Dược Hương Trùng Sinh - Chương 232-1: Ngoại truyện: Chưa nguôi
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3: Vận mệnh
- Chương 4: Ngăn cản
- Chương 5: Đồng tâm
- Chương 6: Học đường
- Chương 7: Học sinh
- Chương 8: Chuyển lời
- Chương 9
- Chương 10: Viễn Chí
- Chương 11
- Chương 12: Hiệu thuốc bắc
- Chương 13: Ý nghĩ
- Chương 14
- Chương 15: Thiệt giả
- Chương 16: Không bán
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19: Song Hỉ
- Chương 20: Bắt Bò Cạp
- Chương 21: Đưa thuốc
- Chương 22: Luận dược
- Chương 23: Hôn Ước
- Chương 24: Bỏ qua
- Chương 25: Bày tỏ ý tốt
- Chương 26: Thất Tịch
- Chương 27
- Chương 28: Lời mời
- Chương 29: Quyết định
- Chương 30: Chuẩn bị
- Chương 31: Đại hội dược thảo
- Chương 32: Giám định
- Chương 33: Mua dược
- Chương 34: Nhìn thấu
- Chương 35: Hợp Tác
- Chương 36: Thành giao
- Chương 37: Kiện tụng
- Chương 38: Hỏi Ý
- Chương 39: Phân biệt
- Chương 40: Lừa bịp tống tiền
- Chương 41: Điều kiện
- Chương 42: Ân oán
- Chương 43: Thề
- Chương 44: Khai trương
- Chương 45: Buôn bán
- Chương 46: Cự giám
- Chương 47: Lão giả
- Chương 48: Nhận dược (Phân biệt dược)
- Chương 49: Chí học
- Chương 50: Cơ hội
- Chương 51: Bí mật chế tạo
- Chương 52: Mua dược
- Chương 53: Đột nhiên tới
- Chương 54: Vô vi
- Chương 55: Từ biệt
- Chương 56: Khách đến
- Chương 57: Cao đồ
- Chương 58: Phong động
- Chương 59: Tranh mua
- Chương 60: Tạm trú
- Chương 61: Bái kiến
- Chương 62: Cơ hội
- Chương 63: Lộ trình
- Chương 64: Trợ giúp
- Chương 65: Thương nghị
- Chương 66: Nhượng bộ
- Chương 67: Trách tội
- Chương 68: Rửa mắt
- Chương 69: Danh mục quà tặng
- Chương 70: Lặp lại
- Chương 71: Hỏi ý
- Chương 72: Báo ân
- Chương 73: Hiểu lầm
- Chương 74: Lại gặp
- Chương 75: Chỉ điểm
- Chương 76: Thay đổi
- Chương 77: Cầu học
- Chương 78: Chấn kinh
- Chương 79: Nghi hoặc
- Chương 80: Trù bị
- Chương 81: Giận dữ
- Chương 82: Thất bộ
- Chương 83: Ngẫu nhiên gặp
- Chương 84: Giao phong
- Chương 85: Tìm cơ hội
- Chương 86: Suy tư
- Chương 87: Xuất thủ
- Chương 88-1: Thừa nhận (1)
- Chương 88-2: Thừa nhận (2)
- Chương 88-3: Thừa nhận (3)
- Chương 90: Thay đổi vận mệnh
- Chương 91: Nói rõ
- Chương 92-1: Gặp nhau (1)
- Chương 92-2: Gặp nhau (2)
- Chương 93: Bỏ được
- Chương 93-2
- Chương 94-1: Hẹn nói chuyện (1)
- Chương 94-2: Hẹn nói chuyện (2)
- Chương 95-1: Giành trước (1)
- Chương 95-2: Giành trước (2)
- Chương 95-3: Giành trước (3)
- Chương 95-4: Giành trước (4)
- Chương 96-1: Đổi biển (1)
- Chương 96-2: Đổi biển (2)
- Chương 96-3: Đổi biển (3)
- Chương 97-1: Công bố (1)
- Chương 97-2: Công bố (2)
- Chương 98-1: Hạ Yến (1)
- Chương 98-2: Hạ Yến (2)
- Chương 98-3: Hạ Yến (3)
- Chương 99-1: Nghi ngờ, chất vấn (1)
- Chương 99-2: Nghi ngờ, chất vấn (2)
- Chương 100-1: Vô tâm (1)
- Chương 100-2: Vô tâm (2)
- Chương 101-1: Xuân đến (1)
- Chương 101-2: Xuân đến (2)
- Chương 102-1: Thính phật (1)
- Chương 102-2: Thính phật (2)
- Chương 102-3: Thính phật (3)
- Chương 103: Du xuân
- Chương 104: Nhướng mày
- Chương 106: Ly biệt
- Chương 107: Dỗi
- Chương 108: Tha hương
- Chương 109: Tá thế
- Chương 110: Thổ khí
- Chương 111: Vật tạ
- Chương 112: Lợi lai
- Chương 113: Làm mai
- Chương 114: Hứa hẹn
- Chương 115: Trách móc
- Chương 116: Cân nhắc
- Chương 117: Tri ân
- Chương 118: Tiền lộ
- Chương 119: Giao phó
- Chương 120: Dạ khúc
- Chương 121: Ám tư
- Chương 122: Bái kiến
- Chương 123: Quen biết
- Chương 124: Suy đoán
- Chương 125: Đồng tình
- Chương 126: Vô thường
- Chương 127: Trả thù
- Chương 128: Nhất niên
- Chương 129: Lại mặt
- Chương 130: Rửa nhục
- Chương 131: Y cựu (Như cũ)
- Chương 132: Tin tức bất ngờ
- Chương 133: Vào kinh
- Chương 134: Tình thế
- Chương 135: Tương trợ
- Chương 136: Cô độc
- Chương 137: Đưa tin
- Chương 138: Đối thoại
- Chương 139: Dự tính
- Chương 140: Liên lụy
- Chương 141: Rời đi
- Chương 142: Thay đổi dần
- Chương 143: Tình cờ
- Chương 144: Tương hộ
- Chương 145: Không biết
- Chương 146: Lừa gạt
- Chương 147: Hứa hẹn
- Chương 148: Hiện thân
- Chương 149: Giá phải trả
- Chương 150: Dạ hành
- Chương 151: Chuẩn bị
- Chương 152: Bắt đầu
- Chương 153: Thắng lợi ban đầu
- Chương 154: Bất ngờ
- Chương 155: Thất bại
- Chương 156: Hung hãn
- Chương 157: Giành khói
- Chương 158: Chịu thua
- Chương 159: Độc vong
- Chương 160: Dang dở
- Chương 161: Cùng chết
- Chương 162: Quy lai (quay đầu lại)
- Chương 163: Đối lập
- Chương 165: Đối chọi
- Chương 166: Bí mật
- Chương 167: Quyết định
- Chương 168: Buông thả
- Chương 169: Hồi kinh
- Chương 171: Tận lực
- Chương 172: Lời đồn
- Chương 173: Vân khởi
- Chương 174: Sấm động
- Chương 176: Mới bắt đầu
- Chương 178: Không sợ
- Chương 179: Toại nguyện
- Chương 180: Hỗ trợ
- Chương 181: Say
- Chương 182: Yên tĩnh chờ đợi
- Chương 183: Trước thời hạn
- Chương 184: Thay đổi
- Chương 185: Xuất cung
- Chương 186: Phân ưu
- Chương 187: Đạt được
- Chương 188: Điều tra
- Chương 191: Tin tức
- Chương 192: Rạch mặt
- Chương 193: Khách đến
- Chương 194: Đần độn
- Chương 195: Ý nghĩ
- Chương 196: Khốn cục
- Chương 197: Sự cầu xin đáng giá
- Chương 198: Nói chuyện
- Chương 199: Hiểu chuyện
- Chương 202: Thật thật giả giả
- Chương 203: Tiễn đưa
- Chương 204: Thông báo
- Chương 205: Tuyển chọn
- Chương 206: Gặp mặt ban đêm
- Chương 207: Tức giận
- Chương 209: Quy tắc
- Chương 211: Nghe tin bất ngờ
- Chương 212: Điên cuồng
- Chương 213: Nguyên nhân
- Chương 214: Khơi mào
- Chương 215: Xem cuộc vui
- Chương 217: Mở màn
- Chương 220: Vân thủ
- Chương 221: Chiêng trống
- Chương 222: Truy nã
- Chương 223: Giằng co
- Chương 224: Tuyên án
- Chương 225: Giam giữ
- Chương 226: Dò xét
- Chương 228: Đột ngột
- Chương 229: Phản công
- Chương 230: Không vui
- Chương 231: Kết thúc
- Chương 232-1: Ngoại truyện: Chưa nguôi
- Chương 232-2: Ba năm
- Chương 233: Tiếp tục (Đại Kết Cục)
- Chương 234: Ngoại truyện: Ngày tốt
- Chương 235: Ngoại truyện : Động phòng
- Chương 236: Ngoại truyện: Cuối hạ
- Chương 237: Ngoại truyện : Nhất chiêu
- Chương 238: Ngoại truyện: Sinh khí
- Chương 239: Ngoại truyện: Có thai
- Chương 240: Chính văn: Tri kỉ
- Chương 241: Sinh nhi tử
- Chương 242: Dạy con
- Chương 243: Dạy con 2
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Dược Hương Trùng Sinh
Chương 232-1: Ngoại truyện: Chưa nguôi
Edit: nnttrang
Mùng chin tháng sáu năm thứ năm Triệu Hi, sau khi tiếng chuông Cảnh Dương vang lên, tất cả trên dưới Đại chu thương tiếc tiễn đưa vị hoàng đế của họ, bang hà tại Càn Thanh cung,, hưởng thọ 60 tuổi.
Những tiếng khóc than đi xa dần, Văn Quận Vương chỉ cảm thấy thân thẻ chính mình ngày càng nhẹ, nguyên lai đây chính là chết sao.
Trước mắt hắn hiện lên những khuôn mặt cùng những sự việc quen thuộc trong đời, giống như đag nằm mơ, nhưng mà, nhân sinh vốn như mộng.
Hắn là một đứa con cả không được sủng ái,ngay cả vị trí thừa kế trong lương lai cũng bị lung lay, đột nhiên một ngôi sao may mắn chiếu đến, trở thanh Hoàng đế nhất ngôn cửu đỉnh của Đại Chu.
Quả thật giống như trong mơ, trong giấc mộng này hắn trải qua những thăng trầm mất mát, trải những khoái ý nắm quyền thiên hạ, cũng nếm mùi vị cô đơn đau khổ, bách vị tạp trần, khó nói nên lời, toàn bộ đều đã kết thúc.
Bất luận ngươi là ai, cuối cùng cũng chỉ còn là một nắm đất.
Thiên địa bất nhân
Dĩ vạn vật vi sô cẩu
(Thiên địa không thiên vị bất kì ai, coi tram họ như một cọng rơm con chó)
Ánh sáng trước mắt càng lúc càng rõ, thân thể hắn không cảm thấy nhẹ đi, mà ngược lại ngày càng nặng nề, bắt đầu trụy xuống.
Đây là chuyện gì? Nhiều năm nắm quyền thiên hạ đã luyện cho hắn hỉ hộ bất biến, tính tình dù có đứng trước Thái Sơn vẫn bình tĩnh vô ba, phát hiện dị dạng này, cũng không khỏi nhíu mày.
Hắn cho cùng cung là Thiên tử, gặp Diêm Vương ở Địa Phủ, cũng nên lường trước tránh thất lễ.
Ý nghĩ hiện lên như vậy, thân thể đột ngột rơi mạnh, tốc độ tăng nhanh đột ngột, khiến hắn không khỏi lảo đảo, theo bản năng chống tay xuống, cảm nhận được cảm xúc thô ráp nơi bàn tay.
Ánh sang đập vào mắt khiến hắn không khỏi nheo mắt lại, bên tai lại có tiếng chim hót, tiếp theo tuy không gian yên tĩnh nhưng không mất đi cảm giác sinh cơ đang truyền đế tứ phía.
Đây là địa phủ sao? Văn Quận vương mở mắt ra, trước mắt là cây xanh nhẹ nhàng lay động, còn có tiếng nước chảy róc rách gần đây, hắn ngồi dưới gốc đại thụ, tay đặt trên thân cây..
Đây không phải là đôi tay gầy thô của lão nhân, mà là da thịt nõn nà như ngọc của thiếu niên…
Đây là? Hắn không khỏi đưa tay sờ lên mặt mình, cảm giác mềm mại, nhẵn nhụi…
Hắn ngẩng đầu nhìn lên cây, cảm giác rất quen thuộc…
Chợt nghe có tiếng đọc sách vang lên ở phía xa, hoàn cảnh thanh tịnh yên bình, nhưng lại tràn đầy sự sống, không giống như đang ở Địa phủ…
Văn Quận vương đứng dậy, bước dọc chậm rãi theo con đường đá, một đường đi tới, cảm giác quen thuộc ngày càng rõ rệt, chỗ này hắn đã đến rồi..
Nơi này là…Trong đầu hắn không ngừng vang lên một cái tên, nhưng chậm chạp không thể thốt ra.
Đến lúc hắn đi đến một con đường, trước mắt trong cảnh trí rộng mở của ánh sáng buổi sớm, chính là một pho tượng tiên hạc giương cánh.
Thư viện Thiếc hạc, Kiến Khang, huyện Tiên Nhân.
Chỗ kí ức được chôn sâu nhất mạnh mẽ ùa về, khiến hắn không khỏi khẽ thở dài, tầm mắt nhìn về bốn phí, không sai, chính là ở nơi này, một năm kia, hắn mười bảy tuổi, một năm đó hắn ở đây, lấy lý do dưỡng thân thể để nán lại việc vào kinh, cũng một năm này, hắn đã gặp vị cô nương kia…
“Nếu có thể chết đi sống lại, điện hạ muốn trở lại khoảnh khắc nào nhất trong đời…”
Trong tai vang lên giọng nói êm ái, trước mặt cũng hiện lên kí ức có chút mơ hồ, nhưng cảm giác cùng gương mặt kia lại rất quen thuộc
Loại sự tình này chưa bao giờ xuất hiện trong đầu hắn, nhưng bôn tẩu nửa đời, thời điểm đắc ý nắm giang sơn trong tay, trong lòng thủy chung vẫn có chút tiếc nuối, bởi vì, hắn đã không có giữ lại người mình muốn ở bên.
Trên dưới hoàng cung, tất cả thần tử trên ưới, đều biết hoàng đế hắn không ăn thịt heo, bởi vì người từng có bệnh nên kiêng không được ăn, nhưng không ai biết, chỉ cần kiêng ăn hai năm, nhưng cả đời hắn cũng không ăn lại, kì thật hắn chỉ muốn nhắc nhở chính mình, đã có một nữ tử thân thiết dặn dò hắn như vậy, hắn không muốn chính mình lãng quên đi nàng…
Người người đều biết, hoàng đế hắn, vào mùa đông lúc tuyết rơi, thích chậm rãi dạo bước trong mai lâm, mà không cho phép bất kì ai làm bạn, vì hắn là gã hoàng đế yêu yên tinh, kì thật hắn muốn một mình đi thật chậm rãi khi đó, đều không phải một mình thật sự, mà đang hồi tưởng lại nữ tử kia đang bồi tại bên cạnh mình, đã từng có ba lần chân thực như vậy, an tĩnh đi cạnh, lại an tâm vô cùng…
Khi còn trẻ hắn đã từng cho rằng mình sẽ không tiếc nuối, cho nên dễ dàng buông tay, nhưng theo thời gian, loại cảm giác nhớ nhung này lại càng sâu đậm.
Nếu có thể quay lại một lần, khi đó hắn tuyệt đối không buông tay…
“Học đường là nơi thanh nhã, mấy người tốt nhất ăn nói cẩn thận một chút.” Một giọng nói thanh thúy lại ẩn ẩn có tí uy hiếp đột nhiên vang lên.
Thanh âm quen thuộc rõ rang như vậy, bên tai hắn, khiến Văn Quận Vương không khỏi kinh ngạc, hắn hướng mắt ra ngoài đại môn, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch.
“A! Đến phiên tiểu nương tử dám giáo huấn chúng ta!” Thiếu niên vóc người cao gầy hô to gọi nhỏ, “Mau đưa hộp đồ đó cho ta, ta đang rất vội đấy.”
Văn Quận Vương nhắm mắt lại, từng bước bước qua.
“Các ngươi…đang làm gì vậy?” Hắn chậm rãi nói, giọng nói của hắn tự hắn cảm thấy xa lạ, lại còn có chút run rẫy.
Nhìn ba người thiếu niên trước cửa tránh qua một bên, một tiểu cô nương nhỏ nhắn liền hiện ra trước tầm mắt hắn.
Nàng nhìn qua, có chút hoảng sợ cùng kinh ngạc, vẻ mặt y đúc như trong trí nhớ của hắn.
Văn Quận Vương không khỏi nhắm chặt mắt lại, cố nén nước mắt đang chực trào ra ngược vào trong.
“Vị huynh trưởng..” Giọng nói phía trước vang lên, xen kẽ lẫn sợ hãi cùng bất lực.
Văn Quận Vương mở mắt ra, nhìn gương mặt gần trong gang tất, đưa tay ra liền có thể chân thật chạm laays.
“Ta muốn nhờ huynh trưởng chuyển câu nói cho ca ca..” Nàng cắn môi dưới, ánh mắt lóe sáng.
Tầm mắt Văn Quận Vương có chút tham luyến mơn trớn trên khuôn mặt nàng, khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, vẫn là nét mặt này, nhưng vẻ mặt hắn chưa từng thấy qua, hoảng sợ, bất lực, mờ mịt, đương nhiên, trong mắt nàng vẫn chính là sự đề phòng lẫn một sức quật cường phi thường.
Loại phòng bị này đã có trước khi hắn động lòng, đã thành hình, không thể bị phá vỡ.
“Được thôi..” Hắn chậm rãi mở miệng, cẩn thận khống chế cảm xúc, tránh dọa đến nàng.
Trong mắt nàng hiện lên kinh ngạc.
“Huynh trưởng, cảm ơn ngươi.” Nàng liên tục cúi người thi lễ, cùng với cảm xúc sợ hãi lẫn bối rối khi có người tương trợ, biểu đạt lòng biết ơn.
“Không cần đa tạ.” Văn Quận Vương chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, hắn mỉm cười nói, “Ta giúp ngươi chuyển lời cho ca ca.”
Hắn nói xong, xoay người rời đi.
“Huynh trưởng..” Phía sau truyền đến thâm âm do dự, nàng bước nhanh theo, dường như muốn cười một cái, “Ta còn chưa nói..”
Văn Quận Vương bật cười, lúc này nhìn rõ ràng gương mặt nàng, hắn gật gật đầu, “Hảo, ngươi nói..”
“Nhờ huynh trưởng nói với ca ca, kiệt kì lực, trí kì thân, tuy viết vị học, tử tất gọi là học.” Nàng nghiêm chỉnh nói.
“Được, ta nhớ kĩ.” Văn Quận Vương mỉm cười gật đầu.
Nàng ở nụ cười cảm kích.
“Cảm ơn huynh trưởng..” Nàng cúi đầu nói.
“Không cần đa tạ, ta thật cao hứng khi có thể giúp ngươi..” Văn Quận Vương mỉm cười nói.
Thái độ của hắn nhiệt tình quá mức, khiến cô nương kia ngẩng đầu, trong mắt hiện lên một tia tìm tòi, ánh mắt phòng bị này hắn rất đỗi quen thuộc.
Nhưng bây giờ, hắn không muốn nàng phải dùng ánh mắt đề phòng này nhìn mình, Văn Quận Vương gật đầu, không nói thêm gì, xoay người đi vào trong..
Bây giờ, hắn có đầy đủ thời gian..
Bây giờ, hắn chắc chắn toàn tâm che chở nàng…
Bây giờ, hắn không để cho nàng một mình một thân đối mặt với nhiều gian nan như vậy…
Bây giờ, hắn muốn nàng yên tâm đưa tay cho mình, không sợ hãi, không nghi ngờ…
Mùng chin tháng sáu năm thứ năm Triệu Hi, sau khi tiếng chuông Cảnh Dương vang lên, tất cả trên dưới Đại chu thương tiếc tiễn đưa vị hoàng đế của họ, bang hà tại Càn Thanh cung,, hưởng thọ 60 tuổi.
Những tiếng khóc than đi xa dần, Văn Quận Vương chỉ cảm thấy thân thẻ chính mình ngày càng nhẹ, nguyên lai đây chính là chết sao.
Trước mắt hắn hiện lên những khuôn mặt cùng những sự việc quen thuộc trong đời, giống như đag nằm mơ, nhưng mà, nhân sinh vốn như mộng.
Hắn là một đứa con cả không được sủng ái,ngay cả vị trí thừa kế trong lương lai cũng bị lung lay, đột nhiên một ngôi sao may mắn chiếu đến, trở thanh Hoàng đế nhất ngôn cửu đỉnh của Đại Chu.
Quả thật giống như trong mơ, trong giấc mộng này hắn trải qua những thăng trầm mất mát, trải những khoái ý nắm quyền thiên hạ, cũng nếm mùi vị cô đơn đau khổ, bách vị tạp trần, khó nói nên lời, toàn bộ đều đã kết thúc.
Bất luận ngươi là ai, cuối cùng cũng chỉ còn là một nắm đất.
Thiên địa bất nhân
Dĩ vạn vật vi sô cẩu
(Thiên địa không thiên vị bất kì ai, coi tram họ như một cọng rơm con chó)
Ánh sáng trước mắt càng lúc càng rõ, thân thể hắn không cảm thấy nhẹ đi, mà ngược lại ngày càng nặng nề, bắt đầu trụy xuống.
Đây là chuyện gì? Nhiều năm nắm quyền thiên hạ đã luyện cho hắn hỉ hộ bất biến, tính tình dù có đứng trước Thái Sơn vẫn bình tĩnh vô ba, phát hiện dị dạng này, cũng không khỏi nhíu mày.
Hắn cho cùng cung là Thiên tử, gặp Diêm Vương ở Địa Phủ, cũng nên lường trước tránh thất lễ.
Ý nghĩ hiện lên như vậy, thân thể đột ngột rơi mạnh, tốc độ tăng nhanh đột ngột, khiến hắn không khỏi lảo đảo, theo bản năng chống tay xuống, cảm nhận được cảm xúc thô ráp nơi bàn tay.
Ánh sang đập vào mắt khiến hắn không khỏi nheo mắt lại, bên tai lại có tiếng chim hót, tiếp theo tuy không gian yên tĩnh nhưng không mất đi cảm giác sinh cơ đang truyền đế tứ phía.
Đây là địa phủ sao? Văn Quận vương mở mắt ra, trước mắt là cây xanh nhẹ nhàng lay động, còn có tiếng nước chảy róc rách gần đây, hắn ngồi dưới gốc đại thụ, tay đặt trên thân cây..
Đây không phải là đôi tay gầy thô của lão nhân, mà là da thịt nõn nà như ngọc của thiếu niên…
Đây là? Hắn không khỏi đưa tay sờ lên mặt mình, cảm giác mềm mại, nhẵn nhụi…
Hắn ngẩng đầu nhìn lên cây, cảm giác rất quen thuộc…
Chợt nghe có tiếng đọc sách vang lên ở phía xa, hoàn cảnh thanh tịnh yên bình, nhưng lại tràn đầy sự sống, không giống như đang ở Địa phủ…
Văn Quận vương đứng dậy, bước dọc chậm rãi theo con đường đá, một đường đi tới, cảm giác quen thuộc ngày càng rõ rệt, chỗ này hắn đã đến rồi..
Nơi này là…Trong đầu hắn không ngừng vang lên một cái tên, nhưng chậm chạp không thể thốt ra.
Đến lúc hắn đi đến một con đường, trước mắt trong cảnh trí rộng mở của ánh sáng buổi sớm, chính là một pho tượng tiên hạc giương cánh.
Thư viện Thiếc hạc, Kiến Khang, huyện Tiên Nhân.
Chỗ kí ức được chôn sâu nhất mạnh mẽ ùa về, khiến hắn không khỏi khẽ thở dài, tầm mắt nhìn về bốn phí, không sai, chính là ở nơi này, một năm kia, hắn mười bảy tuổi, một năm đó hắn ở đây, lấy lý do dưỡng thân thể để nán lại việc vào kinh, cũng một năm này, hắn đã gặp vị cô nương kia…
“Nếu có thể chết đi sống lại, điện hạ muốn trở lại khoảnh khắc nào nhất trong đời…”
Trong tai vang lên giọng nói êm ái, trước mặt cũng hiện lên kí ức có chút mơ hồ, nhưng cảm giác cùng gương mặt kia lại rất quen thuộc
Loại sự tình này chưa bao giờ xuất hiện trong đầu hắn, nhưng bôn tẩu nửa đời, thời điểm đắc ý nắm giang sơn trong tay, trong lòng thủy chung vẫn có chút tiếc nuối, bởi vì, hắn đã không có giữ lại người mình muốn ở bên.
Trên dưới hoàng cung, tất cả thần tử trên ưới, đều biết hoàng đế hắn không ăn thịt heo, bởi vì người từng có bệnh nên kiêng không được ăn, nhưng không ai biết, chỉ cần kiêng ăn hai năm, nhưng cả đời hắn cũng không ăn lại, kì thật hắn chỉ muốn nhắc nhở chính mình, đã có một nữ tử thân thiết dặn dò hắn như vậy, hắn không muốn chính mình lãng quên đi nàng…
Người người đều biết, hoàng đế hắn, vào mùa đông lúc tuyết rơi, thích chậm rãi dạo bước trong mai lâm, mà không cho phép bất kì ai làm bạn, vì hắn là gã hoàng đế yêu yên tinh, kì thật hắn muốn một mình đi thật chậm rãi khi đó, đều không phải một mình thật sự, mà đang hồi tưởng lại nữ tử kia đang bồi tại bên cạnh mình, đã từng có ba lần chân thực như vậy, an tĩnh đi cạnh, lại an tâm vô cùng…
Khi còn trẻ hắn đã từng cho rằng mình sẽ không tiếc nuối, cho nên dễ dàng buông tay, nhưng theo thời gian, loại cảm giác nhớ nhung này lại càng sâu đậm.
Nếu có thể quay lại một lần, khi đó hắn tuyệt đối không buông tay…
“Học đường là nơi thanh nhã, mấy người tốt nhất ăn nói cẩn thận một chút.” Một giọng nói thanh thúy lại ẩn ẩn có tí uy hiếp đột nhiên vang lên.
Thanh âm quen thuộc rõ rang như vậy, bên tai hắn, khiến Văn Quận Vương không khỏi kinh ngạc, hắn hướng mắt ra ngoài đại môn, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch.
“A! Đến phiên tiểu nương tử dám giáo huấn chúng ta!” Thiếu niên vóc người cao gầy hô to gọi nhỏ, “Mau đưa hộp đồ đó cho ta, ta đang rất vội đấy.”
Văn Quận Vương nhắm mắt lại, từng bước bước qua.
“Các ngươi…đang làm gì vậy?” Hắn chậm rãi nói, giọng nói của hắn tự hắn cảm thấy xa lạ, lại còn có chút run rẫy.
Nhìn ba người thiếu niên trước cửa tránh qua một bên, một tiểu cô nương nhỏ nhắn liền hiện ra trước tầm mắt hắn.
Nàng nhìn qua, có chút hoảng sợ cùng kinh ngạc, vẻ mặt y đúc như trong trí nhớ của hắn.
Văn Quận Vương không khỏi nhắm chặt mắt lại, cố nén nước mắt đang chực trào ra ngược vào trong.
“Vị huynh trưởng..” Giọng nói phía trước vang lên, xen kẽ lẫn sợ hãi cùng bất lực.
Văn Quận Vương mở mắt ra, nhìn gương mặt gần trong gang tất, đưa tay ra liền có thể chân thật chạm laays.
“Ta muốn nhờ huynh trưởng chuyển câu nói cho ca ca..” Nàng cắn môi dưới, ánh mắt lóe sáng.
Tầm mắt Văn Quận Vương có chút tham luyến mơn trớn trên khuôn mặt nàng, khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, vẫn là nét mặt này, nhưng vẻ mặt hắn chưa từng thấy qua, hoảng sợ, bất lực, mờ mịt, đương nhiên, trong mắt nàng vẫn chính là sự đề phòng lẫn một sức quật cường phi thường.
Loại phòng bị này đã có trước khi hắn động lòng, đã thành hình, không thể bị phá vỡ.
“Được thôi..” Hắn chậm rãi mở miệng, cẩn thận khống chế cảm xúc, tránh dọa đến nàng.
Trong mắt nàng hiện lên kinh ngạc.
“Huynh trưởng, cảm ơn ngươi.” Nàng liên tục cúi người thi lễ, cùng với cảm xúc sợ hãi lẫn bối rối khi có người tương trợ, biểu đạt lòng biết ơn.
“Không cần đa tạ.” Văn Quận Vương chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, hắn mỉm cười nói, “Ta giúp ngươi chuyển lời cho ca ca.”
Hắn nói xong, xoay người rời đi.
“Huynh trưởng..” Phía sau truyền đến thâm âm do dự, nàng bước nhanh theo, dường như muốn cười một cái, “Ta còn chưa nói..”
Văn Quận Vương bật cười, lúc này nhìn rõ ràng gương mặt nàng, hắn gật gật đầu, “Hảo, ngươi nói..”
“Nhờ huynh trưởng nói với ca ca, kiệt kì lực, trí kì thân, tuy viết vị học, tử tất gọi là học.” Nàng nghiêm chỉnh nói.
“Được, ta nhớ kĩ.” Văn Quận Vương mỉm cười gật đầu.
Nàng ở nụ cười cảm kích.
“Cảm ơn huynh trưởng..” Nàng cúi đầu nói.
“Không cần đa tạ, ta thật cao hứng khi có thể giúp ngươi..” Văn Quận Vương mỉm cười nói.
Thái độ của hắn nhiệt tình quá mức, khiến cô nương kia ngẩng đầu, trong mắt hiện lên một tia tìm tòi, ánh mắt phòng bị này hắn rất đỗi quen thuộc.
Nhưng bây giờ, hắn không muốn nàng phải dùng ánh mắt đề phòng này nhìn mình, Văn Quận Vương gật đầu, không nói thêm gì, xoay người đi vào trong..
Bây giờ, hắn có đầy đủ thời gian..
Bây giờ, hắn chắc chắn toàn tâm che chở nàng…
Bây giờ, hắn không để cho nàng một mình một thân đối mặt với nhiều gian nan như vậy…
Bây giờ, hắn muốn nàng yên tâm đưa tay cho mình, không sợ hãi, không nghi ngờ…
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3: Vận mệnh
- Chương 4: Ngăn cản
- Chương 5: Đồng tâm
- Chương 6: Học đường
- Chương 7: Học sinh
- Chương 8: Chuyển lời
- Chương 9
- Chương 10: Viễn Chí
- Chương 11
- Chương 12: Hiệu thuốc bắc
- Chương 13: Ý nghĩ
- Chương 14
- Chương 15: Thiệt giả
- Chương 16: Không bán
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19: Song Hỉ
- Chương 20: Bắt Bò Cạp
- Chương 21: Đưa thuốc
- Chương 22: Luận dược
- Chương 23: Hôn Ước
- Chương 24: Bỏ qua
- Chương 25: Bày tỏ ý tốt
- Chương 26: Thất Tịch
- Chương 27
- Chương 28: Lời mời
- Chương 29: Quyết định
- Chương 30: Chuẩn bị
- Chương 31: Đại hội dược thảo
- Chương 32: Giám định
- Chương 33: Mua dược
- Chương 34: Nhìn thấu
- Chương 35: Hợp Tác
- Chương 36: Thành giao
- Chương 37: Kiện tụng
- Chương 38: Hỏi Ý
- Chương 39: Phân biệt
- Chương 40: Lừa bịp tống tiền
- Chương 41: Điều kiện
- Chương 42: Ân oán
- Chương 43: Thề
- Chương 44: Khai trương
- Chương 45: Buôn bán
- Chương 46: Cự giám
- Chương 47: Lão giả
- Chương 48: Nhận dược (Phân biệt dược)
- Chương 49: Chí học
- Chương 50: Cơ hội
- Chương 51: Bí mật chế tạo
- Chương 52: Mua dược
- Chương 53: Đột nhiên tới
- Chương 54: Vô vi
- Chương 55: Từ biệt
- Chương 56: Khách đến
- Chương 57: Cao đồ
- Chương 58: Phong động
- Chương 59: Tranh mua
- Chương 60: Tạm trú
- Chương 61: Bái kiến
- Chương 62: Cơ hội
- Chương 63: Lộ trình
- Chương 64: Trợ giúp
- Chương 65: Thương nghị
- Chương 66: Nhượng bộ
- Chương 67: Trách tội
- Chương 68: Rửa mắt
- Chương 69: Danh mục quà tặng
- Chương 70: Lặp lại
- Chương 71: Hỏi ý
- Chương 72: Báo ân
- Chương 73: Hiểu lầm
- Chương 74: Lại gặp
- Chương 75: Chỉ điểm
- Chương 76: Thay đổi
- Chương 77: Cầu học
- Chương 78: Chấn kinh
- Chương 79: Nghi hoặc
- Chương 80: Trù bị
- Chương 81: Giận dữ
- Chương 82: Thất bộ
- Chương 83: Ngẫu nhiên gặp
- Chương 84: Giao phong
- Chương 85: Tìm cơ hội
- Chương 86: Suy tư
- Chương 87: Xuất thủ
- Chương 88-1: Thừa nhận (1)
- Chương 88-2: Thừa nhận (2)
- Chương 88-3: Thừa nhận (3)
- Chương 90: Thay đổi vận mệnh
- Chương 91: Nói rõ
- Chương 92-1: Gặp nhau (1)
- Chương 92-2: Gặp nhau (2)
- Chương 93: Bỏ được
- Chương 93-2
- Chương 94-1: Hẹn nói chuyện (1)
- Chương 94-2: Hẹn nói chuyện (2)
- Chương 95-1: Giành trước (1)
- Chương 95-2: Giành trước (2)
- Chương 95-3: Giành trước (3)
- Chương 95-4: Giành trước (4)
- Chương 96-1: Đổi biển (1)
- Chương 96-2: Đổi biển (2)
- Chương 96-3: Đổi biển (3)
- Chương 97-1: Công bố (1)
- Chương 97-2: Công bố (2)
- Chương 98-1: Hạ Yến (1)
- Chương 98-2: Hạ Yến (2)
- Chương 98-3: Hạ Yến (3)
- Chương 99-1: Nghi ngờ, chất vấn (1)
- Chương 99-2: Nghi ngờ, chất vấn (2)
- Chương 100-1: Vô tâm (1)
- Chương 100-2: Vô tâm (2)
- Chương 101-1: Xuân đến (1)
- Chương 101-2: Xuân đến (2)
- Chương 102-1: Thính phật (1)
- Chương 102-2: Thính phật (2)
- Chương 102-3: Thính phật (3)
- Chương 103: Du xuân
- Chương 104: Nhướng mày
- Chương 106: Ly biệt
- Chương 107: Dỗi
- Chương 108: Tha hương
- Chương 109: Tá thế
- Chương 110: Thổ khí
- Chương 111: Vật tạ
- Chương 112: Lợi lai
- Chương 113: Làm mai
- Chương 114: Hứa hẹn
- Chương 115: Trách móc
- Chương 116: Cân nhắc
- Chương 117: Tri ân
- Chương 118: Tiền lộ
- Chương 119: Giao phó
- Chương 120: Dạ khúc
- Chương 121: Ám tư
- Chương 122: Bái kiến
- Chương 123: Quen biết
- Chương 124: Suy đoán
- Chương 125: Đồng tình
- Chương 126: Vô thường
- Chương 127: Trả thù
- Chương 128: Nhất niên
- Chương 129: Lại mặt
- Chương 130: Rửa nhục
- Chương 131: Y cựu (Như cũ)
- Chương 132: Tin tức bất ngờ
- Chương 133: Vào kinh
- Chương 134: Tình thế
- Chương 135: Tương trợ
- Chương 136: Cô độc
- Chương 137: Đưa tin
- Chương 138: Đối thoại
- Chương 139: Dự tính
- Chương 140: Liên lụy
- Chương 141: Rời đi
- Chương 142: Thay đổi dần
- Chương 143: Tình cờ
- Chương 144: Tương hộ
- Chương 145: Không biết
- Chương 146: Lừa gạt
- Chương 147: Hứa hẹn
- Chương 148: Hiện thân
- Chương 149: Giá phải trả
- Chương 150: Dạ hành
- Chương 151: Chuẩn bị
- Chương 152: Bắt đầu
- Chương 153: Thắng lợi ban đầu
- Chương 154: Bất ngờ
- Chương 155: Thất bại
- Chương 156: Hung hãn
- Chương 157: Giành khói
- Chương 158: Chịu thua
- Chương 159: Độc vong
- Chương 160: Dang dở
- Chương 161: Cùng chết
- Chương 162: Quy lai (quay đầu lại)
- Chương 163: Đối lập
- Chương 165: Đối chọi
- Chương 166: Bí mật
- Chương 167: Quyết định
- Chương 168: Buông thả
- Chương 169: Hồi kinh
- Chương 171: Tận lực
- Chương 172: Lời đồn
- Chương 173: Vân khởi
- Chương 174: Sấm động
- Chương 176: Mới bắt đầu
- Chương 178: Không sợ
- Chương 179: Toại nguyện
- Chương 180: Hỗ trợ
- Chương 181: Say
- Chương 182: Yên tĩnh chờ đợi
- Chương 183: Trước thời hạn
- Chương 184: Thay đổi
- Chương 185: Xuất cung
- Chương 186: Phân ưu
- Chương 187: Đạt được
- Chương 188: Điều tra
- Chương 191: Tin tức
- Chương 192: Rạch mặt
- Chương 193: Khách đến
- Chương 194: Đần độn
- Chương 195: Ý nghĩ
- Chương 196: Khốn cục
- Chương 197: Sự cầu xin đáng giá
- Chương 198: Nói chuyện
- Chương 199: Hiểu chuyện
- Chương 202: Thật thật giả giả
- Chương 203: Tiễn đưa
- Chương 204: Thông báo
- Chương 205: Tuyển chọn
- Chương 206: Gặp mặt ban đêm
- Chương 207: Tức giận
- Chương 209: Quy tắc
- Chương 211: Nghe tin bất ngờ
- Chương 212: Điên cuồng
- Chương 213: Nguyên nhân
- Chương 214: Khơi mào
- Chương 215: Xem cuộc vui
- Chương 217: Mở màn
- Chương 220: Vân thủ
- Chương 221: Chiêng trống
- Chương 222: Truy nã
- Chương 223: Giằng co
- Chương 224: Tuyên án
- Chương 225: Giam giữ
- Chương 226: Dò xét
- Chương 228: Đột ngột
- Chương 229: Phản công
- Chương 230: Không vui
- Chương 231: Kết thúc
- Chương 232-1: Ngoại truyện: Chưa nguôi
- Chương 232-2: Ba năm
- Chương 233: Tiếp tục (Đại Kết Cục)
- Chương 234: Ngoại truyện: Ngày tốt
- Chương 235: Ngoại truyện : Động phòng
- Chương 236: Ngoại truyện: Cuối hạ
- Chương 237: Ngoại truyện : Nhất chiêu
- Chương 238: Ngoại truyện: Sinh khí
- Chương 239: Ngoại truyện: Có thai
- Chương 240: Chính văn: Tri kỉ
- Chương 241: Sinh nhi tử
- Chương 242: Dạy con
- Chương 243: Dạy con 2