Ai Mới Là Con Trai - Chương 16: Tức giận
Chương trước- Chương 1: Chương Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Thời gian trôi thật là nhanh
- Chương 3: Ở kí túc xá chứ?
- Chương 4: Bị phạt
- Chương 5: Học sinh mới – Ba chàng hotboy chứ ai
- Chương 6: Đoán trúng người cần đối đầu
- Chương 7: Oan gia phòng hẹp
- Chương 8: Đụng mặt
- Chương 9: Chia ranh giới
- Chương 10: Không cãi nhau không được
- Chương 11: Mục tiêu chiến thắng đó là giám thị
- Chương 12: Kế hoạch hoàn hảo
- Chương 13: Bạn thân
- Chương 14: Nó - hắn. nhỏ - chàng. nàng - anh
- Chương 15: Một chút về hoàn cảnh
- Chương 16: Tức giận
- Chương 17: Giật mình
- Chương 18: Lễ hội kì lạ
- Chương 19: Ai sẽ thành nữ?
- Chương 20: Không chấp nhận mình sẽ thành nữ
- Chương 21: Nàng có thư
- Chương 22: Tao sẽ đi dự lễ hội
- Chương 23: Kế hoạch nịnh nọt với ba tụi hắn
- Chương 24: Trao đổi
- Chương 25: Chiến lược thất bại
- Chương 26: Chiến lược mới
- Chương 27: Khiếu chiến vì lá thăm
- Chương 28: Một bí mật từ nó
- Chương 29: Đám tang
- Chương 30: Hắn đi dự đám tang - lại có thư
- Chương 31: Em rất thích chị - quần đùi và ảnh
- Chương 32: Tin nhắn lạ - quyết định đi dự lễ bằng thân phận con gái
- Chương 33: Lam minh nhật là con gái - hắn để ý nó
- Chương 34: Mua đồ hoá trang - cùng nhau chọn lựa
- Chương 35: Trước ngày lễ hội
- Chương 36: Anh đã biết - thiên sứ đi dự tiệc
- Chương 37: Nếu cậu là con gái,mình sẽ yêu cậu
- Chương 38: Tắt điện
- Chương 39: Lộ hàng
- Chương 40: Nhân vật mới
- Chương 41: Thói con nít của ểm
- Chương 42: Người giống người
- Chương 43: Đã từng mất trí nhớ - cô gái giống mình là ai?
- Chương 44: 7 năm về trước
- Chương 45: Lam minh hoàng và hoàng minh long
- Chương 46: Tài sản cứ để cho em con tất cả - gã về nước
- Chương 47: Người giống người gặp nhau
- Chương 48: Nhà sách gặp đối thủ - hôn phu tương lai
- Chương 49: Gia đình mới. - vì sao nó giả trai
- Chương 50: Tớ biết cậu là con gái....lâu rồi
- Chương 51: Thái Mỹ Tuyền và Trịnh Gia Khôi
- Chương 52: Hợp đồng ôsin
- Chương 53: Hoàn cảnh lúc trước của thái mỹ tuyền - vì sao nhỏ giả trai
- Chương 54: Lần đầu tiên tiếp xúc với con gái
- Chương 55: Hôn ước
- Chương 56: Ông bà nội nhỏ là ai?
- Chương 57: Tớ thích cậu được không?
- Chương 58: Né tránh
- Chương 59: Nghe trộm
- Chương 60: Lâu rồi mới bị phạt - bị điều khiển
- Chương 61: Mắng thậm tệ - lần nữa chơi xỏ giám thị
- Chương 62: Nguyễn minh phong là vợ sẽ đính ước nhưng vợ đính hôn sẽ là hoàng minh thụy - khoá
- Chương 63: Cảnh cáo và chị
- Chương 64: Ai mới là con trai?
- Chương 65: Tranh giành và tác hợp
- Chương 66: Nàng và nhóc
- Chương 67: Hắn giận nó - sự thật về cái chết của mẹ nàng
- Chương 68: Quyết định của nàng - nó đã làm gì?
- Chương 69: Tội thật hay nghi oan?
- Chương 70: Điều tra
- Chương 71: Nhân chứng
- Chương 72: Hủy hợp đồng - hạng chót
- Chương 73: Bật khóc
- Chương 74: Anh là thần tình yêu
- Chương 75: Đón nhận nhóc
- Chương 76: Anh và em
- Chương 77: Nắm tay - rình rập
- Chương 78: Trong ba người bọn nó,không có ai là con trai
- Chương 79: Hợp tác - ba mẹ ra đi
- Chương 80: Ngủ lại nhà nhóc - đám tang - tớ có thể đến mộ của ba mẹ cậu?
- Chương 81: Ôm - làm người yêu nhau đi
- Chương 82: Dã ngoại - cây ước mơ
- Chương 83: Đua xe
- Chương 84: Nhóc chăm sóc em. - gặp ông bà nội
- Chương 85: Nó là vợ tao - nhỏ và chàng
- Chương 86: Nụ hôn bất ngờ - đừng làm cho tao ghen nữa được không?
- Chương 87: Tớ là gì của cậu? - người con gái con yêu duy nhất là lam minh nhật. - mình chia tay đi
- Chương 88: Không là gì của nhau - cô và anh - có qua có lại
- Chương 89: Không hiểu được trái tim - trống rỗng
- Chương 90: Nhận ra - bị từ chối - mình vùi lắp khoảng trống cho nhau nhé
- Chương 91: Cố hạnh phúc - ai là người hạnh phúc nhất?
- Chương 92: Sống một cách hoàn hảo
- Chương 93: Không chối cãi được. - chính lam minh nhật là người tiết lộ
- Chương 94: Cái tát mang mùi vị đắng - hoàng minh long không tha thứ cho lam minh nhật
- Chương 95: Vẫn là chị, người em thích - bởi vì em thích chị
- Chương 96: Nói này nhé, tao thích mày
- Chương 97: Quay ngược thời gian - điều tra chính đáng
- Chương 98: Em là ai?
- Chương 99: Hỗn loạn
- Chương 100: Em có yêu tôi không? hay chỉ là người bạn
- Chương 101: Bệnh của hoàng minh long - chỉ cần anh mở mắt ra thôi
- Chương 102: Nơi nào có sự ấm áp
- Chương 103: Đến phút cuối mà cậu vẫn một lòng chung thuỷ - sở trường là che giấu
- Chương 104: Khi nào mới kết thúc
- Chương 105: Giải quyết rõ - mẹ xin lỗi
- Chương 106: Ai mới là người nhận hậu quả cho câu truyện
- Chương 107: Tai nạn - hội đồng - ác mộng
- Chương 108: Nàng mất tích
- Chương 109: Đặt niềm tin vào ba tụi hắn - dang hai tay chào đón cô
- Chương 110: Anh yêu em rất nhiều - đừng làm anh sợ - lam minh nhật đang ở đâu?
- Chương 111: Tớ có thể làm bạn trai cậu? - giấc mơ chúng ta gặp nhau
- Chương 112: Bi kịch của nhân vật chính
- Chương 113: Ai là người tàn nhẫn nhất?
- Chương 114: 1 năm sau
- Chương 115: Cánh cửa về thới giới thực
- Chương 116: Nhỏ chỉ nhớ hai người mang tên hoàng minh thuỵ và lam minh nhật
- Chương 117: Lam Minh Nhật lướt qua
- Chương 118: Nhỏ hồi tưởng - cô gái câm
- Chương 119: Cô ấy tên là thy thy hay là lam minh nhật?
- Chương 120: Tấm ảnh của nó không cánh mà bay
- Chương 121: Cô gái ấy không phải lam minh nhật
- Chương 122: Cô ấy là vợ con
- Chương 123: Nhân vật mới nữa ư?
- Chương 124: Ngày em đến cũng chính là ngày anh đi
- Chương 125: Trở về như thế nào?
- Chương 126: Giấc mơ biến thành sự thật
- Chương 127: Đại kết cục
- Chương 128: Ngoại truyện 1 - rủ nhau đám cưới
- Chương 129: Ngoại truyện 2 - ai mới là con trai?
- Chương 130: Ngoại truyện 3 - thế hệ sau
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Ai Mới Là Con Trai
Chương 16: Tức giận
Nó cực khổ vác vai hắn từ quầy kara để tính tiền ra. Trời bây giờ đã khuya,ngoài đường không lấy một bóng người. Gió se lạnh hẳn lại,những chiếc lá khô rải rác theo con đường phất lờ trên không theo làn gió.(Cứ như phim ma đi lạc :3 )
Hắn thở dốc nói tầm phào trong khi nó đã tràn trề mồ hôi.
-"Mày thấy tao hát được không. Tao biết là được mà. Thế mà hai thằng nhãi ranh kia dám nói tao hát thua vịt đực."-Hắn xô nó ra vỗ ngực nói.
Nó ngồi dậy lườm với những tia đạn đang bắn vào mặt hắn. Công nhận là hắn hát như vịt đực thật. Nếu hôm nay hắn không say thì nó đã cho một cước rơi xuống sông luôn rồi.
-"Uống bia thì yếu như sên mà cũng rủ."-Nó đến tát nhẹ vào má hắn,mong sao mấy cái tát này có thể làm hắn tỉnh dù chỉ 10% cũng được. Cho nó đỡ khổ với cái thân to bự mà còn cao trồng nhồng nữa chứ.-"Tên khốn này. Ngày mai tao sẽ kể cho thiên hạ biết mày như thế nào. Thật là...."
Nó không kiên nhẫn được nữa. Ngồi chồm hổm xuống cõng hắn đi loạn xạ qua cây cầu cứ như cầu dừa trơn trợt vậy. (Công nhận con này khoẻ)
-"Tao hát nữa nhá."-Hắn chuẩn bị hò hét thì...
-"Hêy."-Nó hét vào lỗ tai hắn đến thủng xuyên màn nhĩ.-"Dẹp đi. Hát hò đêm khuya. Mày không sợ ma bắt mày vì cái tội hát dở mà còn bày đặc hát hả?"
-"Khò....Khò...khò..."-Vừa dứt lời,nó quay sang thấy bản mặt ngáy ngủ hắn đang trình ình trên vai mình.
-"Ơ đệch."-Nó cắn răng chịu đựng. Vậy là nãy giờ mình tự kỉ.-"Mày mà sồn sồn nước miếng lên áo tao là liệu hồn."
Qua cây cầu chưa được bao lâu. Điện thoại trong túi nó reo in ỏi với bản nhạc Loser - Big Bang. Nó phất lờ đi tiếng chuông ấy.
Chắc cũng chỉ là cuộc gọi của tổng đài. Từ trước đến giờ nó chưa bao giờ nhận được cuộc gọi của gia đình bảo về.
Hắn lí nhí mắt khi nghe tiếng điện thoại của nó reo.-"Điện thoại kìa sao không nghe?"
-"Không thích."
-"Chảnh nữa. Lỡ gì có ai gọi gấp thì sao?"-Đã tỉnh hẳn mà hắn còn dai,không chịu leo xuống người nó.
Tiếng điện thoại cũng tắt. Tiếp đến là tin nhắn ào đến. Hắn thở dài hét vào màn nhĩ của nó coi như trã đũa ban nãy.
-"Nghe đi kìa."
Vừa dứt lời,nó thả hắn xuống đất mạnh đến nỗi đít hắn như va vào tảng đá kêu"Bộp" báo hiệu cho xương chậu đang nứt ra dần.
Hắn tức giận quát vào mặt nó.-"Hêy...cái tên này..."
Nó móc điện thoại trong túi ra xem tin nhắn mặt cho hắn đang tức giận "chuyển màu" ra sao.
"Gái về nhà đi. Chị rất nhớ gái. Chúng ta sẽ cùng ăn cơm nhá. Hôm nay cuối tuần mà."
Là chị nó. Người "cuối cùng" còn trong gia đình này quan tâm đến mình. Ba mẹ nó mất rồi. Nó đã để họ đi trong nước mắt. Tại sao lại có những người nhẫn tâm đến như vậy chứ?
-"Mày dám đối xử với Hoàng Minh Quân này như vậy đó hả?"-Hắn phủi mông xông đến nó.
-"Mày kêu nghe điện thoại."
-"Ơ...nhưng ít ra.."
-"Tao có hai tay chứ không phải bốn tay."-Nó dơ hai tay mình lên khoe với hắn.-"Đây là sự trừng phạt cho đứa đã tỉnh rồi mà còn ưng ngồi dai trên lưng họ."
-"Mày.."
-"Tao sao?"-Nó làm mặt xấu chọc tức hắn.-"Đẹp trai quá chứ gì."
Nói rồi nó ào lên trước với tướng đi lạnh lùng. Đã thế không gian còn se cái lạnh và sự u ám bao vây.
Hắn lạnh ngắt chạy đến vác vai nó.-"Cái thằng..."-Hắn cười tủm tỉm.-"Đô bia cao dữ dội."
............
Ba mẹ nhỏ run rẩy quỳ trước ông bà nội của mình mà van xin. Xin bọn họ hãy niệm tình tha thứ,bỏ qua những hì sai sót kia.
Nó đỏ hoe mắt nhìn hành động hạ thấp bản thân của ba mẹ mình trước mắt. Rốt cuộc ngôi nhà này là cái thứ gì mà khiến người ta đau đến nội tâm cơ chứ.
-"Chúng tôi nói rồi."-Bà nội ác liệt nhìn mẹ nó.
-"Tất cả là vì con trai."-Bây giờ mà ông nội còn nghĩ đến tình thương giữa ba và con được ư?
Nhỏ căm phẫn,nắm chặt thành quyền. Sự uất ức bấy lâu bất chợt được ào ra nhanh chóng với hai hàng nước mắt mặn mặn chua chua kia.
-"Hai người nghĩ hai người là ai cơ chứ?"-Câu nói của nhỏ làm mọi người ngây ra.-"Thích một đứa cháu trai như vậy thì đi mà kiếm đi. Sao không bảo đứa con gái của mình sinh ra đứa cháu mà sao cứ bắt ba mẹ tôi như thế cơ chứ."
-.....-Nội nhìn nhỏ với bốn con mắt đầy lửa tức giận.
-"Tôi...và cả ba mẹ tôi....không cần cái gọi là tài sản. Thứ chúng tôi cần là tình thương."-Nó nuốt nước bọt vào trong cô nén giọng mếu máo xuống dõng dạc nói.-"Bộ hai người cứ nghĩ gia tài này quan trọng lắm sao. Quan trọng đến nỗi cần một đứa cháu trai kế thừa mà không màn đến suy nghĩ của mẹ tôi hay ba tôi sao? Nếu vậy thì tôi không cần. Ông bà thích làm gì thì cứ làm. Từ nay,đứa cháu gái này sẽ không mang dòng máu của nhà họ Nguyễn nữa."
-"Phong..."
Nói rồi nhỏ ôm khuôn mặt đầy nước mắt chạy nhanh ra ngoài mặc cho ba mẹ nhỏ đang gào thét bên trong.
Đúng,ngay từ đầu phải như nó. Họ đã không tôn trọng mình thì việc gì mình phải về mà lễ phép,hỏi thăm họ chứ. Ngay từ đầu đừng nên mang họ Hoàng và bước chân vào cái nhà ấy. Từ nay mình sẽ không còn mang dòng máu họ Nguyễn.
...........
Nàng với anh đạp xe đạp đôi quanh quãng trường với hàng tá chong chóng quay đủ màu.
Hương thơm của hoa bốn phía tỏa ngát với làn gió se lạnh. Thời điểm này thích hợp cho những cặp tình nhân hạnh phúc bên nhau.
-"Vuii nhỉ?"-Anh cười cười quay sau hỏi nàng.
-"Ờ."-Nàng gật đầu nhìn không khí nhộn nhịp xung quanh.
Từ khi nào,nàng cảm thấy ở bên anh rất an toàn,rất hạnh phúc và còn có cảm giá là lạ mà mình lại thèm thuồng lâu lắm rồi. Đó là tình thương.
-"Đi như vậy không biết mấy chế xung quanh có nghĩ mình gay không nữa?"-Một câu nói có thể làm lòng người ta vỡ tan tành.
Nàng ngước lên nhìn anh với ánh mắt lạnh băng.-"Ý mày là gì?"
Anh cố nặng ra nụ cười đáp trả nàng.-"Thì...trời như vậy đúng với những cặp tình nhân hơn. Hai tụi mình con trai đạp xe đôi nhìn như gay."
-"Vậy mày làm con gái đi là hết sợ họ nghĩ gay."-Nàng hét vài mặt anh.
Anh nhắm mắt ngẩn mặt ra sau,một tay lau mặt một tay giữ tay lái.-"Aishhh...toàn nước bọt hôi của mày không."
Nói rồi anh núm áo nàng lại, t-r-é-t lên áo nàng những gì anh đã lau trên mặt.
Nàng tức giận vùng tay mình ra khỏi bàn tay thối tha đang trét những gì dơ bẩn lên áo mình.
-"Mày có buông tao ra không. Nếu không tao với mày đánh nhau tại đây đấy."
-"Tại mày phun nước vào mặt tao."-Anh dừng hành động cười cười với nàng.
-"Điếm Nam."-Nàng lườm sang nơi khác.-"Về nhà đổi tên Facebook là điếm Nam đi nha chưa. Tên đó hợp với mày lắm đấy."-Nói rồi nàng nhảy ra khỏi xe đến quán nước mía gần đó.
-"Ơ.."-Anh nhìn theo bóng nàng.-"Tao đẹp trai vậy mà bảo điếm á. Thằng khỉ kia."
Nàng đi nữa đường nghe nói đẹp trai quay lại làm mặt xấu chọc quê anh.
-"Tao đẹp hơn. Nhưng đẹp trai không liên quan đến điếm."
Hắn thở dốc nói tầm phào trong khi nó đã tràn trề mồ hôi.
-"Mày thấy tao hát được không. Tao biết là được mà. Thế mà hai thằng nhãi ranh kia dám nói tao hát thua vịt đực."-Hắn xô nó ra vỗ ngực nói.
Nó ngồi dậy lườm với những tia đạn đang bắn vào mặt hắn. Công nhận là hắn hát như vịt đực thật. Nếu hôm nay hắn không say thì nó đã cho một cước rơi xuống sông luôn rồi.
-"Uống bia thì yếu như sên mà cũng rủ."-Nó đến tát nhẹ vào má hắn,mong sao mấy cái tát này có thể làm hắn tỉnh dù chỉ 10% cũng được. Cho nó đỡ khổ với cái thân to bự mà còn cao trồng nhồng nữa chứ.-"Tên khốn này. Ngày mai tao sẽ kể cho thiên hạ biết mày như thế nào. Thật là...."
Nó không kiên nhẫn được nữa. Ngồi chồm hổm xuống cõng hắn đi loạn xạ qua cây cầu cứ như cầu dừa trơn trợt vậy. (Công nhận con này khoẻ)
-"Tao hát nữa nhá."-Hắn chuẩn bị hò hét thì...
-"Hêy."-Nó hét vào lỗ tai hắn đến thủng xuyên màn nhĩ.-"Dẹp đi. Hát hò đêm khuya. Mày không sợ ma bắt mày vì cái tội hát dở mà còn bày đặc hát hả?"
-"Khò....Khò...khò..."-Vừa dứt lời,nó quay sang thấy bản mặt ngáy ngủ hắn đang trình ình trên vai mình.
-"Ơ đệch."-Nó cắn răng chịu đựng. Vậy là nãy giờ mình tự kỉ.-"Mày mà sồn sồn nước miếng lên áo tao là liệu hồn."
Qua cây cầu chưa được bao lâu. Điện thoại trong túi nó reo in ỏi với bản nhạc Loser - Big Bang. Nó phất lờ đi tiếng chuông ấy.
Chắc cũng chỉ là cuộc gọi của tổng đài. Từ trước đến giờ nó chưa bao giờ nhận được cuộc gọi của gia đình bảo về.
Hắn lí nhí mắt khi nghe tiếng điện thoại của nó reo.-"Điện thoại kìa sao không nghe?"
-"Không thích."
-"Chảnh nữa. Lỡ gì có ai gọi gấp thì sao?"-Đã tỉnh hẳn mà hắn còn dai,không chịu leo xuống người nó.
Tiếng điện thoại cũng tắt. Tiếp đến là tin nhắn ào đến. Hắn thở dài hét vào màn nhĩ của nó coi như trã đũa ban nãy.
-"Nghe đi kìa."
Vừa dứt lời,nó thả hắn xuống đất mạnh đến nỗi đít hắn như va vào tảng đá kêu"Bộp" báo hiệu cho xương chậu đang nứt ra dần.
Hắn tức giận quát vào mặt nó.-"Hêy...cái tên này..."
Nó móc điện thoại trong túi ra xem tin nhắn mặt cho hắn đang tức giận "chuyển màu" ra sao.
"Gái về nhà đi. Chị rất nhớ gái. Chúng ta sẽ cùng ăn cơm nhá. Hôm nay cuối tuần mà."
Là chị nó. Người "cuối cùng" còn trong gia đình này quan tâm đến mình. Ba mẹ nó mất rồi. Nó đã để họ đi trong nước mắt. Tại sao lại có những người nhẫn tâm đến như vậy chứ?
-"Mày dám đối xử với Hoàng Minh Quân này như vậy đó hả?"-Hắn phủi mông xông đến nó.
-"Mày kêu nghe điện thoại."
-"Ơ...nhưng ít ra.."
-"Tao có hai tay chứ không phải bốn tay."-Nó dơ hai tay mình lên khoe với hắn.-"Đây là sự trừng phạt cho đứa đã tỉnh rồi mà còn ưng ngồi dai trên lưng họ."
-"Mày.."
-"Tao sao?"-Nó làm mặt xấu chọc tức hắn.-"Đẹp trai quá chứ gì."
Nói rồi nó ào lên trước với tướng đi lạnh lùng. Đã thế không gian còn se cái lạnh và sự u ám bao vây.
Hắn lạnh ngắt chạy đến vác vai nó.-"Cái thằng..."-Hắn cười tủm tỉm.-"Đô bia cao dữ dội."
............
Ba mẹ nhỏ run rẩy quỳ trước ông bà nội của mình mà van xin. Xin bọn họ hãy niệm tình tha thứ,bỏ qua những hì sai sót kia.
Nó đỏ hoe mắt nhìn hành động hạ thấp bản thân của ba mẹ mình trước mắt. Rốt cuộc ngôi nhà này là cái thứ gì mà khiến người ta đau đến nội tâm cơ chứ.
-"Chúng tôi nói rồi."-Bà nội ác liệt nhìn mẹ nó.
-"Tất cả là vì con trai."-Bây giờ mà ông nội còn nghĩ đến tình thương giữa ba và con được ư?
Nhỏ căm phẫn,nắm chặt thành quyền. Sự uất ức bấy lâu bất chợt được ào ra nhanh chóng với hai hàng nước mắt mặn mặn chua chua kia.
-"Hai người nghĩ hai người là ai cơ chứ?"-Câu nói của nhỏ làm mọi người ngây ra.-"Thích một đứa cháu trai như vậy thì đi mà kiếm đi. Sao không bảo đứa con gái của mình sinh ra đứa cháu mà sao cứ bắt ba mẹ tôi như thế cơ chứ."
-.....-Nội nhìn nhỏ với bốn con mắt đầy lửa tức giận.
-"Tôi...và cả ba mẹ tôi....không cần cái gọi là tài sản. Thứ chúng tôi cần là tình thương."-Nó nuốt nước bọt vào trong cô nén giọng mếu máo xuống dõng dạc nói.-"Bộ hai người cứ nghĩ gia tài này quan trọng lắm sao. Quan trọng đến nỗi cần một đứa cháu trai kế thừa mà không màn đến suy nghĩ của mẹ tôi hay ba tôi sao? Nếu vậy thì tôi không cần. Ông bà thích làm gì thì cứ làm. Từ nay,đứa cháu gái này sẽ không mang dòng máu của nhà họ Nguyễn nữa."
-"Phong..."
Nói rồi nhỏ ôm khuôn mặt đầy nước mắt chạy nhanh ra ngoài mặc cho ba mẹ nhỏ đang gào thét bên trong.
Đúng,ngay từ đầu phải như nó. Họ đã không tôn trọng mình thì việc gì mình phải về mà lễ phép,hỏi thăm họ chứ. Ngay từ đầu đừng nên mang họ Hoàng và bước chân vào cái nhà ấy. Từ nay mình sẽ không còn mang dòng máu họ Nguyễn.
...........
Nàng với anh đạp xe đạp đôi quanh quãng trường với hàng tá chong chóng quay đủ màu.
Hương thơm của hoa bốn phía tỏa ngát với làn gió se lạnh. Thời điểm này thích hợp cho những cặp tình nhân hạnh phúc bên nhau.
-"Vuii nhỉ?"-Anh cười cười quay sau hỏi nàng.
-"Ờ."-Nàng gật đầu nhìn không khí nhộn nhịp xung quanh.
Từ khi nào,nàng cảm thấy ở bên anh rất an toàn,rất hạnh phúc và còn có cảm giá là lạ mà mình lại thèm thuồng lâu lắm rồi. Đó là tình thương.
-"Đi như vậy không biết mấy chế xung quanh có nghĩ mình gay không nữa?"-Một câu nói có thể làm lòng người ta vỡ tan tành.
Nàng ngước lên nhìn anh với ánh mắt lạnh băng.-"Ý mày là gì?"
Anh cố nặng ra nụ cười đáp trả nàng.-"Thì...trời như vậy đúng với những cặp tình nhân hơn. Hai tụi mình con trai đạp xe đôi nhìn như gay."
-"Vậy mày làm con gái đi là hết sợ họ nghĩ gay."-Nàng hét vài mặt anh.
Anh nhắm mắt ngẩn mặt ra sau,một tay lau mặt một tay giữ tay lái.-"Aishhh...toàn nước bọt hôi của mày không."
Nói rồi anh núm áo nàng lại, t-r-é-t lên áo nàng những gì anh đã lau trên mặt.
Nàng tức giận vùng tay mình ra khỏi bàn tay thối tha đang trét những gì dơ bẩn lên áo mình.
-"Mày có buông tao ra không. Nếu không tao với mày đánh nhau tại đây đấy."
-"Tại mày phun nước vào mặt tao."-Anh dừng hành động cười cười với nàng.
-"Điếm Nam."-Nàng lườm sang nơi khác.-"Về nhà đổi tên Facebook là điếm Nam đi nha chưa. Tên đó hợp với mày lắm đấy."-Nói rồi nàng nhảy ra khỏi xe đến quán nước mía gần đó.
-"Ơ.."-Anh nhìn theo bóng nàng.-"Tao đẹp trai vậy mà bảo điếm á. Thằng khỉ kia."
Nàng đi nữa đường nghe nói đẹp trai quay lại làm mặt xấu chọc quê anh.
-"Tao đẹp hơn. Nhưng đẹp trai không liên quan đến điếm."
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Chương Giới thiệu nhân vật
- Chương 2: Thời gian trôi thật là nhanh
- Chương 3: Ở kí túc xá chứ?
- Chương 4: Bị phạt
- Chương 5: Học sinh mới – Ba chàng hotboy chứ ai
- Chương 6: Đoán trúng người cần đối đầu
- Chương 7: Oan gia phòng hẹp
- Chương 8: Đụng mặt
- Chương 9: Chia ranh giới
- Chương 10: Không cãi nhau không được
- Chương 11: Mục tiêu chiến thắng đó là giám thị
- Chương 12: Kế hoạch hoàn hảo
- Chương 13: Bạn thân
- Chương 14: Nó - hắn. nhỏ - chàng. nàng - anh
- Chương 15: Một chút về hoàn cảnh
- Chương 16: Tức giận
- Chương 17: Giật mình
- Chương 18: Lễ hội kì lạ
- Chương 19: Ai sẽ thành nữ?
- Chương 20: Không chấp nhận mình sẽ thành nữ
- Chương 21: Nàng có thư
- Chương 22: Tao sẽ đi dự lễ hội
- Chương 23: Kế hoạch nịnh nọt với ba tụi hắn
- Chương 24: Trao đổi
- Chương 25: Chiến lược thất bại
- Chương 26: Chiến lược mới
- Chương 27: Khiếu chiến vì lá thăm
- Chương 28: Một bí mật từ nó
- Chương 29: Đám tang
- Chương 30: Hắn đi dự đám tang - lại có thư
- Chương 31: Em rất thích chị - quần đùi và ảnh
- Chương 32: Tin nhắn lạ - quyết định đi dự lễ bằng thân phận con gái
- Chương 33: Lam minh nhật là con gái - hắn để ý nó
- Chương 34: Mua đồ hoá trang - cùng nhau chọn lựa
- Chương 35: Trước ngày lễ hội
- Chương 36: Anh đã biết - thiên sứ đi dự tiệc
- Chương 37: Nếu cậu là con gái,mình sẽ yêu cậu
- Chương 38: Tắt điện
- Chương 39: Lộ hàng
- Chương 40: Nhân vật mới
- Chương 41: Thói con nít của ểm
- Chương 42: Người giống người
- Chương 43: Đã từng mất trí nhớ - cô gái giống mình là ai?
- Chương 44: 7 năm về trước
- Chương 45: Lam minh hoàng và hoàng minh long
- Chương 46: Tài sản cứ để cho em con tất cả - gã về nước
- Chương 47: Người giống người gặp nhau
- Chương 48: Nhà sách gặp đối thủ - hôn phu tương lai
- Chương 49: Gia đình mới. - vì sao nó giả trai
- Chương 50: Tớ biết cậu là con gái....lâu rồi
- Chương 51: Thái Mỹ Tuyền và Trịnh Gia Khôi
- Chương 52: Hợp đồng ôsin
- Chương 53: Hoàn cảnh lúc trước của thái mỹ tuyền - vì sao nhỏ giả trai
- Chương 54: Lần đầu tiên tiếp xúc với con gái
- Chương 55: Hôn ước
- Chương 56: Ông bà nội nhỏ là ai?
- Chương 57: Tớ thích cậu được không?
- Chương 58: Né tránh
- Chương 59: Nghe trộm
- Chương 60: Lâu rồi mới bị phạt - bị điều khiển
- Chương 61: Mắng thậm tệ - lần nữa chơi xỏ giám thị
- Chương 62: Nguyễn minh phong là vợ sẽ đính ước nhưng vợ đính hôn sẽ là hoàng minh thụy - khoá
- Chương 63: Cảnh cáo và chị
- Chương 64: Ai mới là con trai?
- Chương 65: Tranh giành và tác hợp
- Chương 66: Nàng và nhóc
- Chương 67: Hắn giận nó - sự thật về cái chết của mẹ nàng
- Chương 68: Quyết định của nàng - nó đã làm gì?
- Chương 69: Tội thật hay nghi oan?
- Chương 70: Điều tra
- Chương 71: Nhân chứng
- Chương 72: Hủy hợp đồng - hạng chót
- Chương 73: Bật khóc
- Chương 74: Anh là thần tình yêu
- Chương 75: Đón nhận nhóc
- Chương 76: Anh và em
- Chương 77: Nắm tay - rình rập
- Chương 78: Trong ba người bọn nó,không có ai là con trai
- Chương 79: Hợp tác - ba mẹ ra đi
- Chương 80: Ngủ lại nhà nhóc - đám tang - tớ có thể đến mộ của ba mẹ cậu?
- Chương 81: Ôm - làm người yêu nhau đi
- Chương 82: Dã ngoại - cây ước mơ
- Chương 83: Đua xe
- Chương 84: Nhóc chăm sóc em. - gặp ông bà nội
- Chương 85: Nó là vợ tao - nhỏ và chàng
- Chương 86: Nụ hôn bất ngờ - đừng làm cho tao ghen nữa được không?
- Chương 87: Tớ là gì của cậu? - người con gái con yêu duy nhất là lam minh nhật. - mình chia tay đi
- Chương 88: Không là gì của nhau - cô và anh - có qua có lại
- Chương 89: Không hiểu được trái tim - trống rỗng
- Chương 90: Nhận ra - bị từ chối - mình vùi lắp khoảng trống cho nhau nhé
- Chương 91: Cố hạnh phúc - ai là người hạnh phúc nhất?
- Chương 92: Sống một cách hoàn hảo
- Chương 93: Không chối cãi được. - chính lam minh nhật là người tiết lộ
- Chương 94: Cái tát mang mùi vị đắng - hoàng minh long không tha thứ cho lam minh nhật
- Chương 95: Vẫn là chị, người em thích - bởi vì em thích chị
- Chương 96: Nói này nhé, tao thích mày
- Chương 97: Quay ngược thời gian - điều tra chính đáng
- Chương 98: Em là ai?
- Chương 99: Hỗn loạn
- Chương 100: Em có yêu tôi không? hay chỉ là người bạn
- Chương 101: Bệnh của hoàng minh long - chỉ cần anh mở mắt ra thôi
- Chương 102: Nơi nào có sự ấm áp
- Chương 103: Đến phút cuối mà cậu vẫn một lòng chung thuỷ - sở trường là che giấu
- Chương 104: Khi nào mới kết thúc
- Chương 105: Giải quyết rõ - mẹ xin lỗi
- Chương 106: Ai mới là người nhận hậu quả cho câu truyện
- Chương 107: Tai nạn - hội đồng - ác mộng
- Chương 108: Nàng mất tích
- Chương 109: Đặt niềm tin vào ba tụi hắn - dang hai tay chào đón cô
- Chương 110: Anh yêu em rất nhiều - đừng làm anh sợ - lam minh nhật đang ở đâu?
- Chương 111: Tớ có thể làm bạn trai cậu? - giấc mơ chúng ta gặp nhau
- Chương 112: Bi kịch của nhân vật chính
- Chương 113: Ai là người tàn nhẫn nhất?
- Chương 114: 1 năm sau
- Chương 115: Cánh cửa về thới giới thực
- Chương 116: Nhỏ chỉ nhớ hai người mang tên hoàng minh thuỵ và lam minh nhật
- Chương 117: Lam Minh Nhật lướt qua
- Chương 118: Nhỏ hồi tưởng - cô gái câm
- Chương 119: Cô ấy tên là thy thy hay là lam minh nhật?
- Chương 120: Tấm ảnh của nó không cánh mà bay
- Chương 121: Cô gái ấy không phải lam minh nhật
- Chương 122: Cô ấy là vợ con
- Chương 123: Nhân vật mới nữa ư?
- Chương 124: Ngày em đến cũng chính là ngày anh đi
- Chương 125: Trở về như thế nào?
- Chương 126: Giấc mơ biến thành sự thật
- Chương 127: Đại kết cục
- Chương 128: Ngoại truyện 1 - rủ nhau đám cưới
- Chương 129: Ngoại truyện 2 - ai mới là con trai?
- Chương 130: Ngoại truyện 3 - thế hệ sau