Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn - Chương 352: PN 29 • Trở Về Đi
Chương trước- Chương 1: Dơ bẩn
- Chương 2: Mua Vui Cho ắn
- Chương 3: Làm nhục
- Chương 4: Tâm như tro tàn
- Chương 5: Giả bộ thanh cao
- Chương 6: Vật sở hữu
- Chương 7: Cậu mang thai
- Chương 8: Không cần nói cho hắn biết
- Chương 9: Phiền toái
- Chương 10: Không có cách nào bình tĩnh nổi
- Chương 11: Khắc cốt ghi tâm
- Chương 12: Nghe Lời
- Chương 13: Không Cần Quan Tâm Tới
- Chương 14: Không Cần Phải Khổ Sở Như Vậy
- Chương 15: Thiếu Nhân Tình
- Chương 16: Đen Đủi
- Chương 17: Thuộc Về Tôi
- Chương 18: Uy Hiếp
- Chương 19: Đừng nghĩ muốn rời đi
- Chương 20: Giúp Tôi
- Chương 21: Dạy Dỗ
- Chương 22: Còn Muốn Làm Sao
- Chương 23: Thả Tôi Ra
- Chương 24: Cam Chịu
- Chương 25: Thân Thể Không Khỏe
- Chương 26: Hứng Thú
- Chương 27: Tin Lời Cậu
- Chương 28: Bất Mãn
- Chương 29: Giằng Co
- Chương 31: Tự Tôn
- Chương 32: Yên Lặng
- Chương 33: Bị Bao Nuôi
- Chương 34: Dấu Hôn
- Chương 35: Không Tin Tưởng Tôi Sao?
- Chương 36: Khoảng Thời Gian Cậu Mong Đợi Nhất
- Chương 37: Say Rượu
- Chương 38: Say Rượu Làm Loạn
- Chương 39: Đừng Chạm Vào Tôi
- Chương 40: Lồng Giam
- Chương 41: Mua Thuốc Tránh Thai
- Chương 42: Câu Dẫn
- Chương 43: Phản Ứng Không Kịp
- Chương 44: Đây Là Cho Ai Dùng
- Chương 45: Nhục Nhã
- Chương 46: Chỉ Thích Hợp Để Đàn Ông Ôm
- Chương 47: Chân tướng
- Chương 48: Khủng Khoảng
- Chương 49: Sinh Con Cho Tôi
- Chương 50: Biết Sai Rồi Sao
- Chương 51: Sẽ Không Để Cậu Yên
- Chương 52: Thật Dơ Bẩn
- Chương 53: Không Thấy Ngày Mai
- Chương 54: Phơi Bày Ra Ánh Sáng
- Chương 55: Thuộc Quyền Sở Hữu
- Chương 56: Giữ Lại Bên Người
- Chương 57: Rượu Mời Không Uống Lại Thích Uống Rượu Phạt
- Chương 58: Đừng Chạm Vào Tôi
- Chương 59: Nghe Lời
- Chương 60: Làm Sao Bây Giờ
- Chương 61: Sống Phải Phụ Thuộc
- Chương 62: Hành Tung
- Chương 63: Không Liên Lạc Được
- Chương 64: Tính sổ
- Chương 65: Không Sạch Sẽ
- Chương 66: Làm Sai Cái Gì?
- Chương 67: Khoảng Cách
- Chương 68: Không Được Tự Nhiên
- Chương 69: Ấm Áp
- Chương 70: Tai Họa
- Chương 71: Bản Năng
- Chương 72: Không Muốn Ôm Tôi Sao?
- Chương 73: Chăm Sóc Cho Cậu
- Chương 74: Thiếu Cảm Giác
- Chương 75: Mới Lạ?
- Chương 76: Nhớ cậu
- Chương 77: Còn Muốn Lập Đền Thờ
- Chương 78: Xin Hãy Buông Tha Tôi
- Chương 79: Hối Hận
- Chương 80: Nhiệt Tình
- Chương 81: Ở Bên Cạnh Tôi
- Chương 82: Nhận Sai
- Chương 83: Khủng Hoảng
- Chương 84: Dục Vọng
- Chương 85: Thích Hợp Nhất
- Chương 86: Không Muốn Gặp Hắn
- Chương 87: Dính Líu
- Chương 88: Cậu Rất Sợ Tôi?
- Chương 89: Sợ Hãi
- Chương 90: Không Kém Lần Nào
- Chương 91: Khác Thường
- Chương 92: Không Nên Cho Cậu Ra Ngoài
- Chương 93: Còn Có Tôi Ở Đây
- Chương 94: Không Rõ Ràng
- Chương 95: Không Còn
- Chương 96: Không Bình Yên
- Chương 97: Tin là thật
- Chương 98: Cậu không sai
- Chương 99: Không Chút Lưu Tình
- Chương 100: Còn Đau Không ?
- Chương 101: Cút Ra Ngoài
- Chương 102: Chỉ Có Thể Đáp Lại
- Chương 103: Mang Về
- Chương 104: Khiến Em Quên Đi Hắn
- Chương 105: Thuộc Quyền Sở Hữu
- Chương 106: Mất Khí Lực
- Chương 107: Chính Là Gã
- Chương 108: Chân Tướng
- Chương 109: Muộn Màng
- Chương 110: Cuộc Sống Hạnh Phúc
- Chương 111: Mê Luyến
- Chương 112: Sai Rồi Sao
- Chương 113: Đảo Ngược Tình Thế
- Chương 114: Chẳng Ra Gì
- Chương 115: Ân Cần
- Chương 116: Rất Bẩn Sao
- Chương 117: Đau Đớn
- Chương 118: Anh Có Thích Tôi Không?
- Chương 119: Cảm Tình
- Chương 120: Khôn Ngoan
- Chương 121: Giúp Cậu
- Chương 122: Giữ Chặt Cậu
- Chương 123: Không Buông Bỏ Được
- Chương 124: Thích Sao
- Chương 125: Con Mệt Mỏi Quá
- Chương 126: Sai Ở Đâu
- Chương 127: Thích Em
- Chương 128: Tôi Chờ Anh Về
- Chương 129: Không Hài Lòng
- Chương 130: Tôi Muốn Gặp Cậu Ấy
- Chương 131: Không Thể Thay Thế
- Chương 132: Bị Hủy Hoại
- Chương 133: Quay Trở Về
- Chương 134: Ngây Ngô
- Chương 135: Đi Tìm Em
- Chương 136: Bào Khoét
- Chương 137: Không Bớt Lo
- Chương 138: Lưỡi Dao Sắc Bén
- Chương 139: Gặp Được Em
- Chương 140: Tương Tư Thành Bệnh
- Chương 141: Phát Run
- Chương 142: Nuốt Vào Bụng
- Chương 143: Không Yên Ổn
- Chương 144: Miêu Tả Sinh Động
- Chương 145: Đau Khổ Hóa Tro Tàn
- Chương 146: Người Xa Lạ
- Chương 147: Là Em Sao ?
- Chương 148: Hối Hận
- Chương 149: Bị Bóng Đè
- Chương 150: Giải Thoát
- Chương 151: Từ Bỏ
- Chương 152: Ôn Nhu
- Chương 153: Thất Bại
- Chương 154: Anh Không Nhớ Tôi Sao?
- Chương 155: Anh Lừa Tôi
- Chương 156: Ở Nhà Bồi Anh
- Chương 157: Tin Tưởng
- Chương 158: Say Rượu
- Chương 159: Cẩn Thận
- Chương 160: Chua Xót
- Chương 161: Hậu Quả Xấu
- Chương 162: Hèn Mọn
- Chương 163: Muốn Tạo Niềm Vui Cho Em
- Chương 164: Hỏng Mất
- Chương 165: Rùng Mình
- Chương 166: Chỉ Có Tôi Quan Tâm Em
- Chương 167: Sẽ Sinh Bệnh
- Chương 168: Đùa Bỡn
- Chương 169: Không Nhận Ra
- Chương 170: Trêu Chọc
- Chương 171: Rất Nhớ Em
- Chương 172: Là Do Hắn
- Chương 173: Đến Sách Giáo Khoa Cũng Phải Bó Tay
- Chương 174: Thân cận
- Chương 175: Cười So Với Khóc Còn Khó Coi Hơn
- Chương 176: Tình Yêu Điên Cuồng
- Chương 177: Đừng Sợ
- Chương 178: Tôi Chính Là Người Thân Của Em
- Chương 179: Muốn Bỏ Trốn
- Chương 180: Thế Nào, Ngươi Mới Có Thể Trở Về
- Chương 181: Quả Báo
- Chương 182: Nghẹn Ngào
- Chương 183: Sẽ Nuôi Em Cả Đời
- Chương 184: Sẽ Không Bỏ Rơi Tôi Chứ?
- Chương 185: Thích Tôi
- Chương 186: Nếu Không Thì, Tôi Ở Lại Với Em?
- Chương 187: Tôi Muốn Anh Cút
- Chương 188: Yếu Ớt
- Chương 189: Thỏa Mãn
- Chương 190: Quá Mức Lộ Liễu
- Chương 191: Phải Làm Sao Mới Có Thể Bù Đắp?
- Chương 192: Hình Thức Truy Thê
- Chương 193: Ngoan Ngoãn Nghe Lời
- Chương 194: Thích Hợp
- Chương 195: Sẽ Luôn Bên Em
- Chương 196: Chỉ Có Hắn
- Chương 197: Khóc
- Chương 198: Bởi Vì...Tôi Đang Theo Đuổi Em
- Chương 199: Giận Dỗi
- Chương 200: Ôm Lấy Em
- Chương 201: Cặn Bã
- Chương 202: Nếm Thử Trái Cấm
- Chương 203: Tình Địch Gặp Mặt Hết Sức Đỏ Mắt
- Chương 204: Bị Sợ Hãi Bủa Vây
- Chương 205: Bóng Đè
- Chương 206: Chúng Ta Trước Đây Từng Quen Biết Nhau Sao??
- Chương 207: Em Đừng Làm Tôi Sợ
- Chương 208: Còn Có Tôi
- Chương 209: Đã Sớm Không Nợ Hắn Cái Gì
- Chương 210: Tự Làm Bậy Không Thể Sống
- Chương 211: Bọt Nước
- Chương 212: Một Lần Nữa Chiếm Hữu
- Chương 213: Mất mát
- Chương 214: Không Còn Dây Dưa
- Chương 215: Cuồng Nhiệt
- Chương 216: Quan Hệ Thân Thiết
- Chương 217: Khóe Mắt Ửng Hồng
- Chương 218: Tìm Ra Đầu Sỏ Gây Tội
- Chương 219: Anh Điên Rồi Sao ?!
- Chương 220: Trái Tim Bị Chẻ Làm Hai
- Chương 221: Thống Khổ
- Chương 222: Chiếm Hữu
- Chương 223: Mệt Mỏi
- Chương 224: Hỗ Loạn
- Chương 225: Hiến Tế
- Chương 227: Ngọn Lửa Bùng Cháy
- Chương 226: Hít Phải Khí Lạnh
- Chương 228: Trái Tim Quặn Thắt
- Chương 229: Anh Thật Không Biết Xấu Hổ
- Chương 230: Không Thể Cứu Vãn
- Chương 231: Tôi Là Đàn Ông
- Chương 232: Trói Trên Giường
- Chương 233: Thanh Toán Xong
- Chương 234: Có Không Giữ, Mất Ăn Mướp Đắng Xào :)))
- Chương 235: Trong Lòng Chua Xót
- Chương 236: Đừng Làm Việc Ác Nữa
- Chương 237: Bí Mật
- Chương 238: Còn Giống Con Người Sao
- Chương 239: Ràng Buộc
- Chương 240: Thỏa Mãn
- Chương 241: Anh Thích Ai
- Chương 242: Không Rét Mà Run
- Chương 243: Bụng Nhỏ Hơi Phồng Lên
- Chương 244: Hóa Ra Là Đau Đến Vậy
- Chương 245: Gặp Gỡ
- Chương 247: Đột Nhiên Nhận Được Cuộc Gọi Xa Lạ
- Chương 248: Một Người Chết
- Chương 249: Lúc Trước Bị Người Bỏ Thuốc
- Chương 251: Tạm Biệt Kiều Nguyên
- Chương 252: Tôi Sẽ Không Gây Cản Trở Em Nữa
- Chương 253: Hắn Sẽ Chết Đột Ngột Sao
- Chương 254: Không Thể Kìm Nén Nỗi Đau
- Chương 255: Không Phải Em Muốn Có Con Sao
- Chương 256: Tôi Rất Nhớ Em
- Chương 257: Thuốc Trị Tận Gốc
- Chương 258: Tưởng Hôn Môi Hắn, Ôm Hắn
- Chương 259: Chiếm Cho Riêng Mình
- Chương 260: Dâʍ ɭσạи
- Chương 261: Là Chú Quyến Rũ Tôi
- Chương 262: Bởi Vì Tôi Muốn Trở Thành Người Đàn Ông Của Chú
- Chương 263: Không Biết Xấu Hổ
- Chương 264: Được Quyền Chạm Vào Chú Chỉ Có Mình Tôi Thôi
- Chương 265: Sự Việc Bại Lộ
- Chương 266: Anh Giả Tạo Đủ Chưa
- Chương 267: Đây Là Một Câu Hỏi Đòi Mạng
- Chương 268: Tan Nát Cõi Lòng
- Chương 269: Muốn Ôm Em
- Chương 270: Tôi Có Thể Hôn Em Không ??
- Chương 271: Động Tình
- Chương 272: Bên Tai Ửng Đỏ
- Chương 273: Muốn Chăm Sóc Cho Em
- Chương 274: Hồn Tôi Đều Bị Em Câu Đi Rồi
- Chương 275: Kẻ Làm Ấm Giường
- Chương 276: Tùy Ý Thao Túng
- Chương 277: Vì Sao Lại Khóc
- Chương 278: Đêm Hôm Đó
- Chương 279: Xem Như Đang Hẹn Hò
- Chương 280: Đúng Là Tên Đàn Ông Không Biết Hối Cải
- Chương 281: Sờ Cơ Bụng Của Hắn
- Chương 282: Muốn
- Chương 283: Đây Là Màn Kịch Cậu Mới Nghĩ Ra Sao ??
- Chương 284: Không Kiểm Soát Nổi
- Chương 285: Nếu không, tôi giúp em nhé......
- Chương 286: Cắn Chặt Răng
- Chương 287: Quý Trọng Cả Đời
- Chương 288: Ngoại Nhân
- Chương 289: Mất Tích
- Chương 290: Tìm kiếm
- Chương 291: Cơn Bùng Nổ
- Chương 292: Tôi Không Muốn Hận Cậu Nữa
- Chương 293: Nắm Chặt Lấy Tay Tôi
- Chương 294: Hắn Yêu Anh Ấy
- Chương 295: Điều Mà Kiều Ngạn Mong Chờ
- Chương 296: Bẫy Chim Hoàng Yến
- Chương 297: Nhìn Cho Rõ, Tôi Là Ai
- Chương 298: Chủ Động Hôn Hắn
- Chương 299: Cậu Cũng Là Đàn Ông
- Chương 300: Kiều Nguyên Tức Giận
- Chương 301: Hôm Nay Cũng Túng Dục Quá Độ
- Chương 304: Sớm Hay Muộn Cũng Phải Lên Giường
- Chương 305: Đau Eo
- Chương 306: Đã Lâu Rồi Chúng Ta không Làm Cái Kia...
- Chương 307: Anh Có Thể Em Cũng Có Thể
- Chương 308: Em Đã Cướp Mất Trái Tim Tôi Rồi
- Chương 309: Thẹn Thùng
- Chương 310: Anh Muốn Ngủ Cùng Em
- Chương 311: Lau Súng Cướp Cò
- Chương 312: Muốn
- Chương 313: Một Bên Tình Nguyện
- Chương 314: Lừa Mình Dối Người
- Chương 315: Run Rẩy
- Chương 316: Đừng Khiến Tôi Ghê Tởm Cậu
- Chương 317: Ninh Tu Viễn Cầu Hôn
- Chương 319: Anh Không Phải Bảo Bối Của Em Sao ??
- Chương 320: Hoàn Toàn Công Khai Quan Hệ
- Chương 321: Khát Vọng Sống Của Ninh Tu Viễn
- Chương 322: Hôm Nay Kiều Nguyên Là Bá Đạo Tổng Tài
- Chương 323: Em Thích Anh
- Chương 324: Kiều Nguyên, Anh Yêu Em
- Chương 325: PN 01 • Cái Cậu Muốn, Còn Không Phải Là Cái Này Sao?
- Chương 326: PN 02 • Sa Vào
- Chương 327: PN 03 • Cao Lãnh Quá Ha?!
- Chương 328: PN 04 • Là Đang Trách Hắn Sao?
- Chương 329: PN 05 • Xử Lý Thế Nào!
- Chương 330: PN 06 • Muốn Hắn Chịu Trách Nhiệm?
- Chương 331: PN 07 • Quan Hệ Bại Lộ
- Chương 332: PN 08 • Thân Thể Khó Chịu
- Chương 333: PN 09 • Hàn Kham Sốt Ruột
- Chương 334: PN 10 • Cậu Ta Thế Mà Không Nghe Điện Thoại
- Chương 335: PN 11 • Hàn Kham Ghen Ghét
- Chương 336: PN 12 • Về Sau Sẽ Không Làm Phiền Hắn Nữa
- Chương 337: PN 13 • Là Của Hắn
- Chương 338: PN 14 •Cậu Muốn Trói Buộc Tôi ?
- Chương 339: PN 15 • Vội Vã Không Nhịn Nổi
- Chương 340: PN 16 • Đây Đều Là Cậu Tự Tìm !
- Chương 341: PN 17 • Chỉ Có Một Mình Hắn
- Chương 342: PN 18 • Hôm Nay Cậu Thế Nào Cũng Đừng Nghĩ Đi
- Chương 343: PN 19 • Em Sẽ Không Thích Anh
- Chương 344: PN 20 • Không Tính Là Gì
- Chương 345: PN 21 • Ném Đi
- Chương 346: PN 22 • Uy Hiếp
- Chương 347: PN 23 • Về Sau Vì Cái Gì Không Liên Lạc Cho Hắn
- Chương 348: PN 24 • Không Thích Hợp
- Chương 349: PN 25 • Chưa Từng Đối Tốt, Dù Chỉ Một Lần
- Chương 350: PN 26 • Trước Kỳ Hạn
- Chương 351: PN 27 • Sẽ Không Lại Chướng Mắt Nữa
- Chương 352: PN 29 • Trở Về Đi
- Chương 353: PN 30 • Mở Ra Kết Cục
- Chương 354: PN 31-1 • Ninh Tu Viễn Hôm Nay Cũng Không Thể Vào Phòng
- Chương 355: PN 31 • Không Liên Quan
- Chương 356: PN 32 • Chúng Ta Có Phải Là Đã Từng Gặp Nhau ?
- Chương 357: PN 33 • Không Phải Lừa Đảo
- Chương 358: PN 34 • Tại Sao Lại Khổ Sở ?
- Chương 359: PN 35 • Sợ Hãi
- Chương 360: PN 36 • Phát Hiện Không Thích Hợp
- Chương 361: PN 37 • Thanh Tỉnh Sao
- Chương 362: PN 38 • Trang Ngược Rất Giống
- Chương 363: PN 39 • Uổng Phí
- Chương 364: PN 40 • Câu Dẫn
- Chương 365: PN 41 • Uy Hiếp
- Chương 366: PN 42 • Cậu Đến Cùng Là Ai ?
- Chương 367: PN 43 • Không Có Quyền Từ Chối
- Chương 368: PN 44 • Thả Tôi Ra
- Chương 369: PN 45 • Không Nên Khiến Tôi Tức Giận
- Chương 370: PN 46 • Chạy Thoát.
- Chương 371: PN 47 • Đây Chính Là Tôi
- Chương 372: PN 48 • Không Phải Trùng Hợp
- Chương 373: PN 49 • Kinh Hãi
- Chương 374: PN 50 • Đối Với Cậu Phụ Trách
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Bị Bắt Về, Sau Này Sinh Con Cho Hắn
Chương 352: PN 29 • Trở Về Đi
Hàn Kham chưa từng cảm thấy Dư Giản cách hắn có bao nhiêu xa xôi, đối phương luôn luôn đứng tại vị trí rất dễ thấy chờ hắn, coi như tận lực đi xem nhẹ, nhưng ngẫu nhiên Dư Giản vẫn sẽ luôn xuất hiện trước mặt hắn.
Cửa phòng mở rộng, Hàn Kham đứng trước cửa dừng lại mấy giây, chính mình cũng không ý thức được tay đang khẽ run, hắn đẩy cửa ra, đập vào mắt là giường lớn màu lam nhạt, Dư Giản luôn thích ngồi ở mép giường, nghe thấy cửa mở liền ngẩng đầu nhìn hắn.
Trong phòng trong không, trên giường đặt một kiện áo len tự đan màu hạnh nhân, bởi vì Dư Giản cảm thấy với màu sắc này bé trai hoặc bé gái cũng đều có thể mặc được, có thể thấy là áo len được đan rất cẩn thật, bên cạnh còn đặt vào hai cái bao tay con cũng được đan thật kỹ, nhìn qua giống như là chênh lệch kích thước, những thứ này chỉ khi hắn không có ở nhà Dư Giản mới dám đem đồ lấy ra, thời gian còn lại đều là đem giấu đi.
Đại khái là đã nghe quen hắn châm chọc, liền chuyện gì cũng không dám làm ở trước mặt hắn.
Sàn nhà pha tạp vết máu bên cạnh là một cái điện thoại, Hàn Kham hạ người nhặt lên, điện thoại hai ngày này đều không có người sử dụng, thừa lại còn đúng mười phần trăm lượng pin.
Đây là điện thoại hắn đưa cho Dư Giản sau vụ ném hỏng điện thoại của cậu.
Lịch sử trò chuyện ít đến đáng thương, về sau hắn lấy lý do mang thai không thích hợp dùng điện thoại, sẽ có phóng xạ ảnh hưởng không tốt tới bảo bảo trong bụng, đem điện thoại lấy đi.
Thỉnh thoảng sẽ để Dư Giản sử dụng vài lần.
Về sau không được hắn cho phép, Dư Giản sẽ không động vào bất kỳ sản phẩm điện tử nào.
Cuộc gọi cuối cùng dừng tại một ngày trước lúc bốn giờ chiều hai mươi lăm phút, hiển thị cuộc gọi là bị đối phương từ chối, Dư Giản cũng chỉ gọi cho hắn đúng một lần này.
Không biết vì sao, Hàn Kham đột nhiên nhớ tới trước đó Dư Giản bị lừa đi tây nhai, cũng chỉ gọi cho hắn ,giọng nói run run nói cho hắn địa chỉ, lúc ấy hắn cũng không quá để ý, đợi đến khi tan làm mới lái xe đi, cuối cùng nhìn thấy Dư Giản được Lục Việt ôm vào trong ngực trấn an.
Cho nên…… Lần này Dư Giản cũng là ở chỗ của Lục Việt ?
Không đợi Hàn Kham gọi điện thoại cho Lục Việt, Lục Việt đã tìm tới cửa.
Hàn Kham nghe thấy bên ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, giật mình tỉnh lại nghĩ rằng Dư Giản đã trở về.
Hắn đi qua mở cửa, đối diện là nam nhân người đầy tử khí, lúc Dư Giản còn tại thế nam nhân sẽ còn hơi thu liễm chút, hiện tại ra tay càng là không phân biệt nặng nhẹ, Hàn Kham chưa kịp phản ứng, bị người đè xuống đất đập hai quyền.
Nhìn thấy vết máu trong phòng, con ngươi Lục Việt đều phủ một tầng đỏ.
" Con mẹ nó hiện tại anh cao hứng lắm đúng không? Anh cho rằng tôi vì cái gì mà nhiều ngày như vậy không đến quấy rầy anh và cậu ấy, chính là vì để cho tên ngốc kia có thể cao hứng mấy ngày, miễn cho bởi vì tôi mà ảnh hưởng đến, anh ngược lại thật sự là rất lợi hại, cũng không có bao lâu, cậu ấy sống lâu thêm một ngày liền khiến anh thấy phiền lắm sao? "
……
" Nếu tôi mà biết trước anh chính là loại người rác rưởi như vậy, lúc gặp được cậu ấy tại tây nhai, tôi liền nên trực tiếp theo đuổi cậu ấy, miễn cho cậu ấy về sau còn ngốc hề hề chạy theo anh !"
……
Hàn Kham im lặng tiếp nhận cú đánh của Lục Việt, nếu là lúc trước, khẳng định là hắn nên cùng Lục Việt đấu một trận.
Cả người hắn đều ở vào ý thức mờ mịt, hắn hỏi. " Dư Giản…… Là được cậu cứu đi sao? "
Nhưng kỳ thật hắn biết, Dư Giản đến cuối cùng kia cũng chỉ gọi cho một mình hắn, trong lòng của Dư Giản, đã sớm coi hắn là người đáng tin cậy nhất.
Lần này không phải tại tây nhai, cũng không phải bởi vì mẫu thân sinh bệnh, Dư Giản liền đi tìm người vay tiền, rất rõ ràng là tro cốt của Dư Giản đang đặt trên mặt bàn, hắn cũng tận mắt nhìn thấy thanh niên khuôn mặt tái nhợt được bác sĩ đẩy ra từ bên trong phòng cấp cứu.
Dù có đánh bao nhiêu cũng sẽ không hả được cơn giận, Lục Việt nhìn thấy bình sứ tinh xảo đặt trên mặt bàn, phía trên khắc kinh văn, liền ý thức được đây là gì, vội muốn mang đi.
Hàn Kham đột nhiên từ dưới đất đứng dậy nhào tới, tại lúc đang giằng co, đồ vật trên bàn rơi xuống, mặt đất lập tức tối tăm mờ mịt, bao trùm lên tầng vết máu kia.
Lục Việt nói. " Dư Giản lúc còn sống đã vì anh mà gặp rất nhiều chuyện, bây giờ cậu ấy đã không còn anh còn giữ cậu ấy lại làm gì? "
" Dư Giản sẽ đến tìm tôi! "
Tựa như vô số lần bị hắn đẩy ra, Dư Giản vẫn là sẽ đồng dạng gửi tin nhắn cho hắn.
Có lẽ qua thêm mấy ngày nữa, hắn liền có thể nghe thấy trong công ty có người đàm luận hôm nay Dư Giản lại xuất hiện ở công ty, có lẽ lúc hắn về đến nhà, sẽ nhìn thấy thân ảnh đơn bạc ngồi trước cửa, thanh niên đem cánh tay lạnh đến phát xanh khép tại trong ngực, thấy hắn đến gần mới đứng dậy.
Dư Giản sẽ đến tìm hắn.
Lục Việt lạnh cười, nói. " Chỉ sợ nếu có kiếp sau người Dư Giản không muốn nhìn thấy nhất chính là anh."
Cuối cùng Lục Việt cũng không mang tro cốt của Dư Giản đi, nghĩ đến bộ dáng hiện tại Hàn Kham, hắn cảm thấy tất thảy đều là xứng đáng.
Hàn Kham mỗi ngày đều là lời nói lạnh nhạt, không phải quát lớn cũng chính là nhục nhã, hiện tại người không còn, vừa lúc quay đầu, còn ai nhìn thấy đâu?
Lục Việt muốn Hàn Kham vĩnh viễn nhớ kỹ lấy Dư Giản, vĩnh viễn cũng không quên được sinh mệnh mà hắn từng nhẫn tâm chà đạp.
Nếu như Dư Giản không mang thai, mỗi ngày hảo hảo dùng thuốc nuôi, không còn va chạm ra vết thương dư thừa, khẳng định so với hiện tại sống còn muốn tốt hơn.
Ở lại chỗ của Hàn Kham, Dư Giản quả thực là đến chết rồi cũng không đổi lấy được một câu quan tâm từ nam nhân.
Chờ Lục Việt đi rồi, Hàn Kham ý thức hoảng hốt gọi cho trợ lý gọi một cú điện thoại, một lần nữa đem người từ dưới đất ôm lên, lúc trợ lý chạy tới nhìn thấy trong nhà một trận rối bời, có chút quan tâm đến trạng thái của Hàn Kham, hỏi hắn có cần hay không gọi nhân viên tới quét dọn một chút.
Hàn Kham đáp ứng.
Giữ lại vết máu này, chẳng khác nào là đang im lặng khiển trách hắn lúc trước đã phạm vào sai lầm gì.
Hắn đem Dư Giản đặt trong phòng ngủ của mình.
Thiếu niên biết Dư Giản không còn, liền cao hứng bừng bừng tới tìm hắn, dù sao thì vật vướng chân đã không còn, cậu liền có thể đường đường chính chính mà tới.
Kỳ thật nếu như giữ lại thiếu niên thì cũng không phải là không có tác dụng, bất quá lại nghĩ nếu như Dư Giản vẫn còn để ý đến hắn, nếu như Dư Giản nói muốn thiếu niên rời đi, hắn cũng sẽ không mang thiếu niên về, nhưng từ đầu đến cuối Dư Giản đều biểu hiện rất yên tĩnh, thậm chí nhìn thấy hắn và thiếu niên ở phòng khách liền tự giác đem cửa đóng lại, không có ý định muốn đi ra.
Hắn cùng thiếu niên phủi sạch quan hệ, thiếu niên khóc sướt mướt nói thật nhiều, cuối cùng phát giác được là đã tới lúc kết thúc thật rồi, liền ngẩng mặt đòi tiền bồi thường.
Đây đều là chuyện rất bình thường, nhưng Hàn Kham cảm giác tim giống như là bị cái gì đó đâm một cái.
Nhiều năm như vậy, ngoại trừ Dư Giản bởi vì mẫu thân ngã bệnh mà tìm hắn vay tiền, chưa hề chủ động nghĩ tới sẽ ở chỗ của hắn chiếm được cái gì tốt, hắn nghĩ tới hắn từng nói qua, đem bảo bảo sinh ra tới hắn sẽ cho Dư Giản một trăm vạn.
Hắn còn nợ Dư Giản một trăm vạn, rốt cuộc không có chỗ để trả.
Thiếu niên rất biết nhìn sắc mặt người, biết không với tới được liền tận lực tranh thủ đi tìm thứ khác đối với mình sẽ có kết quả tốt hơn, cũng không cần phải tìm cách dây dưa.
Trên thế giới này sẽ còn có ai, liền một phân tiền hay chỗ ở tốt đều không có lòng muốn chiếm lấy, luôn nhặt lại đồ đem đi tặng không thành, bị kim đâm đến đầu ngón tay đều đỏ lên, còn cố gắng đi đan một cái khăn quàng cổ nhìn không đẹp mắt lắm.
Hắn lúc ấy còn nghĩ, này chắc chắn không phải là bỏ tiền ra mua mà là Dư Giản tự tay làm.
Đợi thiếu niên rời đi rồi, Hàn Kham bước tới mở ra một căn phòng bí mật, không được hắn cho phép, Dư Giản sẽ không tuỳ tiện đi lung tung trong nhà ngoại trừ phòng của cậu, vách tường bên cạnh có đặt một cái hộp, này là mang từ nhà Dư Giản tới, bên trong hộp đặt thêm một con gấu lông nhung, là quà sinh nhật năm ngoái Dư Giản đưa cho hắn, lúc ấy hắn uống rượu say, nhìn thấy ngoài cửa là một người đang ngồi trước cửa đợi hắn.
Gấu bông lông nhung thiếu mất một bên mắt, không biết đã rơi đi nơi nào, đường kim mũi chỉ không quá tinh xảo, nhưng miễn cưỡng cũng coi như hợp mắt.
Ngoại trừ gấu nhỏ, bên trong hộp toàn bộ đều là những món quà sinh nhật Dư Giản đưa cho hắn trong những năm qua, bị hắn ném đi về sau được Dư Giản từ trong thùng rác nhặt về.
Hộp đựng không lớn, đồ vật trong hộp chỉ chiếm một nửa, bên trong tất cả đều là đồ vật có liên quan với hắn, có vài tấm ảnh chụp chính hắn cũng không bao nhiêu có ấn tượng, ảnh này chắc là lưu từ website của trường, sau đó đem in ra.
Trong hộp là một tập hình của hắn rất dày, còn có mấy quyển sách thời cao trung của hắn, là hắn về sau dọn ra ngoài liền lười mang theo, thuận tay vứt.
Dư Giản…… Trước kia nói chung thật chỉ là thích hắn, nhưng lại thường xuyên bị hắn phỏng đoán ra tâm tư dư thừa.
Hàn Kham đem điện thoại của Dư Giản lấy ra mở vào album ảnh, phát hiện bên trong đúng là liền một tấm hình đều không có, điện thoại của hắn tự nhiên cũng sẽ không chủ động đi lưu lại ảnh của Dư Giản, hắn cuống quýt gọi trợ lý đi tra sơ yếu lý lịch của Dư Giản, cuối cùng nhận được là bằng tốt nghiệp của Dư Giản.
Tướng mạo thanh niên trong ảnh rất đoan chính, biết có người đang chiếu ống kính về phía mình liền xoay người nhìn vào ống kính.
Cái này hẳn là là sáu năm trước đi, lúc ấy Dư Giản vừa lúc tốt nghiệp, còn cố ý gọi điện nói hắn biết.
Hắn nhớ khi đó Dư Giản mặc một kiện áo cử nhân, trên đầu đội mũ màu xanh đậm, nhìn qua không giống như sinh viên tốt nghiệp đại học, ngược lại càng giống cao trung hơn, Dư Giản đến trong trường học tìm hắn, hỏi qua vài học sinh, đứng dưới lầu gặp được hắn, lúc ấy hắn hướng Dư Giản nhìn một chút, sau đó xem như không nhìn thấy gì cùng một đám người vừa nói vừa cười rời đi.
Thấy hắn ở cùng nhiều người như vậy, Dư Giản cũng không có đi đến quấy rầy, chỉ là rủ xuống mí mắt, tựa như bị người bỏ rơi.
Trời nắng chang chang, lửa nóng của mặt trời như thiêu sạch đại địa, người khác đều là chạy tới dưới gốc cây tránh, Dư Giản thế nhưng lại đứng ngốc dưới trời nắng, giống như là sợ đám đông sẽ đem cậu che mất khiến Hàn Kham nhìn không thấy cậu, Dư Giản trời sinh da vốn rất trắng, rất khó cháy đen, đứng dưới ánh nắng càng dễ thấy.
Có một nữ sinh đi tới hỏi hắn. " Thiếu niên kia là tới tìm thầy sao? "
Hắn nói. '' Không phải. "
" Em thấy cậu ấy cứ nhìn chằm chằm vào thầy, chắc là hai người có quen biết đi, cậu ấy hẳn là học sinh cấp ba ?"
" Không biết. "
Chỉ cần là chủ đề có liên quan tới Dư Giản, hắn đều dùng thái độ thờ ơ phản ứng, nữ sinh cảm thấy không có gì vui, liền đổi đề tài cùng hắn nói chuyện.
Đồ vật lưu trữ trong hộp, lần đầu được Hàn Kham lật ra nhiều lần, khi đó lúc hắn nói trợ lý mang vứt đi ,Dư Giản còn gấp đến độ kém chút nữa là khóc.
Hoá ra…… Bên trong hộp toàn bộ đều là đồ có liên quan tới hắn.
Bảo bảo bây giờ vẫn còn đang ở trong bệnh viện, mỗi ngày đều có y tá đặc biệt chăm sóc, tầm nhìn bị bóng tối bao phủ, Hàn Kham chợt nhớ tới lúc ấy hắn uống rượu say đem Dư Giản kéo vào trong phòng, bốn phía đều là đồng dạng một màu đen.
Hắn đem người đặt trên vách tường, không thấy rõ mặt.
Lúc ấy Dư Giản theo bản năng muốn bật đèn, bị hắn nắm lấy tay đem người kéo trở về, nói. " Đừng để tôi nhìn thấy cậu! "
Trước không cho phát ra âm thanh, sau lại không muốn nhìn thấy mặt.
Lần này Hàn Kham đem đèn trong phòng bật lên, bên trong lại vẫn là trống không, rốt cuộc hắn cũng không còn nhìn thấy Dư Giản sống sờ sờ đứng ở trước mặt hắn nữa, cũng không còn cùng hắn nói chuyện nữa.
Cửa phòng mở rộng, Hàn Kham đứng trước cửa dừng lại mấy giây, chính mình cũng không ý thức được tay đang khẽ run, hắn đẩy cửa ra, đập vào mắt là giường lớn màu lam nhạt, Dư Giản luôn thích ngồi ở mép giường, nghe thấy cửa mở liền ngẩng đầu nhìn hắn.
Trong phòng trong không, trên giường đặt một kiện áo len tự đan màu hạnh nhân, bởi vì Dư Giản cảm thấy với màu sắc này bé trai hoặc bé gái cũng đều có thể mặc được, có thể thấy là áo len được đan rất cẩn thật, bên cạnh còn đặt vào hai cái bao tay con cũng được đan thật kỹ, nhìn qua giống như là chênh lệch kích thước, những thứ này chỉ khi hắn không có ở nhà Dư Giản mới dám đem đồ lấy ra, thời gian còn lại đều là đem giấu đi.
Đại khái là đã nghe quen hắn châm chọc, liền chuyện gì cũng không dám làm ở trước mặt hắn.
Sàn nhà pha tạp vết máu bên cạnh là một cái điện thoại, Hàn Kham hạ người nhặt lên, điện thoại hai ngày này đều không có người sử dụng, thừa lại còn đúng mười phần trăm lượng pin.
Đây là điện thoại hắn đưa cho Dư Giản sau vụ ném hỏng điện thoại của cậu.
Lịch sử trò chuyện ít đến đáng thương, về sau hắn lấy lý do mang thai không thích hợp dùng điện thoại, sẽ có phóng xạ ảnh hưởng không tốt tới bảo bảo trong bụng, đem điện thoại lấy đi.
Thỉnh thoảng sẽ để Dư Giản sử dụng vài lần.
Về sau không được hắn cho phép, Dư Giản sẽ không động vào bất kỳ sản phẩm điện tử nào.
Cuộc gọi cuối cùng dừng tại một ngày trước lúc bốn giờ chiều hai mươi lăm phút, hiển thị cuộc gọi là bị đối phương từ chối, Dư Giản cũng chỉ gọi cho hắn đúng một lần này.
Không biết vì sao, Hàn Kham đột nhiên nhớ tới trước đó Dư Giản bị lừa đi tây nhai, cũng chỉ gọi cho hắn ,giọng nói run run nói cho hắn địa chỉ, lúc ấy hắn cũng không quá để ý, đợi đến khi tan làm mới lái xe đi, cuối cùng nhìn thấy Dư Giản được Lục Việt ôm vào trong ngực trấn an.
Cho nên…… Lần này Dư Giản cũng là ở chỗ của Lục Việt ?
Không đợi Hàn Kham gọi điện thoại cho Lục Việt, Lục Việt đã tìm tới cửa.
Hàn Kham nghe thấy bên ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, giật mình tỉnh lại nghĩ rằng Dư Giản đã trở về.
Hắn đi qua mở cửa, đối diện là nam nhân người đầy tử khí, lúc Dư Giản còn tại thế nam nhân sẽ còn hơi thu liễm chút, hiện tại ra tay càng là không phân biệt nặng nhẹ, Hàn Kham chưa kịp phản ứng, bị người đè xuống đất đập hai quyền.
Nhìn thấy vết máu trong phòng, con ngươi Lục Việt đều phủ một tầng đỏ.
" Con mẹ nó hiện tại anh cao hứng lắm đúng không? Anh cho rằng tôi vì cái gì mà nhiều ngày như vậy không đến quấy rầy anh và cậu ấy, chính là vì để cho tên ngốc kia có thể cao hứng mấy ngày, miễn cho bởi vì tôi mà ảnh hưởng đến, anh ngược lại thật sự là rất lợi hại, cũng không có bao lâu, cậu ấy sống lâu thêm một ngày liền khiến anh thấy phiền lắm sao? "
……
" Nếu tôi mà biết trước anh chính là loại người rác rưởi như vậy, lúc gặp được cậu ấy tại tây nhai, tôi liền nên trực tiếp theo đuổi cậu ấy, miễn cho cậu ấy về sau còn ngốc hề hề chạy theo anh !"
……
Hàn Kham im lặng tiếp nhận cú đánh của Lục Việt, nếu là lúc trước, khẳng định là hắn nên cùng Lục Việt đấu một trận.
Cả người hắn đều ở vào ý thức mờ mịt, hắn hỏi. " Dư Giản…… Là được cậu cứu đi sao? "
Nhưng kỳ thật hắn biết, Dư Giản đến cuối cùng kia cũng chỉ gọi cho một mình hắn, trong lòng của Dư Giản, đã sớm coi hắn là người đáng tin cậy nhất.
Lần này không phải tại tây nhai, cũng không phải bởi vì mẫu thân sinh bệnh, Dư Giản liền đi tìm người vay tiền, rất rõ ràng là tro cốt của Dư Giản đang đặt trên mặt bàn, hắn cũng tận mắt nhìn thấy thanh niên khuôn mặt tái nhợt được bác sĩ đẩy ra từ bên trong phòng cấp cứu.
Dù có đánh bao nhiêu cũng sẽ không hả được cơn giận, Lục Việt nhìn thấy bình sứ tinh xảo đặt trên mặt bàn, phía trên khắc kinh văn, liền ý thức được đây là gì, vội muốn mang đi.
Hàn Kham đột nhiên từ dưới đất đứng dậy nhào tới, tại lúc đang giằng co, đồ vật trên bàn rơi xuống, mặt đất lập tức tối tăm mờ mịt, bao trùm lên tầng vết máu kia.
Lục Việt nói. " Dư Giản lúc còn sống đã vì anh mà gặp rất nhiều chuyện, bây giờ cậu ấy đã không còn anh còn giữ cậu ấy lại làm gì? "
" Dư Giản sẽ đến tìm tôi! "
Tựa như vô số lần bị hắn đẩy ra, Dư Giản vẫn là sẽ đồng dạng gửi tin nhắn cho hắn.
Có lẽ qua thêm mấy ngày nữa, hắn liền có thể nghe thấy trong công ty có người đàm luận hôm nay Dư Giản lại xuất hiện ở công ty, có lẽ lúc hắn về đến nhà, sẽ nhìn thấy thân ảnh đơn bạc ngồi trước cửa, thanh niên đem cánh tay lạnh đến phát xanh khép tại trong ngực, thấy hắn đến gần mới đứng dậy.
Dư Giản sẽ đến tìm hắn.
Lục Việt lạnh cười, nói. " Chỉ sợ nếu có kiếp sau người Dư Giản không muốn nhìn thấy nhất chính là anh."
Cuối cùng Lục Việt cũng không mang tro cốt của Dư Giản đi, nghĩ đến bộ dáng hiện tại Hàn Kham, hắn cảm thấy tất thảy đều là xứng đáng.
Hàn Kham mỗi ngày đều là lời nói lạnh nhạt, không phải quát lớn cũng chính là nhục nhã, hiện tại người không còn, vừa lúc quay đầu, còn ai nhìn thấy đâu?
Lục Việt muốn Hàn Kham vĩnh viễn nhớ kỹ lấy Dư Giản, vĩnh viễn cũng không quên được sinh mệnh mà hắn từng nhẫn tâm chà đạp.
Nếu như Dư Giản không mang thai, mỗi ngày hảo hảo dùng thuốc nuôi, không còn va chạm ra vết thương dư thừa, khẳng định so với hiện tại sống còn muốn tốt hơn.
Ở lại chỗ của Hàn Kham, Dư Giản quả thực là đến chết rồi cũng không đổi lấy được một câu quan tâm từ nam nhân.
Chờ Lục Việt đi rồi, Hàn Kham ý thức hoảng hốt gọi cho trợ lý gọi một cú điện thoại, một lần nữa đem người từ dưới đất ôm lên, lúc trợ lý chạy tới nhìn thấy trong nhà một trận rối bời, có chút quan tâm đến trạng thái của Hàn Kham, hỏi hắn có cần hay không gọi nhân viên tới quét dọn một chút.
Hàn Kham đáp ứng.
Giữ lại vết máu này, chẳng khác nào là đang im lặng khiển trách hắn lúc trước đã phạm vào sai lầm gì.
Hắn đem Dư Giản đặt trong phòng ngủ của mình.
Thiếu niên biết Dư Giản không còn, liền cao hứng bừng bừng tới tìm hắn, dù sao thì vật vướng chân đã không còn, cậu liền có thể đường đường chính chính mà tới.
Kỳ thật nếu như giữ lại thiếu niên thì cũng không phải là không có tác dụng, bất quá lại nghĩ nếu như Dư Giản vẫn còn để ý đến hắn, nếu như Dư Giản nói muốn thiếu niên rời đi, hắn cũng sẽ không mang thiếu niên về, nhưng từ đầu đến cuối Dư Giản đều biểu hiện rất yên tĩnh, thậm chí nhìn thấy hắn và thiếu niên ở phòng khách liền tự giác đem cửa đóng lại, không có ý định muốn đi ra.
Hắn cùng thiếu niên phủi sạch quan hệ, thiếu niên khóc sướt mướt nói thật nhiều, cuối cùng phát giác được là đã tới lúc kết thúc thật rồi, liền ngẩng mặt đòi tiền bồi thường.
Đây đều là chuyện rất bình thường, nhưng Hàn Kham cảm giác tim giống như là bị cái gì đó đâm một cái.
Nhiều năm như vậy, ngoại trừ Dư Giản bởi vì mẫu thân ngã bệnh mà tìm hắn vay tiền, chưa hề chủ động nghĩ tới sẽ ở chỗ của hắn chiếm được cái gì tốt, hắn nghĩ tới hắn từng nói qua, đem bảo bảo sinh ra tới hắn sẽ cho Dư Giản một trăm vạn.
Hắn còn nợ Dư Giản một trăm vạn, rốt cuộc không có chỗ để trả.
Thiếu niên rất biết nhìn sắc mặt người, biết không với tới được liền tận lực tranh thủ đi tìm thứ khác đối với mình sẽ có kết quả tốt hơn, cũng không cần phải tìm cách dây dưa.
Trên thế giới này sẽ còn có ai, liền một phân tiền hay chỗ ở tốt đều không có lòng muốn chiếm lấy, luôn nhặt lại đồ đem đi tặng không thành, bị kim đâm đến đầu ngón tay đều đỏ lên, còn cố gắng đi đan một cái khăn quàng cổ nhìn không đẹp mắt lắm.
Hắn lúc ấy còn nghĩ, này chắc chắn không phải là bỏ tiền ra mua mà là Dư Giản tự tay làm.
Đợi thiếu niên rời đi rồi, Hàn Kham bước tới mở ra một căn phòng bí mật, không được hắn cho phép, Dư Giản sẽ không tuỳ tiện đi lung tung trong nhà ngoại trừ phòng của cậu, vách tường bên cạnh có đặt một cái hộp, này là mang từ nhà Dư Giản tới, bên trong hộp đặt thêm một con gấu lông nhung, là quà sinh nhật năm ngoái Dư Giản đưa cho hắn, lúc ấy hắn uống rượu say, nhìn thấy ngoài cửa là một người đang ngồi trước cửa đợi hắn.
Gấu bông lông nhung thiếu mất một bên mắt, không biết đã rơi đi nơi nào, đường kim mũi chỉ không quá tinh xảo, nhưng miễn cưỡng cũng coi như hợp mắt.
Ngoại trừ gấu nhỏ, bên trong hộp toàn bộ đều là những món quà sinh nhật Dư Giản đưa cho hắn trong những năm qua, bị hắn ném đi về sau được Dư Giản từ trong thùng rác nhặt về.
Hộp đựng không lớn, đồ vật trong hộp chỉ chiếm một nửa, bên trong tất cả đều là đồ vật có liên quan với hắn, có vài tấm ảnh chụp chính hắn cũng không bao nhiêu có ấn tượng, ảnh này chắc là lưu từ website của trường, sau đó đem in ra.
Trong hộp là một tập hình của hắn rất dày, còn có mấy quyển sách thời cao trung của hắn, là hắn về sau dọn ra ngoài liền lười mang theo, thuận tay vứt.
Dư Giản…… Trước kia nói chung thật chỉ là thích hắn, nhưng lại thường xuyên bị hắn phỏng đoán ra tâm tư dư thừa.
Hàn Kham đem điện thoại của Dư Giản lấy ra mở vào album ảnh, phát hiện bên trong đúng là liền một tấm hình đều không có, điện thoại của hắn tự nhiên cũng sẽ không chủ động đi lưu lại ảnh của Dư Giản, hắn cuống quýt gọi trợ lý đi tra sơ yếu lý lịch của Dư Giản, cuối cùng nhận được là bằng tốt nghiệp của Dư Giản.
Tướng mạo thanh niên trong ảnh rất đoan chính, biết có người đang chiếu ống kính về phía mình liền xoay người nhìn vào ống kính.
Cái này hẳn là là sáu năm trước đi, lúc ấy Dư Giản vừa lúc tốt nghiệp, còn cố ý gọi điện nói hắn biết.
Hắn nhớ khi đó Dư Giản mặc một kiện áo cử nhân, trên đầu đội mũ màu xanh đậm, nhìn qua không giống như sinh viên tốt nghiệp đại học, ngược lại càng giống cao trung hơn, Dư Giản đến trong trường học tìm hắn, hỏi qua vài học sinh, đứng dưới lầu gặp được hắn, lúc ấy hắn hướng Dư Giản nhìn một chút, sau đó xem như không nhìn thấy gì cùng một đám người vừa nói vừa cười rời đi.
Thấy hắn ở cùng nhiều người như vậy, Dư Giản cũng không có đi đến quấy rầy, chỉ là rủ xuống mí mắt, tựa như bị người bỏ rơi.
Trời nắng chang chang, lửa nóng của mặt trời như thiêu sạch đại địa, người khác đều là chạy tới dưới gốc cây tránh, Dư Giản thế nhưng lại đứng ngốc dưới trời nắng, giống như là sợ đám đông sẽ đem cậu che mất khiến Hàn Kham nhìn không thấy cậu, Dư Giản trời sinh da vốn rất trắng, rất khó cháy đen, đứng dưới ánh nắng càng dễ thấy.
Có một nữ sinh đi tới hỏi hắn. " Thiếu niên kia là tới tìm thầy sao? "
Hắn nói. '' Không phải. "
" Em thấy cậu ấy cứ nhìn chằm chằm vào thầy, chắc là hai người có quen biết đi, cậu ấy hẳn là học sinh cấp ba ?"
" Không biết. "
Chỉ cần là chủ đề có liên quan tới Dư Giản, hắn đều dùng thái độ thờ ơ phản ứng, nữ sinh cảm thấy không có gì vui, liền đổi đề tài cùng hắn nói chuyện.
Đồ vật lưu trữ trong hộp, lần đầu được Hàn Kham lật ra nhiều lần, khi đó lúc hắn nói trợ lý mang vứt đi ,Dư Giản còn gấp đến độ kém chút nữa là khóc.
Hoá ra…… Bên trong hộp toàn bộ đều là đồ có liên quan tới hắn.
Bảo bảo bây giờ vẫn còn đang ở trong bệnh viện, mỗi ngày đều có y tá đặc biệt chăm sóc, tầm nhìn bị bóng tối bao phủ, Hàn Kham chợt nhớ tới lúc ấy hắn uống rượu say đem Dư Giản kéo vào trong phòng, bốn phía đều là đồng dạng một màu đen.
Hắn đem người đặt trên vách tường, không thấy rõ mặt.
Lúc ấy Dư Giản theo bản năng muốn bật đèn, bị hắn nắm lấy tay đem người kéo trở về, nói. " Đừng để tôi nhìn thấy cậu! "
Trước không cho phát ra âm thanh, sau lại không muốn nhìn thấy mặt.
Lần này Hàn Kham đem đèn trong phòng bật lên, bên trong lại vẫn là trống không, rốt cuộc hắn cũng không còn nhìn thấy Dư Giản sống sờ sờ đứng ở trước mặt hắn nữa, cũng không còn cùng hắn nói chuyện nữa.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Dơ bẩn
- Chương 2: Mua Vui Cho ắn
- Chương 3: Làm nhục
- Chương 4: Tâm như tro tàn
- Chương 5: Giả bộ thanh cao
- Chương 6: Vật sở hữu
- Chương 7: Cậu mang thai
- Chương 8: Không cần nói cho hắn biết
- Chương 9: Phiền toái
- Chương 10: Không có cách nào bình tĩnh nổi
- Chương 11: Khắc cốt ghi tâm
- Chương 12: Nghe Lời
- Chương 13: Không Cần Quan Tâm Tới
- Chương 14: Không Cần Phải Khổ Sở Như Vậy
- Chương 15: Thiếu Nhân Tình
- Chương 16: Đen Đủi
- Chương 17: Thuộc Về Tôi
- Chương 18: Uy Hiếp
- Chương 19: Đừng nghĩ muốn rời đi
- Chương 20: Giúp Tôi
- Chương 21: Dạy Dỗ
- Chương 22: Còn Muốn Làm Sao
- Chương 23: Thả Tôi Ra
- Chương 24: Cam Chịu
- Chương 25: Thân Thể Không Khỏe
- Chương 26: Hứng Thú
- Chương 27: Tin Lời Cậu
- Chương 28: Bất Mãn
- Chương 29: Giằng Co
- Chương 31: Tự Tôn
- Chương 32: Yên Lặng
- Chương 33: Bị Bao Nuôi
- Chương 34: Dấu Hôn
- Chương 35: Không Tin Tưởng Tôi Sao?
- Chương 36: Khoảng Thời Gian Cậu Mong Đợi Nhất
- Chương 37: Say Rượu
- Chương 38: Say Rượu Làm Loạn
- Chương 39: Đừng Chạm Vào Tôi
- Chương 40: Lồng Giam
- Chương 41: Mua Thuốc Tránh Thai
- Chương 42: Câu Dẫn
- Chương 43: Phản Ứng Không Kịp
- Chương 44: Đây Là Cho Ai Dùng
- Chương 45: Nhục Nhã
- Chương 46: Chỉ Thích Hợp Để Đàn Ông Ôm
- Chương 47: Chân tướng
- Chương 48: Khủng Khoảng
- Chương 49: Sinh Con Cho Tôi
- Chương 50: Biết Sai Rồi Sao
- Chương 51: Sẽ Không Để Cậu Yên
- Chương 52: Thật Dơ Bẩn
- Chương 53: Không Thấy Ngày Mai
- Chương 54: Phơi Bày Ra Ánh Sáng
- Chương 55: Thuộc Quyền Sở Hữu
- Chương 56: Giữ Lại Bên Người
- Chương 57: Rượu Mời Không Uống Lại Thích Uống Rượu Phạt
- Chương 58: Đừng Chạm Vào Tôi
- Chương 59: Nghe Lời
- Chương 60: Làm Sao Bây Giờ
- Chương 61: Sống Phải Phụ Thuộc
- Chương 62: Hành Tung
- Chương 63: Không Liên Lạc Được
- Chương 64: Tính sổ
- Chương 65: Không Sạch Sẽ
- Chương 66: Làm Sai Cái Gì?
- Chương 67: Khoảng Cách
- Chương 68: Không Được Tự Nhiên
- Chương 69: Ấm Áp
- Chương 70: Tai Họa
- Chương 71: Bản Năng
- Chương 72: Không Muốn Ôm Tôi Sao?
- Chương 73: Chăm Sóc Cho Cậu
- Chương 74: Thiếu Cảm Giác
- Chương 75: Mới Lạ?
- Chương 76: Nhớ cậu
- Chương 77: Còn Muốn Lập Đền Thờ
- Chương 78: Xin Hãy Buông Tha Tôi
- Chương 79: Hối Hận
- Chương 80: Nhiệt Tình
- Chương 81: Ở Bên Cạnh Tôi
- Chương 82: Nhận Sai
- Chương 83: Khủng Hoảng
- Chương 84: Dục Vọng
- Chương 85: Thích Hợp Nhất
- Chương 86: Không Muốn Gặp Hắn
- Chương 87: Dính Líu
- Chương 88: Cậu Rất Sợ Tôi?
- Chương 89: Sợ Hãi
- Chương 90: Không Kém Lần Nào
- Chương 91: Khác Thường
- Chương 92: Không Nên Cho Cậu Ra Ngoài
- Chương 93: Còn Có Tôi Ở Đây
- Chương 94: Không Rõ Ràng
- Chương 95: Không Còn
- Chương 96: Không Bình Yên
- Chương 97: Tin là thật
- Chương 98: Cậu không sai
- Chương 99: Không Chút Lưu Tình
- Chương 100: Còn Đau Không ?
- Chương 101: Cút Ra Ngoài
- Chương 102: Chỉ Có Thể Đáp Lại
- Chương 103: Mang Về
- Chương 104: Khiến Em Quên Đi Hắn
- Chương 105: Thuộc Quyền Sở Hữu
- Chương 106: Mất Khí Lực
- Chương 107: Chính Là Gã
- Chương 108: Chân Tướng
- Chương 109: Muộn Màng
- Chương 110: Cuộc Sống Hạnh Phúc
- Chương 111: Mê Luyến
- Chương 112: Sai Rồi Sao
- Chương 113: Đảo Ngược Tình Thế
- Chương 114: Chẳng Ra Gì
- Chương 115: Ân Cần
- Chương 116: Rất Bẩn Sao
- Chương 117: Đau Đớn
- Chương 118: Anh Có Thích Tôi Không?
- Chương 119: Cảm Tình
- Chương 120: Khôn Ngoan
- Chương 121: Giúp Cậu
- Chương 122: Giữ Chặt Cậu
- Chương 123: Không Buông Bỏ Được
- Chương 124: Thích Sao
- Chương 125: Con Mệt Mỏi Quá
- Chương 126: Sai Ở Đâu
- Chương 127: Thích Em
- Chương 128: Tôi Chờ Anh Về
- Chương 129: Không Hài Lòng
- Chương 130: Tôi Muốn Gặp Cậu Ấy
- Chương 131: Không Thể Thay Thế
- Chương 132: Bị Hủy Hoại
- Chương 133: Quay Trở Về
- Chương 134: Ngây Ngô
- Chương 135: Đi Tìm Em
- Chương 136: Bào Khoét
- Chương 137: Không Bớt Lo
- Chương 138: Lưỡi Dao Sắc Bén
- Chương 139: Gặp Được Em
- Chương 140: Tương Tư Thành Bệnh
- Chương 141: Phát Run
- Chương 142: Nuốt Vào Bụng
- Chương 143: Không Yên Ổn
- Chương 144: Miêu Tả Sinh Động
- Chương 145: Đau Khổ Hóa Tro Tàn
- Chương 146: Người Xa Lạ
- Chương 147: Là Em Sao ?
- Chương 148: Hối Hận
- Chương 149: Bị Bóng Đè
- Chương 150: Giải Thoát
- Chương 151: Từ Bỏ
- Chương 152: Ôn Nhu
- Chương 153: Thất Bại
- Chương 154: Anh Không Nhớ Tôi Sao?
- Chương 155: Anh Lừa Tôi
- Chương 156: Ở Nhà Bồi Anh
- Chương 157: Tin Tưởng
- Chương 158: Say Rượu
- Chương 159: Cẩn Thận
- Chương 160: Chua Xót
- Chương 161: Hậu Quả Xấu
- Chương 162: Hèn Mọn
- Chương 163: Muốn Tạo Niềm Vui Cho Em
- Chương 164: Hỏng Mất
- Chương 165: Rùng Mình
- Chương 166: Chỉ Có Tôi Quan Tâm Em
- Chương 167: Sẽ Sinh Bệnh
- Chương 168: Đùa Bỡn
- Chương 169: Không Nhận Ra
- Chương 170: Trêu Chọc
- Chương 171: Rất Nhớ Em
- Chương 172: Là Do Hắn
- Chương 173: Đến Sách Giáo Khoa Cũng Phải Bó Tay
- Chương 174: Thân cận
- Chương 175: Cười So Với Khóc Còn Khó Coi Hơn
- Chương 176: Tình Yêu Điên Cuồng
- Chương 177: Đừng Sợ
- Chương 178: Tôi Chính Là Người Thân Của Em
- Chương 179: Muốn Bỏ Trốn
- Chương 180: Thế Nào, Ngươi Mới Có Thể Trở Về
- Chương 181: Quả Báo
- Chương 182: Nghẹn Ngào
- Chương 183: Sẽ Nuôi Em Cả Đời
- Chương 184: Sẽ Không Bỏ Rơi Tôi Chứ?
- Chương 185: Thích Tôi
- Chương 186: Nếu Không Thì, Tôi Ở Lại Với Em?
- Chương 187: Tôi Muốn Anh Cút
- Chương 188: Yếu Ớt
- Chương 189: Thỏa Mãn
- Chương 190: Quá Mức Lộ Liễu
- Chương 191: Phải Làm Sao Mới Có Thể Bù Đắp?
- Chương 192: Hình Thức Truy Thê
- Chương 193: Ngoan Ngoãn Nghe Lời
- Chương 194: Thích Hợp
- Chương 195: Sẽ Luôn Bên Em
- Chương 196: Chỉ Có Hắn
- Chương 197: Khóc
- Chương 198: Bởi Vì...Tôi Đang Theo Đuổi Em
- Chương 199: Giận Dỗi
- Chương 200: Ôm Lấy Em
- Chương 201: Cặn Bã
- Chương 202: Nếm Thử Trái Cấm
- Chương 203: Tình Địch Gặp Mặt Hết Sức Đỏ Mắt
- Chương 204: Bị Sợ Hãi Bủa Vây
- Chương 205: Bóng Đè
- Chương 206: Chúng Ta Trước Đây Từng Quen Biết Nhau Sao??
- Chương 207: Em Đừng Làm Tôi Sợ
- Chương 208: Còn Có Tôi
- Chương 209: Đã Sớm Không Nợ Hắn Cái Gì
- Chương 210: Tự Làm Bậy Không Thể Sống
- Chương 211: Bọt Nước
- Chương 212: Một Lần Nữa Chiếm Hữu
- Chương 213: Mất mát
- Chương 214: Không Còn Dây Dưa
- Chương 215: Cuồng Nhiệt
- Chương 216: Quan Hệ Thân Thiết
- Chương 217: Khóe Mắt Ửng Hồng
- Chương 218: Tìm Ra Đầu Sỏ Gây Tội
- Chương 219: Anh Điên Rồi Sao ?!
- Chương 220: Trái Tim Bị Chẻ Làm Hai
- Chương 221: Thống Khổ
- Chương 222: Chiếm Hữu
- Chương 223: Mệt Mỏi
- Chương 224: Hỗ Loạn
- Chương 225: Hiến Tế
- Chương 227: Ngọn Lửa Bùng Cháy
- Chương 226: Hít Phải Khí Lạnh
- Chương 228: Trái Tim Quặn Thắt
- Chương 229: Anh Thật Không Biết Xấu Hổ
- Chương 230: Không Thể Cứu Vãn
- Chương 231: Tôi Là Đàn Ông
- Chương 232: Trói Trên Giường
- Chương 233: Thanh Toán Xong
- Chương 234: Có Không Giữ, Mất Ăn Mướp Đắng Xào :)))
- Chương 235: Trong Lòng Chua Xót
- Chương 236: Đừng Làm Việc Ác Nữa
- Chương 237: Bí Mật
- Chương 238: Còn Giống Con Người Sao
- Chương 239: Ràng Buộc
- Chương 240: Thỏa Mãn
- Chương 241: Anh Thích Ai
- Chương 242: Không Rét Mà Run
- Chương 243: Bụng Nhỏ Hơi Phồng Lên
- Chương 244: Hóa Ra Là Đau Đến Vậy
- Chương 245: Gặp Gỡ
- Chương 247: Đột Nhiên Nhận Được Cuộc Gọi Xa Lạ
- Chương 248: Một Người Chết
- Chương 249: Lúc Trước Bị Người Bỏ Thuốc
- Chương 251: Tạm Biệt Kiều Nguyên
- Chương 252: Tôi Sẽ Không Gây Cản Trở Em Nữa
- Chương 253: Hắn Sẽ Chết Đột Ngột Sao
- Chương 254: Không Thể Kìm Nén Nỗi Đau
- Chương 255: Không Phải Em Muốn Có Con Sao
- Chương 256: Tôi Rất Nhớ Em
- Chương 257: Thuốc Trị Tận Gốc
- Chương 258: Tưởng Hôn Môi Hắn, Ôm Hắn
- Chương 259: Chiếm Cho Riêng Mình
- Chương 260: Dâʍ ɭσạи
- Chương 261: Là Chú Quyến Rũ Tôi
- Chương 262: Bởi Vì Tôi Muốn Trở Thành Người Đàn Ông Của Chú
- Chương 263: Không Biết Xấu Hổ
- Chương 264: Được Quyền Chạm Vào Chú Chỉ Có Mình Tôi Thôi
- Chương 265: Sự Việc Bại Lộ
- Chương 266: Anh Giả Tạo Đủ Chưa
- Chương 267: Đây Là Một Câu Hỏi Đòi Mạng
- Chương 268: Tan Nát Cõi Lòng
- Chương 269: Muốn Ôm Em
- Chương 270: Tôi Có Thể Hôn Em Không ??
- Chương 271: Động Tình
- Chương 272: Bên Tai Ửng Đỏ
- Chương 273: Muốn Chăm Sóc Cho Em
- Chương 274: Hồn Tôi Đều Bị Em Câu Đi Rồi
- Chương 275: Kẻ Làm Ấm Giường
- Chương 276: Tùy Ý Thao Túng
- Chương 277: Vì Sao Lại Khóc
- Chương 278: Đêm Hôm Đó
- Chương 279: Xem Như Đang Hẹn Hò
- Chương 280: Đúng Là Tên Đàn Ông Không Biết Hối Cải
- Chương 281: Sờ Cơ Bụng Của Hắn
- Chương 282: Muốn
- Chương 283: Đây Là Màn Kịch Cậu Mới Nghĩ Ra Sao ??
- Chương 284: Không Kiểm Soát Nổi
- Chương 285: Nếu không, tôi giúp em nhé......
- Chương 286: Cắn Chặt Răng
- Chương 287: Quý Trọng Cả Đời
- Chương 288: Ngoại Nhân
- Chương 289: Mất Tích
- Chương 290: Tìm kiếm
- Chương 291: Cơn Bùng Nổ
- Chương 292: Tôi Không Muốn Hận Cậu Nữa
- Chương 293: Nắm Chặt Lấy Tay Tôi
- Chương 294: Hắn Yêu Anh Ấy
- Chương 295: Điều Mà Kiều Ngạn Mong Chờ
- Chương 296: Bẫy Chim Hoàng Yến
- Chương 297: Nhìn Cho Rõ, Tôi Là Ai
- Chương 298: Chủ Động Hôn Hắn
- Chương 299: Cậu Cũng Là Đàn Ông
- Chương 300: Kiều Nguyên Tức Giận
- Chương 301: Hôm Nay Cũng Túng Dục Quá Độ
- Chương 304: Sớm Hay Muộn Cũng Phải Lên Giường
- Chương 305: Đau Eo
- Chương 306: Đã Lâu Rồi Chúng Ta không Làm Cái Kia...
- Chương 307: Anh Có Thể Em Cũng Có Thể
- Chương 308: Em Đã Cướp Mất Trái Tim Tôi Rồi
- Chương 309: Thẹn Thùng
- Chương 310: Anh Muốn Ngủ Cùng Em
- Chương 311: Lau Súng Cướp Cò
- Chương 312: Muốn
- Chương 313: Một Bên Tình Nguyện
- Chương 314: Lừa Mình Dối Người
- Chương 315: Run Rẩy
- Chương 316: Đừng Khiến Tôi Ghê Tởm Cậu
- Chương 317: Ninh Tu Viễn Cầu Hôn
- Chương 319: Anh Không Phải Bảo Bối Của Em Sao ??
- Chương 320: Hoàn Toàn Công Khai Quan Hệ
- Chương 321: Khát Vọng Sống Của Ninh Tu Viễn
- Chương 322: Hôm Nay Kiều Nguyên Là Bá Đạo Tổng Tài
- Chương 323: Em Thích Anh
- Chương 324: Kiều Nguyên, Anh Yêu Em
- Chương 325: PN 01 • Cái Cậu Muốn, Còn Không Phải Là Cái Này Sao?
- Chương 326: PN 02 • Sa Vào
- Chương 327: PN 03 • Cao Lãnh Quá Ha?!
- Chương 328: PN 04 • Là Đang Trách Hắn Sao?
- Chương 329: PN 05 • Xử Lý Thế Nào!
- Chương 330: PN 06 • Muốn Hắn Chịu Trách Nhiệm?
- Chương 331: PN 07 • Quan Hệ Bại Lộ
- Chương 332: PN 08 • Thân Thể Khó Chịu
- Chương 333: PN 09 • Hàn Kham Sốt Ruột
- Chương 334: PN 10 • Cậu Ta Thế Mà Không Nghe Điện Thoại
- Chương 335: PN 11 • Hàn Kham Ghen Ghét
- Chương 336: PN 12 • Về Sau Sẽ Không Làm Phiền Hắn Nữa
- Chương 337: PN 13 • Là Của Hắn
- Chương 338: PN 14 •Cậu Muốn Trói Buộc Tôi ?
- Chương 339: PN 15 • Vội Vã Không Nhịn Nổi
- Chương 340: PN 16 • Đây Đều Là Cậu Tự Tìm !
- Chương 341: PN 17 • Chỉ Có Một Mình Hắn
- Chương 342: PN 18 • Hôm Nay Cậu Thế Nào Cũng Đừng Nghĩ Đi
- Chương 343: PN 19 • Em Sẽ Không Thích Anh
- Chương 344: PN 20 • Không Tính Là Gì
- Chương 345: PN 21 • Ném Đi
- Chương 346: PN 22 • Uy Hiếp
- Chương 347: PN 23 • Về Sau Vì Cái Gì Không Liên Lạc Cho Hắn
- Chương 348: PN 24 • Không Thích Hợp
- Chương 349: PN 25 • Chưa Từng Đối Tốt, Dù Chỉ Một Lần
- Chương 350: PN 26 • Trước Kỳ Hạn
- Chương 351: PN 27 • Sẽ Không Lại Chướng Mắt Nữa
- Chương 352: PN 29 • Trở Về Đi
- Chương 353: PN 30 • Mở Ra Kết Cục
- Chương 354: PN 31-1 • Ninh Tu Viễn Hôm Nay Cũng Không Thể Vào Phòng
- Chương 355: PN 31 • Không Liên Quan
- Chương 356: PN 32 • Chúng Ta Có Phải Là Đã Từng Gặp Nhau ?
- Chương 357: PN 33 • Không Phải Lừa Đảo
- Chương 358: PN 34 • Tại Sao Lại Khổ Sở ?
- Chương 359: PN 35 • Sợ Hãi
- Chương 360: PN 36 • Phát Hiện Không Thích Hợp
- Chương 361: PN 37 • Thanh Tỉnh Sao
- Chương 362: PN 38 • Trang Ngược Rất Giống
- Chương 363: PN 39 • Uổng Phí
- Chương 364: PN 40 • Câu Dẫn
- Chương 365: PN 41 • Uy Hiếp
- Chương 366: PN 42 • Cậu Đến Cùng Là Ai ?
- Chương 367: PN 43 • Không Có Quyền Từ Chối
- Chương 368: PN 44 • Thả Tôi Ra
- Chương 369: PN 45 • Không Nên Khiến Tôi Tức Giận
- Chương 370: PN 46 • Chạy Thoát.
- Chương 371: PN 47 • Đây Chính Là Tôi
- Chương 372: PN 48 • Không Phải Trùng Hợp
- Chương 373: PN 49 • Kinh Hãi
- Chương 374: PN 50 • Đối Với Cậu Phụ Trách