Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê - Chương 8: Họa vô đơn chí
Chương trước- Chương 1: Hồng hạnh xuất tường?
- Chương 2: Đạp một cước bay ra
- Chương 3: Bán mình cứu nha hoàn
- Chương 4: Đối chọi gay gắt
- Chương 5: Tam điện hạ
- Chương 6: Cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ nếm phải tư vị này
- Chương 7: Đừng nghĩ bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng
- Chương 8: Họa vô đơn chí
- Chương 9: Khuyên ngươi tốt nhất lấy cái tay bẩn của ngươi ra
- Chương 10: Tam tông tội
- Chương 11: Mua bán không được nhân nghĩa ở đời
- Chương 12: Người bị hưu, khó mà đến được nơi thanh nhã?
- Chương 13: Mẹ kế Tần phu nhân
- Chương 14: Liên quan gì đến ngươi?
- Chương 15: Đánh ngươi răng rơi đầy đất
- Chương 16: Tỷ tỷ Tần Phương Phỉ
- Chương 17: Hai tiêu điểm
- Chương 18: Mẫu Đơn lại nở?
- Chương 19: Tương kế tựu kế
- Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
- Chương 21: Nếu không tính sai, Ý phu nhân họ Trần đi?
- Chương 22: Ba nữ nhân ngầm đấu đá
- Chương 23: Ngươi thích ta có phải hay không?
- Chương 24: Tự lấy đá đập chân mình
- Chương 25: Vạch tội hắn
- Chương 26: Minh thương cùng ám tiễn
- Chương 27: Bất cứ lúc nào ta cũng phụng bồi
- Chương 28: Khiêu khích
- Chương 29: Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra
- Chương 30: Mỹ nam quái dị
- Chương 31: Con người của ta luôn luôn tốt số
- Chương 32: Cảm giác giống như đã từng quen biết
- Chương 33: Lập tức cút ra ngoài
- Chương 34: Cho ngươi thời gian hai ngày
- Chương 35: Ngươi muốn chết ta không ngăn cản ngươi
- Chương 36: Đơn thuốc này từ dâu mà có?
- Chương 37: Làm sao ngươi làm được?
- Chương 38: Đừng cho ta là đứa trẻ ba tuổi
- Chương 39: Là ảo giác sao?
- Chương 40: Liệu sự như thần
- Chương 41: Lập kế hoạch cảnh cáo
- Chương 42: Không muốn khiến chúng ta phát sinh lúng túng
- Chương 43: Có gian tình?
- Chương 44: Tiêu tan hiềm khích lúc trước?
- Chương 45: Ta ngược lại nên hiểu thế nào, đại tướng quân?"
- Chương 46: Vương gia khuynh thành, đúng là thật?
- Chương 47: Hội hoa mẫu đơn dậy sóng
- Chương 48: Ngươi là kẻ ngốc, cũng coi người khác như kẻ ngốc sao?
- Chương 49: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 50: Bảy bước thành thơ
- Chương 51: Làm bạn đồng hành
- Chương 52: Phiền ngươi đến đỡ ta một cái
- Chương 53: Ngươi bị thương, không cần để ý quá nhiều
- Chương 54: Hành động khiến người khiếp sợ
- Chương 55: Không cần lại đâm chọt cái gì
- Chương 56: Ta là người như thế nào bản thân ta rất rõ ràng, không cần người khác tới nhắc nhở
- Chương 57: Hậu quả của việc khiêu khích
- Chương 58: Ta há có thể bỏ qua cho ngươi?
- Chương 59: Đánh lại bà ta, ta không hối hận
- Chương 60: Ôm ngươi ra ngoài
- Chương 61: Mỹ nam kỳ quái
- Chương 62: Kinh thành ác nữ
- Chương 63: Học nghệ không tinh, không có quan hệ gì tới ngươi
- Chương 64: Muốn làm bà mối sao?
- Chương 65: Muốn ngươi làm thiếp sao?
- Chương 66: Ngươi cách cái chết không xa
- Chương 67: Một bát máu chó
- Chương 68: Vu oan
- Chương 69: Ngươi đây là đang bảo vệ nàng?
- Chương 70: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
- Chương 71: Bất ngờ khó hiểu
- Chương 72: Cùng nhau quan sát
- Chương 73: Làm sao có thể ngủ giường của đại tướng quân đây?
- Chương 74: Mỹ nam thần bí
- Chương 75: Một đệ đệ tiểu bạch kiểm, thật đáng mừng
- Chương 76: Ngươi sẽ không đoạt nhân sở ái *
- Chương 77: Cách xa nàng một chút
- Chương 78: Gió nổi mây phun (1)
- Chương 79: Gió thổi mây phun (2)
- Chương 80: Gió thổi mây phun (3)
- Chương 81: Gió thổi mây phun (4)
- Chương 82: Gió thổi mây phun (5)
- Chương 83: Gió thổi mây phun (6)
- Chương 84: Nhiệm vụ đặc biệt của Hiên Viên Triệt
- Chương 85: Vạch áo cho người xem lưng
- Chương 86: Chúng ta lại bỏ lỡ như vậy
- Chương 87: Người nào lấy lòng người nào, mới đổi lấy địa vị ngày hôm nay?
- Chương 88: Tần tư thư nhanh nhẹn dũng mãnh
- Chương 89: Lực sát thương của ghen tị
- Chương 90: Một tin tức quan trọng
- Chương 91: Bạn cũ đến
- Chương 92: Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
- Chương 93: Ngoài ý muốn
- Chương 94: Nữ nhân, nữ nhân
- Chương 95: Ngươi không có một chút cảm xúc nào sao?
- Chương 96: Sống ở bên cạnh ta
- Chương 97: Chúng ta từ từ đến
- Chương 98: Ta sẽ để ý cho ngươi
- Chương 99: Làm cho hắn?
- Chương 100: Chúng ta có thể hay không?
- Chương 101
- Chương 102: Đổi lại thân phận
- Chương 103: Động tác của ta sẽ có người không quen nhìn nhỉ
- Chương 104: Một tin tức
- Chương 105: Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng
- Chương 106: Không cần loạn điểm uyên ương, có được hay không?
- Chương 107: Quyết định của Hiên Viên Triệt
- Chương 108: Phượng Hoàng trở về này
- Chương 109: Có chạy đằng trời
- Chương 110: Đêm khuya giằng co
- Chương 111: Ta sẽ chờ nàng
- Chương 112: Gặp lại Hiên Viên Triệt
- Chương 113: Ngày kết cục
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê
Chương 8: Họa vô đơn chí
Tần Mục Ca nghe xong, tức giận, cười lạnh một tiếng mắng trả lại: " Ngươi đây là đang nhắc nhở ta sao? Ngươi nếu không nhắc nhở, ta thật có tính toán như vậy đấy!"
Lúc này, Phủ Cầm vừa đúng lúc đi vào, nghe tiểu Nhược không khách khí nói chuyện với Tần Mục Ca như thế, vội vàng đi đến trước mặt Tần Mục Ca bày ra dáng vẻ bảo vệ nhìn về phía tiểu Nhược nói: " Tiểu thư nhà ta là bị oan uổng hãm hại! Chỉ cần Đại tướng quân thoáng phán đoán là có thể minh bạch, nhưng hắn lại bị Như phu nhân và Ý phu nhân kia đổ thừa, căn bản không hỏi tiểu thư nhiều hơn một câu, liền võ đoán* mà viết xuống hưu thư, đem tiểu thư nhà ta đuổi ra ngoài phủ! Tướng quân như vậy ta cũng không hiểu hắn trên chiến trương đánh thắng trận như thế nào!"
*Võ đoán: dựa vào quyền thế mà quyết đoán bừa bãi
" Ngươi là một cái nha hoàn ti tiện, như thế nào lại dám bôi nhọ tướng quân nước Cao Xương chúng ta như vậy? Quả là đáng chết!" Lông mày tiểu Nhược dựng lên, lập tức ra tay chuẩn bị thu thập Phủ Cầm.
Tần Mục Ca nhìn ở trong mắt, lập tức giơ tay lên đem tiểu Nhược ngăn trở, sau đó làm một tư thế xoay người xinh đẹp đem mình và Phủ Cầm đi ra ngoài vòng, nhưng nội lực của đối phương làm cánh tay nàng tê dại, xem ra người bên cạnh Tam điện hạ bất kể nam nữ đều không phải là hạng người bình thường!
Giống nhau ngoài ý muốn còn có tiểu Nhược, đối phương vung tay lên xoay người như nước chảy mây trôi, nhìn như bình thường, thế nhưng lại thoát ra phạm vi vây bắt của chính mình, thật sự không phải là người bình thường có thể dễ dàng làm được, duy nhất không được chính là nội lực của nàng còn kém, không giống như người có võ công.
Tiểu Nhược không có dừng lại, lại chuẩn bị công kích, một âm thanh lạnh lùng xen vào: "Đủ rồi, tiểu Nhược."
Tiểu Nhược nhìn người vừa nhanh chóng đi vào, không khỏi bĩu môi mở miệng nói: "U, ngươi cũng khuyên nhủ điện hạ đi, lưu lại nữ nhân này chỉ biết làm tổn hại thanh danh của hắn!"
Tần Mục Ca vừa nhìn, một người nam tử giống thư sinh lặng yên không một tiếng động đi vào, ngăn trước mặt tiểu Nhược.
"Được rồi, ngươi mang Tần tiểu thư đi nghỉ ngơi đi, không cho phép làm khó nàng." U không để ý đến lời nói của tiểu Nhược, chỉ thản nhiên phân phó một câu rồi vào thư phòng.
Tần Mục Ca dưới con mắt không thân thiện của tiểu Nhược, mang theo Phủ Cầm đi vào tiểu viện tạm thời của mình, chân của Nghênh Xuân đã được băng bó kỹ, hiện tại đang nghỉ ngơi trên tháp ( giường nhỏ) bên ngoài.
Chủ tơ ba người ngồi chung một chỗ, Tần Mục Ca cậy mình không nhớ nổi mọi chuyện, hỏi một chút tình huống cần thiết, đem chân tướng chuyện hưu khí *hiểu rõ ràng.
*Hưu khí: ly hôn, vứt bỏ --ý nàng là bị bỏ và đuổi ra khỏi nhà.
"Các ngươi nói lá thư này thật là tìm được ở trong phòng ta, còn có một khăn tay của nam nhân?" Lông mày Tần Mục Ca dần dần nhíu chặt," Mà các ngươi có thể làm chứng, căn bản ta không có gặp bất kỳ một nam nhân nào, có đúng hay không?"
Phủ Cầm và Nghênh Xuân cũng khẳng định gật đầu một cái.
"Chuyện rất rõ ràng, có người cố ý thiết kế bẫy rập cho ta, mục đích chính là đuổi ta ra, hiện tại mục đích này đã đạt rồi, chỉ là, chuyện này sao lại truyền khắp kinh thành đây!" Trong đầu Tần Mục Ca lóe ra cái nghi vấn này.
Theo lý chuyện này mặc dù đối với mình mà nói bị ảnh hưởng cực kỳ xấu, nhưng đối với Hiên Viên Triệt mà nói cũng không phải là chuyện tốt, hắn sẽ không ngu xuẩn mà đem chuyện này lan truyền ra ngoài chứ ? Nếu là nói như vậy, phẩm chất của người này quá kém, mình với hắn chắc chắn thề nất lưỡng lập (không đội trời chung).
Phủ Cầm nhìn Tần Mục Ca một cái, dừng một chút, chậm rãi nói: " Chúng ta từ tướng quân phủ trở về Tần phủ, Tần phu nhân biết được tiểu thư bị phu gia bỏ rơi, ngay cả cửa cũng không để chúng ta vào, hơn nữa còn ở cửa la hét chuyện này, tiểu thư quên rồi sao?"
Hả? Tần Mục Ca lập tức mở to hai mắt bật thốt lên: " Như vậy chẳng lẽ mẫu thân của ta không biết bảo vệ mặt mũi của Tần Phủ sao?"
Phủ Cầm cười khổ lắc đầu:"Tiểu thư,nếu là ruột thịt, như thế nào truyền bá khắp nơi đây? - bà ta là kế thất (vợ kế) của lão gia, không phải mẫu thân ruột thịt của người..."
"Còn có hai thị thiếp bên người Đại tướng quân cũng không phải là vật gì tốt, mắt các nàng chằm chằm nhìn vị trí chánh thê, ước gì thanh danh của người mất sạch đấy, mới vừa rồi ở tướng quân phủ biểu hiện của hai nữ nhân kia cùng một dạng với Tần phu nhân đấy." Nghênh Xuân thấp giọng bổ sung, tiểu thư cũng không nên coi thường hai nàng này!
Người xưa có câu "Họa vô đơn chí" , bây giờ tình trạng của tiểu thư là như vậy đi? Nhiều người đẩy nàng tới cảnh khốn cùng như vậy, thậm chí đến bước đường cùng, cho nên nàng cái gì cũng quên hết!
"Không biết lão gia trở lại sẽ đối đãi với tiểu thư như thế nào, tiểu thư -- cần phải mạnh mẽ hơn so với Tần phu nhân kia một chút chứ?" Nghênh Xuân nhịn đau phát biểu một câu.
Tần Mục Ca không nói gì, mình cần tiêu hóa những tình huống này một cái, chuyện xảy ra hôm nay, tin tức lấy được mình cũng muốn để ý thật tốt.
Tại sao mình lại đều không nhớ những chuyện này vậy? Còn là, những thứ này vốn không phải trí nhớ thuộc về mình?
-----đường phân cách hoa lệ-----
Gần tới hoàng hôn, Tam điện hạ Mộ Dung Huyên trở lại, công bố một tin tức, hoàng thượng long thể bất an, để cho hắn tạm thời giám quốc, Tần Mục Ca tạm thời làm ngự thư phòng nữ quan, giúp đỡ xắp xếp tấu chương chờ nghị sự.
Lúc này, Phủ Cầm vừa đúng lúc đi vào, nghe tiểu Nhược không khách khí nói chuyện với Tần Mục Ca như thế, vội vàng đi đến trước mặt Tần Mục Ca bày ra dáng vẻ bảo vệ nhìn về phía tiểu Nhược nói: " Tiểu thư nhà ta là bị oan uổng hãm hại! Chỉ cần Đại tướng quân thoáng phán đoán là có thể minh bạch, nhưng hắn lại bị Như phu nhân và Ý phu nhân kia đổ thừa, căn bản không hỏi tiểu thư nhiều hơn một câu, liền võ đoán* mà viết xuống hưu thư, đem tiểu thư nhà ta đuổi ra ngoài phủ! Tướng quân như vậy ta cũng không hiểu hắn trên chiến trương đánh thắng trận như thế nào!"
*Võ đoán: dựa vào quyền thế mà quyết đoán bừa bãi
" Ngươi là một cái nha hoàn ti tiện, như thế nào lại dám bôi nhọ tướng quân nước Cao Xương chúng ta như vậy? Quả là đáng chết!" Lông mày tiểu Nhược dựng lên, lập tức ra tay chuẩn bị thu thập Phủ Cầm.
Tần Mục Ca nhìn ở trong mắt, lập tức giơ tay lên đem tiểu Nhược ngăn trở, sau đó làm một tư thế xoay người xinh đẹp đem mình và Phủ Cầm đi ra ngoài vòng, nhưng nội lực của đối phương làm cánh tay nàng tê dại, xem ra người bên cạnh Tam điện hạ bất kể nam nữ đều không phải là hạng người bình thường!
Giống nhau ngoài ý muốn còn có tiểu Nhược, đối phương vung tay lên xoay người như nước chảy mây trôi, nhìn như bình thường, thế nhưng lại thoát ra phạm vi vây bắt của chính mình, thật sự không phải là người bình thường có thể dễ dàng làm được, duy nhất không được chính là nội lực của nàng còn kém, không giống như người có võ công.
Tiểu Nhược không có dừng lại, lại chuẩn bị công kích, một âm thanh lạnh lùng xen vào: "Đủ rồi, tiểu Nhược."
Tiểu Nhược nhìn người vừa nhanh chóng đi vào, không khỏi bĩu môi mở miệng nói: "U, ngươi cũng khuyên nhủ điện hạ đi, lưu lại nữ nhân này chỉ biết làm tổn hại thanh danh của hắn!"
Tần Mục Ca vừa nhìn, một người nam tử giống thư sinh lặng yên không một tiếng động đi vào, ngăn trước mặt tiểu Nhược.
"Được rồi, ngươi mang Tần tiểu thư đi nghỉ ngơi đi, không cho phép làm khó nàng." U không để ý đến lời nói của tiểu Nhược, chỉ thản nhiên phân phó một câu rồi vào thư phòng.
Tần Mục Ca dưới con mắt không thân thiện của tiểu Nhược, mang theo Phủ Cầm đi vào tiểu viện tạm thời của mình, chân của Nghênh Xuân đã được băng bó kỹ, hiện tại đang nghỉ ngơi trên tháp ( giường nhỏ) bên ngoài.
Chủ tơ ba người ngồi chung một chỗ, Tần Mục Ca cậy mình không nhớ nổi mọi chuyện, hỏi một chút tình huống cần thiết, đem chân tướng chuyện hưu khí *hiểu rõ ràng.
*Hưu khí: ly hôn, vứt bỏ --ý nàng là bị bỏ và đuổi ra khỏi nhà.
"Các ngươi nói lá thư này thật là tìm được ở trong phòng ta, còn có một khăn tay của nam nhân?" Lông mày Tần Mục Ca dần dần nhíu chặt," Mà các ngươi có thể làm chứng, căn bản ta không có gặp bất kỳ một nam nhân nào, có đúng hay không?"
Phủ Cầm và Nghênh Xuân cũng khẳng định gật đầu một cái.
"Chuyện rất rõ ràng, có người cố ý thiết kế bẫy rập cho ta, mục đích chính là đuổi ta ra, hiện tại mục đích này đã đạt rồi, chỉ là, chuyện này sao lại truyền khắp kinh thành đây!" Trong đầu Tần Mục Ca lóe ra cái nghi vấn này.
Theo lý chuyện này mặc dù đối với mình mà nói bị ảnh hưởng cực kỳ xấu, nhưng đối với Hiên Viên Triệt mà nói cũng không phải là chuyện tốt, hắn sẽ không ngu xuẩn mà đem chuyện này lan truyền ra ngoài chứ ? Nếu là nói như vậy, phẩm chất của người này quá kém, mình với hắn chắc chắn thề nất lưỡng lập (không đội trời chung).
Phủ Cầm nhìn Tần Mục Ca một cái, dừng một chút, chậm rãi nói: " Chúng ta từ tướng quân phủ trở về Tần phủ, Tần phu nhân biết được tiểu thư bị phu gia bỏ rơi, ngay cả cửa cũng không để chúng ta vào, hơn nữa còn ở cửa la hét chuyện này, tiểu thư quên rồi sao?"
Hả? Tần Mục Ca lập tức mở to hai mắt bật thốt lên: " Như vậy chẳng lẽ mẫu thân của ta không biết bảo vệ mặt mũi của Tần Phủ sao?"
Phủ Cầm cười khổ lắc đầu:"Tiểu thư,nếu là ruột thịt, như thế nào truyền bá khắp nơi đây? - bà ta là kế thất (vợ kế) của lão gia, không phải mẫu thân ruột thịt của người..."
"Còn có hai thị thiếp bên người Đại tướng quân cũng không phải là vật gì tốt, mắt các nàng chằm chằm nhìn vị trí chánh thê, ước gì thanh danh của người mất sạch đấy, mới vừa rồi ở tướng quân phủ biểu hiện của hai nữ nhân kia cùng một dạng với Tần phu nhân đấy." Nghênh Xuân thấp giọng bổ sung, tiểu thư cũng không nên coi thường hai nàng này!
Người xưa có câu "Họa vô đơn chí" , bây giờ tình trạng của tiểu thư là như vậy đi? Nhiều người đẩy nàng tới cảnh khốn cùng như vậy, thậm chí đến bước đường cùng, cho nên nàng cái gì cũng quên hết!
"Không biết lão gia trở lại sẽ đối đãi với tiểu thư như thế nào, tiểu thư -- cần phải mạnh mẽ hơn so với Tần phu nhân kia một chút chứ?" Nghênh Xuân nhịn đau phát biểu một câu.
Tần Mục Ca không nói gì, mình cần tiêu hóa những tình huống này một cái, chuyện xảy ra hôm nay, tin tức lấy được mình cũng muốn để ý thật tốt.
Tại sao mình lại đều không nhớ những chuyện này vậy? Còn là, những thứ này vốn không phải trí nhớ thuộc về mình?
-----đường phân cách hoa lệ-----
Gần tới hoàng hôn, Tam điện hạ Mộ Dung Huyên trở lại, công bố một tin tức, hoàng thượng long thể bất an, để cho hắn tạm thời giám quốc, Tần Mục Ca tạm thời làm ngự thư phòng nữ quan, giúp đỡ xắp xếp tấu chương chờ nghị sự.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Hồng hạnh xuất tường?
- Chương 2: Đạp một cước bay ra
- Chương 3: Bán mình cứu nha hoàn
- Chương 4: Đối chọi gay gắt
- Chương 5: Tam điện hạ
- Chương 6: Cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ nếm phải tư vị này
- Chương 7: Đừng nghĩ bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng
- Chương 8: Họa vô đơn chí
- Chương 9: Khuyên ngươi tốt nhất lấy cái tay bẩn của ngươi ra
- Chương 10: Tam tông tội
- Chương 11: Mua bán không được nhân nghĩa ở đời
- Chương 12: Người bị hưu, khó mà đến được nơi thanh nhã?
- Chương 13: Mẹ kế Tần phu nhân
- Chương 14: Liên quan gì đến ngươi?
- Chương 15: Đánh ngươi răng rơi đầy đất
- Chương 16: Tỷ tỷ Tần Phương Phỉ
- Chương 17: Hai tiêu điểm
- Chương 18: Mẫu Đơn lại nở?
- Chương 19: Tương kế tựu kế
- Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
- Chương 21: Nếu không tính sai, Ý phu nhân họ Trần đi?
- Chương 22: Ba nữ nhân ngầm đấu đá
- Chương 23: Ngươi thích ta có phải hay không?
- Chương 24: Tự lấy đá đập chân mình
- Chương 25: Vạch tội hắn
- Chương 26: Minh thương cùng ám tiễn
- Chương 27: Bất cứ lúc nào ta cũng phụng bồi
- Chương 28: Khiêu khích
- Chương 29: Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra
- Chương 30: Mỹ nam quái dị
- Chương 31: Con người của ta luôn luôn tốt số
- Chương 32: Cảm giác giống như đã từng quen biết
- Chương 33: Lập tức cút ra ngoài
- Chương 34: Cho ngươi thời gian hai ngày
- Chương 35: Ngươi muốn chết ta không ngăn cản ngươi
- Chương 36: Đơn thuốc này từ dâu mà có?
- Chương 37: Làm sao ngươi làm được?
- Chương 38: Đừng cho ta là đứa trẻ ba tuổi
- Chương 39: Là ảo giác sao?
- Chương 40: Liệu sự như thần
- Chương 41: Lập kế hoạch cảnh cáo
- Chương 42: Không muốn khiến chúng ta phát sinh lúng túng
- Chương 43: Có gian tình?
- Chương 44: Tiêu tan hiềm khích lúc trước?
- Chương 45: Ta ngược lại nên hiểu thế nào, đại tướng quân?"
- Chương 46: Vương gia khuynh thành, đúng là thật?
- Chương 47: Hội hoa mẫu đơn dậy sóng
- Chương 48: Ngươi là kẻ ngốc, cũng coi người khác như kẻ ngốc sao?
- Chương 49: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 50: Bảy bước thành thơ
- Chương 51: Làm bạn đồng hành
- Chương 52: Phiền ngươi đến đỡ ta một cái
- Chương 53: Ngươi bị thương, không cần để ý quá nhiều
- Chương 54: Hành động khiến người khiếp sợ
- Chương 55: Không cần lại đâm chọt cái gì
- Chương 56: Ta là người như thế nào bản thân ta rất rõ ràng, không cần người khác tới nhắc nhở
- Chương 57: Hậu quả của việc khiêu khích
- Chương 58: Ta há có thể bỏ qua cho ngươi?
- Chương 59: Đánh lại bà ta, ta không hối hận
- Chương 60: Ôm ngươi ra ngoài
- Chương 61: Mỹ nam kỳ quái
- Chương 62: Kinh thành ác nữ
- Chương 63: Học nghệ không tinh, không có quan hệ gì tới ngươi
- Chương 64: Muốn làm bà mối sao?
- Chương 65: Muốn ngươi làm thiếp sao?
- Chương 66: Ngươi cách cái chết không xa
- Chương 67: Một bát máu chó
- Chương 68: Vu oan
- Chương 69: Ngươi đây là đang bảo vệ nàng?
- Chương 70: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
- Chương 71: Bất ngờ khó hiểu
- Chương 72: Cùng nhau quan sát
- Chương 73: Làm sao có thể ngủ giường của đại tướng quân đây?
- Chương 74: Mỹ nam thần bí
- Chương 75: Một đệ đệ tiểu bạch kiểm, thật đáng mừng
- Chương 76: Ngươi sẽ không đoạt nhân sở ái *
- Chương 77: Cách xa nàng một chút
- Chương 78: Gió nổi mây phun (1)
- Chương 79: Gió thổi mây phun (2)
- Chương 80: Gió thổi mây phun (3)
- Chương 81: Gió thổi mây phun (4)
- Chương 82: Gió thổi mây phun (5)
- Chương 83: Gió thổi mây phun (6)
- Chương 84: Nhiệm vụ đặc biệt của Hiên Viên Triệt
- Chương 85: Vạch áo cho người xem lưng
- Chương 86: Chúng ta lại bỏ lỡ như vậy
- Chương 87: Người nào lấy lòng người nào, mới đổi lấy địa vị ngày hôm nay?
- Chương 88: Tần tư thư nhanh nhẹn dũng mãnh
- Chương 89: Lực sát thương của ghen tị
- Chương 90: Một tin tức quan trọng
- Chương 91: Bạn cũ đến
- Chương 92: Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
- Chương 93: Ngoài ý muốn
- Chương 94: Nữ nhân, nữ nhân
- Chương 95: Ngươi không có một chút cảm xúc nào sao?
- Chương 96: Sống ở bên cạnh ta
- Chương 97: Chúng ta từ từ đến
- Chương 98: Ta sẽ để ý cho ngươi
- Chương 99: Làm cho hắn?
- Chương 100: Chúng ta có thể hay không?
- Chương 101
- Chương 102: Đổi lại thân phận
- Chương 103: Động tác của ta sẽ có người không quen nhìn nhỉ
- Chương 104: Một tin tức
- Chương 105: Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng
- Chương 106: Không cần loạn điểm uyên ương, có được hay không?
- Chương 107: Quyết định của Hiên Viên Triệt
- Chương 108: Phượng Hoàng trở về này
- Chương 109: Có chạy đằng trời
- Chương 110: Đêm khuya giằng co
- Chương 111: Ta sẽ chờ nàng
- Chương 112: Gặp lại Hiên Viên Triệt
- Chương 113: Ngày kết cục