Nhật Ký Thú Cưng II: Bổn Chuột Ở Tu Chân Giới Cùng Rồng Lăn Lộn - Chương 161: Xuất quan
Chương trước- Chương 1: Xuyên không đầy hài hước
- Chương 2: Dụ dỗ, bắt cóc
- Chương 3: Tìm không thấy
- Chương 4: Đồ Thiên thế giới
- Chương 5: Thẳng thắn đối đãi
- Chương 6: Lẫn nhau tìm hiểu
- Chương 7: Thiên phú dị bẩm
- Chương 8: Trộm lừa thiên đạo
- Chương 9: "Xác" chuột trong hồ Nước
- Chương 10: Không phải không thể trở về
- Chương 11: Kết hạch
- Chương 12: Trẻ nhỏ ham chơi
- Chương 13: Thiên đạo phái tới
- Chương 14: Lôi kiếp cấp hai yêu đan
- Chương 15: Bạch Thương Long Vương
- Chương 16: Lai lịch đáng ngờ
- Chương 17: Vạn vật coi trọng cơ duyên
- Chương 18: Muốn học luyện đan
- Chương 19: Luyện đan là nghề phá của
- Chương 20: Luyện đan sư cấp một
- Chương 21: Rời khỏi Long giới
- Chương 22: Đạo lý khi hành tẩu tu chân giới
- Chương 23: Bắc Giới thành
- Chương 24: Bán đan dược
- Chương 25: Gặp cướp
- Chương 26: Không phải Thế Thú
- Chương 27: Thú triều
- Chương 28: Tắm mát
- Chương 29: Rồng chi mà bá đạo
- Chương 30: Ngươi thấy rồng làm gì?
- Chương 31: Khúc Tử Nhi
- Chương 32: Chặt tay cướp nhẫn
- Chương 33: Không ngừng nhớ thương
- Chương 34: Cầu xin ngươi!
- Chương 35: Tài đại khí thô
- Chương 36: Ta xấu vậy sao?
- Chương 37: Từ trên trời rớt xuống
- Chương 38: Nó oan lắm...
- Chương 39: Lôi kiếp cấp sáu
- Chương 40: Cái giá phải trả... Quá đắc
- Chương 41: Mâu thuẫn
- Chương 42: Xa cách
- Chương 43: Thời gian như thoi đưa
- Chương 44: Tâm tư của Khúc Tử Nhi
- Chương 45: Tai bay vạ gió
- Chương 46: Ngươi quỳ xuống cũng không được!
- Chương 47: Thích ta nhỏ?
- Chương 48: Ngươi sẽ có bạn lữ sao?
- Chương 49: Không thể vãn hồi
- Chương 50: Đại hội luyện đan sư
- Chương 51: Dung hợp Mộc Liên Tâm hỏa diễm
- Chương 52: Muốn tạo phản
- Chương 53: Huy hiệu luyện đan sư cấp năm
- Chương 54: Đan kiếp
- Chương 55: Đại hội bắt đầu
- Chương 56: Nhận biết dược liệu
- Chương 57: Hoàng Âm và Lục Âm
- Chương 58: Khảo nghiệm tinh thần lực
- Chương 59: Thâm tàng bất lộ, ngốc nghếch ngây thơ
- Chương 60: Bọn họ chơi ác lắm...
- Chương 61: Cường Thắng Đan
- Chương 62: Không có đan hương
- Chương 63: Đan dược cực phẩm
- Chương 64: Không thể kiềm chế
- Chương 65: Khế ước song tu đạo lữ
- Chương 66: Muốn, muốn nữa, muốn mãi
- Chương 67: Đại hội ngày cuối
- Chương 68: Đan dược cấp bảy
- Chương 69: Vì nàng là người tốt?
- Chương 70: Rời đi Đan thành
- Chương 71: Í ọ í e mà cũng dẫn đến lôi kiếp?
- Chương 72: Di tích thành cổ trên không
- Chương 73: Cưỡng ép phá hủy kết giới
- Chương 74: Ý nghĩ muốn sống
- Chương 75: Khảo nghiệm
- Chương 76: Ăn gian - Gặp lại
- Chương 77: Đạo Kính Chân Tiên
- Chương 78: Nóc hay trần?
- Chương 79: Bí mật động phủ
- Chương 80: Cái số lận đận
- Chương 81: Đông Thần đại lục
- Chương 82: Ở lại Đông gia
- Chương 83: Thánh nữ Cổ Thiên Điện
- Chương 84: Sống lâu, chuyện gì cũng có thể xảy ra
- Chương 85: Bị bắt nạt
- Chương 86: Ta nhớ ngươi lắm!!
- Chương 87: Bày tỏ với Đông Ninh
- Chương 88: Hai bút cùng vẽ
- Chương 89: Thánh thành
- Chương 90: Nghịch lân
- Chương 91: Chấp niệm
- Chương 92: Thần thần bí bí
- Chương 93: Đệ tử đầu tiên
- Chương 94: Tiểu biệt thắng tân hôn(h)
- Chương 95: Bạch tuột nướng
- Chương 96: Mẫu bằng tử quý
- Chương 97: Đến phá đại điển nhà người ta
- Chương 98: Đẹp cũng thành xấu
- Chương 99: Mục đích thật sự
- Chương 100: Trăm điều cũng là rồng của nó
- Chương 101: Tranh công
- Chương 102: Tìm được cả hai
- Chương 103: Dựng dục tiểu long?
- Chương 104: Ngốc muốn chết
- Chương 105: Còn phải sinh tiểu long cho ngươi
- Chương 106: Dòng sông nham tương
- Chương 107: Không muốn chia tách nữa
- Chương 108: Độc vụ sâm lâm
- Chương 109: Mị Liên Hương(H)
- Chương 110: Tinh thần phân liệt(H)
- Chương 111: Chiến trường thượng cổ
- Chương 112: Phương pháp luyện chế khôi lỗi
- Chương 113: Muốn bại lộ thân phận
- Chương 114: Leo Thiên Thê
- Chương 115: Lỡ chân
- Chương 116: Đỉnh Thiên Thê
- Chương 117: Tranh chấp
- Chương 118: Tìm chỗ kín đáo(H)
- Chương 119: Bồ Đề Tâm
- Chương 120: Cần cố gắng thêm
- Chương 121: Pháp bảo cấp một
- Chương 122: Phiền toái dính lên người
- Chương 123: Lão cũng nghĩ như vậy?
- Chương 124: Giao dịch
- Chương 125: Thiên đạo chứng
- Chương 126: Thiên đạo chứng
- Chương 127: Lừa gạt chặn giết
- Chương 128: Biết sai rồi cũng phải chịu phạt
- Chương 129: Tính toán thiệt hơn
- Chương 130: Cửu Thược Linh tới tay
- Chương 131: Bị trộm?
- Chương 132: Nhà giàu mới nổi
- Chương 133: Đấu giá bắt đầu
- Chương 134: Mọi chuyện thuận lợi
- Chương 135: Vị trí của Tiêm Nha Cốt Đằng
- Chương 136: Đánh ra ngoài
- Chương 137: Mắng chửi đến điên rồi
- Chương 138: Thân phận bại lộ - Độ kiếp Yêu Vương
- Chương 139: Thần hồn ly thể
- Chương 140: Tức chết người không đền mạng
- Chương 141: Song kiếm hợp bích
- Chương 142: Sóng ngầm
- Chương 143: Đại thúc trung niên
- Chương 144: Thiên đạo mở mắt
- Chương 145: Luyện chế Thái Dương Đan
- Chương 146: Nguyên nhân
- Chương 147: Giao dịch - Chữa bệnh
- Chương 148: Tiêm Nha Cốt Đằng
- Chương 149: Giật cả mình
- Chương 150: Lão nhân thần bí
- Chương 151: Trăm năm
- Chương 152: Mạn Đà La Sương
- Chương 153: Tạo Hóa Đan
- Chương 154: Ngụy cấp chín
- Chương 155: Không có phúc hưởng
- Chương 156: Bắt đầu luyện chế khôi lỗi
- Chương 157: Biện pháp trở về
- Chương 158: Bạch Mặc
- Chương 159: Ngủ đông
- Chương 160: Trùng phùng
- Chương 161: Xuất quan
- Chương 162: 30 năm đổi tiểu chuột
- Chương 163: Nhận lầm rồi
- Chương 164: Trước sau gì cũng đi
- Chương 165: Đông gia biến cố(H)
- Chương 166: Rời đi Đông Thần
- Chương 167: Tiểu long... Là ngươi sao?
- Chương 168: Cứu "khỉ"
- Chương 169: Tình trạng Bắc Thần
- Chương 170: Bị trùng nhớ thương
- Chương 171: Lừa dối chạy
- Chương 172: Tiểu tử lỳ lợm
- Chương 173: Người quen cũ
- Chương 174: Là người tốt
- Chương 175: Dốc cạn vốn cũng phải nuôi
- Chương 176: Ngày một hỗn loạn
- Chương 177: Long Môn mở
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184: Thương tâm - Liều mạng.
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191: Cùng nhau độ kiếp
- Chương 192: Mỹ nhân trong hồ
- Chương 193: Ngư ông đắc lợi
- Chương 194: Âm mưu
- Chương 195: Không gây nổi sóng gió
- Chương 196: Nơi tránh gió
- Chương 197: Cố tình gây sự
- Chương 198: Ghen
- Chương 199: Bá đạo như vậy
- Chương 200: Muốn nữa không(H)
- Chương 201: Mỏ tinh thạch cực phẩm?
- Chương 202: Tâm tư Khúc Tử Nhi
- Chương 203: Hợp tác
- Chương 204: Chuẩn bị hành động
- Chương 205: Đi trước một bước
- Chương 206: Tâm mạch
- Chương 207: Rời đi
- Chương 208: Mâu Mân
- Chương 209: Thảm sát - Cứu người
- Chương 210: Chặt đứt ý nghĩ viễn vong(H)
- Chương 211: Chia chát
- Chương 212: Còn sống rất tốt
- Chương 213: Hành động lỗ mãng
- Chương 214: Không thả đi nữa
- Chương 215: Quyết định vậy đi
- Chương 216: Mang thân đến đổi
- Chương 217: Cưỡng ép tạo ra.
- Chương 218: Bị lộ rồi.
- Chương 219: Chơi thật vui.
- Chương 220: Cưỡng ép tạo ra.
- Chương 221: Bị lộ rồi.
- Chương 222: Chơi thật vui.
- Chương 223: Vấn đề chủng tộc
- Chương 224: Khinh bạc
- Chương 225: Mặt sáng mặt tối, chính tà bất phân
- Chương 226: Là may mắn hay xui xẻo?
- Chương 227: Ngươi thật ngon(h)...
- Chương 228: Đánh bậy đánh bạ
- Chương 229: Trả giá thật lớn
- Chương 230: Trở lại Đan thành
- Chương 231: Đòi phúc lợi
- Chương 232: Phá quán
- Chương 233: Làm ăn buôn bán là như vậy
- Chương 234: Đại các chủ
- Chương 235: Cữu cữu
- Chương 236: Đi trước Cốc Sơn
- Chương 237: Nó nháo
- Chương 238: Bỏ con lấy mẹ?
- Chương 239: Chơi theo phong cách đại gia
- Chương 240: Tử Liên Tâm Dực
- Chương 241: Tâm thuật bất chánh
- Chương 242: Làm sao có thể?
- Chương 243: Lợi dụng lẫn nhau
- Chương 244: Cao hơn ngài
- Chương 245: Tiến hành chữa trị
- Chương 246: Đi dạo Cốc gia
- Chương 247: Huyết Thạch Hoa
- Chương 248: Không nói lý lẽ
- Chương 249: Họp gia tộc
- Chương 250: Đoán già đoán non
- Chương 251: Cường thế trấn áp
- Chương 252: Cảnh trong gương
- Chương 253: Không trở lại
- Chương 254: Chuẩn bị bế quan
- Chương 255: Ngủ một giấc thôi...
- Chương 256: Bốn trăm năm - Bình cảnh
- Chương 257: Đi tìm cơ duyên
- Chương 258: Lễ vật đổi linh tửu
- Chương 259: Tùy tiện đi dạo
- Chương 260: Không sơn gặp cố nhân
- Chương 261: Không được đi một mình... Có nghe không?
- Chương 262: Tâm ma kiếp
- Chương 263: Lôi kiếp phi thăng
- Chương 264: Năng lực chưa khống chế được
- Chương 265: Uẩn Thiên thế giới
- Chương 266: Thấy là phải chạy
- Chương 267: Đại Thiên thế lực
- Chương 268: Diễn tinh
- Chương 269: Ngươi lừa ta dối
- Chương 270: Ngươi nói: Ta sinh hay hắn sinh?
- Chương 271: Muốn sinh rồi
- Chương 272: Quả trứng hoàng kim
- Chương 273: Mất chuột
- Chương 274: Phát giận
- Chương 275: Gặp gỡ Bạch Đình
- Chương 276: Là thiên đạo phải không?
- Chương 277: Một ngày bằng một trăm năm
- Chương 278: Cuộc gặp gỡ nơi tận cùng của thế giới
- Chương 279: Cả ánh sáng lẫn bóng tối
- Chương 280: Đều là cái đức hạnh này
- Chương 281: Biết là bị lừa vẫn không thể không nhảy vào
- Chương 282: Một phép thử thật lớn
- Chương 283: Hung địa Diệt Vương
- Chương 284: Loạn thế sinh người tài
- Chương 285: Hổ phụ vô khuyển tử
- Chương 286: Trăm vạn năm???
- Chương 287: Rừng thiên binh
- Chương 288: Sai rồi sao...
- Chương 289: Có đúng hay không?
- Chương 290: Chém hắn là được
- Chương 291: Nuốt chửng - Trở về
- Chương 292: Thế Thú mười ba năm sau
- Chương 293: Nhập gia tùy tục
- Chương 294: Nhìn thấy Bạch Kỳ Thư
- Chương 295: Trải nghiệm nhỏ ở Thế Thú
- Chương 296: Viên mãn(Hoàn)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Nhật Ký Thú Cưng II: Bổn Chuột Ở Tu Chân Giới Cùng Rồng Lăn Lộn
Chương 161: Xuất quan
"Lão có đứng đây ngóng trăm năm cũng vậy thôi."
Bạch Cửu bắt chước lão, nằm trên ghế tre, lắc lư.
Tề Minh đứng trong sân, mắt vẫn nhìn về phương hướng xảy ra chấn động.
Đối với lời nó nói cũng không đáp lại.
"Nếu lão thả cái nơi này ra sớm, đại lục người cũng sẽ không khốn đốn. Có chuẩn bị trước, có sẵn tâm lý để đối mặt, cho dù gặp biến cố lớn hơn, họ cũng sẽ không hoang mang."
Bạch Cửu giống như đang nói chuyện phiếm, nói được bâng quơ.
"Ta chỉ là nói giỡn thôi. Hành động của lão thật sự rất vĩ đại. Vì đại lục hi sinh, lão không có sai. Nhưng lão có từng nghĩ, tu tiên vốn là làm chuyện nghịch thiên. Trăm vạn năm nay cũng không có người phi thăng được, lão nghĩ là vì sao?"
Vì sao?
Thật ra mỗi lần đại lục sắp có tai họa giáng xuống, thiên tài sẽ từng lớp từng lớp xuất hiện. Chiến tranh, cũng không chắc là xấu.
Phá rồi lập.
Lời này ý nghĩa không phải là như thế sao?
Nhưng Tề Minh cũng không có sai. Chỉ là... Dù lão cố gắng cỡ nào, đại lục cũng phải gánh chịu kiếp nạn nó nên gánh.
"Ngươi nói nhiều như vậy, không phải là vì muốn ta thả ngươi đi?"
Tề Minh đi guốc trong bụng nó.
"Ta vốn không phải người của Đông Thần. Chúng ta gặp kiếp nạn mới phải đến đây. Đến rồi còn bị các người đại lục tu sĩ dòm ngó, đuổi giết. Tại sao chúng ta phải bán mạng cho đại lục này?"
Bạch Cửu nó không ngốc. Cái gì đại nghĩa diệt thân, cũng phải là ngươi tình ta nguyện. Nếu kêu nó hy sinh vì Thế Thú, có khi nó sẽ làm. Không nói đâu xa, chỉ cần Long giới có chuyện, nó cũng sẽ không ngồi yên. Nhưng Đông Thần đại lục thì không.
Tề Minh trầm trầm nhìn nó.
"Nếu không phải vì mệnh, ta sẽ ở đây với lão? Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Nhưng bắt ta vì đại lục này hy sinh. Ta chỉ có cho nó thêm một mồi lửa, đốt trụi nó luôn cho xong."
Bạch Cửu không sợ lão.
Vì cứu nó, mười năm rồi Bạch Dữ vẫn còn bế quan. Nó đã mười năm không gặp Bạch Dữ, sao có thể vui cho được.
Cuộc nói chuyện đi vào bế tắc.
Tề Minh cũng không nói sẽ thả nó đi.
Hai người cứ giằng co như vậy thêm nữa năm.
Đại lục Đông Thần bên ngoài lúc này đang diễn ra một thịnh hội.
Thịnh hội do bốn tông môn lớn của Đông Thần đại lục cùng nhau chủ trì.
Mục đích là gom lại đám thanh niên tài tuấn của đại lục, chuẩn bị dốc lòng đào tạo.
Tại sao lại có chuyện này?
Tại vì đại lục sắp có kiếp nạn lớn. Nếu không muốn bị vùi đập, bọn họ phải hợp sức lại.
Đại hội lấy tên là Tam Thiên, kêu gọi toàn bộ tu sĩ tuổi dưới ba mươi đến tham gia.
Đại lục im lặng hơn mười năm, bắt đầu náo nhiệt lên. Nhưng lại là náo nhiệt trước giông bão.
"Các ngươi nói, tại sao bốn tông môn nay lại bắt tay với nhau?"
"Chuyện này đúng là quái lạ."
Bốn tông môn chưa từng lên tiếng nói về tai họa sắp tới của đại lục, vậy nên tu sĩ khắp nơi vẫn không hay biết gì.
"Không nói cái này, nói đám thiên tài vừa mới xuất hiện đi."
"Cái này ta biết. Thiếu chủ của Hồng Hạc Sơn Trang, năm nay mới hai lăm mà đã là Kim Đan đỉnh phong rồi."
"Xì! Kim Đan thôi. Đại đệ tử của Lạc Tố Tâm tiên tử nay đã là Nguyên Anh kỳ."
...
Một đám người bàn tán khắp nơi, vừa dồn về Tâm Thành, chuẩn bị xem thịnh hội.
Những thiên tài đã có tông môn nhưng chưa từng hót lên tiếng kêu nào, cũng sẽ ở trong thịnh hội này tỏa sáng.
"Gia gia, người mệt không?"
Đông Ninh lưng cõng Đông gia gia. Mắt thấy tường thành trước mặt thì mỉm cười.
Cuối cùng họ cũng đến rồi.
Đông gia gia mấy năm nay được thiên tài địa bảo Bạch Cửu để lại bồi dưỡng, tuy đã tám mươi nhưng nhìn vẫn phơi phới như lúc năm mươi. Cả đoạn đường đều là Đông Ninh cõng lão, sao có thể mệt.
"Không mệt. Nhưng sợ bây giờ Tâm Thành không có nơi cho chúng ta ở lại."
Nhìn cái lượng người đang ồ ạt đổ vào Tâm Thành thì bước.
"Ta nghe nói, tửu điếm lớn nhất Tâm Thành sẽ để dành cho những người tham gia đại hội lần này. Nên chắc vẫn có chỗ cho chúng ta thôi."
Bốn tông môn cũng không định để cho thí sinh đến tham gia phải ngủ đầu đường xó chợ đâu.
"Vậy tốt a."
Đông gia gia hài lòng gật gù.
Hai người vừa nói vừa đi vào cổng thành tấp nập.
...
Bạch Dữ mở bừng mắt ra, trên người hắn đã bám một tầng bụi dày, theo cử động của hắn mà rơi xuống.
Két!
Giống như đang chờ đợi hắn, hắn vừa tỉnh, cửa phòng đã mở ra. Từ bên ngoài đi vào hai người. Đó là Bạch Mặc và Cốc Mẫn Nguyệt.
Vì đại hội lần này nên Cốc Mẫn Nguyệt đã đến Tâm Thành. Nhưng bà không ở cùng tông môn mà theo Bạch Mặc đến ở bên cạnh Bạch Dữ.
Để thuận tiện cho việc bế quan, Bạch Dữ đã mua hắn một biệt viện trong thành. Nhà, tất nhiên là do Hàn Đồ tìm cho hắn.
"Mẫu thân, phụ thân."
Bạch Dữ đứng dậy nói.
"Ngươi tỉnh rồi. Cũng thật đúng lúc."
Bạch Mặc cười cười.
"Dạo này chấn động ở bí cảnh Chính Môn ngày một tăng. Bốn tông môn sau khi trải qua dò xét thì phát hiện, bí cảnh bên ngoài xuất hiện vết rách. Mà Mảng Sa Tông có người đã tính được, trong vòng ba năm, đại lục ắt loạn. Vậy nên, họ đã mở một thịnh hội, gom lại thiên tài, dốc lòng đào tạo, vì tương lai gánh vác đại lục tai ương."
Cốc Mẫn Nguyện giải thích cho hắn.
Hai người không ai nói về việc hắn cảnh giới có chút nào tăng.
Bạch Dữ tu vi trước là Long Vương tầng hai trung kỳ, bây giờ là tầng hai đỉnh phong. Hơn mười năm, hắn tăng lên như vậy thật sự là nhanh như vũ bão.
Nhưng trong một tầng cảnh giới, rất khó nhận ra khác biệt từ bên ngoài. Trừ khi đấu pháp...
"Nói vậy, hiện tại Tâm Thành rất náo nhiệt?"
Bạch Dữ nhàn nhạt nói. Trong lòng lại đang suy nghĩ rất nhiều chuyện.
"Ngươi tính làm gì?"
Bạch Mặc hỏi hắn.
"Có lẽ phải đợi Đông Thần triệt để hỗn loạn, chúng ta mới có cơ hội cứu ra tiểu chuột. Nhưng lúc đó trở lại Bắc Thần cũng không phải thời cơ tốt. Lỡ mang theo cái gì về..."
Bạch Dữ tuy không phải người đại nghĩa, nhưng ở Bắc Thần còn có Long giới, hắn làm gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng.
"Cũng không nói trước được. Đã lâu ngươi không đi gặp nó rồi."
Cốc Mẫn Nguyệt nhắc nhở hắn.
Bạch Dữ gật đầu, biến mất khỏi phòng.
Hai người Mặc Nguyệt nhìn nhau. Trong lòng họ cũng hy vọng mọi chuyện thuận lợi.
...
Bạch Dữ xuất hiện ở trước hạp cốc, nhìn bình phong chướng khí vẫn giống như trước kia, cũng không biết trong lòng là cảm giác gì.
Hắn nhấc chân bước vào chướng khí.
"Hử?"
Tề Minh đang nhập định củng cố phong ấn, cảm nhận thấy có người vừa bước vào thì lão tỉnh lại.
Lão phất tay, trước mặt đã hiện lên một mặt kính.
Bên trong mặt kính, thân ảnh Bạch Dữ đang rảo bước, không ngừng xuyên qua chướng khí.
Tiểu tử này...
Lão phất tay.
Bạch Dữ đã lập tức xuất hiện trên sườn núi.
Bạch Cửu đang nằm lắc lư trên ghế tre, nó bị sự xuất hiện bất thình lình của hắn làm cho giật cả mình.
Sau đó là vui vẻ không sao nói hết được.
"Bạch Dữ!!"
Tiểu chuột từ trên ghế phóng lên, trực tiếp đu trên người nam nhân.
Bạch Dữ giữ lấy nó, môi cũng không nhịn được mà nhếch lên.
"Bạch Dữ! Bạch Dữ! Bạch Dữ!"
Nó vừa dụi đầu vào hỏm cổ hắn vừa gọi không ngừng. Bao nhiêu nhớ nhung đều chuyển hết cho hắn, thế mới thể hiện được nó nhớ hắn cỡ nào.
"Ừm."
Nam nhân mềm giọng đáp lại.
"Hừ!"
Bỗng nhiên có tiếng hừ lạnh từ phía sau vang lên, đánh động hai người.
Bạch Cửu bắt chước lão, nằm trên ghế tre, lắc lư.
Tề Minh đứng trong sân, mắt vẫn nhìn về phương hướng xảy ra chấn động.
Đối với lời nó nói cũng không đáp lại.
"Nếu lão thả cái nơi này ra sớm, đại lục người cũng sẽ không khốn đốn. Có chuẩn bị trước, có sẵn tâm lý để đối mặt, cho dù gặp biến cố lớn hơn, họ cũng sẽ không hoang mang."
Bạch Cửu giống như đang nói chuyện phiếm, nói được bâng quơ.
"Ta chỉ là nói giỡn thôi. Hành động của lão thật sự rất vĩ đại. Vì đại lục hi sinh, lão không có sai. Nhưng lão có từng nghĩ, tu tiên vốn là làm chuyện nghịch thiên. Trăm vạn năm nay cũng không có người phi thăng được, lão nghĩ là vì sao?"
Vì sao?
Thật ra mỗi lần đại lục sắp có tai họa giáng xuống, thiên tài sẽ từng lớp từng lớp xuất hiện. Chiến tranh, cũng không chắc là xấu.
Phá rồi lập.
Lời này ý nghĩa không phải là như thế sao?
Nhưng Tề Minh cũng không có sai. Chỉ là... Dù lão cố gắng cỡ nào, đại lục cũng phải gánh chịu kiếp nạn nó nên gánh.
"Ngươi nói nhiều như vậy, không phải là vì muốn ta thả ngươi đi?"
Tề Minh đi guốc trong bụng nó.
"Ta vốn không phải người của Đông Thần. Chúng ta gặp kiếp nạn mới phải đến đây. Đến rồi còn bị các người đại lục tu sĩ dòm ngó, đuổi giết. Tại sao chúng ta phải bán mạng cho đại lục này?"
Bạch Cửu nó không ngốc. Cái gì đại nghĩa diệt thân, cũng phải là ngươi tình ta nguyện. Nếu kêu nó hy sinh vì Thế Thú, có khi nó sẽ làm. Không nói đâu xa, chỉ cần Long giới có chuyện, nó cũng sẽ không ngồi yên. Nhưng Đông Thần đại lục thì không.
Tề Minh trầm trầm nhìn nó.
"Nếu không phải vì mệnh, ta sẽ ở đây với lão? Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Nhưng bắt ta vì đại lục này hy sinh. Ta chỉ có cho nó thêm một mồi lửa, đốt trụi nó luôn cho xong."
Bạch Cửu không sợ lão.
Vì cứu nó, mười năm rồi Bạch Dữ vẫn còn bế quan. Nó đã mười năm không gặp Bạch Dữ, sao có thể vui cho được.
Cuộc nói chuyện đi vào bế tắc.
Tề Minh cũng không nói sẽ thả nó đi.
Hai người cứ giằng co như vậy thêm nữa năm.
Đại lục Đông Thần bên ngoài lúc này đang diễn ra một thịnh hội.
Thịnh hội do bốn tông môn lớn của Đông Thần đại lục cùng nhau chủ trì.
Mục đích là gom lại đám thanh niên tài tuấn của đại lục, chuẩn bị dốc lòng đào tạo.
Tại sao lại có chuyện này?
Tại vì đại lục sắp có kiếp nạn lớn. Nếu không muốn bị vùi đập, bọn họ phải hợp sức lại.
Đại hội lấy tên là Tam Thiên, kêu gọi toàn bộ tu sĩ tuổi dưới ba mươi đến tham gia.
Đại lục im lặng hơn mười năm, bắt đầu náo nhiệt lên. Nhưng lại là náo nhiệt trước giông bão.
"Các ngươi nói, tại sao bốn tông môn nay lại bắt tay với nhau?"
"Chuyện này đúng là quái lạ."
Bốn tông môn chưa từng lên tiếng nói về tai họa sắp tới của đại lục, vậy nên tu sĩ khắp nơi vẫn không hay biết gì.
"Không nói cái này, nói đám thiên tài vừa mới xuất hiện đi."
"Cái này ta biết. Thiếu chủ của Hồng Hạc Sơn Trang, năm nay mới hai lăm mà đã là Kim Đan đỉnh phong rồi."
"Xì! Kim Đan thôi. Đại đệ tử của Lạc Tố Tâm tiên tử nay đã là Nguyên Anh kỳ."
...
Một đám người bàn tán khắp nơi, vừa dồn về Tâm Thành, chuẩn bị xem thịnh hội.
Những thiên tài đã có tông môn nhưng chưa từng hót lên tiếng kêu nào, cũng sẽ ở trong thịnh hội này tỏa sáng.
"Gia gia, người mệt không?"
Đông Ninh lưng cõng Đông gia gia. Mắt thấy tường thành trước mặt thì mỉm cười.
Cuối cùng họ cũng đến rồi.
Đông gia gia mấy năm nay được thiên tài địa bảo Bạch Cửu để lại bồi dưỡng, tuy đã tám mươi nhưng nhìn vẫn phơi phới như lúc năm mươi. Cả đoạn đường đều là Đông Ninh cõng lão, sao có thể mệt.
"Không mệt. Nhưng sợ bây giờ Tâm Thành không có nơi cho chúng ta ở lại."
Nhìn cái lượng người đang ồ ạt đổ vào Tâm Thành thì bước.
"Ta nghe nói, tửu điếm lớn nhất Tâm Thành sẽ để dành cho những người tham gia đại hội lần này. Nên chắc vẫn có chỗ cho chúng ta thôi."
Bốn tông môn cũng không định để cho thí sinh đến tham gia phải ngủ đầu đường xó chợ đâu.
"Vậy tốt a."
Đông gia gia hài lòng gật gù.
Hai người vừa nói vừa đi vào cổng thành tấp nập.
...
Bạch Dữ mở bừng mắt ra, trên người hắn đã bám một tầng bụi dày, theo cử động của hắn mà rơi xuống.
Két!
Giống như đang chờ đợi hắn, hắn vừa tỉnh, cửa phòng đã mở ra. Từ bên ngoài đi vào hai người. Đó là Bạch Mặc và Cốc Mẫn Nguyệt.
Vì đại hội lần này nên Cốc Mẫn Nguyệt đã đến Tâm Thành. Nhưng bà không ở cùng tông môn mà theo Bạch Mặc đến ở bên cạnh Bạch Dữ.
Để thuận tiện cho việc bế quan, Bạch Dữ đã mua hắn một biệt viện trong thành. Nhà, tất nhiên là do Hàn Đồ tìm cho hắn.
"Mẫu thân, phụ thân."
Bạch Dữ đứng dậy nói.
"Ngươi tỉnh rồi. Cũng thật đúng lúc."
Bạch Mặc cười cười.
"Dạo này chấn động ở bí cảnh Chính Môn ngày một tăng. Bốn tông môn sau khi trải qua dò xét thì phát hiện, bí cảnh bên ngoài xuất hiện vết rách. Mà Mảng Sa Tông có người đã tính được, trong vòng ba năm, đại lục ắt loạn. Vậy nên, họ đã mở một thịnh hội, gom lại thiên tài, dốc lòng đào tạo, vì tương lai gánh vác đại lục tai ương."
Cốc Mẫn Nguyện giải thích cho hắn.
Hai người không ai nói về việc hắn cảnh giới có chút nào tăng.
Bạch Dữ tu vi trước là Long Vương tầng hai trung kỳ, bây giờ là tầng hai đỉnh phong. Hơn mười năm, hắn tăng lên như vậy thật sự là nhanh như vũ bão.
Nhưng trong một tầng cảnh giới, rất khó nhận ra khác biệt từ bên ngoài. Trừ khi đấu pháp...
"Nói vậy, hiện tại Tâm Thành rất náo nhiệt?"
Bạch Dữ nhàn nhạt nói. Trong lòng lại đang suy nghĩ rất nhiều chuyện.
"Ngươi tính làm gì?"
Bạch Mặc hỏi hắn.
"Có lẽ phải đợi Đông Thần triệt để hỗn loạn, chúng ta mới có cơ hội cứu ra tiểu chuột. Nhưng lúc đó trở lại Bắc Thần cũng không phải thời cơ tốt. Lỡ mang theo cái gì về..."
Bạch Dữ tuy không phải người đại nghĩa, nhưng ở Bắc Thần còn có Long giới, hắn làm gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng.
"Cũng không nói trước được. Đã lâu ngươi không đi gặp nó rồi."
Cốc Mẫn Nguyệt nhắc nhở hắn.
Bạch Dữ gật đầu, biến mất khỏi phòng.
Hai người Mặc Nguyệt nhìn nhau. Trong lòng họ cũng hy vọng mọi chuyện thuận lợi.
...
Bạch Dữ xuất hiện ở trước hạp cốc, nhìn bình phong chướng khí vẫn giống như trước kia, cũng không biết trong lòng là cảm giác gì.
Hắn nhấc chân bước vào chướng khí.
"Hử?"
Tề Minh đang nhập định củng cố phong ấn, cảm nhận thấy có người vừa bước vào thì lão tỉnh lại.
Lão phất tay, trước mặt đã hiện lên một mặt kính.
Bên trong mặt kính, thân ảnh Bạch Dữ đang rảo bước, không ngừng xuyên qua chướng khí.
Tiểu tử này...
Lão phất tay.
Bạch Dữ đã lập tức xuất hiện trên sườn núi.
Bạch Cửu đang nằm lắc lư trên ghế tre, nó bị sự xuất hiện bất thình lình của hắn làm cho giật cả mình.
Sau đó là vui vẻ không sao nói hết được.
"Bạch Dữ!!"
Tiểu chuột từ trên ghế phóng lên, trực tiếp đu trên người nam nhân.
Bạch Dữ giữ lấy nó, môi cũng không nhịn được mà nhếch lên.
"Bạch Dữ! Bạch Dữ! Bạch Dữ!"
Nó vừa dụi đầu vào hỏm cổ hắn vừa gọi không ngừng. Bao nhiêu nhớ nhung đều chuyển hết cho hắn, thế mới thể hiện được nó nhớ hắn cỡ nào.
"Ừm."
Nam nhân mềm giọng đáp lại.
"Hừ!"
Bỗng nhiên có tiếng hừ lạnh từ phía sau vang lên, đánh động hai người.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Xuyên không đầy hài hước
- Chương 2: Dụ dỗ, bắt cóc
- Chương 3: Tìm không thấy
- Chương 4: Đồ Thiên thế giới
- Chương 5: Thẳng thắn đối đãi
- Chương 6: Lẫn nhau tìm hiểu
- Chương 7: Thiên phú dị bẩm
- Chương 8: Trộm lừa thiên đạo
- Chương 9: "Xác" chuột trong hồ Nước
- Chương 10: Không phải không thể trở về
- Chương 11: Kết hạch
- Chương 12: Trẻ nhỏ ham chơi
- Chương 13: Thiên đạo phái tới
- Chương 14: Lôi kiếp cấp hai yêu đan
- Chương 15: Bạch Thương Long Vương
- Chương 16: Lai lịch đáng ngờ
- Chương 17: Vạn vật coi trọng cơ duyên
- Chương 18: Muốn học luyện đan
- Chương 19: Luyện đan là nghề phá của
- Chương 20: Luyện đan sư cấp một
- Chương 21: Rời khỏi Long giới
- Chương 22: Đạo lý khi hành tẩu tu chân giới
- Chương 23: Bắc Giới thành
- Chương 24: Bán đan dược
- Chương 25: Gặp cướp
- Chương 26: Không phải Thế Thú
- Chương 27: Thú triều
- Chương 28: Tắm mát
- Chương 29: Rồng chi mà bá đạo
- Chương 30: Ngươi thấy rồng làm gì?
- Chương 31: Khúc Tử Nhi
- Chương 32: Chặt tay cướp nhẫn
- Chương 33: Không ngừng nhớ thương
- Chương 34: Cầu xin ngươi!
- Chương 35: Tài đại khí thô
- Chương 36: Ta xấu vậy sao?
- Chương 37: Từ trên trời rớt xuống
- Chương 38: Nó oan lắm...
- Chương 39: Lôi kiếp cấp sáu
- Chương 40: Cái giá phải trả... Quá đắc
- Chương 41: Mâu thuẫn
- Chương 42: Xa cách
- Chương 43: Thời gian như thoi đưa
- Chương 44: Tâm tư của Khúc Tử Nhi
- Chương 45: Tai bay vạ gió
- Chương 46: Ngươi quỳ xuống cũng không được!
- Chương 47: Thích ta nhỏ?
- Chương 48: Ngươi sẽ có bạn lữ sao?
- Chương 49: Không thể vãn hồi
- Chương 50: Đại hội luyện đan sư
- Chương 51: Dung hợp Mộc Liên Tâm hỏa diễm
- Chương 52: Muốn tạo phản
- Chương 53: Huy hiệu luyện đan sư cấp năm
- Chương 54: Đan kiếp
- Chương 55: Đại hội bắt đầu
- Chương 56: Nhận biết dược liệu
- Chương 57: Hoàng Âm và Lục Âm
- Chương 58: Khảo nghiệm tinh thần lực
- Chương 59: Thâm tàng bất lộ, ngốc nghếch ngây thơ
- Chương 60: Bọn họ chơi ác lắm...
- Chương 61: Cường Thắng Đan
- Chương 62: Không có đan hương
- Chương 63: Đan dược cực phẩm
- Chương 64: Không thể kiềm chế
- Chương 65: Khế ước song tu đạo lữ
- Chương 66: Muốn, muốn nữa, muốn mãi
- Chương 67: Đại hội ngày cuối
- Chương 68: Đan dược cấp bảy
- Chương 69: Vì nàng là người tốt?
- Chương 70: Rời đi Đan thành
- Chương 71: Í ọ í e mà cũng dẫn đến lôi kiếp?
- Chương 72: Di tích thành cổ trên không
- Chương 73: Cưỡng ép phá hủy kết giới
- Chương 74: Ý nghĩ muốn sống
- Chương 75: Khảo nghiệm
- Chương 76: Ăn gian - Gặp lại
- Chương 77: Đạo Kính Chân Tiên
- Chương 78: Nóc hay trần?
- Chương 79: Bí mật động phủ
- Chương 80: Cái số lận đận
- Chương 81: Đông Thần đại lục
- Chương 82: Ở lại Đông gia
- Chương 83: Thánh nữ Cổ Thiên Điện
- Chương 84: Sống lâu, chuyện gì cũng có thể xảy ra
- Chương 85: Bị bắt nạt
- Chương 86: Ta nhớ ngươi lắm!!
- Chương 87: Bày tỏ với Đông Ninh
- Chương 88: Hai bút cùng vẽ
- Chương 89: Thánh thành
- Chương 90: Nghịch lân
- Chương 91: Chấp niệm
- Chương 92: Thần thần bí bí
- Chương 93: Đệ tử đầu tiên
- Chương 94: Tiểu biệt thắng tân hôn(h)
- Chương 95: Bạch tuột nướng
- Chương 96: Mẫu bằng tử quý
- Chương 97: Đến phá đại điển nhà người ta
- Chương 98: Đẹp cũng thành xấu
- Chương 99: Mục đích thật sự
- Chương 100: Trăm điều cũng là rồng của nó
- Chương 101: Tranh công
- Chương 102: Tìm được cả hai
- Chương 103: Dựng dục tiểu long?
- Chương 104: Ngốc muốn chết
- Chương 105: Còn phải sinh tiểu long cho ngươi
- Chương 106: Dòng sông nham tương
- Chương 107: Không muốn chia tách nữa
- Chương 108: Độc vụ sâm lâm
- Chương 109: Mị Liên Hương(H)
- Chương 110: Tinh thần phân liệt(H)
- Chương 111: Chiến trường thượng cổ
- Chương 112: Phương pháp luyện chế khôi lỗi
- Chương 113: Muốn bại lộ thân phận
- Chương 114: Leo Thiên Thê
- Chương 115: Lỡ chân
- Chương 116: Đỉnh Thiên Thê
- Chương 117: Tranh chấp
- Chương 118: Tìm chỗ kín đáo(H)
- Chương 119: Bồ Đề Tâm
- Chương 120: Cần cố gắng thêm
- Chương 121: Pháp bảo cấp một
- Chương 122: Phiền toái dính lên người
- Chương 123: Lão cũng nghĩ như vậy?
- Chương 124: Giao dịch
- Chương 125: Thiên đạo chứng
- Chương 126: Thiên đạo chứng
- Chương 127: Lừa gạt chặn giết
- Chương 128: Biết sai rồi cũng phải chịu phạt
- Chương 129: Tính toán thiệt hơn
- Chương 130: Cửu Thược Linh tới tay
- Chương 131: Bị trộm?
- Chương 132: Nhà giàu mới nổi
- Chương 133: Đấu giá bắt đầu
- Chương 134: Mọi chuyện thuận lợi
- Chương 135: Vị trí của Tiêm Nha Cốt Đằng
- Chương 136: Đánh ra ngoài
- Chương 137: Mắng chửi đến điên rồi
- Chương 138: Thân phận bại lộ - Độ kiếp Yêu Vương
- Chương 139: Thần hồn ly thể
- Chương 140: Tức chết người không đền mạng
- Chương 141: Song kiếm hợp bích
- Chương 142: Sóng ngầm
- Chương 143: Đại thúc trung niên
- Chương 144: Thiên đạo mở mắt
- Chương 145: Luyện chế Thái Dương Đan
- Chương 146: Nguyên nhân
- Chương 147: Giao dịch - Chữa bệnh
- Chương 148: Tiêm Nha Cốt Đằng
- Chương 149: Giật cả mình
- Chương 150: Lão nhân thần bí
- Chương 151: Trăm năm
- Chương 152: Mạn Đà La Sương
- Chương 153: Tạo Hóa Đan
- Chương 154: Ngụy cấp chín
- Chương 155: Không có phúc hưởng
- Chương 156: Bắt đầu luyện chế khôi lỗi
- Chương 157: Biện pháp trở về
- Chương 158: Bạch Mặc
- Chương 159: Ngủ đông
- Chương 160: Trùng phùng
- Chương 161: Xuất quan
- Chương 162: 30 năm đổi tiểu chuột
- Chương 163: Nhận lầm rồi
- Chương 164: Trước sau gì cũng đi
- Chương 165: Đông gia biến cố(H)
- Chương 166: Rời đi Đông Thần
- Chương 167: Tiểu long... Là ngươi sao?
- Chương 168: Cứu "khỉ"
- Chương 169: Tình trạng Bắc Thần
- Chương 170: Bị trùng nhớ thương
- Chương 171: Lừa dối chạy
- Chương 172: Tiểu tử lỳ lợm
- Chương 173: Người quen cũ
- Chương 174: Là người tốt
- Chương 175: Dốc cạn vốn cũng phải nuôi
- Chương 176: Ngày một hỗn loạn
- Chương 177: Long Môn mở
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184: Thương tâm - Liều mạng.
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191: Cùng nhau độ kiếp
- Chương 192: Mỹ nhân trong hồ
- Chương 193: Ngư ông đắc lợi
- Chương 194: Âm mưu
- Chương 195: Không gây nổi sóng gió
- Chương 196: Nơi tránh gió
- Chương 197: Cố tình gây sự
- Chương 198: Ghen
- Chương 199: Bá đạo như vậy
- Chương 200: Muốn nữa không(H)
- Chương 201: Mỏ tinh thạch cực phẩm?
- Chương 202: Tâm tư Khúc Tử Nhi
- Chương 203: Hợp tác
- Chương 204: Chuẩn bị hành động
- Chương 205: Đi trước một bước
- Chương 206: Tâm mạch
- Chương 207: Rời đi
- Chương 208: Mâu Mân
- Chương 209: Thảm sát - Cứu người
- Chương 210: Chặt đứt ý nghĩ viễn vong(H)
- Chương 211: Chia chát
- Chương 212: Còn sống rất tốt
- Chương 213: Hành động lỗ mãng
- Chương 214: Không thả đi nữa
- Chương 215: Quyết định vậy đi
- Chương 216: Mang thân đến đổi
- Chương 217: Cưỡng ép tạo ra.
- Chương 218: Bị lộ rồi.
- Chương 219: Chơi thật vui.
- Chương 220: Cưỡng ép tạo ra.
- Chương 221: Bị lộ rồi.
- Chương 222: Chơi thật vui.
- Chương 223: Vấn đề chủng tộc
- Chương 224: Khinh bạc
- Chương 225: Mặt sáng mặt tối, chính tà bất phân
- Chương 226: Là may mắn hay xui xẻo?
- Chương 227: Ngươi thật ngon(h)...
- Chương 228: Đánh bậy đánh bạ
- Chương 229: Trả giá thật lớn
- Chương 230: Trở lại Đan thành
- Chương 231: Đòi phúc lợi
- Chương 232: Phá quán
- Chương 233: Làm ăn buôn bán là như vậy
- Chương 234: Đại các chủ
- Chương 235: Cữu cữu
- Chương 236: Đi trước Cốc Sơn
- Chương 237: Nó nháo
- Chương 238: Bỏ con lấy mẹ?
- Chương 239: Chơi theo phong cách đại gia
- Chương 240: Tử Liên Tâm Dực
- Chương 241: Tâm thuật bất chánh
- Chương 242: Làm sao có thể?
- Chương 243: Lợi dụng lẫn nhau
- Chương 244: Cao hơn ngài
- Chương 245: Tiến hành chữa trị
- Chương 246: Đi dạo Cốc gia
- Chương 247: Huyết Thạch Hoa
- Chương 248: Không nói lý lẽ
- Chương 249: Họp gia tộc
- Chương 250: Đoán già đoán non
- Chương 251: Cường thế trấn áp
- Chương 252: Cảnh trong gương
- Chương 253: Không trở lại
- Chương 254: Chuẩn bị bế quan
- Chương 255: Ngủ một giấc thôi...
- Chương 256: Bốn trăm năm - Bình cảnh
- Chương 257: Đi tìm cơ duyên
- Chương 258: Lễ vật đổi linh tửu
- Chương 259: Tùy tiện đi dạo
- Chương 260: Không sơn gặp cố nhân
- Chương 261: Không được đi một mình... Có nghe không?
- Chương 262: Tâm ma kiếp
- Chương 263: Lôi kiếp phi thăng
- Chương 264: Năng lực chưa khống chế được
- Chương 265: Uẩn Thiên thế giới
- Chương 266: Thấy là phải chạy
- Chương 267: Đại Thiên thế lực
- Chương 268: Diễn tinh
- Chương 269: Ngươi lừa ta dối
- Chương 270: Ngươi nói: Ta sinh hay hắn sinh?
- Chương 271: Muốn sinh rồi
- Chương 272: Quả trứng hoàng kim
- Chương 273: Mất chuột
- Chương 274: Phát giận
- Chương 275: Gặp gỡ Bạch Đình
- Chương 276: Là thiên đạo phải không?
- Chương 277: Một ngày bằng một trăm năm
- Chương 278: Cuộc gặp gỡ nơi tận cùng của thế giới
- Chương 279: Cả ánh sáng lẫn bóng tối
- Chương 280: Đều là cái đức hạnh này
- Chương 281: Biết là bị lừa vẫn không thể không nhảy vào
- Chương 282: Một phép thử thật lớn
- Chương 283: Hung địa Diệt Vương
- Chương 284: Loạn thế sinh người tài
- Chương 285: Hổ phụ vô khuyển tử
- Chương 286: Trăm vạn năm???
- Chương 287: Rừng thiên binh
- Chương 288: Sai rồi sao...
- Chương 289: Có đúng hay không?
- Chương 290: Chém hắn là được
- Chương 291: Nuốt chửng - Trở về
- Chương 292: Thế Thú mười ba năm sau
- Chương 293: Nhập gia tùy tục
- Chương 294: Nhìn thấy Bạch Kỳ Thư
- Chương 295: Trải nghiệm nhỏ ở Thế Thú
- Chương 296: Viên mãn(Hoàn)
- bình luận