Chiến Thần Hắc Ám - Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
Chương trước- Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
- Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
- Chương 3: Có khách góp vui
- Chương 4: Dạy dỗ một chút
- Chương 5: Bất ngờ
- Chương 6: Vô Cảm
- Chương 7: Tự đào mồ CHÔN MÌNH
- Chương 8: Mua cho vui
- Chương 9: Đừng đi
- Chương 10: Vườn bách thú
- Chương 11: Gây trở ngại
- Chương 12: Đánh cuộc
- Chương 13: Nước bẩn
- Chương 14: Thiên Sứ
- Chương 15: Nhà của tôi
- Chương 16: Tuyên bố danh sách
- Chương 17: Thu hoạch
- Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
- Chương 19: Chỉ muốn cưới em
- Chương 20: Chờ lệnh
- Chương 21: Không đồng ý
- Chương 22: Quá đột ngột
- Chương 23: Thật kỳ lạ
- Chương 24: Cạn chai
- Chương 25: Ông đây bắn chết gã!
- Chương 26: Hôm nay là ngày gì?
- Chương 27: Cút!
- Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
- Chương 29: Cẩn Mai
- Chương 30: Tặng cho mấy người
- Chương 31: Ba đến đón con đây
- Chương 32: Kích động
- Chương 33: Kỳ Hạ Huy
- Chương 34: Tổ sư gia
- Chương 35: Ngài võ si
- Chương 36: Tôi quen rồi
- Chương 37: Sổ đen!
- Chương 38: Nợ tiền không trả!
- Chương 39: Đập!
- Chương 40: Tinh thần chịu đả kích!
- Chương 41: Phản bội!
- Chương 42: Ăn miếng trả miếng
- Chương 43: Năng lực có vấn đề
- Chương 44: Cố lên
- Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
- Chương 46: Chỉ trỏ
- Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 48: Khoảng trống
- Chương 49: Thiên thần
- Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
- Chương 51: Tai ương ngập đầu
- Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
- Chương 53: Chịu đòn nhận tội
- Chương 54: Bưng trà rót nước
- Chương 55: Thế giới động vật
- Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
- Chương 57: Ly hôn
- Chương 58: Gây hoạ
- Chương 59: Mạng người quan trọng
- Chương 60: Bạo hành y tế
- Chương 61: Châm phạt
- Chương 62: Dây cà ra dây muống
- Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
- Chương 64: Cá chết lưới rách
- Chương 65: Lưu An
- Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
- Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
- Chương 68: Gieo gió gặt bão
- Chương 69: Ngủ chung
- Chương 70: Câu chuyện của ba
- Chương 71: Người đại diện pháp lý
- Chương 72: Quỳ gối trước cửa
- Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
- Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
- Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 76: Vui quá hoá buồn
- Chương 77: Rượu vào lời ra
- Chương 78: Người tổng phụ trách
- Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
- Chương 80: Lòng lang dạ sói
- Chương 81: Tự tìm đường chết
- Chương 82: Hạ thủ lưu tình
- Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
- Chương 84: Cho một con đường sống
- Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
- Chương 86: Nhà tài trợ
- Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
- Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
- Chương 89: Không lấy được một đồng nào
- Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
- Chương 91: Về nhà mẹ
- Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
- Chương 93: Dùng giấy như dao
- Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- Chương 95: Quân đội đàn áp
- Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
- Chương 97: Thiên la địa võng
- Chương 98: Liên tục gặp nạn
- Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
- Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
- Chương 101: Môi hở răng lạnh
- Chương 102: Lấy oán báo ơn
- Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
- Chương 104: Lấy công chuộc tội
- Chương 105: Mượn gió bẻ măng
- Chương 106: Thời gian quý báu
- Chương 107: Mười vạn hàng không
- Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
- Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
- Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
- Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
- Chương 112: Không đến lượt em
- Chương 113: Dùng tay vớt
- Chương 114: Trái tim thiếu nữ
- Chương 115: Tìm được anh rồi
- Chương 116: Người quen cũ
- Chương 117: Nhào vào trong ngực
- Chương 118: Khách hàng cao cấp
- Chương 119: Nhớ tôi không?
- Chương 120: Có được vinh dự này không
- Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
- Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
- Chương 123: Gần ngay trước mắt
- Chương 124: Không phải con ruột
- Chương 125: Kẻ ác tố cáo
- Chương 126: Hạng mục xây dựng
- Chương 127: Chủ nhân thật giả
- Chương 128: Phạm phải ba tội
- Chương 129: Vợ phản bội
- Chương 130: Thu mua với ý đồ Xấu
- Chương 131: Lấy lùi làm tiến
- Chương 132: Tôi muốn tự thú
- Chương 133: Chân tướng rõ ràng
- Chương 134: Thu mua Long Đằng
- Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
- Chương 136: Ngài Thương Si
- Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
- Chương 138: Giấy không gói được lửa
- Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
- Chương 140: Ba việc quan trọng
- Chương 141: Thân phận được phơi bày
- Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
- Chương 143: Ông là một người ba tốt
- Chương 144: Lúng túng
- Chương 145: Bắt Cóc
- Chương 146: Cô không phải cô ấy
- Chương 147: Bắt nhầm người
- Chương 148: Bên thứ ba
- Chương 149: Ban chết
- Chương 150: Ai dám cản tôi
- Chương 151: Chụp lén
- Chương 152: Hủy dung
- Chương 153: Bỏ qua cơ hội
- Chương 154: Một món quà lớn
- Chương 155: Bọ ngựa đá xe
- Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
- Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
- Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
- Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
- Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
- Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
- Chương 162: Học trò của nhạc si
- Chương 163: Chim sợ cành cong
- Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
- Chương 165: Tôn Minh Đào
- Chương 166: Hai lựa chọn
- Chương 167: Như thấy người thật
- Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
- Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
- Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
- Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
- Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
- Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
- Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
- Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
- Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
- Chương 177: Giết gà dọa khỉ
- Chương 178: Chiếm làm của mình
- Chương 179: Lỡ thích anh rể
- Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
- Chương 181: Lần đầu hẹn hò
- Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
- Chương 183: Sự chèn ép của học thức
- Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
- Chương 185: Cưỡng đoạt
- Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
- Chương 188: Mưu kế của phụ nữ
- Chương 189: Giống như thần chết
- Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức"
- Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
- Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
- Chương 193: Tiểu Như biến mất
- Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
- Chương 195: Đội quân hùng hậu
- Chương 196: Người dơi
- Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
- Chương 198: Vị khách không mời
- Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
- Chương 200: Ai là hung thủ?
- Chương 201: Ngài ấy
- Chương 202: Có vấn đề
- Chương 203: Đổi cho tôi
- Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
- Chương 205: Tay đấm chân đá
- Chương 206: Bóng hình người thương
- Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
- Chương 208: Huyết Lục Tùng
- Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
- Chương 210: Mẹ con thành thù
- Chương 211: Ghen
- Chương 212: Rượu này có độc
- Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
- Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
- Chương 215: Hoa hồng có gai
- Chương 216: Con ngoài giá thú
- Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
- Chương 218: Phát tán video
- Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 220: Đối tác hợp tác
- Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị
- Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
- Chương 224: Ném dao đoạt mạng
- Chương 225: Bao đại sư ra tay
- Chương 226: Quan hệ thầy trò
- Chương 227: Rục rịch nổi loạn
- Chương 228: Đứng sau khống chế
- Chương 229: Đá hết
- Chương 230: Ông chủ tòa nhà
- Chương 231: Năm đấu gạo
- Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
- Chương 233: Thiên đường địa ngục
- Chương 234: Kịch vui
- Chương 235: Văn Thành Nam
- Chương 236: Trị tội
- Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
- Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
- Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
- Chương 240: Đêm trước hôn lễ
- Chương 241: Cướp hôn
- Chương 242: Tôi không quan tâm
- Chương 243: Công khai vợ chồng
- Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
- Chương 245: Thịt nát xương tan
- Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
- Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
- Chương 248: Chiến xe tử thần
- Chương 249: Suy tính điều xáu
- Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
- Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
- Chương 252: Do anh ra tay
- Chương 253: Không nể mặt
- Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
- Chương 255: Sát thủ đột nhập
- Chương 256: Không có quyền
- Chương 257: Sát thủ đã đến
- Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
- Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 260: Cúi đầu nhận tội
- Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 262: Đã từng nghe thấy
- Chương 263: Nhà không có giáo dục
- Chương 264: Vua sát thủ
- Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
- Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
- Chương 267: Ba nghìn sát thủ
- Chương 268: Tôi là Lưu An
- Chương 269: Kẻ đáng thương
- Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 271: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 272: Mang hạnh phúc đến cho em
- Chương 273: Kế hoạch cuộc đời
- Chương 274: Không phải bữa tiệc tốt
- Chương 275: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
- Chương 276: Một lưới tóm gọn
- Chương 277: Sự xuất hiện của những đại gia tộc
- Chương 278: Người gây sự
- Chương 279: Đến lượt ông
- Chương 280: Báo ơn như suối tuôn
- Chương 281: Đi gặp ba mẹ chồng
- Chương 282: Mẹ chồng lạnh lùng
- Chương 283: Địa vị gia đình
- Chương 284: Ép buộc li hôn
- Chương 285: Bí mật nhà họ Liễu
- Chương 286: Thanh Thi phủng sát*
- Chương 287: Nghe lệnh của tôi
- Chương 288: Tôi không có nhiều thời gian
- Chương 289: Anh là Võ Sĩ
- Chương 290: Hội trưởng đổi chủ
- Chương 291: Chủ tịch
- Chương 292: Tu hú chiếm tổ
- Chương 293: Quá khứ của người giàu nhất
- Chương 294: Dì của Phi Tuyết đến
- Chương 295: Người dì nguy hiểm
- Chương 296: Mau chóng lớn lên
- Chương 297: Đánh cuộc thắng bại
- Chương 298: Người thắng làm vua
- Chương 299: Xoay chuyển đại cục
- Chương 300: Khách quý của thương hội
- Chương 301: Một con đường sống
- Chương 302: Giết Liễu Nham
- Chương 303: Nguyên lão hai đời
- Chương 304: Lệ Tinh loạn
- Chương 305: Giải trí Nhân Phát
- Chương 306: Tất cả hoang mang
- Chương 307: Chờ đợi (End)
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chiến Thần Hắc Ám
Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
Tôn Du Phong vẫn quỳ gối trong trang viên, mãi đến khi xe của Huỳnh Nhân đi xa rồi mới đứng dậy, quay vào nhà.
Trong tay của ông ta cầm hợp đồng của Tập đoàn Thiều Thị, cho đến giờ phút này ông ta mới lấy lại tinh thần, người thanh niên này có năng lực khổng lồ cỡ nào.
Ông ta hiểu rõ, đây không phải là trong họa có phúc gì mà hoàn toàn là sự tha thứ và ban ơn của Huỳnh Nhân.
“Ba, lúc nãy suýt chút nữa là con đã đi đời rồi, đều là do tên khốn Huỳnh Nhân kia làm hại, ba nhất định phải báo thù giúp con...”
Lúc này, Tôn Tuyết đi tới với khuôn mặt đầy băng gạc, cắn răng nghiến lợi mà nói.
Chát...
Cô ta vừa dứt lời, Tôn Du Phong lập tức cho cô ta một cái bạt tai, thậm chí trong mắt còn sinh ra sát ý.
“Câm miệng cho tao, sau này nếu dám nói xấu cậu Huỳnh dù chỉ một câu thôi thì cút ra khỏi nhà họ Tôn càng sớm càng tốt cho tao.”
Câu nói vừa được thốt ra, Tôn Tuyết lập tức trợn to hai mắt nhìn với vẻ khó mà tin nổi, những người khác của nhà họ Tôn cũng đều đưa mắt nhìn nhau.
Tôn Tuyết là cô con gái mà gia chủ thương yêu nhất đấy, thế mà lại bởi vì nói xấu kẻ thù một câu mà bị bạt tai?
'Bộp' một tiếng, Tôn Du Phong ném hợp đồng của Tập đoàn Thiều Thị lên bàn, nhìn mọi người xung quanh với ánh mắt lạnh lẽo.
“Đáng lẽ hôm nay nhà họ Tôn chúng ta đã bị diệt vong rồi, nhưng may mắn lại tránh được một kiếp, còn được hợp tác với Tập đoàn Thiều Thị nữa, tất cả đều là nhờ sự nhân từ và khoan dung của cậu Huỳnh đấy.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh, Tôn Tuyết đờ người ra ngay tại chỗ.
“Truyền lệnh xuống, rút năm mươi phần trăm cổ phần của tất cả các công ty con ra đưa cho công ty Long Đằng của nhà họ Liễu.”
Tôn Du Phong biết Huỳnh Nhân đến từ nhà họ Lâm nên mới nói vậy.
Ông ta vừa dứt lời, người nhà họ Tôn đều vô cùng sợ hãi.
Năm mươi phần trăm cổ phần của tất cả các công ty con của nhà họ Tôn? Chẳng khác nào đưa một nửa nhà họ Tôn cho nhà họ Lâm luôn rồi.
Hơn nữa, điều này cũng có nghĩa là bọn họ không còn là cổ đông lớn nhất của các công ty con nữa.
Tin tức này nhanh chóng bị Huỳnh Nhân biết được.
“Ông ta đang quy hàng với tôi.”
Huỳnh Nhân đứng ở phía trước chiếc cửa sổ sát đất lớn trên tầng cao nhất của tòa nhà Quốc Tế, cười nhạt mà nói.
“Một nửa cổ phần của tất cả các công ty con của nhà họ Tôn, Tôn Du Phong bỏ vốn lớn phết đấy.”
Mã Bách Điền, người giàu có nhất Minh Châu, đang đứng cung kính ở phía sau mà nói.
“Sau này, nâng đỡ nhà họ Tôn nhiều hơn chút.”
“Vâng.”
Mã Bách Điền biết sếp lớn đang bồi dưỡng thế lực của mình.
Reng reng reng...
Đúng lúc này, điện thoại reo lên.
Huỳnh Nhân nhìn sang, vậy mà lại là cuộc gọi từ Liễu Cảnh Nhiên.
Huỳnh Nhân lập tức nhìn bọn họ, Mã Bách Điền hiểu ý ngay, nhanh chóng đi ra khỏi văn phòng.
Lúc này Huỳnh Nhân mới nhận điện thoại.
“Anh đang ở đâu thế?”
Trong điện thoại, Liễu Cảnh Nhiên hỏi với vẻ cực kỳ sốt ruột.
“Tôi đang ở tòa nhà Quốc Tế.”
“Xuống ngay đi, quay về nhà họ Liễu với tôi một chuyến.”
“Sao thế?”
Huỳnh Nhân hơi kinh ngạc, trước đây chẳng phải nói không đời nào cho mình vào nhà họ Liễu sao, sao bây giờ lại dẫn mình về?
“Hỏi nhiều thế làm gì, mau xuống đi cho tôi.”
Nói xong, Liễu Cảnh Nhiên cúp máy.
Huỳnh Nhân do dự một lát, vẫn đi đến bãi đậu xe ngầm.
Một chiếc Ferrari 488 màu đỏ chót dừng ở trước mặt Huỳnh Nhân, Liễu Cảnh Nhiên đeo kính râm, liếc anh một cái.
“Lên xe.”
“Cô đổi xe rồi à?”
Huỳnh Nhân đánh giá chiếc xe tia chớp đỏ có giá hơn ba bốn tỷ này, kinh ngạc hỏi.
Liễu Cảnh Nhiên nhìn anh với ánh mắt khinh bỉ.
“Anh thì biết cái gì, đây là món quà mà vị hôn phu của tôi mua cho tôi đấy.”
“Vị hôn phu?”
Huỳnh Nhân lập tức nhớ ra, là Văn Duy Thần của nhà họ Văn.
“Đừng ngắm nữa, có ngắm nữa ngắm mãi thì anh cũng không mua nổi loại siêu xe này đâu.”
Liễu Cảnh Nhiên nhắc nhở.
“Với cả, lúc lên xe thì cẩn thận một chút, đừng làm bẩn đệm da của tôi, làm hỏng rồi anh có bồi thường nổi không?”
Huỳnh Nhân không nói gì, ngồi xuống.
Liễu Cảnh Nhiên đạp chân ga, tia chớp đỏ lập tức phóng tới nhà họ Lâm.
Vèo...
Tuy nhiên, chạy được nửa tiếng thì lại có một chiếc tia chớp đỏ đuổi theo từ phía sau với tốc độ cực nhanh.
Liễu Cảnh Nhiên sợ tới mức đánh thẳng tay lái, kết quả kỹ thuật lái xe không tốt, lốp xe bị trượt, suýt nữa thì đâm vào dải cây phân cách ở bên lề đường.
Còn chiếc xe tia chớp đỏ kia cũng dừng ở bên cạnh, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp đang cười giống như hồ ly tinh, mái tóc xoăn sóng to gợi cảm, chẳng qua là ánh mắt mang theo vẻ xem thường.
“Kỹ thuật lái xe không tốt thì đừng có mà đòi lái loại xe thể nào này.”
Lại từ từ giơ ngón giữa lên, nghênh ngang rời đi.
“Không lái nhanh được.”
Liễu Cảnh Nhiên trợn trừng hai mắt, chửi ầm lên.
“Lại còn lái cùng loại xe với tôi nữa.”
Lúc này, Huỳnh Nhân mới nói.
“Thật ra cô không cần phải tức giận như vậy đâu, cô ta lái xe thể thao đã được cải tiến nên tất nhiên là cô không thể so được rồi.”
“Sao anh biết được?”
Liễu Cảnh Nhiên ngờ vực mà hỏi.
Huỳnh Nhân từ tốn nói.
“Tuy xe của cô ta cùng kiểu với xe của cô nhưng mà kết cấu tốt hơn của cô nhiều, tốc độ nhanh hơn cô, cô lấy cái gì mà đọ với người ta được đây?”
Liễu Cảnh Nhiên giật mình nhìn Huỳnh Nhân, không ngờ đồ bỏ đi lại hiểu những thứ này.
Song, câu nói này cũng hoàn toàn chọc giận Liễu Cảnh Nhiên.
Khó khăn lắm mới có một con siêu xe như thế này, Liễu Cảnh Nhiên tự nhiên là dương dương tự đắc, lời nói của Huỳnh Nhân trực tiếp giội một gáo nước lạnh lên cô ta.
“Anh thì biết cái gì, lý luận suông mà thôi.”
Liễu Cảnh Nhiên giận dữ nói.
Huỳnh Nhân không phản bác, chỉ liếc cô ta một cái.
“Xuống xe.”
Liễu Cảnh Nhiên sửng sốt một lát, sau đó càng tức giận hơn.
“Đây là xe của tôi.”
“Ý của tôi là, chẳng phải cô nói muốn lấy lại sĩ diễn sao, tôi vượt mặt cô ta giúp cô.”
Nghe vậy, ánh mắt của Liễu Cảnh Nhiên trở nên kỳ quái.
“Anh biết lái xe không đấy?”
“Biết một chút.”
Vậy là ánh mắt của Liễu Cảnh Nhiên lại quay về vẻ khinh thường như lúc trước. “Tôi được điểm tối đa bài thi thứ hai và thứ ba mà còn không vượt qua được cô ta chứ đừng nói gì là anh.”
“Cứ thử xem.”
Thấy Huỳnh Nhân kiên trì như vậy, Liễu Cảnh Nhiên do dự một lúc, đổi vị trí với Huỳnh Nhân.
Liễu Cảnh Nhiên vẫn không yên lòng mà nói.
“Anh cẩn thận một chút, đây là xe mới của tôi, vị hôn phu của tôi tặng tôi đấy, đâm vào đâu thì anh lấy cái gì để bồi thường đây?”
“Thắt chặt dây an toàn vào.”
Huỳnh Nhân cắt ngang câu nói của cô ta, nhìn chằm chằm về phía trước với ánh mắt vô cùng sắc bén.
“Tại sao phải thắt dây an toàn... á.”
Liễu Cảnh Nhiên còn chưa nói hết câu thì đèn đỏ đã chuyển sang xanh, Huỳnh Nhân đạp chân ga, chiếc xe lập tức hóa thành một tia chớp đỏ lao về phía trước.
Liễu Cảnh Nhiên hét lên một tiếng, thân thể bởi vì lực quán tính mà dính sát vào ghế ngồi, khóe mắt nhìn lướt qua chân ga, lập tức sợ tới mức hồn lìa khỏi xác.
Tốc độ đạt đến 150km/h.
Trên con đường đông nghịt chỉ có một tia chớp màu đỏ rẽ trái quẹo phải, vượt qua hết chiếc xe này đến chiếc xe khác, khiến những chiếc xe hai bên đường đều phải né tránh.
“Sắp đâm rồi... Sắp đâm vào rồi...”
“Aaaa...”
Liễu Cảnh Nhiên ngồi trên ghế lái phụ, sợ hãi kêu lên liên tục. Người được trải nghiệm cái gì gọi là 'Tốc độ bàn thờ' nhiều lần như Huỳnh Nhân thì lại mang vẻ mặt bình tĩnh.
Không lâu sau thì nhìn thấy chiếc Ferrari cùng kiểu dáng kia, đồng thời vượt qua nó.
Trong giây phút vượt qua, Huỳnh Nhân đánh mắt sang, nhìn cô ta với ánh mắt bình thản.
Thời gian dường như dừng lại tại khoảnh khắc này, cô gái tóc xoăn sóng trong xe nhìn Huỳnh Nhân với ánh mắt vô cùng khiếp sợ.
Bởi vì quá khiếp sợ nên thậm chí cô ta còn không chú ý tới đèn đỏ ở phía trước, suýt nữa thì phóng qua.
Kinh ngạc nhìn theo Huỳnh Nhân lái xe đi xa, cô gái tóc xoăn sóng đột nhiên nở nụ cười quyến rũ.
“Thú vị, thật thú vị... Người có thể vượt mặt xe của tôi ít khi gặp được, chúng ta sẽ còn gặp lại.”
...
Chiếc xe vững vàng chạy tới nhà họ Lâm với tốc độ đều đều.
Liễu Cảnh Nhiên ngồi ở ghế lái phụ, tóc tai bù xù, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, thậm chí dạ dày còn cuộn trào lên mấy lần, muốn ói ra.
“Này.”
Huỳnh Nhân đưa cho cô ta một chai nước.
Thấy được ý tốt của Huỳnh Nhân, Liễu Cảnh Nhiên cảm thấy toàn thân rất gượng gạo, nhưng vẫn lạnh lùng hừ một tiếng, nhận lấy rồi tu ừng ực.
Tu hết sạch một chai nước khoáng xong, Liễu Cảnh Nhiên mới thoải mái hơn một chút, ánh mắt nhìn về phía Huỳnh Nhân vô cùng sốc.
“Sao kỹ thuật lái xe của anh lại tốt thế được?”
Kỹ thuật lái xe vừa rồi cũng thừa đủ để tham gia giải đấu chuyên nghiệp.
“May mắn thôi.”
Huỳnh Nhân cười nói.
“Loại xe thể thao như Ferrari vốn dĩ không thích hợp đi ở trên đường đông, chỉ có những con đường trống trải kia mới là nơi phát huy được tính năng của chúng, tôi có thể vượt mặt cô ta là vì cô ta bị đèn đỏ chặn lại thôi.”
Liễu Cảnh Nhiên không nói lời nào, chỉ quan sát Huỳnh Nhân với ánh mắt kỳ lạ, giống như ngày đầu tiên mới quen biết anh vậy.
Từ trước tới giờ, cô ta luôn cảm thấy Huỳnh Nhân là đồ bỏ đi, thậm chí suy nghĩ này vẫn còn tồn tại trước khi cô ta rời khỏi tòa nhà Quốc Tế, nhưng mà sự kiện đua xe này lại khiến cô ta có chút thay đổi lờ mờ.
Rất nhiều suy nghĩ lóe lên trong đầu cô ta một cái rồi biến mất, cô ta kinh ngạc phát hiện ra có rất nhiều chuyện đã qua đều có bóng dáng của Huỳnh Nhân.
Trùng hợp sao?
Có lẽ ngay cả chính cô ta cũng không chú ý tới, việc Huỳnh Nhân là đồ bỏ đi đã được thêm dấu ngoặc kép.
“Ê.”
Liễu Cảnh Nhiên đột nhiên lên tiếng, nhìn về phía Huỳnh Nhân.
“Trước khi bước vào nhà họ Liễu, tốt nhất là anh nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Nghe vậy, Huỳnh Nhân lập tức sửng sốt.
“Tại sao phải chuẩn bị tâm lý?”
“Ngày mai là lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của ông Trịnh, cháu trai ruột của ông ta là Trịnh Hạo đã chết trên tay anh đấy.”
Vẻ mặt của Liễu Cảnh Nhiên vô cùng nghiêm túc, nói.
“Lần này gọi anh tới nhà họ Liễu là để bàn bạc xem nên giải thích chuyện này như thế nào.”
Trong tay của ông ta cầm hợp đồng của Tập đoàn Thiều Thị, cho đến giờ phút này ông ta mới lấy lại tinh thần, người thanh niên này có năng lực khổng lồ cỡ nào.
Ông ta hiểu rõ, đây không phải là trong họa có phúc gì mà hoàn toàn là sự tha thứ và ban ơn của Huỳnh Nhân.
“Ba, lúc nãy suýt chút nữa là con đã đi đời rồi, đều là do tên khốn Huỳnh Nhân kia làm hại, ba nhất định phải báo thù giúp con...”
Lúc này, Tôn Tuyết đi tới với khuôn mặt đầy băng gạc, cắn răng nghiến lợi mà nói.
Chát...
Cô ta vừa dứt lời, Tôn Du Phong lập tức cho cô ta một cái bạt tai, thậm chí trong mắt còn sinh ra sát ý.
“Câm miệng cho tao, sau này nếu dám nói xấu cậu Huỳnh dù chỉ một câu thôi thì cút ra khỏi nhà họ Tôn càng sớm càng tốt cho tao.”
Câu nói vừa được thốt ra, Tôn Tuyết lập tức trợn to hai mắt nhìn với vẻ khó mà tin nổi, những người khác của nhà họ Tôn cũng đều đưa mắt nhìn nhau.
Tôn Tuyết là cô con gái mà gia chủ thương yêu nhất đấy, thế mà lại bởi vì nói xấu kẻ thù một câu mà bị bạt tai?
'Bộp' một tiếng, Tôn Du Phong ném hợp đồng của Tập đoàn Thiều Thị lên bàn, nhìn mọi người xung quanh với ánh mắt lạnh lẽo.
“Đáng lẽ hôm nay nhà họ Tôn chúng ta đã bị diệt vong rồi, nhưng may mắn lại tránh được một kiếp, còn được hợp tác với Tập đoàn Thiều Thị nữa, tất cả đều là nhờ sự nhân từ và khoan dung của cậu Huỳnh đấy.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh, Tôn Tuyết đờ người ra ngay tại chỗ.
“Truyền lệnh xuống, rút năm mươi phần trăm cổ phần của tất cả các công ty con ra đưa cho công ty Long Đằng của nhà họ Liễu.”
Tôn Du Phong biết Huỳnh Nhân đến từ nhà họ Lâm nên mới nói vậy.
Ông ta vừa dứt lời, người nhà họ Tôn đều vô cùng sợ hãi.
Năm mươi phần trăm cổ phần của tất cả các công ty con của nhà họ Tôn? Chẳng khác nào đưa một nửa nhà họ Tôn cho nhà họ Lâm luôn rồi.
Hơn nữa, điều này cũng có nghĩa là bọn họ không còn là cổ đông lớn nhất của các công ty con nữa.
Tin tức này nhanh chóng bị Huỳnh Nhân biết được.
“Ông ta đang quy hàng với tôi.”
Huỳnh Nhân đứng ở phía trước chiếc cửa sổ sát đất lớn trên tầng cao nhất của tòa nhà Quốc Tế, cười nhạt mà nói.
“Một nửa cổ phần của tất cả các công ty con của nhà họ Tôn, Tôn Du Phong bỏ vốn lớn phết đấy.”
Mã Bách Điền, người giàu có nhất Minh Châu, đang đứng cung kính ở phía sau mà nói.
“Sau này, nâng đỡ nhà họ Tôn nhiều hơn chút.”
“Vâng.”
Mã Bách Điền biết sếp lớn đang bồi dưỡng thế lực của mình.
Reng reng reng...
Đúng lúc này, điện thoại reo lên.
Huỳnh Nhân nhìn sang, vậy mà lại là cuộc gọi từ Liễu Cảnh Nhiên.
Huỳnh Nhân lập tức nhìn bọn họ, Mã Bách Điền hiểu ý ngay, nhanh chóng đi ra khỏi văn phòng.
Lúc này Huỳnh Nhân mới nhận điện thoại.
“Anh đang ở đâu thế?”
Trong điện thoại, Liễu Cảnh Nhiên hỏi với vẻ cực kỳ sốt ruột.
“Tôi đang ở tòa nhà Quốc Tế.”
“Xuống ngay đi, quay về nhà họ Liễu với tôi một chuyến.”
“Sao thế?”
Huỳnh Nhân hơi kinh ngạc, trước đây chẳng phải nói không đời nào cho mình vào nhà họ Liễu sao, sao bây giờ lại dẫn mình về?
“Hỏi nhiều thế làm gì, mau xuống đi cho tôi.”
Nói xong, Liễu Cảnh Nhiên cúp máy.
Huỳnh Nhân do dự một lát, vẫn đi đến bãi đậu xe ngầm.
Một chiếc Ferrari 488 màu đỏ chót dừng ở trước mặt Huỳnh Nhân, Liễu Cảnh Nhiên đeo kính râm, liếc anh một cái.
“Lên xe.”
“Cô đổi xe rồi à?”
Huỳnh Nhân đánh giá chiếc xe tia chớp đỏ có giá hơn ba bốn tỷ này, kinh ngạc hỏi.
Liễu Cảnh Nhiên nhìn anh với ánh mắt khinh bỉ.
“Anh thì biết cái gì, đây là món quà mà vị hôn phu của tôi mua cho tôi đấy.”
“Vị hôn phu?”
Huỳnh Nhân lập tức nhớ ra, là Văn Duy Thần của nhà họ Văn.
“Đừng ngắm nữa, có ngắm nữa ngắm mãi thì anh cũng không mua nổi loại siêu xe này đâu.”
Liễu Cảnh Nhiên nhắc nhở.
“Với cả, lúc lên xe thì cẩn thận một chút, đừng làm bẩn đệm da của tôi, làm hỏng rồi anh có bồi thường nổi không?”
Huỳnh Nhân không nói gì, ngồi xuống.
Liễu Cảnh Nhiên đạp chân ga, tia chớp đỏ lập tức phóng tới nhà họ Lâm.
Vèo...
Tuy nhiên, chạy được nửa tiếng thì lại có một chiếc tia chớp đỏ đuổi theo từ phía sau với tốc độ cực nhanh.
Liễu Cảnh Nhiên sợ tới mức đánh thẳng tay lái, kết quả kỹ thuật lái xe không tốt, lốp xe bị trượt, suýt nữa thì đâm vào dải cây phân cách ở bên lề đường.
Còn chiếc xe tia chớp đỏ kia cũng dừng ở bên cạnh, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp đang cười giống như hồ ly tinh, mái tóc xoăn sóng to gợi cảm, chẳng qua là ánh mắt mang theo vẻ xem thường.
“Kỹ thuật lái xe không tốt thì đừng có mà đòi lái loại xe thể nào này.”
Lại từ từ giơ ngón giữa lên, nghênh ngang rời đi.
“Không lái nhanh được.”
Liễu Cảnh Nhiên trợn trừng hai mắt, chửi ầm lên.
“Lại còn lái cùng loại xe với tôi nữa.”
Lúc này, Huỳnh Nhân mới nói.
“Thật ra cô không cần phải tức giận như vậy đâu, cô ta lái xe thể thao đã được cải tiến nên tất nhiên là cô không thể so được rồi.”
“Sao anh biết được?”
Liễu Cảnh Nhiên ngờ vực mà hỏi.
Huỳnh Nhân từ tốn nói.
“Tuy xe của cô ta cùng kiểu với xe của cô nhưng mà kết cấu tốt hơn của cô nhiều, tốc độ nhanh hơn cô, cô lấy cái gì mà đọ với người ta được đây?”
Liễu Cảnh Nhiên giật mình nhìn Huỳnh Nhân, không ngờ đồ bỏ đi lại hiểu những thứ này.
Song, câu nói này cũng hoàn toàn chọc giận Liễu Cảnh Nhiên.
Khó khăn lắm mới có một con siêu xe như thế này, Liễu Cảnh Nhiên tự nhiên là dương dương tự đắc, lời nói của Huỳnh Nhân trực tiếp giội một gáo nước lạnh lên cô ta.
“Anh thì biết cái gì, lý luận suông mà thôi.”
Liễu Cảnh Nhiên giận dữ nói.
Huỳnh Nhân không phản bác, chỉ liếc cô ta một cái.
“Xuống xe.”
Liễu Cảnh Nhiên sửng sốt một lát, sau đó càng tức giận hơn.
“Đây là xe của tôi.”
“Ý của tôi là, chẳng phải cô nói muốn lấy lại sĩ diễn sao, tôi vượt mặt cô ta giúp cô.”
Nghe vậy, ánh mắt của Liễu Cảnh Nhiên trở nên kỳ quái.
“Anh biết lái xe không đấy?”
“Biết một chút.”
Vậy là ánh mắt của Liễu Cảnh Nhiên lại quay về vẻ khinh thường như lúc trước. “Tôi được điểm tối đa bài thi thứ hai và thứ ba mà còn không vượt qua được cô ta chứ đừng nói gì là anh.”
“Cứ thử xem.”
Thấy Huỳnh Nhân kiên trì như vậy, Liễu Cảnh Nhiên do dự một lúc, đổi vị trí với Huỳnh Nhân.
Liễu Cảnh Nhiên vẫn không yên lòng mà nói.
“Anh cẩn thận một chút, đây là xe mới của tôi, vị hôn phu của tôi tặng tôi đấy, đâm vào đâu thì anh lấy cái gì để bồi thường đây?”
“Thắt chặt dây an toàn vào.”
Huỳnh Nhân cắt ngang câu nói của cô ta, nhìn chằm chằm về phía trước với ánh mắt vô cùng sắc bén.
“Tại sao phải thắt dây an toàn... á.”
Liễu Cảnh Nhiên còn chưa nói hết câu thì đèn đỏ đã chuyển sang xanh, Huỳnh Nhân đạp chân ga, chiếc xe lập tức hóa thành một tia chớp đỏ lao về phía trước.
Liễu Cảnh Nhiên hét lên một tiếng, thân thể bởi vì lực quán tính mà dính sát vào ghế ngồi, khóe mắt nhìn lướt qua chân ga, lập tức sợ tới mức hồn lìa khỏi xác.
Tốc độ đạt đến 150km/h.
Trên con đường đông nghịt chỉ có một tia chớp màu đỏ rẽ trái quẹo phải, vượt qua hết chiếc xe này đến chiếc xe khác, khiến những chiếc xe hai bên đường đều phải né tránh.
“Sắp đâm rồi... Sắp đâm vào rồi...”
“Aaaa...”
Liễu Cảnh Nhiên ngồi trên ghế lái phụ, sợ hãi kêu lên liên tục. Người được trải nghiệm cái gì gọi là 'Tốc độ bàn thờ' nhiều lần như Huỳnh Nhân thì lại mang vẻ mặt bình tĩnh.
Không lâu sau thì nhìn thấy chiếc Ferrari cùng kiểu dáng kia, đồng thời vượt qua nó.
Trong giây phút vượt qua, Huỳnh Nhân đánh mắt sang, nhìn cô ta với ánh mắt bình thản.
Thời gian dường như dừng lại tại khoảnh khắc này, cô gái tóc xoăn sóng trong xe nhìn Huỳnh Nhân với ánh mắt vô cùng khiếp sợ.
Bởi vì quá khiếp sợ nên thậm chí cô ta còn không chú ý tới đèn đỏ ở phía trước, suýt nữa thì phóng qua.
Kinh ngạc nhìn theo Huỳnh Nhân lái xe đi xa, cô gái tóc xoăn sóng đột nhiên nở nụ cười quyến rũ.
“Thú vị, thật thú vị... Người có thể vượt mặt xe của tôi ít khi gặp được, chúng ta sẽ còn gặp lại.”
...
Chiếc xe vững vàng chạy tới nhà họ Lâm với tốc độ đều đều.
Liễu Cảnh Nhiên ngồi ở ghế lái phụ, tóc tai bù xù, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, thậm chí dạ dày còn cuộn trào lên mấy lần, muốn ói ra.
“Này.”
Huỳnh Nhân đưa cho cô ta một chai nước.
Thấy được ý tốt của Huỳnh Nhân, Liễu Cảnh Nhiên cảm thấy toàn thân rất gượng gạo, nhưng vẫn lạnh lùng hừ một tiếng, nhận lấy rồi tu ừng ực.
Tu hết sạch một chai nước khoáng xong, Liễu Cảnh Nhiên mới thoải mái hơn một chút, ánh mắt nhìn về phía Huỳnh Nhân vô cùng sốc.
“Sao kỹ thuật lái xe của anh lại tốt thế được?”
Kỹ thuật lái xe vừa rồi cũng thừa đủ để tham gia giải đấu chuyên nghiệp.
“May mắn thôi.”
Huỳnh Nhân cười nói.
“Loại xe thể thao như Ferrari vốn dĩ không thích hợp đi ở trên đường đông, chỉ có những con đường trống trải kia mới là nơi phát huy được tính năng của chúng, tôi có thể vượt mặt cô ta là vì cô ta bị đèn đỏ chặn lại thôi.”
Liễu Cảnh Nhiên không nói lời nào, chỉ quan sát Huỳnh Nhân với ánh mắt kỳ lạ, giống như ngày đầu tiên mới quen biết anh vậy.
Từ trước tới giờ, cô ta luôn cảm thấy Huỳnh Nhân là đồ bỏ đi, thậm chí suy nghĩ này vẫn còn tồn tại trước khi cô ta rời khỏi tòa nhà Quốc Tế, nhưng mà sự kiện đua xe này lại khiến cô ta có chút thay đổi lờ mờ.
Rất nhiều suy nghĩ lóe lên trong đầu cô ta một cái rồi biến mất, cô ta kinh ngạc phát hiện ra có rất nhiều chuyện đã qua đều có bóng dáng của Huỳnh Nhân.
Trùng hợp sao?
Có lẽ ngay cả chính cô ta cũng không chú ý tới, việc Huỳnh Nhân là đồ bỏ đi đã được thêm dấu ngoặc kép.
“Ê.”
Liễu Cảnh Nhiên đột nhiên lên tiếng, nhìn về phía Huỳnh Nhân.
“Trước khi bước vào nhà họ Liễu, tốt nhất là anh nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Nghe vậy, Huỳnh Nhân lập tức sửng sốt.
“Tại sao phải chuẩn bị tâm lý?”
“Ngày mai là lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của ông Trịnh, cháu trai ruột của ông ta là Trịnh Hạo đã chết trên tay anh đấy.”
Vẻ mặt của Liễu Cảnh Nhiên vô cùng nghiêm túc, nói.
“Lần này gọi anh tới nhà họ Liễu là để bàn bạc xem nên giải thích chuyện này như thế nào.”
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
- Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
- Chương 3: Có khách góp vui
- Chương 4: Dạy dỗ một chút
- Chương 5: Bất ngờ
- Chương 6: Vô Cảm
- Chương 7: Tự đào mồ CHÔN MÌNH
- Chương 8: Mua cho vui
- Chương 9: Đừng đi
- Chương 10: Vườn bách thú
- Chương 11: Gây trở ngại
- Chương 12: Đánh cuộc
- Chương 13: Nước bẩn
- Chương 14: Thiên Sứ
- Chương 15: Nhà của tôi
- Chương 16: Tuyên bố danh sách
- Chương 17: Thu hoạch
- Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
- Chương 19: Chỉ muốn cưới em
- Chương 20: Chờ lệnh
- Chương 21: Không đồng ý
- Chương 22: Quá đột ngột
- Chương 23: Thật kỳ lạ
- Chương 24: Cạn chai
- Chương 25: Ông đây bắn chết gã!
- Chương 26: Hôm nay là ngày gì?
- Chương 27: Cút!
- Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
- Chương 29: Cẩn Mai
- Chương 30: Tặng cho mấy người
- Chương 31: Ba đến đón con đây
- Chương 32: Kích động
- Chương 33: Kỳ Hạ Huy
- Chương 34: Tổ sư gia
- Chương 35: Ngài võ si
- Chương 36: Tôi quen rồi
- Chương 37: Sổ đen!
- Chương 38: Nợ tiền không trả!
- Chương 39: Đập!
- Chương 40: Tinh thần chịu đả kích!
- Chương 41: Phản bội!
- Chương 42: Ăn miếng trả miếng
- Chương 43: Năng lực có vấn đề
- Chương 44: Cố lên
- Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
- Chương 46: Chỉ trỏ
- Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 48: Khoảng trống
- Chương 49: Thiên thần
- Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
- Chương 51: Tai ương ngập đầu
- Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
- Chương 53: Chịu đòn nhận tội
- Chương 54: Bưng trà rót nước
- Chương 55: Thế giới động vật
- Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
- Chương 57: Ly hôn
- Chương 58: Gây hoạ
- Chương 59: Mạng người quan trọng
- Chương 60: Bạo hành y tế
- Chương 61: Châm phạt
- Chương 62: Dây cà ra dây muống
- Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
- Chương 64: Cá chết lưới rách
- Chương 65: Lưu An
- Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
- Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
- Chương 68: Gieo gió gặt bão
- Chương 69: Ngủ chung
- Chương 70: Câu chuyện của ba
- Chương 71: Người đại diện pháp lý
- Chương 72: Quỳ gối trước cửa
- Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
- Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
- Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 76: Vui quá hoá buồn
- Chương 77: Rượu vào lời ra
- Chương 78: Người tổng phụ trách
- Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
- Chương 80: Lòng lang dạ sói
- Chương 81: Tự tìm đường chết
- Chương 82: Hạ thủ lưu tình
- Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
- Chương 84: Cho một con đường sống
- Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
- Chương 86: Nhà tài trợ
- Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
- Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
- Chương 89: Không lấy được một đồng nào
- Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
- Chương 91: Về nhà mẹ
- Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
- Chương 93: Dùng giấy như dao
- Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- Chương 95: Quân đội đàn áp
- Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
- Chương 97: Thiên la địa võng
- Chương 98: Liên tục gặp nạn
- Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
- Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
- Chương 101: Môi hở răng lạnh
- Chương 102: Lấy oán báo ơn
- Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
- Chương 104: Lấy công chuộc tội
- Chương 105: Mượn gió bẻ măng
- Chương 106: Thời gian quý báu
- Chương 107: Mười vạn hàng không
- Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
- Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
- Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
- Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
- Chương 112: Không đến lượt em
- Chương 113: Dùng tay vớt
- Chương 114: Trái tim thiếu nữ
- Chương 115: Tìm được anh rồi
- Chương 116: Người quen cũ
- Chương 117: Nhào vào trong ngực
- Chương 118: Khách hàng cao cấp
- Chương 119: Nhớ tôi không?
- Chương 120: Có được vinh dự này không
- Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
- Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
- Chương 123: Gần ngay trước mắt
- Chương 124: Không phải con ruột
- Chương 125: Kẻ ác tố cáo
- Chương 126: Hạng mục xây dựng
- Chương 127: Chủ nhân thật giả
- Chương 128: Phạm phải ba tội
- Chương 129: Vợ phản bội
- Chương 130: Thu mua với ý đồ Xấu
- Chương 131: Lấy lùi làm tiến
- Chương 132: Tôi muốn tự thú
- Chương 133: Chân tướng rõ ràng
- Chương 134: Thu mua Long Đằng
- Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
- Chương 136: Ngài Thương Si
- Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
- Chương 138: Giấy không gói được lửa
- Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
- Chương 140: Ba việc quan trọng
- Chương 141: Thân phận được phơi bày
- Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
- Chương 143: Ông là một người ba tốt
- Chương 144: Lúng túng
- Chương 145: Bắt Cóc
- Chương 146: Cô không phải cô ấy
- Chương 147: Bắt nhầm người
- Chương 148: Bên thứ ba
- Chương 149: Ban chết
- Chương 150: Ai dám cản tôi
- Chương 151: Chụp lén
- Chương 152: Hủy dung
- Chương 153: Bỏ qua cơ hội
- Chương 154: Một món quà lớn
- Chương 155: Bọ ngựa đá xe
- Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
- Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
- Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
- Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
- Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
- Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
- Chương 162: Học trò của nhạc si
- Chương 163: Chim sợ cành cong
- Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
- Chương 165: Tôn Minh Đào
- Chương 166: Hai lựa chọn
- Chương 167: Như thấy người thật
- Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
- Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
- Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
- Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
- Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
- Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
- Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
- Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
- Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
- Chương 177: Giết gà dọa khỉ
- Chương 178: Chiếm làm của mình
- Chương 179: Lỡ thích anh rể
- Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
- Chương 181: Lần đầu hẹn hò
- Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
- Chương 183: Sự chèn ép của học thức
- Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
- Chương 185: Cưỡng đoạt
- Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
- Chương 188: Mưu kế của phụ nữ
- Chương 189: Giống như thần chết
- Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức"
- Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
- Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
- Chương 193: Tiểu Như biến mất
- Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
- Chương 195: Đội quân hùng hậu
- Chương 196: Người dơi
- Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
- Chương 198: Vị khách không mời
- Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
- Chương 200: Ai là hung thủ?
- Chương 201: Ngài ấy
- Chương 202: Có vấn đề
- Chương 203: Đổi cho tôi
- Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
- Chương 205: Tay đấm chân đá
- Chương 206: Bóng hình người thương
- Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
- Chương 208: Huyết Lục Tùng
- Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
- Chương 210: Mẹ con thành thù
- Chương 211: Ghen
- Chương 212: Rượu này có độc
- Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
- Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
- Chương 215: Hoa hồng có gai
- Chương 216: Con ngoài giá thú
- Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
- Chương 218: Phát tán video
- Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 220: Đối tác hợp tác
- Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị
- Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
- Chương 224: Ném dao đoạt mạng
- Chương 225: Bao đại sư ra tay
- Chương 226: Quan hệ thầy trò
- Chương 227: Rục rịch nổi loạn
- Chương 228: Đứng sau khống chế
- Chương 229: Đá hết
- Chương 230: Ông chủ tòa nhà
- Chương 231: Năm đấu gạo
- Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
- Chương 233: Thiên đường địa ngục
- Chương 234: Kịch vui
- Chương 235: Văn Thành Nam
- Chương 236: Trị tội
- Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
- Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
- Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
- Chương 240: Đêm trước hôn lễ
- Chương 241: Cướp hôn
- Chương 242: Tôi không quan tâm
- Chương 243: Công khai vợ chồng
- Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
- Chương 245: Thịt nát xương tan
- Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
- Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
- Chương 248: Chiến xe tử thần
- Chương 249: Suy tính điều xáu
- Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
- Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
- Chương 252: Do anh ra tay
- Chương 253: Không nể mặt
- Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
- Chương 255: Sát thủ đột nhập
- Chương 256: Không có quyền
- Chương 257: Sát thủ đã đến
- Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
- Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 260: Cúi đầu nhận tội
- Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 262: Đã từng nghe thấy
- Chương 263: Nhà không có giáo dục
- Chương 264: Vua sát thủ
- Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
- Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
- Chương 267: Ba nghìn sát thủ
- Chương 268: Tôi là Lưu An
- Chương 269: Kẻ đáng thương
- Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 271: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 272: Mang hạnh phúc đến cho em
- Chương 273: Kế hoạch cuộc đời
- Chương 274: Không phải bữa tiệc tốt
- Chương 275: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
- Chương 276: Một lưới tóm gọn
- Chương 277: Sự xuất hiện của những đại gia tộc
- Chương 278: Người gây sự
- Chương 279: Đến lượt ông
- Chương 280: Báo ơn như suối tuôn
- Chương 281: Đi gặp ba mẹ chồng
- Chương 282: Mẹ chồng lạnh lùng
- Chương 283: Địa vị gia đình
- Chương 284: Ép buộc li hôn
- Chương 285: Bí mật nhà họ Liễu
- Chương 286: Thanh Thi phủng sát*
- Chương 287: Nghe lệnh của tôi
- Chương 288: Tôi không có nhiều thời gian
- Chương 289: Anh là Võ Sĩ
- Chương 290: Hội trưởng đổi chủ
- Chương 291: Chủ tịch
- Chương 292: Tu hú chiếm tổ
- Chương 293: Quá khứ của người giàu nhất
- Chương 294: Dì của Phi Tuyết đến
- Chương 295: Người dì nguy hiểm
- Chương 296: Mau chóng lớn lên
- Chương 297: Đánh cuộc thắng bại
- Chương 298: Người thắng làm vua
- Chương 299: Xoay chuyển đại cục
- Chương 300: Khách quý của thương hội
- Chương 301: Một con đường sống
- Chương 302: Giết Liễu Nham
- Chương 303: Nguyên lão hai đời
- Chương 304: Lệ Tinh loạn
- Chương 305: Giải trí Nhân Phát
- Chương 306: Tất cả hoang mang
- Chương 307: Chờ đợi (End)