Chú - Chương 36
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40: Thiếu
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48: Thiếu
- Chương 49: Thiếu
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chú
Chương 36
Đầu óc thanh niên đang vô cùng lộn xộn, cậu ngồi xổm trên mặt đất lặng lẽ rơi lệ. Lúc này bầu trời không đẹp, có mấy hạt mưa to rơi xuống.
Không lâu sau, mưa rào xối xả đổ xuống.
Thanh niên che sách trong ngực rồi đứng dậy chạy vào trong cửa hàng cạnh đó. Cậu vào đấy mua ô, nhưng mà trong cửa hàng có nhiều người, không đủ ô, ông chủ đang đi lấy hàng.
Trong cửa hàng người trú mưa chen chúc nhau. Thanh niên đứng trong góc, nhìn giá để ô trống không mà đờ ra.
Cậu đứng quay lưng với cửa hàng nên không biết rằng chiếc xe mà cậu vừa xuống kia, sau khi đi đã quay lại chỗ thanh niên vừa đứng.
Chú ngồi trên xe, sắc mặt âm trầm. Hắn lấy di động ra cầm hồi lâu, cuối cùng vẫn không thể ấn số điện thoại trên đó.
Hắn hạ cửa xe xuống, tầm mắt lướt qua màn mưa mờ mịt, nhưng không thể tìm được người mình muốn tìm.
Chú dựa mạnh vào ghế ngồi, huyệt Thái dương nảy lên đau đớn. Một hồi lâu sau hắn mới mở mắt ra, vô cùng tức giận.
Giận đến mức không cần phong độ không cần mặt mũi mà đuổi người xuống xe.
Nhưng giờ hắn tức giận vì bản thân mình thấy trời mưa nên quay về tìm người. Tại sao lại mềm lòng, dựa vào gì mà mềm lòng chứ.
Hết thảy đều do thanh niên làm, nên hắn nhất định phải tiếp nhận ư.
Thanh niên nói chia tay, thanh niên muốn kết hôn, thanh niên mang thai con trai của hắn, lại tự mình lén sinh ra.
Thanh niên đã có rất nhiều cơ hội để nói cho hắn biết tin tức này, để hắn có thời gian suy tính.
Nhưng không, hết thảy chỉ có lừa gạt, thanh niên chọn cách tự mình sinh con.
Rõ ràng là người đã tước đi cái quyền được biết mọi chuyện của hắn, là người đã lừa gạt người khác.
Vậy mà cậu lại trưng ra dáng vẻ vô cùng đáng thương, run rẩy vô cùng sợ hãi, cứ như nếu hắn biết con là của ai thì sẽ làm tổn thương đến cậu ta.
Lúc hắn đi tìm thanh niên, lúc hắn hầu như mất hết tôn nghiêm mà dừng xe đứng dưới căn nhà thanh niên và bạn gái ở chung, những lúc ấy thanh niên có thể nói cho chú biết.
Nhưng không, cậu không làm thế.
Mà bây giờ dựa vào gì mà thanh niên có thể bày ra cái dáng vẻ mình mới là người bị hại chứ.
Cậu biết rõ hắn ở dưới lầu, hắn biết điều đó.
Bởi vì thanh niên đứng trên lầu xem, nên từ đó chú không tới tìm nữa.
Hắn lấy thân phận gì mà đi tìm đây, người thứ ba ư, một người thứ ba không hề biết chuyện, cũng không đủ phân lượng.
Giờ chú đã biết mình không phải là người thứ ba, nhưng phía sau lại giấu một lời nói dối càng lớn hơn.
Hắn có một đứa con trai mà mình không biết, đứa bé đó cũng không biết hắn. Hắn bị tin tức đột ngột kia giáng xuống không kịp chuẩn bị, thậm chí không có chỗ phát tiết.
Phát tiết với ai, với người thanh niên kể từ khi hắn biết được chân tướng liền mặt xám như tro tàn ư?
Chú hung hăng nện bánh lái một cái rồi đẩy phanh tay xuống muốn đi, cửa sổ xe lại bị gõ vang.
Ngoài cửa xe là thanh niên, cậu bị dính nước mưa ướt sũng, lại rất cẩn thận gõ cửa xe, một lần, hai lần.
Chú nhìn chăm chú vào cái người ngoài cửa sổ kia, lòng nói đi đi. Nhưng thân thể hắn lại mở cửa ra, để cho thanh niên người đẫm nước mưa kia lên xe mình.
Trên xe có cần gạt nước mưa, âm thanh vang lên soàn soạt.
Chú hỏi lại một lần nữa: “Cháu có gì muốn nói không?”
Thanh niên túm lấy quần áo ướt đẫm của mình, rũ mi mắt.
Cậu nói: “Xin lỗi.. Cháu chỉ là… Quá sợ.”
Không lâu sau, mưa rào xối xả đổ xuống.
Thanh niên che sách trong ngực rồi đứng dậy chạy vào trong cửa hàng cạnh đó. Cậu vào đấy mua ô, nhưng mà trong cửa hàng có nhiều người, không đủ ô, ông chủ đang đi lấy hàng.
Trong cửa hàng người trú mưa chen chúc nhau. Thanh niên đứng trong góc, nhìn giá để ô trống không mà đờ ra.
Cậu đứng quay lưng với cửa hàng nên không biết rằng chiếc xe mà cậu vừa xuống kia, sau khi đi đã quay lại chỗ thanh niên vừa đứng.
Chú ngồi trên xe, sắc mặt âm trầm. Hắn lấy di động ra cầm hồi lâu, cuối cùng vẫn không thể ấn số điện thoại trên đó.
Hắn hạ cửa xe xuống, tầm mắt lướt qua màn mưa mờ mịt, nhưng không thể tìm được người mình muốn tìm.
Chú dựa mạnh vào ghế ngồi, huyệt Thái dương nảy lên đau đớn. Một hồi lâu sau hắn mới mở mắt ra, vô cùng tức giận.
Giận đến mức không cần phong độ không cần mặt mũi mà đuổi người xuống xe.
Nhưng giờ hắn tức giận vì bản thân mình thấy trời mưa nên quay về tìm người. Tại sao lại mềm lòng, dựa vào gì mà mềm lòng chứ.
Hết thảy đều do thanh niên làm, nên hắn nhất định phải tiếp nhận ư.
Thanh niên nói chia tay, thanh niên muốn kết hôn, thanh niên mang thai con trai của hắn, lại tự mình lén sinh ra.
Thanh niên đã có rất nhiều cơ hội để nói cho hắn biết tin tức này, để hắn có thời gian suy tính.
Nhưng không, hết thảy chỉ có lừa gạt, thanh niên chọn cách tự mình sinh con.
Rõ ràng là người đã tước đi cái quyền được biết mọi chuyện của hắn, là người đã lừa gạt người khác.
Vậy mà cậu lại trưng ra dáng vẻ vô cùng đáng thương, run rẩy vô cùng sợ hãi, cứ như nếu hắn biết con là của ai thì sẽ làm tổn thương đến cậu ta.
Lúc hắn đi tìm thanh niên, lúc hắn hầu như mất hết tôn nghiêm mà dừng xe đứng dưới căn nhà thanh niên và bạn gái ở chung, những lúc ấy thanh niên có thể nói cho chú biết.
Nhưng không, cậu không làm thế.
Mà bây giờ dựa vào gì mà thanh niên có thể bày ra cái dáng vẻ mình mới là người bị hại chứ.
Cậu biết rõ hắn ở dưới lầu, hắn biết điều đó.
Bởi vì thanh niên đứng trên lầu xem, nên từ đó chú không tới tìm nữa.
Hắn lấy thân phận gì mà đi tìm đây, người thứ ba ư, một người thứ ba không hề biết chuyện, cũng không đủ phân lượng.
Giờ chú đã biết mình không phải là người thứ ba, nhưng phía sau lại giấu một lời nói dối càng lớn hơn.
Hắn có một đứa con trai mà mình không biết, đứa bé đó cũng không biết hắn. Hắn bị tin tức đột ngột kia giáng xuống không kịp chuẩn bị, thậm chí không có chỗ phát tiết.
Phát tiết với ai, với người thanh niên kể từ khi hắn biết được chân tướng liền mặt xám như tro tàn ư?
Chú hung hăng nện bánh lái một cái rồi đẩy phanh tay xuống muốn đi, cửa sổ xe lại bị gõ vang.
Ngoài cửa xe là thanh niên, cậu bị dính nước mưa ướt sũng, lại rất cẩn thận gõ cửa xe, một lần, hai lần.
Chú nhìn chăm chú vào cái người ngoài cửa sổ kia, lòng nói đi đi. Nhưng thân thể hắn lại mở cửa ra, để cho thanh niên người đẫm nước mưa kia lên xe mình.
Trên xe có cần gạt nước mưa, âm thanh vang lên soàn soạt.
Chú hỏi lại một lần nữa: “Cháu có gì muốn nói không?”
Thanh niên túm lấy quần áo ướt đẫm của mình, rũ mi mắt.
Cậu nói: “Xin lỗi.. Cháu chỉ là… Quá sợ.”
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40: Thiếu
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48: Thiếu
- Chương 49: Thiếu
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56