Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê - Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
Chương trước- Chương 1: Hồng hạnh xuất tường?
- Chương 2: Đạp một cước bay ra
- Chương 3: Bán mình cứu nha hoàn
- Chương 4: Đối chọi gay gắt
- Chương 5: Tam điện hạ
- Chương 6: Cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ nếm phải tư vị này
- Chương 7: Đừng nghĩ bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng
- Chương 8: Họa vô đơn chí
- Chương 9: Khuyên ngươi tốt nhất lấy cái tay bẩn của ngươi ra
- Chương 10: Tam tông tội
- Chương 11: Mua bán không được nhân nghĩa ở đời
- Chương 12: Người bị hưu, khó mà đến được nơi thanh nhã?
- Chương 13: Mẹ kế Tần phu nhân
- Chương 14: Liên quan gì đến ngươi?
- Chương 15: Đánh ngươi răng rơi đầy đất
- Chương 16: Tỷ tỷ Tần Phương Phỉ
- Chương 17: Hai tiêu điểm
- Chương 18: Mẫu Đơn lại nở?
- Chương 19: Tương kế tựu kế
- Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
- Chương 21: Nếu không tính sai, Ý phu nhân họ Trần đi?
- Chương 22: Ba nữ nhân ngầm đấu đá
- Chương 23: Ngươi thích ta có phải hay không?
- Chương 24: Tự lấy đá đập chân mình
- Chương 25: Vạch tội hắn
- Chương 26: Minh thương cùng ám tiễn
- Chương 27: Bất cứ lúc nào ta cũng phụng bồi
- Chương 28: Khiêu khích
- Chương 29: Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra
- Chương 30: Mỹ nam quái dị
- Chương 31: Con người của ta luôn luôn tốt số
- Chương 32: Cảm giác giống như đã từng quen biết
- Chương 33: Lập tức cút ra ngoài
- Chương 34: Cho ngươi thời gian hai ngày
- Chương 35: Ngươi muốn chết ta không ngăn cản ngươi
- Chương 36: Đơn thuốc này từ dâu mà có?
- Chương 37: Làm sao ngươi làm được?
- Chương 38: Đừng cho ta là đứa trẻ ba tuổi
- Chương 39: Là ảo giác sao?
- Chương 40: Liệu sự như thần
- Chương 41: Lập kế hoạch cảnh cáo
- Chương 42: Không muốn khiến chúng ta phát sinh lúng túng
- Chương 43: Có gian tình?
- Chương 44: Tiêu tan hiềm khích lúc trước?
- Chương 45: Ta ngược lại nên hiểu thế nào, đại tướng quân?"
- Chương 46: Vương gia khuynh thành, đúng là thật?
- Chương 47: Hội hoa mẫu đơn dậy sóng
- Chương 48: Ngươi là kẻ ngốc, cũng coi người khác như kẻ ngốc sao?
- Chương 49: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 50: Bảy bước thành thơ
- Chương 51: Làm bạn đồng hành
- Chương 52: Phiền ngươi đến đỡ ta một cái
- Chương 53: Ngươi bị thương, không cần để ý quá nhiều
- Chương 54: Hành động khiến người khiếp sợ
- Chương 55: Không cần lại đâm chọt cái gì
- Chương 56: Ta là người như thế nào bản thân ta rất rõ ràng, không cần người khác tới nhắc nhở
- Chương 57: Hậu quả của việc khiêu khích
- Chương 58: Ta há có thể bỏ qua cho ngươi?
- Chương 59: Đánh lại bà ta, ta không hối hận
- Chương 60: Ôm ngươi ra ngoài
- Chương 61: Mỹ nam kỳ quái
- Chương 62: Kinh thành ác nữ
- Chương 63: Học nghệ không tinh, không có quan hệ gì tới ngươi
- Chương 64: Muốn làm bà mối sao?
- Chương 65: Muốn ngươi làm thiếp sao?
- Chương 66: Ngươi cách cái chết không xa
- Chương 67: Một bát máu chó
- Chương 68: Vu oan
- Chương 69: Ngươi đây là đang bảo vệ nàng?
- Chương 70: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
- Chương 71: Bất ngờ khó hiểu
- Chương 72: Cùng nhau quan sát
- Chương 73: Làm sao có thể ngủ giường của đại tướng quân đây?
- Chương 74: Mỹ nam thần bí
- Chương 75: Một đệ đệ tiểu bạch kiểm, thật đáng mừng
- Chương 76: Ngươi sẽ không đoạt nhân sở ái *
- Chương 77: Cách xa nàng một chút
- Chương 78: Gió nổi mây phun (1)
- Chương 79: Gió thổi mây phun (2)
- Chương 80: Gió thổi mây phun (3)
- Chương 81: Gió thổi mây phun (4)
- Chương 82: Gió thổi mây phun (5)
- Chương 83: Gió thổi mây phun (6)
- Chương 84: Nhiệm vụ đặc biệt của Hiên Viên Triệt
- Chương 85: Vạch áo cho người xem lưng
- Chương 86: Chúng ta lại bỏ lỡ như vậy
- Chương 87: Người nào lấy lòng người nào, mới đổi lấy địa vị ngày hôm nay?
- Chương 88: Tần tư thư nhanh nhẹn dũng mãnh
- Chương 89: Lực sát thương của ghen tị
- Chương 90: Một tin tức quan trọng
- Chương 91: Bạn cũ đến
- Chương 92: Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
- Chương 93: Ngoài ý muốn
- Chương 94: Nữ nhân, nữ nhân
- Chương 95: Ngươi không có một chút cảm xúc nào sao?
- Chương 96: Sống ở bên cạnh ta
- Chương 97: Chúng ta từ từ đến
- Chương 98: Ta sẽ để ý cho ngươi
- Chương 99: Làm cho hắn?
- Chương 100: Chúng ta có thể hay không?
- Chương 101
- Chương 102: Đổi lại thân phận
- Chương 103: Động tác của ta sẽ có người không quen nhìn nhỉ
- Chương 104: Một tin tức
- Chương 105: Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng
- Chương 106: Không cần loạn điểm uyên ương, có được hay không?
- Chương 107: Quyết định của Hiên Viên Triệt
- Chương 108: Phượng Hoàng trở về này
- Chương 109: Có chạy đằng trời
- Chương 110: Đêm khuya giằng co
- Chương 111: Ta sẽ chờ nàng
- Chương 112: Gặp lại Hiên Viên Triệt
- Chương 113: Ngày kết cục
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê
Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
Thái hậu cười cười ý cười tương đối sâu xa, theo tâm mắt Hiên Viên Triệt lần nữa đặt ở trung tâm trên ba người nữ nhân.
Thất công chúa cũng gọi cung nữ mang cho mình một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Hiên Viên Triệt, sau đó đến gần Hiên Viên Triệt nhẹ giọng nói: "Đại tướng quân, Tần Mục Ca cũng không phải nữ nhân như vậy, nàng mới thành hôn với ngươi có một tháng, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy? namyên - Lui một bước mà nói, sự ưu tú xuất sắc của ngươi có bao nhiêu người có thể theo kịp? Làm sao nàng sẽ không quý trọng cơ hội ngươi cho nàng đây?"
Hiên Viên Triệt không khỏi nhíu mày, nhìn Thất công chúa một cái, chỉ cười nhạt, không nói gì.
Nụ cười kia giống như thanh phong hồi tuyết , minh diễm chiếu nhân (2 câu này mình ko hiểu,ai biết chỉ giùm) , Thất công chúa không khỏi mê say một hồi, khi nàng ý thức được điểm này, vội vàng quay đầu đi, mặt đẹp cũng đã ửng đỏ.
Bất quá Hiên Viên Triệt vốn cũng không có để ý, tâm tư của hắn đã trở lại trong sân, bởi vì câu nói kia của Tần Mục Ca cũng gợi ra suy tư của hắn.
Như phu nhân không khỏi lướt nhanh qua Hiên Viên Triệt một cái, che lại vị trí của mình, cười lạnh nói: " Chúng ta mấy lần nhìn thấy ngươi lén lén lút lút, liền bẩm báo Đại tướng quân, Đại tướng quân anh minh mệnh lệnh cho hai tỷ muộn ta đi đến chỗ ở của ngươi, mới phát hiện dấu vết, ngươi căn bản bây giờ không còn đường chối cãi!"
"Ta lén lén lút lút? Ta có lén lén lút lút đi chăng nữa, chỉ sợ cũng không tới phiên hai người tiểu thiếp các ngươi đến chỗ ở của ta tiến hành lục soát kiểm tra toàn bộ chứ? Huống chi ta Tần Mục Ca bình thường ngay cả cửa viện còn không ra, các ngươi làm sao thấy được ta lén lén lút lút? Chẳng lẽ các ngươi giống như ruồi bọ, thời khắc theo dõi chỉ chờ hạ giòi?" Tần Mục Ca nói tới chỗ này, tự nhiên xoay người, nhìn Hiên Viên Triệt nói, " Đại tướng quân, ta hỏi ngươi, khăn tay kia và cái gọi là thư tình kia phát hiện ở nơi nào? Ta muốn cùng ngươi đối chứng lần nữa!"
Hiên Viên Triệt chậm rãi đứng lên, hay tay chắp sau lưng tròng mắt đen khóa chặt Tần Mục Ca, đáy mắt phát ra lạnh lẽo dày đặc. namyên -
Toàn trường mọi người đều yên lặng, phảng phất như cây kim rơi trên đất cũng có thể nghe thấy, mê người như thế lại là Đại tướng quân lãnh khốc, mọi người còn là lần đầu tiên nhìn thấy, trong lòng vừa khiếp đảm lại không khỏi hưng phấn.
"Tần Mục Ca, ngươi tốt nhất chuẩn bị sẵn sàng, phải biết rằng ngươi sẽ phải trả giá thật đắt!" Mất mặt một lần không đủ, còn phải chọn trường hợp trọng đại như thế, quả thực là mất mặt xấu hổ!
Tần Mục Ca mặt không biết sợ, nhìn một vòng xung quanh, tiến lên nghênh tiếp tròng mắt đối phương, quyến rũ cười một tiếng: "Ta dĩ nhiên chuẩn bị xong, hôm nay là ngày hoàng đạo, tiện việc thanh toán nợ cũ, trừng trị tiểu nhân!"
Bốn mắt nhìn nhau, hai bên đều là địch ý lãnh triệt.
Hiên Viên Triệt nhìn nhau chốc lát, hướng thái giám bên cạnh Thái hậu nhỏ giọng nói mấy câu.
Đối phương đáp ứng một tiếng rồi đi.
Thái hậu đưa mắt trở lại trên người Tần Mục Ca, lại cười nói: " Đại tướng quân đã phái người đi lấy, hiện tại ngươi không phải là có thể nói một chút về chuyện Mẫu đơn?"
Tần Mục Ca khôi phục ưu nhã và bình tĩnh, phúc thân với Thái hậu nói: "Hồi Thái hậu, thần nữ chỉ có thể dựa vào trí nhớ trước kia đem phương thuốc viết ra, sau đó làm theo thứ tự, nhưng thần nữ không thể đảm bảo nhất định sẽ thành công, cho nên kính xin Thái hậu khai ân trước, nếu thần nữ không thành công, xin chớ trách tội."
"Ai gia sẽ không trách ngươi, nếu ngươi thành công, ai gia sẽ có trọng thưởng, hiện tại ngươi cứ viết ra đi." Thái hậu cũng châm trước, lệnh cung nữ lấy giấy và bút mực mang đến trước mặt Tần Mục Ca.
Tần Mục Ca tập trung ý chí, ngồi ở bên cạnh lòng cố gắng không nghĩ đến việc khác mà dùng chữ Khải viết xuống phương thuốc cổ truyền kỳ diệu trong trí nhớ của mình.
Tại sao mình lại biết những thứ này? Chẳng lẽ trước đó thích xem một chút kỳ thư? Những thứ này trên giá sách hình như cũng không có, vậy là thấy ở lúc nào?
Ngay lúc Tần Mục Ca viết như nước chảy mây trôi phương thuốc kia xong, xin Thái hậu sai người đi bốc thuốc theo phương thuốc, Hiên Viên Triệt sai người đi lấy gì đó cũng mang tới.
Hắn trực tiếp đem vật kia ném tới dưới chân Tần Mục Ca, ngay trước bao nhiêu con mắt dõi theo, gằn từng chữ: "Ngươi hiện tại giải thích rõ cho ta!"
Trong ánh mắt chán ghét và khinh bỉ không nói ra được.
Thất công chúa cũng gọi cung nữ mang cho mình một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Hiên Viên Triệt, sau đó đến gần Hiên Viên Triệt nhẹ giọng nói: "Đại tướng quân, Tần Mục Ca cũng không phải nữ nhân như vậy, nàng mới thành hôn với ngươi có một tháng, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy? namyên - Lui một bước mà nói, sự ưu tú xuất sắc của ngươi có bao nhiêu người có thể theo kịp? Làm sao nàng sẽ không quý trọng cơ hội ngươi cho nàng đây?"
Hiên Viên Triệt không khỏi nhíu mày, nhìn Thất công chúa một cái, chỉ cười nhạt, không nói gì.
Nụ cười kia giống như thanh phong hồi tuyết , minh diễm chiếu nhân (2 câu này mình ko hiểu,ai biết chỉ giùm) , Thất công chúa không khỏi mê say một hồi, khi nàng ý thức được điểm này, vội vàng quay đầu đi, mặt đẹp cũng đã ửng đỏ.
Bất quá Hiên Viên Triệt vốn cũng không có để ý, tâm tư của hắn đã trở lại trong sân, bởi vì câu nói kia của Tần Mục Ca cũng gợi ra suy tư của hắn.
Như phu nhân không khỏi lướt nhanh qua Hiên Viên Triệt một cái, che lại vị trí của mình, cười lạnh nói: " Chúng ta mấy lần nhìn thấy ngươi lén lén lút lút, liền bẩm báo Đại tướng quân, Đại tướng quân anh minh mệnh lệnh cho hai tỷ muộn ta đi đến chỗ ở của ngươi, mới phát hiện dấu vết, ngươi căn bản bây giờ không còn đường chối cãi!"
"Ta lén lén lút lút? Ta có lén lén lút lút đi chăng nữa, chỉ sợ cũng không tới phiên hai người tiểu thiếp các ngươi đến chỗ ở của ta tiến hành lục soát kiểm tra toàn bộ chứ? Huống chi ta Tần Mục Ca bình thường ngay cả cửa viện còn không ra, các ngươi làm sao thấy được ta lén lén lút lút? Chẳng lẽ các ngươi giống như ruồi bọ, thời khắc theo dõi chỉ chờ hạ giòi?" Tần Mục Ca nói tới chỗ này, tự nhiên xoay người, nhìn Hiên Viên Triệt nói, " Đại tướng quân, ta hỏi ngươi, khăn tay kia và cái gọi là thư tình kia phát hiện ở nơi nào? Ta muốn cùng ngươi đối chứng lần nữa!"
Hiên Viên Triệt chậm rãi đứng lên, hay tay chắp sau lưng tròng mắt đen khóa chặt Tần Mục Ca, đáy mắt phát ra lạnh lẽo dày đặc. namyên -
Toàn trường mọi người đều yên lặng, phảng phất như cây kim rơi trên đất cũng có thể nghe thấy, mê người như thế lại là Đại tướng quân lãnh khốc, mọi người còn là lần đầu tiên nhìn thấy, trong lòng vừa khiếp đảm lại không khỏi hưng phấn.
"Tần Mục Ca, ngươi tốt nhất chuẩn bị sẵn sàng, phải biết rằng ngươi sẽ phải trả giá thật đắt!" Mất mặt một lần không đủ, còn phải chọn trường hợp trọng đại như thế, quả thực là mất mặt xấu hổ!
Tần Mục Ca mặt không biết sợ, nhìn một vòng xung quanh, tiến lên nghênh tiếp tròng mắt đối phương, quyến rũ cười một tiếng: "Ta dĩ nhiên chuẩn bị xong, hôm nay là ngày hoàng đạo, tiện việc thanh toán nợ cũ, trừng trị tiểu nhân!"
Bốn mắt nhìn nhau, hai bên đều là địch ý lãnh triệt.
Hiên Viên Triệt nhìn nhau chốc lát, hướng thái giám bên cạnh Thái hậu nhỏ giọng nói mấy câu.
Đối phương đáp ứng một tiếng rồi đi.
Thái hậu đưa mắt trở lại trên người Tần Mục Ca, lại cười nói: " Đại tướng quân đã phái người đi lấy, hiện tại ngươi không phải là có thể nói một chút về chuyện Mẫu đơn?"
Tần Mục Ca khôi phục ưu nhã và bình tĩnh, phúc thân với Thái hậu nói: "Hồi Thái hậu, thần nữ chỉ có thể dựa vào trí nhớ trước kia đem phương thuốc viết ra, sau đó làm theo thứ tự, nhưng thần nữ không thể đảm bảo nhất định sẽ thành công, cho nên kính xin Thái hậu khai ân trước, nếu thần nữ không thành công, xin chớ trách tội."
"Ai gia sẽ không trách ngươi, nếu ngươi thành công, ai gia sẽ có trọng thưởng, hiện tại ngươi cứ viết ra đi." Thái hậu cũng châm trước, lệnh cung nữ lấy giấy và bút mực mang đến trước mặt Tần Mục Ca.
Tần Mục Ca tập trung ý chí, ngồi ở bên cạnh lòng cố gắng không nghĩ đến việc khác mà dùng chữ Khải viết xuống phương thuốc cổ truyền kỳ diệu trong trí nhớ của mình.
Tại sao mình lại biết những thứ này? Chẳng lẽ trước đó thích xem một chút kỳ thư? Những thứ này trên giá sách hình như cũng không có, vậy là thấy ở lúc nào?
Ngay lúc Tần Mục Ca viết như nước chảy mây trôi phương thuốc kia xong, xin Thái hậu sai người đi bốc thuốc theo phương thuốc, Hiên Viên Triệt sai người đi lấy gì đó cũng mang tới.
Hắn trực tiếp đem vật kia ném tới dưới chân Tần Mục Ca, ngay trước bao nhiêu con mắt dõi theo, gằn từng chữ: "Ngươi hiện tại giải thích rõ cho ta!"
Trong ánh mắt chán ghét và khinh bỉ không nói ra được.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Hồng hạnh xuất tường?
- Chương 2: Đạp một cước bay ra
- Chương 3: Bán mình cứu nha hoàn
- Chương 4: Đối chọi gay gắt
- Chương 5: Tam điện hạ
- Chương 6: Cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ nếm phải tư vị này
- Chương 7: Đừng nghĩ bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng
- Chương 8: Họa vô đơn chí
- Chương 9: Khuyên ngươi tốt nhất lấy cái tay bẩn của ngươi ra
- Chương 10: Tam tông tội
- Chương 11: Mua bán không được nhân nghĩa ở đời
- Chương 12: Người bị hưu, khó mà đến được nơi thanh nhã?
- Chương 13: Mẹ kế Tần phu nhân
- Chương 14: Liên quan gì đến ngươi?
- Chương 15: Đánh ngươi răng rơi đầy đất
- Chương 16: Tỷ tỷ Tần Phương Phỉ
- Chương 17: Hai tiêu điểm
- Chương 18: Mẫu Đơn lại nở?
- Chương 19: Tương kế tựu kế
- Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
- Chương 21: Nếu không tính sai, Ý phu nhân họ Trần đi?
- Chương 22: Ba nữ nhân ngầm đấu đá
- Chương 23: Ngươi thích ta có phải hay không?
- Chương 24: Tự lấy đá đập chân mình
- Chương 25: Vạch tội hắn
- Chương 26: Minh thương cùng ám tiễn
- Chương 27: Bất cứ lúc nào ta cũng phụng bồi
- Chương 28: Khiêu khích
- Chương 29: Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra
- Chương 30: Mỹ nam quái dị
- Chương 31: Con người của ta luôn luôn tốt số
- Chương 32: Cảm giác giống như đã từng quen biết
- Chương 33: Lập tức cút ra ngoài
- Chương 34: Cho ngươi thời gian hai ngày
- Chương 35: Ngươi muốn chết ta không ngăn cản ngươi
- Chương 36: Đơn thuốc này từ dâu mà có?
- Chương 37: Làm sao ngươi làm được?
- Chương 38: Đừng cho ta là đứa trẻ ba tuổi
- Chương 39: Là ảo giác sao?
- Chương 40: Liệu sự như thần
- Chương 41: Lập kế hoạch cảnh cáo
- Chương 42: Không muốn khiến chúng ta phát sinh lúng túng
- Chương 43: Có gian tình?
- Chương 44: Tiêu tan hiềm khích lúc trước?
- Chương 45: Ta ngược lại nên hiểu thế nào, đại tướng quân?"
- Chương 46: Vương gia khuynh thành, đúng là thật?
- Chương 47: Hội hoa mẫu đơn dậy sóng
- Chương 48: Ngươi là kẻ ngốc, cũng coi người khác như kẻ ngốc sao?
- Chương 49: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 50: Bảy bước thành thơ
- Chương 51: Làm bạn đồng hành
- Chương 52: Phiền ngươi đến đỡ ta một cái
- Chương 53: Ngươi bị thương, không cần để ý quá nhiều
- Chương 54: Hành động khiến người khiếp sợ
- Chương 55: Không cần lại đâm chọt cái gì
- Chương 56: Ta là người như thế nào bản thân ta rất rõ ràng, không cần người khác tới nhắc nhở
- Chương 57: Hậu quả của việc khiêu khích
- Chương 58: Ta há có thể bỏ qua cho ngươi?
- Chương 59: Đánh lại bà ta, ta không hối hận
- Chương 60: Ôm ngươi ra ngoài
- Chương 61: Mỹ nam kỳ quái
- Chương 62: Kinh thành ác nữ
- Chương 63: Học nghệ không tinh, không có quan hệ gì tới ngươi
- Chương 64: Muốn làm bà mối sao?
- Chương 65: Muốn ngươi làm thiếp sao?
- Chương 66: Ngươi cách cái chết không xa
- Chương 67: Một bát máu chó
- Chương 68: Vu oan
- Chương 69: Ngươi đây là đang bảo vệ nàng?
- Chương 70: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
- Chương 71: Bất ngờ khó hiểu
- Chương 72: Cùng nhau quan sát
- Chương 73: Làm sao có thể ngủ giường của đại tướng quân đây?
- Chương 74: Mỹ nam thần bí
- Chương 75: Một đệ đệ tiểu bạch kiểm, thật đáng mừng
- Chương 76: Ngươi sẽ không đoạt nhân sở ái *
- Chương 77: Cách xa nàng một chút
- Chương 78: Gió nổi mây phun (1)
- Chương 79: Gió thổi mây phun (2)
- Chương 80: Gió thổi mây phun (3)
- Chương 81: Gió thổi mây phun (4)
- Chương 82: Gió thổi mây phun (5)
- Chương 83: Gió thổi mây phun (6)
- Chương 84: Nhiệm vụ đặc biệt của Hiên Viên Triệt
- Chương 85: Vạch áo cho người xem lưng
- Chương 86: Chúng ta lại bỏ lỡ như vậy
- Chương 87: Người nào lấy lòng người nào, mới đổi lấy địa vị ngày hôm nay?
- Chương 88: Tần tư thư nhanh nhẹn dũng mãnh
- Chương 89: Lực sát thương của ghen tị
- Chương 90: Một tin tức quan trọng
- Chương 91: Bạn cũ đến
- Chương 92: Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
- Chương 93: Ngoài ý muốn
- Chương 94: Nữ nhân, nữ nhân
- Chương 95: Ngươi không có một chút cảm xúc nào sao?
- Chương 96: Sống ở bên cạnh ta
- Chương 97: Chúng ta từ từ đến
- Chương 98: Ta sẽ để ý cho ngươi
- Chương 99: Làm cho hắn?
- Chương 100: Chúng ta có thể hay không?
- Chương 101
- Chương 102: Đổi lại thân phận
- Chương 103: Động tác của ta sẽ có người không quen nhìn nhỉ
- Chương 104: Một tin tức
- Chương 105: Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng
- Chương 106: Không cần loạn điểm uyên ương, có được hay không?
- Chương 107: Quyết định của Hiên Viên Triệt
- Chương 108: Phượng Hoàng trở về này
- Chương 109: Có chạy đằng trời
- Chương 110: Đêm khuya giằng co
- Chương 111: Ta sẽ chờ nàng
- Chương 112: Gặp lại Hiên Viên Triệt
- Chương 113: Ngày kết cục