Từ Cẩm Chi - Chương 121: Quế di.
Chương trước- Chương 1: Nhận lầm
- Chương 2: Nhận thức
- Chương 3: Giấc Mơ Kinh Hoàng
- Chương 4: Xuất Hiện.
- Chương 5: Trước Mắt
- Chương 6: Biểu Ca
- Chương 7: Nhũ mẫu.
- Chương 8: Gia Tài.
- Chương 9: Lời chào
- Chương 10: Hồi Ức
- Chương 11: Linh Hầu.
- Chương 12: Màu Xanh Tươi.
- Chương 13: Kinh Mã.
- Chương 14: Chiếc Áo Đỏ.
- Chương 15: Truy cứu trách nhiệm.
- Chương 16: Nhận Chủ.
- Chương 17: Kẻ Đồng Phạm.
- Chương 18: Lời Nói Thoải Mái.
- Chương 19: Âm Thầm Trợ Giúp.
- Chương 20: Lời Mời.
- Chương 21: Thu hải đường.
- Chương 22: Nhân chứng.
- Chương 23: Tự cứu.
- Chương 24: Không Được.
- Chương 25: Báo ứng.
- Chương 26: Dũng Khí.
- Chương 27: Ý định rời đi.
- Chương 28: Thư Cục.
- Chương 29: Tái Ngộ.
- Chương 30: Du Ký
- Chương 31: Nhờ vả.
- Chương 32: Đánh Người.
- Chương 33: Mâu Thuẫn Nổ Ra.
- Chương 34: Hỏi Giá.
- Chương 35: Cuộc Đấu Trí.
- Chương 36: Hợp tác.
- Chương 37: Thành giao.
- Chương 38: Đều phải có.
- Chương 39: Hạ màn.
- Chương 40: Người Tốt.
- Chương 41: Biểu muội.
- Chương 42: Xem Thường.
- Chương 43: Mưu trí thu phục
- Chương 44: Tìm được.
- Chương 45: Trăng Tròn.
- Chương 46: Bắt giữ.
- Chương 47: Giải Lên Quan Phủ.
- Chương 48: Xin Tiền.
- Chương 49: Bản thảo.
- Chương 50: Tương Trợ.
- Chương 51: Chủ Mưu.
- Chương 52: Ước kiến.
- Chương 53: Nói Rõ.
- Chương 54: Bắt Đầu Bán Ra.
- Chương 55: Đồng cam cộng khổ.
- Chương 56: Khách Nhân.
- Chương 57: Thăm dò lời nói.
- Chương 58: Con đường tắt.
- Chương 59: Lén Nhìn.
- Chương 60: Gặp Gỡ.
- Chương 61: Đến thăm.
- Chương 62: Lễ Bái.
- Chương 63: Bóng tối.
- Chương 64: Sát Ý.
- Chương 65: Suy ngẫm.
- Chương 66: Duyệt Lai.
- Chương 67: Khác Biệt.
- Chương 68: Người tốt.
- Chương 69: Nghi ngờ.
- Chương 70: Bại Lộ.
- Chương 71: Buông tha.
- Chương 72: Thăm lại.
- Chương 73: Kinh tâm.
- Chương 74: Nhắc nhở.
- Chương 75: Sai lầm.
- Chương 76: Người nào.
- Chương 77: Tang sự.
- Chương 78: Tình cờ gặp gỡ.
- Chương 79: Trung Thu.
- Chương 80: Khó khăn.
- Chương 81: Tố Tố.
- Chương 82: Thỉnh cầu.
- Chương 83: Thương Yêu.
- Chương 84: Hướng đi
- Chương 85: Khánh Vương Gia.
- Chương 86: Báo tin.
- Chương 87: Quá khứ.
- Chương 88: Mua Hoa.
- Chương 89: Náo Loạn.
- Chương 90: Chọn ngày không bằng gặp ngày.
- Chương 91: Quảng bá.
- Chương 92: Bị Đuổi Ra Khỏi Thư Quán.
- Chương 93: Lời mời.
- Chương 94: Trùng Dương.
- Chương 95: Tính Toán.
- Chương 96: Trưởng công chúa.
- Chương 97: Kết Duyên.
- Chương 98: Nổi Giận.
- Chương 99: Bị đòn.
- Chương 100: Ban thưởng.
- Chương 101: Mời Đến Phủ.
- Chương 102: Mềm Mại.
- Chương 103: Tú Vương gia.
- Chương 104: Nội Thị Mua Sách.
- Chương 105: Chuẩn bị trước cơn mưa.
- Chương 106: Thức Đêm.
- Chương 107: Hiểu Biết.
- Chương 108: Án mạng.
- Chương 109: Sóng Gió.
- Chương 110: Gây Khó Dễ.
- Chương 111: Quả báo thực sự tồn tại
- Chương 112: Mời Khách.
- Chương 113: Thẩm Vấn.
- Chương 114: Tiến triển.
- Chương 115: Nhân Chứng.
- Chương 116: Bắt giữ.
- Chương 117: Khéo quá hóa vụng.
- Chương 118: Bị Niêm Phong.
- Chương 119: Có lý lắm.
- Chương 120: Từng quen thuộc.
- Chương 121: Quế di.
- Chương 122: Bánh xốp vàng.
- Chương 123: Lộ Tẩy.
- Chương 124: Không thích
- Chương 125: Kẻ tự nguyện mắc câu.
- Chương 126: Lời Tiên Tri.
- Chương 127: Cầu quẻ.
- Chương 128: Giả thần giả quỷ.
- Chương 129: Chạm Trán.
- Chương 130: Có yêu cầu.
- Chương 131: Không chấp nhận số phận.
- Chương 132: Cầu cứu.
- Chương 133: Có chuẩn bị.
- Chương 134: Xé Rách Mặt.
- Chương 135: Ta chính là uy h.i.ế.p ngươi.
- Chương 136: Đối sổ.
- Chương 137: Đòi lại.
- Chương 138: Đi mời Hạ Đại nhân.
- Chương 139: Thù lao của Hạ đại nhân.
- Chương 140: Gom Tiền.
- Chương 141: Nhận Tiền.
- Chương 142: Hạ Đại Nhân Ngây Dại.
- Chương 143: Lo Sợ.
- Chương 144: Nỗi đau xé lòng của Quế ma ma.
- Chương 145: Có một chút rung động.
- Chương 146: Không sao cả.
- Chương 147: Tiến triển.
- Chương 148: Ảo Giác.
- Chương 149: Theo Dõi.
- Chương 150: Thất Vọng.
- Chương 151: Giả Thần Giả Quỷ.
- Chương 152: Ngươi là ai?
- Chương 153: Cuộc Gặp Gỡ Tốt Đẹp.
- Chương 154: Đồng hành.
- Chương 155: Quỷ đè giường.
- Chương 156: Đều là đất của cô nương nhà ta.
- Chương 157: Khấu tiểu thư trở thành món ngon trong mắt mọi người.
- Chương 158: Ta Không Lấy Vợ.
- Chương 159: Xuyến Công chúa.
- Chương 160: Kính rượu.
- Chương 161: Say rượu.
- Chương 162: Thổ Lộ Lời Thật Lòng.
- Chương 163: Tỉnh Rượu
- Chương 164: Tính Sổ.
- Chương 165: Ai Thắng?
- Chương 166: Giả Vờ Hồ Đồ.
- Chương 167: Phát hành *Tây Du*.
- Chương 168: Náo Nhiệt.
- Chương 169: Tuyết Đến.
- Chương 170: Dùng d.a.o mổ trâu.
- Chương 171: Lễ tạ.
- Chương 172: Tai họa.
- Chương 173: Từ Chối
- Chương 174: Thiên tai.
- Chương 175: Lạp Bát.
- Chương 176: Chưa thấu hiểu.
- Chương 177: Sụp đổ.
- Chương 178: Khấu tiểu thư thật sự biết xem tướng.
- Chương 179: Áo bông.
- Chương 180: Người phát cháo là ai?
- Chương 181: Thần kỳ.
- Chương 182: Phương pháp gây quỹ.
- Chương 183: Khấu tiểu thư quyên bạc.
- Chương 184: Cữu cữu đừng quyên góp nhiều quá!
- Chương 185: Yến tiệc tại Hà Viên.
- Chương 186: Gặp Hoàng thượng.
- Chương 187: Khấu tiểu thư và Trẫm giống nhau.
- Chương 188: Hạ đại nhân đến phủ Thiếu khanh.
- Chương 189: Tân Diệu vào cung.
- Chương 190: Phụng mệnh rời kinh.
- Chương 191: Đêm Trừ Tịch (giao thừa).
- Chương 192: Vào cung chúc Tết.
- Chương 193: Ác ý.
- Chương 194: Quản "chuyện bao đồng".
- Chương 195: Chúc Tết.
- Chương 196: Nguyên Tiêu.
- Chương 197: Cứu giúp.
- Chương 198: Khánh Vương hồi kinh.
- Chương 199: Vẻ vang.
- Chương 200: Kiếm chuyện.
- Chương 201: Chào đón Đại nhân trở về kinh.
- Chương 202: Mật báo Hoàng thượng.
- Chương 203: Thiếu niên ấy.
- Chương 204: Sát Cố Xương Bá.
- Chương 205: Suy đoán của Hưng Nguyên Đế.
- Chương 206: Đợi.
- Chương 207: Thất vọng.
- Chương 208: Linh Hầu Tiễn Biệt.
- Chương 209: An táng.
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Từ Cẩm Chi
Chương 121: Quế di.
Tân Diệu nghe tin phó chỉ huy Hàn bị cách chức từ miệng Hạ Thanh Tiêu.
“Khổng Ngự sử dâng sớ buộc tội phó chỉ huy Hàn quấy nhiễu dân chúng, khiến khổ chủ phải mất mạng.”
Loại người như phó chỉ huy Hàn, vốn quen làm mưa làm gió, nếu muốn tìm sai sót của hắn thì có thừa. Căn bản không cần kéo Thư quán Thanh Tùng vào.
“Khổng Ngự sử?” Tân Diệu lập tức nghĩ đến huynh muội Khổng Duệ. “Chẳng lẽ có liên quan đến phủ Trưởng công chúa?”
So với sóng gió lớn do cái c.h.ế.t của tiên sinh Bình An gây ra, việc phó chỉ huy Hàn gây khó dễ cho Thư quán Thanh Tùng chẳng qua chỉ là một đợt sóng nhỏ, sớm đã chẳng còn dấu vết. Ngoài phủ Trưởng công chúa, nơi từng chịu ân tình của nàng, Tân Diệu không nghĩ ra ai sẽ nắm lấy nhược điểm của phó chỉ huy Hàn vào thời điểm này.
Hạ Thanh Tiêu khẽ cười: “Đúng vậy, Khổng Ngự sử là cháu của Trưởng công chúa Chiêu Dương, cũng là đường huynh của Tĩnh An Hầu.”
Hiện giờ chắc hẳn nhiều người đã biết Trưởng công chúa Chiêu Dương đặc biệt quan tâm đến ân nhân cứu mạng con gái bà - Khấu cô nương.
Tân Diệu cảm thấy ấm lòng.
Nàng giúp người không mong đền đáp, nhưng việc đối phương có lòng cảm kích khiến nàng cảm thấy mình không giúp nhầm người.
“Thế còn việc Thư quán Nhã Tâm bị niêm phong thì sao?” Tân Diệu vốn nghĩ ngày Thư quán Nhã Tâm bị niêm phong sẽ gặp được Hạ Thanh Tiêu để giải tỏa nghi hoặc trong lòng, nhưng không ngờ mãi hôm nay mới được thấy hắn.
Nào ngờ hôm qua Hạ đại nhân đã ghé qua, nhưng bị Khổng công tử mở miệng đòi mua một trăm bộ *Họa Bì* dọa cho chạy mất.
“Bệ hạ nghe nói Thư quán Nhã Tâm tung tin đồn nhảm, rất phẫn nộ.”
Tân Diệu khẽ gật đầu.
Quả nhiên như vậy, nếu không, Thư quán Nhã Tâm làm sao đến cả một cơ hội phản kháng cũng không có.
“Còn phải cảm ơn Hạ đại nhân đã nói giúp cho Thư quán Thanh Tùng. Nếu hôm nay Hạ đại nhân rảnh, ta mời ngài một bữa cơm.”
Hạ Thanh Tiêu lập tức nhớ đến bữa ăn ở Phong Vị Lâu tốn hơn hai mươi lượng bạc.
“Khụ, hôm nay ta có việc, Khấu tiểu thư không cần khách sáo vậy đâu.”
Hạ Thanh Tiêu vội vã rời đi, trông có chút dáng vẻ như đào tẩu.
Mấy ngày sau gió yên biển lặng, Tân Diệu dành phần lớn thời gian ở trong phòng viết sách, khi mệt thì ra trước cửa thư quán xem xét.
Thư quán không có sách mới để bán nên không còn cảnh xếp hàng dài, nhưng nhờ thư quán đối diện sụp đổ mà các loại sách khác cũng được bán lai rai, dần vào trạng thái kinh doanh ổn định.
Hôm ấy, thư quán xuất hiện một phụ nhân trung niên dung mạo thanh tú.
Hồ chưởng quầy đang nhắm mắt dưỡng thần thì nghe một giọng nói ôn nhu vang lên: “Xin hỏi, đây là thư quán đúng không?”
Lão chưởng quầy mở mắt, nhìn thấy một phụ nhân ăn mặc chỉnh tề, trong lòng thầm tiếc.
Nhìn dáng vẻ đoan trang, nhưng hình như đầu óc lại không sáng sủa cho lắm.
Lưu Chu chau mày, tiến lên tiếp đón: “Đây đúng là thư quán. Quý khách muốn mua sách gì?”
Bảng hiệu treo ngoài cửa rõ ràng, sách xếp từng hàng, nếu không phải thư quán thì chẳng lẽ là tiệm phấn son sao?
“Có sách du ký không?” Phụ nhân nghĩ đến những quyển sách Hạ Thanh Tiêu mang về hầu phủ, liền hỏi.
Phụ nhân này chính là Quế di, người đã chăm sóc Hạ Thanh Tiêu từ nhỏ.
Bà đã sớm có ý định đến Thư quán Thanh Tùng xem thử. Nghe nói chủ nhân của Thư quán Thanh Tùng là một cô nương trẻ tuổi, rất nổi danh ở kinh thành, mọi người đều gọi nàng là Khấu cô nương.
Khấu cô nương, có phải là nguyên nhân khiến đứa trẻ ấy hành xử khác thường?
“Ngài đi theo tôi, sách du ký của chúng tôi đều ở kệ này.” Lưu Chu dẫn bà đến kệ sách mà Hạ Thanh Tiêu thường xuyên đứng xem.
Quế di lướt qua mấy quyển sách, chắc chắn là không có chút hứng thú nào, nhưng vì không thấy Khấu cô nương, bà vẫn chọn đại một quyển để lật.
Lưu Chu đứng bên cạnh, đã quen với việc có những người chỉ xem mà không mua, nên không tỏ thái độ gì. Điều duy nhất hắn không hiểu là sao mấy người này lại đặc biệt thích du ký đến vậy?
Quế di cố nén sự ngượng ngùng, lật sách một lúc rồi ngầm quyết định không tiếp tục nữa, lặng lẽ bước đến quầy thanh toán.
Bà không giỏi trong việc kéo dài thời gian, có lẽ hôm nay sẽ ra về mà không đạt được mục đích.
Quế di vừa đến gần quầy thu tiền, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng gọi: “Đông gia!”
Bà lập tức quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu nữ áo xanh đơn giản bước ra từ phía sau.
Cô nương này có chiếc mũi cao, đôi môi anh đào, vô cùng xinh đẹp, đôi mắt trong sáng đen láy lại càng làm vẻ đẹp ấy thêm phần thanh thoát.
Quế di ngay lập tức nhớ đến Trưởng công chúa Chiêu Dương.
Khấu cô nương này, thật giống như Trưởng công chúa Chiêu Dương.
Phát hiện này khiến Quế di trong lòng không khỏi mâu thuẫn.
Bà yêu thích Trưởng công chúa Chiêu Dương, nhưng lại không thích người kia.
Dĩ nhiên, bà chỉ là một nô tỳ, cảm tình yêu thích hay không cũng chẳng có gì quan trọng, quan trọng là Hầu gia.
Liệu Khấu cô nương có phải là người khiến Hầu gia động lòng?
Tân Diệu nhìn thấy Quế di, ngẩn ra một chút.
Phụ nhân trước mặt nàng trông thật quen thuộc.
Vì cảm giác quen thuộc ấy, Tân Diệu nở một nụ cười: “Quý khách có phải là muốn thanh toán không?”
“Ồ!” Quế di liếc nhìn quyển sách du ký trong tay, vội vàng đặt nó lên quầy, “Thanh toán.”
“Một lượng bạc, cảm ơn.” Lưu Chu báo giá.
Quế di giật mình.
Thật là đắt!
Nghĩ đến việc gần đây Hạ Thanh Tiêu mang từng quyển du ký về, bà có thể chắc chắn: Đứa trẻ ấy chắc chắn yêu thích Khấu cô nương rồi.
Chỉ là không biết tình cảm này, có làm cho cô nương ấy biết được không?
Quế di vừa tò mò vừa lo lắng, nhìn Tân Diệu với ánh mắt đầy yêu thương.
Tân Diệu vốn cảm thấy Quế di có chút quen mắt, nhưng không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.
Vì đôi mắt kỳ lạ của mình, có lúc nàng đi trên đường phố chỉ một cái nhìn cũng có thể nhận ra những người không may mắn.
Những phiền phức nhẹ nàng coi như không thấy, nhưng nếu là chuyện sống c.h.ế.t thì không thể không chú ý và nhắc nhở vài câu.
Do vậy, một số người lạ trong lòng nàng cũng có ấn tượng.
Nhưng khi Quế di nhìn nàng với ánh mắt của người trưởng bối nhìn thế hệ sau, Tân Diệu bỗng nhiên nhớ ra.
Phụ nhân này, giống như Hạ di.
Nàng đã lớn lên với những món ăn do Hạ di nấu, và đối với nàng, không ai nấu ăn ngon bằng Hạ di.
Nhưng kể từ ngày ấy, nàng đã không có cơ hội ăn món ăn của Hạ di nữa.
Nước mắt lập tức trào lên, nhưng nàng lại kịp thời kiềm chế, chỉ là đối diện với phụ nhân giống Hạ di như vậy, nàng không thể nào bình thản được.
“Quý khách thích đọc du ký sao? Ta có một người bạn cũng rất thích thể loại này.” Tân Diệu thấy Lưu Chu đã thu tiền, liền lên tiếng.
Nàng không nhịn được phải nói gì đó, để cho phụ nhân này ở lại lâu hơn một chút.
Quế di cũng nghĩ như vậy.
Bà không muốn đi, nhưng tiểu nhị đã thu tiền rồi.
Câu nói của Tân Diệu giống như một sợi dây kéo bà trở lại.
"Phải, ta rất thích đọc du ký." Quế di cầm cuốn sách vừa mua lên, mỉm cười hỏi: "Nghe nói đông gia của các ngươi là Khấu cô nương, chính là tiểu thư đây phải không?"
Hồ chưởng quầy âm thầm lắc đầu.
Người phụ nữ này quả thật có chút lẫn lộn, ban nãy Lưu Chu đã gọi nàng là đông gia rồi.
"Chính là ta. Quý khách xưng hô thế nào?"
"Khấu tiểu thư đừng khách sáo như thế. Nếu không chê, cứ gọi ta là Quế di."
Quế di?
Tân Diệu sững sờ, sấm sét như nổi lên trong lòng nàng, từng đợt cuộn trào dữ dội.
Lúc đó nàng còn nhỏ, ký ức đã mơ hồ, nhưng lúc này lại đột nhiên rõ ràng đến lạ.
Nàng từng rất thích một món điểm tâm do Hạ di làm, tên là "Bánh xốp vàng". Ăn xong, nàng mãn nguyện nói với Hạ di rằng đó là món ngon nhất thế gian.
Hạ di mỉm cười, nói rằng dì còn một người tỷ tỷ, làm điểm tâm còn ngon hơn cả dì.
Nàng níu lấy Hạ di hỏi mãi, Hạ di bảo bà ấy trong tên có chữ "Quế", nếu gặp thì hãy gọi là Quế di.
Người phụ nhân trước mặt này, chẳng lẽ chính là tỷ tỷ của Hạ di?
“Khổng Ngự sử dâng sớ buộc tội phó chỉ huy Hàn quấy nhiễu dân chúng, khiến khổ chủ phải mất mạng.”
Loại người như phó chỉ huy Hàn, vốn quen làm mưa làm gió, nếu muốn tìm sai sót của hắn thì có thừa. Căn bản không cần kéo Thư quán Thanh Tùng vào.
“Khổng Ngự sử?” Tân Diệu lập tức nghĩ đến huynh muội Khổng Duệ. “Chẳng lẽ có liên quan đến phủ Trưởng công chúa?”
So với sóng gió lớn do cái c.h.ế.t của tiên sinh Bình An gây ra, việc phó chỉ huy Hàn gây khó dễ cho Thư quán Thanh Tùng chẳng qua chỉ là một đợt sóng nhỏ, sớm đã chẳng còn dấu vết. Ngoài phủ Trưởng công chúa, nơi từng chịu ân tình của nàng, Tân Diệu không nghĩ ra ai sẽ nắm lấy nhược điểm của phó chỉ huy Hàn vào thời điểm này.
Hạ Thanh Tiêu khẽ cười: “Đúng vậy, Khổng Ngự sử là cháu của Trưởng công chúa Chiêu Dương, cũng là đường huynh của Tĩnh An Hầu.”
Hiện giờ chắc hẳn nhiều người đã biết Trưởng công chúa Chiêu Dương đặc biệt quan tâm đến ân nhân cứu mạng con gái bà - Khấu cô nương.
Tân Diệu cảm thấy ấm lòng.
Nàng giúp người không mong đền đáp, nhưng việc đối phương có lòng cảm kích khiến nàng cảm thấy mình không giúp nhầm người.
“Thế còn việc Thư quán Nhã Tâm bị niêm phong thì sao?” Tân Diệu vốn nghĩ ngày Thư quán Nhã Tâm bị niêm phong sẽ gặp được Hạ Thanh Tiêu để giải tỏa nghi hoặc trong lòng, nhưng không ngờ mãi hôm nay mới được thấy hắn.
Nào ngờ hôm qua Hạ đại nhân đã ghé qua, nhưng bị Khổng công tử mở miệng đòi mua một trăm bộ *Họa Bì* dọa cho chạy mất.
“Bệ hạ nghe nói Thư quán Nhã Tâm tung tin đồn nhảm, rất phẫn nộ.”
Tân Diệu khẽ gật đầu.
Quả nhiên như vậy, nếu không, Thư quán Nhã Tâm làm sao đến cả một cơ hội phản kháng cũng không có.
“Còn phải cảm ơn Hạ đại nhân đã nói giúp cho Thư quán Thanh Tùng. Nếu hôm nay Hạ đại nhân rảnh, ta mời ngài một bữa cơm.”
Hạ Thanh Tiêu lập tức nhớ đến bữa ăn ở Phong Vị Lâu tốn hơn hai mươi lượng bạc.
“Khụ, hôm nay ta có việc, Khấu tiểu thư không cần khách sáo vậy đâu.”
Hạ Thanh Tiêu vội vã rời đi, trông có chút dáng vẻ như đào tẩu.
Mấy ngày sau gió yên biển lặng, Tân Diệu dành phần lớn thời gian ở trong phòng viết sách, khi mệt thì ra trước cửa thư quán xem xét.
Thư quán không có sách mới để bán nên không còn cảnh xếp hàng dài, nhưng nhờ thư quán đối diện sụp đổ mà các loại sách khác cũng được bán lai rai, dần vào trạng thái kinh doanh ổn định.
Hôm ấy, thư quán xuất hiện một phụ nhân trung niên dung mạo thanh tú.
Hồ chưởng quầy đang nhắm mắt dưỡng thần thì nghe một giọng nói ôn nhu vang lên: “Xin hỏi, đây là thư quán đúng không?”
Lão chưởng quầy mở mắt, nhìn thấy một phụ nhân ăn mặc chỉnh tề, trong lòng thầm tiếc.
Nhìn dáng vẻ đoan trang, nhưng hình như đầu óc lại không sáng sủa cho lắm.
Lưu Chu chau mày, tiến lên tiếp đón: “Đây đúng là thư quán. Quý khách muốn mua sách gì?”
Bảng hiệu treo ngoài cửa rõ ràng, sách xếp từng hàng, nếu không phải thư quán thì chẳng lẽ là tiệm phấn son sao?
“Có sách du ký không?” Phụ nhân nghĩ đến những quyển sách Hạ Thanh Tiêu mang về hầu phủ, liền hỏi.
Phụ nhân này chính là Quế di, người đã chăm sóc Hạ Thanh Tiêu từ nhỏ.
Bà đã sớm có ý định đến Thư quán Thanh Tùng xem thử. Nghe nói chủ nhân của Thư quán Thanh Tùng là một cô nương trẻ tuổi, rất nổi danh ở kinh thành, mọi người đều gọi nàng là Khấu cô nương.
Khấu cô nương, có phải là nguyên nhân khiến đứa trẻ ấy hành xử khác thường?
“Ngài đi theo tôi, sách du ký của chúng tôi đều ở kệ này.” Lưu Chu dẫn bà đến kệ sách mà Hạ Thanh Tiêu thường xuyên đứng xem.
Quế di lướt qua mấy quyển sách, chắc chắn là không có chút hứng thú nào, nhưng vì không thấy Khấu cô nương, bà vẫn chọn đại một quyển để lật.
Lưu Chu đứng bên cạnh, đã quen với việc có những người chỉ xem mà không mua, nên không tỏ thái độ gì. Điều duy nhất hắn không hiểu là sao mấy người này lại đặc biệt thích du ký đến vậy?
Quế di cố nén sự ngượng ngùng, lật sách một lúc rồi ngầm quyết định không tiếp tục nữa, lặng lẽ bước đến quầy thanh toán.
Bà không giỏi trong việc kéo dài thời gian, có lẽ hôm nay sẽ ra về mà không đạt được mục đích.
Quế di vừa đến gần quầy thu tiền, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng gọi: “Đông gia!”
Bà lập tức quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu nữ áo xanh đơn giản bước ra từ phía sau.
Cô nương này có chiếc mũi cao, đôi môi anh đào, vô cùng xinh đẹp, đôi mắt trong sáng đen láy lại càng làm vẻ đẹp ấy thêm phần thanh thoát.
Quế di ngay lập tức nhớ đến Trưởng công chúa Chiêu Dương.
Khấu cô nương này, thật giống như Trưởng công chúa Chiêu Dương.
Phát hiện này khiến Quế di trong lòng không khỏi mâu thuẫn.
Bà yêu thích Trưởng công chúa Chiêu Dương, nhưng lại không thích người kia.
Dĩ nhiên, bà chỉ là một nô tỳ, cảm tình yêu thích hay không cũng chẳng có gì quan trọng, quan trọng là Hầu gia.
Liệu Khấu cô nương có phải là người khiến Hầu gia động lòng?
Tân Diệu nhìn thấy Quế di, ngẩn ra một chút.
Phụ nhân trước mặt nàng trông thật quen thuộc.
Vì cảm giác quen thuộc ấy, Tân Diệu nở một nụ cười: “Quý khách có phải là muốn thanh toán không?”
“Ồ!” Quế di liếc nhìn quyển sách du ký trong tay, vội vàng đặt nó lên quầy, “Thanh toán.”
“Một lượng bạc, cảm ơn.” Lưu Chu báo giá.
Quế di giật mình.
Thật là đắt!
Nghĩ đến việc gần đây Hạ Thanh Tiêu mang từng quyển du ký về, bà có thể chắc chắn: Đứa trẻ ấy chắc chắn yêu thích Khấu cô nương rồi.
Chỉ là không biết tình cảm này, có làm cho cô nương ấy biết được không?
Quế di vừa tò mò vừa lo lắng, nhìn Tân Diệu với ánh mắt đầy yêu thương.
Tân Diệu vốn cảm thấy Quế di có chút quen mắt, nhưng không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.
Vì đôi mắt kỳ lạ của mình, có lúc nàng đi trên đường phố chỉ một cái nhìn cũng có thể nhận ra những người không may mắn.
Những phiền phức nhẹ nàng coi như không thấy, nhưng nếu là chuyện sống c.h.ế.t thì không thể không chú ý và nhắc nhở vài câu.
Do vậy, một số người lạ trong lòng nàng cũng có ấn tượng.
Nhưng khi Quế di nhìn nàng với ánh mắt của người trưởng bối nhìn thế hệ sau, Tân Diệu bỗng nhiên nhớ ra.
Phụ nhân này, giống như Hạ di.
Nàng đã lớn lên với những món ăn do Hạ di nấu, và đối với nàng, không ai nấu ăn ngon bằng Hạ di.
Nhưng kể từ ngày ấy, nàng đã không có cơ hội ăn món ăn của Hạ di nữa.
Nước mắt lập tức trào lên, nhưng nàng lại kịp thời kiềm chế, chỉ là đối diện với phụ nhân giống Hạ di như vậy, nàng không thể nào bình thản được.
“Quý khách thích đọc du ký sao? Ta có một người bạn cũng rất thích thể loại này.” Tân Diệu thấy Lưu Chu đã thu tiền, liền lên tiếng.
Nàng không nhịn được phải nói gì đó, để cho phụ nhân này ở lại lâu hơn một chút.
Quế di cũng nghĩ như vậy.
Bà không muốn đi, nhưng tiểu nhị đã thu tiền rồi.
Câu nói của Tân Diệu giống như một sợi dây kéo bà trở lại.
"Phải, ta rất thích đọc du ký." Quế di cầm cuốn sách vừa mua lên, mỉm cười hỏi: "Nghe nói đông gia của các ngươi là Khấu cô nương, chính là tiểu thư đây phải không?"
Hồ chưởng quầy âm thầm lắc đầu.
Người phụ nữ này quả thật có chút lẫn lộn, ban nãy Lưu Chu đã gọi nàng là đông gia rồi.
"Chính là ta. Quý khách xưng hô thế nào?"
"Khấu tiểu thư đừng khách sáo như thế. Nếu không chê, cứ gọi ta là Quế di."
Quế di?
Tân Diệu sững sờ, sấm sét như nổi lên trong lòng nàng, từng đợt cuộn trào dữ dội.
Lúc đó nàng còn nhỏ, ký ức đã mơ hồ, nhưng lúc này lại đột nhiên rõ ràng đến lạ.
Nàng từng rất thích một món điểm tâm do Hạ di làm, tên là "Bánh xốp vàng". Ăn xong, nàng mãn nguyện nói với Hạ di rằng đó là món ngon nhất thế gian.
Hạ di mỉm cười, nói rằng dì còn một người tỷ tỷ, làm điểm tâm còn ngon hơn cả dì.
Nàng níu lấy Hạ di hỏi mãi, Hạ di bảo bà ấy trong tên có chữ "Quế", nếu gặp thì hãy gọi là Quế di.
Người phụ nhân trước mặt này, chẳng lẽ chính là tỷ tỷ của Hạ di?
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nhận lầm
- Chương 2: Nhận thức
- Chương 3: Giấc Mơ Kinh Hoàng
- Chương 4: Xuất Hiện.
- Chương 5: Trước Mắt
- Chương 6: Biểu Ca
- Chương 7: Nhũ mẫu.
- Chương 8: Gia Tài.
- Chương 9: Lời chào
- Chương 10: Hồi Ức
- Chương 11: Linh Hầu.
- Chương 12: Màu Xanh Tươi.
- Chương 13: Kinh Mã.
- Chương 14: Chiếc Áo Đỏ.
- Chương 15: Truy cứu trách nhiệm.
- Chương 16: Nhận Chủ.
- Chương 17: Kẻ Đồng Phạm.
- Chương 18: Lời Nói Thoải Mái.
- Chương 19: Âm Thầm Trợ Giúp.
- Chương 20: Lời Mời.
- Chương 21: Thu hải đường.
- Chương 22: Nhân chứng.
- Chương 23: Tự cứu.
- Chương 24: Không Được.
- Chương 25: Báo ứng.
- Chương 26: Dũng Khí.
- Chương 27: Ý định rời đi.
- Chương 28: Thư Cục.
- Chương 29: Tái Ngộ.
- Chương 30: Du Ký
- Chương 31: Nhờ vả.
- Chương 32: Đánh Người.
- Chương 33: Mâu Thuẫn Nổ Ra.
- Chương 34: Hỏi Giá.
- Chương 35: Cuộc Đấu Trí.
- Chương 36: Hợp tác.
- Chương 37: Thành giao.
- Chương 38: Đều phải có.
- Chương 39: Hạ màn.
- Chương 40: Người Tốt.
- Chương 41: Biểu muội.
- Chương 42: Xem Thường.
- Chương 43: Mưu trí thu phục
- Chương 44: Tìm được.
- Chương 45: Trăng Tròn.
- Chương 46: Bắt giữ.
- Chương 47: Giải Lên Quan Phủ.
- Chương 48: Xin Tiền.
- Chương 49: Bản thảo.
- Chương 50: Tương Trợ.
- Chương 51: Chủ Mưu.
- Chương 52: Ước kiến.
- Chương 53: Nói Rõ.
- Chương 54: Bắt Đầu Bán Ra.
- Chương 55: Đồng cam cộng khổ.
- Chương 56: Khách Nhân.
- Chương 57: Thăm dò lời nói.
- Chương 58: Con đường tắt.
- Chương 59: Lén Nhìn.
- Chương 60: Gặp Gỡ.
- Chương 61: Đến thăm.
- Chương 62: Lễ Bái.
- Chương 63: Bóng tối.
- Chương 64: Sát Ý.
- Chương 65: Suy ngẫm.
- Chương 66: Duyệt Lai.
- Chương 67: Khác Biệt.
- Chương 68: Người tốt.
- Chương 69: Nghi ngờ.
- Chương 70: Bại Lộ.
- Chương 71: Buông tha.
- Chương 72: Thăm lại.
- Chương 73: Kinh tâm.
- Chương 74: Nhắc nhở.
- Chương 75: Sai lầm.
- Chương 76: Người nào.
- Chương 77: Tang sự.
- Chương 78: Tình cờ gặp gỡ.
- Chương 79: Trung Thu.
- Chương 80: Khó khăn.
- Chương 81: Tố Tố.
- Chương 82: Thỉnh cầu.
- Chương 83: Thương Yêu.
- Chương 84: Hướng đi
- Chương 85: Khánh Vương Gia.
- Chương 86: Báo tin.
- Chương 87: Quá khứ.
- Chương 88: Mua Hoa.
- Chương 89: Náo Loạn.
- Chương 90: Chọn ngày không bằng gặp ngày.
- Chương 91: Quảng bá.
- Chương 92: Bị Đuổi Ra Khỏi Thư Quán.
- Chương 93: Lời mời.
- Chương 94: Trùng Dương.
- Chương 95: Tính Toán.
- Chương 96: Trưởng công chúa.
- Chương 97: Kết Duyên.
- Chương 98: Nổi Giận.
- Chương 99: Bị đòn.
- Chương 100: Ban thưởng.
- Chương 101: Mời Đến Phủ.
- Chương 102: Mềm Mại.
- Chương 103: Tú Vương gia.
- Chương 104: Nội Thị Mua Sách.
- Chương 105: Chuẩn bị trước cơn mưa.
- Chương 106: Thức Đêm.
- Chương 107: Hiểu Biết.
- Chương 108: Án mạng.
- Chương 109: Sóng Gió.
- Chương 110: Gây Khó Dễ.
- Chương 111: Quả báo thực sự tồn tại
- Chương 112: Mời Khách.
- Chương 113: Thẩm Vấn.
- Chương 114: Tiến triển.
- Chương 115: Nhân Chứng.
- Chương 116: Bắt giữ.
- Chương 117: Khéo quá hóa vụng.
- Chương 118: Bị Niêm Phong.
- Chương 119: Có lý lắm.
- Chương 120: Từng quen thuộc.
- Chương 121: Quế di.
- Chương 122: Bánh xốp vàng.
- Chương 123: Lộ Tẩy.
- Chương 124: Không thích
- Chương 125: Kẻ tự nguyện mắc câu.
- Chương 126: Lời Tiên Tri.
- Chương 127: Cầu quẻ.
- Chương 128: Giả thần giả quỷ.
- Chương 129: Chạm Trán.
- Chương 130: Có yêu cầu.
- Chương 131: Không chấp nhận số phận.
- Chương 132: Cầu cứu.
- Chương 133: Có chuẩn bị.
- Chương 134: Xé Rách Mặt.
- Chương 135: Ta chính là uy h.i.ế.p ngươi.
- Chương 136: Đối sổ.
- Chương 137: Đòi lại.
- Chương 138: Đi mời Hạ Đại nhân.
- Chương 139: Thù lao của Hạ đại nhân.
- Chương 140: Gom Tiền.
- Chương 141: Nhận Tiền.
- Chương 142: Hạ Đại Nhân Ngây Dại.
- Chương 143: Lo Sợ.
- Chương 144: Nỗi đau xé lòng của Quế ma ma.
- Chương 145: Có một chút rung động.
- Chương 146: Không sao cả.
- Chương 147: Tiến triển.
- Chương 148: Ảo Giác.
- Chương 149: Theo Dõi.
- Chương 150: Thất Vọng.
- Chương 151: Giả Thần Giả Quỷ.
- Chương 152: Ngươi là ai?
- Chương 153: Cuộc Gặp Gỡ Tốt Đẹp.
- Chương 154: Đồng hành.
- Chương 155: Quỷ đè giường.
- Chương 156: Đều là đất của cô nương nhà ta.
- Chương 157: Khấu tiểu thư trở thành món ngon trong mắt mọi người.
- Chương 158: Ta Không Lấy Vợ.
- Chương 159: Xuyến Công chúa.
- Chương 160: Kính rượu.
- Chương 161: Say rượu.
- Chương 162: Thổ Lộ Lời Thật Lòng.
- Chương 163: Tỉnh Rượu
- Chương 164: Tính Sổ.
- Chương 165: Ai Thắng?
- Chương 166: Giả Vờ Hồ Đồ.
- Chương 167: Phát hành *Tây Du*.
- Chương 168: Náo Nhiệt.
- Chương 169: Tuyết Đến.
- Chương 170: Dùng d.a.o mổ trâu.
- Chương 171: Lễ tạ.
- Chương 172: Tai họa.
- Chương 173: Từ Chối
- Chương 174: Thiên tai.
- Chương 175: Lạp Bát.
- Chương 176: Chưa thấu hiểu.
- Chương 177: Sụp đổ.
- Chương 178: Khấu tiểu thư thật sự biết xem tướng.
- Chương 179: Áo bông.
- Chương 180: Người phát cháo là ai?
- Chương 181: Thần kỳ.
- Chương 182: Phương pháp gây quỹ.
- Chương 183: Khấu tiểu thư quyên bạc.
- Chương 184: Cữu cữu đừng quyên góp nhiều quá!
- Chương 185: Yến tiệc tại Hà Viên.
- Chương 186: Gặp Hoàng thượng.
- Chương 187: Khấu tiểu thư và Trẫm giống nhau.
- Chương 188: Hạ đại nhân đến phủ Thiếu khanh.
- Chương 189: Tân Diệu vào cung.
- Chương 190: Phụng mệnh rời kinh.
- Chương 191: Đêm Trừ Tịch (giao thừa).
- Chương 192: Vào cung chúc Tết.
- Chương 193: Ác ý.
- Chương 194: Quản "chuyện bao đồng".
- Chương 195: Chúc Tết.
- Chương 196: Nguyên Tiêu.
- Chương 197: Cứu giúp.
- Chương 198: Khánh Vương hồi kinh.
- Chương 199: Vẻ vang.
- Chương 200: Kiếm chuyện.
- Chương 201: Chào đón Đại nhân trở về kinh.
- Chương 202: Mật báo Hoàng thượng.
- Chương 203: Thiếu niên ấy.
- Chương 204: Sát Cố Xương Bá.
- Chương 205: Suy đoán của Hưng Nguyên Đế.
- Chương 206: Đợi.
- Chương 207: Thất vọng.
- Chương 208: Linh Hầu Tiễn Biệt.
- Chương 209: An táng.