Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu - Chương 37: Nam lăng Cốc gia
Chương trước- Chương 1: Cung gia và Phượng gia
- Chương 2: Huynh trưởng dong dài
- Chương 3: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
- Chương 4: Tam hỉ lâm môn
- Chương 5: Tất cả đều là kế hoạch
- Chương 6: Hỉ duyên sơ phùng
- Chương 7: Trẻ con bị sủng
- Chương 8: Việc không tình nguyện
- Chương 9: Điên cuồng
- Chương 10: Huynh Muội hài hước
- Chương 11: Hình bộ thị lang
- Chương 12: Tin tức ngoài ý muốn
- Chương 13: Tính toán chính xác
- Chương 14: Chủ nhân chân chính
- Chương 15: Em rể vừa ý
- Chương 16: Biện pháp hủy hôn
- Chương 17: Lòng dạ độc ác
- Chương 18: Cô gái ngạo mạn
- Chương 19: Đường phố phía nam ở Thái Đô
- Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân
- Chương 21: Trẻ hư bị đau
- Chương 22: Mang oa nhi về nhà
- Chương 23: Thị vệ bị hoảng sợ
- Chương 24: Thị vệ không may
- Chương 25: Trừng phạt khác loại
- Chương 26: Gặp trước khi đính hôn
- Chương 27: Khách không mời mà đến
- Chương 28: Bị người trêu đùa
- Chương 29: “Trộm” cùng tiểu oa nhi
- Chương 30: Đêm đổi ngọc bội
- Chương 31: Nghi thức đính hôn
- Chương 32: Hối hôn
- Chương 33: Đính hôn vui đùa
- Chương 34: Bé con về nhà
- Chương 35: Tiếc biệt ly
- Chương 36: Thời cuộc thay đổi
- Chương 37: Nam lăng Cốc gia
- Chương 38: Cầu hôn
- Chương 39: Lựa chọn bức hoạ để kết hôn
- Chương 40: Quyết định sai lầm
- Chương 41: Việc hôn nhân không mỹ mãn
- Chương 42: Việc trong tộc
- Chương 43: Xuân dược
- Chương 44: Âm mưu quỷ kế
- Chương 45: Tâm mang ý xấu
- Chương 46: Gặp lại ở Ti đô
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51: Thất bại trong gang tấc
- Chương 52: Tin dữ đến
- Chương 53: Ba kiếp ập xuống
- Chương 54: Họa vô đơn chí
- Chương 55: Sinh mệnh ngoài ý muốn
- Chương 56: Yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 57: Sở thích đoạn tụ
- Chương 58: Gặp lại ở Lệ Đô nồi tiếp duyên, thiếu niên bé gái, chỉ là duyên mỏng
- Chương 59: Bỏ trốn mất dạng
- Chương 60: Kẻ trộm nửa đêm
- Chương 61: Nhận ra nhau ở bên hồ
- Chương 62: Cha con họa thủy
- Chương 63: Khó lòng giãi bày
- Chương 64: Giả bộ bệnh lừa thành thân
- Chương 65: Động phòng hoa chúc
- Chương 66: Cuộc sống bình thường sau khi thành thân
- Chương 67: Chuyện tốt cùng chuyện xấu
- Chương 68: Ý tại ngôn ngoại
- Chương 69: Đoán trước tai hoạ ngầm
- Chương 70: Khởi hành đi về phía tây
- Chương 71: Dọc đường vui vẻ
- Chương 72: Máu nhuộm Kỳ Sơn
- Chương 73: Ân nhân ba lần cứu giúp
- Chương 74: Trong họa lại có phúc
- Chương 75: Tình cảm ấm áp
- Chương 76: Cốc gia ở Tây Lỗ
- Chương 77: Con rể kém chất lượng
- Chương 78: Bé con lắm miệng
- Chương 79: Cha mẹ cùng Tiên ca ca
- Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu
- Chương 81: Quan phục nguyên chức
- Chương 82: Thân phận thật sự
- Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc
- Chương 84: Tin mừng mang thai
- Chương 85: Tiểu thí ngưu đao
- Chương 86: Con báo mẫu thù
- Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia
- Chương 88: Ban ngày gặp”Quỷ”
- Chương 89: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 90: Đại náo tửu lâu
- Chương 91: Đại lao Hình bộ
- Chương 92: Kết cục của cha vợ
- Chương 93: Tin dữ giáng xuống
- Chương 94: Thảm sự không ngừng
- Chương 95: Kế hoạch ám sát
- Chương 96: Thả hổ về rừng
- Chương 97: Địa lao Phượng phủ
- Chương 98: Ác giả ác báo
- Chương 99: Ý định của lễ cưới
- Chương 100: Sóng lại lên
- Chương 101: Nói gà thành vịt
- Chương 102: Lời nói dối
- Chương 103: Mưa gió sắp đến
- Chương 104: Trong thọ yến
- Chương 105: Kháng chỉ bất tuân
- Chương 106: Cũng chính là bằng hữu
- Chương 107: Kiếp nạn theo quẻ bói
- Chương 108: Không nói gì mà từ biệt
- Chương 109: Pháp trường kinh biến
- Chương 110: Một mình cướp pháp trường
- Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya
- Chương 112: Bảy nước chiến loạn
- Chương 113: Xuống núi đi xa
- Chương 114: Phượng trọng nam chết
- Chương 115: Mạng phú quý vương phi
- Chương 116: Ngoại truyện: Câu chuyện về tiểu tiểu ác ma
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu
Chương 37: Nam lăng Cốc gia
Edit: ss gau5555
Beta:
“Thêu ở Nam lăng, châm rơi mật vô khâu,chỉ thêu nhỏ như tơ, màu sắc tinh tế tuyệt diệu, ngàn hoa cực yểu điệu,chim bay giống như ghen tị, nước từ trên núi chảy xuống, lầu các thâmthúy, mọi vật sinh động” những lời này, là miêu tả của mười bốn nướcđối ngành thêu đặc sắc ở Vân Châu Nam lăng. Nơi ngành thêu nổi tiếngnhất thiên hạ này là nơi Mai bình sinh sống, chỗ Cốc lương thừa cắm rễ,cũng là nơi Cốc Nhược Vũ trưởng thành.
Cốc gia ởNam lăng, nay chính là thủ phủ Nam lăng, mười bốn năm trước Cốc lươngthừa mang di sản của cậu cùng người nhà về tới đây, trung hậu thành thật nhưng không mất thông minh, hắn, dựa vào thái độ cần cù vẵng chắc, dầndần khuếch trương mặt tiền cửa hàng, hơn nữa ban đầu từ một quán cơmnhỏ, dần dần buôn bán với các địa phương, có được tửu lâu, cửa hàng tơlụa, hiệu thuốc bắc …. các loại cửa hàng.
Nhắc đến Cốc gia, thì người ở Nam lăngcó ba ấn tượng, thứ nhất là Cốc gia lương thiện, Cốc gia ngày thường hay tạo cầu lót đường, cứu tế lương thực không nói, còn chi tiền mướn đạiphu mỗi tháng vì người nghèo khó chữa bệnh ba ngày, dùng thuốc miễn phílấy từ hiệu thuốc bắc của Cốc gia, là đã mang danh tâm địa Bồ Tát .
Thứ hai là con gái của Cốc gia, kế thừathêu nghệ cao siêu của mẹ nàng không nói, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinhthông, mười bốn tuổi là lúc nổi danh tài nữ, diện mạo giống mẹ nàng,đẹp nhẹ nhàng cổ điển cùng với một khí chất điềm tĩnh, mỗi khi Cốc giacứu tế lương thực hoặc là mướn đại phu chữa bệnh từ thiện đều nhìn thấythân ảnh của Cốc gia tiểu thư mang khăn che mặt hỗ trợ. Cốc gia tiểu thư từ mười bốn tuổi đã có bà mối tới cửa cầu hôn, nhưng chẳng biết tạisao, vợ chồng Cốc thị vẫn không đáp ứng một nhà nào, cho nên, các nhàngười nào đều nóng lòng muốn thử sức.
Thứ ba vì thân thích của Cốc gia, nóiđến thân thích của Cốc gia, người ở Nam lăng chỉ có thể dùng một câu đểhình dung: da mặt dày so với tường thành! Không có ai có thể hiểu đượcvì sao vợ chồng Cốc thị lại có thể nhẫn nhịn như vậy, Cốc lương thừakhông có bất kỳ thân thích nào ở Nam lăng, chỉ có thỉnh thoảng biểu đệ ở Thải Đô xa xôi lui tới, nhưng bởi vì mợ qua đời, cho nên biểu đệ mộtnhà dời tới nước này, số lượng thư lui tới cũng không nhiều lắm rồingừng hẳn. Bởi vậy lui tới chỉ có nhà mẹ đẻ thân thích của Mai bình
Mai bình cùng Cốc lương thừa bắt đầu ởNam lăng định cư thì đã đón mẫu thân Mai bình đến ở trong nhà, mà Maiphương khi đó liền quấn lấy bọn họ. Cốc gia dần dần phát tích, nàng talại dùng sức đi dần dần tới gần họ, cuối cùng rõ ràng là trầm trọng hơnkhi Cốc gia đổi tòa nhà lớn khác thì tự chuyển đi vào, khi đó ban đầuMai bình cảm thấy yêu cầu này quá đáng, thì thấy Mai phương kêu trờitrách đất, nói nàng bây giờ tốt rồi, không để ý tình nghĩa tỷ muội, khóc hô bản thân đáng thương cỡ nào, còn có năm đứa nhỏ phải nuôi. Bất đắcdĩ, hai vợ chồng tâm địa thiện lương liền đáp ứng. Ở tại Cốc gia, ngườicủa Tề gia ăn mặc chiếm toàn bộ Cốc gia , so với ba người Cốc gia còn xa xỉ hơn. Mai Bình cảm thấy bọn họ có phần quá đáng, lại bị mẫu thân Lýthị bất công ngăn cản.
Đại ca Mai bình là Mai Minh căn bảnkhông nuôi được mẫu thân mình, lại càng không lui tới đệ đệ cùng muộimuội của mình, gia cảnh tốt hơn nên hắn rất sợ bọn họ chiếm tiện nghicủa mình, mà khi phát hiện tiểu muội càng ngày càng tài phú thì thái độ đại chuyển biến 180°, mỗi ngày đều đến Cốc gia, giả vờ thân thiết,chính là từ từ để cho đứa nhỏ của mình giành vị trí sản nghiệp của Cốclương thừa.
Nhị ca của Mai bình là Mai nhân xem nhưđỡ, không ở tại Cốc gia, cũng không có ở trong cửa hàng của Cốc lươngthừa tìm việc sống, nhưng, hắn lại hay khóc than, mặt khổ đi đến trướcmặt ngăn hai vợ chồng, tâm địa thiện lương nên hai người sẽ cấp cái này, cấp cái kia còn giúp hắn mua nhà ở. Có khi Mai nhân muốn làm ăn cáigì, liền lôi kéo Cốc lương thừa chung vốn, nếu thua lỗ, uể oải ngăn lại, Cốc lương thừa liền toàn bộ gánh chịu, nếu tránh rồi, thì tìm là trămngàn loại lý do, kết quả, toàn bộ tiền cho nhà hắn, vợ chồng Cốc lươngthừa một phần cũng chưa lấy.
Cho nên, người ở Nam lăng kỳ thật rất kỳ quái, có một thân thích giống như hổ lang vậy, lại không làm cho Cốcgia suy sụp, ngược lại phát triển không ngừng, nguyên nhân có lẽ là ôngtrời có mắt, đối xử tử tế với người tốt, người tốt tất có báo đi! Chínhlà, có khi cũng chưa chắc, gia sản khổng lồ cũng chỉ có một nữ nhi, làm sao không để cho người ta đỏ mắt chứ?
“Còn nói không làm cái gì, lại đang xembí mật của con đúng hay không?” Ở ngoài cửa chỉ nghe thấy tiếng của nữnhi lầm bầm lầu bầu, Mai bình bất đắc dĩ, từ mười bốn năm trước sau khitìm nữ nhi về, xuất hiện một Tiên ca ca không nói, nữ nhi còn đối với bí mật của nàng có một tật xấu, nếu không phải là mình hiểu rõ chuyện củanữ nhi, thì thật đúng là nghĩ đến con có bệnh! Bản thân đã vụng trộm xem qua, biết bí mật kia là một miếng ngọc bội, tám phần là lần đó chính từ cái tên tiểu tử hỗn đàn kia không biết trộm ở nơi nào. Thật là, nữ nhicòn cưng vô cùng, còn đặc biệt làm một cái túi gấm đặt nó ở bên trong,đeo trên cổ.
“. . . . . .” Đứng ở nơi đó Cốc Nhược Vũ không thừa nhận cũng không phản bác, chỉ hé miệng ra cười với mẫu thân của mình.
“Con đứa nhỏ này! Đem tất cả nha hoànđuổi ra bên ngoài, tự mình ở trong này, không phải là bởi vì không muốncho người khác nhìn thấy bảo bối của con!” Mai bình không tán thành nói.
“Nương ——! Trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Cốc Nhược Vũ cười lấy lòng, tiếng nói dịu dàng, làm nũng kêu mẫu thân mình một tiếng.
“Được rồi, nương không nói con nữa, ngày mai đi du lịch gì đó đều đã chuẩn bị xong chưa?” Mai bình đi đến bêngiường, ngồi ở mép giường, ý bảo cốc Nhược Vũ ngồi vào bên người bà đi.
“Dạ, Hương Nhi các nàng đã giúp nữ nhi chuẩn bị tốt rồi.” Ngồi vào bên người mẫu thân Cốc Nhược Vũ ngữ nhanh chóng trả lời.
“Vậy là tốt rồi, nhớ rõ hôm nay đi ngủsớm một chút, sáng sớm ngày mai còn muốn cùng gia đình cậu, dì đi chơi,lên chùa Thượng Nam Vân thắp hương!”
“Nữ nhi biết, sẽ nghe lời của mẹ, đi ngủ sớm một chút. Cha cùng nương cũng muốn phải nghỉ ngơi sớm một chút”
“Ha ha! Nhược Vũ đã mười bảy rồi, chacùng nương vẫn luyến tiếc con, cứng rắn để con lại vài năm, nếu khôngchừng con đã làm nương rồi!” Càng nhìn nữ nhi của mình càng cảm thấy tựhào Mai bình vui vẻ nói.
“Nương ——!” Cốc Nhược Vũ đỏ mặt không thuận theo kêu nhỏ một chút.
“U, đỏ mặt, ha ha, con cũng nên tìmchồng rồi, ngày mai dâng hương thì bốc quẻ nhân duyên đi, nhìn xem thếnào. Chỉ cần con gả tốt, ta và cha con đều thấy thoả mãn!” Mai bình lôikéo tay Cốc Nhược Vũ, vỗ nhẹ nói.
“Nương ——! Nếu có người giống như Tiênca ca, nữ nhi liền gả, nếu không thì ở lại với Nhị lão người,không đi!”Cốc Nhược Vũ kéo cánh tay Mai bình qua ôm vào trong ngực, khuôn mặt nhỏnhắn tựa vào bả vai của bà chà chà.
“Con lại nói dối rồi, làm gì có Tiên caca nào từ trên trời bay xuống ! Đều là giả dối, cho dù có tiên nhân, vậy sao lại để cho chúng ta tuỳ tiện nhìn thấy!”
“Cho nên nói sao, nữ nhi có ý tứ làkhông, gả! Vẫn muốn ở cùng cha mẹ!” Tròn tròn mắt to híp lại mang theo ý cười, cái miệng nhỏ nhắn chu lên.
“Ha ha, cô nương kia đi nói cho cha côbiết, ông ấy còn phải vất vả thêm một chút, bởi vì phải nuôi lão cônương như con ở nhà.” Vui đùa xong, hai mẹ con đều nở nụ cười.
Hai mẹ con cứ như vậy vui tươi hớn hởtrò chuyện, sau đó lại thêm Cốc lương thừa tiến vào, một nhà ba ngườivui vẻ hòa thuận, ngày nhìn qua là hạnh phúc như vậy ! Nhưng, thườngthường có một số việc lại không đề phòng mà phát sinh ra, mà cuộc sốnghạnh phúc lại có thể làm cho người ta không tưởng tượng được trong vòngmột đêm long trời lỡ đất!
Giờ phút này, Cốc Nhược Vũ cùng ngườinhà tụ cùng một chỗ, còn ở bên Thải Đô phía xa, bởi vì muội tử lại độtnhiên từ trong cung trở về mà làm cho Phượng hiên vui vẻ, hai người kiacũng chưa nghĩ đến, có một ngày thân nhân ở tại bên người lại chia lìa,một phút tới như vậy làm cho người ta trở tay không kịp. Một năm này, sẽ không yên tĩnh, bất kể là đối với Cốc Nhược Vũ hay là đối với Phượnghiên mà nói, đều là một năm thống khổ.
Beta:
“Thêu ở Nam lăng, châm rơi mật vô khâu,chỉ thêu nhỏ như tơ, màu sắc tinh tế tuyệt diệu, ngàn hoa cực yểu điệu,chim bay giống như ghen tị, nước từ trên núi chảy xuống, lầu các thâmthúy, mọi vật sinh động” những lời này, là miêu tả của mười bốn nướcđối ngành thêu đặc sắc ở Vân Châu Nam lăng. Nơi ngành thêu nổi tiếngnhất thiên hạ này là nơi Mai bình sinh sống, chỗ Cốc lương thừa cắm rễ,cũng là nơi Cốc Nhược Vũ trưởng thành.
Cốc gia ởNam lăng, nay chính là thủ phủ Nam lăng, mười bốn năm trước Cốc lươngthừa mang di sản của cậu cùng người nhà về tới đây, trung hậu thành thật nhưng không mất thông minh, hắn, dựa vào thái độ cần cù vẵng chắc, dầndần khuếch trương mặt tiền cửa hàng, hơn nữa ban đầu từ một quán cơmnhỏ, dần dần buôn bán với các địa phương, có được tửu lâu, cửa hàng tơlụa, hiệu thuốc bắc …. các loại cửa hàng.
Nhắc đến Cốc gia, thì người ở Nam lăngcó ba ấn tượng, thứ nhất là Cốc gia lương thiện, Cốc gia ngày thường hay tạo cầu lót đường, cứu tế lương thực không nói, còn chi tiền mướn đạiphu mỗi tháng vì người nghèo khó chữa bệnh ba ngày, dùng thuốc miễn phílấy từ hiệu thuốc bắc của Cốc gia, là đã mang danh tâm địa Bồ Tát .
Thứ hai là con gái của Cốc gia, kế thừathêu nghệ cao siêu của mẹ nàng không nói, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinhthông, mười bốn tuổi là lúc nổi danh tài nữ, diện mạo giống mẹ nàng,đẹp nhẹ nhàng cổ điển cùng với một khí chất điềm tĩnh, mỗi khi Cốc giacứu tế lương thực hoặc là mướn đại phu chữa bệnh từ thiện đều nhìn thấythân ảnh của Cốc gia tiểu thư mang khăn che mặt hỗ trợ. Cốc gia tiểu thư từ mười bốn tuổi đã có bà mối tới cửa cầu hôn, nhưng chẳng biết tạisao, vợ chồng Cốc thị vẫn không đáp ứng một nhà nào, cho nên, các nhàngười nào đều nóng lòng muốn thử sức.
Thứ ba vì thân thích của Cốc gia, nóiđến thân thích của Cốc gia, người ở Nam lăng chỉ có thể dùng một câu đểhình dung: da mặt dày so với tường thành! Không có ai có thể hiểu đượcvì sao vợ chồng Cốc thị lại có thể nhẫn nhịn như vậy, Cốc lương thừakhông có bất kỳ thân thích nào ở Nam lăng, chỉ có thỉnh thoảng biểu đệ ở Thải Đô xa xôi lui tới, nhưng bởi vì mợ qua đời, cho nên biểu đệ mộtnhà dời tới nước này, số lượng thư lui tới cũng không nhiều lắm rồingừng hẳn. Bởi vậy lui tới chỉ có nhà mẹ đẻ thân thích của Mai bình
Mai bình cùng Cốc lương thừa bắt đầu ởNam lăng định cư thì đã đón mẫu thân Mai bình đến ở trong nhà, mà Maiphương khi đó liền quấn lấy bọn họ. Cốc gia dần dần phát tích, nàng talại dùng sức đi dần dần tới gần họ, cuối cùng rõ ràng là trầm trọng hơnkhi Cốc gia đổi tòa nhà lớn khác thì tự chuyển đi vào, khi đó ban đầuMai bình cảm thấy yêu cầu này quá đáng, thì thấy Mai phương kêu trờitrách đất, nói nàng bây giờ tốt rồi, không để ý tình nghĩa tỷ muội, khóc hô bản thân đáng thương cỡ nào, còn có năm đứa nhỏ phải nuôi. Bất đắcdĩ, hai vợ chồng tâm địa thiện lương liền đáp ứng. Ở tại Cốc gia, ngườicủa Tề gia ăn mặc chiếm toàn bộ Cốc gia , so với ba người Cốc gia còn xa xỉ hơn. Mai Bình cảm thấy bọn họ có phần quá đáng, lại bị mẫu thân Lýthị bất công ngăn cản.
Đại ca Mai bình là Mai Minh căn bảnkhông nuôi được mẫu thân mình, lại càng không lui tới đệ đệ cùng muộimuội của mình, gia cảnh tốt hơn nên hắn rất sợ bọn họ chiếm tiện nghicủa mình, mà khi phát hiện tiểu muội càng ngày càng tài phú thì thái độ đại chuyển biến 180°, mỗi ngày đều đến Cốc gia, giả vờ thân thiết,chính là từ từ để cho đứa nhỏ của mình giành vị trí sản nghiệp của Cốclương thừa.
Nhị ca của Mai bình là Mai nhân xem nhưđỡ, không ở tại Cốc gia, cũng không có ở trong cửa hàng của Cốc lươngthừa tìm việc sống, nhưng, hắn lại hay khóc than, mặt khổ đi đến trướcmặt ngăn hai vợ chồng, tâm địa thiện lương nên hai người sẽ cấp cái này, cấp cái kia còn giúp hắn mua nhà ở. Có khi Mai nhân muốn làm ăn cáigì, liền lôi kéo Cốc lương thừa chung vốn, nếu thua lỗ, uể oải ngăn lại, Cốc lương thừa liền toàn bộ gánh chịu, nếu tránh rồi, thì tìm là trămngàn loại lý do, kết quả, toàn bộ tiền cho nhà hắn, vợ chồng Cốc lươngthừa một phần cũng chưa lấy.
Cho nên, người ở Nam lăng kỳ thật rất kỳ quái, có một thân thích giống như hổ lang vậy, lại không làm cho Cốcgia suy sụp, ngược lại phát triển không ngừng, nguyên nhân có lẽ là ôngtrời có mắt, đối xử tử tế với người tốt, người tốt tất có báo đi! Chínhlà, có khi cũng chưa chắc, gia sản khổng lồ cũng chỉ có một nữ nhi, làm sao không để cho người ta đỏ mắt chứ?
“Còn nói không làm cái gì, lại đang xembí mật của con đúng hay không?” Ở ngoài cửa chỉ nghe thấy tiếng của nữnhi lầm bầm lầu bầu, Mai bình bất đắc dĩ, từ mười bốn năm trước sau khitìm nữ nhi về, xuất hiện một Tiên ca ca không nói, nữ nhi còn đối với bí mật của nàng có một tật xấu, nếu không phải là mình hiểu rõ chuyện củanữ nhi, thì thật đúng là nghĩ đến con có bệnh! Bản thân đã vụng trộm xem qua, biết bí mật kia là một miếng ngọc bội, tám phần là lần đó chính từ cái tên tiểu tử hỗn đàn kia không biết trộm ở nơi nào. Thật là, nữ nhicòn cưng vô cùng, còn đặc biệt làm một cái túi gấm đặt nó ở bên trong,đeo trên cổ.
“. . . . . .” Đứng ở nơi đó Cốc Nhược Vũ không thừa nhận cũng không phản bác, chỉ hé miệng ra cười với mẫu thân của mình.
“Con đứa nhỏ này! Đem tất cả nha hoànđuổi ra bên ngoài, tự mình ở trong này, không phải là bởi vì không muốncho người khác nhìn thấy bảo bối của con!” Mai bình không tán thành nói.
“Nương ——! Trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Cốc Nhược Vũ cười lấy lòng, tiếng nói dịu dàng, làm nũng kêu mẫu thân mình một tiếng.
“Được rồi, nương không nói con nữa, ngày mai đi du lịch gì đó đều đã chuẩn bị xong chưa?” Mai bình đi đến bêngiường, ngồi ở mép giường, ý bảo cốc Nhược Vũ ngồi vào bên người bà đi.
“Dạ, Hương Nhi các nàng đã giúp nữ nhi chuẩn bị tốt rồi.” Ngồi vào bên người mẫu thân Cốc Nhược Vũ ngữ nhanh chóng trả lời.
“Vậy là tốt rồi, nhớ rõ hôm nay đi ngủsớm một chút, sáng sớm ngày mai còn muốn cùng gia đình cậu, dì đi chơi,lên chùa Thượng Nam Vân thắp hương!”
“Nữ nhi biết, sẽ nghe lời của mẹ, đi ngủ sớm một chút. Cha cùng nương cũng muốn phải nghỉ ngơi sớm một chút”
“Ha ha! Nhược Vũ đã mười bảy rồi, chacùng nương vẫn luyến tiếc con, cứng rắn để con lại vài năm, nếu khôngchừng con đã làm nương rồi!” Càng nhìn nữ nhi của mình càng cảm thấy tựhào Mai bình vui vẻ nói.
“Nương ——!” Cốc Nhược Vũ đỏ mặt không thuận theo kêu nhỏ một chút.
“U, đỏ mặt, ha ha, con cũng nên tìmchồng rồi, ngày mai dâng hương thì bốc quẻ nhân duyên đi, nhìn xem thếnào. Chỉ cần con gả tốt, ta và cha con đều thấy thoả mãn!” Mai bình lôikéo tay Cốc Nhược Vũ, vỗ nhẹ nói.
“Nương ——! Nếu có người giống như Tiênca ca, nữ nhi liền gả, nếu không thì ở lại với Nhị lão người,không đi!”Cốc Nhược Vũ kéo cánh tay Mai bình qua ôm vào trong ngực, khuôn mặt nhỏnhắn tựa vào bả vai của bà chà chà.
“Con lại nói dối rồi, làm gì có Tiên caca nào từ trên trời bay xuống ! Đều là giả dối, cho dù có tiên nhân, vậy sao lại để cho chúng ta tuỳ tiện nhìn thấy!”
“Cho nên nói sao, nữ nhi có ý tứ làkhông, gả! Vẫn muốn ở cùng cha mẹ!” Tròn tròn mắt to híp lại mang theo ý cười, cái miệng nhỏ nhắn chu lên.
“Ha ha, cô nương kia đi nói cho cha côbiết, ông ấy còn phải vất vả thêm một chút, bởi vì phải nuôi lão cônương như con ở nhà.” Vui đùa xong, hai mẹ con đều nở nụ cười.
Hai mẹ con cứ như vậy vui tươi hớn hởtrò chuyện, sau đó lại thêm Cốc lương thừa tiến vào, một nhà ba ngườivui vẻ hòa thuận, ngày nhìn qua là hạnh phúc như vậy ! Nhưng, thườngthường có một số việc lại không đề phòng mà phát sinh ra, mà cuộc sốnghạnh phúc lại có thể làm cho người ta không tưởng tượng được trong vòngmột đêm long trời lỡ đất!
Giờ phút này, Cốc Nhược Vũ cùng ngườinhà tụ cùng một chỗ, còn ở bên Thải Đô phía xa, bởi vì muội tử lại độtnhiên từ trong cung trở về mà làm cho Phượng hiên vui vẻ, hai người kiacũng chưa nghĩ đến, có một ngày thân nhân ở tại bên người lại chia lìa,một phút tới như vậy làm cho người ta trở tay không kịp. Một năm này, sẽ không yên tĩnh, bất kể là đối với Cốc Nhược Vũ hay là đối với Phượnghiên mà nói, đều là một năm thống khổ.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Cung gia và Phượng gia
- Chương 2: Huynh trưởng dong dài
- Chương 3: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
- Chương 4: Tam hỉ lâm môn
- Chương 5: Tất cả đều là kế hoạch
- Chương 6: Hỉ duyên sơ phùng
- Chương 7: Trẻ con bị sủng
- Chương 8: Việc không tình nguyện
- Chương 9: Điên cuồng
- Chương 10: Huynh Muội hài hước
- Chương 11: Hình bộ thị lang
- Chương 12: Tin tức ngoài ý muốn
- Chương 13: Tính toán chính xác
- Chương 14: Chủ nhân chân chính
- Chương 15: Em rể vừa ý
- Chương 16: Biện pháp hủy hôn
- Chương 17: Lòng dạ độc ác
- Chương 18: Cô gái ngạo mạn
- Chương 19: Đường phố phía nam ở Thái Đô
- Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân
- Chương 21: Trẻ hư bị đau
- Chương 22: Mang oa nhi về nhà
- Chương 23: Thị vệ bị hoảng sợ
- Chương 24: Thị vệ không may
- Chương 25: Trừng phạt khác loại
- Chương 26: Gặp trước khi đính hôn
- Chương 27: Khách không mời mà đến
- Chương 28: Bị người trêu đùa
- Chương 29: “Trộm” cùng tiểu oa nhi
- Chương 30: Đêm đổi ngọc bội
- Chương 31: Nghi thức đính hôn
- Chương 32: Hối hôn
- Chương 33: Đính hôn vui đùa
- Chương 34: Bé con về nhà
- Chương 35: Tiếc biệt ly
- Chương 36: Thời cuộc thay đổi
- Chương 37: Nam lăng Cốc gia
- Chương 38: Cầu hôn
- Chương 39: Lựa chọn bức hoạ để kết hôn
- Chương 40: Quyết định sai lầm
- Chương 41: Việc hôn nhân không mỹ mãn
- Chương 42: Việc trong tộc
- Chương 43: Xuân dược
- Chương 44: Âm mưu quỷ kế
- Chương 45: Tâm mang ý xấu
- Chương 46: Gặp lại ở Ti đô
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51: Thất bại trong gang tấc
- Chương 52: Tin dữ đến
- Chương 53: Ba kiếp ập xuống
- Chương 54: Họa vô đơn chí
- Chương 55: Sinh mệnh ngoài ý muốn
- Chương 56: Yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 57: Sở thích đoạn tụ
- Chương 58: Gặp lại ở Lệ Đô nồi tiếp duyên, thiếu niên bé gái, chỉ là duyên mỏng
- Chương 59: Bỏ trốn mất dạng
- Chương 60: Kẻ trộm nửa đêm
- Chương 61: Nhận ra nhau ở bên hồ
- Chương 62: Cha con họa thủy
- Chương 63: Khó lòng giãi bày
- Chương 64: Giả bộ bệnh lừa thành thân
- Chương 65: Động phòng hoa chúc
- Chương 66: Cuộc sống bình thường sau khi thành thân
- Chương 67: Chuyện tốt cùng chuyện xấu
- Chương 68: Ý tại ngôn ngoại
- Chương 69: Đoán trước tai hoạ ngầm
- Chương 70: Khởi hành đi về phía tây
- Chương 71: Dọc đường vui vẻ
- Chương 72: Máu nhuộm Kỳ Sơn
- Chương 73: Ân nhân ba lần cứu giúp
- Chương 74: Trong họa lại có phúc
- Chương 75: Tình cảm ấm áp
- Chương 76: Cốc gia ở Tây Lỗ
- Chương 77: Con rể kém chất lượng
- Chương 78: Bé con lắm miệng
- Chương 79: Cha mẹ cùng Tiên ca ca
- Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu
- Chương 81: Quan phục nguyên chức
- Chương 82: Thân phận thật sự
- Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc
- Chương 84: Tin mừng mang thai
- Chương 85: Tiểu thí ngưu đao
- Chương 86: Con báo mẫu thù
- Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia
- Chương 88: Ban ngày gặp”Quỷ”
- Chương 89: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 90: Đại náo tửu lâu
- Chương 91: Đại lao Hình bộ
- Chương 92: Kết cục của cha vợ
- Chương 93: Tin dữ giáng xuống
- Chương 94: Thảm sự không ngừng
- Chương 95: Kế hoạch ám sát
- Chương 96: Thả hổ về rừng
- Chương 97: Địa lao Phượng phủ
- Chương 98: Ác giả ác báo
- Chương 99: Ý định của lễ cưới
- Chương 100: Sóng lại lên
- Chương 101: Nói gà thành vịt
- Chương 102: Lời nói dối
- Chương 103: Mưa gió sắp đến
- Chương 104: Trong thọ yến
- Chương 105: Kháng chỉ bất tuân
- Chương 106: Cũng chính là bằng hữu
- Chương 107: Kiếp nạn theo quẻ bói
- Chương 108: Không nói gì mà từ biệt
- Chương 109: Pháp trường kinh biến
- Chương 110: Một mình cướp pháp trường
- Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya
- Chương 112: Bảy nước chiến loạn
- Chương 113: Xuống núi đi xa
- Chương 114: Phượng trọng nam chết
- Chương 115: Mạng phú quý vương phi
- Chương 116: Ngoại truyện: Câu chuyện về tiểu tiểu ác ma