Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê - Chương 4: Đối chọi gay gắt
Chương trước- Chương 1: Hồng hạnh xuất tường?
- Chương 2: Đạp một cước bay ra
- Chương 3: Bán mình cứu nha hoàn
- Chương 4: Đối chọi gay gắt
- Chương 5: Tam điện hạ
- Chương 6: Cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ nếm phải tư vị này
- Chương 7: Đừng nghĩ bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng
- Chương 8: Họa vô đơn chí
- Chương 9: Khuyên ngươi tốt nhất lấy cái tay bẩn của ngươi ra
- Chương 10: Tam tông tội
- Chương 11: Mua bán không được nhân nghĩa ở đời
- Chương 12: Người bị hưu, khó mà đến được nơi thanh nhã?
- Chương 13: Mẹ kế Tần phu nhân
- Chương 14: Liên quan gì đến ngươi?
- Chương 15: Đánh ngươi răng rơi đầy đất
- Chương 16: Tỷ tỷ Tần Phương Phỉ
- Chương 17: Hai tiêu điểm
- Chương 18: Mẫu Đơn lại nở?
- Chương 19: Tương kế tựu kế
- Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
- Chương 21: Nếu không tính sai, Ý phu nhân họ Trần đi?
- Chương 22: Ba nữ nhân ngầm đấu đá
- Chương 23: Ngươi thích ta có phải hay không?
- Chương 24: Tự lấy đá đập chân mình
- Chương 25: Vạch tội hắn
- Chương 26: Minh thương cùng ám tiễn
- Chương 27: Bất cứ lúc nào ta cũng phụng bồi
- Chương 28: Khiêu khích
- Chương 29: Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra
- Chương 30: Mỹ nam quái dị
- Chương 31: Con người của ta luôn luôn tốt số
- Chương 32: Cảm giác giống như đã từng quen biết
- Chương 33: Lập tức cút ra ngoài
- Chương 34: Cho ngươi thời gian hai ngày
- Chương 35: Ngươi muốn chết ta không ngăn cản ngươi
- Chương 36: Đơn thuốc này từ dâu mà có?
- Chương 37: Làm sao ngươi làm được?
- Chương 38: Đừng cho ta là đứa trẻ ba tuổi
- Chương 39: Là ảo giác sao?
- Chương 40: Liệu sự như thần
- Chương 41: Lập kế hoạch cảnh cáo
- Chương 42: Không muốn khiến chúng ta phát sinh lúng túng
- Chương 43: Có gian tình?
- Chương 44: Tiêu tan hiềm khích lúc trước?
- Chương 45: Ta ngược lại nên hiểu thế nào, đại tướng quân?"
- Chương 46: Vương gia khuynh thành, đúng là thật?
- Chương 47: Hội hoa mẫu đơn dậy sóng
- Chương 48: Ngươi là kẻ ngốc, cũng coi người khác như kẻ ngốc sao?
- Chương 49: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 50: Bảy bước thành thơ
- Chương 51: Làm bạn đồng hành
- Chương 52: Phiền ngươi đến đỡ ta một cái
- Chương 53: Ngươi bị thương, không cần để ý quá nhiều
- Chương 54: Hành động khiến người khiếp sợ
- Chương 55: Không cần lại đâm chọt cái gì
- Chương 56: Ta là người như thế nào bản thân ta rất rõ ràng, không cần người khác tới nhắc nhở
- Chương 57: Hậu quả của việc khiêu khích
- Chương 58: Ta há có thể bỏ qua cho ngươi?
- Chương 59: Đánh lại bà ta, ta không hối hận
- Chương 60: Ôm ngươi ra ngoài
- Chương 61: Mỹ nam kỳ quái
- Chương 62: Kinh thành ác nữ
- Chương 63: Học nghệ không tinh, không có quan hệ gì tới ngươi
- Chương 64: Muốn làm bà mối sao?
- Chương 65: Muốn ngươi làm thiếp sao?
- Chương 66: Ngươi cách cái chết không xa
- Chương 67: Một bát máu chó
- Chương 68: Vu oan
- Chương 69: Ngươi đây là đang bảo vệ nàng?
- Chương 70: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
- Chương 71: Bất ngờ khó hiểu
- Chương 72: Cùng nhau quan sát
- Chương 73: Làm sao có thể ngủ giường của đại tướng quân đây?
- Chương 74: Mỹ nam thần bí
- Chương 75: Một đệ đệ tiểu bạch kiểm, thật đáng mừng
- Chương 76: Ngươi sẽ không đoạt nhân sở ái *
- Chương 77: Cách xa nàng một chút
- Chương 78: Gió nổi mây phun (1)
- Chương 79: Gió thổi mây phun (2)
- Chương 80: Gió thổi mây phun (3)
- Chương 81: Gió thổi mây phun (4)
- Chương 82: Gió thổi mây phun (5)
- Chương 83: Gió thổi mây phun (6)
- Chương 84: Nhiệm vụ đặc biệt của Hiên Viên Triệt
- Chương 85: Vạch áo cho người xem lưng
- Chương 86: Chúng ta lại bỏ lỡ như vậy
- Chương 87: Người nào lấy lòng người nào, mới đổi lấy địa vị ngày hôm nay?
- Chương 88: Tần tư thư nhanh nhẹn dũng mãnh
- Chương 89: Lực sát thương của ghen tị
- Chương 90: Một tin tức quan trọng
- Chương 91: Bạn cũ đến
- Chương 92: Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
- Chương 93: Ngoài ý muốn
- Chương 94: Nữ nhân, nữ nhân
- Chương 95: Ngươi không có một chút cảm xúc nào sao?
- Chương 96: Sống ở bên cạnh ta
- Chương 97: Chúng ta từ từ đến
- Chương 98: Ta sẽ để ý cho ngươi
- Chương 99: Làm cho hắn?
- Chương 100: Chúng ta có thể hay không?
- Chương 101
- Chương 102: Đổi lại thân phận
- Chương 103: Động tác của ta sẽ có người không quen nhìn nhỉ
- Chương 104: Một tin tức
- Chương 105: Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng
- Chương 106: Không cần loạn điểm uyên ương, có được hay không?
- Chương 107: Quyết định của Hiên Viên Triệt
- Chương 108: Phượng Hoàng trở về này
- Chương 109: Có chạy đằng trời
- Chương 110: Đêm khuya giằng co
- Chương 111: Ta sẽ chờ nàng
- Chương 112: Gặp lại Hiên Viên Triệt
- Chương 113: Ngày kết cục
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Chuyên Tâm Độc Sủng, Mùa Xuân Của Hạ Đường Thê
Chương 4: Đối chọi gay gắt
"Bắt tiêm cầm song? Thiệt thòi cho ngươi vậy cũng nói ra được!" Như phu nhân bộ dạng lời lẽ chính nghĩa, nâng ngón tay ngọc sơn móng tay màu đỏ chỉ vào Tần Mục Ca nâng cao giọng mắng," Nếu như tướng quân bắt được ngươi và nam nhân khác thông dâm, ngươi sẽ còn sống mà ra phủ sao? Đuổi ngươi ra khỏi cửa như thế đã là cực kỳ nhân từ đối với ngươi rồi! l-q-d Hiện tại ngươi lại tới trước phủ gây chuyện, rõ là cần ăn đòn! Nơi này thực ra một mình ngươi không tuân thủ nữ tắc là địa phương của tiện phụ ngươi la lối om sòm sao? ! Người tới, đánh cho ta! Hung hăng đánh!"
Phủ Cầm nghe vậy, bất chấp tất cả, lập tức đoạt bừa lấy cây cào trúc bên cạnh người nông dân nhét vào trong tay Tần Mục Ca, nàng cũng thuận tiện lấy một cái cuốc chuẩn bị đánh nhau.
Người ta đã ra lệnh động thủ với tiểu thư, làm sao mình có thể khoanh tay đứng nhìn, hôm nay bất cứ giá nào cũng dứt khoát!
Tần Mục ca chộp lấy cây cào, trực tiếp xông tới Như phu nhân! Trực giác nói với mình, nữ nhân này chính là một tai họa.
Như phu nhân vừa nhìn thấy Tần Mục Ca cầm cây gậy trúc chạy thẳng tới mình, vẻ mặt lập tức hoảng sợ, vừa xoay người tránh né vừa kêu to: " Nhanh lên một chút ngăn cái người điên này lại!"
Nàng vừa nói xong, cây cào của Tần Mục Ca đã đến sau đầu nàng, cây cào kia không một chút do dự, thoáng cái làm tung đầu tóc nàng dày công búi lên, biến thành tóc tai bù xù.
Tần Mục Ca chờ thời cơ chuẩn bị cho sau lưng Như phu nhân một cái cào, nhưng không ngờ giữa không trung thoán gqua một bóng đen bắt cây cào vững vàng ở trong lòng bàn tay!
Tần Mục Ca nổi giận đùng đùng nhìn người mới đến, đối phương cũng giận dữ nhìn sang, bốn mắt nhìn nhau, một trận đao quang kiếm ảnh! ( chém giết khốc liệt bằng mắt )
Người tới là một nam tử, trang phục màu xanh, đường viền màu đen, dưới vạt áo thêu mấy cây trúc, khiến cho hắn càng ngọc thụ lâm phong, tuấn mỹ không nói lên lời.
Ánh tà dương chiếu vào trên người hắn, khiến quanh thân hắn quanh quẩn một vầng sáng nhàn nhạt, dung nhan mị hoặc nhân thế ánh sáng bắn ra bốn phía, ngũ quan tuyệt mỹ thanh nhã khó tả, bút mực không thể vẽ, gần như mơ hồ giữa ranh giới nam nữ, đáy mắt như sóng ba động vô cùng thâm thúy, giống như che giấu vô số ba đào ( sóng lớn ), thỉnh thoảng phát ra ánh mắt nghiêm nghị cơ trí, cả người giống như trăng sáng phá mây, trong suốt như tuyết,vầng sáng phiêu diêu, lấp lánh rực rỡ.
Lãnh diễm tuyệt mỹ như vậy hết lần này tới lần khác lại ưu nhã cơ trí cấp độ yêu nghiệt, vừa xuất hiện liền kéo theo tất cả tầm mắt, khiến tất cả mọi người đều không có sức chống cự, bất quá lúc này đáy mắt đối phương là nồng đậm khỉnh bỉ và phẫn hận.
"Rắc rắc", lòng bàn tay nam tử bẻ gãy cái cào, biến thành hai khúc.
Trong đó một đoạn nằm trong tay Tần Mục Ca, bởi vì bỗng nhiên nam tử xuất hiện, bẻ gãy cây gậy rất dễ dàng, cho nên Tần Mục Ca sửng sốt một chút.
"Triệt, làm chủ cho ta ," Như phu nhân dùng ống tay áo lau nước mắt, bày ra vẻ ủy khuất vạn phần bộ dáng hoa lê đẫm mưa*, âm thanh nghẹn ngào, làm người thương yêu, " Nàng hồ nháo ( quấy rối ) trước của phủ chúng ta, ta có ý tốt khuyên bảo , nàng lại vung tay với ta, nhiều người như vậy đều nhìn thấy..."
*Lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của
Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái
Nàng tiến lên ác nhân cáo trạng trước, dù sao hiện tại Triệt đối với nữ nhân này cực kỳ không ưa, thậm chí chán ghét đến cực điểm, mình nói cái gì, nhất định hắn sẽ cho mình làm chủ.
Quả nhiên, Hiên Viên Triệt đem Tần Mục Ca đang cầm gậy trong tay cứng rắn lôi ra ngoài, một phen xách vạt áo Tần Mục Ca từ trên cao nhìn xuống gằn từng chữ: " Tiện phụ, ngươi vẫn còn dám đến trước cửa phủ của ta la lối om sòm, thực sự không biết xấu hổ! Ta xem là ngươi chán sống rồi! Thức thời nhanh biến mất ở trước mắt ta, nếu không..."
"Như thế nào? Ngươi còn muốn giết người hay sao ? !" Tần Mục Ca dùng sức hất cánh tay đối phương ra, bình tĩnh sửa lại váy mình một chút, chỉ vào Nghênh Xuân hỏi, " Nàng bất quá chỉ là một nữ lưu lại bị các ngươi đánh thành như vậy, các ngươi đường đường gia đinh tướng quân phủ nuôi để đánh nữ tử sao? Thật là lợi hại đấy! Ta xem trong thiên hạ cũng chỉ có một người như ngươi mới có thể dạy ra cái nô tài như vậy!"
Phủ Cầm nghe vậy, bất chấp tất cả, lập tức đoạt bừa lấy cây cào trúc bên cạnh người nông dân nhét vào trong tay Tần Mục Ca, nàng cũng thuận tiện lấy một cái cuốc chuẩn bị đánh nhau.
Người ta đã ra lệnh động thủ với tiểu thư, làm sao mình có thể khoanh tay đứng nhìn, hôm nay bất cứ giá nào cũng dứt khoát!
Tần Mục ca chộp lấy cây cào, trực tiếp xông tới Như phu nhân! Trực giác nói với mình, nữ nhân này chính là một tai họa.
Như phu nhân vừa nhìn thấy Tần Mục Ca cầm cây gậy trúc chạy thẳng tới mình, vẻ mặt lập tức hoảng sợ, vừa xoay người tránh né vừa kêu to: " Nhanh lên một chút ngăn cái người điên này lại!"
Nàng vừa nói xong, cây cào của Tần Mục Ca đã đến sau đầu nàng, cây cào kia không một chút do dự, thoáng cái làm tung đầu tóc nàng dày công búi lên, biến thành tóc tai bù xù.
Tần Mục Ca chờ thời cơ chuẩn bị cho sau lưng Như phu nhân một cái cào, nhưng không ngờ giữa không trung thoán gqua một bóng đen bắt cây cào vững vàng ở trong lòng bàn tay!
Tần Mục Ca nổi giận đùng đùng nhìn người mới đến, đối phương cũng giận dữ nhìn sang, bốn mắt nhìn nhau, một trận đao quang kiếm ảnh! ( chém giết khốc liệt bằng mắt )
Người tới là một nam tử, trang phục màu xanh, đường viền màu đen, dưới vạt áo thêu mấy cây trúc, khiến cho hắn càng ngọc thụ lâm phong, tuấn mỹ không nói lên lời.
Ánh tà dương chiếu vào trên người hắn, khiến quanh thân hắn quanh quẩn một vầng sáng nhàn nhạt, dung nhan mị hoặc nhân thế ánh sáng bắn ra bốn phía, ngũ quan tuyệt mỹ thanh nhã khó tả, bút mực không thể vẽ, gần như mơ hồ giữa ranh giới nam nữ, đáy mắt như sóng ba động vô cùng thâm thúy, giống như che giấu vô số ba đào ( sóng lớn ), thỉnh thoảng phát ra ánh mắt nghiêm nghị cơ trí, cả người giống như trăng sáng phá mây, trong suốt như tuyết,vầng sáng phiêu diêu, lấp lánh rực rỡ.
Lãnh diễm tuyệt mỹ như vậy hết lần này tới lần khác lại ưu nhã cơ trí cấp độ yêu nghiệt, vừa xuất hiện liền kéo theo tất cả tầm mắt, khiến tất cả mọi người đều không có sức chống cự, bất quá lúc này đáy mắt đối phương là nồng đậm khỉnh bỉ và phẫn hận.
"Rắc rắc", lòng bàn tay nam tử bẻ gãy cái cào, biến thành hai khúc.
Trong đó một đoạn nằm trong tay Tần Mục Ca, bởi vì bỗng nhiên nam tử xuất hiện, bẻ gãy cây gậy rất dễ dàng, cho nên Tần Mục Ca sửng sốt một chút.
"Triệt, làm chủ cho ta ," Như phu nhân dùng ống tay áo lau nước mắt, bày ra vẻ ủy khuất vạn phần bộ dáng hoa lê đẫm mưa*, âm thanh nghẹn ngào, làm người thương yêu, " Nàng hồ nháo ( quấy rối ) trước của phủ chúng ta, ta có ý tốt khuyên bảo , nàng lại vung tay với ta, nhiều người như vậy đều nhìn thấy..."
*Lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của
Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái
Nàng tiến lên ác nhân cáo trạng trước, dù sao hiện tại Triệt đối với nữ nhân này cực kỳ không ưa, thậm chí chán ghét đến cực điểm, mình nói cái gì, nhất định hắn sẽ cho mình làm chủ.
Quả nhiên, Hiên Viên Triệt đem Tần Mục Ca đang cầm gậy trong tay cứng rắn lôi ra ngoài, một phen xách vạt áo Tần Mục Ca từ trên cao nhìn xuống gằn từng chữ: " Tiện phụ, ngươi vẫn còn dám đến trước cửa phủ của ta la lối om sòm, thực sự không biết xấu hổ! Ta xem là ngươi chán sống rồi! Thức thời nhanh biến mất ở trước mắt ta, nếu không..."
"Như thế nào? Ngươi còn muốn giết người hay sao ? !" Tần Mục Ca dùng sức hất cánh tay đối phương ra, bình tĩnh sửa lại váy mình một chút, chỉ vào Nghênh Xuân hỏi, " Nàng bất quá chỉ là một nữ lưu lại bị các ngươi đánh thành như vậy, các ngươi đường đường gia đinh tướng quân phủ nuôi để đánh nữ tử sao? Thật là lợi hại đấy! Ta xem trong thiên hạ cũng chỉ có một người như ngươi mới có thể dạy ra cái nô tài như vậy!"
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Hồng hạnh xuất tường?
- Chương 2: Đạp một cước bay ra
- Chương 3: Bán mình cứu nha hoàn
- Chương 4: Đối chọi gay gắt
- Chương 5: Tam điện hạ
- Chương 6: Cuối cùng sẽ có một ngày, ngươi cũng sẽ nếm phải tư vị này
- Chương 7: Đừng nghĩ bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng
- Chương 8: Họa vô đơn chí
- Chương 9: Khuyên ngươi tốt nhất lấy cái tay bẩn của ngươi ra
- Chương 10: Tam tông tội
- Chương 11: Mua bán không được nhân nghĩa ở đời
- Chương 12: Người bị hưu, khó mà đến được nơi thanh nhã?
- Chương 13: Mẹ kế Tần phu nhân
- Chương 14: Liên quan gì đến ngươi?
- Chương 15: Đánh ngươi răng rơi đầy đất
- Chương 16: Tỷ tỷ Tần Phương Phỉ
- Chương 17: Hai tiêu điểm
- Chương 18: Mẫu Đơn lại nở?
- Chương 19: Tương kế tựu kế
- Chương 20: Đối chứng lại lần nữa
- Chương 21: Nếu không tính sai, Ý phu nhân họ Trần đi?
- Chương 22: Ba nữ nhân ngầm đấu đá
- Chương 23: Ngươi thích ta có phải hay không?
- Chương 24: Tự lấy đá đập chân mình
- Chương 25: Vạch tội hắn
- Chương 26: Minh thương cùng ám tiễn
- Chương 27: Bất cứ lúc nào ta cũng phụng bồi
- Chương 28: Khiêu khích
- Chương 29: Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra
- Chương 30: Mỹ nam quái dị
- Chương 31: Con người của ta luôn luôn tốt số
- Chương 32: Cảm giác giống như đã từng quen biết
- Chương 33: Lập tức cút ra ngoài
- Chương 34: Cho ngươi thời gian hai ngày
- Chương 35: Ngươi muốn chết ta không ngăn cản ngươi
- Chương 36: Đơn thuốc này từ dâu mà có?
- Chương 37: Làm sao ngươi làm được?
- Chương 38: Đừng cho ta là đứa trẻ ba tuổi
- Chương 39: Là ảo giác sao?
- Chương 40: Liệu sự như thần
- Chương 41: Lập kế hoạch cảnh cáo
- Chương 42: Không muốn khiến chúng ta phát sinh lúng túng
- Chương 43: Có gian tình?
- Chương 44: Tiêu tan hiềm khích lúc trước?
- Chương 45: Ta ngược lại nên hiểu thế nào, đại tướng quân?"
- Chương 46: Vương gia khuynh thành, đúng là thật?
- Chương 47: Hội hoa mẫu đơn dậy sóng
- Chương 48: Ngươi là kẻ ngốc, cũng coi người khác như kẻ ngốc sao?
- Chương 49: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 50: Bảy bước thành thơ
- Chương 51: Làm bạn đồng hành
- Chương 52: Phiền ngươi đến đỡ ta một cái
- Chương 53: Ngươi bị thương, không cần để ý quá nhiều
- Chương 54: Hành động khiến người khiếp sợ
- Chương 55: Không cần lại đâm chọt cái gì
- Chương 56: Ta là người như thế nào bản thân ta rất rõ ràng, không cần người khác tới nhắc nhở
- Chương 57: Hậu quả của việc khiêu khích
- Chương 58: Ta há có thể bỏ qua cho ngươi?
- Chương 59: Đánh lại bà ta, ta không hối hận
- Chương 60: Ôm ngươi ra ngoài
- Chương 61: Mỹ nam kỳ quái
- Chương 62: Kinh thành ác nữ
- Chương 63: Học nghệ không tinh, không có quan hệ gì tới ngươi
- Chương 64: Muốn làm bà mối sao?
- Chương 65: Muốn ngươi làm thiếp sao?
- Chương 66: Ngươi cách cái chết không xa
- Chương 67: Một bát máu chó
- Chương 68: Vu oan
- Chương 69: Ngươi đây là đang bảo vệ nàng?
- Chương 70: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình
- Chương 71: Bất ngờ khó hiểu
- Chương 72: Cùng nhau quan sát
- Chương 73: Làm sao có thể ngủ giường của đại tướng quân đây?
- Chương 74: Mỹ nam thần bí
- Chương 75: Một đệ đệ tiểu bạch kiểm, thật đáng mừng
- Chương 76: Ngươi sẽ không đoạt nhân sở ái *
- Chương 77: Cách xa nàng một chút
- Chương 78: Gió nổi mây phun (1)
- Chương 79: Gió thổi mây phun (2)
- Chương 80: Gió thổi mây phun (3)
- Chương 81: Gió thổi mây phun (4)
- Chương 82: Gió thổi mây phun (5)
- Chương 83: Gió thổi mây phun (6)
- Chương 84: Nhiệm vụ đặc biệt của Hiên Viên Triệt
- Chương 85: Vạch áo cho người xem lưng
- Chương 86: Chúng ta lại bỏ lỡ như vậy
- Chương 87: Người nào lấy lòng người nào, mới đổi lấy địa vị ngày hôm nay?
- Chương 88: Tần tư thư nhanh nhẹn dũng mãnh
- Chương 89: Lực sát thương của ghen tị
- Chương 90: Một tin tức quan trọng
- Chương 91: Bạn cũ đến
- Chương 92: Chương 92. Loại duyên phận và tình cảm này đó
- Chương 93: Ngoài ý muốn
- Chương 94: Nữ nhân, nữ nhân
- Chương 95: Ngươi không có một chút cảm xúc nào sao?
- Chương 96: Sống ở bên cạnh ta
- Chương 97: Chúng ta từ từ đến
- Chương 98: Ta sẽ để ý cho ngươi
- Chương 99: Làm cho hắn?
- Chương 100: Chúng ta có thể hay không?
- Chương 101
- Chương 102: Đổi lại thân phận
- Chương 103: Động tác của ta sẽ có người không quen nhìn nhỉ
- Chương 104: Một tin tức
- Chương 105: Quân tử giúp người hoàn thành ước vọng
- Chương 106: Không cần loạn điểm uyên ương, có được hay không?
- Chương 107: Quyết định của Hiên Viên Triệt
- Chương 108: Phượng Hoàng trở về này
- Chương 109: Có chạy đằng trời
- Chương 110: Đêm khuya giằng co
- Chương 111: Ta sẽ chờ nàng
- Chương 112: Gặp lại Hiên Viên Triệt
- Chương 113: Ngày kết cục