Cầm Thánh Vương Phi - Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
Chương trước- Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
- Chương 2: Dung hợp ký ức
- Chương 3: Vớt được nam nhân yêu nghiệt
- Chương 4: Là cô nương đã cứu ta sao?
- Chương 5: Ta giúp huynh thay thuốc
- Chương 6: Vậy... LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI!
- Chương 7: Thực xin lỗi, ta chỉ đùa một chút mà thôi...
- Chương 8: Chỉ hôn
- Chương 9: Những gì ta nói, nàng có từng để tâm hay không?
- Chương 10: Nàng tin tưởng ta có được hay không?
- Chương 11: Huynh biết thổi sáo không?
- Chương 12: Ta tặng riêng huynh khúc nhạc này
- Chương 13: Nàng có cảm giác gì với ta?
- Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
- Chương 15: Tuyết nhi, con trở về rồi
- Chương 16: Muội gọi nó là ghi-ta
- Chương 17: Kỳ Vương trở về rồi
- Chương 18: Đệ đã có ý trung nhân
- Chương 19: Chỉ có Kỳ Vương mới xứng với Tuyết nhi của chúng ta mà thôi
- Chương 20: Muốn ta chế tác nhạc cụ thì phải trải qua khảo nghiệm của ta
- Chương 21: Không bằng cho ta mở rộng tầm mắt
- Chương 22: Làm đệ tử chân truyền của ta
- Chương 23: Thứ con muốn chính là chiếc cầm này
- Chương 24: Chủ tử, trong cung có động tĩnh
- Chương 25: Sắp xếp ám vệ cùng ta đi Bách Hoa sơn trang
- Chương 26: Để đồ NHI TẤU THỬ MỘT KHÚC CHO NGƯỜI NGHE
- Chương 27: Nam Cung Giác đã bắt đầu nghi ngờ nàng
- Chương 28: Vậy gả muội muội ngươi cho hắn thì thế nào?
- Chương 29: Có hứng thú với vị sư muội này của ngươi sao?
- Chương 30: Ngươi khiến vi sư phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi
- Chương 31: Chẳng lẽ vì Hoàng vị mà ta trở thành vật hi sinh sao?
- Chương 32: Với ta, không ai có thể so sánh với nàng
- Chương 33: Tiểu thư của em còn chưa muốn xuất giá đâu
- Chương 34: Hôm nay là ai đùa bỡn ai còn chưa biết được đâu
- Chương 35: Biểu tỷ, mong được tỷ chỉ giáo
- Chương 36: Vậy khanh có biết đồ ĐỆ CHÂN TRUYỀN CỦA NAM CUNG GIÁC HAY KHÔNG?
- Chương 37: Tiểu nữ xin được mạn phép hiến khúc
- Chương 38: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 39: Hai huynh muội khanh rất là có duyên đấy!
- Chương 40: Ngươi sẽ không phải vì một đạo thánh chỉ kia mà giở trò đấy chứ?
- Chương 41: Vi sư là đang vì đồ ĐỆ CỦA MÌNH MÀ LO NGHĨ
- Chương 42: Hôm nay trở lại có kinh hỉ gì cho vi sư không?
- Chương 43: Đồ NHI LÀ CƠ TUYẾT MÀ CŨNG KHÔNG PHẢI CƠ TUYẾT
- Chương 44: Giúp ta trang điểm lại, xấu một chút
- Chương 45: Đại hôn
- Chương 46: Rượu giao bôi
- Chương 47: Lăng Kỳ chính là Tiêu Kỳ?
- Chương 48: Sư phụ muốn nói đến phương diện nào? Cả phương diện trên giường à?
- Chương 49: Tình cảm mà hắn đối với ngươi, quá sâu rồi!
- Chương 50: Ván cũng đã đóng thuyền, ngươi muốn lật lọng không chịu trách nhiệm?
- Chương 51: Không phải là trời sinh một đôi à?
- Chương 52: Vì sao muốn ta cùng huynh đến kinh thành?
- Chương 53: Vương phi của Kỳ Vương chỉ có thể là Cơ Tuyết
- Chương 54: Cầm thánh trổ tài
- Chương 55: Thần nữ muốn mở một học viện dạy cầm nghệ
- Chương 56: Thiếp chẳng phải là Vương phi của chàng sao?
- Chương 57: Thiếp giúp chàng lau người nhé!
- Chương 58: Tiêu Kỳ, chàng muốn ta sao?
- Chương 59: Lại chạy rồi! XEM RA TA CÒN CHƯA THOẢ MÃN ĐƯỢC NÀNG
- Chương 60: Muốn đùa bỡn ta sao? Nàng, còn ngây thơ lắm!
- Chương 61: Sư phụ, sao người càng sống càng thụt lùi vậy?
- Chương 62: Nương tử của ta cũng biết ghen rồi?
- Chương 63: Vi phu muốn cùng nàng ân ái, nàng lại nỡ lòng đuổi vi phu sao?
- Chương 64: Gương mặt của vi phu đẹp, hay là thân hình của vi phu đẹp hơn?
- Chương 65: Thất điện hạ Lăng Húc
- Chương 66: Ta chính là Tam ca của hắn
- Chương 67: Không phải ngươi nên đi cứu nàng ta về sao?
- Chương 68: Ngươi tính xử lý tên đồ TỂ NÀY NHƯ THẾ NÀO?
- Chương 69: Huynh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả người?
- Chương 70: Ta sẽ không động đến nữ nhân của đệ
- Chương 71: Không biết sư phụ có thể cho đồ NHI MỞ MANG TẦM MẮT HAY KHÔNG?
- Chương 72: Vậy thì dàn trống đó giao cho ngươi
- Chương 73: Vậy hoá ra là tiểu tử kia đơn phương à?
- Chương 74: Ngày mai muốn đồ NHI LÀM GÌ?
- Chương 75: Nàng muốn hồng hạnh xuất tường?
- Chương 76: Nàng đang nói với hắn: CHÍNH LÀ NÀNG!
- Chương 77: Được Kình Vương mời rượu là phúc phần của tiểu nữ
- Chương 78: Đừng kéo nàng vào vòng tranh đấu của chúng ta
- Chương 79: Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đứng về phía bên nào?
- Chương 80: Bổn Vương phi có một nam nhân là đủ rồi
- Chương 81: Ừm, tay ta đau, nàng giúp ta cởi
- Chương 82: Trêu đùa ta như vậy có phải rất vui không?
- Chương 83: Hiện tại nên gọi ông là phụ thân mới đúng
- Chương 84: Xem ra Trẫm cũng làm ông tơ đúng chỗ nhỉ?
- Chương 85: Ngươi có kế hoạch gì sao?
- Chương 86: Vậy vi phu đêm nay liền ở đây bồi nàng
- Chương 87: Nương tử, vi phu đã đủ lưu manh sao?
- Chương 88: Thiếp đúng là quá xem thường độ vô sỉ của chàng rồi
- Chương 89: Giang sơn và mỹ nhân, vi phu chỉ cần nàng!
- Chương 90: Nàng thật sự là muội muội của Cơ Phong sao?
- Chương 91: Nàng là chính nàng, không ai có thể thay thế được!
- Chương 92: Nàng chính là chấp niệm của ta!
- Chương 93: Cẩn thận người bên cạnh ngài
- Chương 94: Chỉ cần có mặt ta, ngươi phải gọi nàng là Kỳ Vương phi
- Chương 95: Ta gọi đó là nhạc Rock
- Chương 96: Phải xem Cửu Hoàng thúc của ngươi có đồng ý hay không
- Chương 97: Tiêu Kỳ, chàng lại ăn giấm
- Chương 98: Người có phải hay không có hỉ rồi?
- Chương 99: Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
- Chương 100: Ta muốn gặp chủ nhân của ngươi
- Chương 101: Bỏ mặc nàng, ta không làm được
- Chương 102: Ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ món quà ta tặng cho ngươi đi
- Chương 103: Nàng bị trúng độc
- Chương 104: Nam Cung gia, xin người cứu Vương phi của tiểu nữ
- Chương 105: Nha đầu, ngươi biết ngươi đang mang thai sao?
- Chương 106: Lâm Tố Sênh vì sao muốn hạ độc ta?
- Chương 107: Chẳng lẽ ông không có cách cứu nàng?
- Chương 108: Lâm Tố Sênh, ngươi cũng xứng sao?
- Chương 109: Ngươi có biết thế nào là sống không bằng chết hay không?
- Chương 110: Mẫu tử ta thật sự không có duyên hay sao?
- Chương 111: Sư phụ, người chẳng lẽ không quan tâm đến sống chết của nàng?
- Chương 112: Nói hắn đêm nay nhất định phải đến gặp ta
- Chương 113: Người chúng ta cần phải giải độc là Vương phi của ngươi
- Chương 114: Tuyết nhi, ta tới rồi!
- Chương 115: Chàng sẽ còn trở lại sao?
- Chương 116: Ngươi định đối phó với phụ tử Lăng Kình như thế nào?
- Chương 117: Liệu đây có phải âm mưu của các người?
- Chương 118: Phụ tử hai người cũng thật là tin tưởng sâu sắc đấy!
- Chương 119: Chủ tử đã đợi từ sớm rồi
- Chương 120: Lăng Kình, ngươi rốt cuộc có ý gì?
- Chương 121: Trong tay ta có giải dược
- Chương 122: Ngươi muốn như thế nào mới chịu thả nàng?
- Chương 123: Một chút đau đớn này chẳng đáng là gì
- Chương 124: Tiêu Kỳ, tạm biệt!
- Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
- Chương 126: Không tìm thấy bóng dáng của hắn đâu nữa
- Chương 127: Quay trở về thật rồi sao?
- Chương 128: Con rất khoẻ, có thể lập tức xuất viện
- Chương 129: Dì Tiêu muốn kết thông gia với nhà chúng ta
- Chương 130: Dì Tiêu sẽ lập tức trở về
- Chương 131: Sao dì không hỏi con có bạn trai hay chưa?
- Chương 132: Lập tức chuyển về New York
- Chương 133: Tuyết nhi của ông chính là thiên tài
- Chương 134: Vậy thì dùng thân phận Tuyết Kỳ tặng đại lễ cho ông đi
- Chương 135: Con chỉ muốn làm Vương phi thôi
- Chương 136: Bây giờ cậu chính là thần tượng của tớ
- Chương 137: Weibo Tuyết Kỳ của cậu có thể Follow tớ sao?
- Chương 138: Ta chính là ngươi
- Chương 139: Đã qua bảy ngày rồi, chỉ còn lại bốn mươi hai ngày nữa
- Chương 140: Hôm nay tớ chính là Kỳ Vương phi
- Chương 141: Có ai biết con bé là Tuyết Kỳ hay không?
- Chương 142: Tôi biết là thứ gì tác động đến nó rồi
- Chương 143: Tâm nàng đau, tim nàng càng đau
- Chương 144: Cậu muốn tự nguyện hay muốn bị anh ấy cưỡng ép?
- Chương 145: Tôi cho cay chết anh luôn
- Chương 146: Em chính là Tuyết Kỳ
- Chương 147: Hắn phải mau chóng thoát khỏi nơi tối tăm này
- Chương 148: Anh biết mình là ai sao?
- Chương 149: Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an là tốt rồi
- Chương 150: Con không đồng ý mối hôn sự này
- Chương 151: Thì ra mẹ đang tính kế con à?
- Chương 152: Là anh ấy tự muốn như thế
- Chương 153: Đây là em tự chuốc lấy
- Chương 154: Anh sẽ chịu trách nhiệm
- Chương 155: Khổ nhục kế cũng không tác dụng
- Chương 156: Là Tuyết Kỳ
- Chương 157: Sao con lại muốn điều tra về cô bé đó?
- Chương 158: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 159: Em định trả lời dì Tiêu thế nào?
- Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
- Chương 161: Nàng có đồng ý mối hôn sự này không?
- Chương 162: Chữ Kỳ kia là tên tôi
- Chương 163: Vợ của tôi chỉ có thể là Tuyết nhi!
- Chương 164: Chẳng lẽ đây là phu nhân Lăng tổng trong truyền thuyết?
- Chương 165: Nàng tới rồi!
- Chương 166: Tôi nên gọi em là Tuyết Kỳ hay Cơ Tuyết?
- Chương 167: Tôi đã có vị hôn phu
- Chương 168: Tôi hôn em khiến em ghê tởm đến như vậy sao?
- Chương 169: Em mệt mỏi rồi, muốn tìm một người có thể dựa vào
- Chương 170: Tuyết nhi đồng ý mối hôn sự này rồi
- Chương 171: Tuyết nhi, nàng vẫn không thay đổi chút nào
- Chương 172: Vị hôn phu có được xem là bạn trai hay không?
- Chương 173: Cậu muốn có một lễ cưới như thế nào?
- Chương 174: Tặng quà cho vị hôn thê của mình còn cần phải có lý do?
- Chương 175: Sự thực tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 176: Tớ sắp có chị dâu rồi!
- Chương 177: Chưa gì đã nhận người ta làm chồng rồi đấy!
- Chương 178: Nhưng mà vẫn là chưa xứng với em gái tôi cho lắm!
- Chương 179: Cậu thật sự không hối hận chứ?
- Chương 180: Cùng tôi bước lên sân khấu hoàn thành nghi thức đính hôn
- Chương 181: Từ hôm nay trở đi, tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 182: Ai nói anh không yêu em?
- Chương 183: Tiêu Kỳ, là chàng thật sao?
- Chương 184: Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ
- Chương 185: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 186: Vậy không bằng bây giờ chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa
- Chương 187: Đời này của ta có nàng là đủ rồi!
- Chương 188: Kinh hỉ sao? Để xem kinh hỉ đến mức nào?
- Chương 189: Con và cô ấy đã quen nhau từ rất lâu rồi
- Chương 190: Mẹ muốn thế nào chính là thế ấy
- Chương 191: Tuyết nhi, em càng ngày càng không ngoan rồi!
- Chương 192: Con muốn cùng anh ấy trở về New York
- Chương 193: Tuyết nhi, em đúng là cho anh cái kinh hỉ lớn quá rồi!
- Chương 194: Tất cả cứ thuận theo tự nhiên thôi
- Chương 195: Chỉ cần được ở bên anh là tốt rồi
- Chương 196: Hôm nay em nhất định phải cùng anh lên trên đó
- Chương 197: Ước nguyện thành sự thật
- Chương 198: Em yêu anh, nguyện ý cùng anh làm bất cứ việc gì
- Chương 199: Anh yêu em, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 200: Con nhất định sẽ hạnh phúc
- Chương 201: Tiêu Kỳ, em có thai rồi!
- Chương 202: Bên trong chính là kinh hỉ anh dành cho em
- Chương 203: Đời này kiếp này, ta và nàng chỉ thuộc về nhau
- Chương 204: Ngoại truyện 1: TIÊU KỲ, ANH THẮNG RỒI!
- Chương 205: Ngoại truyện 2: SONG SINH LONG PHƯỢNG
- Chương 206: Ngoại truyện 3: CUỘC CHIẾN KHÔNG CÓ HỒI KẾT
- Chương 207: Ngoại truyện 4: NÀNG BỊ HẮN BỎ MẶC
- Chương 208: Ngoại truyện 5: TUYẾT NHI, NGHỊCH LỬA SẼ CÓ NGÀY BỊ CHẾT CHÁY ĐẤY!
- Chương 209: Ngoại truyện 6: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHỤ EM
- Chương 210: Ngoại truyện 7: ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ ĐÓI QUÁ LÂU!
- Chương 211: Ngoại truyện 8: HAI TIỂU TỔ TÔNG TÌM ĐẾN
- Chương 212: Ngoại truyện 9: BÀN ĐIỀU KIỆN
- Chương 213: Ngoại truyện 10: HOÁ RA ĐIỀU KIỆN LÀ ĐÂY
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Cầm Thánh Vương Phi
Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
Nam Cung Giác mi tâm càng thêm nhíu chặt: "Hoàng thượng, bệnh tình của người chẳng lẽ không thể cứu chữa?"
Trần công công lại tiếp tục thay Lăng Bình nói ra chẩn đoán của Thái y lúc trước khiến sắc mặt lão càng thêm khó coi.
Chợt nghĩ đến Tư Đồ Nhan, lão tỏ ra vui mừng: "Hoàng thượng, người không cần lo lắng, ngày mai thần sẽ mời Tư Đồ Nhan vào cung giúp người chẩn bệnh. Lão ta cũng được xưng tụng là thần y. Hoàng thượng, người nên thử một lần."
Lăng Bình tỏ ra ngạc nhiên: "Tư Đồ Nhan?"
Nam Cung Giác gật đầu: "Đúng vậy, lão là thân tín của Thái tử Đông Ly quốc, lão hiện tại đang ở Kỳ Vương phủ chữa trị cho Lăng Kỳ."
Lăng Bình im lặng không nói, y cũng không dám trông đợi quá nhiều, dù sao bệnh nan y này cũng không thể một sớm một chiều nói khỏi liền khỏi.
Trần công công tỏ ra vui mừng, đến bên cạnh Lăng Bình khuyên nhủ: "Hoàng thượng, thần biết người đang nghĩ gì, nhưng cho đến ngày Kỳ Vương hồi phục cả sức lực lẫn tinh thần, người nhất định không được có mệnh hệ gì!"
Nam Cung Giác tán đồng: "Đúng vậy Hoàng thượng. Người phải cho Lăng Kỳ một chút thời gian để hắn có thể trở lại với cuộc sống bình thường. Trong khoảng thời gian ngắn, thần e là hắn sẽ khó lòng vực dậy được."
Lão chỉ có thể cố gắng hết sức có thể khuyên nhủ cả hai bên. Lăng Bình lão có thể an tâm bởi vì đã có Tư Đồ Nhan. Còn Lăng Kỳ, e rằng hắn sẽ khó lòng vực dậy. Chỉ hi vọng hắn có thể nghĩ thoáng một chút.
Lăng Bình thở dài. Xem ra y phải mau chóng hồi phục sức khoẻ, ít nhất cho đến ngày Lăng Kỳ có thể gánh vác được trọng trách nặng nề này.
Cơ Vũ trở về Thừa tướng phủ liền thuật lại những sự việc xảy ra trong những ngày qua cho phụ mẫu và gia gia biết, cùng thông báo tin tức Cơ Tuyết đã chết, trên dưới Thừa tướng phủ đều đồng loạt vang lên thanh âm nức nở như ai oán.
Cơ Hàng hay tin liền lập tức ngã bệnh. Mẫu thân nàng Lâm Ái My thì khóc ngất, sau đó cũng liền đổ bệnh. Cơ Vĩnh Sơn tuy có khá hơn nhưng cũng tiều tụy thấy rõ.
Hai huynh đệ Cơ Phong và Cơ Vũ tuy bên ngoài cố tỏ ra trấn tĩnh để lo hậu sự cho muội muội của mình nhưng bên trong đã âm thầm rơi lệ từ lâu.
Muội muội chỉ mới mười tám, vẫn là độ tuổi thanh xuân đáng được mọi người nâng niu như bảo bối, yêu thương đến tận tâm can mà lại sớm hương tiêu ngọc vẫn, làm sao không khỏi đau lòng?
Khi hay tin Cơ Tuyết đã chết mà đến xác cũng không tìm về được, không một ai lại không đổ trách nhiệm lên đầu Tiêu Kỳ, nhưng đến khi nghe Cơ Vũ kể ra sự tình Lăng Kỳ đã vì nàng mà làm những gì, ai ai cũng đều chết lặng, chỉ có thể thầm trách ông trời quá đỗi bất công mà thôi.
Sau cùng, mọi tội lỗi đều đổ lên đầu Lâm Tố Sênh, nhưng không ai biết hiện tại nàng ta đang ở nơi nào, cho nên phu phụ Lâm Túc, phụ mẫu của ả phải gánh chịu hết thảy mọi sự chửi rủa của cả người trong nhà lẫn dân chúng khắp kinh thành, không dám vác mặt ra đường.
Lăng Bình ngay sau đó liền tổ chức quốc tang cho nàng, dân chúng trong kinh thành đều khóc thương vì sự ra đi của nàng.
Lăng Húc trở về trang viên lúc trước, đi vào mật thất giam giữ Lâm Tố Sênh, trút mọi sự phẫn nộ của hắn lên người ả.
Có thể tra tấn ả như thế nào hắn liền làm như thế ấy, nhưng nhất quyết không để cho ả chết dễ dàng. Sống không bằng chết mới là kết cục dành cho ả.
Lăng Kỳ khi được Nam Cung Hách và Tư Đồ Nhan chữa trị vết thương thì hôm sau hắn cũng tỉnh dậy.
Nam Cung Giác khuyên hắn hết lời nhưng hắn trước sau vẫn như cái xác không hồn không thiết sống, không ăn không uống mà chỉ nằm bất động trên giường. Nếu như thi thoảng hắn không chớp mắt, có lẽ ai nhìn vào cũng nghĩ rằng hắn đã chết rồi, chính là chết không nhắm mắt.
Ba ngày trôi qua đều như thế, cho đến ngày thứ tư khi Thu Cúc tự tìm đến Kỳ Vương phủ muốn gặp hắn.
Thu Cúc khi nhìn thấy dáng vẻ của hắn cũng thập phần xót xa.
Phu thê chủ tử nàng đều lưỡng tình tương duyệt, thế nhưng lại chẳng được hưởng hạnh phúc vốn có, lại phải gánh chịu sự chia ly mãi mãi.
Người chết thì thoải mái rồi, người sống mới thực sự là khổ sở, tựa như nam nhân trước mặt này.
Cố nén cơn nghẹn ngào nơi đáy lòng, Thu Cúc bước đến bên giường Lăng Kỳ, từ trên cao nhìn xuống, cất giọng trầm khàn: "Kỳ Vương, trước khi Vương phi rời đi, người có để lại cho ngài một phong thư."
Lăng Kỳ khi nghe được lời này không biết lấy sức lực từ đâu liền ngồi bật dậy, hướng Thu Cúc lên tiếng nhưng lại chẳng phát ra được chút thanh âm nào.
Trông hắn lúc này vô cùng hốc hác tiều tụy, Thu Cúc cũng cảm thấy đau lòng thay cho Cơ Tuyết, liền lên tiếng trấn an: "Kỳ Vương, ngài không cần phải nói gì cả, ngài nghe nô tì nói vài câu thôi."
Lăng Kỳ nhìn nàng, khẽ gật đầu.
Thu Cúc đưa cho hắn phong thư, sau đó nói tiếp: "Vương phi đối với ngài tình sâu nghĩa nặng, nô tì nghĩ người cũng không muốn nhìn thấy ngài trở nên như thế này. Cho nên ngài hãy phấn chấn lên, đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa."
Lăng Kỳ cầm lấy phong thư, khẽ siết chặt, cũng không nói gì hay hành động gì thêm.
Thu Cúc nhìn thấy hắn như vậy cũng chỉ khẽ thở dài trong lòng, sau đó lặng lẽ đi ra ngoài, trả lại không gian cho hắn bởi vì sau đó, hắn còn phải mở phong thư kia ra, một mình gặm nhắm di ngôn của thê tử hắn.
Thu Cúc đi rồi, Lăng Kỳ ngồi tại chỗ thẫn thờ một lúc, sau đó mới chậm rãi mở phong thư kia ra.
Nhìn những nét chữ ngay ngắn xinh đẹp của nàng, đáy lòng hắn lại bất giác trở nên ôn nhu mềm mại, đáy mắt cũng nhoè đi không thể nhìn rõ ràng nàng viết gì trên giấy.
Đưa tay quệt đi sự mờ ảo nơi đáy mắt, hắn bắt đầu thu vào từng câu từng chữ nàng viết.
"Tiêu Kỳ, đây là lần thứ hai thiếp để lại thư cho chàng.
Phong thư đầu tiên thiếp để lại cho chàng ở Bách Hoa sơn trang là lời từ biệt của thiếp khi không thể chờ chàng trở lại, không biết chàng có nhìn thấy hay không?
Phong thư thứ hai này đến tay chàng cũng là lời từ biệt của thiếp nhưng có lẽ cũng là lời từ biệt cuối cùng bởi vì thiếp đã không còn trên thế gian này nữa rồi.
Biết bao điều thiếp muốn nói với chàng nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Gặp được chàng là điều thiếp cảm thấy hạnh phúc nhất khi đến với thế giới này. Đa tạ chàng vì đã yêu thiếp, bao dung cho thiếp, nâng niu chiều chuộng thiếp.
Thế nhưng từ đầu chí cuối thiếp lại chẳng làm gì được cho chàng, ngay đến cả hài tử của chúng ta, thiếp cũng không giữ được.
Thiếp xin lỗi, vô cùng xin lỗi chàng!
Kiếp này thiếp tìm đến chàng nhưng không thể ở bên chàng, vậy thì kiếp sau chàng nhất định phải tìm đến thiếp, đổi lại thiếp sẽ ở bên chàng không xa không rời.
Kiếp sau, kiếp sau, kiếp sau nữa... Cho dù vạn kiếp nữa chàng cũng nhất định phải tìm đến thiếp để đòi lại tất cả những gì thiếp nợ chàng. Thiếp nhất định sẽ trả lại tất cả, và còn hơn thế nữa.
Tiêu Kỳ, thiếp yêu chàng!
Tướng công, thiếp yêu chàng vạn kiếp không thay đổi!"
Đọc xong phong thư của nàng, tròng mắt Lăng Kỳ đã nhạt nhoà, rất nhanh lệ từ đôi đã mắt phiếm đỏ bắt đầu rơi xuống. Một giọt, hai giọt, rồi cứ thế tuôn rơi như thác nước không cách nào dừng lại.
Tâm hắn đau, tim hắn đau! Hắn ôm lá thư nâng niu trong lòng và khóc lên như một đứa trẻ. Hắn khóc như chưa từng được khóc.
Đúng vậy, Sát thần băng lãnh của Hoằng Quốc chưa bao giờ rơi một giọt lệ. Ngay cả khi mẫu thân hắn qua đời hắn cũng thế, quanh năm băng lãnh không cảm xúc.
"Aaaaa..."
Hắn hét lên, tiếng hét vang vọng khắp Kỳ Vương phủ khiến cho Nam Cung Giác không thể ngồi yên mà lập tức vọt vào trong phòng của hắn.
Nhìn thấy hắn nhếch nhác tiều tụy như thế này, lão ngoài lắc đầu thở dài cũng chẳng biết làm gì hơn.
Nhìn thấy hắn ôm lá thư trong lồng ngực, lão bất giác nhớ đến đống bảo bối mà trước kia Cơ Tuyết vẽ cho lão, lão liền trở về lục tìm chúng.
Mang theo một rương những bức vẽ đầy màu sắc, Nam Cung Giác đưa đến trước mặt hắn, cất giọng: "Lăng Kỳ, ngươi nhìn xem một chút đi, đây là của nha đầu kia để lại cho ta đấy."
Lăng Kỳ đáy mắt chợt sáng lên thấy rõ. Hắn thu hồi tâm trạng, gấp gọn phong thư kia cho vào trong ngực nâng niu như bảo bối, sau đó từng bước đi đến chiếc bàn duy nhất trong phòng, nơi Nam Cung Giác đang đặt chiếc rương ở bên trên.
Hắn nhíu mày nhìn lão, cất giọng khàn đặc: "Bên trong là gì?"
Trần công công lại tiếp tục thay Lăng Bình nói ra chẩn đoán của Thái y lúc trước khiến sắc mặt lão càng thêm khó coi.
Chợt nghĩ đến Tư Đồ Nhan, lão tỏ ra vui mừng: "Hoàng thượng, người không cần lo lắng, ngày mai thần sẽ mời Tư Đồ Nhan vào cung giúp người chẩn bệnh. Lão ta cũng được xưng tụng là thần y. Hoàng thượng, người nên thử một lần."
Lăng Bình tỏ ra ngạc nhiên: "Tư Đồ Nhan?"
Nam Cung Giác gật đầu: "Đúng vậy, lão là thân tín của Thái tử Đông Ly quốc, lão hiện tại đang ở Kỳ Vương phủ chữa trị cho Lăng Kỳ."
Lăng Bình im lặng không nói, y cũng không dám trông đợi quá nhiều, dù sao bệnh nan y này cũng không thể một sớm một chiều nói khỏi liền khỏi.
Trần công công tỏ ra vui mừng, đến bên cạnh Lăng Bình khuyên nhủ: "Hoàng thượng, thần biết người đang nghĩ gì, nhưng cho đến ngày Kỳ Vương hồi phục cả sức lực lẫn tinh thần, người nhất định không được có mệnh hệ gì!"
Nam Cung Giác tán đồng: "Đúng vậy Hoàng thượng. Người phải cho Lăng Kỳ một chút thời gian để hắn có thể trở lại với cuộc sống bình thường. Trong khoảng thời gian ngắn, thần e là hắn sẽ khó lòng vực dậy được."
Lão chỉ có thể cố gắng hết sức có thể khuyên nhủ cả hai bên. Lăng Bình lão có thể an tâm bởi vì đã có Tư Đồ Nhan. Còn Lăng Kỳ, e rằng hắn sẽ khó lòng vực dậy. Chỉ hi vọng hắn có thể nghĩ thoáng một chút.
Lăng Bình thở dài. Xem ra y phải mau chóng hồi phục sức khoẻ, ít nhất cho đến ngày Lăng Kỳ có thể gánh vác được trọng trách nặng nề này.
Cơ Vũ trở về Thừa tướng phủ liền thuật lại những sự việc xảy ra trong những ngày qua cho phụ mẫu và gia gia biết, cùng thông báo tin tức Cơ Tuyết đã chết, trên dưới Thừa tướng phủ đều đồng loạt vang lên thanh âm nức nở như ai oán.
Cơ Hàng hay tin liền lập tức ngã bệnh. Mẫu thân nàng Lâm Ái My thì khóc ngất, sau đó cũng liền đổ bệnh. Cơ Vĩnh Sơn tuy có khá hơn nhưng cũng tiều tụy thấy rõ.
Hai huynh đệ Cơ Phong và Cơ Vũ tuy bên ngoài cố tỏ ra trấn tĩnh để lo hậu sự cho muội muội của mình nhưng bên trong đã âm thầm rơi lệ từ lâu.
Muội muội chỉ mới mười tám, vẫn là độ tuổi thanh xuân đáng được mọi người nâng niu như bảo bối, yêu thương đến tận tâm can mà lại sớm hương tiêu ngọc vẫn, làm sao không khỏi đau lòng?
Khi hay tin Cơ Tuyết đã chết mà đến xác cũng không tìm về được, không một ai lại không đổ trách nhiệm lên đầu Tiêu Kỳ, nhưng đến khi nghe Cơ Vũ kể ra sự tình Lăng Kỳ đã vì nàng mà làm những gì, ai ai cũng đều chết lặng, chỉ có thể thầm trách ông trời quá đỗi bất công mà thôi.
Sau cùng, mọi tội lỗi đều đổ lên đầu Lâm Tố Sênh, nhưng không ai biết hiện tại nàng ta đang ở nơi nào, cho nên phu phụ Lâm Túc, phụ mẫu của ả phải gánh chịu hết thảy mọi sự chửi rủa của cả người trong nhà lẫn dân chúng khắp kinh thành, không dám vác mặt ra đường.
Lăng Bình ngay sau đó liền tổ chức quốc tang cho nàng, dân chúng trong kinh thành đều khóc thương vì sự ra đi của nàng.
Lăng Húc trở về trang viên lúc trước, đi vào mật thất giam giữ Lâm Tố Sênh, trút mọi sự phẫn nộ của hắn lên người ả.
Có thể tra tấn ả như thế nào hắn liền làm như thế ấy, nhưng nhất quyết không để cho ả chết dễ dàng. Sống không bằng chết mới là kết cục dành cho ả.
Lăng Kỳ khi được Nam Cung Hách và Tư Đồ Nhan chữa trị vết thương thì hôm sau hắn cũng tỉnh dậy.
Nam Cung Giác khuyên hắn hết lời nhưng hắn trước sau vẫn như cái xác không hồn không thiết sống, không ăn không uống mà chỉ nằm bất động trên giường. Nếu như thi thoảng hắn không chớp mắt, có lẽ ai nhìn vào cũng nghĩ rằng hắn đã chết rồi, chính là chết không nhắm mắt.
Ba ngày trôi qua đều như thế, cho đến ngày thứ tư khi Thu Cúc tự tìm đến Kỳ Vương phủ muốn gặp hắn.
Thu Cúc khi nhìn thấy dáng vẻ của hắn cũng thập phần xót xa.
Phu thê chủ tử nàng đều lưỡng tình tương duyệt, thế nhưng lại chẳng được hưởng hạnh phúc vốn có, lại phải gánh chịu sự chia ly mãi mãi.
Người chết thì thoải mái rồi, người sống mới thực sự là khổ sở, tựa như nam nhân trước mặt này.
Cố nén cơn nghẹn ngào nơi đáy lòng, Thu Cúc bước đến bên giường Lăng Kỳ, từ trên cao nhìn xuống, cất giọng trầm khàn: "Kỳ Vương, trước khi Vương phi rời đi, người có để lại cho ngài một phong thư."
Lăng Kỳ khi nghe được lời này không biết lấy sức lực từ đâu liền ngồi bật dậy, hướng Thu Cúc lên tiếng nhưng lại chẳng phát ra được chút thanh âm nào.
Trông hắn lúc này vô cùng hốc hác tiều tụy, Thu Cúc cũng cảm thấy đau lòng thay cho Cơ Tuyết, liền lên tiếng trấn an: "Kỳ Vương, ngài không cần phải nói gì cả, ngài nghe nô tì nói vài câu thôi."
Lăng Kỳ nhìn nàng, khẽ gật đầu.
Thu Cúc đưa cho hắn phong thư, sau đó nói tiếp: "Vương phi đối với ngài tình sâu nghĩa nặng, nô tì nghĩ người cũng không muốn nhìn thấy ngài trở nên như thế này. Cho nên ngài hãy phấn chấn lên, đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa."
Lăng Kỳ cầm lấy phong thư, khẽ siết chặt, cũng không nói gì hay hành động gì thêm.
Thu Cúc nhìn thấy hắn như vậy cũng chỉ khẽ thở dài trong lòng, sau đó lặng lẽ đi ra ngoài, trả lại không gian cho hắn bởi vì sau đó, hắn còn phải mở phong thư kia ra, một mình gặm nhắm di ngôn của thê tử hắn.
Thu Cúc đi rồi, Lăng Kỳ ngồi tại chỗ thẫn thờ một lúc, sau đó mới chậm rãi mở phong thư kia ra.
Nhìn những nét chữ ngay ngắn xinh đẹp của nàng, đáy lòng hắn lại bất giác trở nên ôn nhu mềm mại, đáy mắt cũng nhoè đi không thể nhìn rõ ràng nàng viết gì trên giấy.
Đưa tay quệt đi sự mờ ảo nơi đáy mắt, hắn bắt đầu thu vào từng câu từng chữ nàng viết.
"Tiêu Kỳ, đây là lần thứ hai thiếp để lại thư cho chàng.
Phong thư đầu tiên thiếp để lại cho chàng ở Bách Hoa sơn trang là lời từ biệt của thiếp khi không thể chờ chàng trở lại, không biết chàng có nhìn thấy hay không?
Phong thư thứ hai này đến tay chàng cũng là lời từ biệt của thiếp nhưng có lẽ cũng là lời từ biệt cuối cùng bởi vì thiếp đã không còn trên thế gian này nữa rồi.
Biết bao điều thiếp muốn nói với chàng nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Gặp được chàng là điều thiếp cảm thấy hạnh phúc nhất khi đến với thế giới này. Đa tạ chàng vì đã yêu thiếp, bao dung cho thiếp, nâng niu chiều chuộng thiếp.
Thế nhưng từ đầu chí cuối thiếp lại chẳng làm gì được cho chàng, ngay đến cả hài tử của chúng ta, thiếp cũng không giữ được.
Thiếp xin lỗi, vô cùng xin lỗi chàng!
Kiếp này thiếp tìm đến chàng nhưng không thể ở bên chàng, vậy thì kiếp sau chàng nhất định phải tìm đến thiếp, đổi lại thiếp sẽ ở bên chàng không xa không rời.
Kiếp sau, kiếp sau, kiếp sau nữa... Cho dù vạn kiếp nữa chàng cũng nhất định phải tìm đến thiếp để đòi lại tất cả những gì thiếp nợ chàng. Thiếp nhất định sẽ trả lại tất cả, và còn hơn thế nữa.
Tiêu Kỳ, thiếp yêu chàng!
Tướng công, thiếp yêu chàng vạn kiếp không thay đổi!"
Đọc xong phong thư của nàng, tròng mắt Lăng Kỳ đã nhạt nhoà, rất nhanh lệ từ đôi đã mắt phiếm đỏ bắt đầu rơi xuống. Một giọt, hai giọt, rồi cứ thế tuôn rơi như thác nước không cách nào dừng lại.
Tâm hắn đau, tim hắn đau! Hắn ôm lá thư nâng niu trong lòng và khóc lên như một đứa trẻ. Hắn khóc như chưa từng được khóc.
Đúng vậy, Sát thần băng lãnh của Hoằng Quốc chưa bao giờ rơi một giọt lệ. Ngay cả khi mẫu thân hắn qua đời hắn cũng thế, quanh năm băng lãnh không cảm xúc.
"Aaaaa..."
Hắn hét lên, tiếng hét vang vọng khắp Kỳ Vương phủ khiến cho Nam Cung Giác không thể ngồi yên mà lập tức vọt vào trong phòng của hắn.
Nhìn thấy hắn nhếch nhác tiều tụy như thế này, lão ngoài lắc đầu thở dài cũng chẳng biết làm gì hơn.
Nhìn thấy hắn ôm lá thư trong lồng ngực, lão bất giác nhớ đến đống bảo bối mà trước kia Cơ Tuyết vẽ cho lão, lão liền trở về lục tìm chúng.
Mang theo một rương những bức vẽ đầy màu sắc, Nam Cung Giác đưa đến trước mặt hắn, cất giọng: "Lăng Kỳ, ngươi nhìn xem một chút đi, đây là của nha đầu kia để lại cho ta đấy."
Lăng Kỳ đáy mắt chợt sáng lên thấy rõ. Hắn thu hồi tâm trạng, gấp gọn phong thư kia cho vào trong ngực nâng niu như bảo bối, sau đó từng bước đi đến chiếc bàn duy nhất trong phòng, nơi Nam Cung Giác đang đặt chiếc rương ở bên trên.
Hắn nhíu mày nhìn lão, cất giọng khàn đặc: "Bên trong là gì?"
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
- Chương 2: Dung hợp ký ức
- Chương 3: Vớt được nam nhân yêu nghiệt
- Chương 4: Là cô nương đã cứu ta sao?
- Chương 5: Ta giúp huynh thay thuốc
- Chương 6: Vậy... LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI!
- Chương 7: Thực xin lỗi, ta chỉ đùa một chút mà thôi...
- Chương 8: Chỉ hôn
- Chương 9: Những gì ta nói, nàng có từng để tâm hay không?
- Chương 10: Nàng tin tưởng ta có được hay không?
- Chương 11: Huynh biết thổi sáo không?
- Chương 12: Ta tặng riêng huynh khúc nhạc này
- Chương 13: Nàng có cảm giác gì với ta?
- Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
- Chương 15: Tuyết nhi, con trở về rồi
- Chương 16: Muội gọi nó là ghi-ta
- Chương 17: Kỳ Vương trở về rồi
- Chương 18: Đệ đã có ý trung nhân
- Chương 19: Chỉ có Kỳ Vương mới xứng với Tuyết nhi của chúng ta mà thôi
- Chương 20: Muốn ta chế tác nhạc cụ thì phải trải qua khảo nghiệm của ta
- Chương 21: Không bằng cho ta mở rộng tầm mắt
- Chương 22: Làm đệ tử chân truyền của ta
- Chương 23: Thứ con muốn chính là chiếc cầm này
- Chương 24: Chủ tử, trong cung có động tĩnh
- Chương 25: Sắp xếp ám vệ cùng ta đi Bách Hoa sơn trang
- Chương 26: Để đồ NHI TẤU THỬ MỘT KHÚC CHO NGƯỜI NGHE
- Chương 27: Nam Cung Giác đã bắt đầu nghi ngờ nàng
- Chương 28: Vậy gả muội muội ngươi cho hắn thì thế nào?
- Chương 29: Có hứng thú với vị sư muội này của ngươi sao?
- Chương 30: Ngươi khiến vi sư phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi
- Chương 31: Chẳng lẽ vì Hoàng vị mà ta trở thành vật hi sinh sao?
- Chương 32: Với ta, không ai có thể so sánh với nàng
- Chương 33: Tiểu thư của em còn chưa muốn xuất giá đâu
- Chương 34: Hôm nay là ai đùa bỡn ai còn chưa biết được đâu
- Chương 35: Biểu tỷ, mong được tỷ chỉ giáo
- Chương 36: Vậy khanh có biết đồ ĐỆ CHÂN TRUYỀN CỦA NAM CUNG GIÁC HAY KHÔNG?
- Chương 37: Tiểu nữ xin được mạn phép hiến khúc
- Chương 38: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 39: Hai huynh muội khanh rất là có duyên đấy!
- Chương 40: Ngươi sẽ không phải vì một đạo thánh chỉ kia mà giở trò đấy chứ?
- Chương 41: Vi sư là đang vì đồ ĐỆ CỦA MÌNH MÀ LO NGHĨ
- Chương 42: Hôm nay trở lại có kinh hỉ gì cho vi sư không?
- Chương 43: Đồ NHI LÀ CƠ TUYẾT MÀ CŨNG KHÔNG PHẢI CƠ TUYẾT
- Chương 44: Giúp ta trang điểm lại, xấu một chút
- Chương 45: Đại hôn
- Chương 46: Rượu giao bôi
- Chương 47: Lăng Kỳ chính là Tiêu Kỳ?
- Chương 48: Sư phụ muốn nói đến phương diện nào? Cả phương diện trên giường à?
- Chương 49: Tình cảm mà hắn đối với ngươi, quá sâu rồi!
- Chương 50: Ván cũng đã đóng thuyền, ngươi muốn lật lọng không chịu trách nhiệm?
- Chương 51: Không phải là trời sinh một đôi à?
- Chương 52: Vì sao muốn ta cùng huynh đến kinh thành?
- Chương 53: Vương phi của Kỳ Vương chỉ có thể là Cơ Tuyết
- Chương 54: Cầm thánh trổ tài
- Chương 55: Thần nữ muốn mở một học viện dạy cầm nghệ
- Chương 56: Thiếp chẳng phải là Vương phi của chàng sao?
- Chương 57: Thiếp giúp chàng lau người nhé!
- Chương 58: Tiêu Kỳ, chàng muốn ta sao?
- Chương 59: Lại chạy rồi! XEM RA TA CÒN CHƯA THOẢ MÃN ĐƯỢC NÀNG
- Chương 60: Muốn đùa bỡn ta sao? Nàng, còn ngây thơ lắm!
- Chương 61: Sư phụ, sao người càng sống càng thụt lùi vậy?
- Chương 62: Nương tử của ta cũng biết ghen rồi?
- Chương 63: Vi phu muốn cùng nàng ân ái, nàng lại nỡ lòng đuổi vi phu sao?
- Chương 64: Gương mặt của vi phu đẹp, hay là thân hình của vi phu đẹp hơn?
- Chương 65: Thất điện hạ Lăng Húc
- Chương 66: Ta chính là Tam ca của hắn
- Chương 67: Không phải ngươi nên đi cứu nàng ta về sao?
- Chương 68: Ngươi tính xử lý tên đồ TỂ NÀY NHƯ THẾ NÀO?
- Chương 69: Huynh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả người?
- Chương 70: Ta sẽ không động đến nữ nhân của đệ
- Chương 71: Không biết sư phụ có thể cho đồ NHI MỞ MANG TẦM MẮT HAY KHÔNG?
- Chương 72: Vậy thì dàn trống đó giao cho ngươi
- Chương 73: Vậy hoá ra là tiểu tử kia đơn phương à?
- Chương 74: Ngày mai muốn đồ NHI LÀM GÌ?
- Chương 75: Nàng muốn hồng hạnh xuất tường?
- Chương 76: Nàng đang nói với hắn: CHÍNH LÀ NÀNG!
- Chương 77: Được Kình Vương mời rượu là phúc phần của tiểu nữ
- Chương 78: Đừng kéo nàng vào vòng tranh đấu của chúng ta
- Chương 79: Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đứng về phía bên nào?
- Chương 80: Bổn Vương phi có một nam nhân là đủ rồi
- Chương 81: Ừm, tay ta đau, nàng giúp ta cởi
- Chương 82: Trêu đùa ta như vậy có phải rất vui không?
- Chương 83: Hiện tại nên gọi ông là phụ thân mới đúng
- Chương 84: Xem ra Trẫm cũng làm ông tơ đúng chỗ nhỉ?
- Chương 85: Ngươi có kế hoạch gì sao?
- Chương 86: Vậy vi phu đêm nay liền ở đây bồi nàng
- Chương 87: Nương tử, vi phu đã đủ lưu manh sao?
- Chương 88: Thiếp đúng là quá xem thường độ vô sỉ của chàng rồi
- Chương 89: Giang sơn và mỹ nhân, vi phu chỉ cần nàng!
- Chương 90: Nàng thật sự là muội muội của Cơ Phong sao?
- Chương 91: Nàng là chính nàng, không ai có thể thay thế được!
- Chương 92: Nàng chính là chấp niệm của ta!
- Chương 93: Cẩn thận người bên cạnh ngài
- Chương 94: Chỉ cần có mặt ta, ngươi phải gọi nàng là Kỳ Vương phi
- Chương 95: Ta gọi đó là nhạc Rock
- Chương 96: Phải xem Cửu Hoàng thúc của ngươi có đồng ý hay không
- Chương 97: Tiêu Kỳ, chàng lại ăn giấm
- Chương 98: Người có phải hay không có hỉ rồi?
- Chương 99: Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
- Chương 100: Ta muốn gặp chủ nhân của ngươi
- Chương 101: Bỏ mặc nàng, ta không làm được
- Chương 102: Ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ món quà ta tặng cho ngươi đi
- Chương 103: Nàng bị trúng độc
- Chương 104: Nam Cung gia, xin người cứu Vương phi của tiểu nữ
- Chương 105: Nha đầu, ngươi biết ngươi đang mang thai sao?
- Chương 106: Lâm Tố Sênh vì sao muốn hạ độc ta?
- Chương 107: Chẳng lẽ ông không có cách cứu nàng?
- Chương 108: Lâm Tố Sênh, ngươi cũng xứng sao?
- Chương 109: Ngươi có biết thế nào là sống không bằng chết hay không?
- Chương 110: Mẫu tử ta thật sự không có duyên hay sao?
- Chương 111: Sư phụ, người chẳng lẽ không quan tâm đến sống chết của nàng?
- Chương 112: Nói hắn đêm nay nhất định phải đến gặp ta
- Chương 113: Người chúng ta cần phải giải độc là Vương phi của ngươi
- Chương 114: Tuyết nhi, ta tới rồi!
- Chương 115: Chàng sẽ còn trở lại sao?
- Chương 116: Ngươi định đối phó với phụ tử Lăng Kình như thế nào?
- Chương 117: Liệu đây có phải âm mưu của các người?
- Chương 118: Phụ tử hai người cũng thật là tin tưởng sâu sắc đấy!
- Chương 119: Chủ tử đã đợi từ sớm rồi
- Chương 120: Lăng Kình, ngươi rốt cuộc có ý gì?
- Chương 121: Trong tay ta có giải dược
- Chương 122: Ngươi muốn như thế nào mới chịu thả nàng?
- Chương 123: Một chút đau đớn này chẳng đáng là gì
- Chương 124: Tiêu Kỳ, tạm biệt!
- Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
- Chương 126: Không tìm thấy bóng dáng của hắn đâu nữa
- Chương 127: Quay trở về thật rồi sao?
- Chương 128: Con rất khoẻ, có thể lập tức xuất viện
- Chương 129: Dì Tiêu muốn kết thông gia với nhà chúng ta
- Chương 130: Dì Tiêu sẽ lập tức trở về
- Chương 131: Sao dì không hỏi con có bạn trai hay chưa?
- Chương 132: Lập tức chuyển về New York
- Chương 133: Tuyết nhi của ông chính là thiên tài
- Chương 134: Vậy thì dùng thân phận Tuyết Kỳ tặng đại lễ cho ông đi
- Chương 135: Con chỉ muốn làm Vương phi thôi
- Chương 136: Bây giờ cậu chính là thần tượng của tớ
- Chương 137: Weibo Tuyết Kỳ của cậu có thể Follow tớ sao?
- Chương 138: Ta chính là ngươi
- Chương 139: Đã qua bảy ngày rồi, chỉ còn lại bốn mươi hai ngày nữa
- Chương 140: Hôm nay tớ chính là Kỳ Vương phi
- Chương 141: Có ai biết con bé là Tuyết Kỳ hay không?
- Chương 142: Tôi biết là thứ gì tác động đến nó rồi
- Chương 143: Tâm nàng đau, tim nàng càng đau
- Chương 144: Cậu muốn tự nguyện hay muốn bị anh ấy cưỡng ép?
- Chương 145: Tôi cho cay chết anh luôn
- Chương 146: Em chính là Tuyết Kỳ
- Chương 147: Hắn phải mau chóng thoát khỏi nơi tối tăm này
- Chương 148: Anh biết mình là ai sao?
- Chương 149: Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an là tốt rồi
- Chương 150: Con không đồng ý mối hôn sự này
- Chương 151: Thì ra mẹ đang tính kế con à?
- Chương 152: Là anh ấy tự muốn như thế
- Chương 153: Đây là em tự chuốc lấy
- Chương 154: Anh sẽ chịu trách nhiệm
- Chương 155: Khổ nhục kế cũng không tác dụng
- Chương 156: Là Tuyết Kỳ
- Chương 157: Sao con lại muốn điều tra về cô bé đó?
- Chương 158: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 159: Em định trả lời dì Tiêu thế nào?
- Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
- Chương 161: Nàng có đồng ý mối hôn sự này không?
- Chương 162: Chữ Kỳ kia là tên tôi
- Chương 163: Vợ của tôi chỉ có thể là Tuyết nhi!
- Chương 164: Chẳng lẽ đây là phu nhân Lăng tổng trong truyền thuyết?
- Chương 165: Nàng tới rồi!
- Chương 166: Tôi nên gọi em là Tuyết Kỳ hay Cơ Tuyết?
- Chương 167: Tôi đã có vị hôn phu
- Chương 168: Tôi hôn em khiến em ghê tởm đến như vậy sao?
- Chương 169: Em mệt mỏi rồi, muốn tìm một người có thể dựa vào
- Chương 170: Tuyết nhi đồng ý mối hôn sự này rồi
- Chương 171: Tuyết nhi, nàng vẫn không thay đổi chút nào
- Chương 172: Vị hôn phu có được xem là bạn trai hay không?
- Chương 173: Cậu muốn có một lễ cưới như thế nào?
- Chương 174: Tặng quà cho vị hôn thê của mình còn cần phải có lý do?
- Chương 175: Sự thực tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 176: Tớ sắp có chị dâu rồi!
- Chương 177: Chưa gì đã nhận người ta làm chồng rồi đấy!
- Chương 178: Nhưng mà vẫn là chưa xứng với em gái tôi cho lắm!
- Chương 179: Cậu thật sự không hối hận chứ?
- Chương 180: Cùng tôi bước lên sân khấu hoàn thành nghi thức đính hôn
- Chương 181: Từ hôm nay trở đi, tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 182: Ai nói anh không yêu em?
- Chương 183: Tiêu Kỳ, là chàng thật sao?
- Chương 184: Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ
- Chương 185: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 186: Vậy không bằng bây giờ chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa
- Chương 187: Đời này của ta có nàng là đủ rồi!
- Chương 188: Kinh hỉ sao? Để xem kinh hỉ đến mức nào?
- Chương 189: Con và cô ấy đã quen nhau từ rất lâu rồi
- Chương 190: Mẹ muốn thế nào chính là thế ấy
- Chương 191: Tuyết nhi, em càng ngày càng không ngoan rồi!
- Chương 192: Con muốn cùng anh ấy trở về New York
- Chương 193: Tuyết nhi, em đúng là cho anh cái kinh hỉ lớn quá rồi!
- Chương 194: Tất cả cứ thuận theo tự nhiên thôi
- Chương 195: Chỉ cần được ở bên anh là tốt rồi
- Chương 196: Hôm nay em nhất định phải cùng anh lên trên đó
- Chương 197: Ước nguyện thành sự thật
- Chương 198: Em yêu anh, nguyện ý cùng anh làm bất cứ việc gì
- Chương 199: Anh yêu em, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 200: Con nhất định sẽ hạnh phúc
- Chương 201: Tiêu Kỳ, em có thai rồi!
- Chương 202: Bên trong chính là kinh hỉ anh dành cho em
- Chương 203: Đời này kiếp này, ta và nàng chỉ thuộc về nhau
- Chương 204: Ngoại truyện 1: TIÊU KỲ, ANH THẮNG RỒI!
- Chương 205: Ngoại truyện 2: SONG SINH LONG PHƯỢNG
- Chương 206: Ngoại truyện 3: CUỘC CHIẾN KHÔNG CÓ HỒI KẾT
- Chương 207: Ngoại truyện 4: NÀNG BỊ HẮN BỎ MẶC
- Chương 208: Ngoại truyện 5: TUYẾT NHI, NGHỊCH LỬA SẼ CÓ NGÀY BỊ CHẾT CHÁY ĐẤY!
- Chương 209: Ngoại truyện 6: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHỤ EM
- Chương 210: Ngoại truyện 7: ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ ĐÓI QUÁ LÂU!
- Chương 211: Ngoại truyện 8: HAI TIỂU TỔ TÔNG TÌM ĐẾN
- Chương 212: Ngoại truyện 9: BÀN ĐIỀU KIỆN
- Chương 213: Ngoại truyện 10: HOÁ RA ĐIỀU KIỆN LÀ ĐÂY