Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn - Chương 266: Anh Giả Tạo Đủ Chưa
Chương trước- Chương 1: Dơ bẩn
- Chương 2: Mua Vui Cho ắn
- Chương 3: Làm nhục
- Chương 4: Tâm như tro tàn
- Chương 5: Giả bộ thanh cao
- Chương 6: Vật sở hữu
- Chương 7: Cậu mang thai
- Chương 8: Không cần nói cho hắn biết
- Chương 9: Phiền toái
- Chương 10: Không có cách nào bình tĩnh nổi
- Chương 11: Khắc cốt ghi tâm
- Chương 12: Nghe Lời
- Chương 13: Không Cần Quan Tâm Tới
- Chương 14: Không Cần Phải Khổ Sở Như Vậy
- Chương 15: Thiếu Nhân Tình
- Chương 16: Đen Đủi
- Chương 17: Thuộc Về Tôi
- Chương 18: Uy Hiếp
- Chương 19: Đừng nghĩ muốn rời đi
- Chương 20: Giúp Tôi
- Chương 21: Dạy Dỗ
- Chương 22: Còn Muốn Làm Sao
- Chương 23: Thả Tôi Ra
- Chương 24: Cam Chịu
- Chương 25: Thân Thể Không Khỏe
- Chương 26: Hứng Thú
- Chương 27: Tin Lời Cậu
- Chương 28: Bất Mãn
- Chương 29: Giằng Co
- Chương 31: Tự Tôn
- Chương 32: Yên Lặng
- Chương 33: Bị Bao Nuôi
- Chương 34: Dấu Hôn
- Chương 35: Không Tin Tưởng Tôi Sao?
- Chương 36: Khoảng Thời Gian Cậu Mong Đợi Nhất
- Chương 37: Say Rượu
- Chương 38: Say Rượu Làm Loạn
- Chương 39: Đừng Chạm Vào Tôi
- Chương 40: Lồng Giam
- Chương 41: Mua Thuốc Tránh Thai
- Chương 42: Câu Dẫn
- Chương 43: Phản Ứng Không Kịp
- Chương 44: Đây Là Cho Ai Dùng
- Chương 45: Nhục Nhã
- Chương 46: Chỉ Thích Hợp Để Đàn Ông Ôm
- Chương 47: Chân tướng
- Chương 48: Khủng Khoảng
- Chương 49: Sinh Con Cho Tôi
- Chương 50: Biết Sai Rồi Sao
- Chương 51: Sẽ Không Để Cậu Yên
- Chương 52: Thật Dơ Bẩn
- Chương 53: Không Thấy Ngày Mai
- Chương 54: Phơi Bày Ra Ánh Sáng
- Chương 55: Thuộc Quyền Sở Hữu
- Chương 56: Giữ Lại Bên Người
- Chương 57: Rượu Mời Không Uống Lại Thích Uống Rượu Phạt
- Chương 58: Đừng Chạm Vào Tôi
- Chương 59: Nghe Lời
- Chương 60: Làm Sao Bây Giờ
- Chương 61: Sống Phải Phụ Thuộc
- Chương 62: Hành Tung
- Chương 63: Không Liên Lạc Được
- Chương 64: Tính sổ
- Chương 65: Không Sạch Sẽ
- Chương 66: Làm Sai Cái Gì?
- Chương 67: Khoảng Cách
- Chương 68: Không Được Tự Nhiên
- Chương 69: Ấm Áp
- Chương 70: Tai Họa
- Chương 71: Bản Năng
- Chương 72: Không Muốn Ôm Tôi Sao?
- Chương 73: Chăm Sóc Cho Cậu
- Chương 74: Thiếu Cảm Giác
- Chương 75: Mới Lạ?
- Chương 76: Nhớ cậu
- Chương 77: Còn Muốn Lập Đền Thờ
- Chương 78: Xin Hãy Buông Tha Tôi
- Chương 79: Hối Hận
- Chương 80: Nhiệt Tình
- Chương 81: Ở Bên Cạnh Tôi
- Chương 82: Nhận Sai
- Chương 83: Khủng Hoảng
- Chương 84: Dục Vọng
- Chương 85: Thích Hợp Nhất
- Chương 86: Không Muốn Gặp Hắn
- Chương 87: Dính Líu
- Chương 88: Cậu Rất Sợ Tôi?
- Chương 89: Sợ Hãi
- Chương 90: Không Kém Lần Nào
- Chương 91: Khác Thường
- Chương 92: Không Nên Cho Cậu Ra Ngoài
- Chương 93: Còn Có Tôi Ở Đây
- Chương 94: Không Rõ Ràng
- Chương 95: Không Còn
- Chương 96: Không Bình Yên
- Chương 97: Tin là thật
- Chương 98: Cậu không sai
- Chương 99: Không Chút Lưu Tình
- Chương 100: Còn Đau Không ?
- Chương 101: Cút Ra Ngoài
- Chương 102: Chỉ Có Thể Đáp Lại
- Chương 103: Mang Về
- Chương 104: Khiến Em Quên Đi Hắn
- Chương 105: Thuộc Quyền Sở Hữu
- Chương 106: Mất Khí Lực
- Chương 107: Chính Là Gã
- Chương 108: Chân Tướng
- Chương 109: Muộn Màng
- Chương 110: Cuộc Sống Hạnh Phúc
- Chương 111: Mê Luyến
- Chương 112: Sai Rồi Sao
- Chương 113: Đảo Ngược Tình Thế
- Chương 114: Chẳng Ra Gì
- Chương 115: Ân Cần
- Chương 116: Rất Bẩn Sao
- Chương 117: Đau Đớn
- Chương 118: Anh Có Thích Tôi Không?
- Chương 119: Cảm Tình
- Chương 120: Khôn Ngoan
- Chương 121: Giúp Cậu
- Chương 122: Giữ Chặt Cậu
- Chương 123: Không Buông Bỏ Được
- Chương 124: Thích Sao
- Chương 125: Con Mệt Mỏi Quá
- Chương 126: Sai Ở Đâu
- Chương 127: Thích Em
- Chương 128: Tôi Chờ Anh Về
- Chương 129: Không Hài Lòng
- Chương 130: Tôi Muốn Gặp Cậu Ấy
- Chương 131: Không Thể Thay Thế
- Chương 132: Bị Hủy Hoại
- Chương 133: Quay Trở Về
- Chương 134: Ngây Ngô
- Chương 135: Đi Tìm Em
- Chương 136: Bào Khoét
- Chương 137: Không Bớt Lo
- Chương 138: Lưỡi Dao Sắc Bén
- Chương 139: Gặp Được Em
- Chương 140: Tương Tư Thành Bệnh
- Chương 141: Phát Run
- Chương 142: Nuốt Vào Bụng
- Chương 143: Không Yên Ổn
- Chương 144: Miêu Tả Sinh Động
- Chương 145: Đau Khổ Hóa Tro Tàn
- Chương 146: Người Xa Lạ
- Chương 147: Là Em Sao ?
- Chương 148: Hối Hận
- Chương 149: Bị Bóng Đè
- Chương 150: Giải Thoát
- Chương 151: Từ Bỏ
- Chương 152: Ôn Nhu
- Chương 153: Thất Bại
- Chương 154: Anh Không Nhớ Tôi Sao?
- Chương 155: Anh Lừa Tôi
- Chương 156: Ở Nhà Bồi Anh
- Chương 157: Tin Tưởng
- Chương 158: Say Rượu
- Chương 159: Cẩn Thận
- Chương 160: Chua Xót
- Chương 161: Hậu Quả Xấu
- Chương 162: Hèn Mọn
- Chương 163: Muốn Tạo Niềm Vui Cho Em
- Chương 164: Hỏng Mất
- Chương 165: Rùng Mình
- Chương 166: Chỉ Có Tôi Quan Tâm Em
- Chương 167: Sẽ Sinh Bệnh
- Chương 168: Đùa Bỡn
- Chương 169: Không Nhận Ra
- Chương 170: Trêu Chọc
- Chương 171: Rất Nhớ Em
- Chương 172: Là Do Hắn
- Chương 173: Đến Sách Giáo Khoa Cũng Phải Bó Tay
- Chương 174: Thân cận
- Chương 175: Cười So Với Khóc Còn Khó Coi Hơn
- Chương 176: Tình Yêu Điên Cuồng
- Chương 177: Đừng Sợ
- Chương 178: Tôi Chính Là Người Thân Của Em
- Chương 179: Muốn Bỏ Trốn
- Chương 180: Thế Nào, Ngươi Mới Có Thể Trở Về
- Chương 181: Quả Báo
- Chương 182: Nghẹn Ngào
- Chương 183: Sẽ Nuôi Em Cả Đời
- Chương 184: Sẽ Không Bỏ Rơi Tôi Chứ?
- Chương 185: Thích Tôi
- Chương 186: Nếu Không Thì, Tôi Ở Lại Với Em?
- Chương 187: Tôi Muốn Anh Cút
- Chương 188: Yếu Ớt
- Chương 189: Thỏa Mãn
- Chương 190: Quá Mức Lộ Liễu
- Chương 191: Phải Làm Sao Mới Có Thể Bù Đắp?
- Chương 192: Hình Thức Truy Thê
- Chương 193: Ngoan Ngoãn Nghe Lời
- Chương 194: Thích Hợp
- Chương 195: Sẽ Luôn Bên Em
- Chương 196: Chỉ Có Hắn
- Chương 197: Khóc
- Chương 198: Bởi Vì...Tôi Đang Theo Đuổi Em
- Chương 199: Giận Dỗi
- Chương 200: Ôm Lấy Em
- Chương 201: Cặn Bã
- Chương 202: Nếm Thử Trái Cấm
- Chương 203: Tình Địch Gặp Mặt Hết Sức Đỏ Mắt
- Chương 204: Bị Sợ Hãi Bủa Vây
- Chương 205: Bóng Đè
- Chương 206: Chúng Ta Trước Đây Từng Quen Biết Nhau Sao??
- Chương 207: Em Đừng Làm Tôi Sợ
- Chương 208: Còn Có Tôi
- Chương 209: Đã Sớm Không Nợ Hắn Cái Gì
- Chương 210: Tự Làm Bậy Không Thể Sống
- Chương 211: Bọt Nước
- Chương 212: Một Lần Nữa Chiếm Hữu
- Chương 213: Mất mát
- Chương 214: Không Còn Dây Dưa
- Chương 215: Cuồng Nhiệt
- Chương 216: Quan Hệ Thân Thiết
- Chương 217: Khóe Mắt Ửng Hồng
- Chương 218: Tìm Ra Đầu Sỏ Gây Tội
- Chương 219: Anh Điên Rồi Sao ?!
- Chương 220: Trái Tim Bị Chẻ Làm Hai
- Chương 221: Thống Khổ
- Chương 222: Chiếm Hữu
- Chương 223: Mệt Mỏi
- Chương 224: Hỗ Loạn
- Chương 225: Hiến Tế
- Chương 227: Ngọn Lửa Bùng Cháy
- Chương 226: Hít Phải Khí Lạnh
- Chương 228: Trái Tim Quặn Thắt
- Chương 229: Anh Thật Không Biết Xấu Hổ
- Chương 230: Không Thể Cứu Vãn
- Chương 231: Tôi Là Đàn Ông
- Chương 232: Trói Trên Giường
- Chương 233: Thanh Toán Xong
- Chương 234: Có Không Giữ, Mất Ăn Mướp Đắng Xào :)))
- Chương 235: Trong Lòng Chua Xót
- Chương 236: Đừng Làm Việc Ác Nữa
- Chương 237: Bí Mật
- Chương 238: Còn Giống Con Người Sao
- Chương 239: Ràng Buộc
- Chương 240: Thỏa Mãn
- Chương 241: Anh Thích Ai
- Chương 242: Không Rét Mà Run
- Chương 243: Bụng Nhỏ Hơi Phồng Lên
- Chương 244: Hóa Ra Là Đau Đến Vậy
- Chương 245: Gặp Gỡ
- Chương 247: Đột Nhiên Nhận Được Cuộc Gọi Xa Lạ
- Chương 248: Một Người Chết
- Chương 249: Lúc Trước Bị Người Bỏ Thuốc
- Chương 251: Tạm Biệt Kiều Nguyên
- Chương 252: Tôi Sẽ Không Gây Cản Trở Em Nữa
- Chương 253: Hắn Sẽ Chết Đột Ngột Sao
- Chương 254: Không Thể Kìm Nén Nỗi Đau
- Chương 255: Không Phải Em Muốn Có Con Sao
- Chương 256: Tôi Rất Nhớ Em
- Chương 257: Thuốc Trị Tận Gốc
- Chương 258: Tưởng Hôn Môi Hắn, Ôm Hắn
- Chương 259: Chiếm Cho Riêng Mình
- Chương 260: Dâʍ ɭσạи
- Chương 261: Là Chú Quyến Rũ Tôi
- Chương 262: Bởi Vì Tôi Muốn Trở Thành Người Đàn Ông Của Chú
- Chương 263: Không Biết Xấu Hổ
- Chương 264: Được Quyền Chạm Vào Chú Chỉ Có Mình Tôi Thôi
- Chương 265: Sự Việc Bại Lộ
- Chương 266: Anh Giả Tạo Đủ Chưa
- Chương 267: Đây Là Một Câu Hỏi Đòi Mạng
- Chương 268: Tan Nát Cõi Lòng
- Chương 269: Muốn Ôm Em
- Chương 270: Tôi Có Thể Hôn Em Không ??
- Chương 271: Động Tình
- Chương 272: Bên Tai Ửng Đỏ
- Chương 273: Muốn Chăm Sóc Cho Em
- Chương 274: Hồn Tôi Đều Bị Em Câu Đi Rồi
- Chương 275: Kẻ Làm Ấm Giường
- Chương 276: Tùy Ý Thao Túng
- Chương 277: Vì Sao Lại Khóc
- Chương 278: Đêm Hôm Đó
- Chương 279: Xem Như Đang Hẹn Hò
- Chương 280: Đúng Là Tên Đàn Ông Không Biết Hối Cải
- Chương 281: Sờ Cơ Bụng Của Hắn
- Chương 282: Muốn
- Chương 283: Đây Là Màn Kịch Cậu Mới Nghĩ Ra Sao ??
- Chương 284: Không Kiểm Soát Nổi
- Chương 285: Nếu không, tôi giúp em nhé......
- Chương 286: Cắn Chặt Răng
- Chương 287: Quý Trọng Cả Đời
- Chương 288: Ngoại Nhân
- Chương 289: Mất Tích
- Chương 290: Tìm kiếm
- Chương 291: Cơn Bùng Nổ
- Chương 292: Tôi Không Muốn Hận Cậu Nữa
- Chương 293: Nắm Chặt Lấy Tay Tôi
- Chương 294: Hắn Yêu Anh Ấy
- Chương 295: Điều Mà Kiều Ngạn Mong Chờ
- Chương 296: Bẫy Chim Hoàng Yến
- Chương 297: Nhìn Cho Rõ, Tôi Là Ai
- Chương 298: Chủ Động Hôn Hắn
- Chương 299: Cậu Cũng Là Đàn Ông
- Chương 300: Kiều Nguyên Tức Giận
- Chương 301: Hôm Nay Cũng Túng Dục Quá Độ
- Chương 304: Sớm Hay Muộn Cũng Phải Lên Giường
- Chương 305: Đau Eo
- Chương 306: Đã Lâu Rồi Chúng Ta không Làm Cái Kia...
- Chương 307: Anh Có Thể Em Cũng Có Thể
- Chương 308: Em Đã Cướp Mất Trái Tim Tôi Rồi
- Chương 309: Thẹn Thùng
- Chương 310: Anh Muốn Ngủ Cùng Em
- Chương 311: Lau Súng Cướp Cò
- Chương 312: Muốn
- Chương 313: Một Bên Tình Nguyện
- Chương 314: Lừa Mình Dối Người
- Chương 315: Run Rẩy
- Chương 316: Đừng Khiến Tôi Ghê Tởm Cậu
- Chương 317: Ninh Tu Viễn Cầu Hôn
- Chương 319: Anh Không Phải Bảo Bối Của Em Sao ??
- Chương 320: Hoàn Toàn Công Khai Quan Hệ
- Chương 321: Khát Vọng Sống Của Ninh Tu Viễn
- Chương 322: Hôm Nay Kiều Nguyên Là Bá Đạo Tổng Tài
- Chương 323: Em Thích Anh
- Chương 324: Kiều Nguyên, Anh Yêu Em
- Chương 325: PN 01 • Cái Cậu Muốn, Còn Không Phải Là Cái Này Sao?
- Chương 326: PN 02 • Sa Vào
- Chương 327: PN 03 • Cao Lãnh Quá Ha?!
- Chương 328: PN 04 • Là Đang Trách Hắn Sao?
- Chương 329: PN 05 • Xử Lý Thế Nào!
- Chương 330: PN 06 • Muốn Hắn Chịu Trách Nhiệm?
- Chương 331: PN 07 • Quan Hệ Bại Lộ
- Chương 332: PN 08 • Thân Thể Khó Chịu
- Chương 333: PN 09 • Hàn Kham Sốt Ruột
- Chương 334: PN 10 • Cậu Ta Thế Mà Không Nghe Điện Thoại
- Chương 335: PN 11 • Hàn Kham Ghen Ghét
- Chương 336: PN 12 • Về Sau Sẽ Không Làm Phiền Hắn Nữa
- Chương 337: PN 13 • Là Của Hắn
- Chương 338: PN 14 •Cậu Muốn Trói Buộc Tôi ?
- Chương 339: PN 15 • Vội Vã Không Nhịn Nổi
- Chương 340: PN 16 • Đây Đều Là Cậu Tự Tìm !
- Chương 341: PN 17 • Chỉ Có Một Mình Hắn
- Chương 342: PN 18 • Hôm Nay Cậu Thế Nào Cũng Đừng Nghĩ Đi
- Chương 343: PN 19 • Em Sẽ Không Thích Anh
- Chương 344: PN 20 • Không Tính Là Gì
- Chương 345: PN 21 • Ném Đi
- Chương 346: PN 22 • Uy Hiếp
- Chương 347: PN 23 • Về Sau Vì Cái Gì Không Liên Lạc Cho Hắn
- Chương 348: PN 24 • Không Thích Hợp
- Chương 349: PN 25 • Chưa Từng Đối Tốt, Dù Chỉ Một Lần
- Chương 350: PN 26 • Trước Kỳ Hạn
- Chương 351: PN 27 • Sẽ Không Lại Chướng Mắt Nữa
- Chương 352: PN 29 • Trở Về Đi
- Chương 353: PN 30 • Mở Ra Kết Cục
- Chương 354: PN 31-1 • Ninh Tu Viễn Hôm Nay Cũng Không Thể Vào Phòng
- Chương 355: PN 31 • Không Liên Quan
- Chương 356: PN 32 • Chúng Ta Có Phải Là Đã Từng Gặp Nhau ?
- Chương 357: PN 33 • Không Phải Lừa Đảo
- Chương 358: PN 34 • Tại Sao Lại Khổ Sở ?
- Chương 359: PN 35 • Sợ Hãi
- Chương 360: PN 36 • Phát Hiện Không Thích Hợp
- Chương 361: PN 37 • Thanh Tỉnh Sao
- Chương 362: PN 38 • Trang Ngược Rất Giống
- Chương 363: PN 39 • Uổng Phí
- Chương 364: PN 40 • Câu Dẫn
- Chương 365: PN 41 • Uy Hiếp
- Chương 366: PN 42 • Cậu Đến Cùng Là Ai ?
- Chương 367: PN 43 • Không Có Quyền Từ Chối
- Chương 368: PN 44 • Thả Tôi Ra
- Chương 369: PN 45 • Không Nên Khiến Tôi Tức Giận
- Chương 370: PN 46 • Chạy Thoát.
- Chương 371: PN 47 • Đây Chính Là Tôi
- Chương 372: PN 48 • Không Phải Trùng Hợp
- Chương 373: PN 49 • Kinh Hãi
- Chương 374: PN 50 • Đối Với Cậu Phụ Trách
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 266: Anh Giả Tạo Đủ Chưa
Ninh Tu Viễn chưa bao giờ nghĩ rằng hôm nay Kiều Nguyên sẽ tới. Trước kia Kiều Nguyên hai ngày liền sẽ không đến thăm, huống chi là sớm như vậy, chưa kể hôm qua phải gần sáng cậu mới trở về, hiện tại mới tám giờ sáng, Kiều Nguyên thường đến bệnh viện lúc hơn mười giờ.
Sắc mặt Kiều Nguyên hơi tái nhợt, sau khi nhận ra, cậu đóng cửa phòng bệnh, xoay người bỏ đi, trong lòng Ninh Tu Viễn bỗng sinh ra một nỗi hoảng sợ chưa từng trải qua, liều mạng đi chân trần chạy ra ngoài.
"Kiều Nguyên!" Ninh Tu Viễn hét lên.
Kiều Nguyên phớt lờ hắn.
Ninh Tu Viễn đuổi theo, nắm lấy tay Kiều Nguyên, nhìn thấy sự lạnh lùng trong mắt Kiều Nguyên, trái tim hứa không khỏi run lên. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc giả bệnh để lừa gạt Kiều Nguyên, sau khi đến bệnh viện kiểm tra mới biết mình lấy nhầm tờ xét nghiệm, hơi do dự, hắn đã không còn cách nào để tiếp cận với Kiều Nguyên nữa.
Từ khi Kiều Nguyên rời khỏi thành phố L, thể chất của hắn không được tốt lắm, lần này có thể là hiểu lầm, nhưng lần sau? Ninh Tu Viễn còn nghĩ rằng nếu Kiều Nguyên thật sự không chịu tha thứ cho hắn, vậy chờ đợi hắn cũng chính là cái chết.
"Kiều Nguyên, lần này tôi sai rồi, lúc đầu khi vừa nhận được kết quả xét nghiệm, tôi cũng cho rằng mình sắp chết rồi, tôi không muốn tới làm phiền em. Nhưng sau đí, em lại chủ động tới tìm tôi, sau khi đến bệnh viện kiểm tra lại tôi mới biết mình lấy nhầm giấy xét nghiệm."
Hốc mắt Ninh Tu Viễn ửng đỏ,"... Nếu không phải vì trận bệnh này, em cũng sẽ không đến đây... Tôi đã nghĩ, nếu em thật sự bỏ mặc tôi...vậy thì từ giả tôi sẽ biến thành thật. "
"Anh đóng kịch đu chưa?" Kiều Nguyên hỏi.
"Lần này tôi thật sự không lừa em."
Kiều Nguyên lạnh lùng cười một tiếng, "Ninh Tu Viễn, chuyện anh lừa gạt tôi còn ít sao?"
"Người như anh, từ đầu cho tới cuối chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, anh hứa hẹn đủ điều vậy anh có nghĩ cho người khác không? Anh có nghĩ tới Ninh Mặc nó còn nhỏ, người lớn phải có trách nhiệm dẫn con đi theo đúng hướng không."
"Tôi không quan tâm anh đã lừa gạt tôi ra sao."
"Buông tôi ra." Hắn nắm chặt lấy tay Kiều Nguyên, lo sợ cậu sẽ hoàn toàn chán ghét hắn, càng lo sợ cậu sẽ vĩnh viễn rời bỏ hắn mà đi.
Biết phiếu xét nghiệm là giả, hắn đã hỏi bác sĩ tại sao lại ho ra máu và tức ngực, bác sĩ kiểm tra lại nói tình hình không mấy khả quan, suy nhược lâu ngày và suy sụp tinh thần nghiêm trọng khiến hắn luôn trong tình trạng bất ổn. Tình huống cực kỳ nguy cấp, sức khỏe và tình cảm của một người không thể tách rời, bác sĩ nói rằng hắn còn trẻ, rất đẹp trai và rất thành công trong sự nghiệp, hắn còn có thể nghĩ đến điều gì nữa.
Mấy năm nay, Ninh Tịch Viễn đã uống rất nhiều thuốc điều trị chứng mất ngủ, suy nhược cơ thể, nhưng không có loại nào có tác dụng nhiều, ở chỗ ngã tư, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng bên kia đường, hắn bất chấp mọi thứ chạy đuổi theo, trước dòng đường ngựa xe nư nước, thật may mắn là có trợ lý bên cạnh kéo hắn lại, người trợ lý toát mồ hôi lạnh ròng ròng hỏi hắn có chuyện gì sao.
Nếu là lúc ấy hắn lao ra, chỉ sợ hiện tại cũng không thể bình yên đứng trước mặt Kiều Nguyên rồi.
Chuyện như thế này đã tiếp diễn không phải chỉ một hai lần, hắn cũng đã đi gặp bác sĩ tâm lý, người kia nói triệu chứng của hắn không thể chữa được bằng thuốc, hàng ngàn người trên thế giới này, sau khi nghe mấy lời như vậy sẽ từ bỏ việc trị liệu. Bệnh viện kia đã nằm trong danh sách đen của anh ấy kể từ đó.
Chỉ có hắn biết rằng Kiều Nguyên là liều thuốc duy nhất có thể chữa khỏi bệnh cho mình. Cho nên mấy ngày nay Kiều Nguyên đến thăm hắn, cho dù hắn thức trắng mấy ngày không ngủ, không ăn uống gì, cũng không phải là vấn đề lớn.
Ninh Tu Viễn không muốn buông tay, nhưng ánh mắt Kiều Nguyên lạnh lẽo đến thấu vào trong xương hắn.
"Nếu thật sự tôi chết ... Vậy cũng không phải là lừa dối em." Vẻ mặt Ninh Tu Viễn tràn đầy nỗi tuyệt vọng, hắn không phải cố ý lừa gạt, nhưng tất cả chỉ là chuyện lại xảy ra ngay vào thời điểm đó, hắn không có sự lựa chọn nào khác, từ nay hắn và Kiều Nguyên là hai người xa lạ.
Hắn nằm ở phòng số VI tầng 7, cuối hành lang có cửa sổ, bên dưới là bồn hoa và thảm cỏ, độ cao gần 30m sẽ khiến người ta nhũn chân khi nhìn xuống. Hắn bước tới và không nói gì định nhảy xuống.
Người phía sau túm lấy hắn, giọng nói có chút tức giận, "Cho dù có muốn chết vậy cũng đừng để ảnh hưởng tới người khác."
Ở khoảng cách cao như vậy, một người ngã xuống gần giống với quả cà chua chín rơi xuống đất, Ninh Tu Viễn vô cùng bối rối.
Tay người kia nắm chặt góc áo hắn, Ninh Tu Viễn trở tay nắm lấy, "Em thật sự vẫn còn chút quan tâm tới tôi có phải không."
"Không." Kiều Nguyên muốn rút tay về.
"Nếu không có, vậy vừa rồi em cũng sẽ không thèm quan tâm tới tôi sống chết ra sao."
"Anh đùa tôi sao?" Kiều Nguyên cau mày.
Ninh Tu Viễn lắc lắc đầu, "Đây thật sự là lần đánh cược cuối cùng của tôi với chính mình, nếu em không ngăn cản tôi lại, tôi thật sự sẽ nhảy xuống."
"Anh có bệnh à." Kiều Nguyên không hiểu nổi đầu óc của hắn đang nghĩ cái gì nữa, cậu muốn rút tay về, nhưng lại bị Ninh Tu Viễn mười ngón đan vào nhau.
Ninh Tu Viễn vẫn ôm chặt lấy cậu, giọng nói trở nên nghẹn ngào," ... Đừng bỏ rơi tôi, nếu em hận tôi, có thể dùng dao đâm tôi cũng được, tôi đã lập sẵn di chúc rồi."
"Sau này nếu thấy em ở bên cạnh người khác, tôi thật sự sẽ phát điên, đến lúc đó cũng sống không được bao lâu nữa, nghĩ đến cảnh em ân ái cũng người khác, giống như ngàn con dao ngày ngày găm sâu vào tim hắn, mỗi ngày đều là dày vò.
Ninh Tu Viễn ôm thật sự rất chặt, hắn sợ một khi buông lỏng tay ra, Kiều Nguyên sẽ lập tức bỏ đi mất.
Kiều Nguyên là của hắn.
Khó có thể tưởng tượng được, một người đàn ông cao gần 1m9, đầy mặt dàn dụa nước mắt, cái gì mà hình tượng với thể diện, không quan tâm.
Đau ốm nhiều ngày như vậy, hiện tại lại còn khóc lóc đau khổ, dáng vẻ hết sức chật vật còn đâu vẻ anh tuấn ngày trước, một chút phong độ cũng không có, càng nhìn không ra dáng vẻ lưu manh cái thời còn học cao trung.
Đây là bệnh viện, thỉnh thoảng sẽ có nhân viên ý tế đi qua, Kiều Nguyên nhíu chặt mày nói, "Anh buông ra, đang ở bệnh viện đấy."
Ninh Tu Viễn nghe lời buông lỏng tay.
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy trợ lý đi ra khỏi phòng bệnh, đối phương dường như cảm giác được có gì đó không đúng, đang định quay về thì đã bị Ninh Tu Viễn ghi hận trong lòng.
Làm trò trước mặt Kiều Nguyên, khí thế của Ninh Tu Viễn trong nháy mắt mềm xuống, "Không ở bệnh viện thì có thể sao ?"
Kiều Nguyên lười phản ứng với hắn. Sau khi quay lại phòng bệnh, trợ lý cả người nơm nớp lo sợ, anh ta vừa nhìn thấy gì rồi? Thế mà anh ta lại có thể nhìn thấy Ninh tổng đang đặt cằm trên vai Kiều tổng.
Ngày thường ở trong công ty, người này cứ như diêm vương sống, cả người trợ lý nổi đầy da gà da vịt.
Kiều Nguyên sắc mặt vẫn cứ lãnh đạm, làm cho người ta không nhìn ra cảm xúc hiện tại.
Ninh Tu Viễn gọi một tiếng, "Nguyên Nguyên."
Kiều Nguyên nói, "Đừng có bắt chuyện với tôi."
Hức.
Kiều Nguyên vẫn còn tức giận, nhưng Ninh Tu Viễn đã nói dối cậu một cách vụng về như vậy, để tạo ra bầu không khí mắc bệnh nan y mấy ngày nay, nhìn người đàn ông nay quả thực rất hốc hác, áo bệnh viện còn hơi rộng, hai má hõm sâu vào xạm đen, hắn thực sự ... vì ... nói chuyện với cậu, mới tự hành hạ mình hai ngày nay.
Sau khi biết được Ninh Tu Viễn không mắc bệnh ung thư, trong lòng cậu thở phào một hơi.
Mấy ngày này, Ninh Mặc cũng không còn nghịch ngợm như trước nữa, ở trước mặt Ninh Tu Viễn rất ngoan ngoãn, cứ luôn gọi một tiếng "Daddy" rồi lại hai tiếng "Daddy" , cứ như thể giây tiếp theo sẽ không còn cơ hội để gọi nữa, trực giác của trẻ còn rất nhạy bén, Ninh Mặc cũng không phải lúc nào cũng hừ hừ làm nũng, vành mắt ngấn lệ long lanh, tự vươn tay lau đi nước mắt trên mặt.
Lúc bảo mẫu dẫn Ninh Mặc đi, nhóc con sẽ tìm cách né tránh, nhưng cuối cùng vẫn bị bảo mẫu bế đi.
Một màn này Kiều Nguyên đều nhìn thấy hết. Dù muốn thế nào cũng không nhận ra đứa nhỏ này, nhưng không ai có thể nhẫn tâm chối bỏ một đứa nhỏ vừa thông minh lanh lợi lại vừa đáng yêu như vậy, ba lần đã là giới hạn của Kiều Nguyên.
Chuyện này truyền tới tai Ninh Kỳ, ông ta cầm lấy rôi muốn quất cho Ninh Tu Viễn mấy phát, nói hắn là thằng con mất nết, mấy ngày này Ninh Kỳ tiều tụy đi rất nhiều, mẹ của Ninh Tu Viễn bà Trương Lan Chi đi du lịch nước ngoài đã trở về, bà trở về bởi vì Ninh Kỳ báo là quay lại có thể gặp mặt lần cuối, vội vàng mua vé máy bay chuyến gần nhất có thể, Trương Lan Chi không biết Ninh Tu Viễn bị bệnh, vừa trở về đã khóc đến thảm thương.
Ninh Tu Viễn bị quất cho hai cái, Trương Lan Chi lại bênh cho hắn.
Ninh Kỳ hận rèn sắt không thành thép nói, "Nó là bị bà chiều hư, nếu không thì sao có thể gây ra nhiều chuyện như vậy."
"Chẳng lẽ đến khi Tu Viễn xảy ra chuyện, ông mới vui vẻ sao ?"
"Nếu không phải tại bà, lúc trước tôi đã sớm dục nó kết hôn, làm sao có thể để cho nó trở thành cái loại lưu manh chuyện đi gây hại cho người khác." Ninh Kỳ nói.
Ninh Tu Viễn nghe không nổi nữa, liền rời khỏi nhà, theo bản năng tự tát mình một phát, vì Kiều Nguyên mà từ bỏ hút thuốc.
Hóa ra Kiều Nguyên đã có không ít lần liên lạc với Hàn Kham sau khi đến thành phố L, chỉ gần đây hắn mới biết rằng Hàn Kham thực sự là người thừa kế của Thượng Đằng.
Hắn chuyển đến sống cách vách nhà Kiều Nguyên, Kiều Nguyên hiện giờ rất cần người chăm sóc, nhưng cậu lại da mặt mỏng, bụng lớn nên không muốn ra ngoài để người khác thấy, muốn ra cửa thì cũng mặc nhiều áo để che phần bụng, hiện tại miễn cưỡng còn có thể che được, nhưng qua một thời gian nữa, có mặc bao nhiêu áo cũng không có tác dụng.
Đêm nay Kiều Nguyên không về nhà.
Ninh Tu Viễn cũng không dám gọi điện thoại hỏi, tự giác lái xe đứng chờ ngoài công ty, thái độ Kiều Nguyên đối với hắn vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ là không còn quá xa cách nữa, cũng không đẩy hắn ra như trước. Bảy giờ tối, hắn mới nhìn thấy bóng người quen thuộc đi ra từ cửa lớn công ty.
Hắn vội vàng xuống xe đón cậu, giúp Kiều Nguyên cầm lấy cặp đựng công văn, sau đó đưa máy sưởi cho cậu ủ ấm.
Ninh Tiểu Thuần chưa kịp bày tỏ tình thương mến thương thì đã nghe thấy một giọng nói ấm áp ở cách đó không xa.
"Ninh thiếu, sao anh lại ở đây? Mấy năm rồi không gặp." người đàn ông trẻ tuổi vẻ mặt đầy nịnh hót tiến lên, dường như không chú ý tới Kiều Nguyên đang mặc áo lông vũ, sau cùng thì mấy bộ quần áo may sẵn, vào thời tiết lạnh giá cũng không ngoại lệ ấm áp hơn. Kiều Nguyên trả lại chiếc máy sưởi tay cho hắn, cầm lấy cặp chuẩn bị rời đi.
Sắc mặt Kiều Nguyên hơi tái nhợt, sau khi nhận ra, cậu đóng cửa phòng bệnh, xoay người bỏ đi, trong lòng Ninh Tu Viễn bỗng sinh ra một nỗi hoảng sợ chưa từng trải qua, liều mạng đi chân trần chạy ra ngoài.
"Kiều Nguyên!" Ninh Tu Viễn hét lên.
Kiều Nguyên phớt lờ hắn.
Ninh Tu Viễn đuổi theo, nắm lấy tay Kiều Nguyên, nhìn thấy sự lạnh lùng trong mắt Kiều Nguyên, trái tim hứa không khỏi run lên. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc giả bệnh để lừa gạt Kiều Nguyên, sau khi đến bệnh viện kiểm tra mới biết mình lấy nhầm tờ xét nghiệm, hơi do dự, hắn đã không còn cách nào để tiếp cận với Kiều Nguyên nữa.
Từ khi Kiều Nguyên rời khỏi thành phố L, thể chất của hắn không được tốt lắm, lần này có thể là hiểu lầm, nhưng lần sau? Ninh Tu Viễn còn nghĩ rằng nếu Kiều Nguyên thật sự không chịu tha thứ cho hắn, vậy chờ đợi hắn cũng chính là cái chết.
"Kiều Nguyên, lần này tôi sai rồi, lúc đầu khi vừa nhận được kết quả xét nghiệm, tôi cũng cho rằng mình sắp chết rồi, tôi không muốn tới làm phiền em. Nhưng sau đí, em lại chủ động tới tìm tôi, sau khi đến bệnh viện kiểm tra lại tôi mới biết mình lấy nhầm giấy xét nghiệm."
Hốc mắt Ninh Tu Viễn ửng đỏ,"... Nếu không phải vì trận bệnh này, em cũng sẽ không đến đây... Tôi đã nghĩ, nếu em thật sự bỏ mặc tôi...vậy thì từ giả tôi sẽ biến thành thật. "
"Anh đóng kịch đu chưa?" Kiều Nguyên hỏi.
"Lần này tôi thật sự không lừa em."
Kiều Nguyên lạnh lùng cười một tiếng, "Ninh Tu Viễn, chuyện anh lừa gạt tôi còn ít sao?"
"Người như anh, từ đầu cho tới cuối chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, anh hứa hẹn đủ điều vậy anh có nghĩ cho người khác không? Anh có nghĩ tới Ninh Mặc nó còn nhỏ, người lớn phải có trách nhiệm dẫn con đi theo đúng hướng không."
"Tôi không quan tâm anh đã lừa gạt tôi ra sao."
"Buông tôi ra." Hắn nắm chặt lấy tay Kiều Nguyên, lo sợ cậu sẽ hoàn toàn chán ghét hắn, càng lo sợ cậu sẽ vĩnh viễn rời bỏ hắn mà đi.
Biết phiếu xét nghiệm là giả, hắn đã hỏi bác sĩ tại sao lại ho ra máu và tức ngực, bác sĩ kiểm tra lại nói tình hình không mấy khả quan, suy nhược lâu ngày và suy sụp tinh thần nghiêm trọng khiến hắn luôn trong tình trạng bất ổn. Tình huống cực kỳ nguy cấp, sức khỏe và tình cảm của một người không thể tách rời, bác sĩ nói rằng hắn còn trẻ, rất đẹp trai và rất thành công trong sự nghiệp, hắn còn có thể nghĩ đến điều gì nữa.
Mấy năm nay, Ninh Tịch Viễn đã uống rất nhiều thuốc điều trị chứng mất ngủ, suy nhược cơ thể, nhưng không có loại nào có tác dụng nhiều, ở chỗ ngã tư, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng bên kia đường, hắn bất chấp mọi thứ chạy đuổi theo, trước dòng đường ngựa xe nư nước, thật may mắn là có trợ lý bên cạnh kéo hắn lại, người trợ lý toát mồ hôi lạnh ròng ròng hỏi hắn có chuyện gì sao.
Nếu là lúc ấy hắn lao ra, chỉ sợ hiện tại cũng không thể bình yên đứng trước mặt Kiều Nguyên rồi.
Chuyện như thế này đã tiếp diễn không phải chỉ một hai lần, hắn cũng đã đi gặp bác sĩ tâm lý, người kia nói triệu chứng của hắn không thể chữa được bằng thuốc, hàng ngàn người trên thế giới này, sau khi nghe mấy lời như vậy sẽ từ bỏ việc trị liệu. Bệnh viện kia đã nằm trong danh sách đen của anh ấy kể từ đó.
Chỉ có hắn biết rằng Kiều Nguyên là liều thuốc duy nhất có thể chữa khỏi bệnh cho mình. Cho nên mấy ngày nay Kiều Nguyên đến thăm hắn, cho dù hắn thức trắng mấy ngày không ngủ, không ăn uống gì, cũng không phải là vấn đề lớn.
Ninh Tu Viễn không muốn buông tay, nhưng ánh mắt Kiều Nguyên lạnh lẽo đến thấu vào trong xương hắn.
"Nếu thật sự tôi chết ... Vậy cũng không phải là lừa dối em." Vẻ mặt Ninh Tu Viễn tràn đầy nỗi tuyệt vọng, hắn không phải cố ý lừa gạt, nhưng tất cả chỉ là chuyện lại xảy ra ngay vào thời điểm đó, hắn không có sự lựa chọn nào khác, từ nay hắn và Kiều Nguyên là hai người xa lạ.
Hắn nằm ở phòng số VI tầng 7, cuối hành lang có cửa sổ, bên dưới là bồn hoa và thảm cỏ, độ cao gần 30m sẽ khiến người ta nhũn chân khi nhìn xuống. Hắn bước tới và không nói gì định nhảy xuống.
Người phía sau túm lấy hắn, giọng nói có chút tức giận, "Cho dù có muốn chết vậy cũng đừng để ảnh hưởng tới người khác."
Ở khoảng cách cao như vậy, một người ngã xuống gần giống với quả cà chua chín rơi xuống đất, Ninh Tu Viễn vô cùng bối rối.
Tay người kia nắm chặt góc áo hắn, Ninh Tu Viễn trở tay nắm lấy, "Em thật sự vẫn còn chút quan tâm tới tôi có phải không."
"Không." Kiều Nguyên muốn rút tay về.
"Nếu không có, vậy vừa rồi em cũng sẽ không thèm quan tâm tới tôi sống chết ra sao."
"Anh đùa tôi sao?" Kiều Nguyên cau mày.
Ninh Tu Viễn lắc lắc đầu, "Đây thật sự là lần đánh cược cuối cùng của tôi với chính mình, nếu em không ngăn cản tôi lại, tôi thật sự sẽ nhảy xuống."
"Anh có bệnh à." Kiều Nguyên không hiểu nổi đầu óc của hắn đang nghĩ cái gì nữa, cậu muốn rút tay về, nhưng lại bị Ninh Tu Viễn mười ngón đan vào nhau.
Ninh Tu Viễn vẫn ôm chặt lấy cậu, giọng nói trở nên nghẹn ngào," ... Đừng bỏ rơi tôi, nếu em hận tôi, có thể dùng dao đâm tôi cũng được, tôi đã lập sẵn di chúc rồi."
"Sau này nếu thấy em ở bên cạnh người khác, tôi thật sự sẽ phát điên, đến lúc đó cũng sống không được bao lâu nữa, nghĩ đến cảnh em ân ái cũng người khác, giống như ngàn con dao ngày ngày găm sâu vào tim hắn, mỗi ngày đều là dày vò.
Ninh Tu Viễn ôm thật sự rất chặt, hắn sợ một khi buông lỏng tay ra, Kiều Nguyên sẽ lập tức bỏ đi mất.
Kiều Nguyên là của hắn.
Khó có thể tưởng tượng được, một người đàn ông cao gần 1m9, đầy mặt dàn dụa nước mắt, cái gì mà hình tượng với thể diện, không quan tâm.
Đau ốm nhiều ngày như vậy, hiện tại lại còn khóc lóc đau khổ, dáng vẻ hết sức chật vật còn đâu vẻ anh tuấn ngày trước, một chút phong độ cũng không có, càng nhìn không ra dáng vẻ lưu manh cái thời còn học cao trung.
Đây là bệnh viện, thỉnh thoảng sẽ có nhân viên ý tế đi qua, Kiều Nguyên nhíu chặt mày nói, "Anh buông ra, đang ở bệnh viện đấy."
Ninh Tu Viễn nghe lời buông lỏng tay.
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy trợ lý đi ra khỏi phòng bệnh, đối phương dường như cảm giác được có gì đó không đúng, đang định quay về thì đã bị Ninh Tu Viễn ghi hận trong lòng.
Làm trò trước mặt Kiều Nguyên, khí thế của Ninh Tu Viễn trong nháy mắt mềm xuống, "Không ở bệnh viện thì có thể sao ?"
Kiều Nguyên lười phản ứng với hắn. Sau khi quay lại phòng bệnh, trợ lý cả người nơm nớp lo sợ, anh ta vừa nhìn thấy gì rồi? Thế mà anh ta lại có thể nhìn thấy Ninh tổng đang đặt cằm trên vai Kiều tổng.
Ngày thường ở trong công ty, người này cứ như diêm vương sống, cả người trợ lý nổi đầy da gà da vịt.
Kiều Nguyên sắc mặt vẫn cứ lãnh đạm, làm cho người ta không nhìn ra cảm xúc hiện tại.
Ninh Tu Viễn gọi một tiếng, "Nguyên Nguyên."
Kiều Nguyên nói, "Đừng có bắt chuyện với tôi."
Hức.
Kiều Nguyên vẫn còn tức giận, nhưng Ninh Tu Viễn đã nói dối cậu một cách vụng về như vậy, để tạo ra bầu không khí mắc bệnh nan y mấy ngày nay, nhìn người đàn ông nay quả thực rất hốc hác, áo bệnh viện còn hơi rộng, hai má hõm sâu vào xạm đen, hắn thực sự ... vì ... nói chuyện với cậu, mới tự hành hạ mình hai ngày nay.
Sau khi biết được Ninh Tu Viễn không mắc bệnh ung thư, trong lòng cậu thở phào một hơi.
Mấy ngày này, Ninh Mặc cũng không còn nghịch ngợm như trước nữa, ở trước mặt Ninh Tu Viễn rất ngoan ngoãn, cứ luôn gọi một tiếng "Daddy" rồi lại hai tiếng "Daddy" , cứ như thể giây tiếp theo sẽ không còn cơ hội để gọi nữa, trực giác của trẻ còn rất nhạy bén, Ninh Mặc cũng không phải lúc nào cũng hừ hừ làm nũng, vành mắt ngấn lệ long lanh, tự vươn tay lau đi nước mắt trên mặt.
Lúc bảo mẫu dẫn Ninh Mặc đi, nhóc con sẽ tìm cách né tránh, nhưng cuối cùng vẫn bị bảo mẫu bế đi.
Một màn này Kiều Nguyên đều nhìn thấy hết. Dù muốn thế nào cũng không nhận ra đứa nhỏ này, nhưng không ai có thể nhẫn tâm chối bỏ một đứa nhỏ vừa thông minh lanh lợi lại vừa đáng yêu như vậy, ba lần đã là giới hạn của Kiều Nguyên.
Chuyện này truyền tới tai Ninh Kỳ, ông ta cầm lấy rôi muốn quất cho Ninh Tu Viễn mấy phát, nói hắn là thằng con mất nết, mấy ngày này Ninh Kỳ tiều tụy đi rất nhiều, mẹ của Ninh Tu Viễn bà Trương Lan Chi đi du lịch nước ngoài đã trở về, bà trở về bởi vì Ninh Kỳ báo là quay lại có thể gặp mặt lần cuối, vội vàng mua vé máy bay chuyến gần nhất có thể, Trương Lan Chi không biết Ninh Tu Viễn bị bệnh, vừa trở về đã khóc đến thảm thương.
Ninh Tu Viễn bị quất cho hai cái, Trương Lan Chi lại bênh cho hắn.
Ninh Kỳ hận rèn sắt không thành thép nói, "Nó là bị bà chiều hư, nếu không thì sao có thể gây ra nhiều chuyện như vậy."
"Chẳng lẽ đến khi Tu Viễn xảy ra chuyện, ông mới vui vẻ sao ?"
"Nếu không phải tại bà, lúc trước tôi đã sớm dục nó kết hôn, làm sao có thể để cho nó trở thành cái loại lưu manh chuyện đi gây hại cho người khác." Ninh Kỳ nói.
Ninh Tu Viễn nghe không nổi nữa, liền rời khỏi nhà, theo bản năng tự tát mình một phát, vì Kiều Nguyên mà từ bỏ hút thuốc.
Hóa ra Kiều Nguyên đã có không ít lần liên lạc với Hàn Kham sau khi đến thành phố L, chỉ gần đây hắn mới biết rằng Hàn Kham thực sự là người thừa kế của Thượng Đằng.
Hắn chuyển đến sống cách vách nhà Kiều Nguyên, Kiều Nguyên hiện giờ rất cần người chăm sóc, nhưng cậu lại da mặt mỏng, bụng lớn nên không muốn ra ngoài để người khác thấy, muốn ra cửa thì cũng mặc nhiều áo để che phần bụng, hiện tại miễn cưỡng còn có thể che được, nhưng qua một thời gian nữa, có mặc bao nhiêu áo cũng không có tác dụng.
Đêm nay Kiều Nguyên không về nhà.
Ninh Tu Viễn cũng không dám gọi điện thoại hỏi, tự giác lái xe đứng chờ ngoài công ty, thái độ Kiều Nguyên đối với hắn vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ là không còn quá xa cách nữa, cũng không đẩy hắn ra như trước. Bảy giờ tối, hắn mới nhìn thấy bóng người quen thuộc đi ra từ cửa lớn công ty.
Hắn vội vàng xuống xe đón cậu, giúp Kiều Nguyên cầm lấy cặp đựng công văn, sau đó đưa máy sưởi cho cậu ủ ấm.
Ninh Tiểu Thuần chưa kịp bày tỏ tình thương mến thương thì đã nghe thấy một giọng nói ấm áp ở cách đó không xa.
"Ninh thiếu, sao anh lại ở đây? Mấy năm rồi không gặp." người đàn ông trẻ tuổi vẻ mặt đầy nịnh hót tiến lên, dường như không chú ý tới Kiều Nguyên đang mặc áo lông vũ, sau cùng thì mấy bộ quần áo may sẵn, vào thời tiết lạnh giá cũng không ngoại lệ ấm áp hơn. Kiều Nguyên trả lại chiếc máy sưởi tay cho hắn, cầm lấy cặp chuẩn bị rời đi.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Dơ bẩn
- Chương 2: Mua Vui Cho ắn
- Chương 3: Làm nhục
- Chương 4: Tâm như tro tàn
- Chương 5: Giả bộ thanh cao
- Chương 6: Vật sở hữu
- Chương 7: Cậu mang thai
- Chương 8: Không cần nói cho hắn biết
- Chương 9: Phiền toái
- Chương 10: Không có cách nào bình tĩnh nổi
- Chương 11: Khắc cốt ghi tâm
- Chương 12: Nghe Lời
- Chương 13: Không Cần Quan Tâm Tới
- Chương 14: Không Cần Phải Khổ Sở Như Vậy
- Chương 15: Thiếu Nhân Tình
- Chương 16: Đen Đủi
- Chương 17: Thuộc Về Tôi
- Chương 18: Uy Hiếp
- Chương 19: Đừng nghĩ muốn rời đi
- Chương 20: Giúp Tôi
- Chương 21: Dạy Dỗ
- Chương 22: Còn Muốn Làm Sao
- Chương 23: Thả Tôi Ra
- Chương 24: Cam Chịu
- Chương 25: Thân Thể Không Khỏe
- Chương 26: Hứng Thú
- Chương 27: Tin Lời Cậu
- Chương 28: Bất Mãn
- Chương 29: Giằng Co
- Chương 31: Tự Tôn
- Chương 32: Yên Lặng
- Chương 33: Bị Bao Nuôi
- Chương 34: Dấu Hôn
- Chương 35: Không Tin Tưởng Tôi Sao?
- Chương 36: Khoảng Thời Gian Cậu Mong Đợi Nhất
- Chương 37: Say Rượu
- Chương 38: Say Rượu Làm Loạn
- Chương 39: Đừng Chạm Vào Tôi
- Chương 40: Lồng Giam
- Chương 41: Mua Thuốc Tránh Thai
- Chương 42: Câu Dẫn
- Chương 43: Phản Ứng Không Kịp
- Chương 44: Đây Là Cho Ai Dùng
- Chương 45: Nhục Nhã
- Chương 46: Chỉ Thích Hợp Để Đàn Ông Ôm
- Chương 47: Chân tướng
- Chương 48: Khủng Khoảng
- Chương 49: Sinh Con Cho Tôi
- Chương 50: Biết Sai Rồi Sao
- Chương 51: Sẽ Không Để Cậu Yên
- Chương 52: Thật Dơ Bẩn
- Chương 53: Không Thấy Ngày Mai
- Chương 54: Phơi Bày Ra Ánh Sáng
- Chương 55: Thuộc Quyền Sở Hữu
- Chương 56: Giữ Lại Bên Người
- Chương 57: Rượu Mời Không Uống Lại Thích Uống Rượu Phạt
- Chương 58: Đừng Chạm Vào Tôi
- Chương 59: Nghe Lời
- Chương 60: Làm Sao Bây Giờ
- Chương 61: Sống Phải Phụ Thuộc
- Chương 62: Hành Tung
- Chương 63: Không Liên Lạc Được
- Chương 64: Tính sổ
- Chương 65: Không Sạch Sẽ
- Chương 66: Làm Sai Cái Gì?
- Chương 67: Khoảng Cách
- Chương 68: Không Được Tự Nhiên
- Chương 69: Ấm Áp
- Chương 70: Tai Họa
- Chương 71: Bản Năng
- Chương 72: Không Muốn Ôm Tôi Sao?
- Chương 73: Chăm Sóc Cho Cậu
- Chương 74: Thiếu Cảm Giác
- Chương 75: Mới Lạ?
- Chương 76: Nhớ cậu
- Chương 77: Còn Muốn Lập Đền Thờ
- Chương 78: Xin Hãy Buông Tha Tôi
- Chương 79: Hối Hận
- Chương 80: Nhiệt Tình
- Chương 81: Ở Bên Cạnh Tôi
- Chương 82: Nhận Sai
- Chương 83: Khủng Hoảng
- Chương 84: Dục Vọng
- Chương 85: Thích Hợp Nhất
- Chương 86: Không Muốn Gặp Hắn
- Chương 87: Dính Líu
- Chương 88: Cậu Rất Sợ Tôi?
- Chương 89: Sợ Hãi
- Chương 90: Không Kém Lần Nào
- Chương 91: Khác Thường
- Chương 92: Không Nên Cho Cậu Ra Ngoài
- Chương 93: Còn Có Tôi Ở Đây
- Chương 94: Không Rõ Ràng
- Chương 95: Không Còn
- Chương 96: Không Bình Yên
- Chương 97: Tin là thật
- Chương 98: Cậu không sai
- Chương 99: Không Chút Lưu Tình
- Chương 100: Còn Đau Không ?
- Chương 101: Cút Ra Ngoài
- Chương 102: Chỉ Có Thể Đáp Lại
- Chương 103: Mang Về
- Chương 104: Khiến Em Quên Đi Hắn
- Chương 105: Thuộc Quyền Sở Hữu
- Chương 106: Mất Khí Lực
- Chương 107: Chính Là Gã
- Chương 108: Chân Tướng
- Chương 109: Muộn Màng
- Chương 110: Cuộc Sống Hạnh Phúc
- Chương 111: Mê Luyến
- Chương 112: Sai Rồi Sao
- Chương 113: Đảo Ngược Tình Thế
- Chương 114: Chẳng Ra Gì
- Chương 115: Ân Cần
- Chương 116: Rất Bẩn Sao
- Chương 117: Đau Đớn
- Chương 118: Anh Có Thích Tôi Không?
- Chương 119: Cảm Tình
- Chương 120: Khôn Ngoan
- Chương 121: Giúp Cậu
- Chương 122: Giữ Chặt Cậu
- Chương 123: Không Buông Bỏ Được
- Chương 124: Thích Sao
- Chương 125: Con Mệt Mỏi Quá
- Chương 126: Sai Ở Đâu
- Chương 127: Thích Em
- Chương 128: Tôi Chờ Anh Về
- Chương 129: Không Hài Lòng
- Chương 130: Tôi Muốn Gặp Cậu Ấy
- Chương 131: Không Thể Thay Thế
- Chương 132: Bị Hủy Hoại
- Chương 133: Quay Trở Về
- Chương 134: Ngây Ngô
- Chương 135: Đi Tìm Em
- Chương 136: Bào Khoét
- Chương 137: Không Bớt Lo
- Chương 138: Lưỡi Dao Sắc Bén
- Chương 139: Gặp Được Em
- Chương 140: Tương Tư Thành Bệnh
- Chương 141: Phát Run
- Chương 142: Nuốt Vào Bụng
- Chương 143: Không Yên Ổn
- Chương 144: Miêu Tả Sinh Động
- Chương 145: Đau Khổ Hóa Tro Tàn
- Chương 146: Người Xa Lạ
- Chương 147: Là Em Sao ?
- Chương 148: Hối Hận
- Chương 149: Bị Bóng Đè
- Chương 150: Giải Thoát
- Chương 151: Từ Bỏ
- Chương 152: Ôn Nhu
- Chương 153: Thất Bại
- Chương 154: Anh Không Nhớ Tôi Sao?
- Chương 155: Anh Lừa Tôi
- Chương 156: Ở Nhà Bồi Anh
- Chương 157: Tin Tưởng
- Chương 158: Say Rượu
- Chương 159: Cẩn Thận
- Chương 160: Chua Xót
- Chương 161: Hậu Quả Xấu
- Chương 162: Hèn Mọn
- Chương 163: Muốn Tạo Niềm Vui Cho Em
- Chương 164: Hỏng Mất
- Chương 165: Rùng Mình
- Chương 166: Chỉ Có Tôi Quan Tâm Em
- Chương 167: Sẽ Sinh Bệnh
- Chương 168: Đùa Bỡn
- Chương 169: Không Nhận Ra
- Chương 170: Trêu Chọc
- Chương 171: Rất Nhớ Em
- Chương 172: Là Do Hắn
- Chương 173: Đến Sách Giáo Khoa Cũng Phải Bó Tay
- Chương 174: Thân cận
- Chương 175: Cười So Với Khóc Còn Khó Coi Hơn
- Chương 176: Tình Yêu Điên Cuồng
- Chương 177: Đừng Sợ
- Chương 178: Tôi Chính Là Người Thân Của Em
- Chương 179: Muốn Bỏ Trốn
- Chương 180: Thế Nào, Ngươi Mới Có Thể Trở Về
- Chương 181: Quả Báo
- Chương 182: Nghẹn Ngào
- Chương 183: Sẽ Nuôi Em Cả Đời
- Chương 184: Sẽ Không Bỏ Rơi Tôi Chứ?
- Chương 185: Thích Tôi
- Chương 186: Nếu Không Thì, Tôi Ở Lại Với Em?
- Chương 187: Tôi Muốn Anh Cút
- Chương 188: Yếu Ớt
- Chương 189: Thỏa Mãn
- Chương 190: Quá Mức Lộ Liễu
- Chương 191: Phải Làm Sao Mới Có Thể Bù Đắp?
- Chương 192: Hình Thức Truy Thê
- Chương 193: Ngoan Ngoãn Nghe Lời
- Chương 194: Thích Hợp
- Chương 195: Sẽ Luôn Bên Em
- Chương 196: Chỉ Có Hắn
- Chương 197: Khóc
- Chương 198: Bởi Vì...Tôi Đang Theo Đuổi Em
- Chương 199: Giận Dỗi
- Chương 200: Ôm Lấy Em
- Chương 201: Cặn Bã
- Chương 202: Nếm Thử Trái Cấm
- Chương 203: Tình Địch Gặp Mặt Hết Sức Đỏ Mắt
- Chương 204: Bị Sợ Hãi Bủa Vây
- Chương 205: Bóng Đè
- Chương 206: Chúng Ta Trước Đây Từng Quen Biết Nhau Sao??
- Chương 207: Em Đừng Làm Tôi Sợ
- Chương 208: Còn Có Tôi
- Chương 209: Đã Sớm Không Nợ Hắn Cái Gì
- Chương 210: Tự Làm Bậy Không Thể Sống
- Chương 211: Bọt Nước
- Chương 212: Một Lần Nữa Chiếm Hữu
- Chương 213: Mất mát
- Chương 214: Không Còn Dây Dưa
- Chương 215: Cuồng Nhiệt
- Chương 216: Quan Hệ Thân Thiết
- Chương 217: Khóe Mắt Ửng Hồng
- Chương 218: Tìm Ra Đầu Sỏ Gây Tội
- Chương 219: Anh Điên Rồi Sao ?!
- Chương 220: Trái Tim Bị Chẻ Làm Hai
- Chương 221: Thống Khổ
- Chương 222: Chiếm Hữu
- Chương 223: Mệt Mỏi
- Chương 224: Hỗ Loạn
- Chương 225: Hiến Tế
- Chương 227: Ngọn Lửa Bùng Cháy
- Chương 226: Hít Phải Khí Lạnh
- Chương 228: Trái Tim Quặn Thắt
- Chương 229: Anh Thật Không Biết Xấu Hổ
- Chương 230: Không Thể Cứu Vãn
- Chương 231: Tôi Là Đàn Ông
- Chương 232: Trói Trên Giường
- Chương 233: Thanh Toán Xong
- Chương 234: Có Không Giữ, Mất Ăn Mướp Đắng Xào :)))
- Chương 235: Trong Lòng Chua Xót
- Chương 236: Đừng Làm Việc Ác Nữa
- Chương 237: Bí Mật
- Chương 238: Còn Giống Con Người Sao
- Chương 239: Ràng Buộc
- Chương 240: Thỏa Mãn
- Chương 241: Anh Thích Ai
- Chương 242: Không Rét Mà Run
- Chương 243: Bụng Nhỏ Hơi Phồng Lên
- Chương 244: Hóa Ra Là Đau Đến Vậy
- Chương 245: Gặp Gỡ
- Chương 247: Đột Nhiên Nhận Được Cuộc Gọi Xa Lạ
- Chương 248: Một Người Chết
- Chương 249: Lúc Trước Bị Người Bỏ Thuốc
- Chương 251: Tạm Biệt Kiều Nguyên
- Chương 252: Tôi Sẽ Không Gây Cản Trở Em Nữa
- Chương 253: Hắn Sẽ Chết Đột Ngột Sao
- Chương 254: Không Thể Kìm Nén Nỗi Đau
- Chương 255: Không Phải Em Muốn Có Con Sao
- Chương 256: Tôi Rất Nhớ Em
- Chương 257: Thuốc Trị Tận Gốc
- Chương 258: Tưởng Hôn Môi Hắn, Ôm Hắn
- Chương 259: Chiếm Cho Riêng Mình
- Chương 260: Dâʍ ɭσạи
- Chương 261: Là Chú Quyến Rũ Tôi
- Chương 262: Bởi Vì Tôi Muốn Trở Thành Người Đàn Ông Của Chú
- Chương 263: Không Biết Xấu Hổ
- Chương 264: Được Quyền Chạm Vào Chú Chỉ Có Mình Tôi Thôi
- Chương 265: Sự Việc Bại Lộ
- Chương 266: Anh Giả Tạo Đủ Chưa
- Chương 267: Đây Là Một Câu Hỏi Đòi Mạng
- Chương 268: Tan Nát Cõi Lòng
- Chương 269: Muốn Ôm Em
- Chương 270: Tôi Có Thể Hôn Em Không ??
- Chương 271: Động Tình
- Chương 272: Bên Tai Ửng Đỏ
- Chương 273: Muốn Chăm Sóc Cho Em
- Chương 274: Hồn Tôi Đều Bị Em Câu Đi Rồi
- Chương 275: Kẻ Làm Ấm Giường
- Chương 276: Tùy Ý Thao Túng
- Chương 277: Vì Sao Lại Khóc
- Chương 278: Đêm Hôm Đó
- Chương 279: Xem Như Đang Hẹn Hò
- Chương 280: Đúng Là Tên Đàn Ông Không Biết Hối Cải
- Chương 281: Sờ Cơ Bụng Của Hắn
- Chương 282: Muốn
- Chương 283: Đây Là Màn Kịch Cậu Mới Nghĩ Ra Sao ??
- Chương 284: Không Kiểm Soát Nổi
- Chương 285: Nếu không, tôi giúp em nhé......
- Chương 286: Cắn Chặt Răng
- Chương 287: Quý Trọng Cả Đời
- Chương 288: Ngoại Nhân
- Chương 289: Mất Tích
- Chương 290: Tìm kiếm
- Chương 291: Cơn Bùng Nổ
- Chương 292: Tôi Không Muốn Hận Cậu Nữa
- Chương 293: Nắm Chặt Lấy Tay Tôi
- Chương 294: Hắn Yêu Anh Ấy
- Chương 295: Điều Mà Kiều Ngạn Mong Chờ
- Chương 296: Bẫy Chim Hoàng Yến
- Chương 297: Nhìn Cho Rõ, Tôi Là Ai
- Chương 298: Chủ Động Hôn Hắn
- Chương 299: Cậu Cũng Là Đàn Ông
- Chương 300: Kiều Nguyên Tức Giận
- Chương 301: Hôm Nay Cũng Túng Dục Quá Độ
- Chương 304: Sớm Hay Muộn Cũng Phải Lên Giường
- Chương 305: Đau Eo
- Chương 306: Đã Lâu Rồi Chúng Ta không Làm Cái Kia...
- Chương 307: Anh Có Thể Em Cũng Có Thể
- Chương 308: Em Đã Cướp Mất Trái Tim Tôi Rồi
- Chương 309: Thẹn Thùng
- Chương 310: Anh Muốn Ngủ Cùng Em
- Chương 311: Lau Súng Cướp Cò
- Chương 312: Muốn
- Chương 313: Một Bên Tình Nguyện
- Chương 314: Lừa Mình Dối Người
- Chương 315: Run Rẩy
- Chương 316: Đừng Khiến Tôi Ghê Tởm Cậu
- Chương 317: Ninh Tu Viễn Cầu Hôn
- Chương 319: Anh Không Phải Bảo Bối Của Em Sao ??
- Chương 320: Hoàn Toàn Công Khai Quan Hệ
- Chương 321: Khát Vọng Sống Của Ninh Tu Viễn
- Chương 322: Hôm Nay Kiều Nguyên Là Bá Đạo Tổng Tài
- Chương 323: Em Thích Anh
- Chương 324: Kiều Nguyên, Anh Yêu Em
- Chương 325: PN 01 • Cái Cậu Muốn, Còn Không Phải Là Cái Này Sao?
- Chương 326: PN 02 • Sa Vào
- Chương 327: PN 03 • Cao Lãnh Quá Ha?!
- Chương 328: PN 04 • Là Đang Trách Hắn Sao?
- Chương 329: PN 05 • Xử Lý Thế Nào!
- Chương 330: PN 06 • Muốn Hắn Chịu Trách Nhiệm?
- Chương 331: PN 07 • Quan Hệ Bại Lộ
- Chương 332: PN 08 • Thân Thể Khó Chịu
- Chương 333: PN 09 • Hàn Kham Sốt Ruột
- Chương 334: PN 10 • Cậu Ta Thế Mà Không Nghe Điện Thoại
- Chương 335: PN 11 • Hàn Kham Ghen Ghét
- Chương 336: PN 12 • Về Sau Sẽ Không Làm Phiền Hắn Nữa
- Chương 337: PN 13 • Là Của Hắn
- Chương 338: PN 14 •Cậu Muốn Trói Buộc Tôi ?
- Chương 339: PN 15 • Vội Vã Không Nhịn Nổi
- Chương 340: PN 16 • Đây Đều Là Cậu Tự Tìm !
- Chương 341: PN 17 • Chỉ Có Một Mình Hắn
- Chương 342: PN 18 • Hôm Nay Cậu Thế Nào Cũng Đừng Nghĩ Đi
- Chương 343: PN 19 • Em Sẽ Không Thích Anh
- Chương 344: PN 20 • Không Tính Là Gì
- Chương 345: PN 21 • Ném Đi
- Chương 346: PN 22 • Uy Hiếp
- Chương 347: PN 23 • Về Sau Vì Cái Gì Không Liên Lạc Cho Hắn
- Chương 348: PN 24 • Không Thích Hợp
- Chương 349: PN 25 • Chưa Từng Đối Tốt, Dù Chỉ Một Lần
- Chương 350: PN 26 • Trước Kỳ Hạn
- Chương 351: PN 27 • Sẽ Không Lại Chướng Mắt Nữa
- Chương 352: PN 29 • Trở Về Đi
- Chương 353: PN 30 • Mở Ra Kết Cục
- Chương 354: PN 31-1 • Ninh Tu Viễn Hôm Nay Cũng Không Thể Vào Phòng
- Chương 355: PN 31 • Không Liên Quan
- Chương 356: PN 32 • Chúng Ta Có Phải Là Đã Từng Gặp Nhau ?
- Chương 357: PN 33 • Không Phải Lừa Đảo
- Chương 358: PN 34 • Tại Sao Lại Khổ Sở ?
- Chương 359: PN 35 • Sợ Hãi
- Chương 360: PN 36 • Phát Hiện Không Thích Hợp
- Chương 361: PN 37 • Thanh Tỉnh Sao
- Chương 362: PN 38 • Trang Ngược Rất Giống
- Chương 363: PN 39 • Uổng Phí
- Chương 364: PN 40 • Câu Dẫn
- Chương 365: PN 41 • Uy Hiếp
- Chương 366: PN 42 • Cậu Đến Cùng Là Ai ?
- Chương 367: PN 43 • Không Có Quyền Từ Chối
- Chương 368: PN 44 • Thả Tôi Ra
- Chương 369: PN 45 • Không Nên Khiến Tôi Tức Giận
- Chương 370: PN 46 • Chạy Thoát.
- Chương 371: PN 47 • Đây Chính Là Tôi
- Chương 372: PN 48 • Không Phải Trùng Hợp
- Chương 373: PN 49 • Kinh Hãi
- Chương 374: PN 50 • Đối Với Cậu Phụ Trách