Cầm Thánh Vương Phi - Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
Chương trước- Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
- Chương 2: Dung hợp ký ức
- Chương 3: Vớt được nam nhân yêu nghiệt
- Chương 4: Là cô nương đã cứu ta sao?
- Chương 5: Ta giúp huynh thay thuốc
- Chương 6: Vậy... LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI!
- Chương 7: Thực xin lỗi, ta chỉ đùa một chút mà thôi...
- Chương 8: Chỉ hôn
- Chương 9: Những gì ta nói, nàng có từng để tâm hay không?
- Chương 10: Nàng tin tưởng ta có được hay không?
- Chương 11: Huynh biết thổi sáo không?
- Chương 12: Ta tặng riêng huynh khúc nhạc này
- Chương 13: Nàng có cảm giác gì với ta?
- Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
- Chương 15: Tuyết nhi, con trở về rồi
- Chương 16: Muội gọi nó là ghi-ta
- Chương 17: Kỳ Vương trở về rồi
- Chương 18: Đệ đã có ý trung nhân
- Chương 19: Chỉ có Kỳ Vương mới xứng với Tuyết nhi của chúng ta mà thôi
- Chương 20: Muốn ta chế tác nhạc cụ thì phải trải qua khảo nghiệm của ta
- Chương 21: Không bằng cho ta mở rộng tầm mắt
- Chương 22: Làm đệ tử chân truyền của ta
- Chương 23: Thứ con muốn chính là chiếc cầm này
- Chương 24: Chủ tử, trong cung có động tĩnh
- Chương 25: Sắp xếp ám vệ cùng ta đi Bách Hoa sơn trang
- Chương 26: Để đồ NHI TẤU THỬ MỘT KHÚC CHO NGƯỜI NGHE
- Chương 27: Nam Cung Giác đã bắt đầu nghi ngờ nàng
- Chương 28: Vậy gả muội muội ngươi cho hắn thì thế nào?
- Chương 29: Có hứng thú với vị sư muội này của ngươi sao?
- Chương 30: Ngươi khiến vi sư phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi
- Chương 31: Chẳng lẽ vì Hoàng vị mà ta trở thành vật hi sinh sao?
- Chương 32: Với ta, không ai có thể so sánh với nàng
- Chương 33: Tiểu thư của em còn chưa muốn xuất giá đâu
- Chương 34: Hôm nay là ai đùa bỡn ai còn chưa biết được đâu
- Chương 35: Biểu tỷ, mong được tỷ chỉ giáo
- Chương 36: Vậy khanh có biết đồ ĐỆ CHÂN TRUYỀN CỦA NAM CUNG GIÁC HAY KHÔNG?
- Chương 37: Tiểu nữ xin được mạn phép hiến khúc
- Chương 38: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 39: Hai huynh muội khanh rất là có duyên đấy!
- Chương 40: Ngươi sẽ không phải vì một đạo thánh chỉ kia mà giở trò đấy chứ?
- Chương 41: Vi sư là đang vì đồ ĐỆ CỦA MÌNH MÀ LO NGHĨ
- Chương 42: Hôm nay trở lại có kinh hỉ gì cho vi sư không?
- Chương 43: Đồ NHI LÀ CƠ TUYẾT MÀ CŨNG KHÔNG PHẢI CƠ TUYẾT
- Chương 44: Giúp ta trang điểm lại, xấu một chút
- Chương 45: Đại hôn
- Chương 46: Rượu giao bôi
- Chương 47: Lăng Kỳ chính là Tiêu Kỳ?
- Chương 48: Sư phụ muốn nói đến phương diện nào? Cả phương diện trên giường à?
- Chương 49: Tình cảm mà hắn đối với ngươi, quá sâu rồi!
- Chương 50: Ván cũng đã đóng thuyền, ngươi muốn lật lọng không chịu trách nhiệm?
- Chương 51: Không phải là trời sinh một đôi à?
- Chương 52: Vì sao muốn ta cùng huynh đến kinh thành?
- Chương 53: Vương phi của Kỳ Vương chỉ có thể là Cơ Tuyết
- Chương 54: Cầm thánh trổ tài
- Chương 55: Thần nữ muốn mở một học viện dạy cầm nghệ
- Chương 56: Thiếp chẳng phải là Vương phi của chàng sao?
- Chương 57: Thiếp giúp chàng lau người nhé!
- Chương 58: Tiêu Kỳ, chàng muốn ta sao?
- Chương 59: Lại chạy rồi! XEM RA TA CÒN CHƯA THOẢ MÃN ĐƯỢC NÀNG
- Chương 60: Muốn đùa bỡn ta sao? Nàng, còn ngây thơ lắm!
- Chương 61: Sư phụ, sao người càng sống càng thụt lùi vậy?
- Chương 62: Nương tử của ta cũng biết ghen rồi?
- Chương 63: Vi phu muốn cùng nàng ân ái, nàng lại nỡ lòng đuổi vi phu sao?
- Chương 64: Gương mặt của vi phu đẹp, hay là thân hình của vi phu đẹp hơn?
- Chương 65: Thất điện hạ Lăng Húc
- Chương 66: Ta chính là Tam ca của hắn
- Chương 67: Không phải ngươi nên đi cứu nàng ta về sao?
- Chương 68: Ngươi tính xử lý tên đồ TỂ NÀY NHƯ THẾ NÀO?
- Chương 69: Huynh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả người?
- Chương 70: Ta sẽ không động đến nữ nhân của đệ
- Chương 71: Không biết sư phụ có thể cho đồ NHI MỞ MANG TẦM MẮT HAY KHÔNG?
- Chương 72: Vậy thì dàn trống đó giao cho ngươi
- Chương 73: Vậy hoá ra là tiểu tử kia đơn phương à?
- Chương 74: Ngày mai muốn đồ NHI LÀM GÌ?
- Chương 75: Nàng muốn hồng hạnh xuất tường?
- Chương 76: Nàng đang nói với hắn: CHÍNH LÀ NÀNG!
- Chương 77: Được Kình Vương mời rượu là phúc phần của tiểu nữ
- Chương 78: Đừng kéo nàng vào vòng tranh đấu của chúng ta
- Chương 79: Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đứng về phía bên nào?
- Chương 80: Bổn Vương phi có một nam nhân là đủ rồi
- Chương 81: Ừm, tay ta đau, nàng giúp ta cởi
- Chương 82: Trêu đùa ta như vậy có phải rất vui không?
- Chương 83: Hiện tại nên gọi ông là phụ thân mới đúng
- Chương 84: Xem ra Trẫm cũng làm ông tơ đúng chỗ nhỉ?
- Chương 85: Ngươi có kế hoạch gì sao?
- Chương 86: Vậy vi phu đêm nay liền ở đây bồi nàng
- Chương 87: Nương tử, vi phu đã đủ lưu manh sao?
- Chương 88: Thiếp đúng là quá xem thường độ vô sỉ của chàng rồi
- Chương 89: Giang sơn và mỹ nhân, vi phu chỉ cần nàng!
- Chương 90: Nàng thật sự là muội muội của Cơ Phong sao?
- Chương 91: Nàng là chính nàng, không ai có thể thay thế được!
- Chương 92: Nàng chính là chấp niệm của ta!
- Chương 93: Cẩn thận người bên cạnh ngài
- Chương 94: Chỉ cần có mặt ta, ngươi phải gọi nàng là Kỳ Vương phi
- Chương 95: Ta gọi đó là nhạc Rock
- Chương 96: Phải xem Cửu Hoàng thúc của ngươi có đồng ý hay không
- Chương 97: Tiêu Kỳ, chàng lại ăn giấm
- Chương 98: Người có phải hay không có hỉ rồi?
- Chương 99: Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
- Chương 100: Ta muốn gặp chủ nhân của ngươi
- Chương 101: Bỏ mặc nàng, ta không làm được
- Chương 102: Ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ món quà ta tặng cho ngươi đi
- Chương 103: Nàng bị trúng độc
- Chương 104: Nam Cung gia, xin người cứu Vương phi của tiểu nữ
- Chương 105: Nha đầu, ngươi biết ngươi đang mang thai sao?
- Chương 106: Lâm Tố Sênh vì sao muốn hạ độc ta?
- Chương 107: Chẳng lẽ ông không có cách cứu nàng?
- Chương 108: Lâm Tố Sênh, ngươi cũng xứng sao?
- Chương 109: Ngươi có biết thế nào là sống không bằng chết hay không?
- Chương 110: Mẫu tử ta thật sự không có duyên hay sao?
- Chương 111: Sư phụ, người chẳng lẽ không quan tâm đến sống chết của nàng?
- Chương 112: Nói hắn đêm nay nhất định phải đến gặp ta
- Chương 113: Người chúng ta cần phải giải độc là Vương phi của ngươi
- Chương 114: Tuyết nhi, ta tới rồi!
- Chương 115: Chàng sẽ còn trở lại sao?
- Chương 116: Ngươi định đối phó với phụ tử Lăng Kình như thế nào?
- Chương 117: Liệu đây có phải âm mưu của các người?
- Chương 118: Phụ tử hai người cũng thật là tin tưởng sâu sắc đấy!
- Chương 119: Chủ tử đã đợi từ sớm rồi
- Chương 120: Lăng Kình, ngươi rốt cuộc có ý gì?
- Chương 121: Trong tay ta có giải dược
- Chương 122: Ngươi muốn như thế nào mới chịu thả nàng?
- Chương 123: Một chút đau đớn này chẳng đáng là gì
- Chương 124: Tiêu Kỳ, tạm biệt!
- Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
- Chương 126: Không tìm thấy bóng dáng của hắn đâu nữa
- Chương 127: Quay trở về thật rồi sao?
- Chương 128: Con rất khoẻ, có thể lập tức xuất viện
- Chương 129: Dì Tiêu muốn kết thông gia với nhà chúng ta
- Chương 130: Dì Tiêu sẽ lập tức trở về
- Chương 131: Sao dì không hỏi con có bạn trai hay chưa?
- Chương 132: Lập tức chuyển về New York
- Chương 133: Tuyết nhi của ông chính là thiên tài
- Chương 134: Vậy thì dùng thân phận Tuyết Kỳ tặng đại lễ cho ông đi
- Chương 135: Con chỉ muốn làm Vương phi thôi
- Chương 136: Bây giờ cậu chính là thần tượng của tớ
- Chương 137: Weibo Tuyết Kỳ của cậu có thể Follow tớ sao?
- Chương 138: Ta chính là ngươi
- Chương 139: Đã qua bảy ngày rồi, chỉ còn lại bốn mươi hai ngày nữa
- Chương 140: Hôm nay tớ chính là Kỳ Vương phi
- Chương 141: Có ai biết con bé là Tuyết Kỳ hay không?
- Chương 142: Tôi biết là thứ gì tác động đến nó rồi
- Chương 143: Tâm nàng đau, tim nàng càng đau
- Chương 144: Cậu muốn tự nguyện hay muốn bị anh ấy cưỡng ép?
- Chương 145: Tôi cho cay chết anh luôn
- Chương 146: Em chính là Tuyết Kỳ
- Chương 147: Hắn phải mau chóng thoát khỏi nơi tối tăm này
- Chương 148: Anh biết mình là ai sao?
- Chương 149: Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an là tốt rồi
- Chương 150: Con không đồng ý mối hôn sự này
- Chương 151: Thì ra mẹ đang tính kế con à?
- Chương 152: Là anh ấy tự muốn như thế
- Chương 153: Đây là em tự chuốc lấy
- Chương 154: Anh sẽ chịu trách nhiệm
- Chương 155: Khổ nhục kế cũng không tác dụng
- Chương 156: Là Tuyết Kỳ
- Chương 157: Sao con lại muốn điều tra về cô bé đó?
- Chương 158: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 159: Em định trả lời dì Tiêu thế nào?
- Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
- Chương 161: Nàng có đồng ý mối hôn sự này không?
- Chương 162: Chữ Kỳ kia là tên tôi
- Chương 163: Vợ của tôi chỉ có thể là Tuyết nhi!
- Chương 164: Chẳng lẽ đây là phu nhân Lăng tổng trong truyền thuyết?
- Chương 165: Nàng tới rồi!
- Chương 166: Tôi nên gọi em là Tuyết Kỳ hay Cơ Tuyết?
- Chương 167: Tôi đã có vị hôn phu
- Chương 168: Tôi hôn em khiến em ghê tởm đến như vậy sao?
- Chương 169: Em mệt mỏi rồi, muốn tìm một người có thể dựa vào
- Chương 170: Tuyết nhi đồng ý mối hôn sự này rồi
- Chương 171: Tuyết nhi, nàng vẫn không thay đổi chút nào
- Chương 172: Vị hôn phu có được xem là bạn trai hay không?
- Chương 173: Cậu muốn có một lễ cưới như thế nào?
- Chương 174: Tặng quà cho vị hôn thê của mình còn cần phải có lý do?
- Chương 175: Sự thực tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 176: Tớ sắp có chị dâu rồi!
- Chương 177: Chưa gì đã nhận người ta làm chồng rồi đấy!
- Chương 178: Nhưng mà vẫn là chưa xứng với em gái tôi cho lắm!
- Chương 179: Cậu thật sự không hối hận chứ?
- Chương 180: Cùng tôi bước lên sân khấu hoàn thành nghi thức đính hôn
- Chương 181: Từ hôm nay trở đi, tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 182: Ai nói anh không yêu em?
- Chương 183: Tiêu Kỳ, là chàng thật sao?
- Chương 184: Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ
- Chương 185: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 186: Vậy không bằng bây giờ chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa
- Chương 187: Đời này của ta có nàng là đủ rồi!
- Chương 188: Kinh hỉ sao? Để xem kinh hỉ đến mức nào?
- Chương 189: Con và cô ấy đã quen nhau từ rất lâu rồi
- Chương 190: Mẹ muốn thế nào chính là thế ấy
- Chương 191: Tuyết nhi, em càng ngày càng không ngoan rồi!
- Chương 192: Con muốn cùng anh ấy trở về New York
- Chương 193: Tuyết nhi, em đúng là cho anh cái kinh hỉ lớn quá rồi!
- Chương 194: Tất cả cứ thuận theo tự nhiên thôi
- Chương 195: Chỉ cần được ở bên anh là tốt rồi
- Chương 196: Hôm nay em nhất định phải cùng anh lên trên đó
- Chương 197: Ước nguyện thành sự thật
- Chương 198: Em yêu anh, nguyện ý cùng anh làm bất cứ việc gì
- Chương 199: Anh yêu em, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 200: Con nhất định sẽ hạnh phúc
- Chương 201: Tiêu Kỳ, em có thai rồi!
- Chương 202: Bên trong chính là kinh hỉ anh dành cho em
- Chương 203: Đời này kiếp này, ta và nàng chỉ thuộc về nhau
- Chương 204: Ngoại truyện 1: TIÊU KỲ, ANH THẮNG RỒI!
- Chương 205: Ngoại truyện 2: SONG SINH LONG PHƯỢNG
- Chương 206: Ngoại truyện 3: CUỘC CHIẾN KHÔNG CÓ HỒI KẾT
- Chương 207: Ngoại truyện 4: NÀNG BỊ HẮN BỎ MẶC
- Chương 208: Ngoại truyện 5: TUYẾT NHI, NGHỊCH LỬA SẼ CÓ NGÀY BỊ CHẾT CHÁY ĐẤY!
- Chương 209: Ngoại truyện 6: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHỤ EM
- Chương 210: Ngoại truyện 7: ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ ĐÓI QUÁ LÂU!
- Chương 211: Ngoại truyện 8: HAI TIỂU TỔ TÔNG TÌM ĐẾN
- Chương 212: Ngoại truyện 9: BÀN ĐIỀU KIỆN
- Chương 213: Ngoại truyện 10: HOÁ RA ĐIỀU KIỆN LÀ ĐÂY
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Cầm Thánh Vương Phi
Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
Ánh nắng ban mai luồn lách qua khung cửa gỗ, hắt vào khuôn mặt xinh đẹp tựa bạch ngọc tinh xảo, bôi thêm một tầng hồng nhuận khiến nữ tử nằm trên giường thêm phần ôn nhu kiều diễm.
Đôi mắt với hàng lông mi dài đen như mực, cong vút tựa cánh quạt khẽ nhấp nháy báo hiệu nàng đã tỉnh.
Cơ hồ ánh sáng quá chói loá, nàng khẽ nheo đôi mắt, đồng thời đưa bàn tay thon dài lên che chắn.
Qua vài cái chớp chớp, nàng cũng dần quen, từ từ mở mắt tiếp thu khung cảnh xung quanh.
Gian nhà gỗ đơn sơ, tuy không quá xa hoa nhưng đạm mạc sạch sẽ.
Nhìn một lượt gian phòng rộng rãi, nàng cảm thấy thật xa lạ nhưng tựa như có chút quen thuộc không nói nên lời.
Nàng chậm rãi ngồi dậy, gạt ra chiếc mền mềm mại đưa đôi chân xuống bên giường.
Cúi xuống nhìn một lượt thứ quần áo đang mặc trên người, mi tâm nàng bất giác nhíu chặt lại.
Này trên người nàng là thứ gì a? Sao giống như đồ cổ trang thế này? Nhưng là nàng lại cảm thấy yêu thích vô cùng.
Nàng - Cơ Tuyết, nguyên bản là phụ nữ hiện đại thế kỷ hai mươi hai, là tiến sĩ trẻ tuổi nhất, cũng là giảng viên trẻ tuổi nhất của Học viện âm nhạc đế đô khoa nhạc cụ dân tộc.1
Tuy nàng đặc biệt yêu thích trang phục của nữ tử cổ đại, nhưng không lý nào nàng lại mặc thứ trang phục này đi ngủ nha.
Ngẫm lại một chút, hình như cũng không phải không thể lý giải.
Nguyên lai, nàng đang chuẩn bị một tiết mục hoà tấu đàn tranh, loại nhạc cụ nàng am hiểu và tâm đắc nhất để tháng tới biểu diễn tại lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của ông nội nàng.
Ba mẹ nàng công việc luôn bận rộn, phần lớn thời gian đều ở nước ngoài, cho nên nàng từ nhỏ đã sống cùng ông nội. Chính vì vậy, nàng nghiễm nhiên trở thành đứa cháu mà ông nội yêu thương nàng nhất.
Ông nội nàng trước kia cũng là giáo sư của Học viện âm nhạc đế đô, chuyên ngành nhạc cụ dân tộc nên từ bé nàng đã được tiếp xúc với nó.
Càng am hiểu lại càng yêu thích, hơn nữa nàng cũng có thiên phú nên lão nhân gia đã hướng nàng đi theo lĩnh vực này và nàng cũng không phụ sự dạy dỗ, đạt được thành công ngoài mong đợi.
Đêm qua có lẽ nàng quá chú tâm rèn luyện mà quên mất thời gian, ắt hẳn là vì quá mệt mỏi nên còn chưa kịp thay y phục đi.
Nhưng có điều, nàng nhớ khi đó nàng đang ngồi ở sau vườn nhà mình, thế thì tại sao lúc này nàng lại ở cái địa phương xa lạ này?
Thay vì ngồi đây ngơ ngác tự hỏi bản thân, không bằng đi ra ngoài tìm người để hỏi không phải là sẽ biết ngay hay sao?
Nghĩ là làm, nàng xỏ chân vào đôi giày hoa xinh xắn màu hồng phấn, bên môi khẽ nở nụ cười. Vừa khít nha! Ai lại có thể tìm được đôi giày vừa in với chân nàng?
Đi giày xong, Cơ Tuyết liền muốn đứng lên để đi ra ngoài. Thế nhưng nàng còn chưa đứng thẳng người, một trận đầu choáng mắt hoa ập đến khiến nàng không kịp phòng bị liền ngã nhào xuống đất.
"A..."
Nàng la lớn, xuýt xoa ôm sau đầu, này cũng quá đau rồi đi.1
Cũng may phản ứng của nàng nhanh nhạy kịp nghiêng người sang một bên, nếu không khuôn mặt của nàng hẳn sẽ biến dạng máu me dầm dề rồi.
Tuy rằng cú ngã không ảnh hưởng đến khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nhưng cảm giác đau ở nơi khác là không thể tránh khỏi.
Ngay lúc này, một nữ hài tử khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi vận đồ cổ trang màu vàng nhạt, đồng một dạng với nàng nhưng đơn giản hơn mở bung cánh cửa phòng, trên mặt là một bộ vô cùng lo lắng, vội vàng hướng về chỗ nàng chạy đến.
"Tiểu thư, người tỉnh rồi a, người có sao không, làm em lo chết mất. Người còn chưa khoẻ sao không gọi em đến bồi mà tự đi thế này?"1
Nữ hài tử nhanh chóng đỡ nàng dậy đưa đến bên giường, xem xét trước sau rồi lại oa oa nói: "Tiểu thư, người có bị thương chỗ nào không? Có cần mời đại phu đến khám hay không? Tiểu thư mà có mệnh hệ nào, em biết làm sao ăn nói với phu nhân a?"
Nàng khẽ nheo mắt nhìn người trước mặt, vô cùng mông lung chẳng hiểu ra làm sao.
Cái gì mà đại phu? Bị bệnh thì không phải nên đi bệnh viện gặp bác sĩ sao?
Này thế kỉ hai mươi hai mà vẫn còn dùng ngôn ngữ cổ đại? Thật có chút không thể lý giải.
Nàng tại địa phương này lại vẫn có thể trải nghiệm cảm giác như phim truyền hình, thật là có chút vui vẻ nha.
Nở nụ cười ôn nhu, Cơ Tuyết lên tiếng trấn an: "Ta không sao, không cần lo lắng. Chỉ là có chút choáng váng nên mới xảy chân té ngã, hoàn toàn không có việc gì đáng ngại."
Nữ hài tử thở hắt ra một hơi, cười rạng rỡ: "Vậy thật tốt quá, tiểu thư không sao là em an tâm rồi. Vậy để em đi lấy điểm tâm cho người, người ắt hẳn là đang rất đói đi."
Nghe vậy, bụng nàng cũng phối hợp kêu ọt ọt. Nàng quả thật có chút đói rồi, liền gật đầu: "Ừm, ta quả thật là đói. Có lẽ vì vậy mà ta không có sức mới khiến choáng váng đi."
"Vâng, vậy tiểu thư đợi em một lát, em liền mang đến cho người."
Nói dứt lời, nữ hài liền bạch bạch bạch nhanh chóng chạy ra ngoài.
Tiểu nữ hài đi rồi, nàng liền điều hoà hơi thở, chậm rãi đi đến bên chiếc bàn gỗ nhỏ đặt giữa phòng.
Cầm lấy ấm trà cùng cái ly, nàng tự rót cho mình một chén. Nước trong bình vẫn còn nóng bốc hơi nghi ngút mang theo hương hoa sen lan tỏa.
Nàng đưa lên mũi ngửi, hương thơm nồng đậm của sen tháng mười khiến cả người sảng khoái.
Nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng ngọt đan xen đặc trưng đọng lại. Quả là trà ngon.
Trên dưới trong nhà của nàng vẫn là thích uống trà, cho nên từ nhỏ nàng cũng đã tiếp xúc với nó. Lâu dần thành thói quen, nàng cũng yêu thích nên cũng thường xuyên sưu tầm những loại trà hiếm, dành làm quà cho trưởng bối những khi có dịp.
Không những thế, nàng còn tự mình làm ra được nhiều vị trà khác nhau, tuy không sánh bằng những thương hiệu trà nổi tiếng, nhưng cũng là tạm được, không đến nỗi bị mọi người ghét bỏ. Ông nội còn đặc biệt khen nàng làm ra trà ngon, hàng ngày đều phải uống trà do nàng làm mới ngủ được.
Dẫu biết rằng ông nội vẫn yêu nhất đứa cháu gái như nàng, nhưng được ông khen nàng cũng thấy vạn phần thoả mãn.
Uống hết một chum trà, nữ hài kia cũng đã trở lại mang theo một mâm đồ ăn phong phú bày ngay ngắn trên bàn.
"Tiểu thư, người mới khoẻ lại nên em làm đồ ăn thanh đạm cho người một chút. Người mau ăn cho nóng."
Nhìn chén cháo trắng kèm theo vài món ăn kèm, tuy thanh đạm nhưng màu sắc lại hài hoà, cũng thơm nức mũi, nàng liền cười vui vẻ.
"Ồ, cảm ơn em. Chỉ nhìn thôi cũng thấy thật là ngon rồi."
Nữ hài tử cũng tươi cười rạng rỡ: "Tiểu thư, người không cần khách sáo với em. Chỉ cần người vui vẻ khoẻ mạnh thì em cũng đã mãn nguyện rồi."
Nàng nhìn nữ hài cười, sau đó cầm muỗng lên ăn cháo.
Có lẽ vì quá đói nên nàng thấy ăn cháo cũng ngon như đang thưởng thức sơn hào hải vị vậy.
"Thật ngon."
Ăn được lưng chén, cảm thấy dạ dày đã không còn đánh trống nữa, Cơ Tuyết lên tiếng hỏi: "Có thể nói cho ta biết đây là nơi nào không? Còn có, vì sao ta lại ở nơi này?"
Nghe Cơ Tuyết hỏi, nữ hài hai mắt mở to hết cỡ, vội vàng đưa tay lên sờ trán nàng, lại sờ lên trán mình, sau đó mới nói: "Không còn nóng, rất bình thường mà. Sao tiểu thư lại nói sảng như vậy chứ? Chẳng lẽ hôn mê ba ngày mà khiến người sốt đến hỏng rồi?"
Nàng cười gượng: "Nào có, ta rất bình thường mà."
"Tiểu thư, người đừng trêu em." Nữ hài tỏ ra kinh sợ.
Nàng lắc đầu: "Không có nha. Ta nào có trêu em. Nhanh nói cho ta biết đây là nơi nào?"
"Đây là chỗ ở của sư phụ người. Tiểu thư đã ở đây hơn một năm rồi. Người đừng nói với em người không nhớ đấy nhé!" Nữ hài ôn tồn trả lời.
"Chỗ ở của sư phụ ta?" Nàng không tin hỏi lại.
Nữ hài gật đầu thật mạnh: "Đúng vậy, tiểu thư."
Nàng nhíu mày nhìn người trước mặt, tỏ ra không tin lắm. Chỗ ở của sư phụ nàng tuy không ở nội thành, nhưng cũng là một điền viên xa hoa, không lý nào lại là một nơi cổ kính nhà gỗ như thế này.
Nàng đã từng theo chân sư phụ nàng đi khắp bốn phương, nhưng chưa từng thấy qua nơi nào như địa phương này. Cho nên hiện tại nghe nữ hài này nói như vậy, nàng thập phần khó mà tin tưởng.
"Ồ, vậy được rồi. Nói cho ta biết em tên gì để tiện xưng hô."
Nữ hài lúc này bất chợt trợn chừng mắt, miệng há hốc, trực trào muốn khóc, nắm chặt lấy bàn tay nàng, nức nở: "Tiểu thư, em là Thu Cúc, em đã theo hầu người từ khi mười tuổi. Tiểu thư, người làm sao có thể trêu em như vậy? Không lẽ tiểu thư thật sự bị sốt đến hỏng người rồi sao? Tiểu thư, người đừng làm em sợ!"
Nàng đăm đăm nhìn nữ hài mang tên Thu Cúc. Một cơn đau đầu dữ dội bất ngờ ập đến khiến nàng choáng váng.
Vô số những hình ảnh từ mơ hồ đến rõ ràng thi nhau bủa vây lấy nàng.
Cơ Tuyết kinh hô trong lòng: Nàng xuyên không rồi!
Đôi mắt với hàng lông mi dài đen như mực, cong vút tựa cánh quạt khẽ nhấp nháy báo hiệu nàng đã tỉnh.
Cơ hồ ánh sáng quá chói loá, nàng khẽ nheo đôi mắt, đồng thời đưa bàn tay thon dài lên che chắn.
Qua vài cái chớp chớp, nàng cũng dần quen, từ từ mở mắt tiếp thu khung cảnh xung quanh.
Gian nhà gỗ đơn sơ, tuy không quá xa hoa nhưng đạm mạc sạch sẽ.
Nhìn một lượt gian phòng rộng rãi, nàng cảm thấy thật xa lạ nhưng tựa như có chút quen thuộc không nói nên lời.
Nàng chậm rãi ngồi dậy, gạt ra chiếc mền mềm mại đưa đôi chân xuống bên giường.
Cúi xuống nhìn một lượt thứ quần áo đang mặc trên người, mi tâm nàng bất giác nhíu chặt lại.
Này trên người nàng là thứ gì a? Sao giống như đồ cổ trang thế này? Nhưng là nàng lại cảm thấy yêu thích vô cùng.
Nàng - Cơ Tuyết, nguyên bản là phụ nữ hiện đại thế kỷ hai mươi hai, là tiến sĩ trẻ tuổi nhất, cũng là giảng viên trẻ tuổi nhất của Học viện âm nhạc đế đô khoa nhạc cụ dân tộc.1
Tuy nàng đặc biệt yêu thích trang phục của nữ tử cổ đại, nhưng không lý nào nàng lại mặc thứ trang phục này đi ngủ nha.
Ngẫm lại một chút, hình như cũng không phải không thể lý giải.
Nguyên lai, nàng đang chuẩn bị một tiết mục hoà tấu đàn tranh, loại nhạc cụ nàng am hiểu và tâm đắc nhất để tháng tới biểu diễn tại lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của ông nội nàng.
Ba mẹ nàng công việc luôn bận rộn, phần lớn thời gian đều ở nước ngoài, cho nên nàng từ nhỏ đã sống cùng ông nội. Chính vì vậy, nàng nghiễm nhiên trở thành đứa cháu mà ông nội yêu thương nàng nhất.
Ông nội nàng trước kia cũng là giáo sư của Học viện âm nhạc đế đô, chuyên ngành nhạc cụ dân tộc nên từ bé nàng đã được tiếp xúc với nó.
Càng am hiểu lại càng yêu thích, hơn nữa nàng cũng có thiên phú nên lão nhân gia đã hướng nàng đi theo lĩnh vực này và nàng cũng không phụ sự dạy dỗ, đạt được thành công ngoài mong đợi.
Đêm qua có lẽ nàng quá chú tâm rèn luyện mà quên mất thời gian, ắt hẳn là vì quá mệt mỏi nên còn chưa kịp thay y phục đi.
Nhưng có điều, nàng nhớ khi đó nàng đang ngồi ở sau vườn nhà mình, thế thì tại sao lúc này nàng lại ở cái địa phương xa lạ này?
Thay vì ngồi đây ngơ ngác tự hỏi bản thân, không bằng đi ra ngoài tìm người để hỏi không phải là sẽ biết ngay hay sao?
Nghĩ là làm, nàng xỏ chân vào đôi giày hoa xinh xắn màu hồng phấn, bên môi khẽ nở nụ cười. Vừa khít nha! Ai lại có thể tìm được đôi giày vừa in với chân nàng?
Đi giày xong, Cơ Tuyết liền muốn đứng lên để đi ra ngoài. Thế nhưng nàng còn chưa đứng thẳng người, một trận đầu choáng mắt hoa ập đến khiến nàng không kịp phòng bị liền ngã nhào xuống đất.
"A..."
Nàng la lớn, xuýt xoa ôm sau đầu, này cũng quá đau rồi đi.1
Cũng may phản ứng của nàng nhanh nhạy kịp nghiêng người sang một bên, nếu không khuôn mặt của nàng hẳn sẽ biến dạng máu me dầm dề rồi.
Tuy rằng cú ngã không ảnh hưởng đến khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nhưng cảm giác đau ở nơi khác là không thể tránh khỏi.
Ngay lúc này, một nữ hài tử khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi vận đồ cổ trang màu vàng nhạt, đồng một dạng với nàng nhưng đơn giản hơn mở bung cánh cửa phòng, trên mặt là một bộ vô cùng lo lắng, vội vàng hướng về chỗ nàng chạy đến.
"Tiểu thư, người tỉnh rồi a, người có sao không, làm em lo chết mất. Người còn chưa khoẻ sao không gọi em đến bồi mà tự đi thế này?"1
Nữ hài tử nhanh chóng đỡ nàng dậy đưa đến bên giường, xem xét trước sau rồi lại oa oa nói: "Tiểu thư, người có bị thương chỗ nào không? Có cần mời đại phu đến khám hay không? Tiểu thư mà có mệnh hệ nào, em biết làm sao ăn nói với phu nhân a?"
Nàng khẽ nheo mắt nhìn người trước mặt, vô cùng mông lung chẳng hiểu ra làm sao.
Cái gì mà đại phu? Bị bệnh thì không phải nên đi bệnh viện gặp bác sĩ sao?
Này thế kỉ hai mươi hai mà vẫn còn dùng ngôn ngữ cổ đại? Thật có chút không thể lý giải.
Nàng tại địa phương này lại vẫn có thể trải nghiệm cảm giác như phim truyền hình, thật là có chút vui vẻ nha.
Nở nụ cười ôn nhu, Cơ Tuyết lên tiếng trấn an: "Ta không sao, không cần lo lắng. Chỉ là có chút choáng váng nên mới xảy chân té ngã, hoàn toàn không có việc gì đáng ngại."
Nữ hài tử thở hắt ra một hơi, cười rạng rỡ: "Vậy thật tốt quá, tiểu thư không sao là em an tâm rồi. Vậy để em đi lấy điểm tâm cho người, người ắt hẳn là đang rất đói đi."
Nghe vậy, bụng nàng cũng phối hợp kêu ọt ọt. Nàng quả thật có chút đói rồi, liền gật đầu: "Ừm, ta quả thật là đói. Có lẽ vì vậy mà ta không có sức mới khiến choáng váng đi."
"Vâng, vậy tiểu thư đợi em một lát, em liền mang đến cho người."
Nói dứt lời, nữ hài liền bạch bạch bạch nhanh chóng chạy ra ngoài.
Tiểu nữ hài đi rồi, nàng liền điều hoà hơi thở, chậm rãi đi đến bên chiếc bàn gỗ nhỏ đặt giữa phòng.
Cầm lấy ấm trà cùng cái ly, nàng tự rót cho mình một chén. Nước trong bình vẫn còn nóng bốc hơi nghi ngút mang theo hương hoa sen lan tỏa.
Nàng đưa lên mũi ngửi, hương thơm nồng đậm của sen tháng mười khiến cả người sảng khoái.
Nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng ngọt đan xen đặc trưng đọng lại. Quả là trà ngon.
Trên dưới trong nhà của nàng vẫn là thích uống trà, cho nên từ nhỏ nàng cũng đã tiếp xúc với nó. Lâu dần thành thói quen, nàng cũng yêu thích nên cũng thường xuyên sưu tầm những loại trà hiếm, dành làm quà cho trưởng bối những khi có dịp.
Không những thế, nàng còn tự mình làm ra được nhiều vị trà khác nhau, tuy không sánh bằng những thương hiệu trà nổi tiếng, nhưng cũng là tạm được, không đến nỗi bị mọi người ghét bỏ. Ông nội còn đặc biệt khen nàng làm ra trà ngon, hàng ngày đều phải uống trà do nàng làm mới ngủ được.
Dẫu biết rằng ông nội vẫn yêu nhất đứa cháu gái như nàng, nhưng được ông khen nàng cũng thấy vạn phần thoả mãn.
Uống hết một chum trà, nữ hài kia cũng đã trở lại mang theo một mâm đồ ăn phong phú bày ngay ngắn trên bàn.
"Tiểu thư, người mới khoẻ lại nên em làm đồ ăn thanh đạm cho người một chút. Người mau ăn cho nóng."
Nhìn chén cháo trắng kèm theo vài món ăn kèm, tuy thanh đạm nhưng màu sắc lại hài hoà, cũng thơm nức mũi, nàng liền cười vui vẻ.
"Ồ, cảm ơn em. Chỉ nhìn thôi cũng thấy thật là ngon rồi."
Nữ hài tử cũng tươi cười rạng rỡ: "Tiểu thư, người không cần khách sáo với em. Chỉ cần người vui vẻ khoẻ mạnh thì em cũng đã mãn nguyện rồi."
Nàng nhìn nữ hài cười, sau đó cầm muỗng lên ăn cháo.
Có lẽ vì quá đói nên nàng thấy ăn cháo cũng ngon như đang thưởng thức sơn hào hải vị vậy.
"Thật ngon."
Ăn được lưng chén, cảm thấy dạ dày đã không còn đánh trống nữa, Cơ Tuyết lên tiếng hỏi: "Có thể nói cho ta biết đây là nơi nào không? Còn có, vì sao ta lại ở nơi này?"
Nghe Cơ Tuyết hỏi, nữ hài hai mắt mở to hết cỡ, vội vàng đưa tay lên sờ trán nàng, lại sờ lên trán mình, sau đó mới nói: "Không còn nóng, rất bình thường mà. Sao tiểu thư lại nói sảng như vậy chứ? Chẳng lẽ hôn mê ba ngày mà khiến người sốt đến hỏng rồi?"
Nàng cười gượng: "Nào có, ta rất bình thường mà."
"Tiểu thư, người đừng trêu em." Nữ hài tỏ ra kinh sợ.
Nàng lắc đầu: "Không có nha. Ta nào có trêu em. Nhanh nói cho ta biết đây là nơi nào?"
"Đây là chỗ ở của sư phụ người. Tiểu thư đã ở đây hơn một năm rồi. Người đừng nói với em người không nhớ đấy nhé!" Nữ hài ôn tồn trả lời.
"Chỗ ở của sư phụ ta?" Nàng không tin hỏi lại.
Nữ hài gật đầu thật mạnh: "Đúng vậy, tiểu thư."
Nàng nhíu mày nhìn người trước mặt, tỏ ra không tin lắm. Chỗ ở của sư phụ nàng tuy không ở nội thành, nhưng cũng là một điền viên xa hoa, không lý nào lại là một nơi cổ kính nhà gỗ như thế này.
Nàng đã từng theo chân sư phụ nàng đi khắp bốn phương, nhưng chưa từng thấy qua nơi nào như địa phương này. Cho nên hiện tại nghe nữ hài này nói như vậy, nàng thập phần khó mà tin tưởng.
"Ồ, vậy được rồi. Nói cho ta biết em tên gì để tiện xưng hô."
Nữ hài lúc này bất chợt trợn chừng mắt, miệng há hốc, trực trào muốn khóc, nắm chặt lấy bàn tay nàng, nức nở: "Tiểu thư, em là Thu Cúc, em đã theo hầu người từ khi mười tuổi. Tiểu thư, người làm sao có thể trêu em như vậy? Không lẽ tiểu thư thật sự bị sốt đến hỏng người rồi sao? Tiểu thư, người đừng làm em sợ!"
Nàng đăm đăm nhìn nữ hài mang tên Thu Cúc. Một cơn đau đầu dữ dội bất ngờ ập đến khiến nàng choáng váng.
Vô số những hình ảnh từ mơ hồ đến rõ ràng thi nhau bủa vây lấy nàng.
Cơ Tuyết kinh hô trong lòng: Nàng xuyên không rồi!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
- Chương 2: Dung hợp ký ức
- Chương 3: Vớt được nam nhân yêu nghiệt
- Chương 4: Là cô nương đã cứu ta sao?
- Chương 5: Ta giúp huynh thay thuốc
- Chương 6: Vậy... LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI!
- Chương 7: Thực xin lỗi, ta chỉ đùa một chút mà thôi...
- Chương 8: Chỉ hôn
- Chương 9: Những gì ta nói, nàng có từng để tâm hay không?
- Chương 10: Nàng tin tưởng ta có được hay không?
- Chương 11: Huynh biết thổi sáo không?
- Chương 12: Ta tặng riêng huynh khúc nhạc này
- Chương 13: Nàng có cảm giác gì với ta?
- Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
- Chương 15: Tuyết nhi, con trở về rồi
- Chương 16: Muội gọi nó là ghi-ta
- Chương 17: Kỳ Vương trở về rồi
- Chương 18: Đệ đã có ý trung nhân
- Chương 19: Chỉ có Kỳ Vương mới xứng với Tuyết nhi của chúng ta mà thôi
- Chương 20: Muốn ta chế tác nhạc cụ thì phải trải qua khảo nghiệm của ta
- Chương 21: Không bằng cho ta mở rộng tầm mắt
- Chương 22: Làm đệ tử chân truyền của ta
- Chương 23: Thứ con muốn chính là chiếc cầm này
- Chương 24: Chủ tử, trong cung có động tĩnh
- Chương 25: Sắp xếp ám vệ cùng ta đi Bách Hoa sơn trang
- Chương 26: Để đồ NHI TẤU THỬ MỘT KHÚC CHO NGƯỜI NGHE
- Chương 27: Nam Cung Giác đã bắt đầu nghi ngờ nàng
- Chương 28: Vậy gả muội muội ngươi cho hắn thì thế nào?
- Chương 29: Có hứng thú với vị sư muội này của ngươi sao?
- Chương 30: Ngươi khiến vi sư phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi
- Chương 31: Chẳng lẽ vì Hoàng vị mà ta trở thành vật hi sinh sao?
- Chương 32: Với ta, không ai có thể so sánh với nàng
- Chương 33: Tiểu thư của em còn chưa muốn xuất giá đâu
- Chương 34: Hôm nay là ai đùa bỡn ai còn chưa biết được đâu
- Chương 35: Biểu tỷ, mong được tỷ chỉ giáo
- Chương 36: Vậy khanh có biết đồ ĐỆ CHÂN TRUYỀN CỦA NAM CUNG GIÁC HAY KHÔNG?
- Chương 37: Tiểu nữ xin được mạn phép hiến khúc
- Chương 38: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 39: Hai huynh muội khanh rất là có duyên đấy!
- Chương 40: Ngươi sẽ không phải vì một đạo thánh chỉ kia mà giở trò đấy chứ?
- Chương 41: Vi sư là đang vì đồ ĐỆ CỦA MÌNH MÀ LO NGHĨ
- Chương 42: Hôm nay trở lại có kinh hỉ gì cho vi sư không?
- Chương 43: Đồ NHI LÀ CƠ TUYẾT MÀ CŨNG KHÔNG PHẢI CƠ TUYẾT
- Chương 44: Giúp ta trang điểm lại, xấu một chút
- Chương 45: Đại hôn
- Chương 46: Rượu giao bôi
- Chương 47: Lăng Kỳ chính là Tiêu Kỳ?
- Chương 48: Sư phụ muốn nói đến phương diện nào? Cả phương diện trên giường à?
- Chương 49: Tình cảm mà hắn đối với ngươi, quá sâu rồi!
- Chương 50: Ván cũng đã đóng thuyền, ngươi muốn lật lọng không chịu trách nhiệm?
- Chương 51: Không phải là trời sinh một đôi à?
- Chương 52: Vì sao muốn ta cùng huynh đến kinh thành?
- Chương 53: Vương phi của Kỳ Vương chỉ có thể là Cơ Tuyết
- Chương 54: Cầm thánh trổ tài
- Chương 55: Thần nữ muốn mở một học viện dạy cầm nghệ
- Chương 56: Thiếp chẳng phải là Vương phi của chàng sao?
- Chương 57: Thiếp giúp chàng lau người nhé!
- Chương 58: Tiêu Kỳ, chàng muốn ta sao?
- Chương 59: Lại chạy rồi! XEM RA TA CÒN CHƯA THOẢ MÃN ĐƯỢC NÀNG
- Chương 60: Muốn đùa bỡn ta sao? Nàng, còn ngây thơ lắm!
- Chương 61: Sư phụ, sao người càng sống càng thụt lùi vậy?
- Chương 62: Nương tử của ta cũng biết ghen rồi?
- Chương 63: Vi phu muốn cùng nàng ân ái, nàng lại nỡ lòng đuổi vi phu sao?
- Chương 64: Gương mặt của vi phu đẹp, hay là thân hình của vi phu đẹp hơn?
- Chương 65: Thất điện hạ Lăng Húc
- Chương 66: Ta chính là Tam ca của hắn
- Chương 67: Không phải ngươi nên đi cứu nàng ta về sao?
- Chương 68: Ngươi tính xử lý tên đồ TỂ NÀY NHƯ THẾ NÀO?
- Chương 69: Huynh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả người?
- Chương 70: Ta sẽ không động đến nữ nhân của đệ
- Chương 71: Không biết sư phụ có thể cho đồ NHI MỞ MANG TẦM MẮT HAY KHÔNG?
- Chương 72: Vậy thì dàn trống đó giao cho ngươi
- Chương 73: Vậy hoá ra là tiểu tử kia đơn phương à?
- Chương 74: Ngày mai muốn đồ NHI LÀM GÌ?
- Chương 75: Nàng muốn hồng hạnh xuất tường?
- Chương 76: Nàng đang nói với hắn: CHÍNH LÀ NÀNG!
- Chương 77: Được Kình Vương mời rượu là phúc phần của tiểu nữ
- Chương 78: Đừng kéo nàng vào vòng tranh đấu của chúng ta
- Chương 79: Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đứng về phía bên nào?
- Chương 80: Bổn Vương phi có một nam nhân là đủ rồi
- Chương 81: Ừm, tay ta đau, nàng giúp ta cởi
- Chương 82: Trêu đùa ta như vậy có phải rất vui không?
- Chương 83: Hiện tại nên gọi ông là phụ thân mới đúng
- Chương 84: Xem ra Trẫm cũng làm ông tơ đúng chỗ nhỉ?
- Chương 85: Ngươi có kế hoạch gì sao?
- Chương 86: Vậy vi phu đêm nay liền ở đây bồi nàng
- Chương 87: Nương tử, vi phu đã đủ lưu manh sao?
- Chương 88: Thiếp đúng là quá xem thường độ vô sỉ của chàng rồi
- Chương 89: Giang sơn và mỹ nhân, vi phu chỉ cần nàng!
- Chương 90: Nàng thật sự là muội muội của Cơ Phong sao?
- Chương 91: Nàng là chính nàng, không ai có thể thay thế được!
- Chương 92: Nàng chính là chấp niệm của ta!
- Chương 93: Cẩn thận người bên cạnh ngài
- Chương 94: Chỉ cần có mặt ta, ngươi phải gọi nàng là Kỳ Vương phi
- Chương 95: Ta gọi đó là nhạc Rock
- Chương 96: Phải xem Cửu Hoàng thúc của ngươi có đồng ý hay không
- Chương 97: Tiêu Kỳ, chàng lại ăn giấm
- Chương 98: Người có phải hay không có hỉ rồi?
- Chương 99: Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
- Chương 100: Ta muốn gặp chủ nhân của ngươi
- Chương 101: Bỏ mặc nàng, ta không làm được
- Chương 102: Ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ món quà ta tặng cho ngươi đi
- Chương 103: Nàng bị trúng độc
- Chương 104: Nam Cung gia, xin người cứu Vương phi của tiểu nữ
- Chương 105: Nha đầu, ngươi biết ngươi đang mang thai sao?
- Chương 106: Lâm Tố Sênh vì sao muốn hạ độc ta?
- Chương 107: Chẳng lẽ ông không có cách cứu nàng?
- Chương 108: Lâm Tố Sênh, ngươi cũng xứng sao?
- Chương 109: Ngươi có biết thế nào là sống không bằng chết hay không?
- Chương 110: Mẫu tử ta thật sự không có duyên hay sao?
- Chương 111: Sư phụ, người chẳng lẽ không quan tâm đến sống chết của nàng?
- Chương 112: Nói hắn đêm nay nhất định phải đến gặp ta
- Chương 113: Người chúng ta cần phải giải độc là Vương phi của ngươi
- Chương 114: Tuyết nhi, ta tới rồi!
- Chương 115: Chàng sẽ còn trở lại sao?
- Chương 116: Ngươi định đối phó với phụ tử Lăng Kình như thế nào?
- Chương 117: Liệu đây có phải âm mưu của các người?
- Chương 118: Phụ tử hai người cũng thật là tin tưởng sâu sắc đấy!
- Chương 119: Chủ tử đã đợi từ sớm rồi
- Chương 120: Lăng Kình, ngươi rốt cuộc có ý gì?
- Chương 121: Trong tay ta có giải dược
- Chương 122: Ngươi muốn như thế nào mới chịu thả nàng?
- Chương 123: Một chút đau đớn này chẳng đáng là gì
- Chương 124: Tiêu Kỳ, tạm biệt!
- Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
- Chương 126: Không tìm thấy bóng dáng của hắn đâu nữa
- Chương 127: Quay trở về thật rồi sao?
- Chương 128: Con rất khoẻ, có thể lập tức xuất viện
- Chương 129: Dì Tiêu muốn kết thông gia với nhà chúng ta
- Chương 130: Dì Tiêu sẽ lập tức trở về
- Chương 131: Sao dì không hỏi con có bạn trai hay chưa?
- Chương 132: Lập tức chuyển về New York
- Chương 133: Tuyết nhi của ông chính là thiên tài
- Chương 134: Vậy thì dùng thân phận Tuyết Kỳ tặng đại lễ cho ông đi
- Chương 135: Con chỉ muốn làm Vương phi thôi
- Chương 136: Bây giờ cậu chính là thần tượng của tớ
- Chương 137: Weibo Tuyết Kỳ của cậu có thể Follow tớ sao?
- Chương 138: Ta chính là ngươi
- Chương 139: Đã qua bảy ngày rồi, chỉ còn lại bốn mươi hai ngày nữa
- Chương 140: Hôm nay tớ chính là Kỳ Vương phi
- Chương 141: Có ai biết con bé là Tuyết Kỳ hay không?
- Chương 142: Tôi biết là thứ gì tác động đến nó rồi
- Chương 143: Tâm nàng đau, tim nàng càng đau
- Chương 144: Cậu muốn tự nguyện hay muốn bị anh ấy cưỡng ép?
- Chương 145: Tôi cho cay chết anh luôn
- Chương 146: Em chính là Tuyết Kỳ
- Chương 147: Hắn phải mau chóng thoát khỏi nơi tối tăm này
- Chương 148: Anh biết mình là ai sao?
- Chương 149: Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an là tốt rồi
- Chương 150: Con không đồng ý mối hôn sự này
- Chương 151: Thì ra mẹ đang tính kế con à?
- Chương 152: Là anh ấy tự muốn như thế
- Chương 153: Đây là em tự chuốc lấy
- Chương 154: Anh sẽ chịu trách nhiệm
- Chương 155: Khổ nhục kế cũng không tác dụng
- Chương 156: Là Tuyết Kỳ
- Chương 157: Sao con lại muốn điều tra về cô bé đó?
- Chương 158: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 159: Em định trả lời dì Tiêu thế nào?
- Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
- Chương 161: Nàng có đồng ý mối hôn sự này không?
- Chương 162: Chữ Kỳ kia là tên tôi
- Chương 163: Vợ của tôi chỉ có thể là Tuyết nhi!
- Chương 164: Chẳng lẽ đây là phu nhân Lăng tổng trong truyền thuyết?
- Chương 165: Nàng tới rồi!
- Chương 166: Tôi nên gọi em là Tuyết Kỳ hay Cơ Tuyết?
- Chương 167: Tôi đã có vị hôn phu
- Chương 168: Tôi hôn em khiến em ghê tởm đến như vậy sao?
- Chương 169: Em mệt mỏi rồi, muốn tìm một người có thể dựa vào
- Chương 170: Tuyết nhi đồng ý mối hôn sự này rồi
- Chương 171: Tuyết nhi, nàng vẫn không thay đổi chút nào
- Chương 172: Vị hôn phu có được xem là bạn trai hay không?
- Chương 173: Cậu muốn có một lễ cưới như thế nào?
- Chương 174: Tặng quà cho vị hôn thê của mình còn cần phải có lý do?
- Chương 175: Sự thực tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 176: Tớ sắp có chị dâu rồi!
- Chương 177: Chưa gì đã nhận người ta làm chồng rồi đấy!
- Chương 178: Nhưng mà vẫn là chưa xứng với em gái tôi cho lắm!
- Chương 179: Cậu thật sự không hối hận chứ?
- Chương 180: Cùng tôi bước lên sân khấu hoàn thành nghi thức đính hôn
- Chương 181: Từ hôm nay trở đi, tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 182: Ai nói anh không yêu em?
- Chương 183: Tiêu Kỳ, là chàng thật sao?
- Chương 184: Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ
- Chương 185: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 186: Vậy không bằng bây giờ chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa
- Chương 187: Đời này của ta có nàng là đủ rồi!
- Chương 188: Kinh hỉ sao? Để xem kinh hỉ đến mức nào?
- Chương 189: Con và cô ấy đã quen nhau từ rất lâu rồi
- Chương 190: Mẹ muốn thế nào chính là thế ấy
- Chương 191: Tuyết nhi, em càng ngày càng không ngoan rồi!
- Chương 192: Con muốn cùng anh ấy trở về New York
- Chương 193: Tuyết nhi, em đúng là cho anh cái kinh hỉ lớn quá rồi!
- Chương 194: Tất cả cứ thuận theo tự nhiên thôi
- Chương 195: Chỉ cần được ở bên anh là tốt rồi
- Chương 196: Hôm nay em nhất định phải cùng anh lên trên đó
- Chương 197: Ước nguyện thành sự thật
- Chương 198: Em yêu anh, nguyện ý cùng anh làm bất cứ việc gì
- Chương 199: Anh yêu em, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 200: Con nhất định sẽ hạnh phúc
- Chương 201: Tiêu Kỳ, em có thai rồi!
- Chương 202: Bên trong chính là kinh hỉ anh dành cho em
- Chương 203: Đời này kiếp này, ta và nàng chỉ thuộc về nhau
- Chương 204: Ngoại truyện 1: TIÊU KỲ, ANH THẮNG RỒI!
- Chương 205: Ngoại truyện 2: SONG SINH LONG PHƯỢNG
- Chương 206: Ngoại truyện 3: CUỘC CHIẾN KHÔNG CÓ HỒI KẾT
- Chương 207: Ngoại truyện 4: NÀNG BỊ HẮN BỎ MẶC
- Chương 208: Ngoại truyện 5: TUYẾT NHI, NGHỊCH LỬA SẼ CÓ NGÀY BỊ CHẾT CHÁY ĐẤY!
- Chương 209: Ngoại truyện 6: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHỤ EM
- Chương 210: Ngoại truyện 7: ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ ĐÓI QUÁ LÂU!
- Chương 211: Ngoại truyện 8: HAI TIỂU TỔ TÔNG TÌM ĐẾN
- Chương 212: Ngoại truyện 9: BÀN ĐIỀU KIỆN
- Chương 213: Ngoại truyện 10: HOÁ RA ĐIỀU KIỆN LÀ ĐÂY