Thiệu Hoa - Chương 31: Phiên ngoại: Tiểu Trần là lái xe, Thiệu Hoa lái xe
Chương trước- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18: Mối tình đầu
- Chương 19: Mối tình đầu (2)
- Chương 20: Mối tình đầu (3)
- Chương 21: Mối tình đầu (4)
- Chương 22: Mối tình đầu (5)
- Chương 23: Mối tình đầu (6) – Đêm đầu tiên
- Chương 24: Mối tình đầu (7) – Ba mươi tuổi
- Chương 25: Đe dọa
- Chương 26: Hai mùa yêu
- Chương 27: Gặp lại
- Chương 28: Hai năm đó, Thiệu Hoa đi phương Bắc (1)
- Chương 29: Hai năm đó, Thiệu Hoa đi phương Bắc (2)
- Chương 30: Hai năm đó, Thiệu Hoa đi phương Bắc (3)
- Chương 31: Phiên ngoại: Tiểu Trần là lái xe, Thiệu Hoa lái xe
- Chương 32: Bệnh thần kinh trị không nổi
- Chương 33: Bữa tối với ánh nến
- Chương 34: Những ngày tươi đẹp (1): Ngày nhập học
- Chương 35: Những ngày tươi đẹp (2): Nội trú
- Chương 36: Những ngày tươi đẹp (3) Không hiểu phong tình
- Chương 37: Anh em
- Chương 38: Tai nạn
- Chương 39: Ngồi tù
- Chương 40: Ngồi tù (2)
- Chương 41: Ngồi tù (3)
- Chương 42: Ngồi tù (4)
- Chương 43: “Thiệu Hằng, hẹn gặp lại”
- Chương 44: Tìm việc
- Chương 45: “đại thiếu gia”
- Chương 46: Ngủ ngoài đường
- Chương 47: “Sinar”
- Chương 48: Chuyện của Minh Lệ
- Chương 49: Bạn trai của tôi
- Chương 50: Gặp mặt
- Chương 51: Tiểu Trần
- Chương 52: Cuộc sống mới ở chung
- Chương 53: Lễ điện ảnh
- Chương 54: Cùng anh đi ngắm phong cảnh
- Chương 55: Mất trí nhớ
- Chương 56: Cuộc sống chân thực
- Chương 57: Tiểu Hổ và thầy giáo Hà
- Chương 58: Nhẫn ngón áp út tay trái
- Chương 59: Tiểu Hổ “bệnh cũ tái phát”
- Chương 60: Thiệu Hoa V.S. Tiểu Trần
- Chương 61: Đàn Cello
- Chương 62: Phiên ngoại: Thể diện của người mù
- Chương 63: Thiệu Hằng
- Chương 64: Lợi dụng đồ bỏ đi
- Chương 65: Người mù 37 tuổi thực ngang bướng
- Chương 66: Không để ngẫu nhiên tương phùng trở thành thói quen
- Chương 67: Kỳ tiểu thư
- Chương 68: Có hồi ức, vậy là đủ
- Chương 69: Đeo nhẫn ngón áp út
- Chương 70: Khởi binh vấn tội
- Chương 71: Chỉ cần nhớ rõ anh
- Chương 72: Lĩnh chứng
- Chương 73: Nước mắt của Thiệu Hoa
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Thiệu Hoa
Chương 31: Phiên ngoại: Tiểu Trần là lái xe, Thiệu Hoa lái xe
Sau khi tới huyện A, Thiệu Hoa dừng trước cục thương mại, đi ra nói rõ với Tiểu Trần: “Hiện tại tôi lái xe, nhưng cậu là lái xe của tôi, cậu gọi tôi là “Thiệu tổng”, hiểu không?”
“Được ạ.” Kỳ thật Tiểu Trần chỉ nghe hiểu nửa câu sau. Sau này mỗi khi giới thiệu với người ngoài Thiệu Hoa đều nói: “Đây là thư ký kiêm lái xe của tôi, Tiểu Trần.”, lúc đó cậu mới hoàn toàn hiểu được ý tứ trong câu nói của anh.
Tới thị trấn M không lâu, có một ngày Tiểu Trần nói với Thiệu Hoa: “Thiệu tổng, nhà của em cách nơi này không xa, em muốn trở về thăm nhà một chút.”
Nghe cậu nói như vậy Thiệu Hoa mới nhớ tới một chuyện, Tiểu Trần ở cùng anh đã được tháng rồi nhưng anh còn chưa có trả lương cho cậu. Không những thế mỗi sáng cậu còn giúp anh mát xa, phải trả nhiều thêm một chút. Thiệu Hoa nhìn ví, tiền mặt còn khoảng hơn 3 nghìn, anh rút 3 nghìn ra đưa cho Tiểu Trần “Tiền lương tháng này của cậu, trước hết tôi cứ đưa trước một chút này, ngày mai lại đưa tiếp.”
“A?” Tiểu Trần cảm thấy đưa cho cậu một nửa chỗ này thôi cậu đã thấy thấy vô cùng thỏa mãn, vậy mà anh còn nói cái gì mà “Ngày mai lại…”
Thiệu Hoa kéo Tiểu Trần ngồi xuống, hỏi: “Trong nhà cần tiền phải không?” Thiệu Hoa thấy cậu mới đủ tuổi đã đi ra làm công, phỏng chừng gia cảnh rất khó khăn, có thể phải dùng tiền gấp.”
“Ách———“
Thiệu Hoa vỗ vai Tiểu Trần, nói: “Có gì cứ nói thẳng, tôi là ân nhân cứu mạng của cậu, cậu còn cái gì mà phải giấu?”
Thiệu Hoa luôn làm cho Tiểu Trần cảm nhận được sự thân thiết, hơn nữa anh nói chuyện không bao giờ lòng vòng, Tiểu Trần không phải lo nghĩ nhiều. Tiểu Trần nhìn anh, nói: “Bố em bị bệnh phổi, bác sĩ nói ông không được lao động nữa, nếu không… Nhưng ông ấy không chịu, mẹ em thân thể cũng không khỏe…”
“Không phải cậu nói với gia đình sẽ đi làm kiếm tiền nuôi cả nhà sao?”
“Vâng” Tiểu Trần thấy kỳ quái, Thiệu Hoa giống như cái gì cũng biết.
“Ha ha, nhà cậu ở đâu?”
“Thanh Thủy, ngay dưới thành phố Tửu Tuyền.”
“Ngày mai tôi đưa cậu đi.”
Tiểu Trần vội vã xua tay “Không cần, không cần, từ đây đến đó sau lại trở về, rất phiền phức.”
“Đến đây, đến đây. Tôi nói với cậu này.” Thiệu Hoa thần bí khoác tay lên vai Tiểu Trần: “Ngày mai tôi lái xe đưa cậu về quê, đến nhà cậu cứ nói với bố mẹ là lái xe đưa cậu về, ha ha.”
“…”
Ngày hôm sau, Tiểu Trần nhất quyết không để cho Thiệu Hoa lái xe đưa cậu về nhà, Thiệu Hoa trừng mắt: “Còn muốn đi theo tôi thì để tôi đưa cậu về.”
Tiểu Trần vẫn còn quyết tâm bằng được phải báo đáp lại Thiệu Hoa, cậu làm sao có thể để bị đuổi đi được? Cậu đành phải cúi đầu lí nhí một tiếng “Vâng.”
Thiệu Hoa cười tươi rói, mở cửa xe nói: “Trần tiên sinh, mời.”
Tiểu Trần bị dọa đến mặt đỏ bừng.
“A Lập! A Lập!”
Bố Trần, mẹ Trần nhìn thấy đứa con trở về đều kích động vô cùng, nhưng khi bọn họ đến gần thì thấy có gì đó không đúng — thằng bé này, hình như không giống Trần Lập lắm, mặt trắng hơn rất nhiều, tóc dài hơn một chút, quần áo rất thời thượng…
“Bố, mẹ!” Tiểu Trần ôm trầm lấy cả hai người.
“Con tìm được công việc rồi sao?”
“Vâng!”
“Đến, đến, nhanh vào nhà thôi.” Mẹ Trần kéo bàn tay con trai đi vào trong nhà.
Tiểu Trần quay đầu lại nhìn Thiệu Hoa đang ngồi trong xe, thật ngại nếu để anh ở ngoài một mình, lắp bắp nói với bố mẹ: “Kia, kia, kia… trong xe là tài …… xế, đưa con về.”
“Cái gì? Còn có người đưa con về?”
“Vâng, vâng…” Tiểu Trần mặt đỏ ửng lên như gan lợn.
………………….
Sau khi ổn định ở thị trấn M, Thiệu Hoa cho tiểu Trần đi học lái xe. Thế nhưng lần đầu tiên lái xe cậu vẫn chưa lấy được bằng lái.
Vào mùa hè, ở thị trấn M thương xuất hiện mưa lớn, nhưng so với phía nam thì nơi đây bị coi là cái ruộng đất cô cằn. Thiệu Hoa có thể là bị khí hậu phương bắc phá hủy thành quen rồi, cho nên mới mưa một chút anh liền cảm thấy cả người đau nhức không thôi. Buổi tối đột nhiên có sét đánh, tiếng sấm trút xuống thị trấn nhỏ phía tây bắc, giống như đặc biệt vang dội khiến Thiệu Hoa cảm thấy trái tim mỗi lúc càng khó chịu, cúi người há miệng thở dốc. Tiểu Trần chợt thấy sắc mặt anh trắng bệch, hai mắt mơ màng, rồi hôn mê bất tỉnh. Không quản mưa gió, bất chấp thời tiết, cậu cõng Thiệu Hoa lên xe rồi lái đến bệnh viện.
“Được ạ.” Kỳ thật Tiểu Trần chỉ nghe hiểu nửa câu sau. Sau này mỗi khi giới thiệu với người ngoài Thiệu Hoa đều nói: “Đây là thư ký kiêm lái xe của tôi, Tiểu Trần.”, lúc đó cậu mới hoàn toàn hiểu được ý tứ trong câu nói của anh.
Tới thị trấn M không lâu, có một ngày Tiểu Trần nói với Thiệu Hoa: “Thiệu tổng, nhà của em cách nơi này không xa, em muốn trở về thăm nhà một chút.”
Nghe cậu nói như vậy Thiệu Hoa mới nhớ tới một chuyện, Tiểu Trần ở cùng anh đã được tháng rồi nhưng anh còn chưa có trả lương cho cậu. Không những thế mỗi sáng cậu còn giúp anh mát xa, phải trả nhiều thêm một chút. Thiệu Hoa nhìn ví, tiền mặt còn khoảng hơn 3 nghìn, anh rút 3 nghìn ra đưa cho Tiểu Trần “Tiền lương tháng này của cậu, trước hết tôi cứ đưa trước một chút này, ngày mai lại đưa tiếp.”
“A?” Tiểu Trần cảm thấy đưa cho cậu một nửa chỗ này thôi cậu đã thấy thấy vô cùng thỏa mãn, vậy mà anh còn nói cái gì mà “Ngày mai lại…”
Thiệu Hoa kéo Tiểu Trần ngồi xuống, hỏi: “Trong nhà cần tiền phải không?” Thiệu Hoa thấy cậu mới đủ tuổi đã đi ra làm công, phỏng chừng gia cảnh rất khó khăn, có thể phải dùng tiền gấp.”
“Ách———“
Thiệu Hoa vỗ vai Tiểu Trần, nói: “Có gì cứ nói thẳng, tôi là ân nhân cứu mạng của cậu, cậu còn cái gì mà phải giấu?”
Thiệu Hoa luôn làm cho Tiểu Trần cảm nhận được sự thân thiết, hơn nữa anh nói chuyện không bao giờ lòng vòng, Tiểu Trần không phải lo nghĩ nhiều. Tiểu Trần nhìn anh, nói: “Bố em bị bệnh phổi, bác sĩ nói ông không được lao động nữa, nếu không… Nhưng ông ấy không chịu, mẹ em thân thể cũng không khỏe…”
“Không phải cậu nói với gia đình sẽ đi làm kiếm tiền nuôi cả nhà sao?”
“Vâng” Tiểu Trần thấy kỳ quái, Thiệu Hoa giống như cái gì cũng biết.
“Ha ha, nhà cậu ở đâu?”
“Thanh Thủy, ngay dưới thành phố Tửu Tuyền.”
“Ngày mai tôi đưa cậu đi.”
Tiểu Trần vội vã xua tay “Không cần, không cần, từ đây đến đó sau lại trở về, rất phiền phức.”
“Đến đây, đến đây. Tôi nói với cậu này.” Thiệu Hoa thần bí khoác tay lên vai Tiểu Trần: “Ngày mai tôi lái xe đưa cậu về quê, đến nhà cậu cứ nói với bố mẹ là lái xe đưa cậu về, ha ha.”
“…”
Ngày hôm sau, Tiểu Trần nhất quyết không để cho Thiệu Hoa lái xe đưa cậu về nhà, Thiệu Hoa trừng mắt: “Còn muốn đi theo tôi thì để tôi đưa cậu về.”
Tiểu Trần vẫn còn quyết tâm bằng được phải báo đáp lại Thiệu Hoa, cậu làm sao có thể để bị đuổi đi được? Cậu đành phải cúi đầu lí nhí một tiếng “Vâng.”
Thiệu Hoa cười tươi rói, mở cửa xe nói: “Trần tiên sinh, mời.”
Tiểu Trần bị dọa đến mặt đỏ bừng.
“A Lập! A Lập!”
Bố Trần, mẹ Trần nhìn thấy đứa con trở về đều kích động vô cùng, nhưng khi bọn họ đến gần thì thấy có gì đó không đúng — thằng bé này, hình như không giống Trần Lập lắm, mặt trắng hơn rất nhiều, tóc dài hơn một chút, quần áo rất thời thượng…
“Bố, mẹ!” Tiểu Trần ôm trầm lấy cả hai người.
“Con tìm được công việc rồi sao?”
“Vâng!”
“Đến, đến, nhanh vào nhà thôi.” Mẹ Trần kéo bàn tay con trai đi vào trong nhà.
Tiểu Trần quay đầu lại nhìn Thiệu Hoa đang ngồi trong xe, thật ngại nếu để anh ở ngoài một mình, lắp bắp nói với bố mẹ: “Kia, kia, kia… trong xe là tài …… xế, đưa con về.”
“Cái gì? Còn có người đưa con về?”
“Vâng, vâng…” Tiểu Trần mặt đỏ ửng lên như gan lợn.
………………….
Sau khi ổn định ở thị trấn M, Thiệu Hoa cho tiểu Trần đi học lái xe. Thế nhưng lần đầu tiên lái xe cậu vẫn chưa lấy được bằng lái.
Vào mùa hè, ở thị trấn M thương xuất hiện mưa lớn, nhưng so với phía nam thì nơi đây bị coi là cái ruộng đất cô cằn. Thiệu Hoa có thể là bị khí hậu phương bắc phá hủy thành quen rồi, cho nên mới mưa một chút anh liền cảm thấy cả người đau nhức không thôi. Buổi tối đột nhiên có sét đánh, tiếng sấm trút xuống thị trấn nhỏ phía tây bắc, giống như đặc biệt vang dội khiến Thiệu Hoa cảm thấy trái tim mỗi lúc càng khó chịu, cúi người há miệng thở dốc. Tiểu Trần chợt thấy sắc mặt anh trắng bệch, hai mắt mơ màng, rồi hôn mê bất tỉnh. Không quản mưa gió, bất chấp thời tiết, cậu cõng Thiệu Hoa lên xe rồi lái đến bệnh viện.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18: Mối tình đầu
- Chương 19: Mối tình đầu (2)
- Chương 20: Mối tình đầu (3)
- Chương 21: Mối tình đầu (4)
- Chương 22: Mối tình đầu (5)
- Chương 23: Mối tình đầu (6) – Đêm đầu tiên
- Chương 24: Mối tình đầu (7) – Ba mươi tuổi
- Chương 25: Đe dọa
- Chương 26: Hai mùa yêu
- Chương 27: Gặp lại
- Chương 28: Hai năm đó, Thiệu Hoa đi phương Bắc (1)
- Chương 29: Hai năm đó, Thiệu Hoa đi phương Bắc (2)
- Chương 30: Hai năm đó, Thiệu Hoa đi phương Bắc (3)
- Chương 31: Phiên ngoại: Tiểu Trần là lái xe, Thiệu Hoa lái xe
- Chương 32: Bệnh thần kinh trị không nổi
- Chương 33: Bữa tối với ánh nến
- Chương 34: Những ngày tươi đẹp (1): Ngày nhập học
- Chương 35: Những ngày tươi đẹp (2): Nội trú
- Chương 36: Những ngày tươi đẹp (3) Không hiểu phong tình
- Chương 37: Anh em
- Chương 38: Tai nạn
- Chương 39: Ngồi tù
- Chương 40: Ngồi tù (2)
- Chương 41: Ngồi tù (3)
- Chương 42: Ngồi tù (4)
- Chương 43: “Thiệu Hằng, hẹn gặp lại”
- Chương 44: Tìm việc
- Chương 45: “đại thiếu gia”
- Chương 46: Ngủ ngoài đường
- Chương 47: “Sinar”
- Chương 48: Chuyện của Minh Lệ
- Chương 49: Bạn trai của tôi
- Chương 50: Gặp mặt
- Chương 51: Tiểu Trần
- Chương 52: Cuộc sống mới ở chung
- Chương 53: Lễ điện ảnh
- Chương 54: Cùng anh đi ngắm phong cảnh
- Chương 55: Mất trí nhớ
- Chương 56: Cuộc sống chân thực
- Chương 57: Tiểu Hổ và thầy giáo Hà
- Chương 58: Nhẫn ngón áp út tay trái
- Chương 59: Tiểu Hổ “bệnh cũ tái phát”
- Chương 60: Thiệu Hoa V.S. Tiểu Trần
- Chương 61: Đàn Cello
- Chương 62: Phiên ngoại: Thể diện của người mù
- Chương 63: Thiệu Hằng
- Chương 64: Lợi dụng đồ bỏ đi
- Chương 65: Người mù 37 tuổi thực ngang bướng
- Chương 66: Không để ngẫu nhiên tương phùng trở thành thói quen
- Chương 67: Kỳ tiểu thư
- Chương 68: Có hồi ức, vậy là đủ
- Chương 69: Đeo nhẫn ngón áp út
- Chương 70: Khởi binh vấn tội
- Chương 71: Chỉ cần nhớ rõ anh
- Chương 72: Lĩnh chứng
- Chương 73: Nước mắt của Thiệu Hoa