Cầm Thánh Vương Phi - Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
Chương trước- Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
- Chương 2: Dung hợp ký ức
- Chương 3: Vớt được nam nhân yêu nghiệt
- Chương 4: Là cô nương đã cứu ta sao?
- Chương 5: Ta giúp huynh thay thuốc
- Chương 6: Vậy... LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI!
- Chương 7: Thực xin lỗi, ta chỉ đùa một chút mà thôi...
- Chương 8: Chỉ hôn
- Chương 9: Những gì ta nói, nàng có từng để tâm hay không?
- Chương 10: Nàng tin tưởng ta có được hay không?
- Chương 11: Huynh biết thổi sáo không?
- Chương 12: Ta tặng riêng huynh khúc nhạc này
- Chương 13: Nàng có cảm giác gì với ta?
- Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
- Chương 15: Tuyết nhi, con trở về rồi
- Chương 16: Muội gọi nó là ghi-ta
- Chương 17: Kỳ Vương trở về rồi
- Chương 18: Đệ đã có ý trung nhân
- Chương 19: Chỉ có Kỳ Vương mới xứng với Tuyết nhi của chúng ta mà thôi
- Chương 20: Muốn ta chế tác nhạc cụ thì phải trải qua khảo nghiệm của ta
- Chương 21: Không bằng cho ta mở rộng tầm mắt
- Chương 22: Làm đệ tử chân truyền của ta
- Chương 23: Thứ con muốn chính là chiếc cầm này
- Chương 24: Chủ tử, trong cung có động tĩnh
- Chương 25: Sắp xếp ám vệ cùng ta đi Bách Hoa sơn trang
- Chương 26: Để đồ NHI TẤU THỬ MỘT KHÚC CHO NGƯỜI NGHE
- Chương 27: Nam Cung Giác đã bắt đầu nghi ngờ nàng
- Chương 28: Vậy gả muội muội ngươi cho hắn thì thế nào?
- Chương 29: Có hứng thú với vị sư muội này của ngươi sao?
- Chương 30: Ngươi khiến vi sư phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi
- Chương 31: Chẳng lẽ vì Hoàng vị mà ta trở thành vật hi sinh sao?
- Chương 32: Với ta, không ai có thể so sánh với nàng
- Chương 33: Tiểu thư của em còn chưa muốn xuất giá đâu
- Chương 34: Hôm nay là ai đùa bỡn ai còn chưa biết được đâu
- Chương 35: Biểu tỷ, mong được tỷ chỉ giáo
- Chương 36: Vậy khanh có biết đồ ĐỆ CHÂN TRUYỀN CỦA NAM CUNG GIÁC HAY KHÔNG?
- Chương 37: Tiểu nữ xin được mạn phép hiến khúc
- Chương 38: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 39: Hai huynh muội khanh rất là có duyên đấy!
- Chương 40: Ngươi sẽ không phải vì một đạo thánh chỉ kia mà giở trò đấy chứ?
- Chương 41: Vi sư là đang vì đồ ĐỆ CỦA MÌNH MÀ LO NGHĨ
- Chương 42: Hôm nay trở lại có kinh hỉ gì cho vi sư không?
- Chương 43: Đồ NHI LÀ CƠ TUYẾT MÀ CŨNG KHÔNG PHẢI CƠ TUYẾT
- Chương 44: Giúp ta trang điểm lại, xấu một chút
- Chương 45: Đại hôn
- Chương 46: Rượu giao bôi
- Chương 47: Lăng Kỳ chính là Tiêu Kỳ?
- Chương 48: Sư phụ muốn nói đến phương diện nào? Cả phương diện trên giường à?
- Chương 49: Tình cảm mà hắn đối với ngươi, quá sâu rồi!
- Chương 50: Ván cũng đã đóng thuyền, ngươi muốn lật lọng không chịu trách nhiệm?
- Chương 51: Không phải là trời sinh một đôi à?
- Chương 52: Vì sao muốn ta cùng huynh đến kinh thành?
- Chương 53: Vương phi của Kỳ Vương chỉ có thể là Cơ Tuyết
- Chương 54: Cầm thánh trổ tài
- Chương 55: Thần nữ muốn mở một học viện dạy cầm nghệ
- Chương 56: Thiếp chẳng phải là Vương phi của chàng sao?
- Chương 57: Thiếp giúp chàng lau người nhé!
- Chương 58: Tiêu Kỳ, chàng muốn ta sao?
- Chương 59: Lại chạy rồi! XEM RA TA CÒN CHƯA THOẢ MÃN ĐƯỢC NÀNG
- Chương 60: Muốn đùa bỡn ta sao? Nàng, còn ngây thơ lắm!
- Chương 61: Sư phụ, sao người càng sống càng thụt lùi vậy?
- Chương 62: Nương tử của ta cũng biết ghen rồi?
- Chương 63: Vi phu muốn cùng nàng ân ái, nàng lại nỡ lòng đuổi vi phu sao?
- Chương 64: Gương mặt của vi phu đẹp, hay là thân hình của vi phu đẹp hơn?
- Chương 65: Thất điện hạ Lăng Húc
- Chương 66: Ta chính là Tam ca của hắn
- Chương 67: Không phải ngươi nên đi cứu nàng ta về sao?
- Chương 68: Ngươi tính xử lý tên đồ TỂ NÀY NHƯ THẾ NÀO?
- Chương 69: Huynh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả người?
- Chương 70: Ta sẽ không động đến nữ nhân của đệ
- Chương 71: Không biết sư phụ có thể cho đồ NHI MỞ MANG TẦM MẮT HAY KHÔNG?
- Chương 72: Vậy thì dàn trống đó giao cho ngươi
- Chương 73: Vậy hoá ra là tiểu tử kia đơn phương à?
- Chương 74: Ngày mai muốn đồ NHI LÀM GÌ?
- Chương 75: Nàng muốn hồng hạnh xuất tường?
- Chương 76: Nàng đang nói với hắn: CHÍNH LÀ NÀNG!
- Chương 77: Được Kình Vương mời rượu là phúc phần của tiểu nữ
- Chương 78: Đừng kéo nàng vào vòng tranh đấu của chúng ta
- Chương 79: Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đứng về phía bên nào?
- Chương 80: Bổn Vương phi có một nam nhân là đủ rồi
- Chương 81: Ừm, tay ta đau, nàng giúp ta cởi
- Chương 82: Trêu đùa ta như vậy có phải rất vui không?
- Chương 83: Hiện tại nên gọi ông là phụ thân mới đúng
- Chương 84: Xem ra Trẫm cũng làm ông tơ đúng chỗ nhỉ?
- Chương 85: Ngươi có kế hoạch gì sao?
- Chương 86: Vậy vi phu đêm nay liền ở đây bồi nàng
- Chương 87: Nương tử, vi phu đã đủ lưu manh sao?
- Chương 88: Thiếp đúng là quá xem thường độ vô sỉ của chàng rồi
- Chương 89: Giang sơn và mỹ nhân, vi phu chỉ cần nàng!
- Chương 90: Nàng thật sự là muội muội của Cơ Phong sao?
- Chương 91: Nàng là chính nàng, không ai có thể thay thế được!
- Chương 92: Nàng chính là chấp niệm của ta!
- Chương 93: Cẩn thận người bên cạnh ngài
- Chương 94: Chỉ cần có mặt ta, ngươi phải gọi nàng là Kỳ Vương phi
- Chương 95: Ta gọi đó là nhạc Rock
- Chương 96: Phải xem Cửu Hoàng thúc của ngươi có đồng ý hay không
- Chương 97: Tiêu Kỳ, chàng lại ăn giấm
- Chương 98: Người có phải hay không có hỉ rồi?
- Chương 99: Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
- Chương 100: Ta muốn gặp chủ nhân của ngươi
- Chương 101: Bỏ mặc nàng, ta không làm được
- Chương 102: Ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ món quà ta tặng cho ngươi đi
- Chương 103: Nàng bị trúng độc
- Chương 104: Nam Cung gia, xin người cứu Vương phi của tiểu nữ
- Chương 105: Nha đầu, ngươi biết ngươi đang mang thai sao?
- Chương 106: Lâm Tố Sênh vì sao muốn hạ độc ta?
- Chương 107: Chẳng lẽ ông không có cách cứu nàng?
- Chương 108: Lâm Tố Sênh, ngươi cũng xứng sao?
- Chương 109: Ngươi có biết thế nào là sống không bằng chết hay không?
- Chương 110: Mẫu tử ta thật sự không có duyên hay sao?
- Chương 111: Sư phụ, người chẳng lẽ không quan tâm đến sống chết của nàng?
- Chương 112: Nói hắn đêm nay nhất định phải đến gặp ta
- Chương 113: Người chúng ta cần phải giải độc là Vương phi của ngươi
- Chương 114: Tuyết nhi, ta tới rồi!
- Chương 115: Chàng sẽ còn trở lại sao?
- Chương 116: Ngươi định đối phó với phụ tử Lăng Kình như thế nào?
- Chương 117: Liệu đây có phải âm mưu của các người?
- Chương 118: Phụ tử hai người cũng thật là tin tưởng sâu sắc đấy!
- Chương 119: Chủ tử đã đợi từ sớm rồi
- Chương 120: Lăng Kình, ngươi rốt cuộc có ý gì?
- Chương 121: Trong tay ta có giải dược
- Chương 122: Ngươi muốn như thế nào mới chịu thả nàng?
- Chương 123: Một chút đau đớn này chẳng đáng là gì
- Chương 124: Tiêu Kỳ, tạm biệt!
- Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
- Chương 126: Không tìm thấy bóng dáng của hắn đâu nữa
- Chương 127: Quay trở về thật rồi sao?
- Chương 128: Con rất khoẻ, có thể lập tức xuất viện
- Chương 129: Dì Tiêu muốn kết thông gia với nhà chúng ta
- Chương 130: Dì Tiêu sẽ lập tức trở về
- Chương 131: Sao dì không hỏi con có bạn trai hay chưa?
- Chương 132: Lập tức chuyển về New York
- Chương 133: Tuyết nhi của ông chính là thiên tài
- Chương 134: Vậy thì dùng thân phận Tuyết Kỳ tặng đại lễ cho ông đi
- Chương 135: Con chỉ muốn làm Vương phi thôi
- Chương 136: Bây giờ cậu chính là thần tượng của tớ
- Chương 137: Weibo Tuyết Kỳ của cậu có thể Follow tớ sao?
- Chương 138: Ta chính là ngươi
- Chương 139: Đã qua bảy ngày rồi, chỉ còn lại bốn mươi hai ngày nữa
- Chương 140: Hôm nay tớ chính là Kỳ Vương phi
- Chương 141: Có ai biết con bé là Tuyết Kỳ hay không?
- Chương 142: Tôi biết là thứ gì tác động đến nó rồi
- Chương 143: Tâm nàng đau, tim nàng càng đau
- Chương 144: Cậu muốn tự nguyện hay muốn bị anh ấy cưỡng ép?
- Chương 145: Tôi cho cay chết anh luôn
- Chương 146: Em chính là Tuyết Kỳ
- Chương 147: Hắn phải mau chóng thoát khỏi nơi tối tăm này
- Chương 148: Anh biết mình là ai sao?
- Chương 149: Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an là tốt rồi
- Chương 150: Con không đồng ý mối hôn sự này
- Chương 151: Thì ra mẹ đang tính kế con à?
- Chương 152: Là anh ấy tự muốn như thế
- Chương 153: Đây là em tự chuốc lấy
- Chương 154: Anh sẽ chịu trách nhiệm
- Chương 155: Khổ nhục kế cũng không tác dụng
- Chương 156: Là Tuyết Kỳ
- Chương 157: Sao con lại muốn điều tra về cô bé đó?
- Chương 158: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 159: Em định trả lời dì Tiêu thế nào?
- Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
- Chương 161: Nàng có đồng ý mối hôn sự này không?
- Chương 162: Chữ Kỳ kia là tên tôi
- Chương 163: Vợ của tôi chỉ có thể là Tuyết nhi!
- Chương 164: Chẳng lẽ đây là phu nhân Lăng tổng trong truyền thuyết?
- Chương 165: Nàng tới rồi!
- Chương 166: Tôi nên gọi em là Tuyết Kỳ hay Cơ Tuyết?
- Chương 167: Tôi đã có vị hôn phu
- Chương 168: Tôi hôn em khiến em ghê tởm đến như vậy sao?
- Chương 169: Em mệt mỏi rồi, muốn tìm một người có thể dựa vào
- Chương 170: Tuyết nhi đồng ý mối hôn sự này rồi
- Chương 171: Tuyết nhi, nàng vẫn không thay đổi chút nào
- Chương 172: Vị hôn phu có được xem là bạn trai hay không?
- Chương 173: Cậu muốn có một lễ cưới như thế nào?
- Chương 174: Tặng quà cho vị hôn thê của mình còn cần phải có lý do?
- Chương 175: Sự thực tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 176: Tớ sắp có chị dâu rồi!
- Chương 177: Chưa gì đã nhận người ta làm chồng rồi đấy!
- Chương 178: Nhưng mà vẫn là chưa xứng với em gái tôi cho lắm!
- Chương 179: Cậu thật sự không hối hận chứ?
- Chương 180: Cùng tôi bước lên sân khấu hoàn thành nghi thức đính hôn
- Chương 181: Từ hôm nay trở đi, tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 182: Ai nói anh không yêu em?
- Chương 183: Tiêu Kỳ, là chàng thật sao?
- Chương 184: Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ
- Chương 185: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 186: Vậy không bằng bây giờ chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa
- Chương 187: Đời này của ta có nàng là đủ rồi!
- Chương 188: Kinh hỉ sao? Để xem kinh hỉ đến mức nào?
- Chương 189: Con và cô ấy đã quen nhau từ rất lâu rồi
- Chương 190: Mẹ muốn thế nào chính là thế ấy
- Chương 191: Tuyết nhi, em càng ngày càng không ngoan rồi!
- Chương 192: Con muốn cùng anh ấy trở về New York
- Chương 193: Tuyết nhi, em đúng là cho anh cái kinh hỉ lớn quá rồi!
- Chương 194: Tất cả cứ thuận theo tự nhiên thôi
- Chương 195: Chỉ cần được ở bên anh là tốt rồi
- Chương 196: Hôm nay em nhất định phải cùng anh lên trên đó
- Chương 197: Ước nguyện thành sự thật
- Chương 198: Em yêu anh, nguyện ý cùng anh làm bất cứ việc gì
- Chương 199: Anh yêu em, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 200: Con nhất định sẽ hạnh phúc
- Chương 201: Tiêu Kỳ, em có thai rồi!
- Chương 202: Bên trong chính là kinh hỉ anh dành cho em
- Chương 203: Đời này kiếp này, ta và nàng chỉ thuộc về nhau
- Chương 204: Ngoại truyện 1: TIÊU KỲ, ANH THẮNG RỒI!
- Chương 205: Ngoại truyện 2: SONG SINH LONG PHƯỢNG
- Chương 206: Ngoại truyện 3: CUỘC CHIẾN KHÔNG CÓ HỒI KẾT
- Chương 207: Ngoại truyện 4: NÀNG BỊ HẮN BỎ MẶC
- Chương 208: Ngoại truyện 5: TUYẾT NHI, NGHỊCH LỬA SẼ CÓ NGÀY BỊ CHẾT CHÁY ĐẤY!
- Chương 209: Ngoại truyện 6: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHỤ EM
- Chương 210: Ngoại truyện 7: ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ ĐÓI QUÁ LÂU!
- Chương 211: Ngoại truyện 8: HAI TIỂU TỔ TÔNG TÌM ĐẾN
- Chương 212: Ngoại truyện 9: BÀN ĐIỀU KIỆN
- Chương 213: Ngoại truyện 10: HOÁ RA ĐIỀU KIỆN LÀ ĐÂY
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Cầm Thánh Vương Phi
Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
Trời dần tối, Cơ Tuyết từ từ đứng dậy, đối Tiêu Kỳ nói: "Về thôi, Thu Cúc hẳn là đang chờ rồi."
Tiêu Kỳ nhìn nàng trầm tư, xong cũng đứng lên cùng nàng trở về.
Thu Cúc lúc này đúng là đã đứng chờ được một lúc rồi, nhưng vì Cơ Tuyết trước đó đã dặn dò không cần gọi nàng, cho nên vẫn kiên nhẫn đứng đợi.
Bữa tối sau đó diễn ra trong không khí trầm mặc.
Mặc dù vẫn ngồi cạnh nhau nhưng lại không hài hoà như lúc trước.
Thu Cúc cứ liếc qua liếc lại giữa Tiêu Kỳ và Cơ Tuyết, cảm thấy có phần là lạ nhưng cũng không dám hỏi han gì.
Dùng cơm xong, Cơ Tuyết lại như cũ đi về hướng sân đình luyện cầm, Tiêu Kỳ cũng không nói lời nào cất bước theo sau.
Thời gian còn lại của hắn không nhiều, cho nên hắn luôn muốn tận dụng từng thời từng khắc để được ở cạnh nàng, cùng nàng bồi dưỡng luyến ái.
Cơ Tuyết ngồi xuống bàn đá, nơi chiếc cầm của nàng vẫn luôn trú ngụ, ngón tay theo thói quen vuốt nhẹ dây đàn, sau đó bắt đầu gảy.
Âm điệu của bài "Endless Love" lại tiếp tục vang lên.
"Khúc này tên là gì huynh biết không?" Nàng lơ đễnh hỏi.
Tiêu Kỳ lắc đầu.
"Mỹ lệ đích thần thoại" (Thần thoại tuyệt đẹp). Cơ Tuyết nhìn đàn mỉm cười.
Sau khúc dạo đầu, Cơ Tuyết bắt đầu cất lên lời bài hát một cách rõ ràng rành mạch, không giống như lúc trưa khi nàng chỉ khẽ ngâm nga vô cùng nhỏ.
Vì sao ư?
Hiện tại, nàng chính là muốn hắn ghi nhớ lời bài hát, tựa như nỗi lòng của nàng đang cùng hắn giãi bày vậy.
Hiện tại khẩn trảo trú ngã đích thủ bế thượng nhãn tình
Thỉnh nhĩ hồi tưởng khởi quá khứ ngã môn luyến ái đích nhật tử
Ngã môn thị nhân vy thái ái sở dĩ canh sử đắc ngã môn thống khổ
Ngã môn liên "ái nhĩ" giá cú thoại đô vô pháp giảng.
Ái thị tâm trung duy nhất, bất biến mỹ lệ đích thần thoại.
(Giờ hãy nắm thật chặt tay em và nhắm mắt lại
Hồi tưởng lại những tháng ngày ta chìm đắm bên nhau
Chúng ta vì đã quá yêu nên đã làm cho cả hai thêm đau khổ
Ngay cả lời "yêu" mình cũng không thể nói ra.
Tình yêu là thần thoại tuyệt vời mãi mãi trong tim.)
Đoạn điệp khúc này có lẽ là phù hợp nhất với tâm trạng của Cơ Tuyết lúc này, cũng có lẽ là cả với Tiêu Kỳ. Chung quy hợp với ai không quan trọng, bởi vì nàng cũng đã xướng lên rồi.
Nguyên bản lời đoạn nhạc này do Kim Hee Sun hát bằng tiếng Hàn, nhưng mà nếu như nàng hát bằng tiếng Hàn, Tiêu Kỳ hẳn là sẽ không hiểu, cho nên nàng chỉ có thể hát bằng tiếng bản xứ của hắn.
[Lời tác giả: Truyện lấy bối cảnh thời Trung hoa cổ đại, những bài hát mình viết vào truyện cũng là bài hát của Trung hoa, cho nên khi Cơ Tuyết hát, mình sẽ giữ nguyên lời của bài hát cho đúng nghĩa để tôn trọng tác giả viết nhạc, sau đó sẽ dịch nghĩa bên dưới để mọi người hiểu nhé.]
Hát một bài hoàn chỉnh, nàng lại tiếp tục đàn thêm một lần.
Nhìn sang Tiêu Kỳ bên cạnh đang trầm tư, nàng mỉm cười lên tiếng: "Huynh thổi sáo đi, cùng ta phối thêm một lần."
Tiêu Kỳ nhìn nàng, sau đó cầm sáo, nương theo tiếng đàn của nàng bắt đầu cùng nàng ngẫu phối.
Lần này có thể được gọi là hoàn hảo nhất trong suốt ngày hôm nay, cũng khiến cho Cơ Tuyết cảm thấy hài lòng nhất, và có lẽ cũng là lần cuối cùng nàng cùng hắn tụ chung một chỗ, tấu cùng một khúc.
Ánh trăng lên cao soi sáng vạn vật trong đêm đen tĩnh mịch.
Bên ngoài cánh rừng cách Bách Hoa sơn trang chừng hai dặm, một toán ám vệ ước chừng hai mươi người đang tụ lại một chỗ như đang chờ đợi điều gì đó.
Một ám vệ mạnh bạo tiến lên hỏi người đứng đầu: "Vu đại nhân, minh chủ khi nào thì tới? Liệu minh chủ có gặp bất trắc gì hay không?"
Vu Minh trên mặt tuy mang mặt nạ nhưng ánh mắt hắn từ đầu đến giờ không che giấu nổi sự lo lắng bất an.
Trong Ám Tiêu, hắn là một trong tứ đại trưởng lão được Tiêu Kỳ dốc lòng đào tạo, cũng là tinh anh trong tinh anh được Tiêu Kỳ tin tưởng và luôn mang theo bên mình.
Hắn dĩ nhiên cũng không phụ sự tín nhiệm của Tiêu Kỳ, luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Lần bị tập kích vừa rồi là một ngoại lệ duy nhất khiến chủ nhân hắn bị trọng thương. Hắn tuy giữ được cái mạng nhưng trách nhiệm mà hắn phải gánh vác không hề nhỏ.
Đợi sau khi đón chủ tử trở về kinh thành an toàn, hắn sẽ tự nguyện chịu chủ tử trách phạt mà không xin tha. Còn có, tên nội gián khiến chủ tử bị thương cùng các huynh đệ tử trận, hắn nhất định sẽ truy xét đến cùng, khiến chúng phải phanh thây vạn đoạn.
"Sẽ không. Ta hôm qua đã gặp minh chủ rồi. Người hiện tại đã không còn gì đáng ngại, chắc chắn không có gì ảnh hưởng đến người được. Người rất nhanh sẽ đến đây." Vu Minh khẳng định.
"Vâng, Vu đại nhân. Chúng tôi hiểu rồi."
Lúc này tại Bách Hoa sơn trang, Thu Cúc thì đã đi nghỉ từ sớm, Cơ Tuyết vì trốn tránh Tiêu Kỳ cũng về phòng của mình.
Nàng tắt đèn lên giường nằm, nhưng vẫn cứ trằn trọc không thể đi vào giấc ngủ.
Từ ngày nàng xuyên đến đây, đêm nay là đêm đầu tiên nàng mất ngủ. Chẳng lẽ vì nam nhân kia sắp phải rời đi hay sao?
Ngồi dậy dựa vào đầu giường, Cơ Tuyết có thể lờ mờ nhìn được bóng cây rung rinh bên ngoài do ánh trăng hắt vào nhưng lại chẳng nghe được âm thanh khác lạ nào, chỉ có tiếng lá cây đánh vào nhau xào xạc cùng tiếng côn trùng kêu râm ran.
Phòng bên cạnh lại chẳng nghe thấy bất cứ tiếng động nào dù là nhỏ nhất.
Hắn đã rời đi rồi sao?
Ngồi thẫn thờ một lúc, một bóng người di chuyển bên ngoài phòng của nàng khiến nàng bất giác ngồi thẳng người.
Y cứ đi qua đi lại rồi chợt đứng khựng lại trước ngưỡng cửa. Sau vài giây, y lại tiếp tục đi đi lại lại, rồi lại dừng lại trước cửa phòng của nàng.
Hành động này cứ lặp đi lặp vài lần khiến Cơ Tuyết ở trong phòng cũng lo lắng không yên.
Suy nghĩ một hồi, khoé môi Cơ Tuyết chợt nở nụ cười. Nàng đã đoán được là ai đang ở bên ngoài rồi.
Dĩ nhiên, không ai khác ngoài nam nhân tên Tiêu Kỳ kia.
Nàng chỉ là đang thắc mắc hắn vì sao lại làm ra những hành động kỳ lạ như vậy? Vì sao không lên tiếng hỏi mà cứ bồn chồn không yên như thế?
Hắn là nam nhân mà cũng có lúc e thẹn như nữ nhân hay sao? Nhưng mà như vậy thì hắn cũng có chút đáng yêu đấy.
Ngồi thêm một lúc vẫn không thấy người bên ngoài gõ cửa, cũng chẳng lên tiếng, Cơ Tuyết liền nằm xuống giường, kéo mền che kín thân chỉ để hai cánh tay ra bên ngoài, nhắm mắt chờ đợi xem nam nhân kia cuối cùng sẽ làm gì.
Quả nhiên Cơ Tuyết không phải chờ đợi lâu thêm, người bên ngoài thực sự có động tĩnh rồi.
Y nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng của nàng ra, sau đó lại nhẹ nhàng khép lại.
Y tiến lại gần giường của nàng mà không hề vang lên một tiếng bước chân nào, có thể không khó để đoán ra thân thủ của y cường đại như thế nào.
Nếu như nàng không phải còn chưa ngủ, nàng hẳn sẽ chẳng hề hay biết gì, mà y, dĩ nhiên cũng cho rằng như thế.
Ngồi xuống bên giường Cơ Tuyết, hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của nàng. Khuôn mặt nàng trong đêm đen không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng với hắn thì không mấy khó khăn.
Hắn đã luyện được một thân võ nghệ cao cường, cũng đã được trải qua huấn luyện ma quỷ, dù trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ vạn vật.
Tôi luyện từ địa ngục chết chóc, hắn nếu không tự mình đứng lên đương đầu, hắn không biết đã phải chết bao nhiêu lần rồi.
Hắn ôn nhu nhìn nàng, cố gắng ghi nhớ từng đường nét khuôn mặt nàng.
Sau khi nhìn đủ, hắn thấp giọng lên tiếng: "Tuyết nhi, ta phải đi rồi."
Hắn đưa bàn tay kia chạm vào mặt nàng, ánh mắt tham luyến tựa như có thể khảm sâu nàng vào trong đáy mắt.
Thu tay về, hắn nhẹ nhàng luồn bàn tay nàng vào trong mền, đắp lại cẩn thận, rồi từ từ đứng lên.
Sau đó, hắn lại cúi người xuống, hôn nhẹ xuống chiếc trán trơn bóng của nàng, ôn nhu nói: "Chờ ta trở lại."
Cuối cùng, hắn lại nhìn nàng thêm một lần rồi âm thầm rời đi như lúc vừa đến.
Cánh cửa vừa khép lại, Cơ Tuyết liền mở mắt.
Nàng nhẹ nhàng đưa tay đặt lên trán, nơi đó dường như vẫn còn nóng ran bởi nụ hôn ấm áp của hắn. Lại đặt tay lên ngực, nơi đó trái tim vẫn còn đập rộn ràng.
Sống hơn hai mươi năm, nàng lần đầu tiên bị nam nhân hôn, dù chỉ là hôn trên trán. Cảm giác chân thực nhưng xa lạ này khiến nàng phút chốc hít thở không thông.
Từ tận đáy lòng, có lẽ nàng đã thực sự rung động rồi. Rung động bởi ánh mắt thâm tình của hắn, bởi âm giọng của hắn khi gọi tên nàng, còn có sự bao dung cùng kiên nhẫn với nàng...
Hắn có được xem là mối tình đầu của nàng không?
Là phải hay không phải, âu cũng không còn quan trọng nữa rồi.
Từ thời khắc cánh cửa kia khép lại, Tiêu Kỳ cùng Cơ Tuyết đã là người của hai thế giới.
Tiêu Kỳ, tạm biệt!
Tiêu Kỳ nhìn nàng trầm tư, xong cũng đứng lên cùng nàng trở về.
Thu Cúc lúc này đúng là đã đứng chờ được một lúc rồi, nhưng vì Cơ Tuyết trước đó đã dặn dò không cần gọi nàng, cho nên vẫn kiên nhẫn đứng đợi.
Bữa tối sau đó diễn ra trong không khí trầm mặc.
Mặc dù vẫn ngồi cạnh nhau nhưng lại không hài hoà như lúc trước.
Thu Cúc cứ liếc qua liếc lại giữa Tiêu Kỳ và Cơ Tuyết, cảm thấy có phần là lạ nhưng cũng không dám hỏi han gì.
Dùng cơm xong, Cơ Tuyết lại như cũ đi về hướng sân đình luyện cầm, Tiêu Kỳ cũng không nói lời nào cất bước theo sau.
Thời gian còn lại của hắn không nhiều, cho nên hắn luôn muốn tận dụng từng thời từng khắc để được ở cạnh nàng, cùng nàng bồi dưỡng luyến ái.
Cơ Tuyết ngồi xuống bàn đá, nơi chiếc cầm của nàng vẫn luôn trú ngụ, ngón tay theo thói quen vuốt nhẹ dây đàn, sau đó bắt đầu gảy.
Âm điệu của bài "Endless Love" lại tiếp tục vang lên.
"Khúc này tên là gì huynh biết không?" Nàng lơ đễnh hỏi.
Tiêu Kỳ lắc đầu.
"Mỹ lệ đích thần thoại" (Thần thoại tuyệt đẹp). Cơ Tuyết nhìn đàn mỉm cười.
Sau khúc dạo đầu, Cơ Tuyết bắt đầu cất lên lời bài hát một cách rõ ràng rành mạch, không giống như lúc trưa khi nàng chỉ khẽ ngâm nga vô cùng nhỏ.
Vì sao ư?
Hiện tại, nàng chính là muốn hắn ghi nhớ lời bài hát, tựa như nỗi lòng của nàng đang cùng hắn giãi bày vậy.
Hiện tại khẩn trảo trú ngã đích thủ bế thượng nhãn tình
Thỉnh nhĩ hồi tưởng khởi quá khứ ngã môn luyến ái đích nhật tử
Ngã môn thị nhân vy thái ái sở dĩ canh sử đắc ngã môn thống khổ
Ngã môn liên "ái nhĩ" giá cú thoại đô vô pháp giảng.
Ái thị tâm trung duy nhất, bất biến mỹ lệ đích thần thoại.
(Giờ hãy nắm thật chặt tay em và nhắm mắt lại
Hồi tưởng lại những tháng ngày ta chìm đắm bên nhau
Chúng ta vì đã quá yêu nên đã làm cho cả hai thêm đau khổ
Ngay cả lời "yêu" mình cũng không thể nói ra.
Tình yêu là thần thoại tuyệt vời mãi mãi trong tim.)
Đoạn điệp khúc này có lẽ là phù hợp nhất với tâm trạng của Cơ Tuyết lúc này, cũng có lẽ là cả với Tiêu Kỳ. Chung quy hợp với ai không quan trọng, bởi vì nàng cũng đã xướng lên rồi.
Nguyên bản lời đoạn nhạc này do Kim Hee Sun hát bằng tiếng Hàn, nhưng mà nếu như nàng hát bằng tiếng Hàn, Tiêu Kỳ hẳn là sẽ không hiểu, cho nên nàng chỉ có thể hát bằng tiếng bản xứ của hắn.
[Lời tác giả: Truyện lấy bối cảnh thời Trung hoa cổ đại, những bài hát mình viết vào truyện cũng là bài hát của Trung hoa, cho nên khi Cơ Tuyết hát, mình sẽ giữ nguyên lời của bài hát cho đúng nghĩa để tôn trọng tác giả viết nhạc, sau đó sẽ dịch nghĩa bên dưới để mọi người hiểu nhé.]
Hát một bài hoàn chỉnh, nàng lại tiếp tục đàn thêm một lần.
Nhìn sang Tiêu Kỳ bên cạnh đang trầm tư, nàng mỉm cười lên tiếng: "Huynh thổi sáo đi, cùng ta phối thêm một lần."
Tiêu Kỳ nhìn nàng, sau đó cầm sáo, nương theo tiếng đàn của nàng bắt đầu cùng nàng ngẫu phối.
Lần này có thể được gọi là hoàn hảo nhất trong suốt ngày hôm nay, cũng khiến cho Cơ Tuyết cảm thấy hài lòng nhất, và có lẽ cũng là lần cuối cùng nàng cùng hắn tụ chung một chỗ, tấu cùng một khúc.
Ánh trăng lên cao soi sáng vạn vật trong đêm đen tĩnh mịch.
Bên ngoài cánh rừng cách Bách Hoa sơn trang chừng hai dặm, một toán ám vệ ước chừng hai mươi người đang tụ lại một chỗ như đang chờ đợi điều gì đó.
Một ám vệ mạnh bạo tiến lên hỏi người đứng đầu: "Vu đại nhân, minh chủ khi nào thì tới? Liệu minh chủ có gặp bất trắc gì hay không?"
Vu Minh trên mặt tuy mang mặt nạ nhưng ánh mắt hắn từ đầu đến giờ không che giấu nổi sự lo lắng bất an.
Trong Ám Tiêu, hắn là một trong tứ đại trưởng lão được Tiêu Kỳ dốc lòng đào tạo, cũng là tinh anh trong tinh anh được Tiêu Kỳ tin tưởng và luôn mang theo bên mình.
Hắn dĩ nhiên cũng không phụ sự tín nhiệm của Tiêu Kỳ, luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Lần bị tập kích vừa rồi là một ngoại lệ duy nhất khiến chủ nhân hắn bị trọng thương. Hắn tuy giữ được cái mạng nhưng trách nhiệm mà hắn phải gánh vác không hề nhỏ.
Đợi sau khi đón chủ tử trở về kinh thành an toàn, hắn sẽ tự nguyện chịu chủ tử trách phạt mà không xin tha. Còn có, tên nội gián khiến chủ tử bị thương cùng các huynh đệ tử trận, hắn nhất định sẽ truy xét đến cùng, khiến chúng phải phanh thây vạn đoạn.
"Sẽ không. Ta hôm qua đã gặp minh chủ rồi. Người hiện tại đã không còn gì đáng ngại, chắc chắn không có gì ảnh hưởng đến người được. Người rất nhanh sẽ đến đây." Vu Minh khẳng định.
"Vâng, Vu đại nhân. Chúng tôi hiểu rồi."
Lúc này tại Bách Hoa sơn trang, Thu Cúc thì đã đi nghỉ từ sớm, Cơ Tuyết vì trốn tránh Tiêu Kỳ cũng về phòng của mình.
Nàng tắt đèn lên giường nằm, nhưng vẫn cứ trằn trọc không thể đi vào giấc ngủ.
Từ ngày nàng xuyên đến đây, đêm nay là đêm đầu tiên nàng mất ngủ. Chẳng lẽ vì nam nhân kia sắp phải rời đi hay sao?
Ngồi dậy dựa vào đầu giường, Cơ Tuyết có thể lờ mờ nhìn được bóng cây rung rinh bên ngoài do ánh trăng hắt vào nhưng lại chẳng nghe được âm thanh khác lạ nào, chỉ có tiếng lá cây đánh vào nhau xào xạc cùng tiếng côn trùng kêu râm ran.
Phòng bên cạnh lại chẳng nghe thấy bất cứ tiếng động nào dù là nhỏ nhất.
Hắn đã rời đi rồi sao?
Ngồi thẫn thờ một lúc, một bóng người di chuyển bên ngoài phòng của nàng khiến nàng bất giác ngồi thẳng người.
Y cứ đi qua đi lại rồi chợt đứng khựng lại trước ngưỡng cửa. Sau vài giây, y lại tiếp tục đi đi lại lại, rồi lại dừng lại trước cửa phòng của nàng.
Hành động này cứ lặp đi lặp vài lần khiến Cơ Tuyết ở trong phòng cũng lo lắng không yên.
Suy nghĩ một hồi, khoé môi Cơ Tuyết chợt nở nụ cười. Nàng đã đoán được là ai đang ở bên ngoài rồi.
Dĩ nhiên, không ai khác ngoài nam nhân tên Tiêu Kỳ kia.
Nàng chỉ là đang thắc mắc hắn vì sao lại làm ra những hành động kỳ lạ như vậy? Vì sao không lên tiếng hỏi mà cứ bồn chồn không yên như thế?
Hắn là nam nhân mà cũng có lúc e thẹn như nữ nhân hay sao? Nhưng mà như vậy thì hắn cũng có chút đáng yêu đấy.
Ngồi thêm một lúc vẫn không thấy người bên ngoài gõ cửa, cũng chẳng lên tiếng, Cơ Tuyết liền nằm xuống giường, kéo mền che kín thân chỉ để hai cánh tay ra bên ngoài, nhắm mắt chờ đợi xem nam nhân kia cuối cùng sẽ làm gì.
Quả nhiên Cơ Tuyết không phải chờ đợi lâu thêm, người bên ngoài thực sự có động tĩnh rồi.
Y nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng của nàng ra, sau đó lại nhẹ nhàng khép lại.
Y tiến lại gần giường của nàng mà không hề vang lên một tiếng bước chân nào, có thể không khó để đoán ra thân thủ của y cường đại như thế nào.
Nếu như nàng không phải còn chưa ngủ, nàng hẳn sẽ chẳng hề hay biết gì, mà y, dĩ nhiên cũng cho rằng như thế.
Ngồi xuống bên giường Cơ Tuyết, hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của nàng. Khuôn mặt nàng trong đêm đen không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng với hắn thì không mấy khó khăn.
Hắn đã luyện được một thân võ nghệ cao cường, cũng đã được trải qua huấn luyện ma quỷ, dù trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ vạn vật.
Tôi luyện từ địa ngục chết chóc, hắn nếu không tự mình đứng lên đương đầu, hắn không biết đã phải chết bao nhiêu lần rồi.
Hắn ôn nhu nhìn nàng, cố gắng ghi nhớ từng đường nét khuôn mặt nàng.
Sau khi nhìn đủ, hắn thấp giọng lên tiếng: "Tuyết nhi, ta phải đi rồi."
Hắn đưa bàn tay kia chạm vào mặt nàng, ánh mắt tham luyến tựa như có thể khảm sâu nàng vào trong đáy mắt.
Thu tay về, hắn nhẹ nhàng luồn bàn tay nàng vào trong mền, đắp lại cẩn thận, rồi từ từ đứng lên.
Sau đó, hắn lại cúi người xuống, hôn nhẹ xuống chiếc trán trơn bóng của nàng, ôn nhu nói: "Chờ ta trở lại."
Cuối cùng, hắn lại nhìn nàng thêm một lần rồi âm thầm rời đi như lúc vừa đến.
Cánh cửa vừa khép lại, Cơ Tuyết liền mở mắt.
Nàng nhẹ nhàng đưa tay đặt lên trán, nơi đó dường như vẫn còn nóng ran bởi nụ hôn ấm áp của hắn. Lại đặt tay lên ngực, nơi đó trái tim vẫn còn đập rộn ràng.
Sống hơn hai mươi năm, nàng lần đầu tiên bị nam nhân hôn, dù chỉ là hôn trên trán. Cảm giác chân thực nhưng xa lạ này khiến nàng phút chốc hít thở không thông.
Từ tận đáy lòng, có lẽ nàng đã thực sự rung động rồi. Rung động bởi ánh mắt thâm tình của hắn, bởi âm giọng của hắn khi gọi tên nàng, còn có sự bao dung cùng kiên nhẫn với nàng...
Hắn có được xem là mối tình đầu của nàng không?
Là phải hay không phải, âu cũng không còn quan trọng nữa rồi.
Từ thời khắc cánh cửa kia khép lại, Tiêu Kỳ cùng Cơ Tuyết đã là người của hai thế giới.
Tiêu Kỳ, tạm biệt!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
- Chương 2: Dung hợp ký ức
- Chương 3: Vớt được nam nhân yêu nghiệt
- Chương 4: Là cô nương đã cứu ta sao?
- Chương 5: Ta giúp huynh thay thuốc
- Chương 6: Vậy... LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI!
- Chương 7: Thực xin lỗi, ta chỉ đùa một chút mà thôi...
- Chương 8: Chỉ hôn
- Chương 9: Những gì ta nói, nàng có từng để tâm hay không?
- Chương 10: Nàng tin tưởng ta có được hay không?
- Chương 11: Huynh biết thổi sáo không?
- Chương 12: Ta tặng riêng huynh khúc nhạc này
- Chương 13: Nàng có cảm giác gì với ta?
- Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
- Chương 15: Tuyết nhi, con trở về rồi
- Chương 16: Muội gọi nó là ghi-ta
- Chương 17: Kỳ Vương trở về rồi
- Chương 18: Đệ đã có ý trung nhân
- Chương 19: Chỉ có Kỳ Vương mới xứng với Tuyết nhi của chúng ta mà thôi
- Chương 20: Muốn ta chế tác nhạc cụ thì phải trải qua khảo nghiệm của ta
- Chương 21: Không bằng cho ta mở rộng tầm mắt
- Chương 22: Làm đệ tử chân truyền của ta
- Chương 23: Thứ con muốn chính là chiếc cầm này
- Chương 24: Chủ tử, trong cung có động tĩnh
- Chương 25: Sắp xếp ám vệ cùng ta đi Bách Hoa sơn trang
- Chương 26: Để đồ NHI TẤU THỬ MỘT KHÚC CHO NGƯỜI NGHE
- Chương 27: Nam Cung Giác đã bắt đầu nghi ngờ nàng
- Chương 28: Vậy gả muội muội ngươi cho hắn thì thế nào?
- Chương 29: Có hứng thú với vị sư muội này của ngươi sao?
- Chương 30: Ngươi khiến vi sư phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi
- Chương 31: Chẳng lẽ vì Hoàng vị mà ta trở thành vật hi sinh sao?
- Chương 32: Với ta, không ai có thể so sánh với nàng
- Chương 33: Tiểu thư của em còn chưa muốn xuất giá đâu
- Chương 34: Hôm nay là ai đùa bỡn ai còn chưa biết được đâu
- Chương 35: Biểu tỷ, mong được tỷ chỉ giáo
- Chương 36: Vậy khanh có biết đồ ĐỆ CHÂN TRUYỀN CỦA NAM CUNG GIÁC HAY KHÔNG?
- Chương 37: Tiểu nữ xin được mạn phép hiến khúc
- Chương 38: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 39: Hai huynh muội khanh rất là có duyên đấy!
- Chương 40: Ngươi sẽ không phải vì một đạo thánh chỉ kia mà giở trò đấy chứ?
- Chương 41: Vi sư là đang vì đồ ĐỆ CỦA MÌNH MÀ LO NGHĨ
- Chương 42: Hôm nay trở lại có kinh hỉ gì cho vi sư không?
- Chương 43: Đồ NHI LÀ CƠ TUYẾT MÀ CŨNG KHÔNG PHẢI CƠ TUYẾT
- Chương 44: Giúp ta trang điểm lại, xấu một chút
- Chương 45: Đại hôn
- Chương 46: Rượu giao bôi
- Chương 47: Lăng Kỳ chính là Tiêu Kỳ?
- Chương 48: Sư phụ muốn nói đến phương diện nào? Cả phương diện trên giường à?
- Chương 49: Tình cảm mà hắn đối với ngươi, quá sâu rồi!
- Chương 50: Ván cũng đã đóng thuyền, ngươi muốn lật lọng không chịu trách nhiệm?
- Chương 51: Không phải là trời sinh một đôi à?
- Chương 52: Vì sao muốn ta cùng huynh đến kinh thành?
- Chương 53: Vương phi của Kỳ Vương chỉ có thể là Cơ Tuyết
- Chương 54: Cầm thánh trổ tài
- Chương 55: Thần nữ muốn mở một học viện dạy cầm nghệ
- Chương 56: Thiếp chẳng phải là Vương phi của chàng sao?
- Chương 57: Thiếp giúp chàng lau người nhé!
- Chương 58: Tiêu Kỳ, chàng muốn ta sao?
- Chương 59: Lại chạy rồi! XEM RA TA CÒN CHƯA THOẢ MÃN ĐƯỢC NÀNG
- Chương 60: Muốn đùa bỡn ta sao? Nàng, còn ngây thơ lắm!
- Chương 61: Sư phụ, sao người càng sống càng thụt lùi vậy?
- Chương 62: Nương tử của ta cũng biết ghen rồi?
- Chương 63: Vi phu muốn cùng nàng ân ái, nàng lại nỡ lòng đuổi vi phu sao?
- Chương 64: Gương mặt của vi phu đẹp, hay là thân hình của vi phu đẹp hơn?
- Chương 65: Thất điện hạ Lăng Húc
- Chương 66: Ta chính là Tam ca của hắn
- Chương 67: Không phải ngươi nên đi cứu nàng ta về sao?
- Chương 68: Ngươi tính xử lý tên đồ TỂ NÀY NHƯ THẾ NÀO?
- Chương 69: Huynh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả người?
- Chương 70: Ta sẽ không động đến nữ nhân của đệ
- Chương 71: Không biết sư phụ có thể cho đồ NHI MỞ MANG TẦM MẮT HAY KHÔNG?
- Chương 72: Vậy thì dàn trống đó giao cho ngươi
- Chương 73: Vậy hoá ra là tiểu tử kia đơn phương à?
- Chương 74: Ngày mai muốn đồ NHI LÀM GÌ?
- Chương 75: Nàng muốn hồng hạnh xuất tường?
- Chương 76: Nàng đang nói với hắn: CHÍNH LÀ NÀNG!
- Chương 77: Được Kình Vương mời rượu là phúc phần của tiểu nữ
- Chương 78: Đừng kéo nàng vào vòng tranh đấu của chúng ta
- Chương 79: Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đứng về phía bên nào?
- Chương 80: Bổn Vương phi có một nam nhân là đủ rồi
- Chương 81: Ừm, tay ta đau, nàng giúp ta cởi
- Chương 82: Trêu đùa ta như vậy có phải rất vui không?
- Chương 83: Hiện tại nên gọi ông là phụ thân mới đúng
- Chương 84: Xem ra Trẫm cũng làm ông tơ đúng chỗ nhỉ?
- Chương 85: Ngươi có kế hoạch gì sao?
- Chương 86: Vậy vi phu đêm nay liền ở đây bồi nàng
- Chương 87: Nương tử, vi phu đã đủ lưu manh sao?
- Chương 88: Thiếp đúng là quá xem thường độ vô sỉ của chàng rồi
- Chương 89: Giang sơn và mỹ nhân, vi phu chỉ cần nàng!
- Chương 90: Nàng thật sự là muội muội của Cơ Phong sao?
- Chương 91: Nàng là chính nàng, không ai có thể thay thế được!
- Chương 92: Nàng chính là chấp niệm của ta!
- Chương 93: Cẩn thận người bên cạnh ngài
- Chương 94: Chỉ cần có mặt ta, ngươi phải gọi nàng là Kỳ Vương phi
- Chương 95: Ta gọi đó là nhạc Rock
- Chương 96: Phải xem Cửu Hoàng thúc của ngươi có đồng ý hay không
- Chương 97: Tiêu Kỳ, chàng lại ăn giấm
- Chương 98: Người có phải hay không có hỉ rồi?
- Chương 99: Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
- Chương 100: Ta muốn gặp chủ nhân của ngươi
- Chương 101: Bỏ mặc nàng, ta không làm được
- Chương 102: Ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ món quà ta tặng cho ngươi đi
- Chương 103: Nàng bị trúng độc
- Chương 104: Nam Cung gia, xin người cứu Vương phi của tiểu nữ
- Chương 105: Nha đầu, ngươi biết ngươi đang mang thai sao?
- Chương 106: Lâm Tố Sênh vì sao muốn hạ độc ta?
- Chương 107: Chẳng lẽ ông không có cách cứu nàng?
- Chương 108: Lâm Tố Sênh, ngươi cũng xứng sao?
- Chương 109: Ngươi có biết thế nào là sống không bằng chết hay không?
- Chương 110: Mẫu tử ta thật sự không có duyên hay sao?
- Chương 111: Sư phụ, người chẳng lẽ không quan tâm đến sống chết của nàng?
- Chương 112: Nói hắn đêm nay nhất định phải đến gặp ta
- Chương 113: Người chúng ta cần phải giải độc là Vương phi của ngươi
- Chương 114: Tuyết nhi, ta tới rồi!
- Chương 115: Chàng sẽ còn trở lại sao?
- Chương 116: Ngươi định đối phó với phụ tử Lăng Kình như thế nào?
- Chương 117: Liệu đây có phải âm mưu của các người?
- Chương 118: Phụ tử hai người cũng thật là tin tưởng sâu sắc đấy!
- Chương 119: Chủ tử đã đợi từ sớm rồi
- Chương 120: Lăng Kình, ngươi rốt cuộc có ý gì?
- Chương 121: Trong tay ta có giải dược
- Chương 122: Ngươi muốn như thế nào mới chịu thả nàng?
- Chương 123: Một chút đau đớn này chẳng đáng là gì
- Chương 124: Tiêu Kỳ, tạm biệt!
- Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
- Chương 126: Không tìm thấy bóng dáng của hắn đâu nữa
- Chương 127: Quay trở về thật rồi sao?
- Chương 128: Con rất khoẻ, có thể lập tức xuất viện
- Chương 129: Dì Tiêu muốn kết thông gia với nhà chúng ta
- Chương 130: Dì Tiêu sẽ lập tức trở về
- Chương 131: Sao dì không hỏi con có bạn trai hay chưa?
- Chương 132: Lập tức chuyển về New York
- Chương 133: Tuyết nhi của ông chính là thiên tài
- Chương 134: Vậy thì dùng thân phận Tuyết Kỳ tặng đại lễ cho ông đi
- Chương 135: Con chỉ muốn làm Vương phi thôi
- Chương 136: Bây giờ cậu chính là thần tượng của tớ
- Chương 137: Weibo Tuyết Kỳ của cậu có thể Follow tớ sao?
- Chương 138: Ta chính là ngươi
- Chương 139: Đã qua bảy ngày rồi, chỉ còn lại bốn mươi hai ngày nữa
- Chương 140: Hôm nay tớ chính là Kỳ Vương phi
- Chương 141: Có ai biết con bé là Tuyết Kỳ hay không?
- Chương 142: Tôi biết là thứ gì tác động đến nó rồi
- Chương 143: Tâm nàng đau, tim nàng càng đau
- Chương 144: Cậu muốn tự nguyện hay muốn bị anh ấy cưỡng ép?
- Chương 145: Tôi cho cay chết anh luôn
- Chương 146: Em chính là Tuyết Kỳ
- Chương 147: Hắn phải mau chóng thoát khỏi nơi tối tăm này
- Chương 148: Anh biết mình là ai sao?
- Chương 149: Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an là tốt rồi
- Chương 150: Con không đồng ý mối hôn sự này
- Chương 151: Thì ra mẹ đang tính kế con à?
- Chương 152: Là anh ấy tự muốn như thế
- Chương 153: Đây là em tự chuốc lấy
- Chương 154: Anh sẽ chịu trách nhiệm
- Chương 155: Khổ nhục kế cũng không tác dụng
- Chương 156: Là Tuyết Kỳ
- Chương 157: Sao con lại muốn điều tra về cô bé đó?
- Chương 158: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 159: Em định trả lời dì Tiêu thế nào?
- Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
- Chương 161: Nàng có đồng ý mối hôn sự này không?
- Chương 162: Chữ Kỳ kia là tên tôi
- Chương 163: Vợ của tôi chỉ có thể là Tuyết nhi!
- Chương 164: Chẳng lẽ đây là phu nhân Lăng tổng trong truyền thuyết?
- Chương 165: Nàng tới rồi!
- Chương 166: Tôi nên gọi em là Tuyết Kỳ hay Cơ Tuyết?
- Chương 167: Tôi đã có vị hôn phu
- Chương 168: Tôi hôn em khiến em ghê tởm đến như vậy sao?
- Chương 169: Em mệt mỏi rồi, muốn tìm một người có thể dựa vào
- Chương 170: Tuyết nhi đồng ý mối hôn sự này rồi
- Chương 171: Tuyết nhi, nàng vẫn không thay đổi chút nào
- Chương 172: Vị hôn phu có được xem là bạn trai hay không?
- Chương 173: Cậu muốn có một lễ cưới như thế nào?
- Chương 174: Tặng quà cho vị hôn thê của mình còn cần phải có lý do?
- Chương 175: Sự thực tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 176: Tớ sắp có chị dâu rồi!
- Chương 177: Chưa gì đã nhận người ta làm chồng rồi đấy!
- Chương 178: Nhưng mà vẫn là chưa xứng với em gái tôi cho lắm!
- Chương 179: Cậu thật sự không hối hận chứ?
- Chương 180: Cùng tôi bước lên sân khấu hoàn thành nghi thức đính hôn
- Chương 181: Từ hôm nay trở đi, tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 182: Ai nói anh không yêu em?
- Chương 183: Tiêu Kỳ, là chàng thật sao?
- Chương 184: Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ
- Chương 185: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 186: Vậy không bằng bây giờ chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa
- Chương 187: Đời này của ta có nàng là đủ rồi!
- Chương 188: Kinh hỉ sao? Để xem kinh hỉ đến mức nào?
- Chương 189: Con và cô ấy đã quen nhau từ rất lâu rồi
- Chương 190: Mẹ muốn thế nào chính là thế ấy
- Chương 191: Tuyết nhi, em càng ngày càng không ngoan rồi!
- Chương 192: Con muốn cùng anh ấy trở về New York
- Chương 193: Tuyết nhi, em đúng là cho anh cái kinh hỉ lớn quá rồi!
- Chương 194: Tất cả cứ thuận theo tự nhiên thôi
- Chương 195: Chỉ cần được ở bên anh là tốt rồi
- Chương 196: Hôm nay em nhất định phải cùng anh lên trên đó
- Chương 197: Ước nguyện thành sự thật
- Chương 198: Em yêu anh, nguyện ý cùng anh làm bất cứ việc gì
- Chương 199: Anh yêu em, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 200: Con nhất định sẽ hạnh phúc
- Chương 201: Tiêu Kỳ, em có thai rồi!
- Chương 202: Bên trong chính là kinh hỉ anh dành cho em
- Chương 203: Đời này kiếp này, ta và nàng chỉ thuộc về nhau
- Chương 204: Ngoại truyện 1: TIÊU KỲ, ANH THẮNG RỒI!
- Chương 205: Ngoại truyện 2: SONG SINH LONG PHƯỢNG
- Chương 206: Ngoại truyện 3: CUỘC CHIẾN KHÔNG CÓ HỒI KẾT
- Chương 207: Ngoại truyện 4: NÀNG BỊ HẮN BỎ MẶC
- Chương 208: Ngoại truyện 5: TUYẾT NHI, NGHỊCH LỬA SẼ CÓ NGÀY BỊ CHẾT CHÁY ĐẤY!
- Chương 209: Ngoại truyện 6: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHỤ EM
- Chương 210: Ngoại truyện 7: ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ ĐÓI QUÁ LÂU!
- Chương 211: Ngoại truyện 8: HAI TIỂU TỔ TÔNG TÌM ĐẾN
- Chương 212: Ngoại truyện 9: BÀN ĐIỀU KIỆN
- Chương 213: Ngoại truyện 10: HOÁ RA ĐIỀU KIỆN LÀ ĐÂY