Đồ Đáng Ghét, Ta Thích Ngươi!!! - Chương 138: Không mong lại tổn thương thêm lần nữa
Chương trước- Chương 1: Trêu đùa
- Chương 2: Gặp cướp
- Chương 3: Gặp lại- Oan gia ngõ hẹp
- Chương 4: Nữ nhân
- Chương 5: Phi lễ
- Chương 6: Đấu khẩu
- Chương 7: Đồng hành
- Chương 8: Hoàng Thành
- Chương 9: Về Nhà
- Chương 10: Tĩnh vương
- Chương 11-1: Cắn (1)
- Chương 11-2: Cắn (2)
- Chương 11-3: Cắn (3)
- Chương 12-1: Hồng nhan họa thủy
- Chương 12-2: Hồng nhan họa thủy (tt)
- Chương 13: Dấu răng???
- Chương 14-1: Khế ước (1)
- Chương 14-2: Khế ước (2)
- Chương 15: Ăn cơm
- Chương 16: Nghẹn
- Chương 17: Rắn hoa
- Chương 18: Đập phá
- Chương 19: Hành hung
- Chương 20: Lượn một vòng lớn
- Chương 21: Bị sắc đẹp mê hoặc
- Chương 22: Bù đắp tâm hồn bị thương tổn
- Chương 23: Nhất thời không kiềm chế được
- Chương 24: Phá Phách
- Chương 25: Tĩnh tu…
- Chương 26: Tự nhốt mình
- Chương 27: Rất nhớ cảm giác được người khác quan tâm
- Chương 28: Bế?!?
- Chương 29: Có chút thích?!??
- Chương 30: Bị mộng du
- Chương 31: Ai cũng thấy
- Chương 32: Hắn ta dám sao?
- Chương 33: Đi kiếm ăn
- Chương 34: Thêm một chút cũng không sao
- Chương 35: Tính kế
- Chương 36: Hôn
- Chương 37: Không đẹp nhưng vẫn độc
- Chương 38: Không đáng tin
- Chương 39: Treo lên đánh
- Chương 40: Ngoắc tay
- Chương 41: Đỏ mặt
- Chương 42: Quá dọa người
- Chương 43: Mang theo một vị cô nương
- Chương 44: Để cả hai vào thỉnh an
- Chương 45: Thất công chúa
- Chương 46: Bị xem thường triệt để
- Chương 47: Bồi Thái Hoàng thái hậu
- Chương 48: Nghĩ cách làm thịt ngươi
- Chương 49: Không có tiền đồ
- Chương 50: Mỹ nhân kế
- Chương 51: Buồn bực
- Chương 52: Tư thế thân mật
- Chương 53: Không được quên ta
- Chương 54: Dìm vào quên lãng…
- Chương 55: Thuận theo tự nhiên
- Chương 56: Bằng hữu mới
- Chương 57: Nhảy dây
- Chương 58: Thế mà thua à????
- Chương 59: Không có cửa đâu
- Chương 60: Vẫn còn non lắm!!!
- Chương 61: Kĩ thuật điêu luyện
- Chương 62: Tướng ăn dọa người
- Chương 63: Kinh nghiệm xương máu
- Chương 64: Ma xui quỷ khiến…
- Chương 65: Hầm bồ Câu
- Chương 66: Hoàng đế dở hơi
- Chương 67: Sức mạnh của tình yêu
- Chương 68: Chuyện trong mơ
- Chương 69: Nghèo tả tơi
- Chương 70: Đặc biệt sủng ái
- Chương 71: Tiếp tay quậy phá
- Chương 72: Đi Kim Quốc
- Chương 73: Đẹp chớ không ngu
- Chương 74: Chúng ta cùng nhau chạy
- Chương 75: Nhắm mắt, thả người, kệ đời
- Chương 76: Nhân tính trở lại
- Chương 77: Mặc Viên biến mất
- Chương 78: Nữ nhân áo tím
- Chương 79: Hạ Cữu
- Chương 80: Háo sắc nhưng không dễ dãi
- Chương 81: Lo lắng
- Chương 82: Có một trái tim cực kì trâu bò
- Chương 83: Đúng là quái vật
- Chương 84: Nên làm gì mới tốt…
- Chương 85: Quá đáng
- Chương 86: Hoàng hậu Kim Quốc
- Chương 87: Rốt cuộc muốn gì?
- Chương 88: Không đùa nữa
- Chương 89: Không hẹn ngày tái ngộ
- Chương 90: Người đó không phải ngươi
- Chương 91: Chạy không thoát
- Chương 92: Đi dạo phố
- Chương 93: Nên trở về
- Chương 94: Nụ cười như ánh dương
- Chương 95: Chạy thôi?!?!
- Chương 96: Mạnh mẽ để bảo vệ chính mình
- Chương 97: Yêu người khác
- Chương 98: Gương mặt đó!?!
- Chương 99: Đón người về
- Chương 100: Sẽ bảo vệ nàng…. Cả đời…
- Chương 101: Phải làm sao?
- Chương 102: Quá khứ của Kim Ân
- Chương 103: Lựa chọn
- Chương 104: Quá khứ đau thương
- Chương 105: Hạnh phúc nhỏ
- Chương 106: Vượt qua nỗi sợ hãi
- Chương 107: Hôm nay trời thật đẹp
- Chương 108: Khuôn mặt cả đời không thể quên
- Chương 109: Giá trị bạo lực khá cao
- Chương 110: Bình giấm đổ
- Chương 111: Trở về
- Chương 112: Cảm xúc dâng trào
- Chương 113: Có thể không?
- Chương 114: Khung cảnh ấm áp
- Chương 115: Bất kì ai cũng không có tư cách
- Chương 116: Nam nữ thụ thụ bất tương thân
- Chương 117: Bị hố
- Chương 118: Rủ nhau làm chuyện xấu
- Chương 119: Hối hận
- Chương 120: Không nhịn được thì sao???
- Chương 121: Đáng lo hơn
- Chương 122: Không phải ruột thịt???
- Chương 123: Hiểu lầm
- Chương 124: Khách xa viếng thăm
- Chương 125: Đồ Tốt
- Chương 126: Ngựa hoang xổng chuồng, chó đứt dây xích
- Chương 127: Muốn đánh người
- Chương 128: Chơi bẩn
- Chương 129: Cứu người
- Chương 130: Gian tế?!?
- Chương 131: Mặc Vi???
- Chương 132: Trò chuyện
- Chương 133: Uống rượu
- Chương 134: Tâm sự
- Chương 135: Khổ nghìn lần
- Chương 136: Cảm giác lên thuyền giặc
- Chương 137: Tức giận
- Chương 138: Không mong lại tổn thương thêm lần nữa
- Chương 139: Hồ Uyển Nhi
- Chương 140: Chạm mặt
- Chương 141: Nhạc phụ???
- Chương 142: Trở về
- Chương 143: Trốn tránh?!?
- Chương 144: Đau lòng
- Chương 145: Hẹn gặp
- Chương 146: Thiếu niên dưới gốc lê
- Chương 147: Nhớ
- Chương 148: Bảo vệ đại ca ca
- Chương 149: Nhất định không…
- Chương 150: Hồi kết
- Chương 151: Ngoại truyện 1
- Chương 152: Ngoại truyện 2: Kim Ân_ Mặc Vi
- Chương 153: Ngoại truyện 3: Se duyên
- Chương 154: Ngoại Truyện 4: Chuẩn bị hôn sự
- Chương 155: Ngoại Truyện 5: Không hối hận
- Chương 156: Ngoại Truyện 6: Lễ cưới (1)
- Chương 157: Ngoại Truyện 7 - Lễ cưới (2)
- Chương 158: Ngoại Truyện 8: Lễ cưới (3)
- Chương 159: Ngoại truyện 9: Viên mãn
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Đồ Đáng Ghét, Ta Thích Ngươi!!!
Chương 138: Không mong lại tổn thương thêm lần nữa
Bạch Nhất Quân nghe có người gọi thì dừng chân, chầm chậm quay người lại nhìn người đang gấp gáp đuổi theo mình, khẽ nhíu mày: “Hồ phó tướng?”
“Là mạt tướng, mạo muội gọi vương gia, xin vương gia thứ tội.” Hồ Hiên chắp tay nói.
Bạch Nhất Quân: “Có việc gì?”
Hồ Hiên: “Mạt tướng là muốn hỏi mảnh ngọc mà vương gia cầm khi ở trong đại điện, có thể cho thần mượn một chút không?”
“Ngọc?” Bạch Nhất Quân khẽ nheo mắt.
“Đúng vậy. Là một mảnh ngọc tử liên hoa.” Hồ Hiên gấp gáp nói.
Bạch Nhất Quân: “Không thể.”
Dứt lời không đợi Hồ Hiên kịp phản ứng, Bạch Nhất Quân hướng Ngự thư phòng mà đi, trong lòng có điều suy nghĩ.
Mảnh ngọc này là do Tiểu Viên đưa cho hắn, có lẽ là có liên quan đến thân phận của nàng. Ban đầu hắn tôn trọng ý kiến của Mặc Viên, không định điều tra nhưng qua tình hình hôm nay mà nói thì không điều tra là không được.
Hồ phó tướng nhận ra mảnh ngọc, chẳng lẽ Tiểu Viên là người Hồ gia nhưng Hồ Lâm đại tướng quân cưới một chính thê không lập thiếp, chỉ có nhi tử là Hồ Hiên làm gì có nữ nhi… Chuyện này…
Khoan đã… Năm hắn tám tuổi đã rời Hoàng Thành theo sư phụ lên núi học võ. Năm mười hai có về nhưng chỉ một tháng sau đã trở lại núi. Năm năm sau trở về không bao lâu đã cầm binh đánh giặc đến năm hắn tròn hai mươi hai mới thực sự trở về Hoàng Thành.
Trong khoảng mười mấy năm đó chắc chắn đã xảy ra nhiều chuyện mà hắn không biết, nhất định là trong lúc đó. Vài ngày nữa là Tiểu Viên về tới Hoàng Thành, trước khi Tiểu Viên trở về, hắn nhất định phải biết được chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian hắn vắng mặt.
Bạch Nhất Quân cau mày gọi: “Mục Trung.”
“Có thuộc hạ.” Mục Trung từ đâu xuất hiện hành lễ.
“Đi tìm hiểu cho ta vài chuyện….”
Sau khi Bạch Nhất Quân phân phó cho Mục trung xong liền cất bước tiếp tục đi về phía Ngự thư phòng.
- ------------------------
Ngự thư phòng.
Bạch Nhất Thiên ngồi trên long ỷ nghiêng đầu nhắm mắt tựa người nghỉ ngơi, trong lòng không nhịn được phiền muộn.
Lục đệ của hắn từ khi Lan phi_mẫu thân của đệ ấy mất đi liền trở thành một con người khác. Từ một đứa trẻ dễ thương, hoạt bát luôn chạy theo chân hắn ngọt ngào gọi ‘Nhị hoàng huynh’, luôn thích cười nói vui vẻ đã trở nên trầm lặng, ít nói, mà năm đó đệ ấy chỉ mới năm tuổi.
Sau sự kiện đó, Nhất Quân luôn tránh tiếp xúc với tất cả mọi người. Hắn cùng Hoàng tổ mẫu cố gắng lắm mới có thể tiếp xúc được với đệ ấy nhưng cũng không khả quan là mấy. Ban đầu, hỏi tới Nhất Quân thì chỉ gật hoặc lắc đầu, sau đó có nói được vài chữ nhưng đệ ấy nhất định không chủ động đi bắt chuyện với bất cứ một ai.
Tám tuổi, đệ ấy rời đi, đến mười hai trở về. Khi ấy, thấy Nhất Quân đã tốt hơn hắn có hỏi tại sao đệ lại trở nên như vậy thì đệ ấy trả lời rằng đệ ấy chán ghét cái hoàng cung giả dối này, đệ ấy tận mắt thấy mẫu phi của mình chết thảm ra sao, thấy người mà đệ ấy luôn sùng bái, tôn trọng gọi một tiếng ‘đại hoàng huynh’ muốn giết mình vì tranh giành quyền lực.
Lúc đó Hoàng tổ mẫu đứng bên ngoài nghe được tất cả liền đau lòng đứa cháu nhỏ nên luôn dành cho Nhất Quân tình thương nhiều hơn những đứa cháu khác. Ngay cả hắn, hắn cũng không ngờ rằng Nhất Quân còn nhỏ nhưng đã trải qua những chuyện kinh khủng như vậy.
Sau này, khi đã trưởng thành, Nhất Quân phò tá hắn ngồi lên ngai vàng một cách thuận lợi nhất. Nhưng điều đó không có nghĩa là đệ ấy sẽ mở lòng. Đúng vậy, Nhất Quân vẫn như thế, kiệm lời, lạnh lùng, khi cần thì sẽ tàn nhẫn hơn bất kì ai.
Trong thế giới của đệ ấy, người quan trọng, người mà đệ ấy thực sự quan tâm chỉ có Hoàng tổ mẫu, hắn cùng Yến Lê, còn những người khác với đệ ấy có cũng được mà không có đệ ấy cũng không quan tâm.
Nhưng trong khoảng thời gian này, Mặc Viên xuất hiện như một kì tích khiến đệ ấy thay đổi thật nhiều. Nhất Quân nói nhiều hơn, cười nhiều hơn tuy không thể như lúc nhỏ nhưng đã tốt lên rất nhiều. Hắn cũng cảm thấy an lòng hơn.
Có điều mấy hôm trước, khi hắn nghe tin chạy tới Liễu gia nhìn thấy bộ dạng của Nhất Quân khi ấy, ánh mắt đệ ấy y hệt lúc Lan phi mất đi. Hắn thấy hoảng sợ, sợ người đệ đệ mình thương yêu lại trở về bộ dạng lúc trước.
Hắn ngăn Nhất Quân lại, đệ ấy kiềm chế, cố gắng không làm hắn bị thương khẽ gầm lên: “Tránh ra.” Nhưng hắn không tránh, hắn không muốn Nhất Quân phạm sai lầm bởi Liễu gia dầu gì cũng là họ hàng của Hoàng tổ mẫu.
Một lúc sau, Hoàng tổ mẫu đến, Nhất Quân mới đè nén ánh mắt tàn nhẫn ấy xuống và rồi dù không muốn nhưng đệ ấy vẫn bỏ qua cho một nhà Liễu gia.
Hắn không ngờ địa vị của Mặc Viên trong lòng Nhất Quân lại lớn tới vậy, đến mức khiến Nhất Quân trở nên điên cuồng như vậy. Thực sự… Hắn không biết đó là tốt hay xấu, cũng không biết nữ nhân kia có thật lòng đối với đệ đệ của mình hay không… Nhưng hắn mong Nhất Quân sẽ không bị tổn thương thêm một lần nào nữa…
“Là mạt tướng, mạo muội gọi vương gia, xin vương gia thứ tội.” Hồ Hiên chắp tay nói.
Bạch Nhất Quân: “Có việc gì?”
Hồ Hiên: “Mạt tướng là muốn hỏi mảnh ngọc mà vương gia cầm khi ở trong đại điện, có thể cho thần mượn một chút không?”
“Ngọc?” Bạch Nhất Quân khẽ nheo mắt.
“Đúng vậy. Là một mảnh ngọc tử liên hoa.” Hồ Hiên gấp gáp nói.
Bạch Nhất Quân: “Không thể.”
Dứt lời không đợi Hồ Hiên kịp phản ứng, Bạch Nhất Quân hướng Ngự thư phòng mà đi, trong lòng có điều suy nghĩ.
Mảnh ngọc này là do Tiểu Viên đưa cho hắn, có lẽ là có liên quan đến thân phận của nàng. Ban đầu hắn tôn trọng ý kiến của Mặc Viên, không định điều tra nhưng qua tình hình hôm nay mà nói thì không điều tra là không được.
Hồ phó tướng nhận ra mảnh ngọc, chẳng lẽ Tiểu Viên là người Hồ gia nhưng Hồ Lâm đại tướng quân cưới một chính thê không lập thiếp, chỉ có nhi tử là Hồ Hiên làm gì có nữ nhi… Chuyện này…
Khoan đã… Năm hắn tám tuổi đã rời Hoàng Thành theo sư phụ lên núi học võ. Năm mười hai có về nhưng chỉ một tháng sau đã trở lại núi. Năm năm sau trở về không bao lâu đã cầm binh đánh giặc đến năm hắn tròn hai mươi hai mới thực sự trở về Hoàng Thành.
Trong khoảng mười mấy năm đó chắc chắn đã xảy ra nhiều chuyện mà hắn không biết, nhất định là trong lúc đó. Vài ngày nữa là Tiểu Viên về tới Hoàng Thành, trước khi Tiểu Viên trở về, hắn nhất định phải biết được chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian hắn vắng mặt.
Bạch Nhất Quân cau mày gọi: “Mục Trung.”
“Có thuộc hạ.” Mục Trung từ đâu xuất hiện hành lễ.
“Đi tìm hiểu cho ta vài chuyện….”
Sau khi Bạch Nhất Quân phân phó cho Mục trung xong liền cất bước tiếp tục đi về phía Ngự thư phòng.
- ------------------------
Ngự thư phòng.
Bạch Nhất Thiên ngồi trên long ỷ nghiêng đầu nhắm mắt tựa người nghỉ ngơi, trong lòng không nhịn được phiền muộn.
Lục đệ của hắn từ khi Lan phi_mẫu thân của đệ ấy mất đi liền trở thành một con người khác. Từ một đứa trẻ dễ thương, hoạt bát luôn chạy theo chân hắn ngọt ngào gọi ‘Nhị hoàng huynh’, luôn thích cười nói vui vẻ đã trở nên trầm lặng, ít nói, mà năm đó đệ ấy chỉ mới năm tuổi.
Sau sự kiện đó, Nhất Quân luôn tránh tiếp xúc với tất cả mọi người. Hắn cùng Hoàng tổ mẫu cố gắng lắm mới có thể tiếp xúc được với đệ ấy nhưng cũng không khả quan là mấy. Ban đầu, hỏi tới Nhất Quân thì chỉ gật hoặc lắc đầu, sau đó có nói được vài chữ nhưng đệ ấy nhất định không chủ động đi bắt chuyện với bất cứ một ai.
Tám tuổi, đệ ấy rời đi, đến mười hai trở về. Khi ấy, thấy Nhất Quân đã tốt hơn hắn có hỏi tại sao đệ lại trở nên như vậy thì đệ ấy trả lời rằng đệ ấy chán ghét cái hoàng cung giả dối này, đệ ấy tận mắt thấy mẫu phi của mình chết thảm ra sao, thấy người mà đệ ấy luôn sùng bái, tôn trọng gọi một tiếng ‘đại hoàng huynh’ muốn giết mình vì tranh giành quyền lực.
Lúc đó Hoàng tổ mẫu đứng bên ngoài nghe được tất cả liền đau lòng đứa cháu nhỏ nên luôn dành cho Nhất Quân tình thương nhiều hơn những đứa cháu khác. Ngay cả hắn, hắn cũng không ngờ rằng Nhất Quân còn nhỏ nhưng đã trải qua những chuyện kinh khủng như vậy.
Sau này, khi đã trưởng thành, Nhất Quân phò tá hắn ngồi lên ngai vàng một cách thuận lợi nhất. Nhưng điều đó không có nghĩa là đệ ấy sẽ mở lòng. Đúng vậy, Nhất Quân vẫn như thế, kiệm lời, lạnh lùng, khi cần thì sẽ tàn nhẫn hơn bất kì ai.
Trong thế giới của đệ ấy, người quan trọng, người mà đệ ấy thực sự quan tâm chỉ có Hoàng tổ mẫu, hắn cùng Yến Lê, còn những người khác với đệ ấy có cũng được mà không có đệ ấy cũng không quan tâm.
Nhưng trong khoảng thời gian này, Mặc Viên xuất hiện như một kì tích khiến đệ ấy thay đổi thật nhiều. Nhất Quân nói nhiều hơn, cười nhiều hơn tuy không thể như lúc nhỏ nhưng đã tốt lên rất nhiều. Hắn cũng cảm thấy an lòng hơn.
Có điều mấy hôm trước, khi hắn nghe tin chạy tới Liễu gia nhìn thấy bộ dạng của Nhất Quân khi ấy, ánh mắt đệ ấy y hệt lúc Lan phi mất đi. Hắn thấy hoảng sợ, sợ người đệ đệ mình thương yêu lại trở về bộ dạng lúc trước.
Hắn ngăn Nhất Quân lại, đệ ấy kiềm chế, cố gắng không làm hắn bị thương khẽ gầm lên: “Tránh ra.” Nhưng hắn không tránh, hắn không muốn Nhất Quân phạm sai lầm bởi Liễu gia dầu gì cũng là họ hàng của Hoàng tổ mẫu.
Một lúc sau, Hoàng tổ mẫu đến, Nhất Quân mới đè nén ánh mắt tàn nhẫn ấy xuống và rồi dù không muốn nhưng đệ ấy vẫn bỏ qua cho một nhà Liễu gia.
Hắn không ngờ địa vị của Mặc Viên trong lòng Nhất Quân lại lớn tới vậy, đến mức khiến Nhất Quân trở nên điên cuồng như vậy. Thực sự… Hắn không biết đó là tốt hay xấu, cũng không biết nữ nhân kia có thật lòng đối với đệ đệ của mình hay không… Nhưng hắn mong Nhất Quân sẽ không bị tổn thương thêm một lần nào nữa…
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Trêu đùa
- Chương 2: Gặp cướp
- Chương 3: Gặp lại- Oan gia ngõ hẹp
- Chương 4: Nữ nhân
- Chương 5: Phi lễ
- Chương 6: Đấu khẩu
- Chương 7: Đồng hành
- Chương 8: Hoàng Thành
- Chương 9: Về Nhà
- Chương 10: Tĩnh vương
- Chương 11-1: Cắn (1)
- Chương 11-2: Cắn (2)
- Chương 11-3: Cắn (3)
- Chương 12-1: Hồng nhan họa thủy
- Chương 12-2: Hồng nhan họa thủy (tt)
- Chương 13: Dấu răng???
- Chương 14-1: Khế ước (1)
- Chương 14-2: Khế ước (2)
- Chương 15: Ăn cơm
- Chương 16: Nghẹn
- Chương 17: Rắn hoa
- Chương 18: Đập phá
- Chương 19: Hành hung
- Chương 20: Lượn một vòng lớn
- Chương 21: Bị sắc đẹp mê hoặc
- Chương 22: Bù đắp tâm hồn bị thương tổn
- Chương 23: Nhất thời không kiềm chế được
- Chương 24: Phá Phách
- Chương 25: Tĩnh tu…
- Chương 26: Tự nhốt mình
- Chương 27: Rất nhớ cảm giác được người khác quan tâm
- Chương 28: Bế?!?
- Chương 29: Có chút thích?!??
- Chương 30: Bị mộng du
- Chương 31: Ai cũng thấy
- Chương 32: Hắn ta dám sao?
- Chương 33: Đi kiếm ăn
- Chương 34: Thêm một chút cũng không sao
- Chương 35: Tính kế
- Chương 36: Hôn
- Chương 37: Không đẹp nhưng vẫn độc
- Chương 38: Không đáng tin
- Chương 39: Treo lên đánh
- Chương 40: Ngoắc tay
- Chương 41: Đỏ mặt
- Chương 42: Quá dọa người
- Chương 43: Mang theo một vị cô nương
- Chương 44: Để cả hai vào thỉnh an
- Chương 45: Thất công chúa
- Chương 46: Bị xem thường triệt để
- Chương 47: Bồi Thái Hoàng thái hậu
- Chương 48: Nghĩ cách làm thịt ngươi
- Chương 49: Không có tiền đồ
- Chương 50: Mỹ nhân kế
- Chương 51: Buồn bực
- Chương 52: Tư thế thân mật
- Chương 53: Không được quên ta
- Chương 54: Dìm vào quên lãng…
- Chương 55: Thuận theo tự nhiên
- Chương 56: Bằng hữu mới
- Chương 57: Nhảy dây
- Chương 58: Thế mà thua à????
- Chương 59: Không có cửa đâu
- Chương 60: Vẫn còn non lắm!!!
- Chương 61: Kĩ thuật điêu luyện
- Chương 62: Tướng ăn dọa người
- Chương 63: Kinh nghiệm xương máu
- Chương 64: Ma xui quỷ khiến…
- Chương 65: Hầm bồ Câu
- Chương 66: Hoàng đế dở hơi
- Chương 67: Sức mạnh của tình yêu
- Chương 68: Chuyện trong mơ
- Chương 69: Nghèo tả tơi
- Chương 70: Đặc biệt sủng ái
- Chương 71: Tiếp tay quậy phá
- Chương 72: Đi Kim Quốc
- Chương 73: Đẹp chớ không ngu
- Chương 74: Chúng ta cùng nhau chạy
- Chương 75: Nhắm mắt, thả người, kệ đời
- Chương 76: Nhân tính trở lại
- Chương 77: Mặc Viên biến mất
- Chương 78: Nữ nhân áo tím
- Chương 79: Hạ Cữu
- Chương 80: Háo sắc nhưng không dễ dãi
- Chương 81: Lo lắng
- Chương 82: Có một trái tim cực kì trâu bò
- Chương 83: Đúng là quái vật
- Chương 84: Nên làm gì mới tốt…
- Chương 85: Quá đáng
- Chương 86: Hoàng hậu Kim Quốc
- Chương 87: Rốt cuộc muốn gì?
- Chương 88: Không đùa nữa
- Chương 89: Không hẹn ngày tái ngộ
- Chương 90: Người đó không phải ngươi
- Chương 91: Chạy không thoát
- Chương 92: Đi dạo phố
- Chương 93: Nên trở về
- Chương 94: Nụ cười như ánh dương
- Chương 95: Chạy thôi?!?!
- Chương 96: Mạnh mẽ để bảo vệ chính mình
- Chương 97: Yêu người khác
- Chương 98: Gương mặt đó!?!
- Chương 99: Đón người về
- Chương 100: Sẽ bảo vệ nàng…. Cả đời…
- Chương 101: Phải làm sao?
- Chương 102: Quá khứ của Kim Ân
- Chương 103: Lựa chọn
- Chương 104: Quá khứ đau thương
- Chương 105: Hạnh phúc nhỏ
- Chương 106: Vượt qua nỗi sợ hãi
- Chương 107: Hôm nay trời thật đẹp
- Chương 108: Khuôn mặt cả đời không thể quên
- Chương 109: Giá trị bạo lực khá cao
- Chương 110: Bình giấm đổ
- Chương 111: Trở về
- Chương 112: Cảm xúc dâng trào
- Chương 113: Có thể không?
- Chương 114: Khung cảnh ấm áp
- Chương 115: Bất kì ai cũng không có tư cách
- Chương 116: Nam nữ thụ thụ bất tương thân
- Chương 117: Bị hố
- Chương 118: Rủ nhau làm chuyện xấu
- Chương 119: Hối hận
- Chương 120: Không nhịn được thì sao???
- Chương 121: Đáng lo hơn
- Chương 122: Không phải ruột thịt???
- Chương 123: Hiểu lầm
- Chương 124: Khách xa viếng thăm
- Chương 125: Đồ Tốt
- Chương 126: Ngựa hoang xổng chuồng, chó đứt dây xích
- Chương 127: Muốn đánh người
- Chương 128: Chơi bẩn
- Chương 129: Cứu người
- Chương 130: Gian tế?!?
- Chương 131: Mặc Vi???
- Chương 132: Trò chuyện
- Chương 133: Uống rượu
- Chương 134: Tâm sự
- Chương 135: Khổ nghìn lần
- Chương 136: Cảm giác lên thuyền giặc
- Chương 137: Tức giận
- Chương 138: Không mong lại tổn thương thêm lần nữa
- Chương 139: Hồ Uyển Nhi
- Chương 140: Chạm mặt
- Chương 141: Nhạc phụ???
- Chương 142: Trở về
- Chương 143: Trốn tránh?!?
- Chương 144: Đau lòng
- Chương 145: Hẹn gặp
- Chương 146: Thiếu niên dưới gốc lê
- Chương 147: Nhớ
- Chương 148: Bảo vệ đại ca ca
- Chương 149: Nhất định không…
- Chương 150: Hồi kết
- Chương 151: Ngoại truyện 1
- Chương 152: Ngoại truyện 2: Kim Ân_ Mặc Vi
- Chương 153: Ngoại truyện 3: Se duyên
- Chương 154: Ngoại Truyện 4: Chuẩn bị hôn sự
- Chương 155: Ngoại Truyện 5: Không hối hận
- Chương 156: Ngoại Truyện 6: Lễ cưới (1)
- Chương 157: Ngoại Truyện 7 - Lễ cưới (2)
- Chương 158: Ngoại Truyện 8: Lễ cưới (3)
- Chương 159: Ngoại truyện 9: Viên mãn