Hôn Nhân Hợp Đồng! Chờ Ngày Anh Nhận Ra! - Chương 34: Lời trong lòng
Chương trước- Chương 1: Câu chuyện 12 năm trước!
- Chương 2: Tâm sự!
- Chương 3: Bữa tối
- Chương 4: Hôn lễ không chú rể
- Chương 5: Chẳng phải cô muốn gả cho tôi lắm sao?(H+)
- Chương 6: Bị bỏng!
- Chương 7: Một chút áy náy!
- Chương 8: Cấp cứu!
- Chương 9: Sảy thai
- Chương 10: Đút cơm!
- Chương 11: Sợi dây chuyền năm xưa!
- Chương 12: Chấm dứt....có lẽ là cách tốt nhất!
- Chương 13: Nhật kí của cô!
- Chương 14: Xin em…đừng rời xa anh!
- Chương 15: Trở về!
- Chương 16: Gặp lại
- Chương 17: David!
- Chương 18: Gặp lại Hoàng Phong!
- Chương 19: Hợp đồng với Hoàng thị
- Chương 20: Trùng hợp
- Chương 21: Ghen
- Chương 22: Lưu Hạo Thần
- Chương 23: Tiệc của Lưu gia
- Chương 24: Thiếu
- Chương 25: Hai người đơn phương!
- Chương 26: Ghen tị!
- Chương 27
- Chương 28: Loại hoa cô thích!
- Chương 29: Phũ!
- Chương 30: Kế hoạch
- Chương 31: Bữa trưa
- Chương 32: Sập công trình- Nguy hiểm!
- Chương 33: Người thực vật!
- Chương 34: Lời trong lòng
- Chương 35: Kỳ tích
- Chương 36: Lo sợ!
- Chương 37: Bại lộ!
- Chương 38: Ngu thì chết!
- Chương 39: Trông vợ!
- Chương 40: Đi bắt vợ!
- Chương 41: Em khó chịu! (H)
- Chương 42: Em muốn! (H)
- Chương 43: Vy Vy, anh yêu em! (H+)
- Chương 44: Vy Vy, anh yêu em! (H+)
- Chương 45: Cho anh nhé!(H)
- Chương 46: Em là của anh!(H)
- Chương 47
- Chương 48: Anh chỉ ôm em thôi!
- Chương 49: Năng lực đặc biệt(H)
- Chương 50: Vợ chồng son
- Chương 51: Làm vợ anh nhé!
- Chương 52: Hai trái tim, một nhịp đập!
- Chương 53: Yêu, là vì nhau!
- Chương 54: Phiên ngoại 1: Diệp Cẩn Huyên- Hoàng Phong
- Chương 55: Phiên ngoại 2: Đêm tân hôn
- Chương 56: Phiên ngoại 3: Vợ anh thật xinh đẹp(H nhẹ)
- Chương 57: Phiên ngoại 4: Yêu em bằng cả thể xác và tinh thần(H)
- Chương 58: Phiên ngoại 5: Lần này nữa thôi(H)
- Chương 59: Phiên ngoại 6: Anh yêu em! (H nhẹ)
- Chương 60: Phiên ngoại 7: Tin vui
- Chương 61: Phiên ngoại 8: Anh tình nguyện!
- Chương 62: Phiên ngoại 9: Diệu Hàm- Diễm An
- Chương 63: Phiên ngoại 10: Cuộc sống hàng ngày của gia đình nhỏ
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Hôn Nhân Hợp Đồng! Chờ Ngày Anh Nhận Ra!
Chương 34: Lời trong lòng
Lúc nói ra lời này, khuôn mặt Nhược Vy gần như không có cảm xúc, vô hồn, thất thần.
Đông Phương Dung thật sự không muốn cô tới thăm anh vào lúc này, sợ cô lại kích động hoặc tự trách mình thêm.
- Con à, nghỉ ngơi thêm vài hôm đã rồi hẵng qua thăm thằng bé. Giờ cơ thể con vẫn rất yếu.
- Mẹ à, mẹ không cần lo con kích động quá đâu ạ. Đây là sự thật, con biết dù bản thân con có tự trách thêm nữa cũng không thay thế được gì, chỉ khiến mọi người thêm phiền lòng. Hiện giờ con chỉ muốn được nhìn anh ấy mà thôi.
Đông Phương Dung hết cách, đành gọi cho y tá bên ngoài mang theo một cái xe lăn vào rồi đỡ cô ngồi lên.
||||| Truyện đề cử: Lục Đông Hoa! Tôi Yêu Em |||||
Qua một dãy hành lang, cuối cùng cũng đến cửa phòng bệnh của anh.
Qua 1 tuần theo dõi trong phòng vô trùng, Tần Chính Nguyên cuối cùng cũng đã được chuyển lại về phòng VIP bình thường. Bên ngoài cửa có sẵn hai người vệ sĩ canh chừng người không phận sự tiến lại gần.
Hai người vệ sĩ nhìn thấy người đến liền giơ tay đẩy cửa phòng bệnh ra:
- Phu nhân, thiếu phu nhân!
Bà định đẩy xe đưa cô vào bên trong, nhưng cô ngăn lại:
- Mẹ, con muốn ở riêng với anh ấy một chút ạ!
Đông Phương Dung nhìn cô xót xa rồi cũng miễn cưỡng gật nhẹ đầu:
- Vậy con ở đây một lát rồi kêu y tá đẩy về phòng nằm nghỉ nhé. Mẹ về nấu cháo cho con.
- Dạ!
Chờ bà rời đi rồi, cô mới lấy tay đẩy bánh chiếc xe, di chuyển lại bên cạnh giường bệnh của anh.
Toàn thân Tần Chính Nguyên dường như bị băng kín bởi gạc, trên đầu cũng quấn băng trắng muốt, có thể mơ hồ nhìn thấy máu đỏ thấm qua từng lớp băng.
Vẫn là người đàn ông ấy, người đã từng tổn thương cô nhiều nhất, người làm trái tim cô trở lên lạnh lẽo với thế giới này.
Vẫn là người đàn ông sau bốn năm gặp lại không ngừng đeo bám, cầu xin cô tha thứ.
Nhưng giờ đây, anh không còn là bộ dáng lạnh lùng trong trí nhớ hay một con người phiền phức mà cô biết.
Mình đầy thương tích, hi vọng sống mong manh, khả năng tỉnh lại chỉ có 30%, có thể cả đời cũng không tỉnh lại nữa!
Cô khẽ cầm lấy bàn tay của anh rồi thổn thức:
- Tại sao, rõ ràng em rất ghét anh, rất hận anh, nhưng nhìn anh như bây giờ, trái tim của em đau lắm!
- Giá như ngày đó anh không xuất hiện cứu em có phải bây giờ vẫn an ổn không. Tại sao anh lại ngốc vậy chứ!
- Hay anh cho rằng, anh đối xử tệ với em suốt 1 năm thì đây là anh trả cho em. Anh tưởng vậy là xong rồi sao? Trách nhiệm của anh là phải bù đắp cho em cả đời chứ không phải nằm yên ở đây như vậy đâu!
- Tần Chính Nguyên... anh mau tỉnh dậy đi. Chẳng phải anh muốn em tha thứ cho anh sao? Chỉ cần bây giờ anh tỉnh lại, anh muốn gì cũng được hết. Em cũng sẽ tha thứ cho anh mà!
Trút hết mọi lời lẽ trong lòng mình ra, cô gục mặt xuống mu bàn tay anh mà khóc.
***
Ở lại bệnh viện thêm 2 tuần, Nhược Vy đòi xuất viện. Ở trong cái nơi ngột ngạt này cô quá mệt mỏi rồi.
Tần Chính Nguyên thì vẫn chưa thể ra viện. Căn bản chính là nói, chừng nào anh chưa tỉnh cũng sẽ vẫn ở lại bệnh viện.
Dù có suy sụp tới mức nào, Nhược Vy vẫn cố gắng vực lại tinh thần của mình. Ban ngày cô tới tập đoàn của mình và qua MH hỗ trợ ba Tần. Tối đến sẽ về bệnh viện với anh.
Phòng VIP rộng rãi lại đầy đủ tiện nghi, bên trong có cả phòng tắm, TV,... Và hai chiếc giường. Một cái của anh còn một cái của cô mỗi khi ở lại.
Nhưng thực chất, buổi tối cô đều ngồi bên cạnh giường của anh, đến khi thiếp đi vì mệt liền gục xuống cạnh giường anh.
Đông Phương Dung thật sự không muốn cô tới thăm anh vào lúc này, sợ cô lại kích động hoặc tự trách mình thêm.
- Con à, nghỉ ngơi thêm vài hôm đã rồi hẵng qua thăm thằng bé. Giờ cơ thể con vẫn rất yếu.
- Mẹ à, mẹ không cần lo con kích động quá đâu ạ. Đây là sự thật, con biết dù bản thân con có tự trách thêm nữa cũng không thay thế được gì, chỉ khiến mọi người thêm phiền lòng. Hiện giờ con chỉ muốn được nhìn anh ấy mà thôi.
Đông Phương Dung hết cách, đành gọi cho y tá bên ngoài mang theo một cái xe lăn vào rồi đỡ cô ngồi lên.
||||| Truyện đề cử: Lục Đông Hoa! Tôi Yêu Em |||||
Qua một dãy hành lang, cuối cùng cũng đến cửa phòng bệnh của anh.
Qua 1 tuần theo dõi trong phòng vô trùng, Tần Chính Nguyên cuối cùng cũng đã được chuyển lại về phòng VIP bình thường. Bên ngoài cửa có sẵn hai người vệ sĩ canh chừng người không phận sự tiến lại gần.
Hai người vệ sĩ nhìn thấy người đến liền giơ tay đẩy cửa phòng bệnh ra:
- Phu nhân, thiếu phu nhân!
Bà định đẩy xe đưa cô vào bên trong, nhưng cô ngăn lại:
- Mẹ, con muốn ở riêng với anh ấy một chút ạ!
Đông Phương Dung nhìn cô xót xa rồi cũng miễn cưỡng gật nhẹ đầu:
- Vậy con ở đây một lát rồi kêu y tá đẩy về phòng nằm nghỉ nhé. Mẹ về nấu cháo cho con.
- Dạ!
Chờ bà rời đi rồi, cô mới lấy tay đẩy bánh chiếc xe, di chuyển lại bên cạnh giường bệnh của anh.
Toàn thân Tần Chính Nguyên dường như bị băng kín bởi gạc, trên đầu cũng quấn băng trắng muốt, có thể mơ hồ nhìn thấy máu đỏ thấm qua từng lớp băng.
Vẫn là người đàn ông ấy, người đã từng tổn thương cô nhiều nhất, người làm trái tim cô trở lên lạnh lẽo với thế giới này.
Vẫn là người đàn ông sau bốn năm gặp lại không ngừng đeo bám, cầu xin cô tha thứ.
Nhưng giờ đây, anh không còn là bộ dáng lạnh lùng trong trí nhớ hay một con người phiền phức mà cô biết.
Mình đầy thương tích, hi vọng sống mong manh, khả năng tỉnh lại chỉ có 30%, có thể cả đời cũng không tỉnh lại nữa!
Cô khẽ cầm lấy bàn tay của anh rồi thổn thức:
- Tại sao, rõ ràng em rất ghét anh, rất hận anh, nhưng nhìn anh như bây giờ, trái tim của em đau lắm!
- Giá như ngày đó anh không xuất hiện cứu em có phải bây giờ vẫn an ổn không. Tại sao anh lại ngốc vậy chứ!
- Hay anh cho rằng, anh đối xử tệ với em suốt 1 năm thì đây là anh trả cho em. Anh tưởng vậy là xong rồi sao? Trách nhiệm của anh là phải bù đắp cho em cả đời chứ không phải nằm yên ở đây như vậy đâu!
- Tần Chính Nguyên... anh mau tỉnh dậy đi. Chẳng phải anh muốn em tha thứ cho anh sao? Chỉ cần bây giờ anh tỉnh lại, anh muốn gì cũng được hết. Em cũng sẽ tha thứ cho anh mà!
Trút hết mọi lời lẽ trong lòng mình ra, cô gục mặt xuống mu bàn tay anh mà khóc.
***
Ở lại bệnh viện thêm 2 tuần, Nhược Vy đòi xuất viện. Ở trong cái nơi ngột ngạt này cô quá mệt mỏi rồi.
Tần Chính Nguyên thì vẫn chưa thể ra viện. Căn bản chính là nói, chừng nào anh chưa tỉnh cũng sẽ vẫn ở lại bệnh viện.
Dù có suy sụp tới mức nào, Nhược Vy vẫn cố gắng vực lại tinh thần của mình. Ban ngày cô tới tập đoàn của mình và qua MH hỗ trợ ba Tần. Tối đến sẽ về bệnh viện với anh.
Phòng VIP rộng rãi lại đầy đủ tiện nghi, bên trong có cả phòng tắm, TV,... Và hai chiếc giường. Một cái của anh còn một cái của cô mỗi khi ở lại.
Nhưng thực chất, buổi tối cô đều ngồi bên cạnh giường của anh, đến khi thiếp đi vì mệt liền gục xuống cạnh giường anh.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Câu chuyện 12 năm trước!
- Chương 2: Tâm sự!
- Chương 3: Bữa tối
- Chương 4: Hôn lễ không chú rể
- Chương 5: Chẳng phải cô muốn gả cho tôi lắm sao?(H+)
- Chương 6: Bị bỏng!
- Chương 7: Một chút áy náy!
- Chương 8: Cấp cứu!
- Chương 9: Sảy thai
- Chương 10: Đút cơm!
- Chương 11: Sợi dây chuyền năm xưa!
- Chương 12: Chấm dứt....có lẽ là cách tốt nhất!
- Chương 13: Nhật kí của cô!
- Chương 14: Xin em…đừng rời xa anh!
- Chương 15: Trở về!
- Chương 16: Gặp lại
- Chương 17: David!
- Chương 18: Gặp lại Hoàng Phong!
- Chương 19: Hợp đồng với Hoàng thị
- Chương 20: Trùng hợp
- Chương 21: Ghen
- Chương 22: Lưu Hạo Thần
- Chương 23: Tiệc của Lưu gia
- Chương 24: Thiếu
- Chương 25: Hai người đơn phương!
- Chương 26: Ghen tị!
- Chương 27
- Chương 28: Loại hoa cô thích!
- Chương 29: Phũ!
- Chương 30: Kế hoạch
- Chương 31: Bữa trưa
- Chương 32: Sập công trình- Nguy hiểm!
- Chương 33: Người thực vật!
- Chương 34: Lời trong lòng
- Chương 35: Kỳ tích
- Chương 36: Lo sợ!
- Chương 37: Bại lộ!
- Chương 38: Ngu thì chết!
- Chương 39: Trông vợ!
- Chương 40: Đi bắt vợ!
- Chương 41: Em khó chịu! (H)
- Chương 42: Em muốn! (H)
- Chương 43: Vy Vy, anh yêu em! (H+)
- Chương 44: Vy Vy, anh yêu em! (H+)
- Chương 45: Cho anh nhé!(H)
- Chương 46: Em là của anh!(H)
- Chương 47
- Chương 48: Anh chỉ ôm em thôi!
- Chương 49: Năng lực đặc biệt(H)
- Chương 50: Vợ chồng son
- Chương 51: Làm vợ anh nhé!
- Chương 52: Hai trái tim, một nhịp đập!
- Chương 53: Yêu, là vì nhau!
- Chương 54: Phiên ngoại 1: Diệp Cẩn Huyên- Hoàng Phong
- Chương 55: Phiên ngoại 2: Đêm tân hôn
- Chương 56: Phiên ngoại 3: Vợ anh thật xinh đẹp(H nhẹ)
- Chương 57: Phiên ngoại 4: Yêu em bằng cả thể xác và tinh thần(H)
- Chương 58: Phiên ngoại 5: Lần này nữa thôi(H)
- Chương 59: Phiên ngoại 6: Anh yêu em! (H nhẹ)
- Chương 60: Phiên ngoại 7: Tin vui
- Chương 61: Phiên ngoại 8: Anh tình nguyện!
- Chương 62: Phiên ngoại 9: Diệu Hàm- Diễm An
- Chương 63: Phiên ngoại 10: Cuộc sống hàng ngày của gia đình nhỏ