Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu - Chương 62: Cha con họa thủy
Chương trước- Chương 1: Cung gia và Phượng gia
- Chương 2: Huynh trưởng dong dài
- Chương 3: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
- Chương 4: Tam hỉ lâm môn
- Chương 5: Tất cả đều là kế hoạch
- Chương 6: Hỉ duyên sơ phùng
- Chương 7: Trẻ con bị sủng
- Chương 8: Việc không tình nguyện
- Chương 9: Điên cuồng
- Chương 10: Huynh Muội hài hước
- Chương 11: Hình bộ thị lang
- Chương 12: Tin tức ngoài ý muốn
- Chương 13: Tính toán chính xác
- Chương 14: Chủ nhân chân chính
- Chương 15: Em rể vừa ý
- Chương 16: Biện pháp hủy hôn
- Chương 17: Lòng dạ độc ác
- Chương 18: Cô gái ngạo mạn
- Chương 19: Đường phố phía nam ở Thái Đô
- Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân
- Chương 21: Trẻ hư bị đau
- Chương 22: Mang oa nhi về nhà
- Chương 23: Thị vệ bị hoảng sợ
- Chương 24: Thị vệ không may
- Chương 25: Trừng phạt khác loại
- Chương 26: Gặp trước khi đính hôn
- Chương 27: Khách không mời mà đến
- Chương 28: Bị người trêu đùa
- Chương 29: “Trộm” cùng tiểu oa nhi
- Chương 30: Đêm đổi ngọc bội
- Chương 31: Nghi thức đính hôn
- Chương 32: Hối hôn
- Chương 33: Đính hôn vui đùa
- Chương 34: Bé con về nhà
- Chương 35: Tiếc biệt ly
- Chương 36: Thời cuộc thay đổi
- Chương 37: Nam lăng Cốc gia
- Chương 38: Cầu hôn
- Chương 39: Lựa chọn bức hoạ để kết hôn
- Chương 40: Quyết định sai lầm
- Chương 41: Việc hôn nhân không mỹ mãn
- Chương 42: Việc trong tộc
- Chương 43: Xuân dược
- Chương 44: Âm mưu quỷ kế
- Chương 45: Tâm mang ý xấu
- Chương 46: Gặp lại ở Ti đô
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51: Thất bại trong gang tấc
- Chương 52: Tin dữ đến
- Chương 53: Ba kiếp ập xuống
- Chương 54: Họa vô đơn chí
- Chương 55: Sinh mệnh ngoài ý muốn
- Chương 56: Yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 57: Sở thích đoạn tụ
- Chương 58: Gặp lại ở Lệ Đô nồi tiếp duyên, thiếu niên bé gái, chỉ là duyên mỏng
- Chương 59: Bỏ trốn mất dạng
- Chương 60: Kẻ trộm nửa đêm
- Chương 61: Nhận ra nhau ở bên hồ
- Chương 62: Cha con họa thủy
- Chương 63: Khó lòng giãi bày
- Chương 64: Giả bộ bệnh lừa thành thân
- Chương 65: Động phòng hoa chúc
- Chương 66: Cuộc sống bình thường sau khi thành thân
- Chương 67: Chuyện tốt cùng chuyện xấu
- Chương 68: Ý tại ngôn ngoại
- Chương 69: Đoán trước tai hoạ ngầm
- Chương 70: Khởi hành đi về phía tây
- Chương 71: Dọc đường vui vẻ
- Chương 72: Máu nhuộm Kỳ Sơn
- Chương 73: Ân nhân ba lần cứu giúp
- Chương 74: Trong họa lại có phúc
- Chương 75: Tình cảm ấm áp
- Chương 76: Cốc gia ở Tây Lỗ
- Chương 77: Con rể kém chất lượng
- Chương 78: Bé con lắm miệng
- Chương 79: Cha mẹ cùng Tiên ca ca
- Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu
- Chương 81: Quan phục nguyên chức
- Chương 82: Thân phận thật sự
- Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc
- Chương 84: Tin mừng mang thai
- Chương 85: Tiểu thí ngưu đao
- Chương 86: Con báo mẫu thù
- Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia
- Chương 88: Ban ngày gặp”Quỷ”
- Chương 89: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 90: Đại náo tửu lâu
- Chương 91: Đại lao Hình bộ
- Chương 92: Kết cục của cha vợ
- Chương 93: Tin dữ giáng xuống
- Chương 94: Thảm sự không ngừng
- Chương 95: Kế hoạch ám sát
- Chương 96: Thả hổ về rừng
- Chương 97: Địa lao Phượng phủ
- Chương 98: Ác giả ác báo
- Chương 99: Ý định của lễ cưới
- Chương 100: Sóng lại lên
- Chương 101: Nói gà thành vịt
- Chương 102: Lời nói dối
- Chương 103: Mưa gió sắp đến
- Chương 104: Trong thọ yến
- Chương 105: Kháng chỉ bất tuân
- Chương 106: Cũng chính là bằng hữu
- Chương 107: Kiếp nạn theo quẻ bói
- Chương 108: Không nói gì mà từ biệt
- Chương 109: Pháp trường kinh biến
- Chương 110: Một mình cướp pháp trường
- Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya
- Chương 112: Bảy nước chiến loạn
- Chương 113: Xuống núi đi xa
- Chương 114: Phượng trọng nam chết
- Chương 115: Mạng phú quý vương phi
- Chương 116: Ngoại truyện: Câu chuyện về tiểu tiểu ác ma
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Xấu Nữ Đến Khiến Họa Thủy Yêu
Chương 62: Cha con họa thủy
Edit: ss gau5555
Beta: Cục Bột Aly
Nước trên tóc rơi xuống từng giọt láchtách, cả người Phượng Hiên ướt sũng, bởi vỉ đang bị ướt, lại ôm ngườitrong lòng, muốn hong khô cũng không có khả năng. Vì thế, ngay sau đó,hai mẹ con một lớn một nhỏ cũng bị ướt
Bất quá,Cốc Phượng Vũ cố gắng khóc ra thương tâm cùng khổ sở trong những năm gần đây nên nàng cũng bất chấp loại chuyện nhỏ nhặt này, nàng tiếp tục cốgắng tạo nên những trận nước lũ trên người Phượng Hiên. Dĩ nhiên, mất đi người mình yêu nay lại tìm được, đây có thể được xem là việc vui cựclớn, nên Phượng Hiên cũng không để đến việc nhỏ nhặt này, thế nhưng cậubé nào đó thì lại rất để ý! Đương nhiên nó để ý không phải chuyện uớtquần áo, mà là chuyện khác.
Bé nhìn xem bên này, lại nhìn nhìn sangbên kia, tuy rằng không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng mà bé biết mộtchuyện, đó là mẫu thân đang khóc, hơn nữa khóc rất thương tâm! Nghĩ đếnviệc mẫu thân lại bị người khác khi dễ, đôi mắt bé đỏ lên, trong lòngnhận định đầu sỏ gây nên chắc chắn là người vừa đột ngột xuất hiện từtrong nước này, um, nhìn cũng bình thường!
Có cừu oán không báo không phải CốcLượng, ngay tức khắc, bé cân nhắc tình hình thực thế, tìm phương pháptốt nhất để trả thù kẻ đã làm cho mẫu thân khóc. Có! Một tia sáng hiệnra, bàn tay nhỏ nhắn của bé không chút do dự kéo mái tóc ẩm ướt đangphân tán của Phượng Hiên, sau đó uy hiếp nói: “Trứng thối, buông mẹ ra!”
Da đầu bỗng nhiên truyền đến một trậnđau đớn, còn kèm theo một âm thanh uy hiếp non nớt của tiểu oa nhi,trong nháy mắt, bầu không khí bị phá hư không còn chút gì, Cốc Nhược Vũngừng khóc, từ trong lòng Phượng Hiên quay đầu lại nhìn, Phượng Hiênnhìn theo hướng bàn tay bé nhỏ đang nắm tóc của mình, cùng phiên bản thu nhỏ của chính mình mắt to trừng đôi mắt nhỏ.
Tiểu tử này rốt cuộc là tức giận hay làđang cười? Chỉ thấy trên gương mặt hoạ thuỷ khóe miệng giương lên, vẻmặt tươi cười, nhưng cặp mắt to tròn lại phiếm hồng, ánh mắt phẫn nộnhìn mình chằm chằm. Phát hiện ra tiểu oa nhi này không chỉ có bộ dạnggiống mình, thậm chí ngay cả tính tình cũng giống đến mười phần, mộtloại cảm giác tự hào của người cha xuất hiện, Phượng Hiên cúi đầu cườira tiếng, lập tức chỉ ra những thiếu sót của Tiểu Cốc Lượng: ” Thu hồiphẫn nộ trong mắt đi, thời điểm thật sự nhịn không được, có thể cụp mímắt một chút, che dấu cảm xúc chân thật của mình, nhưng khi nhìn đốiphương, con tuyệt đối không thể hiển lộ ra suy nghĩ của mình”
Thiên hạ nho nhỏ nháy đôi mắt to trònvài cái, rồi cụp mí mắt xuống, lại giương mí mắt lên nhìn Phượng Hiên,cặp mắt phẫn nộ kia đã biến mất không còn bóng dáng, ánh mắt tròn tỏasáng khiến cho người ta khi nhìn vào không thể nhận ra hắn đang tứcgiận, thiên hạ lại một lần nữa túm tóc của Phượng Hiên, rất có thể nếuPhượng Hiên không buông mẹ ra, bé sẽ nhổ sạch tóc của hắn.
Không nghĩ tới chỉ trong chốc lát tiểuoa nhi đã học được, Phượng Hiên nhịn không được đắc ý cười to ra tiếng,nếu mười bốn vị trưởng lão trong tộc biết tiểu tông chủ mà họ chờ mongnhiều năm lại thông minh như thế mà nói…, sẽ vui mừng đến ngất đi a!Cũng sắp ba tuổi rồi, đã đến lúc nên học này nọ rồi! Vì thế, từ nay vềsau, tiểu oa nhi này dưới sự đào tạo của phụ thân, tương lai đương nhiên là văn võ song toàn. Nổi danh bảy nước, hắn được xưng là ” Vương giamặt cười”, đảm nhiện chức vụ tể tướng của triều đại tứ ba – Nguyệt Quốc, lập được vô số công lao và thành tích, chỉ là, một vị lợi hại nham hiểm như vậy lại có một chỗ thiếu hụt nho nhỏ, đó là không phân biệt đượcxấu đẹp!
Cốc Nhược Vũ đang suy nghĩ Phượng Hiênđã dạy nhi tử cái gì, thì thấy Phượng Hiên cười mỉm nói với Tiểu CốcLượng: ” Ta là cha con, gọi cha nào!” Nghe hắn nói như thế, Cốc Nhược Vũ mới kịp phản ứng, muốn ôm nhi tử muốn chạy, kết quả phát hiện mình vẫnbị hai tay của Phượng Hiên ôm quanh, không khỏi đỏ mặt lên, tim đậpnhanh hơn, lúng túng đẩy tay hắn ra, muốn giãy dụa.
Phượng Hiên thấy thế, không chố chấp giữ lại, buông lỏng tay ra. Cốc Nhược Vũ được tự do còn chưa kịp chạy, đãcảm thấy trên tay chợt nhẹ, nhìn xuống, không thấy nhi tử ở trong lòng,nhìn lên, nguyên lai là nhi tử bị Phượng Hiên ôm đi. Chỉ thấy tên họathủy kia đang đưa ngón tay chỉ vào bản thân mình, tiếp tục dạy dỗ tiểuhọa thủy: “Nhi tử ngoan, gọi cha, ta là cha ruột của con!” Thiên hạ nhonhỏ vừa nghe, tay nhỏ bé buông lỏng tóc Phượng Hiên ra, suy xét xem lờihắn nói có thật hay không.
Ngay lập tức, Cốc Nhược Vũ đưa tay muốnđoạt lại nhi tử, mở miệng phủ nhận: ” Nó không phải con của ngươi! Ngươi nhận lầm người!”
Phượng Hiên đâu chịu để nàng cướp đi đứa nhỏ, nâng tay cao hơn, Cốc Nhược Vũ vừa nhảy vừa với, chỉ là với khôngtới. Bé con đang ở đây, mẫu thân có muốn chạy cũng không chạy được,người nào đó trộm mà nghĩ.
” Nếu nàng tên là Cốc Nhược Vũ thì…, nó chính là nhi tử của ta!”
” . . . . . .” Nghĩ đến hành động vừarồi không cẩn thận thừa nhận tên mình, Cốc Nhược Vũ vô cùng ảo não. Sợnhi tử bị cướp đi, mẫu tử không bao giờ được gặp lại nữa, trong nhấtthời không biết phải đáp lại ra sao, nhưng thấy nhi tử ở trong tay đốiphương, trong lòng vô cùng sốt ruột, rất bối rối, nàng lập tức nói bừađể phủ định lại: ” Đúng vậy! Nhưng không phải Cốc là Đạo Cốc, Nhượctrong Nhược Thục, Vũ trong Hạ Vũ! Ta cũng không phải là người Vân Châunam lăng, chưa bao giờ gặp ngươi tại khách sạn tửu lầu Tứ Quý ở Ti Đô,cũng không cầm lấy bọc đồ của ngươi, càng không có đem ngọc bội ngươilưu lại đưa cho Lượng nhi!” Ào ào nói xong, một trận yên lặng bao trùmxung quanh, Cốc Nhược Vũ nhìn Phượng Hiên cười mà không nói, chỉ nhìnmình chằm chằm, lúc này mới kịp phản ứng nàng đã phạm phải chuyện nguxuẩn gì.
Cốc Nhược Vũ vừa hối hận lại vừa xấu hổ, trời ạ! Mình nói những thứ gì a! Rõ ràng là giấu đầu hở đuôi, nàng làmsao có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như thế a?!
Những lời này vừa nói ra khỏi miệng,đừng nói đến Phượng Hiên, mà ngay cả tiểu oa nhi chỉ mới hơn hai tuổikia cũng hiểu rõ sự thật. Đầu nhỏ cúi thấp, đánh giá đem Phượng Hiênđang ôm nó trên không trung, đá chân hai cái, ý bảo đem nó đặt xuống.
Phượng Hiên để bé nhìn thẳng vào mình,lại dỗ nó gọi cha. Tiểu oa nhi nhìn kỹ diện mạo của Phượng Hiên, sau đóquay đầu nói với Cốc Nhược Vũ một câu: ” Mẹ, mẹ gạt con, cha không cósăn chắc như đại thúc đốn củi cùng đại thúc thị vệ !”
Cốc Nhược Vũ không nói gì nhìn trời,nàng thật sự có loại dự cảm không tốt, con trai của nàng chỉ sợ khôngphân biệt được cái gì gọi là xấu đẹp! Mà Phượng Hiên lại vô cùng buồnbực, đại thúc đốn củi cùng đại thúc thị vệ là ai? Trên đời này lại cóngười đẹp hơn mình sao? Hơn nữa nhi tử trông có vẻ vô cùng coi trọng bọn họ. Lúc này tiểu ác ma trong lòng nhớ kỹ, phải điều tra kỹ hai ngườinày là ai, cùng nương tử thân ái của hắn có quan hệ gì!
Sau khi phát biểu hết bất mãn của mình,Tiểu Cốc Lượng lại nhìn về phía Phượng Hiên. Dù sao cũng là máu mủ tìnhthâm, nếu là cha ruột của mình, cho dù khuông mặt của cha này không đẹpgiống như trong tưởng tượng, nhưng làm nhi tử không được chê cha xấu, có cha vẫn thấy hài lòng hơn, ngay tức khắc, khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểuoa nhi nở nụ cười sáng lạn, non nớt kêu một tiếng “Cha!” , hai tay vâyquanh cổ Phượng Hiên, khuôn mặt nhỏ nhắn còn chà chả trên mặt PhượngHiên.
Nghe thấy con gọi chính mình là cha,Phượng Hiên cảm động khi được bé ôm, cũng quay lại ôm lấy thân hình nhonhỏ của con, trong lòng hắn có loại cảm giác rất kỳ quái, lại nhìn CốcNhược Vũ ở bên cạnh, hắn mới biết đó là một loại cảm giác thỏa mãn cùnghạnh phúc. Lúc này, trên khuông mặt tuyệt mỹ kia lại nở một nụ cười vôcùng ngu xuẩn, mà Cốc Nhược Vũ lần đầu nhìn thấy loại cười ngu xuẩn nàynên ngay lập tức há hốc mồm!
Beta: Cục Bột Aly
Nước trên tóc rơi xuống từng giọt láchtách, cả người Phượng Hiên ướt sũng, bởi vỉ đang bị ướt, lại ôm ngườitrong lòng, muốn hong khô cũng không có khả năng. Vì thế, ngay sau đó,hai mẹ con một lớn một nhỏ cũng bị ướt
Bất quá,Cốc Phượng Vũ cố gắng khóc ra thương tâm cùng khổ sở trong những năm gần đây nên nàng cũng bất chấp loại chuyện nhỏ nhặt này, nàng tiếp tục cốgắng tạo nên những trận nước lũ trên người Phượng Hiên. Dĩ nhiên, mất đi người mình yêu nay lại tìm được, đây có thể được xem là việc vui cựclớn, nên Phượng Hiên cũng không để đến việc nhỏ nhặt này, thế nhưng cậubé nào đó thì lại rất để ý! Đương nhiên nó để ý không phải chuyện uớtquần áo, mà là chuyện khác.
Bé nhìn xem bên này, lại nhìn nhìn sangbên kia, tuy rằng không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng mà bé biết mộtchuyện, đó là mẫu thân đang khóc, hơn nữa khóc rất thương tâm! Nghĩ đếnviệc mẫu thân lại bị người khác khi dễ, đôi mắt bé đỏ lên, trong lòngnhận định đầu sỏ gây nên chắc chắn là người vừa đột ngột xuất hiện từtrong nước này, um, nhìn cũng bình thường!
Có cừu oán không báo không phải CốcLượng, ngay tức khắc, bé cân nhắc tình hình thực thế, tìm phương pháptốt nhất để trả thù kẻ đã làm cho mẫu thân khóc. Có! Một tia sáng hiệnra, bàn tay nhỏ nhắn của bé không chút do dự kéo mái tóc ẩm ướt đangphân tán của Phượng Hiên, sau đó uy hiếp nói: “Trứng thối, buông mẹ ra!”
Da đầu bỗng nhiên truyền đến một trậnđau đớn, còn kèm theo một âm thanh uy hiếp non nớt của tiểu oa nhi,trong nháy mắt, bầu không khí bị phá hư không còn chút gì, Cốc Nhược Vũngừng khóc, từ trong lòng Phượng Hiên quay đầu lại nhìn, Phượng Hiênnhìn theo hướng bàn tay bé nhỏ đang nắm tóc của mình, cùng phiên bản thu nhỏ của chính mình mắt to trừng đôi mắt nhỏ.
Tiểu tử này rốt cuộc là tức giận hay làđang cười? Chỉ thấy trên gương mặt hoạ thuỷ khóe miệng giương lên, vẻmặt tươi cười, nhưng cặp mắt to tròn lại phiếm hồng, ánh mắt phẫn nộnhìn mình chằm chằm. Phát hiện ra tiểu oa nhi này không chỉ có bộ dạnggiống mình, thậm chí ngay cả tính tình cũng giống đến mười phần, mộtloại cảm giác tự hào của người cha xuất hiện, Phượng Hiên cúi đầu cườira tiếng, lập tức chỉ ra những thiếu sót của Tiểu Cốc Lượng: ” Thu hồiphẫn nộ trong mắt đi, thời điểm thật sự nhịn không được, có thể cụp mímắt một chút, che dấu cảm xúc chân thật của mình, nhưng khi nhìn đốiphương, con tuyệt đối không thể hiển lộ ra suy nghĩ của mình”
Thiên hạ nho nhỏ nháy đôi mắt to trònvài cái, rồi cụp mí mắt xuống, lại giương mí mắt lên nhìn Phượng Hiên,cặp mắt phẫn nộ kia đã biến mất không còn bóng dáng, ánh mắt tròn tỏasáng khiến cho người ta khi nhìn vào không thể nhận ra hắn đang tứcgiận, thiên hạ lại một lần nữa túm tóc của Phượng Hiên, rất có thể nếuPhượng Hiên không buông mẹ ra, bé sẽ nhổ sạch tóc của hắn.
Không nghĩ tới chỉ trong chốc lát tiểuoa nhi đã học được, Phượng Hiên nhịn không được đắc ý cười to ra tiếng,nếu mười bốn vị trưởng lão trong tộc biết tiểu tông chủ mà họ chờ mongnhiều năm lại thông minh như thế mà nói…, sẽ vui mừng đến ngất đi a!Cũng sắp ba tuổi rồi, đã đến lúc nên học này nọ rồi! Vì thế, từ nay vềsau, tiểu oa nhi này dưới sự đào tạo của phụ thân, tương lai đương nhiên là văn võ song toàn. Nổi danh bảy nước, hắn được xưng là ” Vương giamặt cười”, đảm nhiện chức vụ tể tướng của triều đại tứ ba – Nguyệt Quốc, lập được vô số công lao và thành tích, chỉ là, một vị lợi hại nham hiểm như vậy lại có một chỗ thiếu hụt nho nhỏ, đó là không phân biệt đượcxấu đẹp!
Cốc Nhược Vũ đang suy nghĩ Phượng Hiênđã dạy nhi tử cái gì, thì thấy Phượng Hiên cười mỉm nói với Tiểu CốcLượng: ” Ta là cha con, gọi cha nào!” Nghe hắn nói như thế, Cốc Nhược Vũ mới kịp phản ứng, muốn ôm nhi tử muốn chạy, kết quả phát hiện mình vẫnbị hai tay của Phượng Hiên ôm quanh, không khỏi đỏ mặt lên, tim đậpnhanh hơn, lúng túng đẩy tay hắn ra, muốn giãy dụa.
Phượng Hiên thấy thế, không chố chấp giữ lại, buông lỏng tay ra. Cốc Nhược Vũ được tự do còn chưa kịp chạy, đãcảm thấy trên tay chợt nhẹ, nhìn xuống, không thấy nhi tử ở trong lòng,nhìn lên, nguyên lai là nhi tử bị Phượng Hiên ôm đi. Chỉ thấy tên họathủy kia đang đưa ngón tay chỉ vào bản thân mình, tiếp tục dạy dỗ tiểuhọa thủy: “Nhi tử ngoan, gọi cha, ta là cha ruột của con!” Thiên hạ nhonhỏ vừa nghe, tay nhỏ bé buông lỏng tóc Phượng Hiên ra, suy xét xem lờihắn nói có thật hay không.
Ngay lập tức, Cốc Nhược Vũ đưa tay muốnđoạt lại nhi tử, mở miệng phủ nhận: ” Nó không phải con của ngươi! Ngươi nhận lầm người!”
Phượng Hiên đâu chịu để nàng cướp đi đứa nhỏ, nâng tay cao hơn, Cốc Nhược Vũ vừa nhảy vừa với, chỉ là với khôngtới. Bé con đang ở đây, mẫu thân có muốn chạy cũng không chạy được,người nào đó trộm mà nghĩ.
” Nếu nàng tên là Cốc Nhược Vũ thì…, nó chính là nhi tử của ta!”
” . . . . . .” Nghĩ đến hành động vừarồi không cẩn thận thừa nhận tên mình, Cốc Nhược Vũ vô cùng ảo não. Sợnhi tử bị cướp đi, mẫu tử không bao giờ được gặp lại nữa, trong nhấtthời không biết phải đáp lại ra sao, nhưng thấy nhi tử ở trong tay đốiphương, trong lòng vô cùng sốt ruột, rất bối rối, nàng lập tức nói bừađể phủ định lại: ” Đúng vậy! Nhưng không phải Cốc là Đạo Cốc, Nhượctrong Nhược Thục, Vũ trong Hạ Vũ! Ta cũng không phải là người Vân Châunam lăng, chưa bao giờ gặp ngươi tại khách sạn tửu lầu Tứ Quý ở Ti Đô,cũng không cầm lấy bọc đồ của ngươi, càng không có đem ngọc bội ngươilưu lại đưa cho Lượng nhi!” Ào ào nói xong, một trận yên lặng bao trùmxung quanh, Cốc Nhược Vũ nhìn Phượng Hiên cười mà không nói, chỉ nhìnmình chằm chằm, lúc này mới kịp phản ứng nàng đã phạm phải chuyện nguxuẩn gì.
Cốc Nhược Vũ vừa hối hận lại vừa xấu hổ, trời ạ! Mình nói những thứ gì a! Rõ ràng là giấu đầu hở đuôi, nàng làmsao có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như thế a?!
Những lời này vừa nói ra khỏi miệng,đừng nói đến Phượng Hiên, mà ngay cả tiểu oa nhi chỉ mới hơn hai tuổikia cũng hiểu rõ sự thật. Đầu nhỏ cúi thấp, đánh giá đem Phượng Hiênđang ôm nó trên không trung, đá chân hai cái, ý bảo đem nó đặt xuống.
Phượng Hiên để bé nhìn thẳng vào mình,lại dỗ nó gọi cha. Tiểu oa nhi nhìn kỹ diện mạo của Phượng Hiên, sau đóquay đầu nói với Cốc Nhược Vũ một câu: ” Mẹ, mẹ gạt con, cha không cósăn chắc như đại thúc đốn củi cùng đại thúc thị vệ !”
Cốc Nhược Vũ không nói gì nhìn trời,nàng thật sự có loại dự cảm không tốt, con trai của nàng chỉ sợ khôngphân biệt được cái gì gọi là xấu đẹp! Mà Phượng Hiên lại vô cùng buồnbực, đại thúc đốn củi cùng đại thúc thị vệ là ai? Trên đời này lại cóngười đẹp hơn mình sao? Hơn nữa nhi tử trông có vẻ vô cùng coi trọng bọn họ. Lúc này tiểu ác ma trong lòng nhớ kỹ, phải điều tra kỹ hai ngườinày là ai, cùng nương tử thân ái của hắn có quan hệ gì!
Sau khi phát biểu hết bất mãn của mình,Tiểu Cốc Lượng lại nhìn về phía Phượng Hiên. Dù sao cũng là máu mủ tìnhthâm, nếu là cha ruột của mình, cho dù khuông mặt của cha này không đẹpgiống như trong tưởng tượng, nhưng làm nhi tử không được chê cha xấu, có cha vẫn thấy hài lòng hơn, ngay tức khắc, khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểuoa nhi nở nụ cười sáng lạn, non nớt kêu một tiếng “Cha!” , hai tay vâyquanh cổ Phượng Hiên, khuôn mặt nhỏ nhắn còn chà chả trên mặt PhượngHiên.
Nghe thấy con gọi chính mình là cha,Phượng Hiên cảm động khi được bé ôm, cũng quay lại ôm lấy thân hình nhonhỏ của con, trong lòng hắn có loại cảm giác rất kỳ quái, lại nhìn CốcNhược Vũ ở bên cạnh, hắn mới biết đó là một loại cảm giác thỏa mãn cùnghạnh phúc. Lúc này, trên khuông mặt tuyệt mỹ kia lại nở một nụ cười vôcùng ngu xuẩn, mà Cốc Nhược Vũ lần đầu nhìn thấy loại cười ngu xuẩn nàynên ngay lập tức há hốc mồm!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Cung gia và Phượng gia
- Chương 2: Huynh trưởng dong dài
- Chương 3: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
- Chương 4: Tam hỉ lâm môn
- Chương 5: Tất cả đều là kế hoạch
- Chương 6: Hỉ duyên sơ phùng
- Chương 7: Trẻ con bị sủng
- Chương 8: Việc không tình nguyện
- Chương 9: Điên cuồng
- Chương 10: Huynh Muội hài hước
- Chương 11: Hình bộ thị lang
- Chương 12: Tin tức ngoài ý muốn
- Chương 13: Tính toán chính xác
- Chương 14: Chủ nhân chân chính
- Chương 15: Em rể vừa ý
- Chương 16: Biện pháp hủy hôn
- Chương 17: Lòng dạ độc ác
- Chương 18: Cô gái ngạo mạn
- Chương 19: Đường phố phía nam ở Thái Đô
- Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân
- Chương 21: Trẻ hư bị đau
- Chương 22: Mang oa nhi về nhà
- Chương 23: Thị vệ bị hoảng sợ
- Chương 24: Thị vệ không may
- Chương 25: Trừng phạt khác loại
- Chương 26: Gặp trước khi đính hôn
- Chương 27: Khách không mời mà đến
- Chương 28: Bị người trêu đùa
- Chương 29: “Trộm” cùng tiểu oa nhi
- Chương 30: Đêm đổi ngọc bội
- Chương 31: Nghi thức đính hôn
- Chương 32: Hối hôn
- Chương 33: Đính hôn vui đùa
- Chương 34: Bé con về nhà
- Chương 35: Tiếc biệt ly
- Chương 36: Thời cuộc thay đổi
- Chương 37: Nam lăng Cốc gia
- Chương 38: Cầu hôn
- Chương 39: Lựa chọn bức hoạ để kết hôn
- Chương 40: Quyết định sai lầm
- Chương 41: Việc hôn nhân không mỹ mãn
- Chương 42: Việc trong tộc
- Chương 43: Xuân dược
- Chương 44: Âm mưu quỷ kế
- Chương 45: Tâm mang ý xấu
- Chương 46: Gặp lại ở Ti đô
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51: Thất bại trong gang tấc
- Chương 52: Tin dữ đến
- Chương 53: Ba kiếp ập xuống
- Chương 54: Họa vô đơn chí
- Chương 55: Sinh mệnh ngoài ý muốn
- Chương 56: Yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 57: Sở thích đoạn tụ
- Chương 58: Gặp lại ở Lệ Đô nồi tiếp duyên, thiếu niên bé gái, chỉ là duyên mỏng
- Chương 59: Bỏ trốn mất dạng
- Chương 60: Kẻ trộm nửa đêm
- Chương 61: Nhận ra nhau ở bên hồ
- Chương 62: Cha con họa thủy
- Chương 63: Khó lòng giãi bày
- Chương 64: Giả bộ bệnh lừa thành thân
- Chương 65: Động phòng hoa chúc
- Chương 66: Cuộc sống bình thường sau khi thành thân
- Chương 67: Chuyện tốt cùng chuyện xấu
- Chương 68: Ý tại ngôn ngoại
- Chương 69: Đoán trước tai hoạ ngầm
- Chương 70: Khởi hành đi về phía tây
- Chương 71: Dọc đường vui vẻ
- Chương 72: Máu nhuộm Kỳ Sơn
- Chương 73: Ân nhân ba lần cứu giúp
- Chương 74: Trong họa lại có phúc
- Chương 75: Tình cảm ấm áp
- Chương 76: Cốc gia ở Tây Lỗ
- Chương 77: Con rể kém chất lượng
- Chương 78: Bé con lắm miệng
- Chương 79: Cha mẹ cùng Tiên ca ca
- Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu
- Chương 81: Quan phục nguyên chức
- Chương 82: Thân phận thật sự
- Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc
- Chương 84: Tin mừng mang thai
- Chương 85: Tiểu thí ngưu đao
- Chương 86: Con báo mẫu thù
- Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia
- Chương 88: Ban ngày gặp”Quỷ”
- Chương 89: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 90: Đại náo tửu lâu
- Chương 91: Đại lao Hình bộ
- Chương 92: Kết cục của cha vợ
- Chương 93: Tin dữ giáng xuống
- Chương 94: Thảm sự không ngừng
- Chương 95: Kế hoạch ám sát
- Chương 96: Thả hổ về rừng
- Chương 97: Địa lao Phượng phủ
- Chương 98: Ác giả ác báo
- Chương 99: Ý định của lễ cưới
- Chương 100: Sóng lại lên
- Chương 101: Nói gà thành vịt
- Chương 102: Lời nói dối
- Chương 103: Mưa gió sắp đến
- Chương 104: Trong thọ yến
- Chương 105: Kháng chỉ bất tuân
- Chương 106: Cũng chính là bằng hữu
- Chương 107: Kiếp nạn theo quẻ bói
- Chương 108: Không nói gì mà từ biệt
- Chương 109: Pháp trường kinh biến
- Chương 110: Một mình cướp pháp trường
- Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya
- Chương 112: Bảy nước chiến loạn
- Chương 113: Xuống núi đi xa
- Chương 114: Phượng trọng nam chết
- Chương 115: Mạng phú quý vương phi
- Chương 116: Ngoại truyện: Câu chuyện về tiểu tiểu ác ma