Chiến Thần Hắc Ám - Chương 298: Người thắng làm vua
Chương trước- Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
- Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
- Chương 3: Có khách góp vui
- Chương 4: Dạy dỗ một chút
- Chương 5: Bất ngờ
- Chương 6: Vô Cảm
- Chương 7: Tự đào mồ CHÔN MÌNH
- Chương 8: Mua cho vui
- Chương 9: Đừng đi
- Chương 10: Vườn bách thú
- Chương 11: Gây trở ngại
- Chương 12: Đánh cuộc
- Chương 13: Nước bẩn
- Chương 14: Thiên Sứ
- Chương 15: Nhà của tôi
- Chương 16: Tuyên bố danh sách
- Chương 17: Thu hoạch
- Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
- Chương 19: Chỉ muốn cưới em
- Chương 20: Chờ lệnh
- Chương 21: Không đồng ý
- Chương 22: Quá đột ngột
- Chương 23: Thật kỳ lạ
- Chương 24: Cạn chai
- Chương 25: Ông đây bắn chết gã!
- Chương 26: Hôm nay là ngày gì?
- Chương 27: Cút!
- Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
- Chương 29: Cẩn Mai
- Chương 30: Tặng cho mấy người
- Chương 31: Ba đến đón con đây
- Chương 32: Kích động
- Chương 33: Kỳ Hạ Huy
- Chương 34: Tổ sư gia
- Chương 35: Ngài võ si
- Chương 36: Tôi quen rồi
- Chương 37: Sổ đen!
- Chương 38: Nợ tiền không trả!
- Chương 39: Đập!
- Chương 40: Tinh thần chịu đả kích!
- Chương 41: Phản bội!
- Chương 42: Ăn miếng trả miếng
- Chương 43: Năng lực có vấn đề
- Chương 44: Cố lên
- Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
- Chương 46: Chỉ trỏ
- Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 48: Khoảng trống
- Chương 49: Thiên thần
- Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
- Chương 51: Tai ương ngập đầu
- Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
- Chương 53: Chịu đòn nhận tội
- Chương 54: Bưng trà rót nước
- Chương 55: Thế giới động vật
- Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
- Chương 57: Ly hôn
- Chương 58: Gây hoạ
- Chương 59: Mạng người quan trọng
- Chương 60: Bạo hành y tế
- Chương 61: Châm phạt
- Chương 62: Dây cà ra dây muống
- Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
- Chương 64: Cá chết lưới rách
- Chương 65: Lưu An
- Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
- Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
- Chương 68: Gieo gió gặt bão
- Chương 69: Ngủ chung
- Chương 70: Câu chuyện của ba
- Chương 71: Người đại diện pháp lý
- Chương 72: Quỳ gối trước cửa
- Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
- Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
- Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 76: Vui quá hoá buồn
- Chương 77: Rượu vào lời ra
- Chương 78: Người tổng phụ trách
- Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
- Chương 80: Lòng lang dạ sói
- Chương 81: Tự tìm đường chết
- Chương 82: Hạ thủ lưu tình
- Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
- Chương 84: Cho một con đường sống
- Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
- Chương 86: Nhà tài trợ
- Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
- Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
- Chương 89: Không lấy được một đồng nào
- Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
- Chương 91: Về nhà mẹ
- Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
- Chương 93: Dùng giấy như dao
- Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- Chương 95: Quân đội đàn áp
- Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
- Chương 97: Thiên la địa võng
- Chương 98: Liên tục gặp nạn
- Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
- Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
- Chương 101: Môi hở răng lạnh
- Chương 102: Lấy oán báo ơn
- Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
- Chương 104: Lấy công chuộc tội
- Chương 105: Mượn gió bẻ măng
- Chương 106: Thời gian quý báu
- Chương 107: Mười vạn hàng không
- Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
- Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
- Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
- Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
- Chương 112: Không đến lượt em
- Chương 113: Dùng tay vớt
- Chương 114: Trái tim thiếu nữ
- Chương 115: Tìm được anh rồi
- Chương 116: Người quen cũ
- Chương 117: Nhào vào trong ngực
- Chương 118: Khách hàng cao cấp
- Chương 119: Nhớ tôi không?
- Chương 120: Có được vinh dự này không
- Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
- Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
- Chương 123: Gần ngay trước mắt
- Chương 124: Không phải con ruột
- Chương 125: Kẻ ác tố cáo
- Chương 126: Hạng mục xây dựng
- Chương 127: Chủ nhân thật giả
- Chương 128: Phạm phải ba tội
- Chương 129: Vợ phản bội
- Chương 130: Thu mua với ý đồ Xấu
- Chương 131: Lấy lùi làm tiến
- Chương 132: Tôi muốn tự thú
- Chương 133: Chân tướng rõ ràng
- Chương 134: Thu mua Long Đằng
- Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
- Chương 136: Ngài Thương Si
- Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
- Chương 138: Giấy không gói được lửa
- Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
- Chương 140: Ba việc quan trọng
- Chương 141: Thân phận được phơi bày
- Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
- Chương 143: Ông là một người ba tốt
- Chương 144: Lúng túng
- Chương 145: Bắt Cóc
- Chương 146: Cô không phải cô ấy
- Chương 147: Bắt nhầm người
- Chương 148: Bên thứ ba
- Chương 149: Ban chết
- Chương 150: Ai dám cản tôi
- Chương 151: Chụp lén
- Chương 152: Hủy dung
- Chương 153: Bỏ qua cơ hội
- Chương 154: Một món quà lớn
- Chương 155: Bọ ngựa đá xe
- Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
- Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
- Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
- Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
- Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
- Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
- Chương 162: Học trò của nhạc si
- Chương 163: Chim sợ cành cong
- Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
- Chương 165: Tôn Minh Đào
- Chương 166: Hai lựa chọn
- Chương 167: Như thấy người thật
- Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
- Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
- Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
- Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
- Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
- Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
- Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
- Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
- Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
- Chương 177: Giết gà dọa khỉ
- Chương 178: Chiếm làm của mình
- Chương 179: Lỡ thích anh rể
- Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
- Chương 181: Lần đầu hẹn hò
- Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
- Chương 183: Sự chèn ép của học thức
- Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
- Chương 185: Cưỡng đoạt
- Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
- Chương 188: Mưu kế của phụ nữ
- Chương 189: Giống như thần chết
- Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức"
- Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
- Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
- Chương 193: Tiểu Như biến mất
- Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
- Chương 195: Đội quân hùng hậu
- Chương 196: Người dơi
- Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
- Chương 198: Vị khách không mời
- Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
- Chương 200: Ai là hung thủ?
- Chương 201: Ngài ấy
- Chương 202: Có vấn đề
- Chương 203: Đổi cho tôi
- Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
- Chương 205: Tay đấm chân đá
- Chương 206: Bóng hình người thương
- Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
- Chương 208: Huyết Lục Tùng
- Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
- Chương 210: Mẹ con thành thù
- Chương 211: Ghen
- Chương 212: Rượu này có độc
- Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
- Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
- Chương 215: Hoa hồng có gai
- Chương 216: Con ngoài giá thú
- Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
- Chương 218: Phát tán video
- Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 220: Đối tác hợp tác
- Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị
- Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
- Chương 224: Ném dao đoạt mạng
- Chương 225: Bao đại sư ra tay
- Chương 226: Quan hệ thầy trò
- Chương 227: Rục rịch nổi loạn
- Chương 228: Đứng sau khống chế
- Chương 229: Đá hết
- Chương 230: Ông chủ tòa nhà
- Chương 231: Năm đấu gạo
- Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
- Chương 233: Thiên đường địa ngục
- Chương 234: Kịch vui
- Chương 235: Văn Thành Nam
- Chương 236: Trị tội
- Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
- Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
- Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
- Chương 240: Đêm trước hôn lễ
- Chương 241: Cướp hôn
- Chương 242: Tôi không quan tâm
- Chương 243: Công khai vợ chồng
- Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
- Chương 245: Thịt nát xương tan
- Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
- Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
- Chương 248: Chiến xe tử thần
- Chương 249: Suy tính điều xáu
- Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
- Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
- Chương 252: Do anh ra tay
- Chương 253: Không nể mặt
- Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
- Chương 255: Sát thủ đột nhập
- Chương 256: Không có quyền
- Chương 257: Sát thủ đã đến
- Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
- Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 260: Cúi đầu nhận tội
- Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 262: Đã từng nghe thấy
- Chương 263: Nhà không có giáo dục
- Chương 264: Vua sát thủ
- Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
- Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
- Chương 267: Ba nghìn sát thủ
- Chương 268: Tôi là Lưu An
- Chương 269: Kẻ đáng thương
- Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 271: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 272: Mang hạnh phúc đến cho em
- Chương 273: Kế hoạch cuộc đời
- Chương 274: Không phải bữa tiệc tốt
- Chương 275: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
- Chương 276: Một lưới tóm gọn
- Chương 277: Sự xuất hiện của những đại gia tộc
- Chương 278: Người gây sự
- Chương 279: Đến lượt ông
- Chương 280: Báo ơn như suối tuôn
- Chương 281: Đi gặp ba mẹ chồng
- Chương 282: Mẹ chồng lạnh lùng
- Chương 283: Địa vị gia đình
- Chương 284: Ép buộc li hôn
- Chương 285: Bí mật nhà họ Liễu
- Chương 286: Thanh Thi phủng sát*
- Chương 287: Nghe lệnh của tôi
- Chương 288: Tôi không có nhiều thời gian
- Chương 289: Anh là Võ Sĩ
- Chương 290: Hội trưởng đổi chủ
- Chương 291: Chủ tịch
- Chương 292: Tu hú chiếm tổ
- Chương 293: Quá khứ của người giàu nhất
- Chương 294: Dì của Phi Tuyết đến
- Chương 295: Người dì nguy hiểm
- Chương 296: Mau chóng lớn lên
- Chương 297: Đánh cuộc thắng bại
- Chương 298: Người thắng làm vua
- Chương 299: Xoay chuyển đại cục
- Chương 300: Khách quý của thương hội
- Chương 301: Một con đường sống
- Chương 302: Giết Liễu Nham
- Chương 303: Nguyên lão hai đời
- Chương 304: Lệ Tinh loạn
- Chương 305: Giải trí Nhân Phát
- Chương 306: Tất cả hoang mang
- Chương 307: Chờ đợi (End)
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chiến Thần Hắc Ám
Chương 298: Người thắng làm vua
Sau khi lời nói Huỳnh Nhân bình thản, mang theo ngữ khí trào phúng vừa ra, tiếng cười đầu bên kia điện thoại lập tức im bặt, Mã Khả Phong nháy mắt không có sức sống.
Phản ứng đầu tiên của anh ta là Huỳnh Nhân có biện pháp lấy được tủ mật mã của anh ta, hơn nữa có thể mở ra mật mã, lập tức hoảng sợ.
Nhưng sau đó, anh ta lại lần nữa cười ra tiếng.
“Đừng uổng phí sức lực, tủ mật mã này dùng kỹ thuật nóng chảy tiên tiến, nước lửa không hỏng, bản thân nó rất cứng chắc, bom cũng không nổ được, cậu không phá được đâu.”
Ở trong mắt anh ta, cách của Huỳnh Nhân đơn giản là dùng ngoại lực mạnh mẽ phá vỡ mật mã rương.
Khóe miệng Huỳnh Nhân lại nhếch lên, gợi lên một nụ cười hài hước.
“Ai nói tôi muốn phá hỏng tủ mật mã, ý của tôi là, tôi sẽ thần không biết, quỷ không hay lấy đi phiếu bầu trong tủ mật mã của anh.”
“Cái gì?.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Mã Khả Phong khiếp sợ, mà Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân cũng không thể tưởng tượng được nhìn Huỳnh Nhân, không nói nên lời.
Trước không nói đến dùng biện pháp gì lấy được tủ mật mã của Mã Khả Phong, cho dù lấy được rồi, không có mật mã, sao có thể lấy ra đồ trong đó được?
Chẳng lẽ, trên đời thật sự có kỹ thuật thần kỳ cách không lấy vật?
“Không thể nào. Mày đừng lừa tao.”
Lấy lại tinh thần, Mã Khả Phong lập tức hét lớn một tiếng, giọng điệu hung ác: “Tao chỉ còn thiếu một phiếu bầu là có thể toàn thắng, đến lúc đó, không chỉ mày sẽ hai bàn tay trắng, ngay cả công ty của vợ mày cũng sẽ về sở hữu của tao, ha ha ha…”
“Phải không? Vậy chúng ta chờ xem.”
Huỳnh Nhân cười khẩy một tiếng, cúp điện thoại.
Tiếp nhận di động, Mã Bách Điền vừa rồi còn nôn nóng bất an bỗng nhiên bình tĩnh lại, im lặng hồi lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Huỳnh Nhân.
“Ngài Huỳnh, ngài thật sự có biện pháp chuyển bại thành thắng sao?”
“Đương nhiên.”
Huỳnh Nhân thong dong cười.
“Theo tôi lâu như vậy còn không hiểu tôi sao? Nếu không phải cục diện tất thắng tôi sẽ không khoác lác.”
Tinh thần Mã Bách Điền hoảng hốt, nhớ lại quá khứ, cục diện nào ngài Huỳnh gặp phải đều tất thắng?
Tất cả mọi người đều chờ xem anh bị chế nhạo, cuối cùng người bị chê cười ngược lại là bọn họ.
Lần này cũng sẽ giống vậy sao?
Huỳnh Nhân đứng dậy, đi đến cửa sổ sát đất, nhìn xuống toàn bộ tòa nhà Quốc Tế. “Nhiệm vụ của hai người hoàn thành, tiếp theo chính là chờ kỳ hạn đến, hai người cùng tôi đi Giang Thành là được.”
Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân nghi ngờ nhìn nhau, vẫn lựa chọn tin tưởng Huỳnh Nhân.
“Vâng, thưa ngài Huỳnh.”
Ở dưới ánh nhìn chăm chú kinh ngạc của hai người, Huỳnh Nhân lấy di động ra, gọi một cuộc điện thoại, nhẹ nhàng nói một câu.
“Có thể hành động.”
……
Ngày tháng trôi qua thật sự nhanh, nháy mắt đã đến kỳ hạn của lần đánh cuộc này.
Buổi sáng, Huỳnh Nhân vẫn nhàn nhã uống cà phê, ăn cơm trưa với Liễu Phi Tuyết, lúc này mới chậm chạp đi cùng Thiên Việt Bân và Mã Bách Điền đến tập đoàn Cự Phong ở Giang Thành.
Trên đường đi, khuôn mặt Thiên Việt Bân và Mã Bách Điền u sầu, Mã Bách Điền lái xe, bởi vì quá mức lo lắng mà lòng bàn tay ra đầy mồ hôi.
“Đừng lo lắng, lần đánh cuộc này tôi chắc chắn thắng.”
Huỳnh Nhân ngồi ở phía sau cười nhạt, an ủi nói.
Mã Bách Điền miễn cưỡng cười, lau mồ hôi lạnh trên đầu
Nói không lo lắng là nói dối, trong mười hai ngày này, Huỳnh Nhân không làm gì cả, việc duy nhất là cho người trắng trợn táo bạo theo dõi, lại không hành động mang tính thực tế gì cả, đây là lần đầu tiên từ lúc bọn họ theo Huỳnh Nhân tới nay, nghi ngờ mệnh lệnh của Huỳnh Nhân.
Nhưng khoảng cách cuộc đánh cuộc kết thúc chỉ còn không đến một tiếng, tới mức này rồi, bọn họ bất chấp bất cứ giá nào cũng phải cùng tiến cùng lùi với Huỳnh Nhân.
Rất nhanh, xe đã đi tới dưới lầu của tập đoàn Cự Phong, vẫn là vị nữ thư ký thướt tha kia, đưa ba người Huỳnh Nhân vào văn phòng chủ tịch.
Lúc này, Mã Khả Phong đang cười tủm tỉm ở ghế dựa, thấy Huỳnh Nhân ba người lại đây, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười xán lạn.
“A, đây không phải ‘Tổng giám đốc chấp hành ngài Huỳnh sao, được đến sự ủng hộ của cổ đông rồi?”
Lông mày Mã Bách Điền nhếch lên, đang muốn tức giận răn dạy, lại bị Huỳnh Nhân giơ tay ngăn lại.
Trên mặt anh nở một nụ cười thong dong, nhẹ lắc đầu.
“Không có, một phiếu cũng không có, tất cả phiếu đều ở trong tay anh.”
“Hóa ra cậu còn có thể nhận rõ sự thật à?”
Mã Khả Phong nhìn về phía Huỳnh Nhân với ánh mắt tràn ngập châm chọc.
“Vậy cậu còn dám đến đây.”
Giọng nói Mã Khả Phong nháy mắt đề cao lên quãng tám, cả người cũng từ ghế dựa đứng lên, căm tức nhìn Huỳnh Nhân.
“Một phiếu cũng không có mà dám đánh cuộc với tôi? Tôi khuyên cậu nên nhân lúc còn sớm chuẩn bị tốt phần giấy tờ chuyển nhượng công ty của vợ cậu đi.”
Huỳnh Nhân vẫn không tức giận, rót cho mình một chén trà nóng.
“Đừng nóng vội, không phải còn chưa tới giờ sao? Hơn nữa theo tôi được biết, trước mắt anh cũng chỉ được phiếu bầu của mười một vị cổ đông, còn có một vị không lấy được, không phải à?”
“Ha ha.”
Nghe xong lời của Huỳnh Nhân, nụ cười lạnh trên mặt Mã Khả Phong càng sâu. “Xem ra cậu là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”
Tiếp theo, anh ta vung tay lên, khí phách hăng hái nói.
“Nói cho cậu biết, một vị cổ đông cuối cùng tôi đã hẹn trước với người đó, chọn năm giờ rưỡi tiến hành bỏ phiếu, đây chính là món quà tôi cố ý để lại cho cậu, để cậu và thằng ngu Mã Bách Điền kia tới chứng kiến khoảnh khắc tôi bước lên vị trí chủ tịch đại vĩ đại.”
Bộ dáng không kiêng nể gì này hoàn toàn chọc giận Mã Bách Điền, anh ta nắm chặt tay, giận mà không dám nói gì.
Huỳnh Nhân vẫn nhẹ nhàng thổi trà nóng.
“Được.”
Leng keng ----
Lúc này, cửa văn phòng mở ra, giọng nữ thư ký truyền đến.
“Tổng giám đốc Mã, vị cổ đông cuối cùng tới rồi.”
Mã Khả Phong lập tức đứng lên.
“Mau mời vào.”
Rất nhanh, một người đàn ông trung niên đeo kính râm mặc tây trang đi đến, ngồi xuống trước mặt Mã Khả Phong.
Trên mặt anh ta đầy trào phúng.
“Thấy không, ông ấy chính là vị cổ đông cuối cùng.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân nháy mắt tái nhợt như tờ giấy, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: Xong rồi……
Người trung niên mặc tây trang kia đưa phiếu bầu của mình cho Mã Khả Phong, không rời đi, mà bỗng nhiên nói.
“Tổng giám đốc Hồ, những phiếu bầu này để tôi giao cho lão Hàn, có vấn đề gì không?”
Mã Khả Phong nhíu mày, nhưng vẫn đồng ý.
“Vậy được.”
Sau đó, anh ta dữ tợn nhìn Huỳnh Nhân một cái, làm trò trước mặt mọi người, mở ra tủ mật mã, lấy ra mười một tờ phiếu bầu ở bên trong.
Sắc mặt của Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân khó coi vô cùng, lúc này thật sự không có hy vọng nữa.
Người trung niên mặc tây trang cầm mười một tờ phiếu bầu rời đi.
Làm xong những chuyện này, Mã Khả Phong lập tức đi đến trước mặt Huỳnh Nhân, trong mắt sắc lạnh.
“Thế nào, Huỳnh Nhân, cậu còn có cái gì để nói?”
“Tôi không có gì để nói, chờ lão Hàn tới, lại quyết định ai thắng thắng thua đi.”
Huỳnh Nhân vẫn uống trà nóng, cười tủm tỉm nói.
Mã Khả Phong ngạc nhiên, không nghĩ tới đến lúc này, Huỳnh Nhân còn thong dong như vậy, trên mặt càng lạnh lùng.
“Được, vốn dĩ tôi còn nghĩ, chính cậu nhận thua tôi còn có thể cho cậu giữ lại chút mặt mũi, nếu chính cậu không cần vậy đừng trách tôi, chờ lão Hàn tuyên bố, không chỉ là cậu, còn có vợ của cậu, Liễu Phi Tuyết, đều sẽ hai bàn tay trắng, lưu lạc đầu đường.”
Huỳnh Nhân hơi mỉm cười, không đáp lại.
Rất nhanh, lão Hàn chống một cây quải trượng quý tộc đi tới.
Mã Khả Phong lập tức hưng phấn lên đón.
“Lão Hàn, mau tuyên bố kết quả đánh cuộc đi.”
Lão Hàn nhìn hắn một cái, gật đầu, bắt đầu tuyên bố.
“Trận đánh cuộc này...”
Mắt thấy kết quả sắp công bố, Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân lo lắng khẩn trương, thậm chí không dám nghe.
Ánh mắt lão Hàn nhìn về phía Mã Khả Phong, đột nhiên lại chuyển đến trên người Huỳnh Nhân đang ung dung uống trà.
“Huỳnh Nhân thắng cuộc.”
Phản ứng đầu tiên của anh ta là Huỳnh Nhân có biện pháp lấy được tủ mật mã của anh ta, hơn nữa có thể mở ra mật mã, lập tức hoảng sợ.
Nhưng sau đó, anh ta lại lần nữa cười ra tiếng.
“Đừng uổng phí sức lực, tủ mật mã này dùng kỹ thuật nóng chảy tiên tiến, nước lửa không hỏng, bản thân nó rất cứng chắc, bom cũng không nổ được, cậu không phá được đâu.”
Ở trong mắt anh ta, cách của Huỳnh Nhân đơn giản là dùng ngoại lực mạnh mẽ phá vỡ mật mã rương.
Khóe miệng Huỳnh Nhân lại nhếch lên, gợi lên một nụ cười hài hước.
“Ai nói tôi muốn phá hỏng tủ mật mã, ý của tôi là, tôi sẽ thần không biết, quỷ không hay lấy đi phiếu bầu trong tủ mật mã của anh.”
“Cái gì?.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Mã Khả Phong khiếp sợ, mà Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân cũng không thể tưởng tượng được nhìn Huỳnh Nhân, không nói nên lời.
Trước không nói đến dùng biện pháp gì lấy được tủ mật mã của Mã Khả Phong, cho dù lấy được rồi, không có mật mã, sao có thể lấy ra đồ trong đó được?
Chẳng lẽ, trên đời thật sự có kỹ thuật thần kỳ cách không lấy vật?
“Không thể nào. Mày đừng lừa tao.”
Lấy lại tinh thần, Mã Khả Phong lập tức hét lớn một tiếng, giọng điệu hung ác: “Tao chỉ còn thiếu một phiếu bầu là có thể toàn thắng, đến lúc đó, không chỉ mày sẽ hai bàn tay trắng, ngay cả công ty của vợ mày cũng sẽ về sở hữu của tao, ha ha ha…”
“Phải không? Vậy chúng ta chờ xem.”
Huỳnh Nhân cười khẩy một tiếng, cúp điện thoại.
Tiếp nhận di động, Mã Bách Điền vừa rồi còn nôn nóng bất an bỗng nhiên bình tĩnh lại, im lặng hồi lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Huỳnh Nhân.
“Ngài Huỳnh, ngài thật sự có biện pháp chuyển bại thành thắng sao?”
“Đương nhiên.”
Huỳnh Nhân thong dong cười.
“Theo tôi lâu như vậy còn không hiểu tôi sao? Nếu không phải cục diện tất thắng tôi sẽ không khoác lác.”
Tinh thần Mã Bách Điền hoảng hốt, nhớ lại quá khứ, cục diện nào ngài Huỳnh gặp phải đều tất thắng?
Tất cả mọi người đều chờ xem anh bị chế nhạo, cuối cùng người bị chê cười ngược lại là bọn họ.
Lần này cũng sẽ giống vậy sao?
Huỳnh Nhân đứng dậy, đi đến cửa sổ sát đất, nhìn xuống toàn bộ tòa nhà Quốc Tế. “Nhiệm vụ của hai người hoàn thành, tiếp theo chính là chờ kỳ hạn đến, hai người cùng tôi đi Giang Thành là được.”
Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân nghi ngờ nhìn nhau, vẫn lựa chọn tin tưởng Huỳnh Nhân.
“Vâng, thưa ngài Huỳnh.”
Ở dưới ánh nhìn chăm chú kinh ngạc của hai người, Huỳnh Nhân lấy di động ra, gọi một cuộc điện thoại, nhẹ nhàng nói một câu.
“Có thể hành động.”
……
Ngày tháng trôi qua thật sự nhanh, nháy mắt đã đến kỳ hạn của lần đánh cuộc này.
Buổi sáng, Huỳnh Nhân vẫn nhàn nhã uống cà phê, ăn cơm trưa với Liễu Phi Tuyết, lúc này mới chậm chạp đi cùng Thiên Việt Bân và Mã Bách Điền đến tập đoàn Cự Phong ở Giang Thành.
Trên đường đi, khuôn mặt Thiên Việt Bân và Mã Bách Điền u sầu, Mã Bách Điền lái xe, bởi vì quá mức lo lắng mà lòng bàn tay ra đầy mồ hôi.
“Đừng lo lắng, lần đánh cuộc này tôi chắc chắn thắng.”
Huỳnh Nhân ngồi ở phía sau cười nhạt, an ủi nói.
Mã Bách Điền miễn cưỡng cười, lau mồ hôi lạnh trên đầu
Nói không lo lắng là nói dối, trong mười hai ngày này, Huỳnh Nhân không làm gì cả, việc duy nhất là cho người trắng trợn táo bạo theo dõi, lại không hành động mang tính thực tế gì cả, đây là lần đầu tiên từ lúc bọn họ theo Huỳnh Nhân tới nay, nghi ngờ mệnh lệnh của Huỳnh Nhân.
Nhưng khoảng cách cuộc đánh cuộc kết thúc chỉ còn không đến một tiếng, tới mức này rồi, bọn họ bất chấp bất cứ giá nào cũng phải cùng tiến cùng lùi với Huỳnh Nhân.
Rất nhanh, xe đã đi tới dưới lầu của tập đoàn Cự Phong, vẫn là vị nữ thư ký thướt tha kia, đưa ba người Huỳnh Nhân vào văn phòng chủ tịch.
Lúc này, Mã Khả Phong đang cười tủm tỉm ở ghế dựa, thấy Huỳnh Nhân ba người lại đây, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười xán lạn.
“A, đây không phải ‘Tổng giám đốc chấp hành ngài Huỳnh sao, được đến sự ủng hộ của cổ đông rồi?”
Lông mày Mã Bách Điền nhếch lên, đang muốn tức giận răn dạy, lại bị Huỳnh Nhân giơ tay ngăn lại.
Trên mặt anh nở một nụ cười thong dong, nhẹ lắc đầu.
“Không có, một phiếu cũng không có, tất cả phiếu đều ở trong tay anh.”
“Hóa ra cậu còn có thể nhận rõ sự thật à?”
Mã Khả Phong nhìn về phía Huỳnh Nhân với ánh mắt tràn ngập châm chọc.
“Vậy cậu còn dám đến đây.”
Giọng nói Mã Khả Phong nháy mắt đề cao lên quãng tám, cả người cũng từ ghế dựa đứng lên, căm tức nhìn Huỳnh Nhân.
“Một phiếu cũng không có mà dám đánh cuộc với tôi? Tôi khuyên cậu nên nhân lúc còn sớm chuẩn bị tốt phần giấy tờ chuyển nhượng công ty của vợ cậu đi.”
Huỳnh Nhân vẫn không tức giận, rót cho mình một chén trà nóng.
“Đừng nóng vội, không phải còn chưa tới giờ sao? Hơn nữa theo tôi được biết, trước mắt anh cũng chỉ được phiếu bầu của mười một vị cổ đông, còn có một vị không lấy được, không phải à?”
“Ha ha.”
Nghe xong lời của Huỳnh Nhân, nụ cười lạnh trên mặt Mã Khả Phong càng sâu. “Xem ra cậu là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”
Tiếp theo, anh ta vung tay lên, khí phách hăng hái nói.
“Nói cho cậu biết, một vị cổ đông cuối cùng tôi đã hẹn trước với người đó, chọn năm giờ rưỡi tiến hành bỏ phiếu, đây chính là món quà tôi cố ý để lại cho cậu, để cậu và thằng ngu Mã Bách Điền kia tới chứng kiến khoảnh khắc tôi bước lên vị trí chủ tịch đại vĩ đại.”
Bộ dáng không kiêng nể gì này hoàn toàn chọc giận Mã Bách Điền, anh ta nắm chặt tay, giận mà không dám nói gì.
Huỳnh Nhân vẫn nhẹ nhàng thổi trà nóng.
“Được.”
Leng keng ----
Lúc này, cửa văn phòng mở ra, giọng nữ thư ký truyền đến.
“Tổng giám đốc Mã, vị cổ đông cuối cùng tới rồi.”
Mã Khả Phong lập tức đứng lên.
“Mau mời vào.”
Rất nhanh, một người đàn ông trung niên đeo kính râm mặc tây trang đi đến, ngồi xuống trước mặt Mã Khả Phong.
Trên mặt anh ta đầy trào phúng.
“Thấy không, ông ấy chính là vị cổ đông cuối cùng.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân nháy mắt tái nhợt như tờ giấy, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: Xong rồi……
Người trung niên mặc tây trang kia đưa phiếu bầu của mình cho Mã Khả Phong, không rời đi, mà bỗng nhiên nói.
“Tổng giám đốc Hồ, những phiếu bầu này để tôi giao cho lão Hàn, có vấn đề gì không?”
Mã Khả Phong nhíu mày, nhưng vẫn đồng ý.
“Vậy được.”
Sau đó, anh ta dữ tợn nhìn Huỳnh Nhân một cái, làm trò trước mặt mọi người, mở ra tủ mật mã, lấy ra mười một tờ phiếu bầu ở bên trong.
Sắc mặt của Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân khó coi vô cùng, lúc này thật sự không có hy vọng nữa.
Người trung niên mặc tây trang cầm mười một tờ phiếu bầu rời đi.
Làm xong những chuyện này, Mã Khả Phong lập tức đi đến trước mặt Huỳnh Nhân, trong mắt sắc lạnh.
“Thế nào, Huỳnh Nhân, cậu còn có cái gì để nói?”
“Tôi không có gì để nói, chờ lão Hàn tới, lại quyết định ai thắng thắng thua đi.”
Huỳnh Nhân vẫn uống trà nóng, cười tủm tỉm nói.
Mã Khả Phong ngạc nhiên, không nghĩ tới đến lúc này, Huỳnh Nhân còn thong dong như vậy, trên mặt càng lạnh lùng.
“Được, vốn dĩ tôi còn nghĩ, chính cậu nhận thua tôi còn có thể cho cậu giữ lại chút mặt mũi, nếu chính cậu không cần vậy đừng trách tôi, chờ lão Hàn tuyên bố, không chỉ là cậu, còn có vợ của cậu, Liễu Phi Tuyết, đều sẽ hai bàn tay trắng, lưu lạc đầu đường.”
Huỳnh Nhân hơi mỉm cười, không đáp lại.
Rất nhanh, lão Hàn chống một cây quải trượng quý tộc đi tới.
Mã Khả Phong lập tức hưng phấn lên đón.
“Lão Hàn, mau tuyên bố kết quả đánh cuộc đi.”
Lão Hàn nhìn hắn một cái, gật đầu, bắt đầu tuyên bố.
“Trận đánh cuộc này...”
Mắt thấy kết quả sắp công bố, Mã Bách Điền và Thiên Việt Bân lo lắng khẩn trương, thậm chí không dám nghe.
Ánh mắt lão Hàn nhìn về phía Mã Khả Phong, đột nhiên lại chuyển đến trên người Huỳnh Nhân đang ung dung uống trà.
“Huỳnh Nhân thắng cuộc.”
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
- Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
- Chương 3: Có khách góp vui
- Chương 4: Dạy dỗ một chút
- Chương 5: Bất ngờ
- Chương 6: Vô Cảm
- Chương 7: Tự đào mồ CHÔN MÌNH
- Chương 8: Mua cho vui
- Chương 9: Đừng đi
- Chương 10: Vườn bách thú
- Chương 11: Gây trở ngại
- Chương 12: Đánh cuộc
- Chương 13: Nước bẩn
- Chương 14: Thiên Sứ
- Chương 15: Nhà của tôi
- Chương 16: Tuyên bố danh sách
- Chương 17: Thu hoạch
- Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
- Chương 19: Chỉ muốn cưới em
- Chương 20: Chờ lệnh
- Chương 21: Không đồng ý
- Chương 22: Quá đột ngột
- Chương 23: Thật kỳ lạ
- Chương 24: Cạn chai
- Chương 25: Ông đây bắn chết gã!
- Chương 26: Hôm nay là ngày gì?
- Chương 27: Cút!
- Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
- Chương 29: Cẩn Mai
- Chương 30: Tặng cho mấy người
- Chương 31: Ba đến đón con đây
- Chương 32: Kích động
- Chương 33: Kỳ Hạ Huy
- Chương 34: Tổ sư gia
- Chương 35: Ngài võ si
- Chương 36: Tôi quen rồi
- Chương 37: Sổ đen!
- Chương 38: Nợ tiền không trả!
- Chương 39: Đập!
- Chương 40: Tinh thần chịu đả kích!
- Chương 41: Phản bội!
- Chương 42: Ăn miếng trả miếng
- Chương 43: Năng lực có vấn đề
- Chương 44: Cố lên
- Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
- Chương 46: Chỉ trỏ
- Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 48: Khoảng trống
- Chương 49: Thiên thần
- Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
- Chương 51: Tai ương ngập đầu
- Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
- Chương 53: Chịu đòn nhận tội
- Chương 54: Bưng trà rót nước
- Chương 55: Thế giới động vật
- Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
- Chương 57: Ly hôn
- Chương 58: Gây hoạ
- Chương 59: Mạng người quan trọng
- Chương 60: Bạo hành y tế
- Chương 61: Châm phạt
- Chương 62: Dây cà ra dây muống
- Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
- Chương 64: Cá chết lưới rách
- Chương 65: Lưu An
- Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
- Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
- Chương 68: Gieo gió gặt bão
- Chương 69: Ngủ chung
- Chương 70: Câu chuyện của ba
- Chương 71: Người đại diện pháp lý
- Chương 72: Quỳ gối trước cửa
- Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
- Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
- Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 76: Vui quá hoá buồn
- Chương 77: Rượu vào lời ra
- Chương 78: Người tổng phụ trách
- Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
- Chương 80: Lòng lang dạ sói
- Chương 81: Tự tìm đường chết
- Chương 82: Hạ thủ lưu tình
- Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
- Chương 84: Cho một con đường sống
- Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
- Chương 86: Nhà tài trợ
- Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
- Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
- Chương 89: Không lấy được một đồng nào
- Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
- Chương 91: Về nhà mẹ
- Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
- Chương 93: Dùng giấy như dao
- Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- Chương 95: Quân đội đàn áp
- Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
- Chương 97: Thiên la địa võng
- Chương 98: Liên tục gặp nạn
- Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
- Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
- Chương 101: Môi hở răng lạnh
- Chương 102: Lấy oán báo ơn
- Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
- Chương 104: Lấy công chuộc tội
- Chương 105: Mượn gió bẻ măng
- Chương 106: Thời gian quý báu
- Chương 107: Mười vạn hàng không
- Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
- Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
- Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
- Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
- Chương 112: Không đến lượt em
- Chương 113: Dùng tay vớt
- Chương 114: Trái tim thiếu nữ
- Chương 115: Tìm được anh rồi
- Chương 116: Người quen cũ
- Chương 117: Nhào vào trong ngực
- Chương 118: Khách hàng cao cấp
- Chương 119: Nhớ tôi không?
- Chương 120: Có được vinh dự này không
- Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
- Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
- Chương 123: Gần ngay trước mắt
- Chương 124: Không phải con ruột
- Chương 125: Kẻ ác tố cáo
- Chương 126: Hạng mục xây dựng
- Chương 127: Chủ nhân thật giả
- Chương 128: Phạm phải ba tội
- Chương 129: Vợ phản bội
- Chương 130: Thu mua với ý đồ Xấu
- Chương 131: Lấy lùi làm tiến
- Chương 132: Tôi muốn tự thú
- Chương 133: Chân tướng rõ ràng
- Chương 134: Thu mua Long Đằng
- Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
- Chương 136: Ngài Thương Si
- Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
- Chương 138: Giấy không gói được lửa
- Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
- Chương 140: Ba việc quan trọng
- Chương 141: Thân phận được phơi bày
- Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
- Chương 143: Ông là một người ba tốt
- Chương 144: Lúng túng
- Chương 145: Bắt Cóc
- Chương 146: Cô không phải cô ấy
- Chương 147: Bắt nhầm người
- Chương 148: Bên thứ ba
- Chương 149: Ban chết
- Chương 150: Ai dám cản tôi
- Chương 151: Chụp lén
- Chương 152: Hủy dung
- Chương 153: Bỏ qua cơ hội
- Chương 154: Một món quà lớn
- Chương 155: Bọ ngựa đá xe
- Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
- Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
- Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
- Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
- Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
- Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
- Chương 162: Học trò của nhạc si
- Chương 163: Chim sợ cành cong
- Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
- Chương 165: Tôn Minh Đào
- Chương 166: Hai lựa chọn
- Chương 167: Như thấy người thật
- Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
- Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
- Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
- Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
- Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
- Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
- Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
- Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
- Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
- Chương 177: Giết gà dọa khỉ
- Chương 178: Chiếm làm của mình
- Chương 179: Lỡ thích anh rể
- Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
- Chương 181: Lần đầu hẹn hò
- Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
- Chương 183: Sự chèn ép của học thức
- Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
- Chương 185: Cưỡng đoạt
- Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
- Chương 188: Mưu kế của phụ nữ
- Chương 189: Giống như thần chết
- Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức"
- Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
- Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
- Chương 193: Tiểu Như biến mất
- Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
- Chương 195: Đội quân hùng hậu
- Chương 196: Người dơi
- Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
- Chương 198: Vị khách không mời
- Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
- Chương 200: Ai là hung thủ?
- Chương 201: Ngài ấy
- Chương 202: Có vấn đề
- Chương 203: Đổi cho tôi
- Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
- Chương 205: Tay đấm chân đá
- Chương 206: Bóng hình người thương
- Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
- Chương 208: Huyết Lục Tùng
- Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
- Chương 210: Mẹ con thành thù
- Chương 211: Ghen
- Chương 212: Rượu này có độc
- Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
- Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
- Chương 215: Hoa hồng có gai
- Chương 216: Con ngoài giá thú
- Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
- Chương 218: Phát tán video
- Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 220: Đối tác hợp tác
- Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị
- Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
- Chương 224: Ném dao đoạt mạng
- Chương 225: Bao đại sư ra tay
- Chương 226: Quan hệ thầy trò
- Chương 227: Rục rịch nổi loạn
- Chương 228: Đứng sau khống chế
- Chương 229: Đá hết
- Chương 230: Ông chủ tòa nhà
- Chương 231: Năm đấu gạo
- Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
- Chương 233: Thiên đường địa ngục
- Chương 234: Kịch vui
- Chương 235: Văn Thành Nam
- Chương 236: Trị tội
- Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
- Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
- Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
- Chương 240: Đêm trước hôn lễ
- Chương 241: Cướp hôn
- Chương 242: Tôi không quan tâm
- Chương 243: Công khai vợ chồng
- Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
- Chương 245: Thịt nát xương tan
- Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
- Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
- Chương 248: Chiến xe tử thần
- Chương 249: Suy tính điều xáu
- Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
- Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
- Chương 252: Do anh ra tay
- Chương 253: Không nể mặt
- Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
- Chương 255: Sát thủ đột nhập
- Chương 256: Không có quyền
- Chương 257: Sát thủ đã đến
- Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
- Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 260: Cúi đầu nhận tội
- Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 262: Đã từng nghe thấy
- Chương 263: Nhà không có giáo dục
- Chương 264: Vua sát thủ
- Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
- Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
- Chương 267: Ba nghìn sát thủ
- Chương 268: Tôi là Lưu An
- Chương 269: Kẻ đáng thương
- Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 271: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 272: Mang hạnh phúc đến cho em
- Chương 273: Kế hoạch cuộc đời
- Chương 274: Không phải bữa tiệc tốt
- Chương 275: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
- Chương 276: Một lưới tóm gọn
- Chương 277: Sự xuất hiện của những đại gia tộc
- Chương 278: Người gây sự
- Chương 279: Đến lượt ông
- Chương 280: Báo ơn như suối tuôn
- Chương 281: Đi gặp ba mẹ chồng
- Chương 282: Mẹ chồng lạnh lùng
- Chương 283: Địa vị gia đình
- Chương 284: Ép buộc li hôn
- Chương 285: Bí mật nhà họ Liễu
- Chương 286: Thanh Thi phủng sát*
- Chương 287: Nghe lệnh của tôi
- Chương 288: Tôi không có nhiều thời gian
- Chương 289: Anh là Võ Sĩ
- Chương 290: Hội trưởng đổi chủ
- Chương 291: Chủ tịch
- Chương 292: Tu hú chiếm tổ
- Chương 293: Quá khứ của người giàu nhất
- Chương 294: Dì của Phi Tuyết đến
- Chương 295: Người dì nguy hiểm
- Chương 296: Mau chóng lớn lên
- Chương 297: Đánh cuộc thắng bại
- Chương 298: Người thắng làm vua
- Chương 299: Xoay chuyển đại cục
- Chương 300: Khách quý của thương hội
- Chương 301: Một con đường sống
- Chương 302: Giết Liễu Nham
- Chương 303: Nguyên lão hai đời
- Chương 304: Lệ Tinh loạn
- Chương 305: Giải trí Nhân Phát
- Chương 306: Tất cả hoang mang
- Chương 307: Chờ đợi (End)