Chiến Thần Hắc Ám - Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
Chương trước- Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
- Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
- Chương 3: Có khách góp vui
- Chương 4: Dạy dỗ một chút
- Chương 5: Bất ngờ
- Chương 6: Vô Cảm
- Chương 7: Tự đào mồ CHÔN MÌNH
- Chương 8: Mua cho vui
- Chương 9: Đừng đi
- Chương 10: Vườn bách thú
- Chương 11: Gây trở ngại
- Chương 12: Đánh cuộc
- Chương 13: Nước bẩn
- Chương 14: Thiên Sứ
- Chương 15: Nhà của tôi
- Chương 16: Tuyên bố danh sách
- Chương 17: Thu hoạch
- Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
- Chương 19: Chỉ muốn cưới em
- Chương 20: Chờ lệnh
- Chương 21: Không đồng ý
- Chương 22: Quá đột ngột
- Chương 23: Thật kỳ lạ
- Chương 24: Cạn chai
- Chương 25: Ông đây bắn chết gã!
- Chương 26: Hôm nay là ngày gì?
- Chương 27: Cút!
- Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
- Chương 29: Cẩn Mai
- Chương 30: Tặng cho mấy người
- Chương 31: Ba đến đón con đây
- Chương 32: Kích động
- Chương 33: Kỳ Hạ Huy
- Chương 34: Tổ sư gia
- Chương 35: Ngài võ si
- Chương 36: Tôi quen rồi
- Chương 37: Sổ đen!
- Chương 38: Nợ tiền không trả!
- Chương 39: Đập!
- Chương 40: Tinh thần chịu đả kích!
- Chương 41: Phản bội!
- Chương 42: Ăn miếng trả miếng
- Chương 43: Năng lực có vấn đề
- Chương 44: Cố lên
- Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
- Chương 46: Chỉ trỏ
- Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 48: Khoảng trống
- Chương 49: Thiên thần
- Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
- Chương 51: Tai ương ngập đầu
- Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
- Chương 53: Chịu đòn nhận tội
- Chương 54: Bưng trà rót nước
- Chương 55: Thế giới động vật
- Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
- Chương 57: Ly hôn
- Chương 58: Gây hoạ
- Chương 59: Mạng người quan trọng
- Chương 60: Bạo hành y tế
- Chương 61: Châm phạt
- Chương 62: Dây cà ra dây muống
- Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
- Chương 64: Cá chết lưới rách
- Chương 65: Lưu An
- Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
- Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
- Chương 68: Gieo gió gặt bão
- Chương 69: Ngủ chung
- Chương 70: Câu chuyện của ba
- Chương 71: Người đại diện pháp lý
- Chương 72: Quỳ gối trước cửa
- Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
- Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
- Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 76: Vui quá hoá buồn
- Chương 77: Rượu vào lời ra
- Chương 78: Người tổng phụ trách
- Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
- Chương 80: Lòng lang dạ sói
- Chương 81: Tự tìm đường chết
- Chương 82: Hạ thủ lưu tình
- Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
- Chương 84: Cho một con đường sống
- Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
- Chương 86: Nhà tài trợ
- Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
- Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
- Chương 89: Không lấy được một đồng nào
- Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
- Chương 91: Về nhà mẹ
- Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
- Chương 93: Dùng giấy như dao
- Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- Chương 95: Quân đội đàn áp
- Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
- Chương 97: Thiên la địa võng
- Chương 98: Liên tục gặp nạn
- Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
- Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
- Chương 101: Môi hở răng lạnh
- Chương 102: Lấy oán báo ơn
- Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
- Chương 104: Lấy công chuộc tội
- Chương 105: Mượn gió bẻ măng
- Chương 106: Thời gian quý báu
- Chương 107: Mười vạn hàng không
- Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
- Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
- Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
- Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
- Chương 112: Không đến lượt em
- Chương 113: Dùng tay vớt
- Chương 114: Trái tim thiếu nữ
- Chương 115: Tìm được anh rồi
- Chương 116: Người quen cũ
- Chương 117: Nhào vào trong ngực
- Chương 118: Khách hàng cao cấp
- Chương 119: Nhớ tôi không?
- Chương 120: Có được vinh dự này không
- Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
- Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
- Chương 123: Gần ngay trước mắt
- Chương 124: Không phải con ruột
- Chương 125: Kẻ ác tố cáo
- Chương 126: Hạng mục xây dựng
- Chương 127: Chủ nhân thật giả
- Chương 128: Phạm phải ba tội
- Chương 129: Vợ phản bội
- Chương 130: Thu mua với ý đồ Xấu
- Chương 131: Lấy lùi làm tiến
- Chương 132: Tôi muốn tự thú
- Chương 133: Chân tướng rõ ràng
- Chương 134: Thu mua Long Đằng
- Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
- Chương 136: Ngài Thương Si
- Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
- Chương 138: Giấy không gói được lửa
- Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
- Chương 140: Ba việc quan trọng
- Chương 141: Thân phận được phơi bày
- Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
- Chương 143: Ông là một người ba tốt
- Chương 144: Lúng túng
- Chương 145: Bắt Cóc
- Chương 146: Cô không phải cô ấy
- Chương 147: Bắt nhầm người
- Chương 148: Bên thứ ba
- Chương 149: Ban chết
- Chương 150: Ai dám cản tôi
- Chương 151: Chụp lén
- Chương 152: Hủy dung
- Chương 153: Bỏ qua cơ hội
- Chương 154: Một món quà lớn
- Chương 155: Bọ ngựa đá xe
- Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
- Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
- Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
- Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
- Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
- Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
- Chương 162: Học trò của nhạc si
- Chương 163: Chim sợ cành cong
- Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
- Chương 165: Tôn Minh Đào
- Chương 166: Hai lựa chọn
- Chương 167: Như thấy người thật
- Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
- Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
- Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
- Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
- Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
- Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
- Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
- Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
- Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
- Chương 177: Giết gà dọa khỉ
- Chương 178: Chiếm làm của mình
- Chương 179: Lỡ thích anh rể
- Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
- Chương 181: Lần đầu hẹn hò
- Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
- Chương 183: Sự chèn ép của học thức
- Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
- Chương 185: Cưỡng đoạt
- Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
- Chương 188: Mưu kế của phụ nữ
- Chương 189: Giống như thần chết
- Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức"
- Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
- Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
- Chương 193: Tiểu Như biến mất
- Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
- Chương 195: Đội quân hùng hậu
- Chương 196: Người dơi
- Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
- Chương 198: Vị khách không mời
- Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
- Chương 200: Ai là hung thủ?
- Chương 201: Ngài ấy
- Chương 202: Có vấn đề
- Chương 203: Đổi cho tôi
- Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
- Chương 205: Tay đấm chân đá
- Chương 206: Bóng hình người thương
- Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
- Chương 208: Huyết Lục Tùng
- Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
- Chương 210: Mẹ con thành thù
- Chương 211: Ghen
- Chương 212: Rượu này có độc
- Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
- Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
- Chương 215: Hoa hồng có gai
- Chương 216: Con ngoài giá thú
- Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
- Chương 218: Phát tán video
- Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 220: Đối tác hợp tác
- Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị
- Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
- Chương 224: Ném dao đoạt mạng
- Chương 225: Bao đại sư ra tay
- Chương 226: Quan hệ thầy trò
- Chương 227: Rục rịch nổi loạn
- Chương 228: Đứng sau khống chế
- Chương 229: Đá hết
- Chương 230: Ông chủ tòa nhà
- Chương 231: Năm đấu gạo
- Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
- Chương 233: Thiên đường địa ngục
- Chương 234: Kịch vui
- Chương 235: Văn Thành Nam
- Chương 236: Trị tội
- Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
- Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
- Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
- Chương 240: Đêm trước hôn lễ
- Chương 241: Cướp hôn
- Chương 242: Tôi không quan tâm
- Chương 243: Công khai vợ chồng
- Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
- Chương 245: Thịt nát xương tan
- Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
- Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
- Chương 248: Chiến xe tử thần
- Chương 249: Suy tính điều xáu
- Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
- Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
- Chương 252: Do anh ra tay
- Chương 253: Không nể mặt
- Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
- Chương 255: Sát thủ đột nhập
- Chương 256: Không có quyền
- Chương 257: Sát thủ đã đến
- Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
- Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 260: Cúi đầu nhận tội
- Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 262: Đã từng nghe thấy
- Chương 263: Nhà không có giáo dục
- Chương 264: Vua sát thủ
- Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
- Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
- Chương 267: Ba nghìn sát thủ
- Chương 268: Tôi là Lưu An
- Chương 269: Kẻ đáng thương
- Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 271: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 272: Mang hạnh phúc đến cho em
- Chương 273: Kế hoạch cuộc đời
- Chương 274: Không phải bữa tiệc tốt
- Chương 275: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
- Chương 276: Một lưới tóm gọn
- Chương 277: Sự xuất hiện của những đại gia tộc
- Chương 278: Người gây sự
- Chương 279: Đến lượt ông
- Chương 280: Báo ơn như suối tuôn
- Chương 281: Đi gặp ba mẹ chồng
- Chương 282: Mẹ chồng lạnh lùng
- Chương 283: Địa vị gia đình
- Chương 284: Ép buộc li hôn
- Chương 285: Bí mật nhà họ Liễu
- Chương 286: Thanh Thi phủng sát*
- Chương 287: Nghe lệnh của tôi
- Chương 288: Tôi không có nhiều thời gian
- Chương 289: Anh là Võ Sĩ
- Chương 290: Hội trưởng đổi chủ
- Chương 291: Chủ tịch
- Chương 292: Tu hú chiếm tổ
- Chương 293: Quá khứ của người giàu nhất
- Chương 294: Dì của Phi Tuyết đến
- Chương 295: Người dì nguy hiểm
- Chương 296: Mau chóng lớn lên
- Chương 297: Đánh cuộc thắng bại
- Chương 298: Người thắng làm vua
- Chương 299: Xoay chuyển đại cục
- Chương 300: Khách quý của thương hội
- Chương 301: Một con đường sống
- Chương 302: Giết Liễu Nham
- Chương 303: Nguyên lão hai đời
- Chương 304: Lệ Tinh loạn
- Chương 305: Giải trí Nhân Phát
- Chương 306: Tất cả hoang mang
- Chương 307: Chờ đợi (End)
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chiến Thần Hắc Ám
Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
"Thanh Vân, tình huống thế nào rồi, có phải là Huỳnh Nhân kia đã chết rồi không."
Thẩm Bán Sơn không yên lòng liền cùng chú Dương đích thân đi xuống, kết quả cũng giống hệt với Thẩm Thanh Vân, giọng nói dừng lại im bặt.
Ông ta trợn mắt hốc mồm nhìn một trước mắt, đột nhiên tim nhói mạnh một cái, một cảm giác bất lực nặng nề, càn quét toàn thân ông ta.
Ông ta đặt tất cả lên người Hồng Phất chính là vì để giết Huỳnh Nhân, nhưng mà sự thật lại rất tàn khốc, Huỳnh Nhân cũng chẳng thèm tự mình ra tay, chỉ cần trợ lý của anh, treo Hồng Phất lên đánh như một đứa con gái.
Cục diện thật khôi hài và buồn cười, nhưng Thẩm Bán Sơn lại không cười nổi chút nào.
"Biết sai rồi chưa?" Lưu An lạnh giọng hỏi.
"Biết sai rồi."
Hồng Phất khóc như mưa hoa lê, trong giọng nói mang theo vẻ uất ức.
"Sai ở đâu?"
"Không nên đối đầu cô với người đàn ông kia."
"Còn gì nữa không?"
"Không nên vì kiếm tiền từ nhà họ Thẩm mà ra tay với các người."
"Sau này còn dám không?"
"Không dám."
Lúc này, Lưu An mới buông Hồng Phất ra.
Chuyện đầu tiên mà Hồng Phất làm sau khi được thả ra chính là xoa xoa cái mông của mình, cô ta đau đến mức cái mông muốn vỡ ra làm hai mảnh.
Cô ta đưa ánh mắt thù hận nhìn Huỳnh Nhân một cái, chợt móc trong ngực ra một trái cầu nhỏ màu nâu ném xuống đất.
Bùm.
Trái cầu nhỏ nổ tung, từng mảng khói vàng lớn tản ra.
Huỳnh Nhân hét lớn một tiếng.
"Che mũi lại."
Lúc này, tất cả mọi người mới không hít khói độc vào người.
Chờ sương mù tán đi, bóng dáng của Hồng Phất đã biến mất bặt vô âm tín.
Huỳnh Nhân hơi nheo mắt lại, lần này, là Lưu An chuẩn bị đầy đủ nên mới khiến Hồng Phất bị tổn thất lớn.
Ai biết được, lần tiếp theo Hồng Phất sẽ đột kích là khi nào chứ?
Thân phận thảo cổ bà cùng với năng lực lợi dụng côn trùng đến giết người của cô ta hoàn toàn chính xác khiến cho người ta khó lòng phòng bị, cũng chính vì đụng phải Huỳnh Nhân với Lưu An, nếu như là sát thủ khác, có lẽ cũng không biết đã chết như thế nào nữa rồi nhỉ?
Huỳnh Nhân nheo mắt lại, đánh giá Thẩm Bán Sơn như già đi mười tuổi trong phút chốc.
"Ông cụ Thẩm, ngay cả sát thủ ông mời đến cũng đã chạy trối chết rồi, ông còn có cách nào nữa không?"
Thẩm Bán Sơn trầm mặc thật lâu, nắm chặt nắm đấm, đưa ánh mắt đầy vẻ âm trầm nhìn Huỳnh Nhân, nhưng lại không nói ra được một lời nào.
Ông ta còn có thể nói gì nữa đây?
Dòng họ hùng mạnh nằm ở chỗ có bao nhiêu cường giả làm quan, lần này đội hình mà ông tạo thành, cho dù là đao khách mù loà hay là Hồng Phất, cũng đều đủ để huỷ diệt một nhà quyền thế siêu cấp, nhưng mà bọn họ vẫn thất bại.
Sự mạnh mẽ của Huỳnh Nhân đã vượt quá tưởng tượng rồi.
Nếu như ông ta có thể đoán được sớm một chút, cũng sẽ không phát sinh tất cả, nhưng thế sự chính là như vậy đấy, chỉ có lúc chân chính tuyệt vọng mới sẽ hối hận.
Trầm mặc thật lâu, ông ta mới ngẩng đầu nhìn Huỳnh Nhân, khẽ thở một cái thật nhẹ nhõm.
"Cuộc chiến này là nhà họ Thẩm bọn tôi bại, anh muốn xử trí ba người bọn tôi thế nào cũng đều có thể, chỉ cầu bỏ qua cho những người khác trong nhà họ Thẩm chúng tôi một con đường sống."
"Ông nội, đừng thỏa hiệp mà."
Sắc mặt của Thẩm Thanh Vân nhanh chóng thay đổi.
"Một khi chúng ta nhận thua, chúng ta chỉ có một con đường chết mà thôi."
Bốp.
Thẩm Bán Sơn nặng nề tát một bạt tay lên mặt Thẩm Thanh Vân, mặt mũi tràn đầy âm trầm.
"Cái thằng ngu này, vẫn chưa rõ sao, nhà họ Thẩm chúng ta không có bất kì vốn liếng gì để chống lại với anh ta cả, chắc chắn ba người chúng ta phải chết không có gì đáng nghi, điều duy nhất có thể làm, chính là hi vọng anh ta có thể bỏ qua cho những người nhà họ Thẩm khác của chúng ta."
Mặt Thẩm Thanh Vân xám như tro, lập tức ngồi liệt trên mặt đất.
Chú Dương cũng khuyên nhủ.
"Lão gia, suy nghĩ lại đi."
Thẩm Bán Sơn lại khoác tay chặn lại.
"Ý tôi đã quyết, các người không cần khuyên tôi đâu, chỉ cần có thể bảo vệ được huyết mạch của nhà họ Thẩm, tôi chết thì có làm sao?"
Mặc dù Thẩm Bán Sơn có lòng dạ ác độc, nhưng là thân là gia chủ cứng cỏi, vẫn phải khiến Huỳnh Nhân lau mắt mà nhìn.
"Hoàn toàn chính xác, Thẩm Thanh Vân nhiều lần muốn dồn tôi vào chỗ chết, lão già ông đây cũng có suy nghĩ ra tay với vợ tôi, thần tiên cũng khó cứu được, nhưng không phải chuyện gì cũng có thể dùng cái chết để giải quyết."
Huỳnh Nhân lên tiếng.
Thẩm Bán Sơn đột nhiên ngẩng đầu, không thể tưởng tượng nổi nhìn Huỳnh Nhân. "Anh nói cái gì?"
"Nếu là lúc trước, chắc chắn tôi đã giết các người, chỉ có điều, bây giờ vợ tôi vẫn luôn không hi vọng tôi sẽ giết người nữa, cho nên, tôi sẽ cho các người một con đường sống."
Huỳnh Nhân trầm giọng nói.
"Có điều, tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha. Giao tất cả gia sản và tất cả tài sản sổ sách của nhà họ Thẩm các người ra đây, không còn tiền bên trong, dù lòng các người vẫn còn ác ý như cũ, cũng không thể nào khơi được một gợn sóng."
"Chuyện này không thể nào đâu."
Không đợi Thẩm Bán Sơn trả lời, Thẩm Thanh Vân liền tái mặt hét to, điều kiện của Huỳnh Nhân là dùng tất cả gia sản của nhà họ Thẩm để đổi lại tính mạng của cả đám bọn họ.
Từ nay về sau, anh ta không còn là công tử, gia đình của anh ta cũng không phải là nhà quyền thế nữa, anh ta sẽ giống như người bình thường vậy đó, mỗi ngày đều phải chen lấn trên tàu điện ngầm từ chín giờ đến sáu giờ, cũng chỉ có thể cầm được mấy nghìn tệ ít ỏi trong tay.
Anh ta không muốn sống một cuộc sống đau thương thế này đâu.
"Bảo chúng tôi giao nhà họ Thẩm ra, còn không bằng để chúng tôi đi chết đi." Sắc mặt anh ta dữ tợn, trong giọng nói không hề che giấu sự thù hận đối với Huỳnh Nhân.
Bốp.
Thẩm Bán Sơn lại dán thêm một bạt tay lên mặt anh ta, ông ta dùng sức rất mạnh, đánh đến mức rướm cả máu.
"Cháu câm miệng cho ông."
Ông ta lại nhìn về phía Huỳnh Nhân, ánh mắt bình tĩnh.
"Anh muốn toàn bộ nhà họ Thẩm, được, tôi cho anh, nhưng tôi hi vọng anh có thể nói được làm được mà chừa cho nhà họ Thẩm một con đường sống."
"Ông nội."
"Lão gia."
Thẩm Thanh Vân với quản gia chú Dương lớn tiếng ngăn cản, lại bị Thẩm Bán Sơn đẩy ra.
"Đều cút cả cho tôi đi."
Ông ta nhìn về phía Huỳnh Nhân.
"Trong ngày mai, tôi sẽ chuyển tất cả gia sản và toàn bộ tài sản sang tên anh.."
Phụt.
Nhưng Thẩm Bán Sơn còn chưa nói dứt lời, trong nháy mắt ông ta đã trợn to mắt, trong miệng chảy từng ngụm máu tươi thật lớn.
Ngực của ông ta xuất hiện thêm một lỗ thủng đầy máu, bị một cánh tay máu xuyên thẳng qua.
"Cái gì?"
Một màn trước mắt cũng vượt ra khỏi dự liệu của Huỳnh Nhân, sắc mặt anh u ám.
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào người quản gia chú Dương đứng đằng sau Thẩm Bán Sơn.
"Chú Dương, chú làm gì vậy?"
Sắc mặt của Thẩm Thanh Vân tái nhợt, rống lớn như một kẻ điên.
Thân thể của Thẩm Bán Sơn cứng ngắc, ông ta dùng hết sức lực còn lại, chậm rãi quay người, dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn chú Dương.
"Lão Dương, ông…"
"Thẩm Bán Sơn, ông thật sự làm tôi quá thất vọng rồi, kết quả vẫn chỉ là một con rùa đen rụt cổ mà thôi."
Giờ phút này, trên mặt chú Dương không còn một chút cung kính nào, trên mặt đầy vẻ âm tàn.
"Tôi đã ẩn náu trong nhà họ Thẩm nhiều năm như vậy, chính là để xem nhà họ Thẩm như một quân cờ, để chuẩn bị tiến hành một bước kế tiếp trong kế hoạch, không ngờ lại vì lão già nhát gan là ông đây mà bị thất bại trong gang tấc."
Ánh mắt của chú Dương âm trầm, dưới cơn nóng giận, cánh tay xuyên qua người ông ta kia không ngừng quấy động, bóp nát trái tim của Thẩm Bán Sơn khiến ông ta trực tiếp tắt thở.
"Ông nội."
Sắc mặt của Thẩm Thanh Vân trắng bệch, anh ta hét to.
"Chú Dương, lời này của chú là có ý gì?"
"Tôi hoàn toàn không phải chú Dương. Tên của tôi... lâu quá rồi, chính tôi cũng quên mất mình tên là gì rồi."
Chú Dương yếu ớt thở dài, sau đó đưa ánh mắt nhìn Huỳnh Nhân.
"Lại là anh, năm lần bảy lượt ngăn cản nhiệm vụ của tôi, quả thực muốn chết mà."
Huỳnh Nhân lạnh lùng nhìn chú Dương, bỗng nhiên nói.
"Năm năm trước, cái video của tôi và vợ là do ông quay nhỉ?"
"Ông chính là "Biên Bức"."
Thẩm Bán Sơn không yên lòng liền cùng chú Dương đích thân đi xuống, kết quả cũng giống hệt với Thẩm Thanh Vân, giọng nói dừng lại im bặt.
Ông ta trợn mắt hốc mồm nhìn một trước mắt, đột nhiên tim nhói mạnh một cái, một cảm giác bất lực nặng nề, càn quét toàn thân ông ta.
Ông ta đặt tất cả lên người Hồng Phất chính là vì để giết Huỳnh Nhân, nhưng mà sự thật lại rất tàn khốc, Huỳnh Nhân cũng chẳng thèm tự mình ra tay, chỉ cần trợ lý của anh, treo Hồng Phất lên đánh như một đứa con gái.
Cục diện thật khôi hài và buồn cười, nhưng Thẩm Bán Sơn lại không cười nổi chút nào.
"Biết sai rồi chưa?" Lưu An lạnh giọng hỏi.
"Biết sai rồi."
Hồng Phất khóc như mưa hoa lê, trong giọng nói mang theo vẻ uất ức.
"Sai ở đâu?"
"Không nên đối đầu cô với người đàn ông kia."
"Còn gì nữa không?"
"Không nên vì kiếm tiền từ nhà họ Thẩm mà ra tay với các người."
"Sau này còn dám không?"
"Không dám."
Lúc này, Lưu An mới buông Hồng Phất ra.
Chuyện đầu tiên mà Hồng Phất làm sau khi được thả ra chính là xoa xoa cái mông của mình, cô ta đau đến mức cái mông muốn vỡ ra làm hai mảnh.
Cô ta đưa ánh mắt thù hận nhìn Huỳnh Nhân một cái, chợt móc trong ngực ra một trái cầu nhỏ màu nâu ném xuống đất.
Bùm.
Trái cầu nhỏ nổ tung, từng mảng khói vàng lớn tản ra.
Huỳnh Nhân hét lớn một tiếng.
"Che mũi lại."
Lúc này, tất cả mọi người mới không hít khói độc vào người.
Chờ sương mù tán đi, bóng dáng của Hồng Phất đã biến mất bặt vô âm tín.
Huỳnh Nhân hơi nheo mắt lại, lần này, là Lưu An chuẩn bị đầy đủ nên mới khiến Hồng Phất bị tổn thất lớn.
Ai biết được, lần tiếp theo Hồng Phất sẽ đột kích là khi nào chứ?
Thân phận thảo cổ bà cùng với năng lực lợi dụng côn trùng đến giết người của cô ta hoàn toàn chính xác khiến cho người ta khó lòng phòng bị, cũng chính vì đụng phải Huỳnh Nhân với Lưu An, nếu như là sát thủ khác, có lẽ cũng không biết đã chết như thế nào nữa rồi nhỉ?
Huỳnh Nhân nheo mắt lại, đánh giá Thẩm Bán Sơn như già đi mười tuổi trong phút chốc.
"Ông cụ Thẩm, ngay cả sát thủ ông mời đến cũng đã chạy trối chết rồi, ông còn có cách nào nữa không?"
Thẩm Bán Sơn trầm mặc thật lâu, nắm chặt nắm đấm, đưa ánh mắt đầy vẻ âm trầm nhìn Huỳnh Nhân, nhưng lại không nói ra được một lời nào.
Ông ta còn có thể nói gì nữa đây?
Dòng họ hùng mạnh nằm ở chỗ có bao nhiêu cường giả làm quan, lần này đội hình mà ông tạo thành, cho dù là đao khách mù loà hay là Hồng Phất, cũng đều đủ để huỷ diệt một nhà quyền thế siêu cấp, nhưng mà bọn họ vẫn thất bại.
Sự mạnh mẽ của Huỳnh Nhân đã vượt quá tưởng tượng rồi.
Nếu như ông ta có thể đoán được sớm một chút, cũng sẽ không phát sinh tất cả, nhưng thế sự chính là như vậy đấy, chỉ có lúc chân chính tuyệt vọng mới sẽ hối hận.
Trầm mặc thật lâu, ông ta mới ngẩng đầu nhìn Huỳnh Nhân, khẽ thở một cái thật nhẹ nhõm.
"Cuộc chiến này là nhà họ Thẩm bọn tôi bại, anh muốn xử trí ba người bọn tôi thế nào cũng đều có thể, chỉ cầu bỏ qua cho những người khác trong nhà họ Thẩm chúng tôi một con đường sống."
"Ông nội, đừng thỏa hiệp mà."
Sắc mặt của Thẩm Thanh Vân nhanh chóng thay đổi.
"Một khi chúng ta nhận thua, chúng ta chỉ có một con đường chết mà thôi."
Bốp.
Thẩm Bán Sơn nặng nề tát một bạt tay lên mặt Thẩm Thanh Vân, mặt mũi tràn đầy âm trầm.
"Cái thằng ngu này, vẫn chưa rõ sao, nhà họ Thẩm chúng ta không có bất kì vốn liếng gì để chống lại với anh ta cả, chắc chắn ba người chúng ta phải chết không có gì đáng nghi, điều duy nhất có thể làm, chính là hi vọng anh ta có thể bỏ qua cho những người nhà họ Thẩm khác của chúng ta."
Mặt Thẩm Thanh Vân xám như tro, lập tức ngồi liệt trên mặt đất.
Chú Dương cũng khuyên nhủ.
"Lão gia, suy nghĩ lại đi."
Thẩm Bán Sơn lại khoác tay chặn lại.
"Ý tôi đã quyết, các người không cần khuyên tôi đâu, chỉ cần có thể bảo vệ được huyết mạch của nhà họ Thẩm, tôi chết thì có làm sao?"
Mặc dù Thẩm Bán Sơn có lòng dạ ác độc, nhưng là thân là gia chủ cứng cỏi, vẫn phải khiến Huỳnh Nhân lau mắt mà nhìn.
"Hoàn toàn chính xác, Thẩm Thanh Vân nhiều lần muốn dồn tôi vào chỗ chết, lão già ông đây cũng có suy nghĩ ra tay với vợ tôi, thần tiên cũng khó cứu được, nhưng không phải chuyện gì cũng có thể dùng cái chết để giải quyết."
Huỳnh Nhân lên tiếng.
Thẩm Bán Sơn đột nhiên ngẩng đầu, không thể tưởng tượng nổi nhìn Huỳnh Nhân. "Anh nói cái gì?"
"Nếu là lúc trước, chắc chắn tôi đã giết các người, chỉ có điều, bây giờ vợ tôi vẫn luôn không hi vọng tôi sẽ giết người nữa, cho nên, tôi sẽ cho các người một con đường sống."
Huỳnh Nhân trầm giọng nói.
"Có điều, tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha. Giao tất cả gia sản và tất cả tài sản sổ sách của nhà họ Thẩm các người ra đây, không còn tiền bên trong, dù lòng các người vẫn còn ác ý như cũ, cũng không thể nào khơi được một gợn sóng."
"Chuyện này không thể nào đâu."
Không đợi Thẩm Bán Sơn trả lời, Thẩm Thanh Vân liền tái mặt hét to, điều kiện của Huỳnh Nhân là dùng tất cả gia sản của nhà họ Thẩm để đổi lại tính mạng của cả đám bọn họ.
Từ nay về sau, anh ta không còn là công tử, gia đình của anh ta cũng không phải là nhà quyền thế nữa, anh ta sẽ giống như người bình thường vậy đó, mỗi ngày đều phải chen lấn trên tàu điện ngầm từ chín giờ đến sáu giờ, cũng chỉ có thể cầm được mấy nghìn tệ ít ỏi trong tay.
Anh ta không muốn sống một cuộc sống đau thương thế này đâu.
"Bảo chúng tôi giao nhà họ Thẩm ra, còn không bằng để chúng tôi đi chết đi." Sắc mặt anh ta dữ tợn, trong giọng nói không hề che giấu sự thù hận đối với Huỳnh Nhân.
Bốp.
Thẩm Bán Sơn lại dán thêm một bạt tay lên mặt anh ta, ông ta dùng sức rất mạnh, đánh đến mức rướm cả máu.
"Cháu câm miệng cho ông."
Ông ta lại nhìn về phía Huỳnh Nhân, ánh mắt bình tĩnh.
"Anh muốn toàn bộ nhà họ Thẩm, được, tôi cho anh, nhưng tôi hi vọng anh có thể nói được làm được mà chừa cho nhà họ Thẩm một con đường sống."
"Ông nội."
"Lão gia."
Thẩm Thanh Vân với quản gia chú Dương lớn tiếng ngăn cản, lại bị Thẩm Bán Sơn đẩy ra.
"Đều cút cả cho tôi đi."
Ông ta nhìn về phía Huỳnh Nhân.
"Trong ngày mai, tôi sẽ chuyển tất cả gia sản và toàn bộ tài sản sang tên anh.."
Phụt.
Nhưng Thẩm Bán Sơn còn chưa nói dứt lời, trong nháy mắt ông ta đã trợn to mắt, trong miệng chảy từng ngụm máu tươi thật lớn.
Ngực của ông ta xuất hiện thêm một lỗ thủng đầy máu, bị một cánh tay máu xuyên thẳng qua.
"Cái gì?"
Một màn trước mắt cũng vượt ra khỏi dự liệu của Huỳnh Nhân, sắc mặt anh u ám.
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào người quản gia chú Dương đứng đằng sau Thẩm Bán Sơn.
"Chú Dương, chú làm gì vậy?"
Sắc mặt của Thẩm Thanh Vân tái nhợt, rống lớn như một kẻ điên.
Thân thể của Thẩm Bán Sơn cứng ngắc, ông ta dùng hết sức lực còn lại, chậm rãi quay người, dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn chú Dương.
"Lão Dương, ông…"
"Thẩm Bán Sơn, ông thật sự làm tôi quá thất vọng rồi, kết quả vẫn chỉ là một con rùa đen rụt cổ mà thôi."
Giờ phút này, trên mặt chú Dương không còn một chút cung kính nào, trên mặt đầy vẻ âm tàn.
"Tôi đã ẩn náu trong nhà họ Thẩm nhiều năm như vậy, chính là để xem nhà họ Thẩm như một quân cờ, để chuẩn bị tiến hành một bước kế tiếp trong kế hoạch, không ngờ lại vì lão già nhát gan là ông đây mà bị thất bại trong gang tấc."
Ánh mắt của chú Dương âm trầm, dưới cơn nóng giận, cánh tay xuyên qua người ông ta kia không ngừng quấy động, bóp nát trái tim của Thẩm Bán Sơn khiến ông ta trực tiếp tắt thở.
"Ông nội."
Sắc mặt của Thẩm Thanh Vân trắng bệch, anh ta hét to.
"Chú Dương, lời này của chú là có ý gì?"
"Tôi hoàn toàn không phải chú Dương. Tên của tôi... lâu quá rồi, chính tôi cũng quên mất mình tên là gì rồi."
Chú Dương yếu ớt thở dài, sau đó đưa ánh mắt nhìn Huỳnh Nhân.
"Lại là anh, năm lần bảy lượt ngăn cản nhiệm vụ của tôi, quả thực muốn chết mà."
Huỳnh Nhân lạnh lùng nhìn chú Dương, bỗng nhiên nói.
"Năm năm trước, cái video của tôi và vợ là do ông quay nhỉ?"
"Ông chính là "Biên Bức"."
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
- Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
- Chương 3: Có khách góp vui
- Chương 4: Dạy dỗ một chút
- Chương 5: Bất ngờ
- Chương 6: Vô Cảm
- Chương 7: Tự đào mồ CHÔN MÌNH
- Chương 8: Mua cho vui
- Chương 9: Đừng đi
- Chương 10: Vườn bách thú
- Chương 11: Gây trở ngại
- Chương 12: Đánh cuộc
- Chương 13: Nước bẩn
- Chương 14: Thiên Sứ
- Chương 15: Nhà của tôi
- Chương 16: Tuyên bố danh sách
- Chương 17: Thu hoạch
- Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
- Chương 19: Chỉ muốn cưới em
- Chương 20: Chờ lệnh
- Chương 21: Không đồng ý
- Chương 22: Quá đột ngột
- Chương 23: Thật kỳ lạ
- Chương 24: Cạn chai
- Chương 25: Ông đây bắn chết gã!
- Chương 26: Hôm nay là ngày gì?
- Chương 27: Cút!
- Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
- Chương 29: Cẩn Mai
- Chương 30: Tặng cho mấy người
- Chương 31: Ba đến đón con đây
- Chương 32: Kích động
- Chương 33: Kỳ Hạ Huy
- Chương 34: Tổ sư gia
- Chương 35: Ngài võ si
- Chương 36: Tôi quen rồi
- Chương 37: Sổ đen!
- Chương 38: Nợ tiền không trả!
- Chương 39: Đập!
- Chương 40: Tinh thần chịu đả kích!
- Chương 41: Phản bội!
- Chương 42: Ăn miếng trả miếng
- Chương 43: Năng lực có vấn đề
- Chương 44: Cố lên
- Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
- Chương 46: Chỉ trỏ
- Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 48: Khoảng trống
- Chương 49: Thiên thần
- Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
- Chương 51: Tai ương ngập đầu
- Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
- Chương 53: Chịu đòn nhận tội
- Chương 54: Bưng trà rót nước
- Chương 55: Thế giới động vật
- Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
- Chương 57: Ly hôn
- Chương 58: Gây hoạ
- Chương 59: Mạng người quan trọng
- Chương 60: Bạo hành y tế
- Chương 61: Châm phạt
- Chương 62: Dây cà ra dây muống
- Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
- Chương 64: Cá chết lưới rách
- Chương 65: Lưu An
- Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
- Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
- Chương 68: Gieo gió gặt bão
- Chương 69: Ngủ chung
- Chương 70: Câu chuyện của ba
- Chương 71: Người đại diện pháp lý
- Chương 72: Quỳ gối trước cửa
- Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
- Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
- Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 76: Vui quá hoá buồn
- Chương 77: Rượu vào lời ra
- Chương 78: Người tổng phụ trách
- Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
- Chương 80: Lòng lang dạ sói
- Chương 81: Tự tìm đường chết
- Chương 82: Hạ thủ lưu tình
- Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
- Chương 84: Cho một con đường sống
- Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
- Chương 86: Nhà tài trợ
- Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
- Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
- Chương 89: Không lấy được một đồng nào
- Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
- Chương 91: Về nhà mẹ
- Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
- Chương 93: Dùng giấy như dao
- Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- Chương 95: Quân đội đàn áp
- Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
- Chương 97: Thiên la địa võng
- Chương 98: Liên tục gặp nạn
- Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
- Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
- Chương 101: Môi hở răng lạnh
- Chương 102: Lấy oán báo ơn
- Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
- Chương 104: Lấy công chuộc tội
- Chương 105: Mượn gió bẻ măng
- Chương 106: Thời gian quý báu
- Chương 107: Mười vạn hàng không
- Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
- Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
- Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
- Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
- Chương 112: Không đến lượt em
- Chương 113: Dùng tay vớt
- Chương 114: Trái tim thiếu nữ
- Chương 115: Tìm được anh rồi
- Chương 116: Người quen cũ
- Chương 117: Nhào vào trong ngực
- Chương 118: Khách hàng cao cấp
- Chương 119: Nhớ tôi không?
- Chương 120: Có được vinh dự này không
- Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
- Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
- Chương 123: Gần ngay trước mắt
- Chương 124: Không phải con ruột
- Chương 125: Kẻ ác tố cáo
- Chương 126: Hạng mục xây dựng
- Chương 127: Chủ nhân thật giả
- Chương 128: Phạm phải ba tội
- Chương 129: Vợ phản bội
- Chương 130: Thu mua với ý đồ Xấu
- Chương 131: Lấy lùi làm tiến
- Chương 132: Tôi muốn tự thú
- Chương 133: Chân tướng rõ ràng
- Chương 134: Thu mua Long Đằng
- Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
- Chương 136: Ngài Thương Si
- Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
- Chương 138: Giấy không gói được lửa
- Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
- Chương 140: Ba việc quan trọng
- Chương 141: Thân phận được phơi bày
- Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
- Chương 143: Ông là một người ba tốt
- Chương 144: Lúng túng
- Chương 145: Bắt Cóc
- Chương 146: Cô không phải cô ấy
- Chương 147: Bắt nhầm người
- Chương 148: Bên thứ ba
- Chương 149: Ban chết
- Chương 150: Ai dám cản tôi
- Chương 151: Chụp lén
- Chương 152: Hủy dung
- Chương 153: Bỏ qua cơ hội
- Chương 154: Một món quà lớn
- Chương 155: Bọ ngựa đá xe
- Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
- Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
- Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
- Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
- Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
- Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
- Chương 162: Học trò của nhạc si
- Chương 163: Chim sợ cành cong
- Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
- Chương 165: Tôn Minh Đào
- Chương 166: Hai lựa chọn
- Chương 167: Như thấy người thật
- Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
- Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
- Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
- Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
- Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
- Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
- Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
- Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
- Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
- Chương 177: Giết gà dọa khỉ
- Chương 178: Chiếm làm của mình
- Chương 179: Lỡ thích anh rể
- Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
- Chương 181: Lần đầu hẹn hò
- Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
- Chương 183: Sự chèn ép của học thức
- Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
- Chương 185: Cưỡng đoạt
- Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
- Chương 188: Mưu kế của phụ nữ
- Chương 189: Giống như thần chết
- Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức"
- Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
- Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
- Chương 193: Tiểu Như biến mất
- Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
- Chương 195: Đội quân hùng hậu
- Chương 196: Người dơi
- Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
- Chương 198: Vị khách không mời
- Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
- Chương 200: Ai là hung thủ?
- Chương 201: Ngài ấy
- Chương 202: Có vấn đề
- Chương 203: Đổi cho tôi
- Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
- Chương 205: Tay đấm chân đá
- Chương 206: Bóng hình người thương
- Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
- Chương 208: Huyết Lục Tùng
- Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
- Chương 210: Mẹ con thành thù
- Chương 211: Ghen
- Chương 212: Rượu này có độc
- Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
- Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
- Chương 215: Hoa hồng có gai
- Chương 216: Con ngoài giá thú
- Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
- Chương 218: Phát tán video
- Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 220: Đối tác hợp tác
- Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị
- Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
- Chương 224: Ném dao đoạt mạng
- Chương 225: Bao đại sư ra tay
- Chương 226: Quan hệ thầy trò
- Chương 227: Rục rịch nổi loạn
- Chương 228: Đứng sau khống chế
- Chương 229: Đá hết
- Chương 230: Ông chủ tòa nhà
- Chương 231: Năm đấu gạo
- Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
- Chương 233: Thiên đường địa ngục
- Chương 234: Kịch vui
- Chương 235: Văn Thành Nam
- Chương 236: Trị tội
- Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
- Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
- Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
- Chương 240: Đêm trước hôn lễ
- Chương 241: Cướp hôn
- Chương 242: Tôi không quan tâm
- Chương 243: Công khai vợ chồng
- Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
- Chương 245: Thịt nát xương tan
- Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
- Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
- Chương 248: Chiến xe tử thần
- Chương 249: Suy tính điều xáu
- Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
- Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
- Chương 252: Do anh ra tay
- Chương 253: Không nể mặt
- Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
- Chương 255: Sát thủ đột nhập
- Chương 256: Không có quyền
- Chương 257: Sát thủ đã đến
- Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
- Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 260: Cúi đầu nhận tội
- Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 262: Đã từng nghe thấy
- Chương 263: Nhà không có giáo dục
- Chương 264: Vua sát thủ
- Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
- Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
- Chương 267: Ba nghìn sát thủ
- Chương 268: Tôi là Lưu An
- Chương 269: Kẻ đáng thương
- Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 271: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 272: Mang hạnh phúc đến cho em
- Chương 273: Kế hoạch cuộc đời
- Chương 274: Không phải bữa tiệc tốt
- Chương 275: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
- Chương 276: Một lưới tóm gọn
- Chương 277: Sự xuất hiện của những đại gia tộc
- Chương 278: Người gây sự
- Chương 279: Đến lượt ông
- Chương 280: Báo ơn như suối tuôn
- Chương 281: Đi gặp ba mẹ chồng
- Chương 282: Mẹ chồng lạnh lùng
- Chương 283: Địa vị gia đình
- Chương 284: Ép buộc li hôn
- Chương 285: Bí mật nhà họ Liễu
- Chương 286: Thanh Thi phủng sát*
- Chương 287: Nghe lệnh của tôi
- Chương 288: Tôi không có nhiều thời gian
- Chương 289: Anh là Võ Sĩ
- Chương 290: Hội trưởng đổi chủ
- Chương 291: Chủ tịch
- Chương 292: Tu hú chiếm tổ
- Chương 293: Quá khứ của người giàu nhất
- Chương 294: Dì của Phi Tuyết đến
- Chương 295: Người dì nguy hiểm
- Chương 296: Mau chóng lớn lên
- Chương 297: Đánh cuộc thắng bại
- Chương 298: Người thắng làm vua
- Chương 299: Xoay chuyển đại cục
- Chương 300: Khách quý của thương hội
- Chương 301: Một con đường sống
- Chương 302: Giết Liễu Nham
- Chương 303: Nguyên lão hai đời
- Chương 304: Lệ Tinh loạn
- Chương 305: Giải trí Nhân Phát
- Chương 306: Tất cả hoang mang
- Chương 307: Chờ đợi (End)