Đệ Nhất Danh Sách - Chương 51: Hợp Tình Hợp Lý
Chương trước- Chương 1: Đầu Óc Có Bệnh
- Chương 2: Không Có Chỗ Cho Nước Mắt
- Chương 3: Cung Điện
- Chương 4: May Mắn Cũng Là Một Loại Thực Lực
- Chương 5: Học Đường
- Chương 6: Trường Học
- Chương 7: Dạy Thay
- Chương 8: Đầu Óc Thật Sự Có Bệnh
- Chương 9: Có Gì Không Hiểu Thì Hỏi
- Chương 10: Chi Nhánh
- Chương 11: Bốn Thêm Năm
- Chương 12: Cám Ơn
- Chương 13: Đây Là Hiện Thực
- Chương 14: Mánh Khóe Bịp Người
- Chương 15: Cây Nhà Lá Vườn
- Chương 16: Chiếm Lợi Một Chút
- Chương 17: Tuyệt Không Nghĩ Đến
- Chương 18: Khử Độc
- Chương 19: Sao Ngươi Không Chạy Nhanh Lên
- Chương 20: Đàn Sói
- Chương 21: Địa Vị Gia Đình
- Chương 22: Súng
- Chương 23: Ông Chủ La
- Chương 24: Nhâm Tiểu Túc Ở Nhà Gạch
- Chương 25: Bằng Khen
- Chương 26: Giữ Lớn Hay Giữ Nhỏ?
- Chương 27: Thật Là Thơm
- Chương 28: Hồi Mã Thương
- Chương 29: Thời Đại Bi Ai
- Chương 30: Đầu Óc Có Bệnh
- Chương 31: Cơ Hội Tiến Vào Hàng Rào
- Chương 32: Mộng Ngược Với Đời
- Chương 33: Ngươi Chờ Cái Gì
- Chương 34: Bất Hạnh Của Người Khác
- Chương 35: Cảm Tạ Tệ Đột Biến!
- Chương 36: Người Đầu Bạc Tiễn Kẻ Đầu Xanh
- Chương 37: Bên Ngoài
- Chương 38: Điều Kiện
- Chương 39: Dương Tiểu Cận
- Chương 40: Ta Muốn Ở Cùng Với Bánh Bích Quy
- Chương 41: Ngươi Tự Giải Quyết Đi
- Chương 42: Cửa Nát Nhà Tan
- Chương 43: Lần Đầu Tiên Trong Đời
- Chương 44: Cắn Hai Miếng
- Chương 45: Ngươi Là Bác Sĩ?
- Chương 46: Cái Chết Đáng Ngờ
- Chương 47: Khu Rừng Quỷ Dị
- Chương 48: Động Lực Của Con Người Đều Đến Từ Sợ Chết
- Chương 49: Người Sống Chớ Vào
- Chương 50: Đêm Kinh Hồn Trong Hẻm Núi
- Chương 51: Hợp Tình Hợp Lý
- Chương 52: Bọ Mặt Người
- Chương 53: Không Thẹn Với Lòng
- Chương 54: Chạy Trốn
- Chương 55: Liên Minh Tạm Thời
- Chương 56: Kỹ Năng Mới
- Chương 57: Siêu Phàm Giả
- Chương 58: Ta Có Tiền!
- Chương 59: Heo Đụng Cây
- Chương 60: Ta Thích Ngươi
- Chương 61: Trở Mặt Nhanh Hơn Lật Sách
- Chương 62: Giữ Lại Tôn Nghiêm
- Chương 63: Tất Cả Đều Mất Tích
- Chương 64: Điện Thoại Vệ Tinh
- Chương 65: Điếu Thuốc
- Chương 66: Thương Nhân
- Chương 67: Đánh Lén
- Chương 68: Đồ Phổ Cấp Đại Sư
- Chương 69: Gieo Gió Gặp Bão
- Chương 70: Quyền Hạn Lưu Trữ
- Chương 71: Kỹ Năng Cấp Hoàn Mỹ
- Chương 72: Bóng Trắng
- Chương 73: Nền Văn Minh Trước Tai Biến
- Chương 74: Công Ty Hỏa Chủng
- Chương 75: Chim Tiền Sử
- Chương 76: Dây Xích Sắt
- Chương 77: Tập Đoàn Khánh Thị
- Chương 78: Không Thể Lùi Bước
- Chương 79: Bông Tuyết Nào Cũng Có Tội
- Chương 80: Vật Thí Nghiệm
- Chương 81: Phế Tích
- Chương 82: Thuốc Lá
- Chương 83: Đứa Nhỏ Không Đứng Đắn
- Chương 84: Tiếng Súng Lúc Nửa Đêm
- Chương 85: Trương Tiên Sinh
- Chương 86: Tắc Bắc
- Chương 87: Thân Sĩ
- Chương 88: Khánh Chẩn
- Chương 89: Biến Đổi Gene
- Chương 90: Vây Bắt Nhâm Tiểu Túc
- Chương 91: Tao Ngộ
- Chương 92: Chân Tướng Phơi Bày
- Chương 93: Rượt Đuổi
- Chương 94: Hứa Hiển Sở Ở Đây!
- Chương 95: Tuyệt Lộ
- Chương 96: Cảm Tạ Chính Mình
- Chương 97: Ước Định Lại Cấp Bậc Nguy Hiểm
- Chương 98: Sinh Con
- Chương 99: Về Nhà
- Chương 100: Nhân Sinh Quan Sụp Đổ
- Chương 101: Rời Khỏi Hàng Rào 113
- Chương 102: Tình Yêu Vừa Chớm Nở
- Chương 103: Hàng Rào Sập
- Chương 104: Hàng Rào 113 Tan Vỡ
- Chương 105: Sói Tới
- Chương 106: Rau Thơm Và Rệp
- Chương 107: Cứu Người Như Giọt Nước
- Chương 108: Trà Trộn
- Chương 109: Lại Tự Cảm Tạ
- Chương 110: Ăn Cướp
- Chương 111: Anh Trai Lưu Bộ
- Chương 112: Rau Dại
- Chương 113: Tâm Lý Cân Đối
- Chương 114: Tề Thiên Đại Thánh
- Chương 115: Là Ngươi
- Chương 116: Bảy Mươi Hai Phép Biến Hóa
- Chương 117: Ngươi Phải Đi!
- Chương 118: Bệnh Tật
- Chương 119: Tây Thiên Ở Đâu?
- Chương 120: Giam Lỏng
- Chương 121: Giả Khờ?
- Chương 122: Dưới Màn Đêm
- Chương 123: Hi Sinh
- Chương 124: Từ Nay Tới Vạn Năm Sau
- Chương 125: Bị Ép
- Chương 126: Không Phải Kẻ Điên
- Chương 127: Trở Thành Cư Dân Trong Hàng Rào
- Chương 128: Kim Cô Chú
- Chương 129: Thu Mua Trần Vô Địch
- Chương 130: Tới Hàng Rào 109
- Chương 131: Bên Trong Hàng Rào
- Chương 132: Đến Trường
- Chương 133: Đại Sư Huynh Đâu Rồi?
- Chương 134: Gặp Lại Dương Tiểu Cận
- Chương 135: Ô Nhiễm
- Chương 136: Hứa Hiển Sở Xuất Hiện
- Chương 137: Khánh Chẩn Quay Về
- Chương 138: Hỏa Chủng
- Chương 139: Lưu Lại Đường Lui
- Chương 140: Chân Tướng Của Chính Nghĩa
- Chương 141: Diệt Khẩu
- Chương 142: Học Sinh Nhâm Tiểu Túc
- Chương 143: Dị Dạng
- Chương 144: Bí Mật
- Chương 145: Xe Đạp
- Chương 146: Giúp Đỡ Bạn Học
- Chương 147: Chuyển Lớp
- Chương 148: Hàng Rào Náo Động
- Chương 149: Mối Quan Hệ
- Chương 150: Mất Trí
- Chương 151: Không Tốt Lành Gì
- Chương 152: Hai Nhâm Tiểu Túc
- Chương 153: Phục Chế Ám Ảnh Chi Môn
- Chương 154: Thành Quả Nghiên Cứu
- Chương 155: Hắc Điếm Bán Hắc Dược
- Chương 156: Quả Là Kỳ Tích
- Chương 157: Đông Phụ Nam Có Vấn Đề
- Chương 158: Ba Lần Đánh Bạch Cốt Tinh
- Chương 159: Thôi Miên
- Chương 160: Hổ Và Heo
- Chương 161: Đứa Trẻ Bị Vứt Bỏ
- Chương 162: Xây Dựng Lại Hàng Rào Số 113
- Chương 163: Trời Đưa Đất Đẩy Làm Sao Tránh?
- Chương 164: Tâm Nhãn Của Khánh Thị Quá Nhỏ
- Chương 165: Nhâm Tiểu Túc, Ngươi Là Một Người Tốt
- Chương 166: Cái Giá Của Tự Do
- Chương 167: Ngõ Cụt
- Chương 168: Cái Nhìn Mới Về Nhâm Tiểu Túc
- Chương 169: Cảm Hóa Đông Phụ Nam
- Chương 170: Học Bá Dương Tiểu Cận
- Chương 171: Không Có Thiên Đường
- Chương 172: Quy Tắc Nơi Hoang Dã
- Chương 173: Vật Thí Nghiệm Biến Mất
- Chương 174: Khánh Chẩn Phản Bội
- Chương 175: Thương Phẩm Mới Trong Cung Điện
- Chương 176: Chuẩn Bị Chạy Trốn
- Chương 177: Hàng Xóm Mới Là Dương Tiểu Cận
- Chương 178: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
- Chương 179: Người Máy Nano
- Chương 180: Bọn Họ Có Tội
- Chương 181: Đợi Ta
- Chương 182: Ngược Dòng Mà Tới
- Chương 183: Không Có Thời Gian!
- Chương 184: Cứu Vớt Dương Tiểu Cận
- Chương 185: Vạch Trần
- Chương 186: Nhiệm Vụ Chưa Xong
- Chương 187: Ta Cõng Ngươi
- Chương 188: Dưới Cống Thoát Nước
- Chương 189: Cảm Tạ Tệ Như Gió Thoảng Mây Bay
- Chương 190: Sơn Nghiêng
- Chương 191: Lá Chắn
- Chương 192: Cho Ngươi Bậc Thang
- Chương 193: Ly Biệt
- Chương 194: Tử Hà
- Chương 195: Kính Già Yêu Trẻ
- Chương 196: Cướp Xe
- Chương 197: Thiện Ý Của Lang Vương
- Chương 198: Nạn Dân Cướp Bóc
- Chương 199: Khương Vô Thành Siêu Phàm Giả
- Chương 200: Ta Có Làm Gì Đâu
- Chương 201: Kéo Bè Kết Phái
- Chương 202: Quân Đội Lý Thị
- Chương 203: Miễn Nghĩa Vụ Quân Sự
- Chương 204: Sư Phụ, Đừng Quá Khổ Sở
- Chương 205: Nhâm Tiểu Túc Là Lính Gác Mới
- Chương 206: Đàn Sói Lại Xuất Hiện
- Chương 207: Lang Vương Mới
- Chương 208: Không Thể Tin
- Chương 209: Có Qua Có Lại
- Chương 210: Thành Giao
- Chương 211: Điều Tra
- Chương 212: Tập Kích Trạm Gác
- Chương 213: Có Thêm Người Máy Nano
- Chương 214: Sự Khéo Léo Của Trần Vô Địch
- Chương 215: Thành Viên Mới
- Chương 216: Lão Sư Trong Trạm Gác
- Chương 217: Gặp Lại Nhan Lục Nguyên
- Chương 218: Rất Thích Nhan Lục Nguyên
- Chương 219: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
- Chương 220: Gặp Lại Hỏa Chủng
- Chương 221: Thực Lực Của Hồ Thuyết
- Chương 222: Chết Cũng Không Nhận
- Chương 223: Vây Quét Đàn Sói
- Chương 224: Thịt Là Món Chính Của Chúng Ta
- Chương 225: Người Bắt Rắn Nhâm Tiểu Túc
- Chương 226: Đoạt Người Máy Nano
- Chương 227: Ta Mặc Kệ
- Chương 228: Đàn Sói Thành Tinh
- Chương 229: Trần Vô Địch Có Vấn Đề
- Chương 230: Viết Câu Đối
- Chương 231: Thượng Úy Nhâm Tiểu Túc
- Chương 232: Rắc Rối
- Chương 233: Hết Sức Căng Thẳng
- Chương 234: Bí Mật Của Hai Bên
- Chương 235: Trò Chơi Của Khánh Chẩn
- Chương 236: Chia Rẻ Vừa Bắt Đầu
- Chương 237: Tập Kết Chiến Tranh
- Chương 238: Bội Bạc
- Chương 239: Biện Pháp Của Nhâm Tiểu Túc
- Chương 240: Pháp Không Trách Chúng
- Chương 241: Lại Gặp Chiến Binh Nano
- Chương 242: Nhâm Tiểu Túc Có Ba Thân Phận!
- Chương 243: Ăn Uống Miễn Phí
- Chương 244: Thu Hoạch Lớn
- Chương 245: Bỏ Xe Đi Bộ Lên Núi
- Chương 246: Tại Nơi Trú Quân Của Khánh Thị
- Chương 247: Khánh Chẩn Đoạt Quyền
- Chương 248: Thủ Đoạn Điều Tra Gián Điệp
- Chương 249: Trừng Phạt
- Chương 250: Hoàn Thành Nhiệm Vụ Nhánh!
- Chương 251: Bị Phát Hiện
- Chương 252: Gặp Lại Người Quen Cũ
- Chương 253: Thân Phận Thứ Tư
- Chương 254: Liệp Sát Chiến Binh Nano
- Chương 255: Hợp Tác
- Chương 256: Phục Kích Thần Cơ Doanh
- Chương 257: Tra Ra Gián Điệp Trong Vòng Ba Ngày
- Chương 258: Tay Súng Bắn Tỉa Thần Bí
- Chương 259: Tổ Điều Tra Đặc Biệt Tra Án
- Chương 260: Lại Thêm Thân Phận Mới
- Chương 261: Nhâm Tiểu Túc Tấn Chức
- Chương 262: Dẫn Dắt Đội Ngũ Rời Khỏi Khốn Cảnh
- Chương 263: Nhâm Tiểu Túc Xung Phong
- Chương 264: Anh Hùng
- Chương 265: Bí Mật
- Chương 266: Trở Thành Bia Ngắm Trên Chiến Trường
- Chương 267: Kỹ Năng Nhiều
- Chương 268: Đại Chiến Căng Thẳng
- Chương 269: Chủ Động Khiêu Chiến Anh Hùng Doanh
- Chương 270: Khánh Chẩn Hại Ta
- Chương 271: Chăm Sóc
- Chương 272: Nhiệm Vụ Hoàn Thành
- Chương 273: Điều Tra Người Máy Nano Mất Tích
- Chương 274: Cách Ly Thẩm Tra
- Chương 275: Phản Bội Và Trung Thành
- Chương 276: Tồi Thành
- Chương 277: Ta Không Còn Lựa Chọn Khác
- Chương 278: Giá Trị Tiền Tệ Bị Giảm
- Chương 279: Kiếm Tiền
- Chương 280: Gặp Lại Hồ Thuyết
- Chương 281: Nghĩ Cách Cứu Viện
- Chương 282: Thiếu Chút Bị Đánh!
- Chương 283: Phá Cửa
- Chương 284: Hàng Rào Tan Vỡ
- Chương 285: Viện Binh Của Lão Tử Tới Rồi
- Chương 286: Ý Chí Sắt Thép!
- Chương 287: Đại Thánh Nhân Gian Không Còn Nữa
- Chương 288: Một Chén Rượu
- Chương 289: Bi Hoan Của Nhân Loạn
- Chương 290: Nhan Lục Nguyên Đi Săn
- Chương 291: Tỉnh Lại
- Chương 292: Tự Nối Xương
- Chương 293: Nạn Dân Doanh
- Chương 294: Lục Nguyên Trưởng Thành
- Chương 295: Năng Lực Của Nhan Lục Nguyên
- Chương 296: Ý Chí Từ Tinh Thần
- Chương 297: Nhà
- Chương 298: Dùng Trớ Chú Một Cách Đặc Biệt
- Chương 299: Uy Lực Của Bài Tú Lơ Khơ
- Chương 300: Chỉ Là Chơi Đánh Bài Thôi Mà!
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Đệ Nhất Danh Sách
Chương 51: Hợp Tình Hợp Lý
Dưới ánh trăng rực rỡ, bộ lông của Lang Vương như phát sáng.
Lang Vương đứng trên vách núi, gió thổi bộ lông bay bay chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật.
Thế nhưng lúc này Nhâm Tiểu Túc chẳng có tí tâm tình thưởng thức, hắn chỉ muốn chạy trốn cho nhanh thôi!
Không phải nói Lang Vương đã rời khỏi hàng rào số 113, không phải nói chúng đi tới hơn trăm km ngoài sơn mạch mà. Sao bây giờ đột nhiên xuất hiện ở đây?
Vách núi kia cách nơi này cũng không xa, chỉ cần tầm một phút nữa là đàn sói chạy tới. Hơn nữa, càng khiến Nhâm Tiểu Túc lo lắng là hắn không thấy bóng dáng mấy con sói khác đâu. Khả năng cao chúng đã tới gần.
Nhâm Tiểu Túc hô to:
- Nhanh, tiến vào hẻm núi!
Lưu Bộ sửng sốt:
- Vào hẻm núi? Ngươi điên à? Vào đó chết là cái chắc!
- Không vào thì hiện tại cũng phải chết!
Nhâm Tiểu Túc vọt tới bên cạnh xe bán tải cầm con chuột bự kia chạy vào hẻm núi. Hắn và đàn sói từng đối mặt với nhau nên Nhâm Tiểu Túc biết rõ sự đáng sợ của chúng.
Có lẽ khi tiêu diệt dã thú, người của hàng rào đã giết sạch thiên địch của đàn sói, cho nên hiện tại chúng mới tự nhiên lui tới trong rừng núi mà chẳng sợ gì.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu thì thấy đám người kia vẫn còn tâm tư đi tới bên cạnh đống lửa chất hành lý lên xe! Có lẽ nghĩ đàn sói còn cách họ rất xa nên chẳng chút hoảng hốt.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc có nói, đàn sói không dám tiến vào hẻm núi nên đám người kia cho rằng, chỉ cần ở gần tầm 10m quanh hẻm núi là an toàn.
Bấy giờ, trong lòng Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ đám người này đúng là không sợ chết. Đến lúc nào rồi còn có tâm tình thu dọn đồ đạc, ít nhất chỉ cần lấy thức ăn nước uống là được.
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc phát hiện người tỉnh táo nhất trong đội ngũ là Dương Tiểu Cận và Hứa Hiển Sở.
Trước tiên, Hứa Hiển Sở tới xe lấy súng ống đạn dược, mà Dương Tiểu Cận thì cầm súng đe dọa một binh sĩ biết lái xe…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc làm thế nào cũng không thể chết chung với đám người này. Hắn chạy vào trong hẻm núi với hai bên là vách đá. Tuy vách đá khá dốc nhưng nếu dùng lực vẫn có thể leo lên được.
Nhâm Tiểu Túc quan sát vì hắn hiểu rõ,lúc trước hắn nói cho mấy người kia đàn sói không tiến vào hẻm núi là để giấu diếm lý do chân chính mà hắn còn sống. Bản thân Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, lúc trước đàn sói chạy thẳng vào hẻm núi chẳng chút do dự!
Cho nên đàn sói sẽ chẳng sợ gì, đến lúc đó làm cách nào chạy trốn mới là vấn đề lớn nhất.
Ô tô là thứ di chuyển rất tốt. Có điều vấn đề hiện tại là chạy trên đất bằng, ô tô còn chưa chắc vượt qua được đàn sói chứ đừng nói chi đường đá sỏi trong rừng.
Mấy hôm trước đám binh sĩ đụng độ với đàn sói. Mấy chục người vác súng trên vai, đạn đã lên nòng mà còn bị cắn chết hơn mười người. Hơn mười người họ không đủ cho chúng nhét kẽ răng.
Có câu nói, người không thể chạy nhanh hơn sói, chỉ cần chạy nhanh hơn người khác là được. Có điều, căn bản mười người này chẳng ai có khả năng ngăn cản được đàn sói cả, phải chết chắc chắn sẽ chết sạch.
Cho nên trước tiên Nhâm Tiểu Túc không chọn xe mà chọn chạy vào hẻm núi. Không phải hắn hốt hoảng chạy vừa, ngay từ đầu hắn đã biết lên xe cũng trốn chẳng thoát, chỉ có thể thay đổi cách khác thôi.
Nếu như bất đắc dĩ, hắn cũng chỉ có thể leo lên vách đó. Đàn sói có trâu bò hơn nữa cũng đâu biết leo trèo?
Nhâm Tiểu Túc không biết hắn có thể trèo lên cao bao nhiêu, thế nhưng đây là con đường sống duy nhất.
Thời điểm này đã có người khởi động xe, một cước dẫm chân ga lái vào sâu trong hẻm núi. Xe không đủ ngồi vì xe bán tải đã triệt để bị hỏng.
Thời điểm họ phát hiện đàn sói ven rừng, sắc mặt tất cả đều rất kinh khủng. E rằng đám dã lang kia còn đáng sợ hơn trâu rừng. Từng bước một thong thả ăn thịt họ.
Lưu Bộ bị dọa hét toáng lên, thậm chí đa phần tư quân cũng mang theo sắc mặt ảm đạm.
Bây giờ họ mới biết khi nãy tốn thời gian đi thu thập hành lý là ngu xuẩn cỡ nào. Nếu không phải vậy, e rằng hiện tại họ đã tiến vào hẻm núi!
- Đợi một chút, đừng đóng cửa lại, có thể nhét thêm người!
Thế nhưng không đợi người nọ nói tiếp. Lưu Bộ đã đạp hắn xuống, sau đó đóng phanh cửa lại!
- Nhanh lái xe! Nhanh lên!
Có người quát ầm lên.
Lúc này nội tâm Nhâm Tiểu Túc vô cùng bình tĩnh. Tại nơi hoang dã không có đúng hay sai, chỉ có sống hay chết.
Điều duy nhất hắn có thể làm là để bản thân trở thành người sống đến cuối cùng, không hơn.
Bốn chiếc xe hoàn hảo nối đuôi nhau chạy vào hẻm núi. Cái giá lớn nhất là bỏ lại hai người không kịp lên xe. Đột nhiên, hai tiếng hét thảm vang lên từ bên ngoài hẻm núi. Nhâm Tiểu Túc rùng mình, hắn hiểu đàn sói còn nhanh hơn so với tưởng tượng của hắn.
Thời điểm xe lướt qua người Nhâm Tiểu Túc, một chiếc xe dần lại, chỉ thấy Dương Tiểu Cận đang dùng súng uy hiếp tài xế, nàng quay đầu nói với Nhâm Tiểu Túc:
- Lên xe.
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một lúc. Hắn không ngờ Dương Tiểu Cận dám dùng súng uy hiếp tài xế. Hơn nữa hắn đây muốn lên xe! Ở chỗ này lên xe có thể trốn được đàn sói à?
Dương Tiểu Cận thấy Nhâm Tiểu Túc bất động, vì thế móc thêm một khẩu súng M9 khác chỉ vào hắn:
- Lên xe…
Nhâm Tiểu Túc:
- …
Hắn quay đầu nhìn ra sau lưng thì lập tức sửng sốt. Nhâm Tiểu Túc thấy đàn sói dừng ở bên ngoài hẻm núi. Hơn mười con sói to lớn lẳng lặng nhìn vào bên trong, trên mặt chúng còn nhiễm máu tươi.
Lưu Bộ ngồi trên xe thấy thế thì kinh ngạc nói:
- Thì ra chúng thật sự không dám vào nơi này, chúng ta được cứu rồi!
Mọi người có cảm giác vừa sống sót sau tai nạn, thoát được miệng sói!
Thậm chí có người còn khóc rống lên:
- Được cứu rồi!
Lưu Bộ nhỏ giọng nói thầm:
- Không ngờ tên lưu dân này không nói dối.
Thế nhưng giờ khắc này tâm tình Nhâm Tiểu Túc không thoải mái chút nào. Vì vốn dĩ hắn tính lừa gạt những người này mà, không ngờ đám dã lang thật sự dừng lại…
Điều này nói lên chuyện gì?
Nói rõ trong một năm nay Cảnh Sơn đã phát sinh biến hóa gì đó mới khiến đàn sói không dám vào tiếp.
Cũng có nghĩa, hẻm núi này còn nguy hiểm hơn so với hắn Nhâm Tiểu Túc. Bốn chữ kia không hề gạt người.
Làm sao đây?
Có người thấy dã lang đứng ngoài hẻm núi thì nói:
- Không bằng chúng ta hạ trại ở đây. Đợi đàn sói đi chúng ta lại quay về?
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ nghe được lời đề nghị ngu xuẩn thế này, hắn nói:
- Muốn về các ngươi cứ về. Ta sẽ không đi đường cũ.
Hứa Hiển Sở gật đầu, ngưng trọng nói:
- Không sai, chúng ta không còn đường quay về.
Rừng cây này chính là sân nhà của đàn sói. Ngươi đợi chúng đi? Ngươi trông cậy vào việc chúng sẽ bỏ đi? Phải biết họ phải mất ba ngày để quay lại hàng rào. Ba ngày này đã đủ để đàn sói trở thành người sói, treo ngược ngươi lên đánh không biết bao nhiêu lần…
Đương nhiên, trở thành người sói là chuyện không thể nào. Đây chỉ là ví von thôi…
Tất cả mọi người không trả lời Hứa Hiển Sở. Vì họ đều hiểu rõ, mặc kệ trở về khi nào thì chào đón họ cũng chỉ có cái chết. Đường sống duy nhất chính là hàng rào 112!
Họ không có đường quay về!
Lúc này Lưu Bộ hỏi Nhâm Tiểu Túc:
- Ngươi đem theo con chuột này làm gì?
- Ăn a.
Nhâm Tiểu Túc nói như lẽ đương nhiên:
- Không ăn không lẽ đem về làm lễ mừng năm mới?
Lưu Bộ xém ói:
- Ăn nó?
Nhâm Tiểu Túc đáp:
- Đồ ăn đều trong xe bán tải rồi, hiện tại xe bán tải không còn, không ăn nó thì ăn cái gì? Hơn nữa con chuột này ăn bánh quy của chúng ta, chúng ta ăn nó cũng là hợp tình hợp lý mà.
Lưu Bộ:
- …
Nghe như rất hợp lý nha!
Trên thực tế, Nhâm Tiểu Túc biết vấn đề lớn nhất mà họ phải đối mặt là thức ăn đồ uống.
Bất quá tuy Nhâm Tiểu Túc chán ghét Lưu Bộ nhưng con chuột này hắn lấy ra cũng đâu phải để một mình hắn ăn.
Lang Vương đứng trên vách núi, gió thổi bộ lông bay bay chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật.
Thế nhưng lúc này Nhâm Tiểu Túc chẳng có tí tâm tình thưởng thức, hắn chỉ muốn chạy trốn cho nhanh thôi!
Không phải nói Lang Vương đã rời khỏi hàng rào số 113, không phải nói chúng đi tới hơn trăm km ngoài sơn mạch mà. Sao bây giờ đột nhiên xuất hiện ở đây?
Vách núi kia cách nơi này cũng không xa, chỉ cần tầm một phút nữa là đàn sói chạy tới. Hơn nữa, càng khiến Nhâm Tiểu Túc lo lắng là hắn không thấy bóng dáng mấy con sói khác đâu. Khả năng cao chúng đã tới gần.
Nhâm Tiểu Túc hô to:
- Nhanh, tiến vào hẻm núi!
Lưu Bộ sửng sốt:
- Vào hẻm núi? Ngươi điên à? Vào đó chết là cái chắc!
- Không vào thì hiện tại cũng phải chết!
Nhâm Tiểu Túc vọt tới bên cạnh xe bán tải cầm con chuột bự kia chạy vào hẻm núi. Hắn và đàn sói từng đối mặt với nhau nên Nhâm Tiểu Túc biết rõ sự đáng sợ của chúng.
Có lẽ khi tiêu diệt dã thú, người của hàng rào đã giết sạch thiên địch của đàn sói, cho nên hiện tại chúng mới tự nhiên lui tới trong rừng núi mà chẳng sợ gì.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu thì thấy đám người kia vẫn còn tâm tư đi tới bên cạnh đống lửa chất hành lý lên xe! Có lẽ nghĩ đàn sói còn cách họ rất xa nên chẳng chút hoảng hốt.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc có nói, đàn sói không dám tiến vào hẻm núi nên đám người kia cho rằng, chỉ cần ở gần tầm 10m quanh hẻm núi là an toàn.
Bấy giờ, trong lòng Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ đám người này đúng là không sợ chết. Đến lúc nào rồi còn có tâm tình thu dọn đồ đạc, ít nhất chỉ cần lấy thức ăn nước uống là được.
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc phát hiện người tỉnh táo nhất trong đội ngũ là Dương Tiểu Cận và Hứa Hiển Sở.
Trước tiên, Hứa Hiển Sở tới xe lấy súng ống đạn dược, mà Dương Tiểu Cận thì cầm súng đe dọa một binh sĩ biết lái xe…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc làm thế nào cũng không thể chết chung với đám người này. Hắn chạy vào trong hẻm núi với hai bên là vách đá. Tuy vách đá khá dốc nhưng nếu dùng lực vẫn có thể leo lên được.
Nhâm Tiểu Túc quan sát vì hắn hiểu rõ,lúc trước hắn nói cho mấy người kia đàn sói không tiến vào hẻm núi là để giấu diếm lý do chân chính mà hắn còn sống. Bản thân Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, lúc trước đàn sói chạy thẳng vào hẻm núi chẳng chút do dự!
Cho nên đàn sói sẽ chẳng sợ gì, đến lúc đó làm cách nào chạy trốn mới là vấn đề lớn nhất.
Ô tô là thứ di chuyển rất tốt. Có điều vấn đề hiện tại là chạy trên đất bằng, ô tô còn chưa chắc vượt qua được đàn sói chứ đừng nói chi đường đá sỏi trong rừng.
Mấy hôm trước đám binh sĩ đụng độ với đàn sói. Mấy chục người vác súng trên vai, đạn đã lên nòng mà còn bị cắn chết hơn mười người. Hơn mười người họ không đủ cho chúng nhét kẽ răng.
Có câu nói, người không thể chạy nhanh hơn sói, chỉ cần chạy nhanh hơn người khác là được. Có điều, căn bản mười người này chẳng ai có khả năng ngăn cản được đàn sói cả, phải chết chắc chắn sẽ chết sạch.
Cho nên trước tiên Nhâm Tiểu Túc không chọn xe mà chọn chạy vào hẻm núi. Không phải hắn hốt hoảng chạy vừa, ngay từ đầu hắn đã biết lên xe cũng trốn chẳng thoát, chỉ có thể thay đổi cách khác thôi.
Nếu như bất đắc dĩ, hắn cũng chỉ có thể leo lên vách đó. Đàn sói có trâu bò hơn nữa cũng đâu biết leo trèo?
Nhâm Tiểu Túc không biết hắn có thể trèo lên cao bao nhiêu, thế nhưng đây là con đường sống duy nhất.
Thời điểm này đã có người khởi động xe, một cước dẫm chân ga lái vào sâu trong hẻm núi. Xe không đủ ngồi vì xe bán tải đã triệt để bị hỏng.
Thời điểm họ phát hiện đàn sói ven rừng, sắc mặt tất cả đều rất kinh khủng. E rằng đám dã lang kia còn đáng sợ hơn trâu rừng. Từng bước một thong thả ăn thịt họ.
Lưu Bộ bị dọa hét toáng lên, thậm chí đa phần tư quân cũng mang theo sắc mặt ảm đạm.
Bây giờ họ mới biết khi nãy tốn thời gian đi thu thập hành lý là ngu xuẩn cỡ nào. Nếu không phải vậy, e rằng hiện tại họ đã tiến vào hẻm núi!
- Đợi một chút, đừng đóng cửa lại, có thể nhét thêm người!
Thế nhưng không đợi người nọ nói tiếp. Lưu Bộ đã đạp hắn xuống, sau đó đóng phanh cửa lại!
- Nhanh lái xe! Nhanh lên!
Có người quát ầm lên.
Lúc này nội tâm Nhâm Tiểu Túc vô cùng bình tĩnh. Tại nơi hoang dã không có đúng hay sai, chỉ có sống hay chết.
Điều duy nhất hắn có thể làm là để bản thân trở thành người sống đến cuối cùng, không hơn.
Bốn chiếc xe hoàn hảo nối đuôi nhau chạy vào hẻm núi. Cái giá lớn nhất là bỏ lại hai người không kịp lên xe. Đột nhiên, hai tiếng hét thảm vang lên từ bên ngoài hẻm núi. Nhâm Tiểu Túc rùng mình, hắn hiểu đàn sói còn nhanh hơn so với tưởng tượng của hắn.
Thời điểm xe lướt qua người Nhâm Tiểu Túc, một chiếc xe dần lại, chỉ thấy Dương Tiểu Cận đang dùng súng uy hiếp tài xế, nàng quay đầu nói với Nhâm Tiểu Túc:
- Lên xe.
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một lúc. Hắn không ngờ Dương Tiểu Cận dám dùng súng uy hiếp tài xế. Hơn nữa hắn đây muốn lên xe! Ở chỗ này lên xe có thể trốn được đàn sói à?
Dương Tiểu Cận thấy Nhâm Tiểu Túc bất động, vì thế móc thêm một khẩu súng M9 khác chỉ vào hắn:
- Lên xe…
Nhâm Tiểu Túc:
- …
Hắn quay đầu nhìn ra sau lưng thì lập tức sửng sốt. Nhâm Tiểu Túc thấy đàn sói dừng ở bên ngoài hẻm núi. Hơn mười con sói to lớn lẳng lặng nhìn vào bên trong, trên mặt chúng còn nhiễm máu tươi.
Lưu Bộ ngồi trên xe thấy thế thì kinh ngạc nói:
- Thì ra chúng thật sự không dám vào nơi này, chúng ta được cứu rồi!
Mọi người có cảm giác vừa sống sót sau tai nạn, thoát được miệng sói!
Thậm chí có người còn khóc rống lên:
- Được cứu rồi!
Lưu Bộ nhỏ giọng nói thầm:
- Không ngờ tên lưu dân này không nói dối.
Thế nhưng giờ khắc này tâm tình Nhâm Tiểu Túc không thoải mái chút nào. Vì vốn dĩ hắn tính lừa gạt những người này mà, không ngờ đám dã lang thật sự dừng lại…
Điều này nói lên chuyện gì?
Nói rõ trong một năm nay Cảnh Sơn đã phát sinh biến hóa gì đó mới khiến đàn sói không dám vào tiếp.
Cũng có nghĩa, hẻm núi này còn nguy hiểm hơn so với hắn Nhâm Tiểu Túc. Bốn chữ kia không hề gạt người.
Làm sao đây?
Có người thấy dã lang đứng ngoài hẻm núi thì nói:
- Không bằng chúng ta hạ trại ở đây. Đợi đàn sói đi chúng ta lại quay về?
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ nghe được lời đề nghị ngu xuẩn thế này, hắn nói:
- Muốn về các ngươi cứ về. Ta sẽ không đi đường cũ.
Hứa Hiển Sở gật đầu, ngưng trọng nói:
- Không sai, chúng ta không còn đường quay về.
Rừng cây này chính là sân nhà của đàn sói. Ngươi đợi chúng đi? Ngươi trông cậy vào việc chúng sẽ bỏ đi? Phải biết họ phải mất ba ngày để quay lại hàng rào. Ba ngày này đã đủ để đàn sói trở thành người sói, treo ngược ngươi lên đánh không biết bao nhiêu lần…
Đương nhiên, trở thành người sói là chuyện không thể nào. Đây chỉ là ví von thôi…
Tất cả mọi người không trả lời Hứa Hiển Sở. Vì họ đều hiểu rõ, mặc kệ trở về khi nào thì chào đón họ cũng chỉ có cái chết. Đường sống duy nhất chính là hàng rào 112!
Họ không có đường quay về!
Lúc này Lưu Bộ hỏi Nhâm Tiểu Túc:
- Ngươi đem theo con chuột này làm gì?
- Ăn a.
Nhâm Tiểu Túc nói như lẽ đương nhiên:
- Không ăn không lẽ đem về làm lễ mừng năm mới?
Lưu Bộ xém ói:
- Ăn nó?
Nhâm Tiểu Túc đáp:
- Đồ ăn đều trong xe bán tải rồi, hiện tại xe bán tải không còn, không ăn nó thì ăn cái gì? Hơn nữa con chuột này ăn bánh quy của chúng ta, chúng ta ăn nó cũng là hợp tình hợp lý mà.
Lưu Bộ:
- …
Nghe như rất hợp lý nha!
Trên thực tế, Nhâm Tiểu Túc biết vấn đề lớn nhất mà họ phải đối mặt là thức ăn đồ uống.
Bất quá tuy Nhâm Tiểu Túc chán ghét Lưu Bộ nhưng con chuột này hắn lấy ra cũng đâu phải để một mình hắn ăn.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Đầu Óc Có Bệnh
- Chương 2: Không Có Chỗ Cho Nước Mắt
- Chương 3: Cung Điện
- Chương 4: May Mắn Cũng Là Một Loại Thực Lực
- Chương 5: Học Đường
- Chương 6: Trường Học
- Chương 7: Dạy Thay
- Chương 8: Đầu Óc Thật Sự Có Bệnh
- Chương 9: Có Gì Không Hiểu Thì Hỏi
- Chương 10: Chi Nhánh
- Chương 11: Bốn Thêm Năm
- Chương 12: Cám Ơn
- Chương 13: Đây Là Hiện Thực
- Chương 14: Mánh Khóe Bịp Người
- Chương 15: Cây Nhà Lá Vườn
- Chương 16: Chiếm Lợi Một Chút
- Chương 17: Tuyệt Không Nghĩ Đến
- Chương 18: Khử Độc
- Chương 19: Sao Ngươi Không Chạy Nhanh Lên
- Chương 20: Đàn Sói
- Chương 21: Địa Vị Gia Đình
- Chương 22: Súng
- Chương 23: Ông Chủ La
- Chương 24: Nhâm Tiểu Túc Ở Nhà Gạch
- Chương 25: Bằng Khen
- Chương 26: Giữ Lớn Hay Giữ Nhỏ?
- Chương 27: Thật Là Thơm
- Chương 28: Hồi Mã Thương
- Chương 29: Thời Đại Bi Ai
- Chương 30: Đầu Óc Có Bệnh
- Chương 31: Cơ Hội Tiến Vào Hàng Rào
- Chương 32: Mộng Ngược Với Đời
- Chương 33: Ngươi Chờ Cái Gì
- Chương 34: Bất Hạnh Của Người Khác
- Chương 35: Cảm Tạ Tệ Đột Biến!
- Chương 36: Người Đầu Bạc Tiễn Kẻ Đầu Xanh
- Chương 37: Bên Ngoài
- Chương 38: Điều Kiện
- Chương 39: Dương Tiểu Cận
- Chương 40: Ta Muốn Ở Cùng Với Bánh Bích Quy
- Chương 41: Ngươi Tự Giải Quyết Đi
- Chương 42: Cửa Nát Nhà Tan
- Chương 43: Lần Đầu Tiên Trong Đời
- Chương 44: Cắn Hai Miếng
- Chương 45: Ngươi Là Bác Sĩ?
- Chương 46: Cái Chết Đáng Ngờ
- Chương 47: Khu Rừng Quỷ Dị
- Chương 48: Động Lực Của Con Người Đều Đến Từ Sợ Chết
- Chương 49: Người Sống Chớ Vào
- Chương 50: Đêm Kinh Hồn Trong Hẻm Núi
- Chương 51: Hợp Tình Hợp Lý
- Chương 52: Bọ Mặt Người
- Chương 53: Không Thẹn Với Lòng
- Chương 54: Chạy Trốn
- Chương 55: Liên Minh Tạm Thời
- Chương 56: Kỹ Năng Mới
- Chương 57: Siêu Phàm Giả
- Chương 58: Ta Có Tiền!
- Chương 59: Heo Đụng Cây
- Chương 60: Ta Thích Ngươi
- Chương 61: Trở Mặt Nhanh Hơn Lật Sách
- Chương 62: Giữ Lại Tôn Nghiêm
- Chương 63: Tất Cả Đều Mất Tích
- Chương 64: Điện Thoại Vệ Tinh
- Chương 65: Điếu Thuốc
- Chương 66: Thương Nhân
- Chương 67: Đánh Lén
- Chương 68: Đồ Phổ Cấp Đại Sư
- Chương 69: Gieo Gió Gặp Bão
- Chương 70: Quyền Hạn Lưu Trữ
- Chương 71: Kỹ Năng Cấp Hoàn Mỹ
- Chương 72: Bóng Trắng
- Chương 73: Nền Văn Minh Trước Tai Biến
- Chương 74: Công Ty Hỏa Chủng
- Chương 75: Chim Tiền Sử
- Chương 76: Dây Xích Sắt
- Chương 77: Tập Đoàn Khánh Thị
- Chương 78: Không Thể Lùi Bước
- Chương 79: Bông Tuyết Nào Cũng Có Tội
- Chương 80: Vật Thí Nghiệm
- Chương 81: Phế Tích
- Chương 82: Thuốc Lá
- Chương 83: Đứa Nhỏ Không Đứng Đắn
- Chương 84: Tiếng Súng Lúc Nửa Đêm
- Chương 85: Trương Tiên Sinh
- Chương 86: Tắc Bắc
- Chương 87: Thân Sĩ
- Chương 88: Khánh Chẩn
- Chương 89: Biến Đổi Gene
- Chương 90: Vây Bắt Nhâm Tiểu Túc
- Chương 91: Tao Ngộ
- Chương 92: Chân Tướng Phơi Bày
- Chương 93: Rượt Đuổi
- Chương 94: Hứa Hiển Sở Ở Đây!
- Chương 95: Tuyệt Lộ
- Chương 96: Cảm Tạ Chính Mình
- Chương 97: Ước Định Lại Cấp Bậc Nguy Hiểm
- Chương 98: Sinh Con
- Chương 99: Về Nhà
- Chương 100: Nhân Sinh Quan Sụp Đổ
- Chương 101: Rời Khỏi Hàng Rào 113
- Chương 102: Tình Yêu Vừa Chớm Nở
- Chương 103: Hàng Rào Sập
- Chương 104: Hàng Rào 113 Tan Vỡ
- Chương 105: Sói Tới
- Chương 106: Rau Thơm Và Rệp
- Chương 107: Cứu Người Như Giọt Nước
- Chương 108: Trà Trộn
- Chương 109: Lại Tự Cảm Tạ
- Chương 110: Ăn Cướp
- Chương 111: Anh Trai Lưu Bộ
- Chương 112: Rau Dại
- Chương 113: Tâm Lý Cân Đối
- Chương 114: Tề Thiên Đại Thánh
- Chương 115: Là Ngươi
- Chương 116: Bảy Mươi Hai Phép Biến Hóa
- Chương 117: Ngươi Phải Đi!
- Chương 118: Bệnh Tật
- Chương 119: Tây Thiên Ở Đâu?
- Chương 120: Giam Lỏng
- Chương 121: Giả Khờ?
- Chương 122: Dưới Màn Đêm
- Chương 123: Hi Sinh
- Chương 124: Từ Nay Tới Vạn Năm Sau
- Chương 125: Bị Ép
- Chương 126: Không Phải Kẻ Điên
- Chương 127: Trở Thành Cư Dân Trong Hàng Rào
- Chương 128: Kim Cô Chú
- Chương 129: Thu Mua Trần Vô Địch
- Chương 130: Tới Hàng Rào 109
- Chương 131: Bên Trong Hàng Rào
- Chương 132: Đến Trường
- Chương 133: Đại Sư Huynh Đâu Rồi?
- Chương 134: Gặp Lại Dương Tiểu Cận
- Chương 135: Ô Nhiễm
- Chương 136: Hứa Hiển Sở Xuất Hiện
- Chương 137: Khánh Chẩn Quay Về
- Chương 138: Hỏa Chủng
- Chương 139: Lưu Lại Đường Lui
- Chương 140: Chân Tướng Của Chính Nghĩa
- Chương 141: Diệt Khẩu
- Chương 142: Học Sinh Nhâm Tiểu Túc
- Chương 143: Dị Dạng
- Chương 144: Bí Mật
- Chương 145: Xe Đạp
- Chương 146: Giúp Đỡ Bạn Học
- Chương 147: Chuyển Lớp
- Chương 148: Hàng Rào Náo Động
- Chương 149: Mối Quan Hệ
- Chương 150: Mất Trí
- Chương 151: Không Tốt Lành Gì
- Chương 152: Hai Nhâm Tiểu Túc
- Chương 153: Phục Chế Ám Ảnh Chi Môn
- Chương 154: Thành Quả Nghiên Cứu
- Chương 155: Hắc Điếm Bán Hắc Dược
- Chương 156: Quả Là Kỳ Tích
- Chương 157: Đông Phụ Nam Có Vấn Đề
- Chương 158: Ba Lần Đánh Bạch Cốt Tinh
- Chương 159: Thôi Miên
- Chương 160: Hổ Và Heo
- Chương 161: Đứa Trẻ Bị Vứt Bỏ
- Chương 162: Xây Dựng Lại Hàng Rào Số 113
- Chương 163: Trời Đưa Đất Đẩy Làm Sao Tránh?
- Chương 164: Tâm Nhãn Của Khánh Thị Quá Nhỏ
- Chương 165: Nhâm Tiểu Túc, Ngươi Là Một Người Tốt
- Chương 166: Cái Giá Của Tự Do
- Chương 167: Ngõ Cụt
- Chương 168: Cái Nhìn Mới Về Nhâm Tiểu Túc
- Chương 169: Cảm Hóa Đông Phụ Nam
- Chương 170: Học Bá Dương Tiểu Cận
- Chương 171: Không Có Thiên Đường
- Chương 172: Quy Tắc Nơi Hoang Dã
- Chương 173: Vật Thí Nghiệm Biến Mất
- Chương 174: Khánh Chẩn Phản Bội
- Chương 175: Thương Phẩm Mới Trong Cung Điện
- Chương 176: Chuẩn Bị Chạy Trốn
- Chương 177: Hàng Xóm Mới Là Dương Tiểu Cận
- Chương 178: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
- Chương 179: Người Máy Nano
- Chương 180: Bọn Họ Có Tội
- Chương 181: Đợi Ta
- Chương 182: Ngược Dòng Mà Tới
- Chương 183: Không Có Thời Gian!
- Chương 184: Cứu Vớt Dương Tiểu Cận
- Chương 185: Vạch Trần
- Chương 186: Nhiệm Vụ Chưa Xong
- Chương 187: Ta Cõng Ngươi
- Chương 188: Dưới Cống Thoát Nước
- Chương 189: Cảm Tạ Tệ Như Gió Thoảng Mây Bay
- Chương 190: Sơn Nghiêng
- Chương 191: Lá Chắn
- Chương 192: Cho Ngươi Bậc Thang
- Chương 193: Ly Biệt
- Chương 194: Tử Hà
- Chương 195: Kính Già Yêu Trẻ
- Chương 196: Cướp Xe
- Chương 197: Thiện Ý Của Lang Vương
- Chương 198: Nạn Dân Cướp Bóc
- Chương 199: Khương Vô Thành Siêu Phàm Giả
- Chương 200: Ta Có Làm Gì Đâu
- Chương 201: Kéo Bè Kết Phái
- Chương 202: Quân Đội Lý Thị
- Chương 203: Miễn Nghĩa Vụ Quân Sự
- Chương 204: Sư Phụ, Đừng Quá Khổ Sở
- Chương 205: Nhâm Tiểu Túc Là Lính Gác Mới
- Chương 206: Đàn Sói Lại Xuất Hiện
- Chương 207: Lang Vương Mới
- Chương 208: Không Thể Tin
- Chương 209: Có Qua Có Lại
- Chương 210: Thành Giao
- Chương 211: Điều Tra
- Chương 212: Tập Kích Trạm Gác
- Chương 213: Có Thêm Người Máy Nano
- Chương 214: Sự Khéo Léo Của Trần Vô Địch
- Chương 215: Thành Viên Mới
- Chương 216: Lão Sư Trong Trạm Gác
- Chương 217: Gặp Lại Nhan Lục Nguyên
- Chương 218: Rất Thích Nhan Lục Nguyên
- Chương 219: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
- Chương 220: Gặp Lại Hỏa Chủng
- Chương 221: Thực Lực Của Hồ Thuyết
- Chương 222: Chết Cũng Không Nhận
- Chương 223: Vây Quét Đàn Sói
- Chương 224: Thịt Là Món Chính Của Chúng Ta
- Chương 225: Người Bắt Rắn Nhâm Tiểu Túc
- Chương 226: Đoạt Người Máy Nano
- Chương 227: Ta Mặc Kệ
- Chương 228: Đàn Sói Thành Tinh
- Chương 229: Trần Vô Địch Có Vấn Đề
- Chương 230: Viết Câu Đối
- Chương 231: Thượng Úy Nhâm Tiểu Túc
- Chương 232: Rắc Rối
- Chương 233: Hết Sức Căng Thẳng
- Chương 234: Bí Mật Của Hai Bên
- Chương 235: Trò Chơi Của Khánh Chẩn
- Chương 236: Chia Rẻ Vừa Bắt Đầu
- Chương 237: Tập Kết Chiến Tranh
- Chương 238: Bội Bạc
- Chương 239: Biện Pháp Của Nhâm Tiểu Túc
- Chương 240: Pháp Không Trách Chúng
- Chương 241: Lại Gặp Chiến Binh Nano
- Chương 242: Nhâm Tiểu Túc Có Ba Thân Phận!
- Chương 243: Ăn Uống Miễn Phí
- Chương 244: Thu Hoạch Lớn
- Chương 245: Bỏ Xe Đi Bộ Lên Núi
- Chương 246: Tại Nơi Trú Quân Của Khánh Thị
- Chương 247: Khánh Chẩn Đoạt Quyền
- Chương 248: Thủ Đoạn Điều Tra Gián Điệp
- Chương 249: Trừng Phạt
- Chương 250: Hoàn Thành Nhiệm Vụ Nhánh!
- Chương 251: Bị Phát Hiện
- Chương 252: Gặp Lại Người Quen Cũ
- Chương 253: Thân Phận Thứ Tư
- Chương 254: Liệp Sát Chiến Binh Nano
- Chương 255: Hợp Tác
- Chương 256: Phục Kích Thần Cơ Doanh
- Chương 257: Tra Ra Gián Điệp Trong Vòng Ba Ngày
- Chương 258: Tay Súng Bắn Tỉa Thần Bí
- Chương 259: Tổ Điều Tra Đặc Biệt Tra Án
- Chương 260: Lại Thêm Thân Phận Mới
- Chương 261: Nhâm Tiểu Túc Tấn Chức
- Chương 262: Dẫn Dắt Đội Ngũ Rời Khỏi Khốn Cảnh
- Chương 263: Nhâm Tiểu Túc Xung Phong
- Chương 264: Anh Hùng
- Chương 265: Bí Mật
- Chương 266: Trở Thành Bia Ngắm Trên Chiến Trường
- Chương 267: Kỹ Năng Nhiều
- Chương 268: Đại Chiến Căng Thẳng
- Chương 269: Chủ Động Khiêu Chiến Anh Hùng Doanh
- Chương 270: Khánh Chẩn Hại Ta
- Chương 271: Chăm Sóc
- Chương 272: Nhiệm Vụ Hoàn Thành
- Chương 273: Điều Tra Người Máy Nano Mất Tích
- Chương 274: Cách Ly Thẩm Tra
- Chương 275: Phản Bội Và Trung Thành
- Chương 276: Tồi Thành
- Chương 277: Ta Không Còn Lựa Chọn Khác
- Chương 278: Giá Trị Tiền Tệ Bị Giảm
- Chương 279: Kiếm Tiền
- Chương 280: Gặp Lại Hồ Thuyết
- Chương 281: Nghĩ Cách Cứu Viện
- Chương 282: Thiếu Chút Bị Đánh!
- Chương 283: Phá Cửa
- Chương 284: Hàng Rào Tan Vỡ
- Chương 285: Viện Binh Của Lão Tử Tới Rồi
- Chương 286: Ý Chí Sắt Thép!
- Chương 287: Đại Thánh Nhân Gian Không Còn Nữa
- Chương 288: Một Chén Rượu
- Chương 289: Bi Hoan Của Nhân Loạn
- Chương 290: Nhan Lục Nguyên Đi Săn
- Chương 291: Tỉnh Lại
- Chương 292: Tự Nối Xương
- Chương 293: Nạn Dân Doanh
- Chương 294: Lục Nguyên Trưởng Thành
- Chương 295: Năng Lực Của Nhan Lục Nguyên
- Chương 296: Ý Chí Từ Tinh Thần
- Chương 297: Nhà
- Chương 298: Dùng Trớ Chú Một Cách Đặc Biệt
- Chương 299: Uy Lực Của Bài Tú Lơ Khơ
- Chương 300: Chỉ Là Chơi Đánh Bài Thôi Mà!
- bình luận