Đệ Nhất Danh Sách - Chương 167: Ngõ Cụt
Chương trước- Chương 1: Đầu Óc Có Bệnh
- Chương 2: Không Có Chỗ Cho Nước Mắt
- Chương 3: Cung Điện
- Chương 4: May Mắn Cũng Là Một Loại Thực Lực
- Chương 5: Học Đường
- Chương 6: Trường Học
- Chương 7: Dạy Thay
- Chương 8: Đầu Óc Thật Sự Có Bệnh
- Chương 9: Có Gì Không Hiểu Thì Hỏi
- Chương 10: Chi Nhánh
- Chương 11: Bốn Thêm Năm
- Chương 12: Cám Ơn
- Chương 13: Đây Là Hiện Thực
- Chương 14: Mánh Khóe Bịp Người
- Chương 15: Cây Nhà Lá Vườn
- Chương 16: Chiếm Lợi Một Chút
- Chương 17: Tuyệt Không Nghĩ Đến
- Chương 18: Khử Độc
- Chương 19: Sao Ngươi Không Chạy Nhanh Lên
- Chương 20: Đàn Sói
- Chương 21: Địa Vị Gia Đình
- Chương 22: Súng
- Chương 23: Ông Chủ La
- Chương 24: Nhâm Tiểu Túc Ở Nhà Gạch
- Chương 25: Bằng Khen
- Chương 26: Giữ Lớn Hay Giữ Nhỏ?
- Chương 27: Thật Là Thơm
- Chương 28: Hồi Mã Thương
- Chương 29: Thời Đại Bi Ai
- Chương 30: Đầu Óc Có Bệnh
- Chương 31: Cơ Hội Tiến Vào Hàng Rào
- Chương 32: Mộng Ngược Với Đời
- Chương 33: Ngươi Chờ Cái Gì
- Chương 34: Bất Hạnh Của Người Khác
- Chương 35: Cảm Tạ Tệ Đột Biến!
- Chương 36: Người Đầu Bạc Tiễn Kẻ Đầu Xanh
- Chương 37: Bên Ngoài
- Chương 38: Điều Kiện
- Chương 39: Dương Tiểu Cận
- Chương 40: Ta Muốn Ở Cùng Với Bánh Bích Quy
- Chương 41: Ngươi Tự Giải Quyết Đi
- Chương 42: Cửa Nát Nhà Tan
- Chương 43: Lần Đầu Tiên Trong Đời
- Chương 44: Cắn Hai Miếng
- Chương 45: Ngươi Là Bác Sĩ?
- Chương 46: Cái Chết Đáng Ngờ
- Chương 47: Khu Rừng Quỷ Dị
- Chương 48: Động Lực Của Con Người Đều Đến Từ Sợ Chết
- Chương 49: Người Sống Chớ Vào
- Chương 50: Đêm Kinh Hồn Trong Hẻm Núi
- Chương 51: Hợp Tình Hợp Lý
- Chương 52: Bọ Mặt Người
- Chương 53: Không Thẹn Với Lòng
- Chương 54: Chạy Trốn
- Chương 55: Liên Minh Tạm Thời
- Chương 56: Kỹ Năng Mới
- Chương 57: Siêu Phàm Giả
- Chương 58: Ta Có Tiền!
- Chương 59: Heo Đụng Cây
- Chương 60: Ta Thích Ngươi
- Chương 61: Trở Mặt Nhanh Hơn Lật Sách
- Chương 62: Giữ Lại Tôn Nghiêm
- Chương 63: Tất Cả Đều Mất Tích
- Chương 64: Điện Thoại Vệ Tinh
- Chương 65: Điếu Thuốc
- Chương 66: Thương Nhân
- Chương 67: Đánh Lén
- Chương 68: Đồ Phổ Cấp Đại Sư
- Chương 69: Gieo Gió Gặp Bão
- Chương 70: Quyền Hạn Lưu Trữ
- Chương 71: Kỹ Năng Cấp Hoàn Mỹ
- Chương 72: Bóng Trắng
- Chương 73: Nền Văn Minh Trước Tai Biến
- Chương 74: Công Ty Hỏa Chủng
- Chương 75: Chim Tiền Sử
- Chương 76: Dây Xích Sắt
- Chương 77: Tập Đoàn Khánh Thị
- Chương 78: Không Thể Lùi Bước
- Chương 79: Bông Tuyết Nào Cũng Có Tội
- Chương 80: Vật Thí Nghiệm
- Chương 81: Phế Tích
- Chương 82: Thuốc Lá
- Chương 83: Đứa Nhỏ Không Đứng Đắn
- Chương 84: Tiếng Súng Lúc Nửa Đêm
- Chương 85: Trương Tiên Sinh
- Chương 86: Tắc Bắc
- Chương 87: Thân Sĩ
- Chương 88: Khánh Chẩn
- Chương 89: Biến Đổi Gene
- Chương 90: Vây Bắt Nhâm Tiểu Túc
- Chương 91: Tao Ngộ
- Chương 92: Chân Tướng Phơi Bày
- Chương 93: Rượt Đuổi
- Chương 94: Hứa Hiển Sở Ở Đây!
- Chương 95: Tuyệt Lộ
- Chương 96: Cảm Tạ Chính Mình
- Chương 97: Ước Định Lại Cấp Bậc Nguy Hiểm
- Chương 98: Sinh Con
- Chương 99: Về Nhà
- Chương 100: Nhân Sinh Quan Sụp Đổ
- Chương 101: Rời Khỏi Hàng Rào 113
- Chương 102: Tình Yêu Vừa Chớm Nở
- Chương 103: Hàng Rào Sập
- Chương 104: Hàng Rào 113 Tan Vỡ
- Chương 105: Sói Tới
- Chương 106: Rau Thơm Và Rệp
- Chương 107: Cứu Người Như Giọt Nước
- Chương 108: Trà Trộn
- Chương 109: Lại Tự Cảm Tạ
- Chương 110: Ăn Cướp
- Chương 111: Anh Trai Lưu Bộ
- Chương 112: Rau Dại
- Chương 113: Tâm Lý Cân Đối
- Chương 114: Tề Thiên Đại Thánh
- Chương 115: Là Ngươi
- Chương 116: Bảy Mươi Hai Phép Biến Hóa
- Chương 117: Ngươi Phải Đi!
- Chương 118: Bệnh Tật
- Chương 119: Tây Thiên Ở Đâu?
- Chương 120: Giam Lỏng
- Chương 121: Giả Khờ?
- Chương 122: Dưới Màn Đêm
- Chương 123: Hi Sinh
- Chương 124: Từ Nay Tới Vạn Năm Sau
- Chương 125: Bị Ép
- Chương 126: Không Phải Kẻ Điên
- Chương 127: Trở Thành Cư Dân Trong Hàng Rào
- Chương 128: Kim Cô Chú
- Chương 129: Thu Mua Trần Vô Địch
- Chương 130: Tới Hàng Rào 109
- Chương 131: Bên Trong Hàng Rào
- Chương 132: Đến Trường
- Chương 133: Đại Sư Huynh Đâu Rồi?
- Chương 134: Gặp Lại Dương Tiểu Cận
- Chương 135: Ô Nhiễm
- Chương 136: Hứa Hiển Sở Xuất Hiện
- Chương 137: Khánh Chẩn Quay Về
- Chương 138: Hỏa Chủng
- Chương 139: Lưu Lại Đường Lui
- Chương 140: Chân Tướng Của Chính Nghĩa
- Chương 141: Diệt Khẩu
- Chương 142: Học Sinh Nhâm Tiểu Túc
- Chương 143: Dị Dạng
- Chương 144: Bí Mật
- Chương 145: Xe Đạp
- Chương 146: Giúp Đỡ Bạn Học
- Chương 147: Chuyển Lớp
- Chương 148: Hàng Rào Náo Động
- Chương 149: Mối Quan Hệ
- Chương 150: Mất Trí
- Chương 151: Không Tốt Lành Gì
- Chương 152: Hai Nhâm Tiểu Túc
- Chương 153: Phục Chế Ám Ảnh Chi Môn
- Chương 154: Thành Quả Nghiên Cứu
- Chương 155: Hắc Điếm Bán Hắc Dược
- Chương 156: Quả Là Kỳ Tích
- Chương 157: Đông Phụ Nam Có Vấn Đề
- Chương 158: Ba Lần Đánh Bạch Cốt Tinh
- Chương 159: Thôi Miên
- Chương 160: Hổ Và Heo
- Chương 161: Đứa Trẻ Bị Vứt Bỏ
- Chương 162: Xây Dựng Lại Hàng Rào Số 113
- Chương 163: Trời Đưa Đất Đẩy Làm Sao Tránh?
- Chương 164: Tâm Nhãn Của Khánh Thị Quá Nhỏ
- Chương 165: Nhâm Tiểu Túc, Ngươi Là Một Người Tốt
- Chương 166: Cái Giá Của Tự Do
- Chương 167: Ngõ Cụt
- Chương 168: Cái Nhìn Mới Về Nhâm Tiểu Túc
- Chương 169: Cảm Hóa Đông Phụ Nam
- Chương 170: Học Bá Dương Tiểu Cận
- Chương 171: Không Có Thiên Đường
- Chương 172: Quy Tắc Nơi Hoang Dã
- Chương 173: Vật Thí Nghiệm Biến Mất
- Chương 174: Khánh Chẩn Phản Bội
- Chương 175: Thương Phẩm Mới Trong Cung Điện
- Chương 176: Chuẩn Bị Chạy Trốn
- Chương 177: Hàng Xóm Mới Là Dương Tiểu Cận
- Chương 178: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
- Chương 179: Người Máy Nano
- Chương 180: Bọn Họ Có Tội
- Chương 181: Đợi Ta
- Chương 182: Ngược Dòng Mà Tới
- Chương 183: Không Có Thời Gian!
- Chương 184: Cứu Vớt Dương Tiểu Cận
- Chương 185: Vạch Trần
- Chương 186: Nhiệm Vụ Chưa Xong
- Chương 187: Ta Cõng Ngươi
- Chương 188: Dưới Cống Thoát Nước
- Chương 189: Cảm Tạ Tệ Như Gió Thoảng Mây Bay
- Chương 190: Sơn Nghiêng
- Chương 191: Lá Chắn
- Chương 192: Cho Ngươi Bậc Thang
- Chương 193: Ly Biệt
- Chương 194: Tử Hà
- Chương 195: Kính Già Yêu Trẻ
- Chương 196: Cướp Xe
- Chương 197: Thiện Ý Của Lang Vương
- Chương 198: Nạn Dân Cướp Bóc
- Chương 199: Khương Vô Thành Siêu Phàm Giả
- Chương 200: Ta Có Làm Gì Đâu
- Chương 201: Kéo Bè Kết Phái
- Chương 202: Quân Đội Lý Thị
- Chương 203: Miễn Nghĩa Vụ Quân Sự
- Chương 204: Sư Phụ, Đừng Quá Khổ Sở
- Chương 205: Nhâm Tiểu Túc Là Lính Gác Mới
- Chương 206: Đàn Sói Lại Xuất Hiện
- Chương 207: Lang Vương Mới
- Chương 208: Không Thể Tin
- Chương 209: Có Qua Có Lại
- Chương 210: Thành Giao
- Chương 211: Điều Tra
- Chương 212: Tập Kích Trạm Gác
- Chương 213: Có Thêm Người Máy Nano
- Chương 214: Sự Khéo Léo Của Trần Vô Địch
- Chương 215: Thành Viên Mới
- Chương 216: Lão Sư Trong Trạm Gác
- Chương 217: Gặp Lại Nhan Lục Nguyên
- Chương 218: Rất Thích Nhan Lục Nguyên
- Chương 219: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
- Chương 220: Gặp Lại Hỏa Chủng
- Chương 221: Thực Lực Của Hồ Thuyết
- Chương 222: Chết Cũng Không Nhận
- Chương 223: Vây Quét Đàn Sói
- Chương 224: Thịt Là Món Chính Của Chúng Ta
- Chương 225: Người Bắt Rắn Nhâm Tiểu Túc
- Chương 226: Đoạt Người Máy Nano
- Chương 227: Ta Mặc Kệ
- Chương 228: Đàn Sói Thành Tinh
- Chương 229: Trần Vô Địch Có Vấn Đề
- Chương 230: Viết Câu Đối
- Chương 231: Thượng Úy Nhâm Tiểu Túc
- Chương 232: Rắc Rối
- Chương 233: Hết Sức Căng Thẳng
- Chương 234: Bí Mật Của Hai Bên
- Chương 235: Trò Chơi Của Khánh Chẩn
- Chương 236: Chia Rẻ Vừa Bắt Đầu
- Chương 237: Tập Kết Chiến Tranh
- Chương 238: Bội Bạc
- Chương 239: Biện Pháp Của Nhâm Tiểu Túc
- Chương 240: Pháp Không Trách Chúng
- Chương 241: Lại Gặp Chiến Binh Nano
- Chương 242: Nhâm Tiểu Túc Có Ba Thân Phận!
- Chương 243: Ăn Uống Miễn Phí
- Chương 244: Thu Hoạch Lớn
- Chương 245: Bỏ Xe Đi Bộ Lên Núi
- Chương 246: Tại Nơi Trú Quân Của Khánh Thị
- Chương 247: Khánh Chẩn Đoạt Quyền
- Chương 248: Thủ Đoạn Điều Tra Gián Điệp
- Chương 249: Trừng Phạt
- Chương 250: Hoàn Thành Nhiệm Vụ Nhánh!
- Chương 251: Bị Phát Hiện
- Chương 252: Gặp Lại Người Quen Cũ
- Chương 253: Thân Phận Thứ Tư
- Chương 254: Liệp Sát Chiến Binh Nano
- Chương 255: Hợp Tác
- Chương 256: Phục Kích Thần Cơ Doanh
- Chương 257: Tra Ra Gián Điệp Trong Vòng Ba Ngày
- Chương 258: Tay Súng Bắn Tỉa Thần Bí
- Chương 259: Tổ Điều Tra Đặc Biệt Tra Án
- Chương 260: Lại Thêm Thân Phận Mới
- Chương 261: Nhâm Tiểu Túc Tấn Chức
- Chương 262: Dẫn Dắt Đội Ngũ Rời Khỏi Khốn Cảnh
- Chương 263: Nhâm Tiểu Túc Xung Phong
- Chương 264: Anh Hùng
- Chương 265: Bí Mật
- Chương 266: Trở Thành Bia Ngắm Trên Chiến Trường
- Chương 267: Kỹ Năng Nhiều
- Chương 268: Đại Chiến Căng Thẳng
- Chương 269: Chủ Động Khiêu Chiến Anh Hùng Doanh
- Chương 270: Khánh Chẩn Hại Ta
- Chương 271: Chăm Sóc
- Chương 272: Nhiệm Vụ Hoàn Thành
- Chương 273: Điều Tra Người Máy Nano Mất Tích
- Chương 274: Cách Ly Thẩm Tra
- Chương 275: Phản Bội Và Trung Thành
- Chương 276: Tồi Thành
- Chương 277: Ta Không Còn Lựa Chọn Khác
- Chương 278: Giá Trị Tiền Tệ Bị Giảm
- Chương 279: Kiếm Tiền
- Chương 280: Gặp Lại Hồ Thuyết
- Chương 281: Nghĩ Cách Cứu Viện
- Chương 282: Thiếu Chút Bị Đánh!
- Chương 283: Phá Cửa
- Chương 284: Hàng Rào Tan Vỡ
- Chương 285: Viện Binh Của Lão Tử Tới Rồi
- Chương 286: Ý Chí Sắt Thép!
- Chương 287: Đại Thánh Nhân Gian Không Còn Nữa
- Chương 288: Một Chén Rượu
- Chương 289: Bi Hoan Của Nhân Loạn
- Chương 290: Nhan Lục Nguyên Đi Săn
- Chương 291: Tỉnh Lại
- Chương 292: Tự Nối Xương
- Chương 293: Nạn Dân Doanh
- Chương 294: Lục Nguyên Trưởng Thành
- Chương 295: Năng Lực Của Nhan Lục Nguyên
- Chương 296: Ý Chí Từ Tinh Thần
- Chương 297: Nhà
- Chương 298: Dùng Trớ Chú Một Cách Đặc Biệt
- Chương 299: Uy Lực Của Bài Tú Lơ Khơ
- Chương 300: Chỉ Là Chơi Đánh Bài Thôi Mà!
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Đệ Nhất Danh Sách
Chương 167: Ngõ Cụt
Một cái hẻm nhỏ rộng bao nhiêu, chưa kể đây còn là hẻm cụt.
Nhâm Tiểu Túc đứng ở cuối hẻm nhỏ, đánh hai siêu phàm giả trước mặt. Nói thật, hắn không chưa từng giao thủ với siêu phàm giả khác. Vì thế Nhâm Tiểu Túc rất muốn biết, trình độ của mình thế nào trong giới siêu phàm giả.
Cho nên, đánh qua là biết.
Từ trước tới nay, Nhâm Tiểu Túc không phải người biết sợ. Nếu biết sợ, hắn không thể sống ở nơi hoang dã lâu như thế.
Nếu không thể giải quyết được vấn đề, vậy tiêu diệt nguyên nhân tạo ra vấn đề vậy. Đây là cách sống ở nơi hoang dã.
Hai siêu phàm giả kia cùng lúc xuất thủ bắn Nhâm Tiểu Túc. Đêm nay, kế hoạch đã thất bại một nửa. Nếu vẫn thất bại, sợ rằng mạng của hai người họ không còn.
Hai bên ngõ hẻm là vách tường bằng gạch đá màu nâu xanh. Nhâm Tiểu Túc không có không gian bắn súng. Có điều trong nháy mắt, bóng đen tác ra, ngăn trở trước mặt Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc và ảnh tử đứng thẳng tắp một đường. Đạn nện lên người ảnh tử chẳng khác nào chìm vào biển lớn, căn bản không thể tạo thành bất kỳ thương tổn nào.
Chỉ là từng viên đạn bắn lên người ảnh tử như bắn lên người Nhâm Tiểu Túc. Nhâm Tiểu Túc cau mày chịu đau.
Cảm giác đau đớn lan tràn ra xương cốt tứ chi, càng đau đớn, Nhâm Tiểu Túc càng thanh tỉnh.
Hai siêu phàm giả Lăng Thần như không ngờ Nhâm Tiểu Túc có năng lực triệu hoán ảnh tử. Lúc trước họ vây săn, muốn bắt Hứa Hiển Sở. Chuyện Khánh thị truy nã Hứa Hiển Sở cùng với hình dạng của Hứa Hiển Sở. Năng lực của Hứa Hiển Sở đã sớm không phải bí mật gì. Cho nên lúc này Hỏa Chủng mới dâng lên hứng thú với Hứa Hiển Sở.
Vừa rồi, họ cho rằng người La Lam đuổi bắt là Hứa Hiển Sở. Thế nhưng nghĩ lại, hẳn phải là người trước mắt mới đúng.
Cả hai cười lạnh vứt súng lục xuống đất, rút trường đao bên người ra. Loại chuyện đi săn siêu phàm giả họ rất rành.
Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc thấy một trong hai người tháo bao tay bằng do ra. Bàn tay trong găng là móng vuốt màu đen.
Đây còn là con người ư? Chẳng lẽ là kết quả của việc biên tập gene?
Thành viên Lăng Thần cười nói:
- Rất có dũng khí.
Nhâm Tiểu Túc nhìn hai người siêu phàm giả trước mặt giữ im lặng. Hắn giơ tay như cầm chặt thứ gì đó trong không khí, kéo mạnh!
Trong chớp mắt, hai siêu phàm giả thấy Nhâm Tiểu Túc rút một chui hắc đao ra. Đây là năng lực gì? Hai người họ nhíu màu, họ chưa từng gặp qua siêu phàm giả nào có năng lực bất đồng như thế cả.
- Vì sao ngươi có tới hai năng lực?
Một thành viên của Lăng Thần nhíu mày hỏi.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Không phải hai, mà là ba.
Vừa nói chuyện, cổ tay Nhâm Tiểu Túc mở một Ám Ảnh Chi Môn nho nhỏ ra. Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc đây chui đao vào trong đó.
Phù một tiếng, hán tử vừa nói chuyện kinh ngạc nhìn mũi đao đâm thủng ngực mình, huyết dịch không ngừng chảy ra…
Thật là năng lực nham hiểm?!
Lại có thể đâm dao sau lưng người khác!
Thành viên còn sót lại của Lăng Thần sửng sốt. Một màn này hoàn toàn ngoài dự tính của họ. Hắn chẳng thể nghĩ tới bên mình chết hai người mà như một trò đùa!
Sau một khắc, ảnh tử như một đoàn xe lửa hung mãnh phóng tới phía hán tử. Chỉ thấy siêu phàm giả kia bỗng nhiên nhả lên. Hắn muốn trực tiếp lướt qua ảnh tử giết Nhâm Tiểu Túc!
Có điều không chờ hắn lướt vào đỉnh đầu ảnh tử. Siêu phàm giả thấy ảnh tử cũng nhảy lên. Hắn một cưới đá ảnh tử. Có điều ảnh tử không hề sợ hãi mà cứng rắn bắt lấy cổ chân của siêu phàm giả.
Cảm giác đau đớn từ mắt cá chân của siêu phàm giả truyền tới, quét sạch ý thức thanh tỉnh của hắn ta. Bàn tay của ảnh tử như gọng sắt, muốn trực tiếp bóp nát mắt cá chân siêu phàm giả.
Răng rắc một tiếng.
Siêu phàm giả kinh khủng phát hiện mắt cá chân của mình thật sự bị bóp nát!
Phải biết sự cứng rắn của xương cốt và cơ bắp siêu phàm giả rất cao. Nếu chiến đấu bình thường, siêu phàm giả da dày thịt béo như họ rất có lợi. Nhưng bây giờ tình thế đột nhiên nghịch chuyển!
Ảnh tử quỷ mị có thể ngăn trở viên đạn chưa tính. Còn có thể tay không bóp nát mắt cá chân hắn. Lực lượng này kinh khủng cỡ nào!
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc đang cẩn thận cảnh giác không khỏi sửng sốt. Đối phương yếu như thế?!
Sau khi ảnh tử bóp nát mắt cá chân của đối phương cũng không dừng lại. Nó kéo mắt cá chân đối phương hung hăng kéo xuống. Hia bên liên tục đánh nhau trong không khí. Động tác nhanh tới mức kéo ra tàn ảnh. Động năng cường đại phảng phất như khiến không khí bị thiêu đốt mãnh liệt.
Ảnh tử và siêu phàm giả của Lăng Thần không ngừng nện lên người đối phương. Nhưng siêu phàm giả phát hiện, sau mỗi cái nện hắn ta phun máu, còn ảnh tử thì như không có việc gì. Khoảnh khắc này, ngay cả cơ hội sử dụng năng lực siêu phàm hắn ta cũng chẳng có.
Một khắc hai bên rơi xuống đất, ảnh tử chạm đất trước. Chỉ thấy nó không ngừng lại, hai chân phát lực ném siêu phàm giả vào vách tường trong ngõ hẻm. Tường kia ầm một tiếng bị nện tới rạn nứt.
Vết nứt trên bờ tường lan ra như mạng nhện. Siêu phàm giả dính trên tường như một bức tranh treo!
Không chờ siêu phàm giả tỉnh hồn, ảnh tử bỗng rút lui một bước. Thân thể xoay người khom bước, dùng vai làm điểm tựa, lần nữa phát lực, hung hăng đâm vào ngực siêu phàm giả.
Ngực bụng siêu phàm giả lõm vào, có thể thấy được lực va chạm nào mạnh tới cỡ nào!
Nhâm Tiểu Túc vừa chuẩn bị buông lỏng, có điều đột nhiên phía sau hắn nổi lên sóng gió.
Nhâm Tiểu Túc bỗng quay đầu lại. Trong mơ hồ, Nhâm Tiểu Túc phát hiện một siêu phàm giả đang huơ đao về phía Nhâm Tiểu Túc. Nguyên lai Lăng Thần không chỉ tới 4 người, vẫn còn 1 siêu phàm giả núp trong bóng tối.
- Còn nữa à?
Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng nói.
Cơ bắp phần eo hắn đột nhiên vặn nhanh. Cả người phảng phất như một trục quay đao.
Ý chí cứng như sắt thép rền vang trong không khí. Không ai biết sau một cái chớp mắt này sẽ có chuyện gì xảy ra, trừ Nhâm Tiểu Túc.
Đương một tiếng, siêu phàm giả nọ kinh ngạc phát hiện. Chuôi đao hắn thường dùng để chiến đấu, trước mắt hắc đau gãy thành từng mảnh.
Ngay sau đó, siêu phàm giả trơ mắt nhìn cánh tay mình bị tách khỏi thân thể. Chỗ cánh tay đứt gãy không ngừng phun máu ra!
Nguyên bản thân thể bán trong suốt này hiển lộ, không chỗ nào che dấu!
Từ lúc chém giết vật thí nghiệm, Nhâm Tiểu Túc đã biết trình độ lợi hại của hắc đao. Thứ lấy được từ trong cung điện chưa bao giờ làm Nhâm Tiểu Túc thất vọng.
Ngay sau đó, trên đùi Nhâm Tiểu Túc phát lực. Cả người hắn lao về phía trước với áp lực thật lớn. Không chờ đối phương phục hồi tinh thần, Nhâm Tiểu Túc đã cầm hắc đao trong tay cứng rắn ghim hắn vào phần gạch đá cuối ngõ hẻm!
Nhâm Tiểu Túc rút hắc đao ra. Vì không có gì chèo chống nên thi thẻ ngã xuống mặt đất.
Lúc này, trong ngõ hẻm như bị nhuộm máu. Nhâm Tiểu Túc yên lặng đứng vững. Nội tâm chỉ có một ý niệm, dường như… người của Lăng Thần của không có gì đặc biệt.
Cái gì mà thao tác mãnh liệt như hổ, vừa nhìn qua chẳng khác nào đồ gà mờ.
Siêu phàm giả yếu như thế cũng chẳng biết có gì để mà đắc ý.
Nhâm Tiểu Túc thu hồi ảnh tử rồi leo lên nóc nhà. Chỉ thấy Hứa Hiển Sở đang đứng trên nóc nhờ thở hổn hển. Đối thử của hắn đã tử vong, cổ vặn vẹo như cái bánh chẻo.
Nhâm Tiểu Túc nhìn một tòa cao ốc ở phương xa. Hắn phất tay với phía bên kia. Sau đó nói với Hứa Hiển Sở:
- Chúng ta rời khỏi đây tắm rửa thay y phục, muốn tới hàng rào 178 phải ăn cơm no cái đã.
Hứa Hiển Sở cảm động:
- Cám ơn!
“Điểm cảm tạ tới từ Hứa Hiển Sở, +1!”
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc rất muốn nói, không bằng ngươi ở lại đây đi, mỗi ngày cám ơn ta là được…
Nhâm Tiểu Túc đứng ở cuối hẻm nhỏ, đánh hai siêu phàm giả trước mặt. Nói thật, hắn không chưa từng giao thủ với siêu phàm giả khác. Vì thế Nhâm Tiểu Túc rất muốn biết, trình độ của mình thế nào trong giới siêu phàm giả.
Cho nên, đánh qua là biết.
Từ trước tới nay, Nhâm Tiểu Túc không phải người biết sợ. Nếu biết sợ, hắn không thể sống ở nơi hoang dã lâu như thế.
Nếu không thể giải quyết được vấn đề, vậy tiêu diệt nguyên nhân tạo ra vấn đề vậy. Đây là cách sống ở nơi hoang dã.
Hai siêu phàm giả kia cùng lúc xuất thủ bắn Nhâm Tiểu Túc. Đêm nay, kế hoạch đã thất bại một nửa. Nếu vẫn thất bại, sợ rằng mạng của hai người họ không còn.
Hai bên ngõ hẻm là vách tường bằng gạch đá màu nâu xanh. Nhâm Tiểu Túc không có không gian bắn súng. Có điều trong nháy mắt, bóng đen tác ra, ngăn trở trước mặt Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc và ảnh tử đứng thẳng tắp một đường. Đạn nện lên người ảnh tử chẳng khác nào chìm vào biển lớn, căn bản không thể tạo thành bất kỳ thương tổn nào.
Chỉ là từng viên đạn bắn lên người ảnh tử như bắn lên người Nhâm Tiểu Túc. Nhâm Tiểu Túc cau mày chịu đau.
Cảm giác đau đớn lan tràn ra xương cốt tứ chi, càng đau đớn, Nhâm Tiểu Túc càng thanh tỉnh.
Hai siêu phàm giả Lăng Thần như không ngờ Nhâm Tiểu Túc có năng lực triệu hoán ảnh tử. Lúc trước họ vây săn, muốn bắt Hứa Hiển Sở. Chuyện Khánh thị truy nã Hứa Hiển Sở cùng với hình dạng của Hứa Hiển Sở. Năng lực của Hứa Hiển Sở đã sớm không phải bí mật gì. Cho nên lúc này Hỏa Chủng mới dâng lên hứng thú với Hứa Hiển Sở.
Vừa rồi, họ cho rằng người La Lam đuổi bắt là Hứa Hiển Sở. Thế nhưng nghĩ lại, hẳn phải là người trước mắt mới đúng.
Cả hai cười lạnh vứt súng lục xuống đất, rút trường đao bên người ra. Loại chuyện đi săn siêu phàm giả họ rất rành.
Đột nhiên, Nhâm Tiểu Túc thấy một trong hai người tháo bao tay bằng do ra. Bàn tay trong găng là móng vuốt màu đen.
Đây còn là con người ư? Chẳng lẽ là kết quả của việc biên tập gene?
Thành viên Lăng Thần cười nói:
- Rất có dũng khí.
Nhâm Tiểu Túc nhìn hai người siêu phàm giả trước mặt giữ im lặng. Hắn giơ tay như cầm chặt thứ gì đó trong không khí, kéo mạnh!
Trong chớp mắt, hai siêu phàm giả thấy Nhâm Tiểu Túc rút một chui hắc đao ra. Đây là năng lực gì? Hai người họ nhíu màu, họ chưa từng gặp qua siêu phàm giả nào có năng lực bất đồng như thế cả.
- Vì sao ngươi có tới hai năng lực?
Một thành viên của Lăng Thần nhíu mày hỏi.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Không phải hai, mà là ba.
Vừa nói chuyện, cổ tay Nhâm Tiểu Túc mở một Ám Ảnh Chi Môn nho nhỏ ra. Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc đây chui đao vào trong đó.
Phù một tiếng, hán tử vừa nói chuyện kinh ngạc nhìn mũi đao đâm thủng ngực mình, huyết dịch không ngừng chảy ra…
Thật là năng lực nham hiểm?!
Lại có thể đâm dao sau lưng người khác!
Thành viên còn sót lại của Lăng Thần sửng sốt. Một màn này hoàn toàn ngoài dự tính của họ. Hắn chẳng thể nghĩ tới bên mình chết hai người mà như một trò đùa!
Sau một khắc, ảnh tử như một đoàn xe lửa hung mãnh phóng tới phía hán tử. Chỉ thấy siêu phàm giả kia bỗng nhiên nhả lên. Hắn muốn trực tiếp lướt qua ảnh tử giết Nhâm Tiểu Túc!
Có điều không chờ hắn lướt vào đỉnh đầu ảnh tử. Siêu phàm giả thấy ảnh tử cũng nhảy lên. Hắn một cưới đá ảnh tử. Có điều ảnh tử không hề sợ hãi mà cứng rắn bắt lấy cổ chân của siêu phàm giả.
Cảm giác đau đớn từ mắt cá chân của siêu phàm giả truyền tới, quét sạch ý thức thanh tỉnh của hắn ta. Bàn tay của ảnh tử như gọng sắt, muốn trực tiếp bóp nát mắt cá chân siêu phàm giả.
Răng rắc một tiếng.
Siêu phàm giả kinh khủng phát hiện mắt cá chân của mình thật sự bị bóp nát!
Phải biết sự cứng rắn của xương cốt và cơ bắp siêu phàm giả rất cao. Nếu chiến đấu bình thường, siêu phàm giả da dày thịt béo như họ rất có lợi. Nhưng bây giờ tình thế đột nhiên nghịch chuyển!
Ảnh tử quỷ mị có thể ngăn trở viên đạn chưa tính. Còn có thể tay không bóp nát mắt cá chân hắn. Lực lượng này kinh khủng cỡ nào!
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc đang cẩn thận cảnh giác không khỏi sửng sốt. Đối phương yếu như thế?!
Sau khi ảnh tử bóp nát mắt cá chân của đối phương cũng không dừng lại. Nó kéo mắt cá chân đối phương hung hăng kéo xuống. Hia bên liên tục đánh nhau trong không khí. Động tác nhanh tới mức kéo ra tàn ảnh. Động năng cường đại phảng phất như khiến không khí bị thiêu đốt mãnh liệt.
Ảnh tử và siêu phàm giả của Lăng Thần không ngừng nện lên người đối phương. Nhưng siêu phàm giả phát hiện, sau mỗi cái nện hắn ta phun máu, còn ảnh tử thì như không có việc gì. Khoảnh khắc này, ngay cả cơ hội sử dụng năng lực siêu phàm hắn ta cũng chẳng có.
Một khắc hai bên rơi xuống đất, ảnh tử chạm đất trước. Chỉ thấy nó không ngừng lại, hai chân phát lực ném siêu phàm giả vào vách tường trong ngõ hẻm. Tường kia ầm một tiếng bị nện tới rạn nứt.
Vết nứt trên bờ tường lan ra như mạng nhện. Siêu phàm giả dính trên tường như một bức tranh treo!
Không chờ siêu phàm giả tỉnh hồn, ảnh tử bỗng rút lui một bước. Thân thể xoay người khom bước, dùng vai làm điểm tựa, lần nữa phát lực, hung hăng đâm vào ngực siêu phàm giả.
Ngực bụng siêu phàm giả lõm vào, có thể thấy được lực va chạm nào mạnh tới cỡ nào!
Nhâm Tiểu Túc vừa chuẩn bị buông lỏng, có điều đột nhiên phía sau hắn nổi lên sóng gió.
Nhâm Tiểu Túc bỗng quay đầu lại. Trong mơ hồ, Nhâm Tiểu Túc phát hiện một siêu phàm giả đang huơ đao về phía Nhâm Tiểu Túc. Nguyên lai Lăng Thần không chỉ tới 4 người, vẫn còn 1 siêu phàm giả núp trong bóng tối.
- Còn nữa à?
Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng nói.
Cơ bắp phần eo hắn đột nhiên vặn nhanh. Cả người phảng phất như một trục quay đao.
Ý chí cứng như sắt thép rền vang trong không khí. Không ai biết sau một cái chớp mắt này sẽ có chuyện gì xảy ra, trừ Nhâm Tiểu Túc.
Đương một tiếng, siêu phàm giả nọ kinh ngạc phát hiện. Chuôi đao hắn thường dùng để chiến đấu, trước mắt hắc đau gãy thành từng mảnh.
Ngay sau đó, siêu phàm giả trơ mắt nhìn cánh tay mình bị tách khỏi thân thể. Chỗ cánh tay đứt gãy không ngừng phun máu ra!
Nguyên bản thân thể bán trong suốt này hiển lộ, không chỗ nào che dấu!
Từ lúc chém giết vật thí nghiệm, Nhâm Tiểu Túc đã biết trình độ lợi hại của hắc đao. Thứ lấy được từ trong cung điện chưa bao giờ làm Nhâm Tiểu Túc thất vọng.
Ngay sau đó, trên đùi Nhâm Tiểu Túc phát lực. Cả người hắn lao về phía trước với áp lực thật lớn. Không chờ đối phương phục hồi tinh thần, Nhâm Tiểu Túc đã cầm hắc đao trong tay cứng rắn ghim hắn vào phần gạch đá cuối ngõ hẻm!
Nhâm Tiểu Túc rút hắc đao ra. Vì không có gì chèo chống nên thi thẻ ngã xuống mặt đất.
Lúc này, trong ngõ hẻm như bị nhuộm máu. Nhâm Tiểu Túc yên lặng đứng vững. Nội tâm chỉ có một ý niệm, dường như… người của Lăng Thần của không có gì đặc biệt.
Cái gì mà thao tác mãnh liệt như hổ, vừa nhìn qua chẳng khác nào đồ gà mờ.
Siêu phàm giả yếu như thế cũng chẳng biết có gì để mà đắc ý.
Nhâm Tiểu Túc thu hồi ảnh tử rồi leo lên nóc nhà. Chỉ thấy Hứa Hiển Sở đang đứng trên nóc nhờ thở hổn hển. Đối thử của hắn đã tử vong, cổ vặn vẹo như cái bánh chẻo.
Nhâm Tiểu Túc nhìn một tòa cao ốc ở phương xa. Hắn phất tay với phía bên kia. Sau đó nói với Hứa Hiển Sở:
- Chúng ta rời khỏi đây tắm rửa thay y phục, muốn tới hàng rào 178 phải ăn cơm no cái đã.
Hứa Hiển Sở cảm động:
- Cám ơn!
“Điểm cảm tạ tới từ Hứa Hiển Sở, +1!”
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc rất muốn nói, không bằng ngươi ở lại đây đi, mỗi ngày cám ơn ta là được…
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Đầu Óc Có Bệnh
- Chương 2: Không Có Chỗ Cho Nước Mắt
- Chương 3: Cung Điện
- Chương 4: May Mắn Cũng Là Một Loại Thực Lực
- Chương 5: Học Đường
- Chương 6: Trường Học
- Chương 7: Dạy Thay
- Chương 8: Đầu Óc Thật Sự Có Bệnh
- Chương 9: Có Gì Không Hiểu Thì Hỏi
- Chương 10: Chi Nhánh
- Chương 11: Bốn Thêm Năm
- Chương 12: Cám Ơn
- Chương 13: Đây Là Hiện Thực
- Chương 14: Mánh Khóe Bịp Người
- Chương 15: Cây Nhà Lá Vườn
- Chương 16: Chiếm Lợi Một Chút
- Chương 17: Tuyệt Không Nghĩ Đến
- Chương 18: Khử Độc
- Chương 19: Sao Ngươi Không Chạy Nhanh Lên
- Chương 20: Đàn Sói
- Chương 21: Địa Vị Gia Đình
- Chương 22: Súng
- Chương 23: Ông Chủ La
- Chương 24: Nhâm Tiểu Túc Ở Nhà Gạch
- Chương 25: Bằng Khen
- Chương 26: Giữ Lớn Hay Giữ Nhỏ?
- Chương 27: Thật Là Thơm
- Chương 28: Hồi Mã Thương
- Chương 29: Thời Đại Bi Ai
- Chương 30: Đầu Óc Có Bệnh
- Chương 31: Cơ Hội Tiến Vào Hàng Rào
- Chương 32: Mộng Ngược Với Đời
- Chương 33: Ngươi Chờ Cái Gì
- Chương 34: Bất Hạnh Của Người Khác
- Chương 35: Cảm Tạ Tệ Đột Biến!
- Chương 36: Người Đầu Bạc Tiễn Kẻ Đầu Xanh
- Chương 37: Bên Ngoài
- Chương 38: Điều Kiện
- Chương 39: Dương Tiểu Cận
- Chương 40: Ta Muốn Ở Cùng Với Bánh Bích Quy
- Chương 41: Ngươi Tự Giải Quyết Đi
- Chương 42: Cửa Nát Nhà Tan
- Chương 43: Lần Đầu Tiên Trong Đời
- Chương 44: Cắn Hai Miếng
- Chương 45: Ngươi Là Bác Sĩ?
- Chương 46: Cái Chết Đáng Ngờ
- Chương 47: Khu Rừng Quỷ Dị
- Chương 48: Động Lực Của Con Người Đều Đến Từ Sợ Chết
- Chương 49: Người Sống Chớ Vào
- Chương 50: Đêm Kinh Hồn Trong Hẻm Núi
- Chương 51: Hợp Tình Hợp Lý
- Chương 52: Bọ Mặt Người
- Chương 53: Không Thẹn Với Lòng
- Chương 54: Chạy Trốn
- Chương 55: Liên Minh Tạm Thời
- Chương 56: Kỹ Năng Mới
- Chương 57: Siêu Phàm Giả
- Chương 58: Ta Có Tiền!
- Chương 59: Heo Đụng Cây
- Chương 60: Ta Thích Ngươi
- Chương 61: Trở Mặt Nhanh Hơn Lật Sách
- Chương 62: Giữ Lại Tôn Nghiêm
- Chương 63: Tất Cả Đều Mất Tích
- Chương 64: Điện Thoại Vệ Tinh
- Chương 65: Điếu Thuốc
- Chương 66: Thương Nhân
- Chương 67: Đánh Lén
- Chương 68: Đồ Phổ Cấp Đại Sư
- Chương 69: Gieo Gió Gặp Bão
- Chương 70: Quyền Hạn Lưu Trữ
- Chương 71: Kỹ Năng Cấp Hoàn Mỹ
- Chương 72: Bóng Trắng
- Chương 73: Nền Văn Minh Trước Tai Biến
- Chương 74: Công Ty Hỏa Chủng
- Chương 75: Chim Tiền Sử
- Chương 76: Dây Xích Sắt
- Chương 77: Tập Đoàn Khánh Thị
- Chương 78: Không Thể Lùi Bước
- Chương 79: Bông Tuyết Nào Cũng Có Tội
- Chương 80: Vật Thí Nghiệm
- Chương 81: Phế Tích
- Chương 82: Thuốc Lá
- Chương 83: Đứa Nhỏ Không Đứng Đắn
- Chương 84: Tiếng Súng Lúc Nửa Đêm
- Chương 85: Trương Tiên Sinh
- Chương 86: Tắc Bắc
- Chương 87: Thân Sĩ
- Chương 88: Khánh Chẩn
- Chương 89: Biến Đổi Gene
- Chương 90: Vây Bắt Nhâm Tiểu Túc
- Chương 91: Tao Ngộ
- Chương 92: Chân Tướng Phơi Bày
- Chương 93: Rượt Đuổi
- Chương 94: Hứa Hiển Sở Ở Đây!
- Chương 95: Tuyệt Lộ
- Chương 96: Cảm Tạ Chính Mình
- Chương 97: Ước Định Lại Cấp Bậc Nguy Hiểm
- Chương 98: Sinh Con
- Chương 99: Về Nhà
- Chương 100: Nhân Sinh Quan Sụp Đổ
- Chương 101: Rời Khỏi Hàng Rào 113
- Chương 102: Tình Yêu Vừa Chớm Nở
- Chương 103: Hàng Rào Sập
- Chương 104: Hàng Rào 113 Tan Vỡ
- Chương 105: Sói Tới
- Chương 106: Rau Thơm Và Rệp
- Chương 107: Cứu Người Như Giọt Nước
- Chương 108: Trà Trộn
- Chương 109: Lại Tự Cảm Tạ
- Chương 110: Ăn Cướp
- Chương 111: Anh Trai Lưu Bộ
- Chương 112: Rau Dại
- Chương 113: Tâm Lý Cân Đối
- Chương 114: Tề Thiên Đại Thánh
- Chương 115: Là Ngươi
- Chương 116: Bảy Mươi Hai Phép Biến Hóa
- Chương 117: Ngươi Phải Đi!
- Chương 118: Bệnh Tật
- Chương 119: Tây Thiên Ở Đâu?
- Chương 120: Giam Lỏng
- Chương 121: Giả Khờ?
- Chương 122: Dưới Màn Đêm
- Chương 123: Hi Sinh
- Chương 124: Từ Nay Tới Vạn Năm Sau
- Chương 125: Bị Ép
- Chương 126: Không Phải Kẻ Điên
- Chương 127: Trở Thành Cư Dân Trong Hàng Rào
- Chương 128: Kim Cô Chú
- Chương 129: Thu Mua Trần Vô Địch
- Chương 130: Tới Hàng Rào 109
- Chương 131: Bên Trong Hàng Rào
- Chương 132: Đến Trường
- Chương 133: Đại Sư Huynh Đâu Rồi?
- Chương 134: Gặp Lại Dương Tiểu Cận
- Chương 135: Ô Nhiễm
- Chương 136: Hứa Hiển Sở Xuất Hiện
- Chương 137: Khánh Chẩn Quay Về
- Chương 138: Hỏa Chủng
- Chương 139: Lưu Lại Đường Lui
- Chương 140: Chân Tướng Của Chính Nghĩa
- Chương 141: Diệt Khẩu
- Chương 142: Học Sinh Nhâm Tiểu Túc
- Chương 143: Dị Dạng
- Chương 144: Bí Mật
- Chương 145: Xe Đạp
- Chương 146: Giúp Đỡ Bạn Học
- Chương 147: Chuyển Lớp
- Chương 148: Hàng Rào Náo Động
- Chương 149: Mối Quan Hệ
- Chương 150: Mất Trí
- Chương 151: Không Tốt Lành Gì
- Chương 152: Hai Nhâm Tiểu Túc
- Chương 153: Phục Chế Ám Ảnh Chi Môn
- Chương 154: Thành Quả Nghiên Cứu
- Chương 155: Hắc Điếm Bán Hắc Dược
- Chương 156: Quả Là Kỳ Tích
- Chương 157: Đông Phụ Nam Có Vấn Đề
- Chương 158: Ba Lần Đánh Bạch Cốt Tinh
- Chương 159: Thôi Miên
- Chương 160: Hổ Và Heo
- Chương 161: Đứa Trẻ Bị Vứt Bỏ
- Chương 162: Xây Dựng Lại Hàng Rào Số 113
- Chương 163: Trời Đưa Đất Đẩy Làm Sao Tránh?
- Chương 164: Tâm Nhãn Của Khánh Thị Quá Nhỏ
- Chương 165: Nhâm Tiểu Túc, Ngươi Là Một Người Tốt
- Chương 166: Cái Giá Của Tự Do
- Chương 167: Ngõ Cụt
- Chương 168: Cái Nhìn Mới Về Nhâm Tiểu Túc
- Chương 169: Cảm Hóa Đông Phụ Nam
- Chương 170: Học Bá Dương Tiểu Cận
- Chương 171: Không Có Thiên Đường
- Chương 172: Quy Tắc Nơi Hoang Dã
- Chương 173: Vật Thí Nghiệm Biến Mất
- Chương 174: Khánh Chẩn Phản Bội
- Chương 175: Thương Phẩm Mới Trong Cung Điện
- Chương 176: Chuẩn Bị Chạy Trốn
- Chương 177: Hàng Xóm Mới Là Dương Tiểu Cận
- Chương 178: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
- Chương 179: Người Máy Nano
- Chương 180: Bọn Họ Có Tội
- Chương 181: Đợi Ta
- Chương 182: Ngược Dòng Mà Tới
- Chương 183: Không Có Thời Gian!
- Chương 184: Cứu Vớt Dương Tiểu Cận
- Chương 185: Vạch Trần
- Chương 186: Nhiệm Vụ Chưa Xong
- Chương 187: Ta Cõng Ngươi
- Chương 188: Dưới Cống Thoát Nước
- Chương 189: Cảm Tạ Tệ Như Gió Thoảng Mây Bay
- Chương 190: Sơn Nghiêng
- Chương 191: Lá Chắn
- Chương 192: Cho Ngươi Bậc Thang
- Chương 193: Ly Biệt
- Chương 194: Tử Hà
- Chương 195: Kính Già Yêu Trẻ
- Chương 196: Cướp Xe
- Chương 197: Thiện Ý Của Lang Vương
- Chương 198: Nạn Dân Cướp Bóc
- Chương 199: Khương Vô Thành Siêu Phàm Giả
- Chương 200: Ta Có Làm Gì Đâu
- Chương 201: Kéo Bè Kết Phái
- Chương 202: Quân Đội Lý Thị
- Chương 203: Miễn Nghĩa Vụ Quân Sự
- Chương 204: Sư Phụ, Đừng Quá Khổ Sở
- Chương 205: Nhâm Tiểu Túc Là Lính Gác Mới
- Chương 206: Đàn Sói Lại Xuất Hiện
- Chương 207: Lang Vương Mới
- Chương 208: Không Thể Tin
- Chương 209: Có Qua Có Lại
- Chương 210: Thành Giao
- Chương 211: Điều Tra
- Chương 212: Tập Kích Trạm Gác
- Chương 213: Có Thêm Người Máy Nano
- Chương 214: Sự Khéo Léo Của Trần Vô Địch
- Chương 215: Thành Viên Mới
- Chương 216: Lão Sư Trong Trạm Gác
- Chương 217: Gặp Lại Nhan Lục Nguyên
- Chương 218: Rất Thích Nhan Lục Nguyên
- Chương 219: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
- Chương 220: Gặp Lại Hỏa Chủng
- Chương 221: Thực Lực Của Hồ Thuyết
- Chương 222: Chết Cũng Không Nhận
- Chương 223: Vây Quét Đàn Sói
- Chương 224: Thịt Là Món Chính Của Chúng Ta
- Chương 225: Người Bắt Rắn Nhâm Tiểu Túc
- Chương 226: Đoạt Người Máy Nano
- Chương 227: Ta Mặc Kệ
- Chương 228: Đàn Sói Thành Tinh
- Chương 229: Trần Vô Địch Có Vấn Đề
- Chương 230: Viết Câu Đối
- Chương 231: Thượng Úy Nhâm Tiểu Túc
- Chương 232: Rắc Rối
- Chương 233: Hết Sức Căng Thẳng
- Chương 234: Bí Mật Của Hai Bên
- Chương 235: Trò Chơi Của Khánh Chẩn
- Chương 236: Chia Rẻ Vừa Bắt Đầu
- Chương 237: Tập Kết Chiến Tranh
- Chương 238: Bội Bạc
- Chương 239: Biện Pháp Của Nhâm Tiểu Túc
- Chương 240: Pháp Không Trách Chúng
- Chương 241: Lại Gặp Chiến Binh Nano
- Chương 242: Nhâm Tiểu Túc Có Ba Thân Phận!
- Chương 243: Ăn Uống Miễn Phí
- Chương 244: Thu Hoạch Lớn
- Chương 245: Bỏ Xe Đi Bộ Lên Núi
- Chương 246: Tại Nơi Trú Quân Của Khánh Thị
- Chương 247: Khánh Chẩn Đoạt Quyền
- Chương 248: Thủ Đoạn Điều Tra Gián Điệp
- Chương 249: Trừng Phạt
- Chương 250: Hoàn Thành Nhiệm Vụ Nhánh!
- Chương 251: Bị Phát Hiện
- Chương 252: Gặp Lại Người Quen Cũ
- Chương 253: Thân Phận Thứ Tư
- Chương 254: Liệp Sát Chiến Binh Nano
- Chương 255: Hợp Tác
- Chương 256: Phục Kích Thần Cơ Doanh
- Chương 257: Tra Ra Gián Điệp Trong Vòng Ba Ngày
- Chương 258: Tay Súng Bắn Tỉa Thần Bí
- Chương 259: Tổ Điều Tra Đặc Biệt Tra Án
- Chương 260: Lại Thêm Thân Phận Mới
- Chương 261: Nhâm Tiểu Túc Tấn Chức
- Chương 262: Dẫn Dắt Đội Ngũ Rời Khỏi Khốn Cảnh
- Chương 263: Nhâm Tiểu Túc Xung Phong
- Chương 264: Anh Hùng
- Chương 265: Bí Mật
- Chương 266: Trở Thành Bia Ngắm Trên Chiến Trường
- Chương 267: Kỹ Năng Nhiều
- Chương 268: Đại Chiến Căng Thẳng
- Chương 269: Chủ Động Khiêu Chiến Anh Hùng Doanh
- Chương 270: Khánh Chẩn Hại Ta
- Chương 271: Chăm Sóc
- Chương 272: Nhiệm Vụ Hoàn Thành
- Chương 273: Điều Tra Người Máy Nano Mất Tích
- Chương 274: Cách Ly Thẩm Tra
- Chương 275: Phản Bội Và Trung Thành
- Chương 276: Tồi Thành
- Chương 277: Ta Không Còn Lựa Chọn Khác
- Chương 278: Giá Trị Tiền Tệ Bị Giảm
- Chương 279: Kiếm Tiền
- Chương 280: Gặp Lại Hồ Thuyết
- Chương 281: Nghĩ Cách Cứu Viện
- Chương 282: Thiếu Chút Bị Đánh!
- Chương 283: Phá Cửa
- Chương 284: Hàng Rào Tan Vỡ
- Chương 285: Viện Binh Của Lão Tử Tới Rồi
- Chương 286: Ý Chí Sắt Thép!
- Chương 287: Đại Thánh Nhân Gian Không Còn Nữa
- Chương 288: Một Chén Rượu
- Chương 289: Bi Hoan Của Nhân Loạn
- Chương 290: Nhan Lục Nguyên Đi Săn
- Chương 291: Tỉnh Lại
- Chương 292: Tự Nối Xương
- Chương 293: Nạn Dân Doanh
- Chương 294: Lục Nguyên Trưởng Thành
- Chương 295: Năng Lực Của Nhan Lục Nguyên
- Chương 296: Ý Chí Từ Tinh Thần
- Chương 297: Nhà
- Chương 298: Dùng Trớ Chú Một Cách Đặc Biệt
- Chương 299: Uy Lực Của Bài Tú Lơ Khơ
- Chương 300: Chỉ Là Chơi Đánh Bài Thôi Mà!
- bình luận