Chiến Thần Hắc Ám - Chương 210: Mẹ con thành thù
Chương trước- Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
- Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
- Chương 3: Có khách góp vui
- Chương 4: Dạy dỗ một chút
- Chương 5: Bất ngờ
- Chương 6: Vô Cảm
- Chương 7: Tự đào mồ CHÔN MÌNH
- Chương 8: Mua cho vui
- Chương 9: Đừng đi
- Chương 10: Vườn bách thú
- Chương 11: Gây trở ngại
- Chương 12: Đánh cuộc
- Chương 13: Nước bẩn
- Chương 14: Thiên Sứ
- Chương 15: Nhà của tôi
- Chương 16: Tuyên bố danh sách
- Chương 17: Thu hoạch
- Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
- Chương 19: Chỉ muốn cưới em
- Chương 20: Chờ lệnh
- Chương 21: Không đồng ý
- Chương 22: Quá đột ngột
- Chương 23: Thật kỳ lạ
- Chương 24: Cạn chai
- Chương 25: Ông đây bắn chết gã!
- Chương 26: Hôm nay là ngày gì?
- Chương 27: Cút!
- Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
- Chương 29: Cẩn Mai
- Chương 30: Tặng cho mấy người
- Chương 31: Ba đến đón con đây
- Chương 32: Kích động
- Chương 33: Kỳ Hạ Huy
- Chương 34: Tổ sư gia
- Chương 35: Ngài võ si
- Chương 36: Tôi quen rồi
- Chương 37: Sổ đen!
- Chương 38: Nợ tiền không trả!
- Chương 39: Đập!
- Chương 40: Tinh thần chịu đả kích!
- Chương 41: Phản bội!
- Chương 42: Ăn miếng trả miếng
- Chương 43: Năng lực có vấn đề
- Chương 44: Cố lên
- Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
- Chương 46: Chỉ trỏ
- Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 48: Khoảng trống
- Chương 49: Thiên thần
- Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
- Chương 51: Tai ương ngập đầu
- Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
- Chương 53: Chịu đòn nhận tội
- Chương 54: Bưng trà rót nước
- Chương 55: Thế giới động vật
- Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
- Chương 57: Ly hôn
- Chương 58: Gây hoạ
- Chương 59: Mạng người quan trọng
- Chương 60: Bạo hành y tế
- Chương 61: Châm phạt
- Chương 62: Dây cà ra dây muống
- Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
- Chương 64: Cá chết lưới rách
- Chương 65: Lưu An
- Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
- Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
- Chương 68: Gieo gió gặt bão
- Chương 69: Ngủ chung
- Chương 70: Câu chuyện của ba
- Chương 71: Người đại diện pháp lý
- Chương 72: Quỳ gối trước cửa
- Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
- Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
- Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 76: Vui quá hoá buồn
- Chương 77: Rượu vào lời ra
- Chương 78: Người tổng phụ trách
- Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
- Chương 80: Lòng lang dạ sói
- Chương 81: Tự tìm đường chết
- Chương 82: Hạ thủ lưu tình
- Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
- Chương 84: Cho một con đường sống
- Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
- Chương 86: Nhà tài trợ
- Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
- Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
- Chương 89: Không lấy được một đồng nào
- Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
- Chương 91: Về nhà mẹ
- Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
- Chương 93: Dùng giấy như dao
- Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- Chương 95: Quân đội đàn áp
- Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
- Chương 97: Thiên la địa võng
- Chương 98: Liên tục gặp nạn
- Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
- Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
- Chương 101: Môi hở răng lạnh
- Chương 102: Lấy oán báo ơn
- Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
- Chương 104: Lấy công chuộc tội
- Chương 105: Mượn gió bẻ măng
- Chương 106: Thời gian quý báu
- Chương 107: Mười vạn hàng không
- Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
- Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
- Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
- Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
- Chương 112: Không đến lượt em
- Chương 113: Dùng tay vớt
- Chương 114: Trái tim thiếu nữ
- Chương 115: Tìm được anh rồi
- Chương 116: Người quen cũ
- Chương 117: Nhào vào trong ngực
- Chương 118: Khách hàng cao cấp
- Chương 119: Nhớ tôi không?
- Chương 120: Có được vinh dự này không
- Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
- Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
- Chương 123: Gần ngay trước mắt
- Chương 124: Không phải con ruột
- Chương 125: Kẻ ác tố cáo
- Chương 126: Hạng mục xây dựng
- Chương 127: Chủ nhân thật giả
- Chương 128: Phạm phải ba tội
- Chương 129: Vợ phản bội
- Chương 130: Thu mua với ý đồ Xấu
- Chương 131: Lấy lùi làm tiến
- Chương 132: Tôi muốn tự thú
- Chương 133: Chân tướng rõ ràng
- Chương 134: Thu mua Long Đằng
- Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
- Chương 136: Ngài Thương Si
- Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
- Chương 138: Giấy không gói được lửa
- Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
- Chương 140: Ba việc quan trọng
- Chương 141: Thân phận được phơi bày
- Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
- Chương 143: Ông là một người ba tốt
- Chương 144: Lúng túng
- Chương 145: Bắt Cóc
- Chương 146: Cô không phải cô ấy
- Chương 147: Bắt nhầm người
- Chương 148: Bên thứ ba
- Chương 149: Ban chết
- Chương 150: Ai dám cản tôi
- Chương 151: Chụp lén
- Chương 152: Hủy dung
- Chương 153: Bỏ qua cơ hội
- Chương 154: Một món quà lớn
- Chương 155: Bọ ngựa đá xe
- Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
- Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
- Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
- Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
- Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
- Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
- Chương 162: Học trò của nhạc si
- Chương 163: Chim sợ cành cong
- Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
- Chương 165: Tôn Minh Đào
- Chương 166: Hai lựa chọn
- Chương 167: Như thấy người thật
- Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
- Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
- Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
- Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
- Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
- Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
- Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
- Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
- Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
- Chương 177: Giết gà dọa khỉ
- Chương 178: Chiếm làm của mình
- Chương 179: Lỡ thích anh rể
- Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
- Chương 181: Lần đầu hẹn hò
- Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
- Chương 183: Sự chèn ép của học thức
- Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
- Chương 185: Cưỡng đoạt
- Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
- Chương 188: Mưu kế của phụ nữ
- Chương 189: Giống như thần chết
- Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức"
- Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
- Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
- Chương 193: Tiểu Như biến mất
- Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
- Chương 195: Đội quân hùng hậu
- Chương 196: Người dơi
- Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
- Chương 198: Vị khách không mời
- Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
- Chương 200: Ai là hung thủ?
- Chương 201: Ngài ấy
- Chương 202: Có vấn đề
- Chương 203: Đổi cho tôi
- Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
- Chương 205: Tay đấm chân đá
- Chương 206: Bóng hình người thương
- Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
- Chương 208: Huyết Lục Tùng
- Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
- Chương 210: Mẹ con thành thù
- Chương 211: Ghen
- Chương 212: Rượu này có độc
- Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
- Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
- Chương 215: Hoa hồng có gai
- Chương 216: Con ngoài giá thú
- Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
- Chương 218: Phát tán video
- Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 220: Đối tác hợp tác
- Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị
- Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
- Chương 224: Ném dao đoạt mạng
- Chương 225: Bao đại sư ra tay
- Chương 226: Quan hệ thầy trò
- Chương 227: Rục rịch nổi loạn
- Chương 228: Đứng sau khống chế
- Chương 229: Đá hết
- Chương 230: Ông chủ tòa nhà
- Chương 231: Năm đấu gạo
- Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
- Chương 233: Thiên đường địa ngục
- Chương 234: Kịch vui
- Chương 235: Văn Thành Nam
- Chương 236: Trị tội
- Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
- Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
- Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
- Chương 240: Đêm trước hôn lễ
- Chương 241: Cướp hôn
- Chương 242: Tôi không quan tâm
- Chương 243: Công khai vợ chồng
- Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
- Chương 245: Thịt nát xương tan
- Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
- Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
- Chương 248: Chiến xe tử thần
- Chương 249: Suy tính điều xáu
- Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
- Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
- Chương 252: Do anh ra tay
- Chương 253: Không nể mặt
- Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
- Chương 255: Sát thủ đột nhập
- Chương 256: Không có quyền
- Chương 257: Sát thủ đã đến
- Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
- Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 260: Cúi đầu nhận tội
- Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 262: Đã từng nghe thấy
- Chương 263: Nhà không có giáo dục
- Chương 264: Vua sát thủ
- Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
- Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
- Chương 267: Ba nghìn sát thủ
- Chương 268: Tôi là Lưu An
- Chương 269: Kẻ đáng thương
- Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 271: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 272: Mang hạnh phúc đến cho em
- Chương 273: Kế hoạch cuộc đời
- Chương 274: Không phải bữa tiệc tốt
- Chương 275: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
- Chương 276: Một lưới tóm gọn
- Chương 277: Sự xuất hiện của những đại gia tộc
- Chương 278: Người gây sự
- Chương 279: Đến lượt ông
- Chương 280: Báo ơn như suối tuôn
- Chương 281: Đi gặp ba mẹ chồng
- Chương 282: Mẹ chồng lạnh lùng
- Chương 283: Địa vị gia đình
- Chương 284: Ép buộc li hôn
- Chương 285: Bí mật nhà họ Liễu
- Chương 286: Thanh Thi phủng sát*
- Chương 287: Nghe lệnh của tôi
- Chương 288: Tôi không có nhiều thời gian
- Chương 289: Anh là Võ Sĩ
- Chương 290: Hội trưởng đổi chủ
- Chương 291: Chủ tịch
- Chương 292: Tu hú chiếm tổ
- Chương 293: Quá khứ của người giàu nhất
- Chương 294: Dì của Phi Tuyết đến
- Chương 295: Người dì nguy hiểm
- Chương 296: Mau chóng lớn lên
- Chương 297: Đánh cuộc thắng bại
- Chương 298: Người thắng làm vua
- Chương 299: Xoay chuyển đại cục
- Chương 300: Khách quý của thương hội
- Chương 301: Một con đường sống
- Chương 302: Giết Liễu Nham
- Chương 303: Nguyên lão hai đời
- Chương 304: Lệ Tinh loạn
- Chương 305: Giải trí Nhân Phát
- Chương 306: Tất cả hoang mang
- Chương 307: Chờ đợi (End)
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chiến Thần Hắc Ám
Chương 210: Mẹ con thành thù
Sau khi cúp điện thoại, Liên Thúy Na vội vàng định cầm theo Huyết Lục Tùng rời đi, nhưng lại bị Liễu Cảnh Nhiên đụng phải.
"Mẹ, mẹ xem xong chưa, có phải đã trả cho con được rồi không?"
Liên Thúy Na giật mình, vội vàng giấu Huyết Lục Tùng vào trong túi như giấu bảo bối.
"Chỉ là cục đá rách nát thôi, có cái gì mà quý dữ vậy? Mẹ ra ngoài có chút việc, sẽ quay về ngay."
Bà ta nói dứt lời thì muốn vòng qua Liễu Cảnh Nhiên để đi ra ngoài.
Liễu Cảnh Nhiên lại ngăn cản trước mặt Liên Thúy Na một lần nữa, cô ta cực kỳ cứng rắn, nói.
“Không được, trả lại viên đá cho con."
Liên Thúy Na lập tức nổi giận, bà ta giận dữ hét lên với Liễu Cảnh Nhiên: "Con không thấy phiền hả? Hôm nay nhận được nhiều lễ vật như vậy rồi. Tặng cho mẹ một viên đá thì đã sao?"
"Cái này là của Huỳnh Nhân tặng cho con."
Liễu Cảnh Nhiên lập tức hiểu được suy nghĩ của Liên Thúy Na, bà ta muốn chiếm lấy viên đá này làm của riêng mình. Nhất thời, cô ta trừng to mắt đầy vẻ khó tin, cô ta không thể tin được đây là mẹ mình.
"Cũng không biết tên phế vật đó lấy đâu ra may mắn như vậy. Vậy mà có thể nhặt được một viên đá vô giá."
Liên Thúy Na cười lạnh một tiếng, hùng hồn nói.
"Cậu ta đã tặng cho con thì nó đã trở thành đồ của nhà họ Liễu chúng ta, con là con gái mẹ, đồ của con cũng là của mẹ, mẹ bán lấy tiền liệu có gì không ổn à?"
Rõ ràng là bà ta đã ăn trộm đồ của con gái mình, nhưng bà ta làm giống như mình không hề sai. Liễu Cảnh Nhiên khiếp sợ nhìn Liên Thúy Na.
"Mẹ, sao bây giờ mẹ lại biến thành như thế này?"
"Mẹ vẫn luôn như thế này."
Liên Thúy Na không hề cảm thấy hành vi của mình có gì là sai, giống như lợn chết không sợ nước sôi.
"Cảnh Nhiên, con nên cảm ơn mẹ. Là mẹ đã nói cho con biết, trên đời này con có thể không có bất cứ thứ gì, nhưng không thể không có tiền. Nếu không nhờ mẹ, con có thể gả vào gia đình giàu không? Con không cảm ơn mẹ cũng thôi đi, thế mà ngay cả một tảng đá rách nát cũng phải giành với mẹ, đúng là sinh ra một đứa con gái như con quá uổng phí!”
Liễu Cảnh Nhiên bị cái lý lẽ này làm cho xấu hổ vô cùng, cô ta cúi đầu cắn môi, cả người run lên.
Cô ta nhớ lại quá khứ, không phải tất cả đều do cô ham tiền đó sao? Dưới sự xúi giục của Liên Thúy Na, cô ta đã làm rất nhiều điều ngu ngốc khiến người khác lạnh lòng, dẫn đến bóng dáng đó bước đi ngày càng xa, trở mặt thành thù.
Bây giờ hoàn toàn tỉnh ngộ thì đã quá muộn, họ đã trở thành người dưng.
Vừa nghĩ đến việc cô ta tự tay đẩy người đàn ông từng tốt với mình ra xa, khiến trái tim Liễu Cảnh Nhiên cảm thấy vô cùng đau đớn.
"Mẹ, con không cần quà của mấy vị khách khác, con sẽ đưa hết cho mẹ. Con chỉ cần viên đá này. Mẹ trả lại cho con, được không?"
Hai mắt Liễu Cảnh Nhiên đỏ hoe vì ngấn lệ, cô ta nắm lấy cánh tay Liên Thúy Na van xin.
Cô ta hiểu rất rõ tính cách của Liên Thúy Na, không thể mạnh mẽ mà chỉ có thể dùng sự mềm mỏng.
Liên Thúy Na nhìn Liễu Cảnh Nhiên lúc này đang ăn nói khép nép với vẻ mặt khó tin, bà ta không hiểu. Không phải trước đây con gái bà rất ghét Huỳnh Nhân à? Sao bây giờ lại giống một người khác vậy?
Nhưng, trong mắt bà ta không có một tia thương hại, vẫn giữ chặt Huyết Lục Tùng trong túi.
"Mẹ nói cho con biết, không thể nào, con từ bỏ suy nghĩ này đi."
"Những lễ vật kia cộng lại thì được bao nhiêu, một viên đá này hơn ngàn vạn. Mẹ nuôi con lâu như vậy, cũng đến lúc ngươi phải hiếu kính với mẹ. Cho mẹ một viên ngọc thạch thì làm sao?"
"Nhưng đây là món quà duy nhất anh ta tặng con."
Liễu Cảnh Nhiên nghiến chặt răng, cả người run rẩy, nói.
Cho đến giờ phút này, Liên Thúy Na mới hiểu tại sao lúc trước Liễu Cảnh Nhiên lại liều lĩnh lấy tay đào viên ngọc thạch này như thế, không phải vì nó quý giá, mà là do Huỳnh Nhân tặng cho cô.
Cho dù là cỏ đuôi chó rẻ tiền, cô ta cũng sẽ xem là bảo vật.
Bốp…
Liên Thúy Na bất ngờ tát vào mặt Liễu Cảnh Nhiên một cái, bà ta dùng sức rất lớn, trực tiếp khiến khóe miệng cô ta bật máu.
Bà ta nhìn Liễu Cảnh Nhiên với ánh mắt âm độc, giận dữ quát lên.
“Đồ đê tiện không biết xấu hổ, con có biết hôm nay mình suýt chút nữa khiến cậu Văn không vui không?"
Liễu Cảnh Nhiên tóc tai bù xù ngã xuống đất, không nhúc nhích, những giọt máu rơi trên mặt đất.
Liên Thúy Na giống như không nhìn thấy mà tiếp tục mắng.
"Nếu cậu Văn không cần con nữa, con có biết nhà họ Liễu và nhà họ Liên sẽ phải chịu tổn thất gì không? Sau này con lại dám làm ra loại chuyện hoang đường này nữa, không cần cậu Văn ra tay, mẹ sẽ tự tay đánh chết con!"
Liễu Cảnh Nhiên vẫn thất hồn lạc phách ngồi trên mặt đất, chỉ lấy tay lau vết máu trên khóe miệng, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Liên Thúy Na.
"Hôn nhân đại sự của con, đối với mẹ mà nói, chỉ là một công cụ để giúp gia tộc cường thịnh thôi sao?"
Giờ phút này, trong mắt cô ta không còn một tia cầu xin nào nữa, chỉ có sự bình tĩnh.
Dưới sự bình tĩnh là một sự điên cuồng đang lặng lẽ ngưng tụ.
Sắc mặt Liên Thúy Na hơi thay đổi, bà ta dời tầm mắt, hỏi ngược lại.
“Nếu không mẹ nuôi con lớn làm gì? Vốn dĩ trông cậy vào phế vật kia có thể hầu hạ Thiều Gia Nguyệt của nhà họ Thiều thật tốt, kết quả ngược lại, nó lại dám chạy trốn ngay trong đêm hôn lễ, con bên này tuyệt đối đừng để xảy ra sai lầm gì đấy!"
Liễu Cảnh Nhiên im lặng nở nụ cười, cô ta cười cười, ánh mắt bỗng nhiên trở nên điên cuồng.
"Trả lại viên đá cho con."
Cô ta tức giận hét lên, bổ nhào vào trên mình Liên Thúy Na, rồi vươn tay nắm lấy Huyết Lục Tùng trong tay bà ta.
"A… Con muốn làm gì."
Liên Thúy Na hoảng sợ, nhất thời vừa sợ vừa tức giận, muốn đẩy Liễu Cảnh Nhiên ra.
Nhưng Liễu Cảnh Nhiên tức giận giống như một con báo cái, túm lấy tóc của Liên Thúy Na hung hăng giật ra, làm Liên Thúy Na đau đến mức kinh hãi hét lên tiếp tục, không ngừng lăn lộn trên đất.
Huyết Lục Tùng lăn ra khỏi túi.
Liễu Cảnh Nhiên nhặt Huyết Lục Tùng lên như báu vật, sau đó đứng dậy khỏi người Liên Thúy Na, thở hổn hển nhìn bà ta.
Liên Thúy Na chật vật ngồi trên đất, vẻ mặt đầy phẫn nộ nhìn Liễu Cảnh Nhiên, tức giận đến mức không nói được lời nào.
"Con... sao cô dám đánh tôi?"
"Con xin lỗi mẹ, con chỉ lấy lại những gì thuộc về mình."
Vẻ mặt của Liễu Cảnh Nhiên dịu đi một chút và tỏ vẻ hối lỗi.
"Tôi không có đứa con gái như cô!"
Liên Thúy Na hét lên, dùng ánh mắt oán độc nhìn Liễu Cảnh Nhiên.
"Cô cút ra khỏi nhà này cho tôi, đừng quay lại nữa."
"Có chuyện gì vậy?"
Ồn ào lớn như vậy lập tức thu hút sự chú ý của những người ở tầng trên biệt thự, Liễu Nham, Liên Hồng Vân, còn có Liễu Đông Quân và những người khác lần lượt xuống lầu.
Liên Thúy Na hung hăng trừng mắt nhìn Liễu Cảnh Nhiên, Liễu Cảnh Nhiên cắn môi đỏ mắt nói.
"Mẹ, đây là mẹ ép con."
Liên Thúy Na còn đang trong cơn tức giận, thấy mọi người tới, vội vàng nói. "Các người tới đúng lúc lắm, các người hãy nhìn thử xem. Là con gái lại dám đánh mẹ. Đây là do kiếp trước tôi đã tạo nghiệp gì mà lại sinh ra một con bạch nhãn lang như vậy!"
Bà ta nói xong lại ngồi dưới đất giả vờ khóc.
"Tôi sẽ ra ngoài để bình tĩnh lại."
Đột nhiên, Liễu Cảnh Nhiên nói với một giọng bình tĩnh, không mang theo ô, cứ như vậy chạy vào trong mưa.
Trong khi đó, trong một căn biệt thự.
Văn Duy Thần đang ngồi trên ghế sô pha, nói chuyện điện thoại với ba mình là Văn Nam Thành.
“Ba, con chưa điều tra ra người đứng sau nhà họ Liễu là ai.” Anh ta trầm giọng nói.
Văn Thành Nam thở dài, trong lời nói đầy ẩn ý.
"Bây giờ nhà họ Văn chúng ta cố gắng tiến vào thị trường Minh Châu, là khó càng thêm khó. Đám người Mã Bách Điền sẽ không để công ty nhà họ Văn của ta tiến vào Minh Châu."
“Bọn họ khinh người quá đáng.” Sắc mặt Văn Duy Thần âm trầm, nói.
"Tăng cường tìm xem ông lớn đứng sau nhà họ Liễu là ai, như vậy nhà họ Văn mới có thể lớn mạnh."
"Vâng thưa ba."
Văn Duy Thần đang định cúp máy, Văn Thành Nam đột nhiên nói.
"Ba nhớ, em trai con cũng đã tới Minh Châu."
“Cậu ta..."
Nhắc tới người này, Văn Duy Thần thản nhiên cười nhẹ.
Văn Thành Nam có tổng cộng hai người con trai, chỉ có điều, một người là con ruột của ông ta, người còn lại là do vợ của Văn Thành Nam và một người đàn ông khác sinh ra.
Văn Duy Thần chính là đứa con hoang đó, nhưng anh ta biểu hiện xuất sắc đến mức Văn Thành Nam không thể không trọng dụng anh ta.
Về phần đứa con ruột của mình, đã bị Văn Thành Nam đánh gãy chân và đuổi ra khỏi nhà.
Văn Thành Nam trầm giọng nói.
"Tìm cơ hội đưa Văn Nhân Ngọc về đi. Cậu ta đã chịu đủ rồi."
"Đã hiểu rồi thưa ba."
Sau khi cúp điện thoại, trong mắt Văn Duy Thần lóe lên sát ý, nhưng anh ta vẫn dặn dò thuộc hạ.
"Đi tìm tung tích của Văn Nhân Ngọc."
"Vâng."
Hiệu quả của thuộc hạ cực nhanh, rất nhanh sau đó đã có kết quả.
"Thiếu gia, bây giờ cậu Văn Nhân Ngọc đang ở trong một quán bar tên là 'Crown'."
Văn Duy Thần nheo mắt lại.
"Tôi nhớ, đó là quán bar của Hoắc Ca, phải không?"
"Vâng."
Thuộc hạ tiếp tục báo cáo.
"Ngoài ra, vị hôn thê của ngài, cô Liễu Cảnh Nhiên, cũng ở Crown."
Nghe vậy, Văn Duy Thần lập tức đứng lên, rượu đỏ trong tay cũng ‘cạch’ một rơi xuống đất vỡ tan.
"Mẹ, mẹ xem xong chưa, có phải đã trả cho con được rồi không?"
Liên Thúy Na giật mình, vội vàng giấu Huyết Lục Tùng vào trong túi như giấu bảo bối.
"Chỉ là cục đá rách nát thôi, có cái gì mà quý dữ vậy? Mẹ ra ngoài có chút việc, sẽ quay về ngay."
Bà ta nói dứt lời thì muốn vòng qua Liễu Cảnh Nhiên để đi ra ngoài.
Liễu Cảnh Nhiên lại ngăn cản trước mặt Liên Thúy Na một lần nữa, cô ta cực kỳ cứng rắn, nói.
“Không được, trả lại viên đá cho con."
Liên Thúy Na lập tức nổi giận, bà ta giận dữ hét lên với Liễu Cảnh Nhiên: "Con không thấy phiền hả? Hôm nay nhận được nhiều lễ vật như vậy rồi. Tặng cho mẹ một viên đá thì đã sao?"
"Cái này là của Huỳnh Nhân tặng cho con."
Liễu Cảnh Nhiên lập tức hiểu được suy nghĩ của Liên Thúy Na, bà ta muốn chiếm lấy viên đá này làm của riêng mình. Nhất thời, cô ta trừng to mắt đầy vẻ khó tin, cô ta không thể tin được đây là mẹ mình.
"Cũng không biết tên phế vật đó lấy đâu ra may mắn như vậy. Vậy mà có thể nhặt được một viên đá vô giá."
Liên Thúy Na cười lạnh một tiếng, hùng hồn nói.
"Cậu ta đã tặng cho con thì nó đã trở thành đồ của nhà họ Liễu chúng ta, con là con gái mẹ, đồ của con cũng là của mẹ, mẹ bán lấy tiền liệu có gì không ổn à?"
Rõ ràng là bà ta đã ăn trộm đồ của con gái mình, nhưng bà ta làm giống như mình không hề sai. Liễu Cảnh Nhiên khiếp sợ nhìn Liên Thúy Na.
"Mẹ, sao bây giờ mẹ lại biến thành như thế này?"
"Mẹ vẫn luôn như thế này."
Liên Thúy Na không hề cảm thấy hành vi của mình có gì là sai, giống như lợn chết không sợ nước sôi.
"Cảnh Nhiên, con nên cảm ơn mẹ. Là mẹ đã nói cho con biết, trên đời này con có thể không có bất cứ thứ gì, nhưng không thể không có tiền. Nếu không nhờ mẹ, con có thể gả vào gia đình giàu không? Con không cảm ơn mẹ cũng thôi đi, thế mà ngay cả một tảng đá rách nát cũng phải giành với mẹ, đúng là sinh ra một đứa con gái như con quá uổng phí!”
Liễu Cảnh Nhiên bị cái lý lẽ này làm cho xấu hổ vô cùng, cô ta cúi đầu cắn môi, cả người run lên.
Cô ta nhớ lại quá khứ, không phải tất cả đều do cô ham tiền đó sao? Dưới sự xúi giục của Liên Thúy Na, cô ta đã làm rất nhiều điều ngu ngốc khiến người khác lạnh lòng, dẫn đến bóng dáng đó bước đi ngày càng xa, trở mặt thành thù.
Bây giờ hoàn toàn tỉnh ngộ thì đã quá muộn, họ đã trở thành người dưng.
Vừa nghĩ đến việc cô ta tự tay đẩy người đàn ông từng tốt với mình ra xa, khiến trái tim Liễu Cảnh Nhiên cảm thấy vô cùng đau đớn.
"Mẹ, con không cần quà của mấy vị khách khác, con sẽ đưa hết cho mẹ. Con chỉ cần viên đá này. Mẹ trả lại cho con, được không?"
Hai mắt Liễu Cảnh Nhiên đỏ hoe vì ngấn lệ, cô ta nắm lấy cánh tay Liên Thúy Na van xin.
Cô ta hiểu rất rõ tính cách của Liên Thúy Na, không thể mạnh mẽ mà chỉ có thể dùng sự mềm mỏng.
Liên Thúy Na nhìn Liễu Cảnh Nhiên lúc này đang ăn nói khép nép với vẻ mặt khó tin, bà ta không hiểu. Không phải trước đây con gái bà rất ghét Huỳnh Nhân à? Sao bây giờ lại giống một người khác vậy?
Nhưng, trong mắt bà ta không có một tia thương hại, vẫn giữ chặt Huyết Lục Tùng trong túi.
"Mẹ nói cho con biết, không thể nào, con từ bỏ suy nghĩ này đi."
"Những lễ vật kia cộng lại thì được bao nhiêu, một viên đá này hơn ngàn vạn. Mẹ nuôi con lâu như vậy, cũng đến lúc ngươi phải hiếu kính với mẹ. Cho mẹ một viên ngọc thạch thì làm sao?"
"Nhưng đây là món quà duy nhất anh ta tặng con."
Liễu Cảnh Nhiên nghiến chặt răng, cả người run rẩy, nói.
Cho đến giờ phút này, Liên Thúy Na mới hiểu tại sao lúc trước Liễu Cảnh Nhiên lại liều lĩnh lấy tay đào viên ngọc thạch này như thế, không phải vì nó quý giá, mà là do Huỳnh Nhân tặng cho cô.
Cho dù là cỏ đuôi chó rẻ tiền, cô ta cũng sẽ xem là bảo vật.
Bốp…
Liên Thúy Na bất ngờ tát vào mặt Liễu Cảnh Nhiên một cái, bà ta dùng sức rất lớn, trực tiếp khiến khóe miệng cô ta bật máu.
Bà ta nhìn Liễu Cảnh Nhiên với ánh mắt âm độc, giận dữ quát lên.
“Đồ đê tiện không biết xấu hổ, con có biết hôm nay mình suýt chút nữa khiến cậu Văn không vui không?"
Liễu Cảnh Nhiên tóc tai bù xù ngã xuống đất, không nhúc nhích, những giọt máu rơi trên mặt đất.
Liên Thúy Na giống như không nhìn thấy mà tiếp tục mắng.
"Nếu cậu Văn không cần con nữa, con có biết nhà họ Liễu và nhà họ Liên sẽ phải chịu tổn thất gì không? Sau này con lại dám làm ra loại chuyện hoang đường này nữa, không cần cậu Văn ra tay, mẹ sẽ tự tay đánh chết con!"
Liễu Cảnh Nhiên vẫn thất hồn lạc phách ngồi trên mặt đất, chỉ lấy tay lau vết máu trên khóe miệng, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Liên Thúy Na.
"Hôn nhân đại sự của con, đối với mẹ mà nói, chỉ là một công cụ để giúp gia tộc cường thịnh thôi sao?"
Giờ phút này, trong mắt cô ta không còn một tia cầu xin nào nữa, chỉ có sự bình tĩnh.
Dưới sự bình tĩnh là một sự điên cuồng đang lặng lẽ ngưng tụ.
Sắc mặt Liên Thúy Na hơi thay đổi, bà ta dời tầm mắt, hỏi ngược lại.
“Nếu không mẹ nuôi con lớn làm gì? Vốn dĩ trông cậy vào phế vật kia có thể hầu hạ Thiều Gia Nguyệt của nhà họ Thiều thật tốt, kết quả ngược lại, nó lại dám chạy trốn ngay trong đêm hôn lễ, con bên này tuyệt đối đừng để xảy ra sai lầm gì đấy!"
Liễu Cảnh Nhiên im lặng nở nụ cười, cô ta cười cười, ánh mắt bỗng nhiên trở nên điên cuồng.
"Trả lại viên đá cho con."
Cô ta tức giận hét lên, bổ nhào vào trên mình Liên Thúy Na, rồi vươn tay nắm lấy Huyết Lục Tùng trong tay bà ta.
"A… Con muốn làm gì."
Liên Thúy Na hoảng sợ, nhất thời vừa sợ vừa tức giận, muốn đẩy Liễu Cảnh Nhiên ra.
Nhưng Liễu Cảnh Nhiên tức giận giống như một con báo cái, túm lấy tóc của Liên Thúy Na hung hăng giật ra, làm Liên Thúy Na đau đến mức kinh hãi hét lên tiếp tục, không ngừng lăn lộn trên đất.
Huyết Lục Tùng lăn ra khỏi túi.
Liễu Cảnh Nhiên nhặt Huyết Lục Tùng lên như báu vật, sau đó đứng dậy khỏi người Liên Thúy Na, thở hổn hển nhìn bà ta.
Liên Thúy Na chật vật ngồi trên đất, vẻ mặt đầy phẫn nộ nhìn Liễu Cảnh Nhiên, tức giận đến mức không nói được lời nào.
"Con... sao cô dám đánh tôi?"
"Con xin lỗi mẹ, con chỉ lấy lại những gì thuộc về mình."
Vẻ mặt của Liễu Cảnh Nhiên dịu đi một chút và tỏ vẻ hối lỗi.
"Tôi không có đứa con gái như cô!"
Liên Thúy Na hét lên, dùng ánh mắt oán độc nhìn Liễu Cảnh Nhiên.
"Cô cút ra khỏi nhà này cho tôi, đừng quay lại nữa."
"Có chuyện gì vậy?"
Ồn ào lớn như vậy lập tức thu hút sự chú ý của những người ở tầng trên biệt thự, Liễu Nham, Liên Hồng Vân, còn có Liễu Đông Quân và những người khác lần lượt xuống lầu.
Liên Thúy Na hung hăng trừng mắt nhìn Liễu Cảnh Nhiên, Liễu Cảnh Nhiên cắn môi đỏ mắt nói.
"Mẹ, đây là mẹ ép con."
Liên Thúy Na còn đang trong cơn tức giận, thấy mọi người tới, vội vàng nói. "Các người tới đúng lúc lắm, các người hãy nhìn thử xem. Là con gái lại dám đánh mẹ. Đây là do kiếp trước tôi đã tạo nghiệp gì mà lại sinh ra một con bạch nhãn lang như vậy!"
Bà ta nói xong lại ngồi dưới đất giả vờ khóc.
"Tôi sẽ ra ngoài để bình tĩnh lại."
Đột nhiên, Liễu Cảnh Nhiên nói với một giọng bình tĩnh, không mang theo ô, cứ như vậy chạy vào trong mưa.
Trong khi đó, trong một căn biệt thự.
Văn Duy Thần đang ngồi trên ghế sô pha, nói chuyện điện thoại với ba mình là Văn Nam Thành.
“Ba, con chưa điều tra ra người đứng sau nhà họ Liễu là ai.” Anh ta trầm giọng nói.
Văn Thành Nam thở dài, trong lời nói đầy ẩn ý.
"Bây giờ nhà họ Văn chúng ta cố gắng tiến vào thị trường Minh Châu, là khó càng thêm khó. Đám người Mã Bách Điền sẽ không để công ty nhà họ Văn của ta tiến vào Minh Châu."
“Bọn họ khinh người quá đáng.” Sắc mặt Văn Duy Thần âm trầm, nói.
"Tăng cường tìm xem ông lớn đứng sau nhà họ Liễu là ai, như vậy nhà họ Văn mới có thể lớn mạnh."
"Vâng thưa ba."
Văn Duy Thần đang định cúp máy, Văn Thành Nam đột nhiên nói.
"Ba nhớ, em trai con cũng đã tới Minh Châu."
“Cậu ta..."
Nhắc tới người này, Văn Duy Thần thản nhiên cười nhẹ.
Văn Thành Nam có tổng cộng hai người con trai, chỉ có điều, một người là con ruột của ông ta, người còn lại là do vợ của Văn Thành Nam và một người đàn ông khác sinh ra.
Văn Duy Thần chính là đứa con hoang đó, nhưng anh ta biểu hiện xuất sắc đến mức Văn Thành Nam không thể không trọng dụng anh ta.
Về phần đứa con ruột của mình, đã bị Văn Thành Nam đánh gãy chân và đuổi ra khỏi nhà.
Văn Thành Nam trầm giọng nói.
"Tìm cơ hội đưa Văn Nhân Ngọc về đi. Cậu ta đã chịu đủ rồi."
"Đã hiểu rồi thưa ba."
Sau khi cúp điện thoại, trong mắt Văn Duy Thần lóe lên sát ý, nhưng anh ta vẫn dặn dò thuộc hạ.
"Đi tìm tung tích của Văn Nhân Ngọc."
"Vâng."
Hiệu quả của thuộc hạ cực nhanh, rất nhanh sau đó đã có kết quả.
"Thiếu gia, bây giờ cậu Văn Nhân Ngọc đang ở trong một quán bar tên là 'Crown'."
Văn Duy Thần nheo mắt lại.
"Tôi nhớ, đó là quán bar của Hoắc Ca, phải không?"
"Vâng."
Thuộc hạ tiếp tục báo cáo.
"Ngoài ra, vị hôn thê của ngài, cô Liễu Cảnh Nhiên, cũng ở Crown."
Nghe vậy, Văn Duy Thần lập tức đứng lên, rượu đỏ trong tay cũng ‘cạch’ một rơi xuống đất vỡ tan.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Lúc này cần quay lại rồi
- Chương 2: Sao chổi của Liễu gia
- Chương 3: Có khách góp vui
- Chương 4: Dạy dỗ một chút
- Chương 5: Bất ngờ
- Chương 6: Vô Cảm
- Chương 7: Tự đào mồ CHÔN MÌNH
- Chương 8: Mua cho vui
- Chương 9: Đừng đi
- Chương 10: Vườn bách thú
- Chương 11: Gây trở ngại
- Chương 12: Đánh cuộc
- Chương 13: Nước bẩn
- Chương 14: Thiên Sứ
- Chương 15: Nhà của tôi
- Chương 16: Tuyên bố danh sách
- Chương 17: Thu hoạch
- Chương 18: Chấn động Thẩm Minh
- Chương 19: Chỉ muốn cưới em
- Chương 20: Chờ lệnh
- Chương 21: Không đồng ý
- Chương 22: Quá đột ngột
- Chương 23: Thật kỳ lạ
- Chương 24: Cạn chai
- Chương 25: Ông đây bắn chết gã!
- Chương 26: Hôm nay là ngày gì?
- Chương 27: Cút!
- Chương 28: Tới từ chỗ nào thì về lại chỗ đó
- Chương 29: Cẩn Mai
- Chương 30: Tặng cho mấy người
- Chương 31: Ba đến đón con đây
- Chương 32: Kích động
- Chương 33: Kỳ Hạ Huy
- Chương 34: Tổ sư gia
- Chương 35: Ngài võ si
- Chương 36: Tôi quen rồi
- Chương 37: Sổ đen!
- Chương 38: Nợ tiền không trả!
- Chương 39: Đập!
- Chương 40: Tinh thần chịu đả kích!
- Chương 41: Phản bội!
- Chương 42: Ăn miếng trả miếng
- Chương 43: Năng lực có vấn đề
- Chương 44: Cố lên
- Chương 45: Tướng ăn không được quá xấu
- Chương 46: Chỉ trỏ
- Chương 47: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 48: Khoảng trống
- Chương 49: Thiên thần
- Chương 50: Bị cấm vào xí nghiệp!
- Chương 51: Tai ương ngập đầu
- Chương 52: Người nhà họ Hoắc đến
- Chương 53: Chịu đòn nhận tội
- Chương 54: Bưng trà rót nước
- Chương 55: Thế giới động vật
- Chương 56: Thương hội Hồng Ưng
- Chương 57: Ly hôn
- Chương 58: Gây hoạ
- Chương 59: Mạng người quan trọng
- Chương 60: Bạo hành y tế
- Chương 61: Châm phạt
- Chương 62: Dây cà ra dây muống
- Chương 63: Dọa dẫm tống tiền
- Chương 64: Cá chết lưới rách
- Chương 65: Lưu An
- Chương 66: Đại nghĩa diệt thân
- Chương 67: Cậu chủ nhà họ Diệp
- Chương 68: Gieo gió gặt bão
- Chương 69: Ngủ chung
- Chương 70: Câu chuyện của ba
- Chương 71: Người đại diện pháp lý
- Chương 72: Quỳ gối trước cửa
- Chương 73: Cửu Châu tặng lễ
- Chương 74: Nhà họ Liễu theo địch
- Chương 75: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 76: Vui quá hoá buồn
- Chương 77: Rượu vào lời ra
- Chương 78: Người tổng phụ trách
- Chương 79: Như nhìn thấy thần linh
- Chương 80: Lòng lang dạ sói
- Chương 81: Tự tìm đường chết
- Chương 82: Hạ thủ lưu tình
- Chương 83: Trò chơi mèo bắt chuột
- Chương 84: Cho một con đường sống
- Chương 85: Chó ăn phân, không đổi được
- Chương 86: Nhà tài trợ
- Chương 87: Thiều Thị vượt lên trên
- Chương 88: Đuổi khỏi bữa tiệc
- Chương 89: Không lấy được một đồng nào
- Chương 90: Khó đề phòng kẻ tiểu nhân
- Chương 91: Về nhà mẹ
- Chương 92: Mặc thường phục bắt giữ
- Chương 93: Dùng giấy như dao
- Chương 94: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ
- Chương 95: Quân đội đàn áp
- Chương 96: Nhà họ Liên ở Thượng Thành
- Chương 97: Thiên la địa võng
- Chương 98: Liên tục gặp nạn
- Chương 99: Nhà họ Liên diệt vong
- Chương 100: Phế vật nhưng lại không phế
- Chương 101: Môi hở răng lạnh
- Chương 102: Lấy oán báo ơn
- Chương 103: Nhà họ Liên chịu thua
- Chương 104: Lấy công chuộc tội
- Chương 105: Mượn gió bẻ măng
- Chương 106: Thời gian quý báu
- Chương 107: Mười vạn hàng không
- Chương 108: Biết rõ mà còn cố hỏi
- Chương 109: Nhà giàu số một áp trận
- Chương 110: Lấy lòng Huỳnh Nhân
- Chương 111: Nghĩ lại xem mình có xứng hay không
- Chương 112: Không đến lượt em
- Chương 113: Dùng tay vớt
- Chương 114: Trái tim thiếu nữ
- Chương 115: Tìm được anh rồi
- Chương 116: Người quen cũ
- Chương 117: Nhào vào trong ngực
- Chương 118: Khách hàng cao cấp
- Chương 119: Nhớ tôi không?
- Chương 120: Có được vinh dự này không
- Chương 121: Vũ điệu nghiêng thành
- Chương 122: Cút ra ngoài hết đi
- Chương 123: Gần ngay trước mắt
- Chương 124: Không phải con ruột
- Chương 125: Kẻ ác tố cáo
- Chương 126: Hạng mục xây dựng
- Chương 127: Chủ nhân thật giả
- Chương 128: Phạm phải ba tội
- Chương 129: Vợ phản bội
- Chương 130: Thu mua với ý đồ Xấu
- Chương 131: Lấy lùi làm tiến
- Chương 132: Tôi muốn tự thú
- Chương 133: Chân tướng rõ ràng
- Chương 134: Thu mua Long Đằng
- Chương 135: Bố tôi là Diệp Thường Phong
- Chương 136: Ngài Thương Si
- Chương 137: Bệnh nhân tâm thần
- Chương 138: Giấy không gói được lửa
- Chương 139: Tên đầy tớ ba mặt
- Chương 140: Ba việc quan trọng
- Chương 141: Thân phận được phơi bày
- Chương 142: Hoàng tộc Yên Lăng
- Chương 143: Ông là một người ba tốt
- Chương 144: Lúng túng
- Chương 145: Bắt Cóc
- Chương 146: Cô không phải cô ấy
- Chương 147: Bắt nhầm người
- Chương 148: Bên thứ ba
- Chương 149: Ban chết
- Chương 150: Ai dám cản tôi
- Chương 151: Chụp lén
- Chương 152: Hủy dung
- Chương 153: Bỏ qua cơ hội
- Chương 154: Một món quà lớn
- Chương 155: Bọ ngựa đá xe
- Chương 156: Thiều Gia Nguyệt
- Chương 157: Trục xuất khỏi nhà họ Thiều
- Chương 158: Không còn nhà họ Thiều nữa
- Chương 159: Án chưa rõ năm năm trước
- Chương 160: Nhà họ Văn cầu hôn
- Chương 161: Lấy cái nhỏ, bỏ cái lớn
- Chương 162: Học trò của nhạc si
- Chương 163: Chim sợ cành cong
- Chương 164: Mục tiêu là Tiểu Như
- Chương 165: Tôn Minh Đào
- Chương 166: Hai lựa chọn
- Chương 167: Như thấy người thật
- Chương 168: Như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
- Chương 169: Cô nàng phóng xe như bay
- Chương 170: Cảnh Nhiên đổi ý
- Chương 171: Nhà họ Trịnh khiêu khích
- Chương 172: Nhà họ Kỳ đến
- Chương 173: Con gái nhà họ Hoắc
- Chương 174: Muốn chém giết muốn róc thịt
- Chương 175: Người phụ nữ tàn nhẫn
- Chương 176: Lòng thành của nhà họ Trịnh
- Chương 177: Giết gà dọa khỉ
- Chương 178: Chiếm làm của mình
- Chương 179: Lỡ thích anh rể
- Chương 180: Chuyện đêm khuya của vợ chồng
- Chương 181: Lần đầu hẹn hò
- Chương 182: Đánh phụ nữ không hay lắm
- Chương 183: Sự chèn ép của học thức
- Chương 184: Dã tâm của nhà họ Đổng
- Chương 185: Cưỡng đoạt
- Chương 186: Thủ đoạn hèn hạ
- Chương 187: Cướp miếng ăn từ miệng hổ
- Chương 188: Mưu kế của phụ nữ
- Chương 189: Giống như thần chết
- Chương 190: Biệt danh ‘Biên Bức"
- Chương 191: Võng Lượng bí ẩn
- Chương 192: Cuộc chém giết liên hoàn
- Chương 193: Tiểu Như biến mất
- Chương 194: Cơn giận của Long Chủ
- Chương 195: Đội quân hùng hậu
- Chương 196: Người dơi
- Chương 197: Trăng mờ tuyết trắng
- Chương 198: Vị khách không mời
- Chương 199: Cuối cùng cũng gặp Cẩn Mai
- Chương 200: Ai là hung thủ?
- Chương 201: Ngài ấy
- Chương 202: Có vấn đề
- Chương 203: Đổi cho tôi
- Chương 204: Bảo ông ta đi chết đi
- Chương 205: Tay đấm chân đá
- Chương 206: Bóng hình người thương
- Chương 207: Cảnh Nhiên kết hôn
- Chương 208: Huyết Lục Tùng
- Chương 209: Đối xử với cô ấy tốt một chút
- Chương 210: Mẹ con thành thù
- Chương 211: Ghen
- Chương 212: Rượu này có độc
- Chương 213: Có thể cùng uống một ly không?
- Chương 214: Tôi cũng gọi người tới
- Chương 215: Hoa hồng có gai
- Chương 216: Con ngoài giá thú
- Chương 217: Quá khứ nhà họ Hoắc
- Chương 218: Phát tán video
- Chương 219: Tôi là chồng cô ấy
- Chương 220: Đối tác hợp tác
- Chương 221: Tin tức độc nhất vô nhị
- Chương 222: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 223: Tự chịu kết cục thảm hại
- Chương 224: Ném dao đoạt mạng
- Chương 225: Bao đại sư ra tay
- Chương 226: Quan hệ thầy trò
- Chương 227: Rục rịch nổi loạn
- Chương 228: Đứng sau khống chế
- Chương 229: Đá hết
- Chương 230: Ông chủ tòa nhà
- Chương 231: Năm đấu gạo
- Chương 232: Ngày tháng tốt sắp mất
- Chương 233: Thiên đường địa ngục
- Chương 234: Kịch vui
- Chương 235: Văn Thành Nam
- Chương 236: Trị tội
- Chương 237: Lời hứa của người đàn ông
- Chương 238: Thanh Thi nhà họ Nhan
- Chương 239: Phu nhân nhà họ Văn
- Chương 240: Đêm trước hôn lễ
- Chương 241: Cướp hôn
- Chương 242: Tôi không quan tâm
- Chương 243: Công khai vợ chồng
- Chương 244: Nhà họ Văn diệt vong
- Chương 245: Thịt nát xương tan
- Chương 246: Lấy mạng đổi mạng
- Chương 247: Cảnh Nhiên nhận mẹ
- Chương 248: Chiến xe tử thần
- Chương 249: Suy tính điều xáu
- Chương 250: Ám Dạ Quân Mẫu
- Chương 251: Trở lại nhà họ Đổng
- Chương 252: Do anh ra tay
- Chương 253: Không nể mặt
- Chương 254: Nhà họ Thẩm bành trướng
- Chương 255: Sát thủ đột nhập
- Chương 256: Không có quyền
- Chương 257: Sát thủ đã đến
- Chương 258: Bản chất xấu xa của con người
- Chương 259: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 260: Cúi đầu nhận tội
- Chương 261: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 262: Đã từng nghe thấy
- Chương 263: Nhà không có giáo dục
- Chương 264: Vua sát thủ
- Chương 265: Trẻ con không nghe lời thì sẽ bị đánh
- Chương 266: Biến động của nhà họ Thẩm
- Chương 267: Ba nghìn sát thủ
- Chương 268: Tôi là Lưu An
- Chương 269: Kẻ đáng thương
- Chương 270: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 271: Thân thế của Phi Tuyết
- Chương 272: Mang hạnh phúc đến cho em
- Chương 273: Kế hoạch cuộc đời
- Chương 274: Không phải bữa tiệc tốt
- Chương 275: Kẻ thù cũ đều xuất hiện
- Chương 276: Một lưới tóm gọn
- Chương 277: Sự xuất hiện của những đại gia tộc
- Chương 278: Người gây sự
- Chương 279: Đến lượt ông
- Chương 280: Báo ơn như suối tuôn
- Chương 281: Đi gặp ba mẹ chồng
- Chương 282: Mẹ chồng lạnh lùng
- Chương 283: Địa vị gia đình
- Chương 284: Ép buộc li hôn
- Chương 285: Bí mật nhà họ Liễu
- Chương 286: Thanh Thi phủng sát*
- Chương 287: Nghe lệnh của tôi
- Chương 288: Tôi không có nhiều thời gian
- Chương 289: Anh là Võ Sĩ
- Chương 290: Hội trưởng đổi chủ
- Chương 291: Chủ tịch
- Chương 292: Tu hú chiếm tổ
- Chương 293: Quá khứ của người giàu nhất
- Chương 294: Dì của Phi Tuyết đến
- Chương 295: Người dì nguy hiểm
- Chương 296: Mau chóng lớn lên
- Chương 297: Đánh cuộc thắng bại
- Chương 298: Người thắng làm vua
- Chương 299: Xoay chuyển đại cục
- Chương 300: Khách quý của thương hội
- Chương 301: Một con đường sống
- Chương 302: Giết Liễu Nham
- Chương 303: Nguyên lão hai đời
- Chương 304: Lệ Tinh loạn
- Chương 305: Giải trí Nhân Phát
- Chương 306: Tất cả hoang mang
- Chương 307: Chờ đợi (End)