Ai Mới Là Con Trai - Chương 100: Em có yêu tôi không? hay chỉ là người bạn
Chương trước- Chương 1: Chương Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Thời gian trôi thật là nhanh
- Chương 3: Ở kí túc xá chứ?
- Chương 4: Bị phạt
- Chương 5: Học sinh mới – Ba chàng hotboy chứ ai
- Chương 6: Đoán trúng người cần đối đầu
- Chương 7: Oan gia phòng hẹp
- Chương 8: Đụng mặt
- Chương 9: Chia ranh giới
- Chương 10: Không cãi nhau không được
- Chương 11: Mục tiêu chiến thắng đó là giám thị
- Chương 12: Kế hoạch hoàn hảo
- Chương 13: Bạn thân
- Chương 14: Nó - hắn. nhỏ - chàng. nàng - anh
- Chương 15: Một chút về hoàn cảnh
- Chương 16: Tức giận
- Chương 17: Giật mình
- Chương 18: Lễ hội kì lạ
- Chương 19: Ai sẽ thành nữ?
- Chương 20: Không chấp nhận mình sẽ thành nữ
- Chương 21: Nàng có thư
- Chương 22: Tao sẽ đi dự lễ hội
- Chương 23: Kế hoạch nịnh nọt với ba tụi hắn
- Chương 24: Trao đổi
- Chương 25: Chiến lược thất bại
- Chương 26: Chiến lược mới
- Chương 27: Khiếu chiến vì lá thăm
- Chương 28: Một bí mật từ nó
- Chương 29: Đám tang
- Chương 30: Hắn đi dự đám tang - lại có thư
- Chương 31: Em rất thích chị - quần đùi và ảnh
- Chương 32: Tin nhắn lạ - quyết định đi dự lễ bằng thân phận con gái
- Chương 33: Lam minh nhật là con gái - hắn để ý nó
- Chương 34: Mua đồ hoá trang - cùng nhau chọn lựa
- Chương 35: Trước ngày lễ hội
- Chương 36: Anh đã biết - thiên sứ đi dự tiệc
- Chương 37: Nếu cậu là con gái,mình sẽ yêu cậu
- Chương 38: Tắt điện
- Chương 39: Lộ hàng
- Chương 40: Nhân vật mới
- Chương 41: Thói con nít của ểm
- Chương 42: Người giống người
- Chương 43: Đã từng mất trí nhớ - cô gái giống mình là ai?
- Chương 44: 7 năm về trước
- Chương 45: Lam minh hoàng và hoàng minh long
- Chương 46: Tài sản cứ để cho em con tất cả - gã về nước
- Chương 47: Người giống người gặp nhau
- Chương 48: Nhà sách gặp đối thủ - hôn phu tương lai
- Chương 49: Gia đình mới. - vì sao nó giả trai
- Chương 50: Tớ biết cậu là con gái....lâu rồi
- Chương 51: Thái Mỹ Tuyền và Trịnh Gia Khôi
- Chương 52: Hợp đồng ôsin
- Chương 53: Hoàn cảnh lúc trước của thái mỹ tuyền - vì sao nhỏ giả trai
- Chương 54: Lần đầu tiên tiếp xúc với con gái
- Chương 55: Hôn ước
- Chương 56: Ông bà nội nhỏ là ai?
- Chương 57: Tớ thích cậu được không?
- Chương 58: Né tránh
- Chương 59: Nghe trộm
- Chương 60: Lâu rồi mới bị phạt - bị điều khiển
- Chương 61: Mắng thậm tệ - lần nữa chơi xỏ giám thị
- Chương 62: Nguyễn minh phong là vợ sẽ đính ước nhưng vợ đính hôn sẽ là hoàng minh thụy - khoá
- Chương 63: Cảnh cáo và chị
- Chương 64: Ai mới là con trai?
- Chương 65: Tranh giành và tác hợp
- Chương 66: Nàng và nhóc
- Chương 67: Hắn giận nó - sự thật về cái chết của mẹ nàng
- Chương 68: Quyết định của nàng - nó đã làm gì?
- Chương 69: Tội thật hay nghi oan?
- Chương 70: Điều tra
- Chương 71: Nhân chứng
- Chương 72: Hủy hợp đồng - hạng chót
- Chương 73: Bật khóc
- Chương 74: Anh là thần tình yêu
- Chương 75: Đón nhận nhóc
- Chương 76: Anh và em
- Chương 77: Nắm tay - rình rập
- Chương 78: Trong ba người bọn nó,không có ai là con trai
- Chương 79: Hợp tác - ba mẹ ra đi
- Chương 80: Ngủ lại nhà nhóc - đám tang - tớ có thể đến mộ của ba mẹ cậu?
- Chương 81: Ôm - làm người yêu nhau đi
- Chương 82: Dã ngoại - cây ước mơ
- Chương 83: Đua xe
- Chương 84: Nhóc chăm sóc em. - gặp ông bà nội
- Chương 85: Nó là vợ tao - nhỏ và chàng
- Chương 86: Nụ hôn bất ngờ - đừng làm cho tao ghen nữa được không?
- Chương 87: Tớ là gì của cậu? - người con gái con yêu duy nhất là lam minh nhật. - mình chia tay đi
- Chương 88: Không là gì của nhau - cô và anh - có qua có lại
- Chương 89: Không hiểu được trái tim - trống rỗng
- Chương 90: Nhận ra - bị từ chối - mình vùi lắp khoảng trống cho nhau nhé
- Chương 91: Cố hạnh phúc - ai là người hạnh phúc nhất?
- Chương 92: Sống một cách hoàn hảo
- Chương 93: Không chối cãi được. - chính lam minh nhật là người tiết lộ
- Chương 94: Cái tát mang mùi vị đắng - hoàng minh long không tha thứ cho lam minh nhật
- Chương 95: Vẫn là chị, người em thích - bởi vì em thích chị
- Chương 96: Nói này nhé, tao thích mày
- Chương 97: Quay ngược thời gian - điều tra chính đáng
- Chương 98: Em là ai?
- Chương 99: Hỗn loạn
- Chương 100: Em có yêu tôi không? hay chỉ là người bạn
- Chương 101: Bệnh của hoàng minh long - chỉ cần anh mở mắt ra thôi
- Chương 102: Nơi nào có sự ấm áp
- Chương 103: Đến phút cuối mà cậu vẫn một lòng chung thuỷ - sở trường là che giấu
- Chương 104: Khi nào mới kết thúc
- Chương 105: Giải quyết rõ - mẹ xin lỗi
- Chương 106: Ai mới là người nhận hậu quả cho câu truyện
- Chương 107: Tai nạn - hội đồng - ác mộng
- Chương 108: Nàng mất tích
- Chương 109: Đặt niềm tin vào ba tụi hắn - dang hai tay chào đón cô
- Chương 110: Anh yêu em rất nhiều - đừng làm anh sợ - lam minh nhật đang ở đâu?
- Chương 111: Tớ có thể làm bạn trai cậu? - giấc mơ chúng ta gặp nhau
- Chương 112: Bi kịch của nhân vật chính
- Chương 113: Ai là người tàn nhẫn nhất?
- Chương 114: 1 năm sau
- Chương 115: Cánh cửa về thới giới thực
- Chương 116: Nhỏ chỉ nhớ hai người mang tên hoàng minh thuỵ và lam minh nhật
- Chương 117: Lam Minh Nhật lướt qua
- Chương 118: Nhỏ hồi tưởng - cô gái câm
- Chương 119: Cô ấy tên là thy thy hay là lam minh nhật?
- Chương 120: Tấm ảnh của nó không cánh mà bay
- Chương 121: Cô gái ấy không phải lam minh nhật
- Chương 122: Cô ấy là vợ con
- Chương 123: Nhân vật mới nữa ư?
- Chương 124: Ngày em đến cũng chính là ngày anh đi
- Chương 125: Trở về như thế nào?
- Chương 126: Giấc mơ biến thành sự thật
- Chương 127: Đại kết cục
- Chương 128: Ngoại truyện 1 - rủ nhau đám cưới
- Chương 129: Ngoại truyện 2 - ai mới là con trai?
- Chương 130: Ngoại truyện 3 - thế hệ sau
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ai Mới Là Con Trai
Chương 100: Em có yêu tôi không? hay chỉ là người bạn
Nó chạy xe vào nhà. Nhanh chóng nắm tay em đi. Đến phòng của Trương Ngọc Bích. Nó đá văng cửa.
Bà ta ngồi ở bàn,đan tay vào nhau cười nữa miệng nhìn nó và em.
-"A...con đã về."
Nó đến hấc hết tất cả giấy tờ,bút sách,đèn ở trên bàn đổ vỡ xuống đất. Nhảy lên bàn với cây gậy sắt nhìn bà.
Bà trẻ tuổi chỉ mới ba mươi lăm tuổi kia với nó như thể là một con nhóc và một đại tỷ. Vậy mà ai đã tống bà ta vào cái căn nhà này được cũng hay.
Nội sản đớm nhìn nó đi lùi ra xa.
-"Ngươi định làm gì?"
-"Giết bà."
Nói rối nó xông đến nắm lấy cổ áo bà ta dựng lên nghiến răng nói. Ngày xưa và bây giờ. Giống hệt nhau. Nhưng có điều ngày xưa nó chưa đủ lông,đủ cánh mà vươn xa đánh bại kẻ địch . Nhưng hôm nay,con bé Lam Minh Nhật này,mười bảy tuổi đã đủ để cho bà ta ăn những cú đấm mà ngày xưa bà đối xử với ba mẹ và không riêng ai trong nhà này.
Bà dám gán tội cho ông nội nó là chút rượu để ngủ cùng lấy đi sự trinh tiết của bà. Bước chân vào đây thì bà có còn trinh cũng là một kẻ dơ bẩn rồi Trương Ngọc Bích.
-"Ngươi định làm gì?"-Mắt bà trợn lên.-"Ta là nội ngươi đấy."
-"Câm ngay."-Nó hét lên.
Bụp.
Cái đấm này là cho Từ Minh Nhi.
Ba mươi lăm tuổi thì nội gì ở đây. Nó cóc cần. Nội,ngoại mất hết rồi. Chỉ biết trước mặt mình là một con quỷ khát máu.
Bụp.
Cho chú nó.
Bụp.
Cho mẹ nó và chị nó.
Bụp.
Cho ba nó.
Bụp.
Cho em nó. Lam Minh Hoàng.
Bụp.
Cho ông bà nội nó.
Còn gì là người. Nhưng đến cái cuối cùng. Cho nó. Tại sao nó lại không đánh được. Vì kiệt sức chăng?
Chú nó nắm lấy tay nó với ánh mắt ôn nhu. Mọi người lẫn Từ Minh Nhi đứng đấy im lặng nhìn nó và chú.
Nó ngồi trên người nội kế đánh bà một cách tơi tả. Cháu đánh bà tơi tả là điều vô đạo lí. Nhưng trong nhà ai này,ai cũng ủng hộ nó đánh bà ta.
-"Chú sẽ giải quyết. Con về trường đi."
Nó thả lỏng tay ra nhìn người chú trước mắt.
-"Chú..."
Chú ôm lấy nó với ánh mắt hổ thẹn. Sự tức giận đến nổi nhảy lên bàn nắm cổ áo bà nội đánh thay cho gia đình. Chú cảm ơn con. Nhiều lúc chú cũng muốn trả thù bà ta vì ngôi nhà này. Nhưng chú không thể. Bởi vì bà ấy là mẹ kế,con đánh mẹ là điều bất nhân,bất nghĩa.
-"Nhật..."-Mọi người không kiềm được nước mắt gọi tên nó.
...........................................................................
Nhỏ với nàng nằm trên giường với thương tích đầy mình. Chắc bây giờ Lam Minh Nhật đã cho bà Trương Ngọc Bích kia một trận tơi tả. Thật hả giận.
-"Trông người thấy sao rồi?"-Anh ân cần hỏi nàng.
-"Nằm nghĩ một lát là sẽ khỏi. À..bọn kia đi đâu rồi. Bị tóm sạch rồi chứ?"
-"Đương nhiên. Mà mấy người cảnh sát này sao kì vậy nhỉ? Đánh xong trận mới đến. Cứ như phim."-Hắn bỉu môi.
Nhỏ nhìn anh quan tâm lo lắng cho nàng. Lòng mình cảm thấy khó chịu,cứ như thiếu vắng một ai đó quan tâm hằng ngày kia. Nhỏ nhớ cảm giác ấy. Sao lúc đấy mình không trân trọng nhỉ?
Chàng ngồi đấy nhìn nhỏ. Chàng cảm nhận được nhỏ cũng đang buồn như mình đây. Người ta đường đường chính chính quan tâm nhau hạnh phúc. Còn mình chỉ trong lặng thầm nhìn nhau.
Xin lỗi Nguyễn Minh Phong, Phùng Gia Bảo này quá hèn nhát nên không nói lời yêu cậu được.
...................................................
Hoàng Minh Long bế Thái Mỹ Hoà qua bên phòng của mình. Mọi thứ hỗn độn lên. Chỉ tội cho bệnh viện. Không biết người chủ mưu là ai nên không thể bồi thường cho họ được.
-"Nghe nói chị Nhật sẽ chịu trách nhiệm hoàn tất mọi thứ cho bệnh viện hả anh Long."-Thái Mỹ Hoà cong môi nói chuyện trông thật đáng yêu.
-"Ừ. Chị ấy bảo vậy. Nhưng tôi sẽ trả trước. Chị ấy không giàu bằng tôi đâu."-Hoàng Minh Long xỏ tay vào túi quần.
-"Anh coi bộ tự cao quá ha."-Thái Mỹ Hoà bật cười bịt miệng lại với vẻ ôn nhu.
Hoàng Minh Long nhìn trong sâu thẳm đôi mắt của Thái Mỹ Hoà. Cô ấy là người con yêu. Con rất yêu. Nhưng cô ấy chưa từng nói yêu con,thậm chí là một từ thích.
Hoàng Minh Long nhớ lại những hành động của bọn hắn đối với bọn nó và cả cô và gã. Đấy là tình cảm thật. Còn mình với Thái Mỹ Hoà. Lúc nào mình cũng là người chủ động,người làm tất cả,Thái Mỹ Hoà chỉ việc làm theo.
Nếu như em ấy không yêu tôi thì sao đây? Liệu rằng tôi có thể thả em về với mọi người và đặc biệt là sự tự do.
Tôi là cái gì của em ấy mà có quyền nắm giữ mọi thứ của em ấy chứ. Hoàng Minh Long đến giây phút cuối mới nghĩ đến. Sợ rằng sẽ mất Thái Mỹ Hoà. Hoàng Minh Long vớ lấy nắm chặt tay của em.
Thái Mỹ Hoà chãi đầu lại thấy Hoàng Minh Long có cảm giác lạ.
-"Đi dạo hả? Đi đi."-Thái Mỹ Hoà muốn đi dạo với không khí như thế này.
-"Ừ."-Hoàng Minh Long gật đầu nhanh chóng.
Phố về đêm. Trên những con đường tấp nập xe cộ,dòng người lướt qua nhanh chóng với những sắc thái khác nhau. Có hai người với tâm trạng êm ái nắm tay đi nhẹ nhàng trên đường.
Hoàng Minh Long không nói gì chỉ im lặng nắm tay Thái Mỹ Hoà đi lên trước. Cứ như thế này thôi cũng được. Không cần thêm gì,chỉ cần Thái Mỹ Hoà ở bên mình là được rồi. Mình sẽ không bao giờ mà nói đúng hơn là không thể để em ấy rời xa mình.
Thái Mỹ Hoà với vẻ mặt suy nghĩ đi mãi. Thái Mỹ Hoà đã từng nói trong thân tâm. Nếu một ngày cậu ấy cảm nhận được hơi ấm của mọi thứ và có thể nở nụ cười thoải mái trong lòng thì lúc ấy mình sẽ buông tay. Và bây giờ là lúc mình nên làm điều đấy. Thái Mỹ Hoà cảm nhận rằng,trong sâu thẳm mình chưa hề có cảm giác với Hoàng Minh Long. Chỉ là quá sợ cậu ấy nên nghe theo. Nhưng bây giờ cậu ấy không còn hung dữ nữa. Cậu ấy biết vị tha,biết lo lắng,quan tâm.
Thái Mỹ Hoà đứng lại. Hoàng Minh Long theo trực giác nhìn em.
-"Anh Long nè..."-Thái Mỹ Hoà run run nói.
-....
-"Lúc trước Hoà có nói rằng. Nếu một ngày anh Long cười thật tươi thì lúc ấy Hoà sẽ..."
Chưa kịp để Thái Mỹ Hoà nói nốt câu thì Hoàng Minh Long cắt ngang.
-"Em có yêu tôi không?"-Làm ơn nói có đi. Từ nụ cười đầu tiên của em,tôi đã xác định sẽ lấy em làm vợ. Sẽ đi cùng em hết con đường còn lại.-"Hay chỉ là một người bạn?"
Thái Mỹ Hoà dao động mắt ngước nhìn Hoàng Minh Long. Yêu Hoàng Minh Long sao? Hình như là chưa. Thái Mỹ Hoà chưa bao giờ có cảm giác gì đối với Hoàng Minh Long ngoài từ "bạn".
-"B...ạ...n"-Thái Mỹ Hoà chậm rãi nói.
Bà ta ngồi ở bàn,đan tay vào nhau cười nữa miệng nhìn nó và em.
-"A...con đã về."
Nó đến hấc hết tất cả giấy tờ,bút sách,đèn ở trên bàn đổ vỡ xuống đất. Nhảy lên bàn với cây gậy sắt nhìn bà.
Bà trẻ tuổi chỉ mới ba mươi lăm tuổi kia với nó như thể là một con nhóc và một đại tỷ. Vậy mà ai đã tống bà ta vào cái căn nhà này được cũng hay.
Nội sản đớm nhìn nó đi lùi ra xa.
-"Ngươi định làm gì?"
-"Giết bà."
Nói rối nó xông đến nắm lấy cổ áo bà ta dựng lên nghiến răng nói. Ngày xưa và bây giờ. Giống hệt nhau. Nhưng có điều ngày xưa nó chưa đủ lông,đủ cánh mà vươn xa đánh bại kẻ địch . Nhưng hôm nay,con bé Lam Minh Nhật này,mười bảy tuổi đã đủ để cho bà ta ăn những cú đấm mà ngày xưa bà đối xử với ba mẹ và không riêng ai trong nhà này.
Bà dám gán tội cho ông nội nó là chút rượu để ngủ cùng lấy đi sự trinh tiết của bà. Bước chân vào đây thì bà có còn trinh cũng là một kẻ dơ bẩn rồi Trương Ngọc Bích.
-"Ngươi định làm gì?"-Mắt bà trợn lên.-"Ta là nội ngươi đấy."
-"Câm ngay."-Nó hét lên.
Bụp.
Cái đấm này là cho Từ Minh Nhi.
Ba mươi lăm tuổi thì nội gì ở đây. Nó cóc cần. Nội,ngoại mất hết rồi. Chỉ biết trước mặt mình là một con quỷ khát máu.
Bụp.
Cho chú nó.
Bụp.
Cho mẹ nó và chị nó.
Bụp.
Cho ba nó.
Bụp.
Cho em nó. Lam Minh Hoàng.
Bụp.
Cho ông bà nội nó.
Còn gì là người. Nhưng đến cái cuối cùng. Cho nó. Tại sao nó lại không đánh được. Vì kiệt sức chăng?
Chú nó nắm lấy tay nó với ánh mắt ôn nhu. Mọi người lẫn Từ Minh Nhi đứng đấy im lặng nhìn nó và chú.
Nó ngồi trên người nội kế đánh bà một cách tơi tả. Cháu đánh bà tơi tả là điều vô đạo lí. Nhưng trong nhà ai này,ai cũng ủng hộ nó đánh bà ta.
-"Chú sẽ giải quyết. Con về trường đi."
Nó thả lỏng tay ra nhìn người chú trước mắt.
-"Chú..."
Chú ôm lấy nó với ánh mắt hổ thẹn. Sự tức giận đến nổi nhảy lên bàn nắm cổ áo bà nội đánh thay cho gia đình. Chú cảm ơn con. Nhiều lúc chú cũng muốn trả thù bà ta vì ngôi nhà này. Nhưng chú không thể. Bởi vì bà ấy là mẹ kế,con đánh mẹ là điều bất nhân,bất nghĩa.
-"Nhật..."-Mọi người không kiềm được nước mắt gọi tên nó.
...........................................................................
Nhỏ với nàng nằm trên giường với thương tích đầy mình. Chắc bây giờ Lam Minh Nhật đã cho bà Trương Ngọc Bích kia một trận tơi tả. Thật hả giận.
-"Trông người thấy sao rồi?"-Anh ân cần hỏi nàng.
-"Nằm nghĩ một lát là sẽ khỏi. À..bọn kia đi đâu rồi. Bị tóm sạch rồi chứ?"
-"Đương nhiên. Mà mấy người cảnh sát này sao kì vậy nhỉ? Đánh xong trận mới đến. Cứ như phim."-Hắn bỉu môi.
Nhỏ nhìn anh quan tâm lo lắng cho nàng. Lòng mình cảm thấy khó chịu,cứ như thiếu vắng một ai đó quan tâm hằng ngày kia. Nhỏ nhớ cảm giác ấy. Sao lúc đấy mình không trân trọng nhỉ?
Chàng ngồi đấy nhìn nhỏ. Chàng cảm nhận được nhỏ cũng đang buồn như mình đây. Người ta đường đường chính chính quan tâm nhau hạnh phúc. Còn mình chỉ trong lặng thầm nhìn nhau.
Xin lỗi Nguyễn Minh Phong, Phùng Gia Bảo này quá hèn nhát nên không nói lời yêu cậu được.
...................................................
Hoàng Minh Long bế Thái Mỹ Hoà qua bên phòng của mình. Mọi thứ hỗn độn lên. Chỉ tội cho bệnh viện. Không biết người chủ mưu là ai nên không thể bồi thường cho họ được.
-"Nghe nói chị Nhật sẽ chịu trách nhiệm hoàn tất mọi thứ cho bệnh viện hả anh Long."-Thái Mỹ Hoà cong môi nói chuyện trông thật đáng yêu.
-"Ừ. Chị ấy bảo vậy. Nhưng tôi sẽ trả trước. Chị ấy không giàu bằng tôi đâu."-Hoàng Minh Long xỏ tay vào túi quần.
-"Anh coi bộ tự cao quá ha."-Thái Mỹ Hoà bật cười bịt miệng lại với vẻ ôn nhu.
Hoàng Minh Long nhìn trong sâu thẳm đôi mắt của Thái Mỹ Hoà. Cô ấy là người con yêu. Con rất yêu. Nhưng cô ấy chưa từng nói yêu con,thậm chí là một từ thích.
Hoàng Minh Long nhớ lại những hành động của bọn hắn đối với bọn nó và cả cô và gã. Đấy là tình cảm thật. Còn mình với Thái Mỹ Hoà. Lúc nào mình cũng là người chủ động,người làm tất cả,Thái Mỹ Hoà chỉ việc làm theo.
Nếu như em ấy không yêu tôi thì sao đây? Liệu rằng tôi có thể thả em về với mọi người và đặc biệt là sự tự do.
Tôi là cái gì của em ấy mà có quyền nắm giữ mọi thứ của em ấy chứ. Hoàng Minh Long đến giây phút cuối mới nghĩ đến. Sợ rằng sẽ mất Thái Mỹ Hoà. Hoàng Minh Long vớ lấy nắm chặt tay của em.
Thái Mỹ Hoà chãi đầu lại thấy Hoàng Minh Long có cảm giác lạ.
-"Đi dạo hả? Đi đi."-Thái Mỹ Hoà muốn đi dạo với không khí như thế này.
-"Ừ."-Hoàng Minh Long gật đầu nhanh chóng.
Phố về đêm. Trên những con đường tấp nập xe cộ,dòng người lướt qua nhanh chóng với những sắc thái khác nhau. Có hai người với tâm trạng êm ái nắm tay đi nhẹ nhàng trên đường.
Hoàng Minh Long không nói gì chỉ im lặng nắm tay Thái Mỹ Hoà đi lên trước. Cứ như thế này thôi cũng được. Không cần thêm gì,chỉ cần Thái Mỹ Hoà ở bên mình là được rồi. Mình sẽ không bao giờ mà nói đúng hơn là không thể để em ấy rời xa mình.
Thái Mỹ Hoà với vẻ mặt suy nghĩ đi mãi. Thái Mỹ Hoà đã từng nói trong thân tâm. Nếu một ngày cậu ấy cảm nhận được hơi ấm của mọi thứ và có thể nở nụ cười thoải mái trong lòng thì lúc ấy mình sẽ buông tay. Và bây giờ là lúc mình nên làm điều đấy. Thái Mỹ Hoà cảm nhận rằng,trong sâu thẳm mình chưa hề có cảm giác với Hoàng Minh Long. Chỉ là quá sợ cậu ấy nên nghe theo. Nhưng bây giờ cậu ấy không còn hung dữ nữa. Cậu ấy biết vị tha,biết lo lắng,quan tâm.
Thái Mỹ Hoà đứng lại. Hoàng Minh Long theo trực giác nhìn em.
-"Anh Long nè..."-Thái Mỹ Hoà run run nói.
-....
-"Lúc trước Hoà có nói rằng. Nếu một ngày anh Long cười thật tươi thì lúc ấy Hoà sẽ..."
Chưa kịp để Thái Mỹ Hoà nói nốt câu thì Hoàng Minh Long cắt ngang.
-"Em có yêu tôi không?"-Làm ơn nói có đi. Từ nụ cười đầu tiên của em,tôi đã xác định sẽ lấy em làm vợ. Sẽ đi cùng em hết con đường còn lại.-"Hay chỉ là một người bạn?"
Thái Mỹ Hoà dao động mắt ngước nhìn Hoàng Minh Long. Yêu Hoàng Minh Long sao? Hình như là chưa. Thái Mỹ Hoà chưa bao giờ có cảm giác gì đối với Hoàng Minh Long ngoài từ "bạn".
-"B...ạ...n"-Thái Mỹ Hoà chậm rãi nói.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Chương Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Thời gian trôi thật là nhanh
- Chương 3: Ở kí túc xá chứ?
- Chương 4: Bị phạt
- Chương 5: Học sinh mới – Ba chàng hotboy chứ ai
- Chương 6: Đoán trúng người cần đối đầu
- Chương 7: Oan gia phòng hẹp
- Chương 8: Đụng mặt
- Chương 9: Chia ranh giới
- Chương 10: Không cãi nhau không được
- Chương 11: Mục tiêu chiến thắng đó là giám thị
- Chương 12: Kế hoạch hoàn hảo
- Chương 13: Bạn thân
- Chương 14: Nó - hắn. nhỏ - chàng. nàng - anh
- Chương 15: Một chút về hoàn cảnh
- Chương 16: Tức giận
- Chương 17: Giật mình
- Chương 18: Lễ hội kì lạ
- Chương 19: Ai sẽ thành nữ?
- Chương 20: Không chấp nhận mình sẽ thành nữ
- Chương 21: Nàng có thư
- Chương 22: Tao sẽ đi dự lễ hội
- Chương 23: Kế hoạch nịnh nọt với ba tụi hắn
- Chương 24: Trao đổi
- Chương 25: Chiến lược thất bại
- Chương 26: Chiến lược mới
- Chương 27: Khiếu chiến vì lá thăm
- Chương 28: Một bí mật từ nó
- Chương 29: Đám tang
- Chương 30: Hắn đi dự đám tang - lại có thư
- Chương 31: Em rất thích chị - quần đùi và ảnh
- Chương 32: Tin nhắn lạ - quyết định đi dự lễ bằng thân phận con gái
- Chương 33: Lam minh nhật là con gái - hắn để ý nó
- Chương 34: Mua đồ hoá trang - cùng nhau chọn lựa
- Chương 35: Trước ngày lễ hội
- Chương 36: Anh đã biết - thiên sứ đi dự tiệc
- Chương 37: Nếu cậu là con gái,mình sẽ yêu cậu
- Chương 38: Tắt điện
- Chương 39: Lộ hàng
- Chương 40: Nhân vật mới
- Chương 41: Thói con nít của ểm
- Chương 42: Người giống người
- Chương 43: Đã từng mất trí nhớ - cô gái giống mình là ai?
- Chương 44: 7 năm về trước
- Chương 45: Lam minh hoàng và hoàng minh long
- Chương 46: Tài sản cứ để cho em con tất cả - gã về nước
- Chương 47: Người giống người gặp nhau
- Chương 48: Nhà sách gặp đối thủ - hôn phu tương lai
- Chương 49: Gia đình mới. - vì sao nó giả trai
- Chương 50: Tớ biết cậu là con gái....lâu rồi
- Chương 51: Thái Mỹ Tuyền và Trịnh Gia Khôi
- Chương 52: Hợp đồng ôsin
- Chương 53: Hoàn cảnh lúc trước của thái mỹ tuyền - vì sao nhỏ giả trai
- Chương 54: Lần đầu tiên tiếp xúc với con gái
- Chương 55: Hôn ước
- Chương 56: Ông bà nội nhỏ là ai?
- Chương 57: Tớ thích cậu được không?
- Chương 58: Né tránh
- Chương 59: Nghe trộm
- Chương 60: Lâu rồi mới bị phạt - bị điều khiển
- Chương 61: Mắng thậm tệ - lần nữa chơi xỏ giám thị
- Chương 62: Nguyễn minh phong là vợ sẽ đính ước nhưng vợ đính hôn sẽ là hoàng minh thụy - khoá
- Chương 63: Cảnh cáo và chị
- Chương 64: Ai mới là con trai?
- Chương 65: Tranh giành và tác hợp
- Chương 66: Nàng và nhóc
- Chương 67: Hắn giận nó - sự thật về cái chết của mẹ nàng
- Chương 68: Quyết định của nàng - nó đã làm gì?
- Chương 69: Tội thật hay nghi oan?
- Chương 70: Điều tra
- Chương 71: Nhân chứng
- Chương 72: Hủy hợp đồng - hạng chót
- Chương 73: Bật khóc
- Chương 74: Anh là thần tình yêu
- Chương 75: Đón nhận nhóc
- Chương 76: Anh và em
- Chương 77: Nắm tay - rình rập
- Chương 78: Trong ba người bọn nó,không có ai là con trai
- Chương 79: Hợp tác - ba mẹ ra đi
- Chương 80: Ngủ lại nhà nhóc - đám tang - tớ có thể đến mộ của ba mẹ cậu?
- Chương 81: Ôm - làm người yêu nhau đi
- Chương 82: Dã ngoại - cây ước mơ
- Chương 83: Đua xe
- Chương 84: Nhóc chăm sóc em. - gặp ông bà nội
- Chương 85: Nó là vợ tao - nhỏ và chàng
- Chương 86: Nụ hôn bất ngờ - đừng làm cho tao ghen nữa được không?
- Chương 87: Tớ là gì của cậu? - người con gái con yêu duy nhất là lam minh nhật. - mình chia tay đi
- Chương 88: Không là gì của nhau - cô và anh - có qua có lại
- Chương 89: Không hiểu được trái tim - trống rỗng
- Chương 90: Nhận ra - bị từ chối - mình vùi lắp khoảng trống cho nhau nhé
- Chương 91: Cố hạnh phúc - ai là người hạnh phúc nhất?
- Chương 92: Sống một cách hoàn hảo
- Chương 93: Không chối cãi được. - chính lam minh nhật là người tiết lộ
- Chương 94: Cái tát mang mùi vị đắng - hoàng minh long không tha thứ cho lam minh nhật
- Chương 95: Vẫn là chị, người em thích - bởi vì em thích chị
- Chương 96: Nói này nhé, tao thích mày
- Chương 97: Quay ngược thời gian - điều tra chính đáng
- Chương 98: Em là ai?
- Chương 99: Hỗn loạn
- Chương 100: Em có yêu tôi không? hay chỉ là người bạn
- Chương 101: Bệnh của hoàng minh long - chỉ cần anh mở mắt ra thôi
- Chương 102: Nơi nào có sự ấm áp
- Chương 103: Đến phút cuối mà cậu vẫn một lòng chung thuỷ - sở trường là che giấu
- Chương 104: Khi nào mới kết thúc
- Chương 105: Giải quyết rõ - mẹ xin lỗi
- Chương 106: Ai mới là người nhận hậu quả cho câu truyện
- Chương 107: Tai nạn - hội đồng - ác mộng
- Chương 108: Nàng mất tích
- Chương 109: Đặt niềm tin vào ba tụi hắn - dang hai tay chào đón cô
- Chương 110: Anh yêu em rất nhiều - đừng làm anh sợ - lam minh nhật đang ở đâu?
- Chương 111: Tớ có thể làm bạn trai cậu? - giấc mơ chúng ta gặp nhau
- Chương 112: Bi kịch của nhân vật chính
- Chương 113: Ai là người tàn nhẫn nhất?
- Chương 114: 1 năm sau
- Chương 115: Cánh cửa về thới giới thực
- Chương 116: Nhỏ chỉ nhớ hai người mang tên hoàng minh thuỵ và lam minh nhật
- Chương 117: Lam Minh Nhật lướt qua
- Chương 118: Nhỏ hồi tưởng - cô gái câm
- Chương 119: Cô ấy tên là thy thy hay là lam minh nhật?
- Chương 120: Tấm ảnh của nó không cánh mà bay
- Chương 121: Cô gái ấy không phải lam minh nhật
- Chương 122: Cô ấy là vợ con
- Chương 123: Nhân vật mới nữa ư?
- Chương 124: Ngày em đến cũng chính là ngày anh đi
- Chương 125: Trở về như thế nào?
- Chương 126: Giấc mơ biến thành sự thật
- Chương 127: Đại kết cục
- Chương 128: Ngoại truyện 1 - rủ nhau đám cưới
- Chương 129: Ngoại truyện 2 - ai mới là con trai?
- Chương 130: Ngoại truyện 3 - thế hệ sau