất xinh đẹp, thấy hai người ganh đua tới đờ người nên sau này trực tiếp nằm yên thanh thản ở top 3, không thèm tranh hạng nhất nữa."
Đường Khả cản bản không biết nên đối mặt với kết quả siêu âm B trước mắt thế nào nên chỉ có thể điên cuồng đổi đề tài, tránh việc không nói lời nào dẫn đến xấu hổ: "Lúc đó cô ấy còn nói đùa nếu cậu và Thẩm Phương Dục yêu đương thì tốt rồi. Nếu vậy thì thời gian hai người ganh đua với nhau đều dùng để hẹn hò ướt át thì nói không chừng cô ấy còn có thể giành hạng nhất."
"Ha ha ha!" Đường Khả nói xong còn cố tình cười hai tiếng, nhưng mà trên mặt Giang Tự vẫn không có biểu cảm gì như cũ. Cậu ta lo lắng có phải Giang Tự đã sợ ngốc ra rồi không.
"Anh Tự ơi, cậu phải mạnh mẽ lên." Đường Khả nắm cánh tay Giang Tự, hạ quyết tâm lấy việc anh để ý nhất kích thích anh.
"Nếu cậu điên rồi thì lại sướng cho Thẩm Phương Dục quá. Cậu nghĩ xem, sau này khoa phụ sản bệnh viện Tế Hoa chính là thiên hạ của một mình cậu ta, cậu có thể chịu đựng cậu ta hoành hành ngang ngược ở địa bàn của cậu mỗi ngày hả?"
1
Nghe được tên Thẩm Phương Dục, mí mắt của Giang Tự giật giật, cuối cùng cũng có chút phản ứng.
"Cảm ơn trời đất!"
Đang lúc Đường Khả cảm thấy may mắn vì Giang Tự không có bị kích thích đến phát điên thì người sau đột phiên phun ra hai chữ: "Ngu ngốc."
Đường Khả: "?"
"Không phải nói cậu đâu." Giang Tự đưa bút và giấy note cho Đường Khả.
"Hôm nay cậu vất vả rồi, chủ nhật kiểm tra xong tôi mời cậu đi ăn sau nhé."
Giang Tự mặc áo khoác vào, hơi xuất thần nói thêm: "Trước khi có toàn bộ kết quả những xét nghiệm đó thì cậu đừng hỏi gì hết."
———
*Khoa Chẩn đoán hình ảnh: là khoa cận lâm sàng, thực hiện các kỹ thuật tạo ảnh y học để chẩn đoán bệnh và theo dõi kết quả điều trị, bằng các thiết bị xquang, siêu âm, cắt lớp vi tính, cộng hưởng từ...
Đường Khả vừa ngáp vừa chuẩn bị thiết bị siêu âm, đôi mắt dính nhau chẳng mở ra nổi: "Khuya rồi không ngủ còn làm gì vậy ba?"
Đường Khả là bạn học của Giang Tự và Thẩm Phương Dục, lúc chọn khoa thì chuyển sang khoa chẩn đoán hình ảnh*, sau này lại chuyển từ bệnh viện ra làm tư nhân, nói là thoải mái hơn chút. Quan hệ của Đường Khả và Giang Tự vẫn luôn rất thân, nên dù nửa đêm bị dựng đầu dậy thì cũng chỉ càu nhàu vài câu mà thôi.
"Có thể tôi mắc bệnh nan y rồi."
Đường Khả hơi bối rối: "Hả?"
Giang Tự đưa điện thoại lên trước mặt Đường Khả, giao diện đang hiện kết quả kiểm tra anh mới nhận được lúc nãy.
"Đờ mờ, sao chỉ số HCG cao dữ vậy?! Bạn gái cậu à?!"
Đường Khả khó tin hỏi: "Đâu nghe cậu nói yêu đương gì đâu mà. Nhưng cậu cũng nhanh thật đấy, có cả con luôn rồi."
Giang Tự im lặng trong thoáng chốc, sau đó nói với Đường Khả: "Là tôi."
"Tôi đương nhiên biết là con của cậu rồi, ý tôi là..."
"Kết quả kiểm tra.." Giang Tự cắt ngang lời Đường Khả, vô cảm nói: "Là của tôi."
Đường Khả tỉnh hẳn, không tin chộp tay Giang Tự: "Cậu nói gì?"
Giọng điệu Đường Khả cao lên: "Cưng à, chỉ số cao như vậy.. cái này.. cái này.."
1
Đường Khả "cái này" nửa buổi cũng không nói được nguyên nhân gì, cuối cùng chỉ có thể trợn mắt há mồm nhìn Giang Tự lạnh mặt nằm lên giường siêu âm.
Đường Khả duỗi tay lấy dung dịch siêu âm B, thì thào: "Không phải là ung thư thật chứ.."
Giang Tự trực tiếp lấy gel siêu âm từ trong tay cậu ta, cởi th/ắt lưng vén áo lên, nhanh tay bóp đều gel lên bụng rồi nhìn Đường Khả.
Đường Khả cầm đầu dò siêu âm nhìn Giang Tự chằm chằm, mặt mày kinh ngạc đến quên cả động tác. Giang Tự mất kiên nhẫn tự cầm lấy đầu dò đã khử trùng đặt lên làn da trên bụng dưới.
1
Tuy Giang Tự không phải bác sĩ chuyên khoa chẩn đoán hình ảnh nhưng siêu âm B ở bụng căn bản như vậy anh vẫn rất thành thạo.
Đường Khả biết anh tự làm được nên cũng không làm phiền anh. Trong đầu của cậu ta bây giờ toàn là chỉ số cao bất thường kia, lo lắng Giang Tự không sống được bao lâu nữa nên cả hình ảnh kiểm tra trên màn hình cũng không dám xem.
Sau một lúc lâu tự xây dựng lại tư tưởng, Đường Khả mới hơi nhúc nhích bàn tay đang che mắt, lộ ra một khe hở nhỏ, cẩn thận liếc mắt nhìn màn hình.
Nhưng nhìn một cái, Đường Khả đột nhiên trợn tròn mắt.
"Đù má!!!"
"Câm!"
11
Giang Tự căng thẳng cắn chặt quai hàm, mặt vô cảm nhìn vào hình ảnh trắng đen trên màn hình. Sau một lúc lâu anh mới cứng đờ cúi đầu, nhìn về phía bụng nhỏ của mình
Bởi vì không có tiếp xúc với ánh nắng nên phần eo vào bụng của anh rất trắng. Vì vẫn thường xuyên vận động nên Giang Tự luôn có cơ bụng. Nhưng không biết có phải do ảo giác của mình hay không, Giang Tự cảm thấy đường cong cơ bụng thanh thoát đang có xu hướng biến mất.
Gel siêu âm B còn dính trên bụng, trơn trượt lạnh băng, kích thích giác quan và đại não của Giang Tự.
Đôi tay được những ca phẫu thuật hằng năm rèn luyện ra vô cùng ổn định lúc này lại đang khẽ run, chứng tỏ anh đang không bình tĩnh
Trong lòng anh như có thứ gì đó rơi xuống đất. Không! Là toà nhà cao tầng xây dựng qua bao nhiêu năm anh sống, tích luỹ từ bao nhiêu kiến thức kinh nghiệm trong lòng anh đã sụp đổ tan nát.
Không phải khối u, cũng không phải ung thư!
Túi thai, tim thai, phôi thai, tiếng tim đập, hoàn chỉnh không thiếu một cái, đúng là hình ảnh căn bản cấp bậc sách giáo khoa của giai đoạn đầu thai kỳ.
1
Vốn dĩ Giang Tự chỉ cận nhẹ thôi, nhưng bây giờ anh thấy bản thân hình như bị mù rồi.
"Giang Tự..." Cằm của Đường Khả sắp rớt tới nơi, cậu ta cầm khăn giấy, lắp bắp nói.
"Cậu, cậu mau giải thích cho tôi."
Giang Tự cầm khăn giấy lau khô gel siêu âm còn sót lại rồi thả áo xuống, vừa đứng dậy vừa cài thắt lưng: "Tôi khá là muốn cậu giải thích cho tôi hơn đấy."
Phương hướng nghiên cứu chuyên sâu của Đường Khả là y học sinh sản và sinh học phát triển.
Giang Tự giơ tay về phía Đường Khả: "Giấy bút."
Đường Khả vội lấy bút và giấy note trong túi ra đưa cho anh, Giang Tự viết một loạt xét nghiệm bằng nét chữ nguệch ngoạc: "Hai hôm nay tôi đều có ca mổ, sáng chủ nhật tôi sẽ đến đây xét nghiệm, cậu giúp tôi sắp xếp một chút, tốt nhất là có thể làm xong trong một buổi sáng ấy. Trả thêm tiền cũng được."
"Ê tôi nói này, không phải là..." Đường Khả nhìn máy móc xong nhìn Giang Tự
"Cậu vậy rồi mà còn tâm tư đi làm hả?"
Giang Tự liếc cậu ta một cái.
"Hiểu rồi, là bởi vì Thẩm Phương Dục không ngừng cậu cũng sẽ không ngừng đúng không? Đã tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi sao hai cậu còn ganh đua mãi thế hả?" Đường Khả là bạn học của hai người họ, lại còn là bạn cùng phòng của Giang Tự nên hiểu rất rõ ân oán của hai người này.
"Bắt tay giảng hoà không tốt à?" Đường Khả nói
"Tôi còn nhớ top 3 trong khoa mình là một cô gái rất xinh đẹp, thấy hai người ganh đua tới đờ người nên sau này trực tiếp nằm yên thanh thản ở top 3, không thèm tranh hạng nhất nữa."
Đường Khả cản bản không biết nên đối mặt với kết quả siêu âm B trước mắt thế nào nên chỉ có thể điên cuồng đổi đề tài, tránh việc không nói lời nào dẫn đến xấu hổ: "Lúc đó cô ấy còn nói đùa nếu cậu và Thẩm Phương Dục yêu đương thì tốt rồi. Nếu vậy thì thời gian hai người ganh đua với nhau đều dùng để hẹn hò ướt át thì nói không chừng cô ấy còn có thể giành hạng nhất."
"Ha ha ha!" Đường Khả nói xong còn cố tình cười hai tiếng, nhưng mà trên mặt Giang Tự vẫn không có biểu cảm gì như cũ. Cậu ta lo lắng có phải Giang Tự đã sợ ngốc ra rồi không.
"Anh Tự ơi, cậu phải mạnh mẽ lên." Đường Khả nắm cánh tay Giang Tự, hạ quyết tâm lấy việc anh để ý nhất kích thích anh.
"Nếu cậu điên rồi thì lại sướng cho Thẩm Phương Dục quá. Cậu nghĩ xem, sau này khoa phụ sản bệnh viện Tế Hoa chính là thiên hạ của một mình cậu ta, cậu có thể chịu đựng cậu ta hoành hành ngang ngược ở địa bàn của cậu mỗi ngày hả?"
1
Nghe được tên Thẩm Phương Dục, mí mắt của Giang Tự giật giật, cuối cùng cũng có chút phản ứng.
"Cảm ơn trời đất!"
Đang lúc Đường Khả cảm thấy may mắn vì Giang Tự không có bị kích thích đến phát điên thì người sau đột phiên phun ra hai chữ: "Ngu ngốc."
Đường Khả: "?"
"Không phải nói cậu đâu." Giang Tự đưa bút và giấy note cho Đường Khả.
"Hôm nay cậu vất vả rồi, chủ nhật kiểm tra xong tôi mời cậu đi ăn sau nhé."
Giang Tự mặc áo khoác vào, hơi xuất thần nói thêm: "Trước khi có toàn bộ kết quả những xét nghiệm đó thì cậu đừng hỏi gì hết."
———
*Khoa Chẩn đoán hình ảnh: là khoa cận lâm sàng, thực hiện các kỹ thuật tạo ảnh y học để chẩn đoán bệnh và theo dõi kết quả điều trị, bằng các thiết bị xquang, siêu âm, cắt lớp vi tính, cộng hưởng từ...
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Hẹn hò
- Chương 2: Say rượu
- Chương 3: Hỗn loạn
- Chương 4: Xong việc
- Chương 5: Gây hấn
- Chương 6: Liên hoan
- Chương 7: Kiểm tra
- Chương 8: Chẩn đoán chính xác
- Chương 9: Phẫu thuật
- Chương 10: Bí mật
- Chương 11: Lựa chọn
- Chương 12: Ngả bài
- Chương 13: Khắc khẩu
- Chương 14: Khắc khẩu 2
- Chương 15: Nói chuyện
- Chương 16: Giành giật từng giây
- Chương 17: Quan tâm
- Chương 18: Canh gà
- Chương 19: Trả lời
- Chương 20: Bất hòa
- Chương 21: Còng tay
- Chương 22: Ba
- Chương 23: Kiếp phù du
- Chương 24: Sữa bò
- Chương 25: Thang máy
- Chương 26: Tranh chấp
- Chương 27: Lời mời
- Chương 28: Có khi nào con gái chúng ta muốn giữ tôi lại không?
- Chương 29: Cái đệt chẳng lẽ tôi là gay?
- Chương 30: Giang Tự nhìn bàn tay đang chảy máu của mình...
- Chương 31: Lúc biết tôi mang thai cậu nghĩ gì?
- Chương 32: Mang thai là quá trình hợp tác
- Chương 33: Cậu cho tôi sờ con một chút là tôi dậy ngay!
- Chương 34: Con gái cậu cũng muốn sống thêm mấy năm!
- Chương 35: Cậu đồng ý không?
- Chương 36: Thích... Thẩm Phương Dục?!
- Chương 37: Thẩm Phương Dục yếu đuối nhu nhược?!
- Chương 38: Chỉ cảm thấy cậu khá đáng yêu!
- Chương 39: Xoa đầu.jpg
- Chương 40: Chúng ta đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ...
- Chương 41: Vậy mà anh lại để ý cảm xúc của Thẩm Phương Dục...
- Chương 42: Sao chuyện gì Đường Khả cũng nói cho cậu vậy?
- Chương 43: Ngày dự sinh của cô nhóc này là ngày cá tháng tư
- Chương 44: Chụp ảnh tặng cho cậu
- Chương 45: Đầu hàng
- Chương 46: Thẩm Phương Dục nghĩ: Thật ra hắn rất để ý đến Giang Tự!
- Chương 47: Đuổi theo vợ hả?
- Chương 48: "Nói với cậu ấy tôi sai rồi. Tôi xin lỗi!"
- Chương 49: Thú bông, hoa tươi, bữa tiệc
- Chương 50: "Giang Tự, sao cậu tốt với tôi quá vậy?"
- Chương 51: "Thẩm Phương Dục, tôi muốn sinh con bé!"
- Chương 52: Ồ! Hoá ra anh là người vợ đoản mệnh kia!
- Chương 53: "Ai có thể từ chối cậu chứ?"
- Chương 54: Tim cậu đập ồn quá
- Chương 55: Hai đứa ôm ấp trước mặt tôi là có ý gì hả?
- Chương 56: Vậy để tôi quan tâm cậu
- Chương 57: Tình cảm của hắn với Giang Tự trong sáng thật à? T
- Chương 58: Tôi không kết hôn, vậy cậu có thích tôi không?
- Chương 59: Anh ơi!
- Chương 60: Được, tối nay tôi lên giường ngủ!
- Chương 61: Môi rất nóng, trái tim cũng rất nóng
- Chương 62: Hắn hôn giỏi thật...
- Chương 63: Hắn đang căng thẳng..
- Chương 64: "Nếu cậu bình tĩnh cậu sẽ hôn tôi à?"
- Chương 65: Lúc đó chúng ta gặp nhau dưới tán cây này
- Chương 66: Đi sớm về sớm
- Chương 67: Một người rất khó theo đuổi
- Chương 68: Nhưng giờ anh không muốn lạnh lùng nữa
- Chương 69: Tỏ tình
- Chương 70: Dục vọng rất dễ bị lây nhiễm, đặc biệt là giữa những người yêu nhau
- Chương 71: "Tại anh nằm gần em quá."
- Chương 72: Cần... Anh giúp em không?
- Chương 73: Anh sờ đủ chưa?
- Chương 74: Anh cũng nhớ em..
- Chương 75: Anh có thể đổi câu "Xin lỗi" thành "Anh yêu em"
- Chương 76: Tên chương dài quá wattpad không cho đăng
- Chương 77: Tôi hỏi cậu, cậu tin Thẩm Phương Dục thật à?
- Chương 78: Partner
- Chương 79: Là có con thật
- Chương 80: ...Plato?
- Chương 81: Bác sĩ Kenn
- Chương 82: "Vậy nên ngài Giang, em có muốn kết hôn với anh không?"
- Chương 83: Tình yêu sẽ bảo vệ em cả đời
- Chương 84: Hôn anh một cái nào
- Chương 85: Sớm muộn gì cậu ta cũng phải sửa lại tật xấu hay like dạo này!
- Chương 86: Gọi anh Phương Dục
- Chương 87: 🙂
- Chương 88: Mùa xuân đến rồi
- Chương 89: Hoàn chính truyện
- Chương 90: Năm đầu tiên (1)
- Chương 91: Năm đầu tiên (2)
- Chương 92: Năm đầu tiên (3)
- Chương 93: Một nhà ba người (1)
- Chương 94: Một nhà ba người (2)
- Chương 95: Ngày kỷ niệm kết hôn
- Chương 96: Sinh nhật ngày cá tháng tư
- Chương 97: 50 câu hỏi chồng chồng
- Chương 98: Hoắc Thành Xuân x Lý Á Lôi (1)
- Chương 99: Hoắc Thành Xuân x Lý Á Lôi (2)
- Chương 100: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (1)
- Chương 101: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (2)
- Chương 102: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (3)