Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu - Chương 96: Thả hổ về rừng
Chương trước- Chương 1: Cung gia và Phượng gia
- Chương 2: Huynh trưởng dong dài
- Chương 3: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
- Chương 4: Tam hỉ lâm môn
- Chương 5: Tất cả đều là kế hoạch
- Chương 6: Hỉ duyên sơ phùng
- Chương 7: Trẻ con bị sủng
- Chương 8: Việc không tình nguyện
- Chương 9: Điên cuồng
- Chương 10: Huynh Muội hài hước
- Chương 11: Hình bộ thị lang
- Chương 12: Tin tức ngoài ý muốn
- Chương 13: Tính toán chính xác
- Chương 14: Chủ nhân chân chính
- Chương 15: Em rể vừa ý
- Chương 16: Biện pháp hủy hôn
- Chương 17: Lòng dạ độc ác
- Chương 18: Cô gái ngạo mạn
- Chương 19: Đường phố phía nam ở Thái Đô
- Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân
- Chương 21: Trẻ hư bị đau
- Chương 22: Mang oa nhi về nhà
- Chương 23: Thị vệ bị hoảng sợ
- Chương 24: Thị vệ không may
- Chương 25: Trừng phạt khác loại
- Chương 26: Gặp trước khi đính hôn
- Chương 27: Khách không mời mà đến
- Chương 28: Bị người trêu đùa
- Chương 29: “Trộm” cùng tiểu oa nhi
- Chương 30: Đêm đổi ngọc bội
- Chương 31: Nghi thức đính hôn
- Chương 32: Hối hôn
- Chương 33: Đính hôn vui đùa
- Chương 34: Bé con về nhà
- Chương 35: Tiếc biệt ly
- Chương 36: Thời cuộc thay đổi
- Chương 37: Nam lăng Cốc gia
- Chương 38: Cầu hôn
- Chương 39: Lựa chọn bức hoạ để kết hôn
- Chương 40: Quyết định sai lầm
- Chương 41: Việc hôn nhân không mỹ mãn
- Chương 42: Việc trong tộc
- Chương 43: Xuân dược
- Chương 44: Âm mưu quỷ kế
- Chương 45: Tâm mang ý xấu
- Chương 46: Gặp lại ở Ti đô
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51: Thất bại trong gang tấc
- Chương 52: Tin dữ đến
- Chương 53: Ba kiếp ập xuống
- Chương 54: Họa vô đơn chí
- Chương 55: Sinh mệnh ngoài ý muốn
- Chương 56: Yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 57: Sở thích đoạn tụ
- Chương 58: Gặp lại ở Lệ Đô nồi tiếp duyên, thiếu niên bé gái, chỉ là duyên mỏng
- Chương 59: Bỏ trốn mất dạng
- Chương 60: Kẻ trộm nửa đêm
- Chương 61: Nhận ra nhau ở bên hồ
- Chương 62: Cha con họa thủy
- Chương 63: Khó lòng giãi bày
- Chương 64: Giả bộ bệnh lừa thành thân
- Chương 65: Động phòng hoa chúc
- Chương 66: Cuộc sống bình thường sau khi thành thân
- Chương 67: Chuyện tốt cùng chuyện xấu
- Chương 68: Ý tại ngôn ngoại
- Chương 69: Đoán trước tai hoạ ngầm
- Chương 70: Khởi hành đi về phía tây
- Chương 71: Dọc đường vui vẻ
- Chương 72: Máu nhuộm Kỳ Sơn
- Chương 73: Ân nhân ba lần cứu giúp
- Chương 74: Trong họa lại có phúc
- Chương 75: Tình cảm ấm áp
- Chương 76: Cốc gia ở Tây Lỗ
- Chương 77: Con rể kém chất lượng
- Chương 78: Bé con lắm miệng
- Chương 79: Cha mẹ cùng Tiên ca ca
- Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu
- Chương 81: Quan phục nguyên chức
- Chương 82: Thân phận thật sự
- Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc
- Chương 84: Tin mừng mang thai
- Chương 85: Tiểu thí ngưu đao
- Chương 86: Con báo mẫu thù
- Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia
- Chương 88: Ban ngày gặp”Quỷ”
- Chương 89: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 90: Đại náo tửu lâu
- Chương 91: Đại lao Hình bộ
- Chương 92: Kết cục của cha vợ
- Chương 93: Tin dữ giáng xuống
- Chương 94: Thảm sự không ngừng
- Chương 95: Kế hoạch ám sát
- Chương 96: Thả hổ về rừng
- Chương 97: Địa lao Phượng phủ
- Chương 98: Ác giả ác báo
- Chương 99: Ý định của lễ cưới
- Chương 100: Sóng lại lên
- Chương 101: Nói gà thành vịt
- Chương 102: Lời nói dối
- Chương 103: Mưa gió sắp đến
- Chương 104: Trong thọ yến
- Chương 105: Kháng chỉ bất tuân
- Chương 106: Cũng chính là bằng hữu
- Chương 107: Kiếp nạn theo quẻ bói
- Chương 108: Không nói gì mà từ biệt
- Chương 109: Pháp trường kinh biến
- Chương 110: Một mình cướp pháp trường
- Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya
- Chương 112: Bảy nước chiến loạn
- Chương 113: Xuống núi đi xa
- Chương 114: Phượng trọng nam chết
- Chương 115: Mạng phú quý vương phi
- Chương 116: Ngoại truyện: Câu chuyện về tiểu tiểu ác ma
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu
Chương 96: Thả hổ về rừng
Edit: ss gau5555
Beata: Bunny
Cốc Nhược Vũ ngã xuống, nhưng không phải bởi vì bị Phượng Trọng Nam đánh trúng, mà vì nàng ôm bụng nên làm cáigì cũng không thuận tiện. Nàng bước những bước nhỏ, trong lòng lo lắngcho an nguy của nhi tử, bước chân quá nhỏ nhưng lại quá nhanh, không cẩn thận một cái, dưới chân liền lảo đảo, vướng chân mình mà té ngã.
Mắt thấyđầu nàng sắp ngã xuống đất nhưng để bảo vệ bào thai trong bụng, nàng cốgắng muốn duy trì cân bằng, kết quả là hai đầu gối của nàng hung hăng quỳ trên mặt đất, thân trên nghiêng về phía trước, một bàn tay bảo vệbụng, một bàn tay chống trên mặt đất.
Đau! Thật vất vả mới ổn định cơ thể,nàng cảm thấy tay cùng chỗ đầu gối truyền đến cảm giác đau đớn, tiếptheo một trận chưởng phong thổi qua đầu gối, đồng thời nghe thấy tiếngla ẩn chứa sợ hãi của Phượng Hiên. Nàng theo phản xạ quay đầu lại, chỉthấy chưởng phong kia đến từ một lão già mặc hắc y, vẻ mặt của ông tađầy sát ý lại vươn tay bổ về phía nàng.
Bởi vì Cốc Nhược Vũ vô tình té ngã màmay mắn thoát được một nạn, khiến cho Phượng Trọng Nam thất thủ, ngaysau đó ông ta tung ra chưởng thứ hai. Chỉ là, ông ta đã bỏ lỡ thời cơtốt nhất thì làm sao có thể thực hiện được. Chưởng thứ hai đã chuẩn bịđuổi tới trước người Cốc Nhược Vũ, Phượng Hiên liền lao tới tiếp nhận.
Nội lực giống như dời núi lấp biển kiatừ chỗ của Phượng Hiên vọt tới, làm cho gan bàn tay của Phượng Trọng Nam chấn động mà đau. Sau khi ông ta nhìn thấy vẻ mặt của Phượng Hiên,không khỏi sinh ra ý thoái lui, nghĩ muốn lập tức bỏ đi, nhưng làm saocó thể tuỳ theo ông ta nói đi là đi, chỉ thấy các chiêu thức của Phượnghiên giống như ùn ùn kéo đến úp lên ông ta, làm cho ông ta đành phảichấp nhận đối phó.
Khi một người nham hiểm không hề cườithì đại biểu cho cái gì? Cuồng nộ! Sau sợ hãi thì cả người Phượng Hiênlà tức giận rung trời thuận theo mà đến thổi quét. Hắn lúc này khônggiống với năm biết được tin của muội tử ở trong cung, lúc đó hắn chỉ làcười không nổi! Nhưng giờ phút này hắn so với năm đó khi biết tin muộitử chết đi còn phẫn nộ hơn, thậm chí có người dám can đảm ở trước mặtcủa hắn muốn giết Nhược Vũ của hắn! Dung nhan tuyệt thế của Phượng Hiêngiờ phút này không còn tươi cười, hai tròng mắt tràn đầy nham hiểm cùngtức giận, cả người tản ra sát khí dày đặc. Ông ta, nên, chết!! Trướcmắt, trong đầu Phượng Hiên chỉ có một ý niệm trong đầu, đó là phải giếtPhượng Trọng Nam.
Bản thân đã từng là Tông chủ Phượng thịnên võ công của Phượng Trọng Nam không thể khinh thường, nhưng võ côngcủa ông ta cao bao nhiêu, thì võ công của Phượng Hiên so với ông ta còncao hơn, ông ta ra chiêu nhanh, thì Phượng Hiên so với ông ta còn nhanhhơn, ông ta không để ý đến tình thân phụ tử, ra chiêu tàn nhẫn, màPhượng Hiên lần đầu tiên muốn đem ý niệm giết ông ta trong đầu chuyểnthành hành động, ra chiêu lấy mạng, liều lĩnh thẳng hướng Phượng TrọngNam.
Hai người đánh là khó phân thắng bại,tuy nói Phượng Hiên hơn một chút, nhưng cũng không làm cho Phượng TrọngNam bị thương, lại càng không đủ để đẩy ông ta vào chỗ chết, bởi vì võcông của hai người là giống nhau. Sau khi phát hiện ra điểm ấy, chiêuthức trong tay Phượng Hiên chợt biến đổi, cứ như vậy, dưới đèn đuốc sáng trưng trong đình viện, từ lúc xây dựng vương triều cho tới nay, nănglực bí mật của Cung thị cùng Phượng thị không truyền ra ngoài thì lầnđầu lấy phương thức đối địch mà đồng thời xuất hiện.
Tuy nói Phượng Trọng Nam chưa bao giờthấy qua võ công của Tông chủ Cung thị, nhưng các chiêu thức của PhượngHiên từ phóng khoáng trở nên nhanh và mạnh mẽ, tất cả đều là những chiêu thức ông ta chưa từng gặp qua, ông rất nhanh liền liên tưởng đến Cungthị đứng đầu sáu tộc, trong lòng không khỏi cả kinh, khiến ông phải sửsụng tất cả vốn liếng để ứng đối.
Cung Thiên Li cùng Cung Thi San sắc mặtkhó tránh khỏi tái nhợt, đối với cảnh tượng vừa rồi trong lòng vẫn cònsợ hãi, các nàng nghĩ rằng chuyện bên này chúa thượng đã sớm xử lý xong, cho nên hai người mới đi theo phía sau Cốc Nhược Vũ, nhàn nhã tự tại,bận đấu võ mồm, suýt nữa gây đại họa.
Nhìn mọi người khẩn trương hỏi nàng cóbị thương hay không, Cốc Nhược Vũ lắc đầu trấn an các nàng, may mắn nàng chỉ bị sước chút da ở tay phải, hai đầu gối có đau một chút mà thôi,thai nhi trong bụng bình yên vô sự.
Sau khi nàng giải thích mãi nàng khôngsao, thì tâm mọi người mới buông lỏng xuống, nàng không hiểu nhìn vềphía hai phụ tử Phượng Hiên đang đánh nhau bên kia đã dần dần phân rathắng bại, chỉ thấy một chưởng của Phượng Hiên nặng nề mà đánh ở trênngực lão già hắc y, đối phương “Oa” một tiếng hộc ra ngụm máu lớn, ngãtrên mặt đất. Ngay sau đó chỉ thấy vẻ mặt của Phượng Hiên hướng về phíaCốc Nhược Vũ bên này lạnh lùng lạnh tàn khốc vươn tay gắt gao bóp chặtcổ Phượng Trọng Nam.
Cốc Nhược Vũ không hiểu vì sao lão giàkia lại định giết mình, cũng ngoài ý muốn nhìn thây vẻ mặt bộ dạng không giống ngày thường của phu quân, trong lòng buồn bực thì chỉ nghe thấyCung Thiên Li ở bên cạnh nói: “Giết ông ta đi! Giết đẹp lắm!”
“Hừ! Hổ dữ cũng không ăn thịt con mình,ông ta ngay cả cầm thú cũng không bằng, lại có thể hạ thủ đối với condâu cùng tôn tử của mình! Người như thế đáng chết!” – Cung Thi San tiếplời nói.
A! Cái gì? Chưa bao giờ gặp qua chachồng của mình Cốc Nhược Vũ mở lớn mắt không hiểu đất nhìn lại hai người bên cạnh đang che chắn cho mình, kinh ngạc hỏi: “Có ý gì? Các ngươiquen biết người kia?”
“Phu nhân, ông ta là phụ thân của chúa thượng!” – Phượng Thúy nói tiếp.
Phụ thân?! Cốc Nhược Vũ trầm mặc mộthồi, bỗng nhiên kịp phản ứng, nếu Phượng Hiên giết ông ta, thì đây chẳng phải là phạm vào tội giết cha đại nghịch bất đạo sao!? Lúc này hô tolên: “Hiên, không thể, ông ta là phụ thân của chàng a! Hiên!”
Bị bóp ở cổ Phượng Trọng Nam thật sự khó thở, đến mức đỏ bừng cả mặt, muốn giãy dụa phản kháng, nhưng lại bấtđắc dĩ bởi vì vừa rồi bị đánh đã bị Phượng Hiên điểm trúng huyệt đạo,chỉ có thể mặc cho người này xâm lược.
Đang cân nhắc xem là bóp chết ông ta hay là chậm rãi hành hạ ông ta cho đến chết thì bên tai của Phượng Hiêntruyền đến tiếng la của Cốc Nhược Vũ, gọi thần trí của hắn trở lại.Phượng Hiên duy trì tư thế của mình không hề động, nhìn người trước mắtban cho mình sinh mệnh này lại keo kiệt cho mình một chút tình thươngcủa cha, hận ý trong lòng không thể diễn tả bằng lời. Nếu có thể lựachọn, thì mình căn bản không muốn làm con của ông ta, chỉ là Phượng Hiên hắn có thể thao túng rất nhiều việc, nhưng không cách nào quyết địnhđược ai làm cha của mình!
Bên tai lại truyền đến giọng nói khuyêncan của Cốc Nhược Vũ, nhớ tới chuyện đã từng đáp ứng lúc mẫu thân quađời, hai gò má của Phượng Hiên hơi hơi run rẩy một chút, lực tay yếudần, để sát vào bên tai Phượng Trọng Nam, thấp giọng nghiến răng nghiếnlợi nói: “Ông hẳn là nên cảm tạ mẹ ta, nữ nhân mà ông đã ruồng bỏ kia,nếu không phải ta đã từng thề ở trước giường của mẫu thân bất luận ôngcó làm gì, cũng tuyệt đối không thể tự tay giết ông, nếu không hôm nayta nhất định sẽ giết ông!” – Tiếng nói vừa dứt, tay Phượng Hiên nới lỏng rồi rời ra, Phượng Trọng Nam còn chưa kịp hô hấp vài cái, đã thấyPhượng hiên một cước đạp ông ta sang một bên, đồng thời giải khai huyệtđạo cho ông ta, trầm giọng quát: “Cút! Cút ngay ra khỏi phủ đệ của ta!”
Mở miệng hít vào hơi, Phượng Trọng Namchậm chạp chật vật đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo rời đi. Tất nhiên, thất bại lại bị đả thương ông ta tuyệt đối sẽ không bởi vì Phượng Hiên buông tha mà thấy cảm kích, ngược lại, lần đầu nhìn thấy được vẻ mặt khác của Phượng Hiên ngoại trừ tươi cười làm cho ông ta biết được nhược điểmcủa Phượng Hiên là ai, trong lòng thề phải trả thù vào nhược điểm kia,nhất định phải làm cho Phượng Hiên thống khổ. Hừ! Chờ xem! Phượng Hiên,kế hoạch lần này của ta thất bại, nhưng không có nghĩa là kế hoạch tiếptheo của ta cũng thất bại, ngươi không có khả năng lúc nào cũng thắnglợi! Nếu ngươi lần này dám cả gan giết Thiếu Vân, ta đây nhất định trong bữa tiệc chúc thọ hoàng thượng bốn tháng sau, sẽ đưa tới một phần đạilễ cho người ngươi yêu nhất! Người thừa kế của Phượng thị nếu không phải xuất phát từ Thiếu Vân, thì cũng phải được do ta thừa nhận, thân phậncon dâu phải xứng đôi với Phượng thị ta!
Beata: Bunny
Cốc Nhược Vũ ngã xuống, nhưng không phải bởi vì bị Phượng Trọng Nam đánh trúng, mà vì nàng ôm bụng nên làm cáigì cũng không thuận tiện. Nàng bước những bước nhỏ, trong lòng lo lắngcho an nguy của nhi tử, bước chân quá nhỏ nhưng lại quá nhanh, không cẩn thận một cái, dưới chân liền lảo đảo, vướng chân mình mà té ngã.
Mắt thấyđầu nàng sắp ngã xuống đất nhưng để bảo vệ bào thai trong bụng, nàng cốgắng muốn duy trì cân bằng, kết quả là hai đầu gối của nàng hung hăng quỳ trên mặt đất, thân trên nghiêng về phía trước, một bàn tay bảo vệbụng, một bàn tay chống trên mặt đất.
Đau! Thật vất vả mới ổn định cơ thể,nàng cảm thấy tay cùng chỗ đầu gối truyền đến cảm giác đau đớn, tiếptheo một trận chưởng phong thổi qua đầu gối, đồng thời nghe thấy tiếngla ẩn chứa sợ hãi của Phượng Hiên. Nàng theo phản xạ quay đầu lại, chỉthấy chưởng phong kia đến từ một lão già mặc hắc y, vẻ mặt của ông tađầy sát ý lại vươn tay bổ về phía nàng.
Bởi vì Cốc Nhược Vũ vô tình té ngã màmay mắn thoát được một nạn, khiến cho Phượng Trọng Nam thất thủ, ngaysau đó ông ta tung ra chưởng thứ hai. Chỉ là, ông ta đã bỏ lỡ thời cơtốt nhất thì làm sao có thể thực hiện được. Chưởng thứ hai đã chuẩn bịđuổi tới trước người Cốc Nhược Vũ, Phượng Hiên liền lao tới tiếp nhận.
Nội lực giống như dời núi lấp biển kiatừ chỗ của Phượng Hiên vọt tới, làm cho gan bàn tay của Phượng Trọng Nam chấn động mà đau. Sau khi ông ta nhìn thấy vẻ mặt của Phượng Hiên,không khỏi sinh ra ý thoái lui, nghĩ muốn lập tức bỏ đi, nhưng làm saocó thể tuỳ theo ông ta nói đi là đi, chỉ thấy các chiêu thức của Phượnghiên giống như ùn ùn kéo đến úp lên ông ta, làm cho ông ta đành phảichấp nhận đối phó.
Khi một người nham hiểm không hề cườithì đại biểu cho cái gì? Cuồng nộ! Sau sợ hãi thì cả người Phượng Hiênlà tức giận rung trời thuận theo mà đến thổi quét. Hắn lúc này khônggiống với năm biết được tin của muội tử ở trong cung, lúc đó hắn chỉ làcười không nổi! Nhưng giờ phút này hắn so với năm đó khi biết tin muộitử chết đi còn phẫn nộ hơn, thậm chí có người dám can đảm ở trước mặtcủa hắn muốn giết Nhược Vũ của hắn! Dung nhan tuyệt thế của Phượng Hiêngiờ phút này không còn tươi cười, hai tròng mắt tràn đầy nham hiểm cùngtức giận, cả người tản ra sát khí dày đặc. Ông ta, nên, chết!! Trướcmắt, trong đầu Phượng Hiên chỉ có một ý niệm trong đầu, đó là phải giếtPhượng Trọng Nam.
Bản thân đã từng là Tông chủ Phượng thịnên võ công của Phượng Trọng Nam không thể khinh thường, nhưng võ côngcủa ông ta cao bao nhiêu, thì võ công của Phượng Hiên so với ông ta còncao hơn, ông ta ra chiêu nhanh, thì Phượng Hiên so với ông ta còn nhanhhơn, ông ta không để ý đến tình thân phụ tử, ra chiêu tàn nhẫn, màPhượng Hiên lần đầu tiên muốn đem ý niệm giết ông ta trong đầu chuyểnthành hành động, ra chiêu lấy mạng, liều lĩnh thẳng hướng Phượng TrọngNam.
Hai người đánh là khó phân thắng bại,tuy nói Phượng Hiên hơn một chút, nhưng cũng không làm cho Phượng TrọngNam bị thương, lại càng không đủ để đẩy ông ta vào chỗ chết, bởi vì võcông của hai người là giống nhau. Sau khi phát hiện ra điểm ấy, chiêuthức trong tay Phượng Hiên chợt biến đổi, cứ như vậy, dưới đèn đuốc sáng trưng trong đình viện, từ lúc xây dựng vương triều cho tới nay, nănglực bí mật của Cung thị cùng Phượng thị không truyền ra ngoài thì lầnđầu lấy phương thức đối địch mà đồng thời xuất hiện.
Tuy nói Phượng Trọng Nam chưa bao giờthấy qua võ công của Tông chủ Cung thị, nhưng các chiêu thức của PhượngHiên từ phóng khoáng trở nên nhanh và mạnh mẽ, tất cả đều là những chiêu thức ông ta chưa từng gặp qua, ông rất nhanh liền liên tưởng đến Cungthị đứng đầu sáu tộc, trong lòng không khỏi cả kinh, khiến ông phải sửsụng tất cả vốn liếng để ứng đối.
Cung Thiên Li cùng Cung Thi San sắc mặtkhó tránh khỏi tái nhợt, đối với cảnh tượng vừa rồi trong lòng vẫn cònsợ hãi, các nàng nghĩ rằng chuyện bên này chúa thượng đã sớm xử lý xong, cho nên hai người mới đi theo phía sau Cốc Nhược Vũ, nhàn nhã tự tại,bận đấu võ mồm, suýt nữa gây đại họa.
Nhìn mọi người khẩn trương hỏi nàng cóbị thương hay không, Cốc Nhược Vũ lắc đầu trấn an các nàng, may mắn nàng chỉ bị sước chút da ở tay phải, hai đầu gối có đau một chút mà thôi,thai nhi trong bụng bình yên vô sự.
Sau khi nàng giải thích mãi nàng khôngsao, thì tâm mọi người mới buông lỏng xuống, nàng không hiểu nhìn vềphía hai phụ tử Phượng Hiên đang đánh nhau bên kia đã dần dần phân rathắng bại, chỉ thấy một chưởng của Phượng Hiên nặng nề mà đánh ở trênngực lão già hắc y, đối phương “Oa” một tiếng hộc ra ngụm máu lớn, ngãtrên mặt đất. Ngay sau đó chỉ thấy vẻ mặt của Phượng Hiên hướng về phíaCốc Nhược Vũ bên này lạnh lùng lạnh tàn khốc vươn tay gắt gao bóp chặtcổ Phượng Trọng Nam.
Cốc Nhược Vũ không hiểu vì sao lão giàkia lại định giết mình, cũng ngoài ý muốn nhìn thây vẻ mặt bộ dạng không giống ngày thường của phu quân, trong lòng buồn bực thì chỉ nghe thấyCung Thiên Li ở bên cạnh nói: “Giết ông ta đi! Giết đẹp lắm!”
“Hừ! Hổ dữ cũng không ăn thịt con mình,ông ta ngay cả cầm thú cũng không bằng, lại có thể hạ thủ đối với condâu cùng tôn tử của mình! Người như thế đáng chết!” – Cung Thi San tiếplời nói.
A! Cái gì? Chưa bao giờ gặp qua chachồng của mình Cốc Nhược Vũ mở lớn mắt không hiểu đất nhìn lại hai người bên cạnh đang che chắn cho mình, kinh ngạc hỏi: “Có ý gì? Các ngươiquen biết người kia?”
“Phu nhân, ông ta là phụ thân của chúa thượng!” – Phượng Thúy nói tiếp.
Phụ thân?! Cốc Nhược Vũ trầm mặc mộthồi, bỗng nhiên kịp phản ứng, nếu Phượng Hiên giết ông ta, thì đây chẳng phải là phạm vào tội giết cha đại nghịch bất đạo sao!? Lúc này hô tolên: “Hiên, không thể, ông ta là phụ thân của chàng a! Hiên!”
Bị bóp ở cổ Phượng Trọng Nam thật sự khó thở, đến mức đỏ bừng cả mặt, muốn giãy dụa phản kháng, nhưng lại bấtđắc dĩ bởi vì vừa rồi bị đánh đã bị Phượng Hiên điểm trúng huyệt đạo,chỉ có thể mặc cho người này xâm lược.
Đang cân nhắc xem là bóp chết ông ta hay là chậm rãi hành hạ ông ta cho đến chết thì bên tai của Phượng Hiêntruyền đến tiếng la của Cốc Nhược Vũ, gọi thần trí của hắn trở lại.Phượng Hiên duy trì tư thế của mình không hề động, nhìn người trước mắtban cho mình sinh mệnh này lại keo kiệt cho mình một chút tình thươngcủa cha, hận ý trong lòng không thể diễn tả bằng lời. Nếu có thể lựachọn, thì mình căn bản không muốn làm con của ông ta, chỉ là Phượng Hiên hắn có thể thao túng rất nhiều việc, nhưng không cách nào quyết địnhđược ai làm cha của mình!
Bên tai lại truyền đến giọng nói khuyêncan của Cốc Nhược Vũ, nhớ tới chuyện đã từng đáp ứng lúc mẫu thân quađời, hai gò má của Phượng Hiên hơi hơi run rẩy một chút, lực tay yếudần, để sát vào bên tai Phượng Trọng Nam, thấp giọng nghiến răng nghiếnlợi nói: “Ông hẳn là nên cảm tạ mẹ ta, nữ nhân mà ông đã ruồng bỏ kia,nếu không phải ta đã từng thề ở trước giường của mẫu thân bất luận ôngcó làm gì, cũng tuyệt đối không thể tự tay giết ông, nếu không hôm nayta nhất định sẽ giết ông!” – Tiếng nói vừa dứt, tay Phượng Hiên nới lỏng rồi rời ra, Phượng Trọng Nam còn chưa kịp hô hấp vài cái, đã thấyPhượng hiên một cước đạp ông ta sang một bên, đồng thời giải khai huyệtđạo cho ông ta, trầm giọng quát: “Cút! Cút ngay ra khỏi phủ đệ của ta!”
Mở miệng hít vào hơi, Phượng Trọng Namchậm chạp chật vật đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo rời đi. Tất nhiên, thất bại lại bị đả thương ông ta tuyệt đối sẽ không bởi vì Phượng Hiên buông tha mà thấy cảm kích, ngược lại, lần đầu nhìn thấy được vẻ mặt khác của Phượng Hiên ngoại trừ tươi cười làm cho ông ta biết được nhược điểmcủa Phượng Hiên là ai, trong lòng thề phải trả thù vào nhược điểm kia,nhất định phải làm cho Phượng Hiên thống khổ. Hừ! Chờ xem! Phượng Hiên,kế hoạch lần này của ta thất bại, nhưng không có nghĩa là kế hoạch tiếptheo của ta cũng thất bại, ngươi không có khả năng lúc nào cũng thắnglợi! Nếu ngươi lần này dám cả gan giết Thiếu Vân, ta đây nhất định trong bữa tiệc chúc thọ hoàng thượng bốn tháng sau, sẽ đưa tới một phần đạilễ cho người ngươi yêu nhất! Người thừa kế của Phượng thị nếu không phải xuất phát từ Thiếu Vân, thì cũng phải được do ta thừa nhận, thân phậncon dâu phải xứng đôi với Phượng thị ta!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Cung gia và Phượng gia
- Chương 2: Huynh trưởng dong dài
- Chương 3: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
- Chương 4: Tam hỉ lâm môn
- Chương 5: Tất cả đều là kế hoạch
- Chương 6: Hỉ duyên sơ phùng
- Chương 7: Trẻ con bị sủng
- Chương 8: Việc không tình nguyện
- Chương 9: Điên cuồng
- Chương 10: Huynh Muội hài hước
- Chương 11: Hình bộ thị lang
- Chương 12: Tin tức ngoài ý muốn
- Chương 13: Tính toán chính xác
- Chương 14: Chủ nhân chân chính
- Chương 15: Em rể vừa ý
- Chương 16: Biện pháp hủy hôn
- Chương 17: Lòng dạ độc ác
- Chương 18: Cô gái ngạo mạn
- Chương 19: Đường phố phía nam ở Thái Đô
- Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân
- Chương 21: Trẻ hư bị đau
- Chương 22: Mang oa nhi về nhà
- Chương 23: Thị vệ bị hoảng sợ
- Chương 24: Thị vệ không may
- Chương 25: Trừng phạt khác loại
- Chương 26: Gặp trước khi đính hôn
- Chương 27: Khách không mời mà đến
- Chương 28: Bị người trêu đùa
- Chương 29: “Trộm” cùng tiểu oa nhi
- Chương 30: Đêm đổi ngọc bội
- Chương 31: Nghi thức đính hôn
- Chương 32: Hối hôn
- Chương 33: Đính hôn vui đùa
- Chương 34: Bé con về nhà
- Chương 35: Tiếc biệt ly
- Chương 36: Thời cuộc thay đổi
- Chương 37: Nam lăng Cốc gia
- Chương 38: Cầu hôn
- Chương 39: Lựa chọn bức hoạ để kết hôn
- Chương 40: Quyết định sai lầm
- Chương 41: Việc hôn nhân không mỹ mãn
- Chương 42: Việc trong tộc
- Chương 43: Xuân dược
- Chương 44: Âm mưu quỷ kế
- Chương 45: Tâm mang ý xấu
- Chương 46: Gặp lại ở Ti đô
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51: Thất bại trong gang tấc
- Chương 52: Tin dữ đến
- Chương 53: Ba kiếp ập xuống
- Chương 54: Họa vô đơn chí
- Chương 55: Sinh mệnh ngoài ý muốn
- Chương 56: Yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 57: Sở thích đoạn tụ
- Chương 58: Gặp lại ở Lệ Đô nồi tiếp duyên, thiếu niên bé gái, chỉ là duyên mỏng
- Chương 59: Bỏ trốn mất dạng
- Chương 60: Kẻ trộm nửa đêm
- Chương 61: Nhận ra nhau ở bên hồ
- Chương 62: Cha con họa thủy
- Chương 63: Khó lòng giãi bày
- Chương 64: Giả bộ bệnh lừa thành thân
- Chương 65: Động phòng hoa chúc
- Chương 66: Cuộc sống bình thường sau khi thành thân
- Chương 67: Chuyện tốt cùng chuyện xấu
- Chương 68: Ý tại ngôn ngoại
- Chương 69: Đoán trước tai hoạ ngầm
- Chương 70: Khởi hành đi về phía tây
- Chương 71: Dọc đường vui vẻ
- Chương 72: Máu nhuộm Kỳ Sơn
- Chương 73: Ân nhân ba lần cứu giúp
- Chương 74: Trong họa lại có phúc
- Chương 75: Tình cảm ấm áp
- Chương 76: Cốc gia ở Tây Lỗ
- Chương 77: Con rể kém chất lượng
- Chương 78: Bé con lắm miệng
- Chương 79: Cha mẹ cùng Tiên ca ca
- Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu
- Chương 81: Quan phục nguyên chức
- Chương 82: Thân phận thật sự
- Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc
- Chương 84: Tin mừng mang thai
- Chương 85: Tiểu thí ngưu đao
- Chương 86: Con báo mẫu thù
- Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia
- Chương 88: Ban ngày gặp”Quỷ”
- Chương 89: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 90: Đại náo tửu lâu
- Chương 91: Đại lao Hình bộ
- Chương 92: Kết cục của cha vợ
- Chương 93: Tin dữ giáng xuống
- Chương 94: Thảm sự không ngừng
- Chương 95: Kế hoạch ám sát
- Chương 96: Thả hổ về rừng
- Chương 97: Địa lao Phượng phủ
- Chương 98: Ác giả ác báo
- Chương 99: Ý định của lễ cưới
- Chương 100: Sóng lại lên
- Chương 101: Nói gà thành vịt
- Chương 102: Lời nói dối
- Chương 103: Mưa gió sắp đến
- Chương 104: Trong thọ yến
- Chương 105: Kháng chỉ bất tuân
- Chương 106: Cũng chính là bằng hữu
- Chương 107: Kiếp nạn theo quẻ bói
- Chương 108: Không nói gì mà từ biệt
- Chương 109: Pháp trường kinh biến
- Chương 110: Một mình cướp pháp trường
- Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya
- Chương 112: Bảy nước chiến loạn
- Chương 113: Xuống núi đi xa
- Chương 114: Phượng trọng nam chết
- Chương 115: Mạng phú quý vương phi
- Chương 116: Ngoại truyện: Câu chuyện về tiểu tiểu ác ma