Cầm Thánh Vương Phi - Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
Chương trước- Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
- Chương 2: Dung hợp ký ức
- Chương 3: Vớt được nam nhân yêu nghiệt
- Chương 4: Là cô nương đã cứu ta sao?
- Chương 5: Ta giúp huynh thay thuốc
- Chương 6: Vậy... LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI!
- Chương 7: Thực xin lỗi, ta chỉ đùa một chút mà thôi...
- Chương 8: Chỉ hôn
- Chương 9: Những gì ta nói, nàng có từng để tâm hay không?
- Chương 10: Nàng tin tưởng ta có được hay không?
- Chương 11: Huynh biết thổi sáo không?
- Chương 12: Ta tặng riêng huynh khúc nhạc này
- Chương 13: Nàng có cảm giác gì với ta?
- Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
- Chương 15: Tuyết nhi, con trở về rồi
- Chương 16: Muội gọi nó là ghi-ta
- Chương 17: Kỳ Vương trở về rồi
- Chương 18: Đệ đã có ý trung nhân
- Chương 19: Chỉ có Kỳ Vương mới xứng với Tuyết nhi của chúng ta mà thôi
- Chương 20: Muốn ta chế tác nhạc cụ thì phải trải qua khảo nghiệm của ta
- Chương 21: Không bằng cho ta mở rộng tầm mắt
- Chương 22: Làm đệ tử chân truyền của ta
- Chương 23: Thứ con muốn chính là chiếc cầm này
- Chương 24: Chủ tử, trong cung có động tĩnh
- Chương 25: Sắp xếp ám vệ cùng ta đi Bách Hoa sơn trang
- Chương 26: Để đồ NHI TẤU THỬ MỘT KHÚC CHO NGƯỜI NGHE
- Chương 27: Nam Cung Giác đã bắt đầu nghi ngờ nàng
- Chương 28: Vậy gả muội muội ngươi cho hắn thì thế nào?
- Chương 29: Có hứng thú với vị sư muội này của ngươi sao?
- Chương 30: Ngươi khiến vi sư phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi
- Chương 31: Chẳng lẽ vì Hoàng vị mà ta trở thành vật hi sinh sao?
- Chương 32: Với ta, không ai có thể so sánh với nàng
- Chương 33: Tiểu thư của em còn chưa muốn xuất giá đâu
- Chương 34: Hôm nay là ai đùa bỡn ai còn chưa biết được đâu
- Chương 35: Biểu tỷ, mong được tỷ chỉ giáo
- Chương 36: Vậy khanh có biết đồ ĐỆ CHÂN TRUYỀN CỦA NAM CUNG GIÁC HAY KHÔNG?
- Chương 37: Tiểu nữ xin được mạn phép hiến khúc
- Chương 38: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 39: Hai huynh muội khanh rất là có duyên đấy!
- Chương 40: Ngươi sẽ không phải vì một đạo thánh chỉ kia mà giở trò đấy chứ?
- Chương 41: Vi sư là đang vì đồ ĐỆ CỦA MÌNH MÀ LO NGHĨ
- Chương 42: Hôm nay trở lại có kinh hỉ gì cho vi sư không?
- Chương 43: Đồ NHI LÀ CƠ TUYẾT MÀ CŨNG KHÔNG PHẢI CƠ TUYẾT
- Chương 44: Giúp ta trang điểm lại, xấu một chút
- Chương 45: Đại hôn
- Chương 46: Rượu giao bôi
- Chương 47: Lăng Kỳ chính là Tiêu Kỳ?
- Chương 48: Sư phụ muốn nói đến phương diện nào? Cả phương diện trên giường à?
- Chương 49: Tình cảm mà hắn đối với ngươi, quá sâu rồi!
- Chương 50: Ván cũng đã đóng thuyền, ngươi muốn lật lọng không chịu trách nhiệm?
- Chương 51: Không phải là trời sinh một đôi à?
- Chương 52: Vì sao muốn ta cùng huynh đến kinh thành?
- Chương 53: Vương phi của Kỳ Vương chỉ có thể là Cơ Tuyết
- Chương 54: Cầm thánh trổ tài
- Chương 55: Thần nữ muốn mở một học viện dạy cầm nghệ
- Chương 56: Thiếp chẳng phải là Vương phi của chàng sao?
- Chương 57: Thiếp giúp chàng lau người nhé!
- Chương 58: Tiêu Kỳ, chàng muốn ta sao?
- Chương 59: Lại chạy rồi! XEM RA TA CÒN CHƯA THOẢ MÃN ĐƯỢC NÀNG
- Chương 60: Muốn đùa bỡn ta sao? Nàng, còn ngây thơ lắm!
- Chương 61: Sư phụ, sao người càng sống càng thụt lùi vậy?
- Chương 62: Nương tử của ta cũng biết ghen rồi?
- Chương 63: Vi phu muốn cùng nàng ân ái, nàng lại nỡ lòng đuổi vi phu sao?
- Chương 64: Gương mặt của vi phu đẹp, hay là thân hình của vi phu đẹp hơn?
- Chương 65: Thất điện hạ Lăng Húc
- Chương 66: Ta chính là Tam ca của hắn
- Chương 67: Không phải ngươi nên đi cứu nàng ta về sao?
- Chương 68: Ngươi tính xử lý tên đồ TỂ NÀY NHƯ THẾ NÀO?
- Chương 69: Huynh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả người?
- Chương 70: Ta sẽ không động đến nữ nhân của đệ
- Chương 71: Không biết sư phụ có thể cho đồ NHI MỞ MANG TẦM MẮT HAY KHÔNG?
- Chương 72: Vậy thì dàn trống đó giao cho ngươi
- Chương 73: Vậy hoá ra là tiểu tử kia đơn phương à?
- Chương 74: Ngày mai muốn đồ NHI LÀM GÌ?
- Chương 75: Nàng muốn hồng hạnh xuất tường?
- Chương 76: Nàng đang nói với hắn: CHÍNH LÀ NÀNG!
- Chương 77: Được Kình Vương mời rượu là phúc phần của tiểu nữ
- Chương 78: Đừng kéo nàng vào vòng tranh đấu của chúng ta
- Chương 79: Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đứng về phía bên nào?
- Chương 80: Bổn Vương phi có một nam nhân là đủ rồi
- Chương 81: Ừm, tay ta đau, nàng giúp ta cởi
- Chương 82: Trêu đùa ta như vậy có phải rất vui không?
- Chương 83: Hiện tại nên gọi ông là phụ thân mới đúng
- Chương 84: Xem ra Trẫm cũng làm ông tơ đúng chỗ nhỉ?
- Chương 85: Ngươi có kế hoạch gì sao?
- Chương 86: Vậy vi phu đêm nay liền ở đây bồi nàng
- Chương 87: Nương tử, vi phu đã đủ lưu manh sao?
- Chương 88: Thiếp đúng là quá xem thường độ vô sỉ của chàng rồi
- Chương 89: Giang sơn và mỹ nhân, vi phu chỉ cần nàng!
- Chương 90: Nàng thật sự là muội muội của Cơ Phong sao?
- Chương 91: Nàng là chính nàng, không ai có thể thay thế được!
- Chương 92: Nàng chính là chấp niệm của ta!
- Chương 93: Cẩn thận người bên cạnh ngài
- Chương 94: Chỉ cần có mặt ta, ngươi phải gọi nàng là Kỳ Vương phi
- Chương 95: Ta gọi đó là nhạc Rock
- Chương 96: Phải xem Cửu Hoàng thúc của ngươi có đồng ý hay không
- Chương 97: Tiêu Kỳ, chàng lại ăn giấm
- Chương 98: Người có phải hay không có hỉ rồi?
- Chương 99: Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
- Chương 100: Ta muốn gặp chủ nhân của ngươi
- Chương 101: Bỏ mặc nàng, ta không làm được
- Chương 102: Ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ món quà ta tặng cho ngươi đi
- Chương 103: Nàng bị trúng độc
- Chương 104: Nam Cung gia, xin người cứu Vương phi của tiểu nữ
- Chương 105: Nha đầu, ngươi biết ngươi đang mang thai sao?
- Chương 106: Lâm Tố Sênh vì sao muốn hạ độc ta?
- Chương 107: Chẳng lẽ ông không có cách cứu nàng?
- Chương 108: Lâm Tố Sênh, ngươi cũng xứng sao?
- Chương 109: Ngươi có biết thế nào là sống không bằng chết hay không?
- Chương 110: Mẫu tử ta thật sự không có duyên hay sao?
- Chương 111: Sư phụ, người chẳng lẽ không quan tâm đến sống chết của nàng?
- Chương 112: Nói hắn đêm nay nhất định phải đến gặp ta
- Chương 113: Người chúng ta cần phải giải độc là Vương phi của ngươi
- Chương 114: Tuyết nhi, ta tới rồi!
- Chương 115: Chàng sẽ còn trở lại sao?
- Chương 116: Ngươi định đối phó với phụ tử Lăng Kình như thế nào?
- Chương 117: Liệu đây có phải âm mưu của các người?
- Chương 118: Phụ tử hai người cũng thật là tin tưởng sâu sắc đấy!
- Chương 119: Chủ tử đã đợi từ sớm rồi
- Chương 120: Lăng Kình, ngươi rốt cuộc có ý gì?
- Chương 121: Trong tay ta có giải dược
- Chương 122: Ngươi muốn như thế nào mới chịu thả nàng?
- Chương 123: Một chút đau đớn này chẳng đáng là gì
- Chương 124: Tiêu Kỳ, tạm biệt!
- Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
- Chương 126: Không tìm thấy bóng dáng của hắn đâu nữa
- Chương 127: Quay trở về thật rồi sao?
- Chương 128: Con rất khoẻ, có thể lập tức xuất viện
- Chương 129: Dì Tiêu muốn kết thông gia với nhà chúng ta
- Chương 130: Dì Tiêu sẽ lập tức trở về
- Chương 131: Sao dì không hỏi con có bạn trai hay chưa?
- Chương 132: Lập tức chuyển về New York
- Chương 133: Tuyết nhi của ông chính là thiên tài
- Chương 134: Vậy thì dùng thân phận Tuyết Kỳ tặng đại lễ cho ông đi
- Chương 135: Con chỉ muốn làm Vương phi thôi
- Chương 136: Bây giờ cậu chính là thần tượng của tớ
- Chương 137: Weibo Tuyết Kỳ của cậu có thể Follow tớ sao?
- Chương 138: Ta chính là ngươi
- Chương 139: Đã qua bảy ngày rồi, chỉ còn lại bốn mươi hai ngày nữa
- Chương 140: Hôm nay tớ chính là Kỳ Vương phi
- Chương 141: Có ai biết con bé là Tuyết Kỳ hay không?
- Chương 142: Tôi biết là thứ gì tác động đến nó rồi
- Chương 143: Tâm nàng đau, tim nàng càng đau
- Chương 144: Cậu muốn tự nguyện hay muốn bị anh ấy cưỡng ép?
- Chương 145: Tôi cho cay chết anh luôn
- Chương 146: Em chính là Tuyết Kỳ
- Chương 147: Hắn phải mau chóng thoát khỏi nơi tối tăm này
- Chương 148: Anh biết mình là ai sao?
- Chương 149: Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an là tốt rồi
- Chương 150: Con không đồng ý mối hôn sự này
- Chương 151: Thì ra mẹ đang tính kế con à?
- Chương 152: Là anh ấy tự muốn như thế
- Chương 153: Đây là em tự chuốc lấy
- Chương 154: Anh sẽ chịu trách nhiệm
- Chương 155: Khổ nhục kế cũng không tác dụng
- Chương 156: Là Tuyết Kỳ
- Chương 157: Sao con lại muốn điều tra về cô bé đó?
- Chương 158: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 159: Em định trả lời dì Tiêu thế nào?
- Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
- Chương 161: Nàng có đồng ý mối hôn sự này không?
- Chương 162: Chữ Kỳ kia là tên tôi
- Chương 163: Vợ của tôi chỉ có thể là Tuyết nhi!
- Chương 164: Chẳng lẽ đây là phu nhân Lăng tổng trong truyền thuyết?
- Chương 165: Nàng tới rồi!
- Chương 166: Tôi nên gọi em là Tuyết Kỳ hay Cơ Tuyết?
- Chương 167: Tôi đã có vị hôn phu
- Chương 168: Tôi hôn em khiến em ghê tởm đến như vậy sao?
- Chương 169: Em mệt mỏi rồi, muốn tìm một người có thể dựa vào
- Chương 170: Tuyết nhi đồng ý mối hôn sự này rồi
- Chương 171: Tuyết nhi, nàng vẫn không thay đổi chút nào
- Chương 172: Vị hôn phu có được xem là bạn trai hay không?
- Chương 173: Cậu muốn có một lễ cưới như thế nào?
- Chương 174: Tặng quà cho vị hôn thê của mình còn cần phải có lý do?
- Chương 175: Sự thực tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 176: Tớ sắp có chị dâu rồi!
- Chương 177: Chưa gì đã nhận người ta làm chồng rồi đấy!
- Chương 178: Nhưng mà vẫn là chưa xứng với em gái tôi cho lắm!
- Chương 179: Cậu thật sự không hối hận chứ?
- Chương 180: Cùng tôi bước lên sân khấu hoàn thành nghi thức đính hôn
- Chương 181: Từ hôm nay trở đi, tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 182: Ai nói anh không yêu em?
- Chương 183: Tiêu Kỳ, là chàng thật sao?
- Chương 184: Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ
- Chương 185: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 186: Vậy không bằng bây giờ chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa
- Chương 187: Đời này của ta có nàng là đủ rồi!
- Chương 188: Kinh hỉ sao? Để xem kinh hỉ đến mức nào?
- Chương 189: Con và cô ấy đã quen nhau từ rất lâu rồi
- Chương 190: Mẹ muốn thế nào chính là thế ấy
- Chương 191: Tuyết nhi, em càng ngày càng không ngoan rồi!
- Chương 192: Con muốn cùng anh ấy trở về New York
- Chương 193: Tuyết nhi, em đúng là cho anh cái kinh hỉ lớn quá rồi!
- Chương 194: Tất cả cứ thuận theo tự nhiên thôi
- Chương 195: Chỉ cần được ở bên anh là tốt rồi
- Chương 196: Hôm nay em nhất định phải cùng anh lên trên đó
- Chương 197: Ước nguyện thành sự thật
- Chương 198: Em yêu anh, nguyện ý cùng anh làm bất cứ việc gì
- Chương 199: Anh yêu em, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 200: Con nhất định sẽ hạnh phúc
- Chương 201: Tiêu Kỳ, em có thai rồi!
- Chương 202: Bên trong chính là kinh hỉ anh dành cho em
- Chương 203: Đời này kiếp này, ta và nàng chỉ thuộc về nhau
- Chương 204: Ngoại truyện 1: TIÊU KỲ, ANH THẮNG RỒI!
- Chương 205: Ngoại truyện 2: SONG SINH LONG PHƯỢNG
- Chương 206: Ngoại truyện 3: CUỘC CHIẾN KHÔNG CÓ HỒI KẾT
- Chương 207: Ngoại truyện 4: NÀNG BỊ HẮN BỎ MẶC
- Chương 208: Ngoại truyện 5: TUYẾT NHI, NGHỊCH LỬA SẼ CÓ NGÀY BỊ CHẾT CHÁY ĐẤY!
- Chương 209: Ngoại truyện 6: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHỤ EM
- Chương 210: Ngoại truyện 7: ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ ĐÓI QUÁ LÂU!
- Chương 211: Ngoại truyện 8: HAI TIỂU TỔ TÔNG TÌM ĐẾN
- Chương 212: Ngoại truyện 9: BÀN ĐIỀU KIỆN
- Chương 213: Ngoại truyện 10: HOÁ RA ĐIỀU KIỆN LÀ ĐÂY
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Cầm Thánh Vương Phi
Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
Cơ Tuyết lại cười: "Ồ, thông minh ra rồi à? Vậy đã giải quyết hiểu lầm xong chưa? Rồi khi nào thì em có chị dâu?"
Cơ Phong chợt nín thinh, lắc đầu.
Nàng nói tiếp: "Vậy xem ra anh hai của em cũng không phải là thập toàn thập mỹ nha. Cuối cùng cũng nhìn ra khuyết điểm rồi."
Hắn chợt đăm chiêu, nhìn con đường phía trước vắng tanh, chỉ có ánh đèn đường hắt bóng chiếu lên cảnh vật theo từng bước chuyển động của bánh xe lướt qua rồi mất hút.
Hắn thở dài: "Ai lại chẳng có khiếm khuyết, vì vậy mới có quy luật bù trừ không phải sao? Sự tự tôn và kiêu ngạo chỉ để cho người khác nhìn, không bao gồm những người mình thật lòng yêu thương."
Quay sang nhìn nàng, hắn khẽ cười: "Khi gặp được người thật lòng yêu thương, mặt mũi của đàn ông chẳng đáng một đồng, sự nhẫn nại cũng ngày một lớn lên, có thể bao dung cỡ nào liền bao dung cỡ ấy, có thể đối tốt cỡ nào liền đối tốt cỡ ấy."
Lại nhìn về con đường phía trước, hắn nói tiếp: "Đứng ở góc độ là một người đàn ông, cũng là anh trai của em, anh chỉ muốn nói với em một điều: nếu như sau này em gặp được người có thể bao dung, có thể kiên nhẫn chờ đợi, cũng có thể hạ mình vì em, em đừng tránh né mà hãy thử tiếp nhận họ, cho dù em không yêu cũng chẳng sao, bởi vì chỉ cần ở bên cạnh người đó đủ lâu, hiểu được họ, em sẽ nhận ra bản thân đã yêu người đó từ lúc nào không hay rồi."1
Hắn lại quay sang nhìn nàng, ánh mắt thâm tình của người anh trai nhìn đứa em gái hết lòng yêu thương che chở, cất giọng ôn nhu: "Anh không biết thời gian qua em đã trải qua những gì nhưng so với đoạn thời gian trước, em thật sự là có quá nhiều tâm sự rồi. Nghe lời anh, mở rộng lòng ra một chút, đừng cố chấp, cũng đừng tự giam mình vào thế giới của chính mình. Một lúc nào đó em sẽ nhận ra bản thân không thể chịu đựng được sự cô đơn đeo bám mỗi lúc đêm về đâu!"
Hắn nói dứt lời thì xe cũng vừa lúc dừng lại bên dưới chung cư của nàng.
Tắt máy xe, tháo dây an toàn, hắn mỉm cười nhìn nàng: "Đến nơi rồi, về ngủ một giấc đi, cũng suy nghĩ một chút lời anh vừa nói. Em lớn rồi, đã có suy nghĩ của mình, với tư cách là anh trai, anh thật sự mong muốn em có được hạnh phúc của mình. Được rồi, đi thôi."
Nàng nhìn hắn khẽ gật đầu, sau đó tháo dây an toàn rồi mở cửa bước xuống xe.
Nàng cười nói qua ô cửa xe: "Em biết rồi, anh lái xe cẩn thận."
Hắn gật đầu: "Ừm, em mau vào đi, trời đang lạnh."
Nàng quay đầu bước đi, hắn chợt nhớ ra một chuyện, nói vọng qua: "À, Tuyết nhi, nói với Ái Ái, ngày mai anh đi New York."
Nàng nhướn mày: "Sao anh không tự nói với cậu ấy?"
Hắn chợt ỉu xìu: "Cô ấy không chịu nghe điện thoại."
Nàng gật đầu: "Ồ, vậy được rồi, em biết phải làm thế nào. Anh mau trở về đi."
Trở lại căn hộ của mình, Cơ Tuyết lúc này mới thật sự thấm thía lời nói của Cơ Phong. Đúng là khi một mình, cho dù chỉ là một căn phòng nhỏ bé cũng vẫn cảm thấy quá rộng lớn trống trải.
Sau khi tắm rửa thay đồ, nàng đi vào phòng làm việc của mình. Nhìn một lượt gian phòng, nàng dừng lại trước bức tranh vẽ nam nhân đeo mặt nạ bạc.
Nàng nhìn chăm chú, đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt của người trong bức vẽ, lên tiếng hỏi: "Tiêu Kỳ, chàng thật sự tồn tại hay chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi của ta?"1
Ngắm nhìn hồi lâu, ánh mắt nàng trở nên mơ hồ, khẽ nói: "Nếu là mộng, có thể hay không ta sẽ lại được gặp chàng trong mộng?"
Nhắm mắt lại, một giọt nước mắt trong suốt khẽ lăn dài trên má, nơi lồng ngực cũng bất giác đau âm ỉ.
Mở mắt ra, một lần nữa vuốt ve gương mặt người trên bức hoạ, nàng khẽ cười: "Tiêu Kỳ, kiếp này, ta có thể yêu được người khác không? Có nam nhân nào sẽ bao dung, chiều chuộng và yêu ta nhiều như chàng sao?"
Đi đến bên cửa sổ sát đất, nàng đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Ánh đèn đường sáng rực nhưng dòng người thưa thớt, trăng sáng trên trời nhưng lại chẳng thấy nổi một vì sao...
Sự cô đơn trống vắng bủa vây lấy nàng khiến nàng cảm thấy thật sự sợ hãi. Nàng đưa tay ôm lấy bờ vai gầy guộc của mình, mong có thể xua tan sự lạnh lẽo ấy nhưng tất cả chỉ là công cốc.
Nàng ngồi xuống, gục đầu trên gối, hai tay vòng lấy đôi chân, tự cuộn tròn chính mình như thể làm vậy sẽ khiến bản thân ấm áp hơn một chút.
Thế nhưng nàng càng muốn thoát ra, hình ảnh của nam nhân kia hiện lên trong trí óc nàng càng thêm chân thực.
Nàng nhắm mắt thật chặt, lắc đầu kịch liệt để xua tan đi mọi cảm giác của bản thân. Hơn lúc nào hết nàng thật sự muốn thoát ly khỏi thế giới này, hệt như lúc nàng muốn chấm dứt hết thảy mà nhảy xuống vách núi kia!
Hư hư thực thực, làm sao nàng có thể phân biệt được khi nàng không còn đủ tỉnh táo?
Nếu như hắn thật sự tồn tại thì thế nào? Nàng và hắn cũng là người của hai thời không khác nhau, không bao giờ có thể gặp lại được, bởi vì nàng cũng đã chết rồi, còn hắn vẫn phải sống để hoàn thành sứ mạng bảo vệ Hoằng Quốc của mình.
Nam nhân kia đã ám ảnh nàng quá sâu. Nhớ hắn, nàng cũng chỉ có thể cầu chúc cho hắn được bình an.
Cơ Phong nói đúng, một mình cô độc trong một không gian rộng lớn thật sự vô cùng đáng sợ. Yêu hay không yêu hiện tại đối với nàng mà nói đã chẳng còn nghĩa lý gì nữa rồi. Nàng có nên nghe lời mà tìm cho mình một người để nương tựa hay không?
Được rồi, nàng sẽ thử cố gắng chôn đi tất cả mọi ký ức và tình cảm hão huyền của chính mình để bước đi trên con đường mới, con đường không tồn tại nam nhân tên Tiêu Kỳ!
Cơ Phong sau khi trở về căn hộ của mình, nhìn đồng hồ hiển thị, thời gian cũng vừa vặn, hắn liền gọi điện thoại đường dài đến New York.
Điện thoại vừa thông, hắn kính cẩn lên tiếng: "Dì Tiêu, là con Cơ Phong. Dì vẫn khoẻ chứ?"
Tiêu Nguyệt Mẫn đang ngồi trong phòng làm việc của mình ở K&M thì nhận được điện thoại của hắn, bà vui vẻ cất giọng: "A Phong sao, con thế nào rồi, đã khoẻ hay chưa?"
Cơ Phong nghe vậy liền vô cùng ngạc nhiên hỏi lại: "Làm sao dì lại hỏi con như thế?"
Tiêu Nguyệt Mẫn chợt nhíu mày: "Mấy ngày trước con chẳng phải bị xuất huyết dạ dày sao? Dì có gọi điện đến cho con, lúc đó có một cô bé nhận điện thoại nói với dì như thế."
Hắn cố gắng nhớ lại sự việc ngày đó. Nếu như hắn nhớ không sai thì người nhận cuộc gọi của dì Tiêu chính là Mộc Ái Ái. Có lẽ vì bộn bề nhiều việc nên cô nàng này mới quên nói với hắn đi.
"Vâng, con bị xuất huyết dạ dày, nhưng đã khoẻ rồi. Con chuẩn bị bay sang đó thăm dì và a Kỳ. Đúng rồi, a Kỳ thế nào rồi dì, cậu ấy có chuyển biến gì hay không?"
Tiêu Nguyệt Mẫn trả lời: "Hôm dì gọi điện thoại cho con chính là muốn báo tình hình của thằng nhóc đó. Mấy nay dì bận bịu nhiều việc nên cũng quên gọi lại cho con. A Kỳ tỉnh rồi, cũng đã xuất viện về nhà rồi."
Cơ Phong tỏ ra mừng rỡ: "Cậu ấy tỉnh rồi? Thật tốt quá! Ngày mai con sẽ bay sang đó liền."
Tiêu Nguyệt Mẫn chợt hạ giọng: "A Phong, có một chuyện dì cần phải nói với con, con cũng nên chuẩn bị tinh thần."
Cơ Phong nhíu mày, giọng điệu cũng nghiêm túc: "Dì, a Kỳ có chuyện?"
Bà gật đầu, nhẹ giọng nói: "Nó mất trí nhớ rồi!"
Cơ Phong đang ngồi trên sofa gọi điện thoại, nghe Tiêu Nguyệt Mẫn nói như vậy liền ngồi bật dậy khỏi ghế, sắc mặt vô cùng khó coi, đôi mày rậm nhăn lại thấy rõ.
"Cậu ấy mất trí nhớ?"
Tiêu Nguyệt Mẫn khẳng định: "Đúng vậy, dì là ai nó cũng không nhớ. Ngay cả những thói quen sinh hoạt thường ngày cũng khác xưa, tất cả mọi thứ đối với nó vô cùng mới mẻ. Nếu không phải luôn có người túc trực bên cạnh, cùng với cái tính cách thối không đổi của nó, dì còn cho rằng nó bị ai nhập vào nữa cơ."
Cơ Phong lại nhíu mày: "Nghiêm trọng như vậy?"
Tiêu Nguyệt Mẫn thở dài: "Ài, con cứ đến nhìn nó là sẽ biết ngay thôi."
Hắn suy nghĩ, sau đó gật đầu: "Vâng, ngày mai con sẽ qua đó liền."
Bà cười: "Được, vậy dì đợi con."
Cúp điện thoại, Cơ Phong lâm vào trầm mặc.
A Kỳ bị mất trí nhớ? Sao lại nghiêm trọng như vậy chứ? Nếu như gặp lại cậu ta không biết hắn là ai thì hắn phải đối mặt với cậu ta thế nào đây?
Mất trí nhớ liệu có thay đổi cả về bản chất của chính mình hay không?
Ài, hắn vừa mới khuyên em gái hắn thử tiếp nhận cậu ta, nàng cũng đã có chút xiêu lòng rồi. Bây giờ lại xảy ra cớ sự này...?
Hắn vò đầu bức tóc, không biết phải xử sự như thế nào cho phải. Thật là cmn, tức chết hắn mà.
Cơ Phong chợt nín thinh, lắc đầu.
Nàng nói tiếp: "Vậy xem ra anh hai của em cũng không phải là thập toàn thập mỹ nha. Cuối cùng cũng nhìn ra khuyết điểm rồi."
Hắn chợt đăm chiêu, nhìn con đường phía trước vắng tanh, chỉ có ánh đèn đường hắt bóng chiếu lên cảnh vật theo từng bước chuyển động của bánh xe lướt qua rồi mất hút.
Hắn thở dài: "Ai lại chẳng có khiếm khuyết, vì vậy mới có quy luật bù trừ không phải sao? Sự tự tôn và kiêu ngạo chỉ để cho người khác nhìn, không bao gồm những người mình thật lòng yêu thương."
Quay sang nhìn nàng, hắn khẽ cười: "Khi gặp được người thật lòng yêu thương, mặt mũi của đàn ông chẳng đáng một đồng, sự nhẫn nại cũng ngày một lớn lên, có thể bao dung cỡ nào liền bao dung cỡ ấy, có thể đối tốt cỡ nào liền đối tốt cỡ ấy."
Lại nhìn về con đường phía trước, hắn nói tiếp: "Đứng ở góc độ là một người đàn ông, cũng là anh trai của em, anh chỉ muốn nói với em một điều: nếu như sau này em gặp được người có thể bao dung, có thể kiên nhẫn chờ đợi, cũng có thể hạ mình vì em, em đừng tránh né mà hãy thử tiếp nhận họ, cho dù em không yêu cũng chẳng sao, bởi vì chỉ cần ở bên cạnh người đó đủ lâu, hiểu được họ, em sẽ nhận ra bản thân đã yêu người đó từ lúc nào không hay rồi."1
Hắn lại quay sang nhìn nàng, ánh mắt thâm tình của người anh trai nhìn đứa em gái hết lòng yêu thương che chở, cất giọng ôn nhu: "Anh không biết thời gian qua em đã trải qua những gì nhưng so với đoạn thời gian trước, em thật sự là có quá nhiều tâm sự rồi. Nghe lời anh, mở rộng lòng ra một chút, đừng cố chấp, cũng đừng tự giam mình vào thế giới của chính mình. Một lúc nào đó em sẽ nhận ra bản thân không thể chịu đựng được sự cô đơn đeo bám mỗi lúc đêm về đâu!"
Hắn nói dứt lời thì xe cũng vừa lúc dừng lại bên dưới chung cư của nàng.
Tắt máy xe, tháo dây an toàn, hắn mỉm cười nhìn nàng: "Đến nơi rồi, về ngủ một giấc đi, cũng suy nghĩ một chút lời anh vừa nói. Em lớn rồi, đã có suy nghĩ của mình, với tư cách là anh trai, anh thật sự mong muốn em có được hạnh phúc của mình. Được rồi, đi thôi."
Nàng nhìn hắn khẽ gật đầu, sau đó tháo dây an toàn rồi mở cửa bước xuống xe.
Nàng cười nói qua ô cửa xe: "Em biết rồi, anh lái xe cẩn thận."
Hắn gật đầu: "Ừm, em mau vào đi, trời đang lạnh."
Nàng quay đầu bước đi, hắn chợt nhớ ra một chuyện, nói vọng qua: "À, Tuyết nhi, nói với Ái Ái, ngày mai anh đi New York."
Nàng nhướn mày: "Sao anh không tự nói với cậu ấy?"
Hắn chợt ỉu xìu: "Cô ấy không chịu nghe điện thoại."
Nàng gật đầu: "Ồ, vậy được rồi, em biết phải làm thế nào. Anh mau trở về đi."
Trở lại căn hộ của mình, Cơ Tuyết lúc này mới thật sự thấm thía lời nói của Cơ Phong. Đúng là khi một mình, cho dù chỉ là một căn phòng nhỏ bé cũng vẫn cảm thấy quá rộng lớn trống trải.
Sau khi tắm rửa thay đồ, nàng đi vào phòng làm việc của mình. Nhìn một lượt gian phòng, nàng dừng lại trước bức tranh vẽ nam nhân đeo mặt nạ bạc.
Nàng nhìn chăm chú, đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt của người trong bức vẽ, lên tiếng hỏi: "Tiêu Kỳ, chàng thật sự tồn tại hay chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi của ta?"1
Ngắm nhìn hồi lâu, ánh mắt nàng trở nên mơ hồ, khẽ nói: "Nếu là mộng, có thể hay không ta sẽ lại được gặp chàng trong mộng?"
Nhắm mắt lại, một giọt nước mắt trong suốt khẽ lăn dài trên má, nơi lồng ngực cũng bất giác đau âm ỉ.
Mở mắt ra, một lần nữa vuốt ve gương mặt người trên bức hoạ, nàng khẽ cười: "Tiêu Kỳ, kiếp này, ta có thể yêu được người khác không? Có nam nhân nào sẽ bao dung, chiều chuộng và yêu ta nhiều như chàng sao?"
Đi đến bên cửa sổ sát đất, nàng đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Ánh đèn đường sáng rực nhưng dòng người thưa thớt, trăng sáng trên trời nhưng lại chẳng thấy nổi một vì sao...
Sự cô đơn trống vắng bủa vây lấy nàng khiến nàng cảm thấy thật sự sợ hãi. Nàng đưa tay ôm lấy bờ vai gầy guộc của mình, mong có thể xua tan sự lạnh lẽo ấy nhưng tất cả chỉ là công cốc.
Nàng ngồi xuống, gục đầu trên gối, hai tay vòng lấy đôi chân, tự cuộn tròn chính mình như thể làm vậy sẽ khiến bản thân ấm áp hơn một chút.
Thế nhưng nàng càng muốn thoát ra, hình ảnh của nam nhân kia hiện lên trong trí óc nàng càng thêm chân thực.
Nàng nhắm mắt thật chặt, lắc đầu kịch liệt để xua tan đi mọi cảm giác của bản thân. Hơn lúc nào hết nàng thật sự muốn thoát ly khỏi thế giới này, hệt như lúc nàng muốn chấm dứt hết thảy mà nhảy xuống vách núi kia!
Hư hư thực thực, làm sao nàng có thể phân biệt được khi nàng không còn đủ tỉnh táo?
Nếu như hắn thật sự tồn tại thì thế nào? Nàng và hắn cũng là người của hai thời không khác nhau, không bao giờ có thể gặp lại được, bởi vì nàng cũng đã chết rồi, còn hắn vẫn phải sống để hoàn thành sứ mạng bảo vệ Hoằng Quốc của mình.
Nam nhân kia đã ám ảnh nàng quá sâu. Nhớ hắn, nàng cũng chỉ có thể cầu chúc cho hắn được bình an.
Cơ Phong nói đúng, một mình cô độc trong một không gian rộng lớn thật sự vô cùng đáng sợ. Yêu hay không yêu hiện tại đối với nàng mà nói đã chẳng còn nghĩa lý gì nữa rồi. Nàng có nên nghe lời mà tìm cho mình một người để nương tựa hay không?
Được rồi, nàng sẽ thử cố gắng chôn đi tất cả mọi ký ức và tình cảm hão huyền của chính mình để bước đi trên con đường mới, con đường không tồn tại nam nhân tên Tiêu Kỳ!
Cơ Phong sau khi trở về căn hộ của mình, nhìn đồng hồ hiển thị, thời gian cũng vừa vặn, hắn liền gọi điện thoại đường dài đến New York.
Điện thoại vừa thông, hắn kính cẩn lên tiếng: "Dì Tiêu, là con Cơ Phong. Dì vẫn khoẻ chứ?"
Tiêu Nguyệt Mẫn đang ngồi trong phòng làm việc của mình ở K&M thì nhận được điện thoại của hắn, bà vui vẻ cất giọng: "A Phong sao, con thế nào rồi, đã khoẻ hay chưa?"
Cơ Phong nghe vậy liền vô cùng ngạc nhiên hỏi lại: "Làm sao dì lại hỏi con như thế?"
Tiêu Nguyệt Mẫn chợt nhíu mày: "Mấy ngày trước con chẳng phải bị xuất huyết dạ dày sao? Dì có gọi điện đến cho con, lúc đó có một cô bé nhận điện thoại nói với dì như thế."
Hắn cố gắng nhớ lại sự việc ngày đó. Nếu như hắn nhớ không sai thì người nhận cuộc gọi của dì Tiêu chính là Mộc Ái Ái. Có lẽ vì bộn bề nhiều việc nên cô nàng này mới quên nói với hắn đi.
"Vâng, con bị xuất huyết dạ dày, nhưng đã khoẻ rồi. Con chuẩn bị bay sang đó thăm dì và a Kỳ. Đúng rồi, a Kỳ thế nào rồi dì, cậu ấy có chuyển biến gì hay không?"
Tiêu Nguyệt Mẫn trả lời: "Hôm dì gọi điện thoại cho con chính là muốn báo tình hình của thằng nhóc đó. Mấy nay dì bận bịu nhiều việc nên cũng quên gọi lại cho con. A Kỳ tỉnh rồi, cũng đã xuất viện về nhà rồi."
Cơ Phong tỏ ra mừng rỡ: "Cậu ấy tỉnh rồi? Thật tốt quá! Ngày mai con sẽ bay sang đó liền."
Tiêu Nguyệt Mẫn chợt hạ giọng: "A Phong, có một chuyện dì cần phải nói với con, con cũng nên chuẩn bị tinh thần."
Cơ Phong nhíu mày, giọng điệu cũng nghiêm túc: "Dì, a Kỳ có chuyện?"
Bà gật đầu, nhẹ giọng nói: "Nó mất trí nhớ rồi!"
Cơ Phong đang ngồi trên sofa gọi điện thoại, nghe Tiêu Nguyệt Mẫn nói như vậy liền ngồi bật dậy khỏi ghế, sắc mặt vô cùng khó coi, đôi mày rậm nhăn lại thấy rõ.
"Cậu ấy mất trí nhớ?"
Tiêu Nguyệt Mẫn khẳng định: "Đúng vậy, dì là ai nó cũng không nhớ. Ngay cả những thói quen sinh hoạt thường ngày cũng khác xưa, tất cả mọi thứ đối với nó vô cùng mới mẻ. Nếu không phải luôn có người túc trực bên cạnh, cùng với cái tính cách thối không đổi của nó, dì còn cho rằng nó bị ai nhập vào nữa cơ."
Cơ Phong lại nhíu mày: "Nghiêm trọng như vậy?"
Tiêu Nguyệt Mẫn thở dài: "Ài, con cứ đến nhìn nó là sẽ biết ngay thôi."
Hắn suy nghĩ, sau đó gật đầu: "Vâng, ngày mai con sẽ qua đó liền."
Bà cười: "Được, vậy dì đợi con."
Cúp điện thoại, Cơ Phong lâm vào trầm mặc.
A Kỳ bị mất trí nhớ? Sao lại nghiêm trọng như vậy chứ? Nếu như gặp lại cậu ta không biết hắn là ai thì hắn phải đối mặt với cậu ta thế nào đây?
Mất trí nhớ liệu có thay đổi cả về bản chất của chính mình hay không?
Ài, hắn vừa mới khuyên em gái hắn thử tiếp nhận cậu ta, nàng cũng đã có chút xiêu lòng rồi. Bây giờ lại xảy ra cớ sự này...?
Hắn vò đầu bức tóc, không biết phải xử sự như thế nào cho phải. Thật là cmn, tức chết hắn mà.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nàng xuyên không rồi!
- Chương 2: Dung hợp ký ức
- Chương 3: Vớt được nam nhân yêu nghiệt
- Chương 4: Là cô nương đã cứu ta sao?
- Chương 5: Ta giúp huynh thay thuốc
- Chương 6: Vậy... LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI!
- Chương 7: Thực xin lỗi, ta chỉ đùa một chút mà thôi...
- Chương 8: Chỉ hôn
- Chương 9: Những gì ta nói, nàng có từng để tâm hay không?
- Chương 10: Nàng tin tưởng ta có được hay không?
- Chương 11: Huynh biết thổi sáo không?
- Chương 12: Ta tặng riêng huynh khúc nhạc này
- Chương 13: Nàng có cảm giác gì với ta?
- Chương 14: Tuyết nhi, ta phải đi rồi!
- Chương 15: Tuyết nhi, con trở về rồi
- Chương 16: Muội gọi nó là ghi-ta
- Chương 17: Kỳ Vương trở về rồi
- Chương 18: Đệ đã có ý trung nhân
- Chương 19: Chỉ có Kỳ Vương mới xứng với Tuyết nhi của chúng ta mà thôi
- Chương 20: Muốn ta chế tác nhạc cụ thì phải trải qua khảo nghiệm của ta
- Chương 21: Không bằng cho ta mở rộng tầm mắt
- Chương 22: Làm đệ tử chân truyền của ta
- Chương 23: Thứ con muốn chính là chiếc cầm này
- Chương 24: Chủ tử, trong cung có động tĩnh
- Chương 25: Sắp xếp ám vệ cùng ta đi Bách Hoa sơn trang
- Chương 26: Để đồ NHI TẤU THỬ MỘT KHÚC CHO NGƯỜI NGHE
- Chương 27: Nam Cung Giác đã bắt đầu nghi ngờ nàng
- Chương 28: Vậy gả muội muội ngươi cho hắn thì thế nào?
- Chương 29: Có hứng thú với vị sư muội này của ngươi sao?
- Chương 30: Ngươi khiến vi sư phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác rồi
- Chương 31: Chẳng lẽ vì Hoàng vị mà ta trở thành vật hi sinh sao?
- Chương 32: Với ta, không ai có thể so sánh với nàng
- Chương 33: Tiểu thư của em còn chưa muốn xuất giá đâu
- Chương 34: Hôm nay là ai đùa bỡn ai còn chưa biết được đâu
- Chương 35: Biểu tỷ, mong được tỷ chỉ giáo
- Chương 36: Vậy khanh có biết đồ ĐỆ CHÂN TRUYỀN CỦA NAM CUNG GIÁC HAY KHÔNG?
- Chương 37: Tiểu nữ xin được mạn phép hiến khúc
- Chương 38: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 39: Hai huynh muội khanh rất là có duyên đấy!
- Chương 40: Ngươi sẽ không phải vì một đạo thánh chỉ kia mà giở trò đấy chứ?
- Chương 41: Vi sư là đang vì đồ ĐỆ CỦA MÌNH MÀ LO NGHĨ
- Chương 42: Hôm nay trở lại có kinh hỉ gì cho vi sư không?
- Chương 43: Đồ NHI LÀ CƠ TUYẾT MÀ CŨNG KHÔNG PHẢI CƠ TUYẾT
- Chương 44: Giúp ta trang điểm lại, xấu một chút
- Chương 45: Đại hôn
- Chương 46: Rượu giao bôi
- Chương 47: Lăng Kỳ chính là Tiêu Kỳ?
- Chương 48: Sư phụ muốn nói đến phương diện nào? Cả phương diện trên giường à?
- Chương 49: Tình cảm mà hắn đối với ngươi, quá sâu rồi!
- Chương 50: Ván cũng đã đóng thuyền, ngươi muốn lật lọng không chịu trách nhiệm?
- Chương 51: Không phải là trời sinh một đôi à?
- Chương 52: Vì sao muốn ta cùng huynh đến kinh thành?
- Chương 53: Vương phi của Kỳ Vương chỉ có thể là Cơ Tuyết
- Chương 54: Cầm thánh trổ tài
- Chương 55: Thần nữ muốn mở một học viện dạy cầm nghệ
- Chương 56: Thiếp chẳng phải là Vương phi của chàng sao?
- Chương 57: Thiếp giúp chàng lau người nhé!
- Chương 58: Tiêu Kỳ, chàng muốn ta sao?
- Chương 59: Lại chạy rồi! XEM RA TA CÒN CHƯA THOẢ MÃN ĐƯỢC NÀNG
- Chương 60: Muốn đùa bỡn ta sao? Nàng, còn ngây thơ lắm!
- Chương 61: Sư phụ, sao người càng sống càng thụt lùi vậy?
- Chương 62: Nương tử của ta cũng biết ghen rồi?
- Chương 63: Vi phu muốn cùng nàng ân ái, nàng lại nỡ lòng đuổi vi phu sao?
- Chương 64: Gương mặt của vi phu đẹp, hay là thân hình của vi phu đẹp hơn?
- Chương 65: Thất điện hạ Lăng Húc
- Chương 66: Ta chính là Tam ca của hắn
- Chương 67: Không phải ngươi nên đi cứu nàng ta về sao?
- Chương 68: Ngươi tính xử lý tên đồ TỂ NÀY NHƯ THẾ NÀO?
- Chương 69: Huynh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả người?
- Chương 70: Ta sẽ không động đến nữ nhân của đệ
- Chương 71: Không biết sư phụ có thể cho đồ NHI MỞ MANG TẦM MẮT HAY KHÔNG?
- Chương 72: Vậy thì dàn trống đó giao cho ngươi
- Chương 73: Vậy hoá ra là tiểu tử kia đơn phương à?
- Chương 74: Ngày mai muốn đồ NHI LÀM GÌ?
- Chương 75: Nàng muốn hồng hạnh xuất tường?
- Chương 76: Nàng đang nói với hắn: CHÍNH LÀ NÀNG!
- Chương 77: Được Kình Vương mời rượu là phúc phần của tiểu nữ
- Chương 78: Đừng kéo nàng vào vòng tranh đấu của chúng ta
- Chương 79: Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đứng về phía bên nào?
- Chương 80: Bổn Vương phi có một nam nhân là đủ rồi
- Chương 81: Ừm, tay ta đau, nàng giúp ta cởi
- Chương 82: Trêu đùa ta như vậy có phải rất vui không?
- Chương 83: Hiện tại nên gọi ông là phụ thân mới đúng
- Chương 84: Xem ra Trẫm cũng làm ông tơ đúng chỗ nhỉ?
- Chương 85: Ngươi có kế hoạch gì sao?
- Chương 86: Vậy vi phu đêm nay liền ở đây bồi nàng
- Chương 87: Nương tử, vi phu đã đủ lưu manh sao?
- Chương 88: Thiếp đúng là quá xem thường độ vô sỉ của chàng rồi
- Chương 89: Giang sơn và mỹ nhân, vi phu chỉ cần nàng!
- Chương 90: Nàng thật sự là muội muội của Cơ Phong sao?
- Chương 91: Nàng là chính nàng, không ai có thể thay thế được!
- Chương 92: Nàng chính là chấp niệm của ta!
- Chương 93: Cẩn thận người bên cạnh ngài
- Chương 94: Chỉ cần có mặt ta, ngươi phải gọi nàng là Kỳ Vương phi
- Chương 95: Ta gọi đó là nhạc Rock
- Chương 96: Phải xem Cửu Hoàng thúc của ngươi có đồng ý hay không
- Chương 97: Tiêu Kỳ, chàng lại ăn giấm
- Chương 98: Người có phải hay không có hỉ rồi?
- Chương 99: Ngươi muốn đưa ta đi đâu?
- Chương 100: Ta muốn gặp chủ nhân của ngươi
- Chương 101: Bỏ mặc nàng, ta không làm được
- Chương 102: Ngươi cứ từ từ mà hưởng thụ món quà ta tặng cho ngươi đi
- Chương 103: Nàng bị trúng độc
- Chương 104: Nam Cung gia, xin người cứu Vương phi của tiểu nữ
- Chương 105: Nha đầu, ngươi biết ngươi đang mang thai sao?
- Chương 106: Lâm Tố Sênh vì sao muốn hạ độc ta?
- Chương 107: Chẳng lẽ ông không có cách cứu nàng?
- Chương 108: Lâm Tố Sênh, ngươi cũng xứng sao?
- Chương 109: Ngươi có biết thế nào là sống không bằng chết hay không?
- Chương 110: Mẫu tử ta thật sự không có duyên hay sao?
- Chương 111: Sư phụ, người chẳng lẽ không quan tâm đến sống chết của nàng?
- Chương 112: Nói hắn đêm nay nhất định phải đến gặp ta
- Chương 113: Người chúng ta cần phải giải độc là Vương phi của ngươi
- Chương 114: Tuyết nhi, ta tới rồi!
- Chương 115: Chàng sẽ còn trở lại sao?
- Chương 116: Ngươi định đối phó với phụ tử Lăng Kình như thế nào?
- Chương 117: Liệu đây có phải âm mưu của các người?
- Chương 118: Phụ tử hai người cũng thật là tin tưởng sâu sắc đấy!
- Chương 119: Chủ tử đã đợi từ sớm rồi
- Chương 120: Lăng Kình, ngươi rốt cuộc có ý gì?
- Chương 121: Trong tay ta có giải dược
- Chương 122: Ngươi muốn như thế nào mới chịu thả nàng?
- Chương 123: Một chút đau đớn này chẳng đáng là gì
- Chương 124: Tiêu Kỳ, tạm biệt!
- Chương 125: Ngài đừng tiếp tục hành hạ bản thân mình nữa
- Chương 126: Không tìm thấy bóng dáng của hắn đâu nữa
- Chương 127: Quay trở về thật rồi sao?
- Chương 128: Con rất khoẻ, có thể lập tức xuất viện
- Chương 129: Dì Tiêu muốn kết thông gia với nhà chúng ta
- Chương 130: Dì Tiêu sẽ lập tức trở về
- Chương 131: Sao dì không hỏi con có bạn trai hay chưa?
- Chương 132: Lập tức chuyển về New York
- Chương 133: Tuyết nhi của ông chính là thiên tài
- Chương 134: Vậy thì dùng thân phận Tuyết Kỳ tặng đại lễ cho ông đi
- Chương 135: Con chỉ muốn làm Vương phi thôi
- Chương 136: Bây giờ cậu chính là thần tượng của tớ
- Chương 137: Weibo Tuyết Kỳ của cậu có thể Follow tớ sao?
- Chương 138: Ta chính là ngươi
- Chương 139: Đã qua bảy ngày rồi, chỉ còn lại bốn mươi hai ngày nữa
- Chương 140: Hôm nay tớ chính là Kỳ Vương phi
- Chương 141: Có ai biết con bé là Tuyết Kỳ hay không?
- Chương 142: Tôi biết là thứ gì tác động đến nó rồi
- Chương 143: Tâm nàng đau, tim nàng càng đau
- Chương 144: Cậu muốn tự nguyện hay muốn bị anh ấy cưỡng ép?
- Chương 145: Tôi cho cay chết anh luôn
- Chương 146: Em chính là Tuyết Kỳ
- Chương 147: Hắn phải mau chóng thoát khỏi nơi tối tăm này
- Chương 148: Anh biết mình là ai sao?
- Chương 149: Chỉ cần con khoẻ mạnh bình an là tốt rồi
- Chương 150: Con không đồng ý mối hôn sự này
- Chương 151: Thì ra mẹ đang tính kế con à?
- Chương 152: Là anh ấy tự muốn như thế
- Chương 153: Đây là em tự chuốc lấy
- Chương 154: Anh sẽ chịu trách nhiệm
- Chương 155: Khổ nhục kế cũng không tác dụng
- Chương 156: Là Tuyết Kỳ
- Chương 157: Sao con lại muốn điều tra về cô bé đó?
- Chương 158: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 159: Em định trả lời dì Tiêu thế nào?
- Chương 160: Ta có thể yêu được người khác không?
- Chương 161: Nàng có đồng ý mối hôn sự này không?
- Chương 162: Chữ Kỳ kia là tên tôi
- Chương 163: Vợ của tôi chỉ có thể là Tuyết nhi!
- Chương 164: Chẳng lẽ đây là phu nhân Lăng tổng trong truyền thuyết?
- Chương 165: Nàng tới rồi!
- Chương 166: Tôi nên gọi em là Tuyết Kỳ hay Cơ Tuyết?
- Chương 167: Tôi đã có vị hôn phu
- Chương 168: Tôi hôn em khiến em ghê tởm đến như vậy sao?
- Chương 169: Em mệt mỏi rồi, muốn tìm một người có thể dựa vào
- Chương 170: Tuyết nhi đồng ý mối hôn sự này rồi
- Chương 171: Tuyết nhi, nàng vẫn không thay đổi chút nào
- Chương 172: Vị hôn phu có được xem là bạn trai hay không?
- Chương 173: Cậu muốn có một lễ cưới như thế nào?
- Chương 174: Tặng quà cho vị hôn thê của mình còn cần phải có lý do?
- Chương 175: Sự thực tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 176: Tớ sắp có chị dâu rồi!
- Chương 177: Chưa gì đã nhận người ta làm chồng rồi đấy!
- Chương 178: Nhưng mà vẫn là chưa xứng với em gái tôi cho lắm!
- Chương 179: Cậu thật sự không hối hận chứ?
- Chương 180: Cùng tôi bước lên sân khấu hoàn thành nghi thức đính hôn
- Chương 181: Từ hôm nay trở đi, tôi chính là hôn phu của nàng
- Chương 182: Ai nói anh không yêu em?
- Chương 183: Tiêu Kỳ, là chàng thật sao?
- Chương 184: Tất cả đều là sự thật, không phải là mơ
- Chương 185: Tuyết nhi, ta tìm được nàng rồi!
- Chương 186: Vậy không bằng bây giờ chúng ta làm chút chuyện có ý nghĩa
- Chương 187: Đời này của ta có nàng là đủ rồi!
- Chương 188: Kinh hỉ sao? Để xem kinh hỉ đến mức nào?
- Chương 189: Con và cô ấy đã quen nhau từ rất lâu rồi
- Chương 190: Mẹ muốn thế nào chính là thế ấy
- Chương 191: Tuyết nhi, em càng ngày càng không ngoan rồi!
- Chương 192: Con muốn cùng anh ấy trở về New York
- Chương 193: Tuyết nhi, em đúng là cho anh cái kinh hỉ lớn quá rồi!
- Chương 194: Tất cả cứ thuận theo tự nhiên thôi
- Chương 195: Chỉ cần được ở bên anh là tốt rồi
- Chương 196: Hôm nay em nhất định phải cùng anh lên trên đó
- Chương 197: Ước nguyện thành sự thật
- Chương 198: Em yêu anh, nguyện ý cùng anh làm bất cứ việc gì
- Chương 199: Anh yêu em, yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời
- Chương 200: Con nhất định sẽ hạnh phúc
- Chương 201: Tiêu Kỳ, em có thai rồi!
- Chương 202: Bên trong chính là kinh hỉ anh dành cho em
- Chương 203: Đời này kiếp này, ta và nàng chỉ thuộc về nhau
- Chương 204: Ngoại truyện 1: TIÊU KỲ, ANH THẮNG RỒI!
- Chương 205: Ngoại truyện 2: SONG SINH LONG PHƯỢNG
- Chương 206: Ngoại truyện 3: CUỘC CHIẾN KHÔNG CÓ HỒI KẾT
- Chương 207: Ngoại truyện 4: NÀNG BỊ HẮN BỎ MẶC
- Chương 208: Ngoại truyện 5: TUYẾT NHI, NGHỊCH LỬA SẼ CÓ NGÀY BỊ CHẾT CHÁY ĐẤY!
- Chương 209: Ngoại truyện 6: TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHỤ EM
- Chương 210: Ngoại truyện 7: ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ ĐÓI QUÁ LÂU!
- Chương 211: Ngoại truyện 8: HAI TIỂU TỔ TÔNG TÌM ĐẾN
- Chương 212: Ngoại truyện 9: BÀN ĐIỀU KIỆN
- Chương 213: Ngoại truyện 10: HOÁ RA ĐIỀU KIỆN LÀ ĐÂY