Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê - Chương 50: Bảy bước thành thơ
Chương trước- Chương 1: Hồng hạnh xuất tường?
- Chương 2: Đạp một cước bay ra
- Chương 3: Bán mình cứu nha hoàn
- Chương 4: Đối chọi gay gắt
- Chương 5: Tam điện hạ
- Chương 6: Cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ nếm phải tư vị này
- Chương 7: Đừng nghĩ bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng
- Chương 8: Họa vô đơn chí
- Chương 9: Khuyên ngươi tốt nhất lấy cái tay bẩn của ngươi ra
- Chương 10: Tam tông tội
- Chương 11: Mua bán không được nhân nghĩa ở đời
- Chương 12: Người bị hưu, khó mà đến được nơi thanh nhã?
- Chương 13: Mẹ kế Tần phu nhân
- Chương 14: Liên quan gì đến ngươi?
- Chương 15: Đánh ngươi răng rơi đầy đất
- Chương 16: Tỷ tỷ Tần Phương Phỉ
- Chương 17: Hai tiêu điểm
- Chương 18: Mẫu Đơn lại nở?
- Chương 19: Tương kế tựu kế
- Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
- Chương 21: Nếu không tính sai, Ý phu nhân họ Trần đi?
- Chương 22: Ba nữ nhân ngầm đấu đá
- Chương 23: Ngươi thích ta có phải hay không?
- Chương 24: Tự lấy đá đập chân mình
- Chương 25: Vạch tội hắn
- Chương 26: Minh thương cùng ám tiễn
- Chương 27: Bất cứ lúc nào ta cũng phụng bồi
- Chương 28: Khiêu khích
- Chương 29: Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra
- Chương 30: Mỹ nam quái dị
- Chương 31: Con người của ta luôn luôn tốt số
- Chương 32: Cảm giác giống như đã từng quen biết
- Chương 33: Lập tức cút ra ngoài
- Chương 34: Cho ngươi thời gian hai ngày
- Chương 35: Ngươi muốn chết ta không ngăn cản ngươi
- Chương 36: Đơn thuốc này từ dâu mà có?
- Chương 37: Làm sao ngươi làm được?
- Chương 38: Đừng cho ta là đứa trẻ ba tuổi
- Chương 39: Là ảo giác sao?
- Chương 40: Liệu sự như thần
- Chương 41: Lập kế hoạch cảnh cáo
- Chương 42: Không muốn khiến chúng ta phát sinh lúng túng
- Chương 43: Có gian tình?
- Chương 44: Tiêu tan hiềm khích lúc trước?
- Chương 45: Ta ngược lại nên hiểu thế nào, đại tướng quân?"
- Chương 46: Vương gia khuynh thành, đúng là thật?
- Chương 47: Hội hoa mẫu đơn dậy sóng
- Chương 48: Ngươi là kẻ ngốc, cũng coi người khác như kẻ ngốc sao?
- Chương 49: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 50: Bảy bước thành thơ
- Chương 51: Làm bạn đồng hành
- Chương 52: Phiền ngươi đến đỡ ta một cái
- Chương 53: Ngươi bị thương, không cần để ý quá nhiều
- Chương 54: Hành động khiến người khiếp sợ
- Chương 55: Không cần lại đâm chọt cái gì
- Chương 56: Ta là người như thế nào bản thân ta rất rõ ràng, không cần người khác tới nhắc nhở
- Chương 57: Hậu quả của việc khiêu khích
- Chương 58: Ta há có thể bỏ qua cho ngươi?
- Chương 59: Đánh lại bà ta, ta không hối hận
- Chương 60: Ôm ngươi ra ngoài
- Chương 61: Mỹ nam kỳ quái
- Chương 62: Kinh thành ác nữ
- Chương 63: Học nghệ không tinh, không có quan hệ gì tới ngươi
- Chương 64: Muốn làm bà mối sao?
- Chương 65: Muốn ngươi làm thiếp sao?
- Chương 66: Ngươi cách cái chết không xa
- Chương 67: Một bát máu chó
- Chương 68: Vu oan
- Chương 69: Ngươi đây là đang bảo vệ nàng?
- Chương 70: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
- Chương 71: Bất ngờ khó hiểu
- Chương 72: Cùng nhau quan sát
- Chương 73: Làm sao có thể ngủ giường của đại tướng quân đây?
- Chương 74: Mỹ nam thần bí
- Chương 75: Một đệ đệ tiểu bạch kiểm, thật đáng mừng
- Chương 76: Ngươi sẽ không đoạt nhân sở ái *
- Chương 77: Cách xa nàng một chút
- Chương 78: Gió nổi mây phun (1)
- Chương 79: Gió thổi mây phun (2)
- Chương 80: Gió thổi mây phun (3)
- Chương 81: Gió thổi mây phun (4)
- Chương 82: Gió thổi mây phun (5)
- Chương 83: Gió thổi mây phun (6)
- Chương 84: Nhiệm vụ đặc biệt của Hiên Viên Triệt
- Chương 85: Vạch áo cho người xem lưng
- Chương 86: Chúng ta lại bỏ lỡ như vậy
- Chương 87: Người nào lấy lòng người nào, mới đổi lấy địa vị ngày hôm nay?
- Chương 88: Tần tư thư nhanh nhẹn dũng mãnh
- Chương 89: Lực sát thương của ghen tị
- Chương 90: Một tin tức quan trọng
- Chương 91: Bạn cũ đến
- Chương 92: Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
- Chương 93: Ngoài ý muốn
- Chương 94: Nữ nhân, nữ nhân
- Chương 95: Ngươi không có một chút cảm xúc nào sao?
- Chương 96: Sống ở bên cạnh ta
- Chương 97: Chúng ta từ từ đến
- Chương 98: Ta sẽ để ý cho ngươi
- Chương 99: Làm cho hắn?
- Chương 100: Chúng ta có thể hay không?
- Chương 101
- Chương 102: Đổi lại thân phận
- Chương 103: Động tác của ta sẽ có người không quen nhìn nhỉ
- Chương 104: Một tin tức
- Chương 105: Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng
- Chương 106: Không cần loạn điểm uyên ương, có được hay không?
- Chương 107: Quyết định của Hiên Viên Triệt
- Chương 108: Phượng Hoàng trở về này
- Chương 109: Có chạy đằng trời
- Chương 110: Đêm khuya giằng co
- Chương 111: Ta sẽ chờ nàng
- Chương 112: Gặp lại Hiên Viên Triệt
- Chương 113: Ngày kết cục
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê
Chương 50: Bảy bước thành thơ
"Phú Quý phong lưu bạt đẳng huân*..." Tần Mục Ca trầm ngâm nín thở ngâm ra một câu, bước chân từ từ bước lên trước một bước.
"Hai bước."
"Bách hoa đê thủ bái phương trần. Họa lan tú ác vi hồng ngọc, vân cẩm hà thường quyên thúy nhân. Thiên thị hữu các năng cái thế, quốc trung vô sắc khả vi lân. Danh hoa dã tự nan bồi thực, hợp phí thiên công vạn hộc xuân*..." Tần Mục Ca từ từ đi tới, trầm giọng ngâm ra một câu lại một câu.
*Bài thơ về hoa mẫu đơn, mình để nguyên hán việt, nếu ai biết dịch giùm mình nhé.Thank trước nha.
Ngâm xong một câu cuối cùng, vừa khéo đi đến bước thừ bảy.
Trên tràng diện tất cả mọi người đều an tĩnh, ngay sau đó, Mộ Dung Huyên cố gắng thu hồi ánh mắt kinh diễm, dẫn đầu nhẹ nhàng vỗ tay.
Tiếp theo là tiếng vỗ tay toàn trường.
Con ngươi đen Hiên Viên Triệt hoàn toàn chấn kinh, ngoài ý muốn trong đáy mắt và kinh diễm càng nồng nặc hơn so với Mộ Dung Huyên, lập tức, hắn cũng không tiếc rẻ tiếng vỗ tay của mình, bày tỏ tán thành cho sự xuất sắc của Tần Mục Ca.
Chỉ bảy bước, là có thể làm ra bài thơ có trình độ cao siêu như vậy, tài sáng tạo căn bản không phải giống như nhanh nhẹn!
"Hảo một cái 'Bách hoa đê thủ bái phương trần' (Trăm hoa cúi đầu bái hương thơm cõi trần), Tần tư thư suy nghĩ thật là hay..." Thái Hậu như có điều suy nghĩ, nhẹ giọng nói một câu, tầm mắt lần nữa vượt qua trên người Hiên Viên Triệt, lập tức rơi vào trên người Tần Mục Ca.
Lúc này Tần Mục Ca đứng trước hoa mẫu đơn, da thịt trắng như tuyết, ngũ quan minh diễm (xinh đẹp trong sáng), so với mẫu đơn còn đẹp hơn, hơn nữa mắt to này, trắng đen rõ ràng, lông mi dài như cánh quạt nhẹ nhàng chớp động, khó có thể miêu tả vẻ đẹp này.
Ánh mắt Tư Đồ Dung và Hiên Viên Triệt không hẹn mà cùng tập trung trên thân thể nàng, vẻ mặt Tam điện hạ ôn nhuận như ngọc lúc này lại tràn đầy ý cười nhìn Tần Mục Ca, trong đôi mắt chớp động tán thưởng vừa đủ, không phô trương, cũng không ẩn dấu.
Lòng bàn tay Thái Hậu nắm thật chặt một cái -- dường như nữ nhân này vẫn rất được hoan nghênh.
Trương đại nhân kia cũng không ngờ trong thời gian ngắn như vậy mà Tần Mục Ca làm ra được thể loại thơ này, có chút nghẹn họng nhìn trân trối, ngay sau đó hắn liếc qua Hiên Viên Triệt một cái, tức giận ném ra một câu: "Một người bị chồng ruồng bỏ mà có được năng lực như vậy cũng là hiếm thấy..."
Tần Mục Ca lại bị đối phương nói thành bị chồng ruồng bỏ, sắc mặt không khỏi đỏ lên, đang muốn phản bác, sau lưng âm thanh của Hiên Viên Triệt không nhanh không chậm vang lên: "Một vị sứ giả, không có trình độ như vậy thật là buồn cười! Giữa ta với Tần tư thư không hề tồn tại vứt bỏ và bị vứt bỏ. Nếu như ngươi có lối suy nghĩ bình thường, sẽ không nói cái gì mà bị chồng ruồng bỏ gì đó, đồ bị người nhạo báng!"
"Đại tướng quân lật lọng phản lời ư? Trong kinh thành này ai mà chẳng biết ngươi bị nàng đội nón xanh cho nên hưu khí nàng -- chẳng lẽ là ngươi không dậy nổi với Tần tư thư?" Trương đại nhân ban đầu là quýnh lên, tiếp theo là vòng vo, ánh mắt giảo hoạt nhìn Hiên Viên Triệt, "Đại tướng quân trước đúng là ... Ha ha..."
"Trương đại nhân lời ấy sai rồi, chúng ta đều là người ngoài, đối với gia sự của đại tướng quân thật không nên nghị luận nhiều, dù sao chúng ta không phải thôn phụ đầu đường xó chợ..." Lúc này Tam điện hạ Mộ Dung Huyên không nặng không nhẹ nói một câu, vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc, nói năng có ý tứ.
Trương đại nhân kia nhìn Mộ Dung Huyên có chút không vui, vẻ mặt có chút ấm ức nói tiếng xin lỗi trở về chỗ ngồi của mình.
Lúc này nhị hoàng tử Mộ Dung Thùy vẫn ngồi trầm mặc dưới Thái Hậu cười ha ha, che giấu tinh quang trong mắt: "Tam đệ nói quá lời rồi, Trương đại nhân chỉ là nói đùa thôi, huống chi ta thật sự có chút tò mò với chuyện trước kia của đại tướng quân đấy..."
"Nhị ca, hôm nay là ngày tốt hội họp, điều Trương đại nhân nói có chút không hợp thời điểm..." Vẻ mặt Mộ Dung Huyên không thay đổi, giọng nói nhàn nhạt, nhìn như khách khí, sự thật lại uyển chuyển nói cho đối phương biết, hiện tại trọng tâm câu chuyện nói về Hiên Viên Triệt đều là không đúng lúc.
"Hai bước."
"Bách hoa đê thủ bái phương trần. Họa lan tú ác vi hồng ngọc, vân cẩm hà thường quyên thúy nhân. Thiên thị hữu các năng cái thế, quốc trung vô sắc khả vi lân. Danh hoa dã tự nan bồi thực, hợp phí thiên công vạn hộc xuân*..." Tần Mục Ca từ từ đi tới, trầm giọng ngâm ra một câu lại một câu.
*Bài thơ về hoa mẫu đơn, mình để nguyên hán việt, nếu ai biết dịch giùm mình nhé.Thank trước nha.
Ngâm xong một câu cuối cùng, vừa khéo đi đến bước thừ bảy.
Trên tràng diện tất cả mọi người đều an tĩnh, ngay sau đó, Mộ Dung Huyên cố gắng thu hồi ánh mắt kinh diễm, dẫn đầu nhẹ nhàng vỗ tay.
Tiếp theo là tiếng vỗ tay toàn trường.
Con ngươi đen Hiên Viên Triệt hoàn toàn chấn kinh, ngoài ý muốn trong đáy mắt và kinh diễm càng nồng nặc hơn so với Mộ Dung Huyên, lập tức, hắn cũng không tiếc rẻ tiếng vỗ tay của mình, bày tỏ tán thành cho sự xuất sắc của Tần Mục Ca.
Chỉ bảy bước, là có thể làm ra bài thơ có trình độ cao siêu như vậy, tài sáng tạo căn bản không phải giống như nhanh nhẹn!
"Hảo một cái 'Bách hoa đê thủ bái phương trần' (Trăm hoa cúi đầu bái hương thơm cõi trần), Tần tư thư suy nghĩ thật là hay..." Thái Hậu như có điều suy nghĩ, nhẹ giọng nói một câu, tầm mắt lần nữa vượt qua trên người Hiên Viên Triệt, lập tức rơi vào trên người Tần Mục Ca.
Lúc này Tần Mục Ca đứng trước hoa mẫu đơn, da thịt trắng như tuyết, ngũ quan minh diễm (xinh đẹp trong sáng), so với mẫu đơn còn đẹp hơn, hơn nữa mắt to này, trắng đen rõ ràng, lông mi dài như cánh quạt nhẹ nhàng chớp động, khó có thể miêu tả vẻ đẹp này.
Ánh mắt Tư Đồ Dung và Hiên Viên Triệt không hẹn mà cùng tập trung trên thân thể nàng, vẻ mặt Tam điện hạ ôn nhuận như ngọc lúc này lại tràn đầy ý cười nhìn Tần Mục Ca, trong đôi mắt chớp động tán thưởng vừa đủ, không phô trương, cũng không ẩn dấu.
Lòng bàn tay Thái Hậu nắm thật chặt một cái -- dường như nữ nhân này vẫn rất được hoan nghênh.
Trương đại nhân kia cũng không ngờ trong thời gian ngắn như vậy mà Tần Mục Ca làm ra được thể loại thơ này, có chút nghẹn họng nhìn trân trối, ngay sau đó hắn liếc qua Hiên Viên Triệt một cái, tức giận ném ra một câu: "Một người bị chồng ruồng bỏ mà có được năng lực như vậy cũng là hiếm thấy..."
Tần Mục Ca lại bị đối phương nói thành bị chồng ruồng bỏ, sắc mặt không khỏi đỏ lên, đang muốn phản bác, sau lưng âm thanh của Hiên Viên Triệt không nhanh không chậm vang lên: "Một vị sứ giả, không có trình độ như vậy thật là buồn cười! Giữa ta với Tần tư thư không hề tồn tại vứt bỏ và bị vứt bỏ. Nếu như ngươi có lối suy nghĩ bình thường, sẽ không nói cái gì mà bị chồng ruồng bỏ gì đó, đồ bị người nhạo báng!"
"Đại tướng quân lật lọng phản lời ư? Trong kinh thành này ai mà chẳng biết ngươi bị nàng đội nón xanh cho nên hưu khí nàng -- chẳng lẽ là ngươi không dậy nổi với Tần tư thư?" Trương đại nhân ban đầu là quýnh lên, tiếp theo là vòng vo, ánh mắt giảo hoạt nhìn Hiên Viên Triệt, "Đại tướng quân trước đúng là ... Ha ha..."
"Trương đại nhân lời ấy sai rồi, chúng ta đều là người ngoài, đối với gia sự của đại tướng quân thật không nên nghị luận nhiều, dù sao chúng ta không phải thôn phụ đầu đường xó chợ..." Lúc này Tam điện hạ Mộ Dung Huyên không nặng không nhẹ nói một câu, vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc, nói năng có ý tứ.
Trương đại nhân kia nhìn Mộ Dung Huyên có chút không vui, vẻ mặt có chút ấm ức nói tiếng xin lỗi trở về chỗ ngồi của mình.
Lúc này nhị hoàng tử Mộ Dung Thùy vẫn ngồi trầm mặc dưới Thái Hậu cười ha ha, che giấu tinh quang trong mắt: "Tam đệ nói quá lời rồi, Trương đại nhân chỉ là nói đùa thôi, huống chi ta thật sự có chút tò mò với chuyện trước kia của đại tướng quân đấy..."
"Nhị ca, hôm nay là ngày tốt hội họp, điều Trương đại nhân nói có chút không hợp thời điểm..." Vẻ mặt Mộ Dung Huyên không thay đổi, giọng nói nhàn nhạt, nhìn như khách khí, sự thật lại uyển chuyển nói cho đối phương biết, hiện tại trọng tâm câu chuyện nói về Hiên Viên Triệt đều là không đúng lúc.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Hồng hạnh xuất tường?
- Chương 2: Đạp một cước bay ra
- Chương 3: Bán mình cứu nha hoàn
- Chương 4: Đối chọi gay gắt
- Chương 5: Tam điện hạ
- Chương 6: Cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ nếm phải tư vị này
- Chương 7: Đừng nghĩ bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng
- Chương 8: Họa vô đơn chí
- Chương 9: Khuyên ngươi tốt nhất lấy cái tay bẩn của ngươi ra
- Chương 10: Tam tông tội
- Chương 11: Mua bán không được nhân nghĩa ở đời
- Chương 12: Người bị hưu, khó mà đến được nơi thanh nhã?
- Chương 13: Mẹ kế Tần phu nhân
- Chương 14: Liên quan gì đến ngươi?
- Chương 15: Đánh ngươi răng rơi đầy đất
- Chương 16: Tỷ tỷ Tần Phương Phỉ
- Chương 17: Hai tiêu điểm
- Chương 18: Mẫu Đơn lại nở?
- Chương 19: Tương kế tựu kế
- Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
- Chương 21: Nếu không tính sai, Ý phu nhân họ Trần đi?
- Chương 22: Ba nữ nhân ngầm đấu đá
- Chương 23: Ngươi thích ta có phải hay không?
- Chương 24: Tự lấy đá đập chân mình
- Chương 25: Vạch tội hắn
- Chương 26: Minh thương cùng ám tiễn
- Chương 27: Bất cứ lúc nào ta cũng phụng bồi
- Chương 28: Khiêu khích
- Chương 29: Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra
- Chương 30: Mỹ nam quái dị
- Chương 31: Con người của ta luôn luôn tốt số
- Chương 32: Cảm giác giống như đã từng quen biết
- Chương 33: Lập tức cút ra ngoài
- Chương 34: Cho ngươi thời gian hai ngày
- Chương 35: Ngươi muốn chết ta không ngăn cản ngươi
- Chương 36: Đơn thuốc này từ dâu mà có?
- Chương 37: Làm sao ngươi làm được?
- Chương 38: Đừng cho ta là đứa trẻ ba tuổi
- Chương 39: Là ảo giác sao?
- Chương 40: Liệu sự như thần
- Chương 41: Lập kế hoạch cảnh cáo
- Chương 42: Không muốn khiến chúng ta phát sinh lúng túng
- Chương 43: Có gian tình?
- Chương 44: Tiêu tan hiềm khích lúc trước?
- Chương 45: Ta ngược lại nên hiểu thế nào, đại tướng quân?"
- Chương 46: Vương gia khuynh thành, đúng là thật?
- Chương 47: Hội hoa mẫu đơn dậy sóng
- Chương 48: Ngươi là kẻ ngốc, cũng coi người khác như kẻ ngốc sao?
- Chương 49: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 50: Bảy bước thành thơ
- Chương 51: Làm bạn đồng hành
- Chương 52: Phiền ngươi đến đỡ ta một cái
- Chương 53: Ngươi bị thương, không cần để ý quá nhiều
- Chương 54: Hành động khiến người khiếp sợ
- Chương 55: Không cần lại đâm chọt cái gì
- Chương 56: Ta là người như thế nào bản thân ta rất rõ ràng, không cần người khác tới nhắc nhở
- Chương 57: Hậu quả của việc khiêu khích
- Chương 58: Ta há có thể bỏ qua cho ngươi?
- Chương 59: Đánh lại bà ta, ta không hối hận
- Chương 60: Ôm ngươi ra ngoài
- Chương 61: Mỹ nam kỳ quái
- Chương 62: Kinh thành ác nữ
- Chương 63: Học nghệ không tinh, không có quan hệ gì tới ngươi
- Chương 64: Muốn làm bà mối sao?
- Chương 65: Muốn ngươi làm thiếp sao?
- Chương 66: Ngươi cách cái chết không xa
- Chương 67: Một bát máu chó
- Chương 68: Vu oan
- Chương 69: Ngươi đây là đang bảo vệ nàng?
- Chương 70: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
- Chương 71: Bất ngờ khó hiểu
- Chương 72: Cùng nhau quan sát
- Chương 73: Làm sao có thể ngủ giường của đại tướng quân đây?
- Chương 74: Mỹ nam thần bí
- Chương 75: Một đệ đệ tiểu bạch kiểm, thật đáng mừng
- Chương 76: Ngươi sẽ không đoạt nhân sở ái *
- Chương 77: Cách xa nàng một chút
- Chương 78: Gió nổi mây phun (1)
- Chương 79: Gió thổi mây phun (2)
- Chương 80: Gió thổi mây phun (3)
- Chương 81: Gió thổi mây phun (4)
- Chương 82: Gió thổi mây phun (5)
- Chương 83: Gió thổi mây phun (6)
- Chương 84: Nhiệm vụ đặc biệt của Hiên Viên Triệt
- Chương 85: Vạch áo cho người xem lưng
- Chương 86: Chúng ta lại bỏ lỡ như vậy
- Chương 87: Người nào lấy lòng người nào, mới đổi lấy địa vị ngày hôm nay?
- Chương 88: Tần tư thư nhanh nhẹn dũng mãnh
- Chương 89: Lực sát thương của ghen tị
- Chương 90: Một tin tức quan trọng
- Chương 91: Bạn cũ đến
- Chương 92: Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
- Chương 93: Ngoài ý muốn
- Chương 94: Nữ nhân, nữ nhân
- Chương 95: Ngươi không có một chút cảm xúc nào sao?
- Chương 96: Sống ở bên cạnh ta
- Chương 97: Chúng ta từ từ đến
- Chương 98: Ta sẽ để ý cho ngươi
- Chương 99: Làm cho hắn?
- Chương 100: Chúng ta có thể hay không?
- Chương 101
- Chương 102: Đổi lại thân phận
- Chương 103: Động tác của ta sẽ có người không quen nhìn nhỉ
- Chương 104: Một tin tức
- Chương 105: Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng
- Chương 106: Không cần loạn điểm uyên ương, có được hay không?
- Chương 107: Quyết định của Hiên Viên Triệt
- Chương 108: Phượng Hoàng trở về này
- Chương 109: Có chạy đằng trời
- Chương 110: Đêm khuya giằng co
- Chương 111: Ta sẽ chờ nàng
- Chương 112: Gặp lại Hiên Viên Triệt
- Chương 113: Ngày kết cục