Giá Như Em Chưa Từng Yêu - Chương 160: Cầu hôn - Lễ cưới (end)
Chương trước- Chương 1: Sinh linh bé nhỏ chẳng thể thành hình
- Chương 2: Loạn
- Chương 3: Ly hôn đi
- Chương 4: Chính là do cô cố chấp
- Chương 5: Cái chết chính là cách giải thoát duy nhất
- Chương 6: Tường cao quá trèo không nổi
- Chương 7: Quá khứ được khơi gợi
- Chương 8: Đến một ngày ta không còn yêu
- Chương 9: Cơm không ăn đổi liền lại là một bữa trên giường (H+)
- Chương 10: Kiệt sức đến ngất đi (H+)
- Chương 11: Tin tức từ người cũ
- Chương 12: Chăm sóc cho tình nhân của chồng
- Chương 13: Cũng có chút khiếu diễn xuất
- Chương 14: Lại nhớ về bé con của cô
- Chương 15: Cố tình gây khó dễ
- Chương 16: Lại lần nữa bị dày vì mà ngất đi
- Chương 17: Vờ tỏ ra mình là người cao thượng
- Chương 18: Sự bất giác của đôi chân
- Chương 19: Mẹ chính là bình yên
- Chương 20: Lòng lại muốn chết đi
- Chương 21: Trầm cảm
- Chương 22: Có người vẫn không chịu buông tha
- Chương 23: Vỡ tuồng của kẻ thứ ba
- Chương 24: Xin hãy giết tôi đi
- Chương 25: Điên loạn không điểm dừng
- Chương 26: Đừng nên cố chống đối lại Bạch Hạc Hiên hắn
- Chương 27: Mọi thứ đều tĩnh lặng hơn rất nhiều
- Chương 28: Bình yên trước ngày giông tố
- Chương 29: Bình yên cuối cùng cũng đến ngày lụi tàn
- Chương 30: Một nhà ba người
- Chương 31: Không có sự tự do
- Chương 32: Cố tình gây sự
- Chương 33: Từng bước muốn hất cẳng chính thất
- Chương 34: Trái lời anh một lần
- Chương 35: Hung hăng mà hỏi tội
- Chương 36: Lần lượt bị từng người sỉ nhục
- Chương 37: Một đôi cẩu nam nữ
- Chương 38: Có chết thì hãy đem tôi đi thiêu
- Chương 39: Con người đúng thật là khó hiểu
- Chương 40: Viên thuốc thứ sáu
- Chương 41: Modafinil
- Chương 42: Tình huống bất ngờ luôn xảy ra thật đúng lúc
- Chương 43: Là do cô ngu ngốc ảo tưởng
- Chương 44: Kẻ thứ ba luôn cho rằng mình là đúng
- Chương 45: Giết tao đi
- Chương 46: Đứng giữa hai sự lựa chọn trong gang tất....
- Chương 47: Là chính anh đã bỏ lại cô
- Chương 48: Anh không phải là thằng ngu
- Chương 49: Lục Chí Khiêm - ác mộng của cô đến rồi
- Chương 50: Là cô đang tự tìm đường chết
- Chương 51: Kế hoạch của kẻ thứ ba
- Chương 52: Vẫn là ý nghĩ tự tử
- Chương 53: Có lẽ là sợ...
- Chương 54: Nụ cười nham hiểm
- Chương 55: Dường như tất cả đều đã đi quá xa
- Chương 56: Nếu thật là luyến tiếc?
- Chương 57: Thủ đoạn tàn độc
- Chương 58: Bị gài vào tròng
- Chương 59: Lòng chính là nghi ngờ
- Chương 60: Là do bản thân có quá nhiều điểm yếu
- Chương 61: Cứu lấy mẹ tôi, tôi hứa sẽ ngoan
- Chương 62: Anh là một thằng tồi
- Chương 63: Tôi không còn yêu cuộc sống này nữa
- Chương 64: Chúng ta thật sẽ bỏ lỡ nhau?
- Chương 65: Là thóc là gà
- Chương 66: Nhắc nhỡ
- Chương 67: Cô lại như thế nữa
- Chương 68: Vết sẹo cũ đã lành nhưng nổi đau lại không
- Chương 69: Là lỗi của anh, em đừng tra tấn bản thân mình
- Chương 70: Tất cả đều vô lực
- Chương 71: Bí mật năm xưa dần dần có lời đáp
- Chương 72: Từng chút một dày xéo Nhã Thanh Lam
- Chương 73: Dưới lòng tay Lục Chí Khiêm chạy không thoát
- Chương 74: Nơi đầu tim lại lần nữa đập mạnh đầy lo sợ
- Chương 75: Phúc phần Lam Đình Niên khó được hưởng
- Chương 76: Đâu đó trong tim vẫn không thể kiềm được lòng
- Chương 77: Cái tát
- Chương 78: Không chút nương tay
- Chương 79: Mưu đồ Tiếp theo
- Chương 80: Kẻ ngán đường sẽ phải trả giá
- Chương 81: Mượn tay người giúp sức
- Chương 82: Chén gà hầm
- Chương 83: Giới hạn cuối cùng bị đạp đổ
- Chương 84: Hạ màn bí mật
- Chương 85: Kế hoạch cuối cùng của kẻ ác
- Chương 86: Kế hoạch đã được lên sẵn?
- Chương 87: Lời từ tâm khó suy xét
- Chương 88: Đi tựa xuất hiện?
- Chương 89: Tách cafe bỏ thuốc
- Chương 90: Hạ triệt một người
- Chương 91: Chệch hướng (H+)
- Chương 92: Mặt dày đến nổi không còn thấy ngượng (H+)
- Chương 93: Sự bất cẩn không thể chấp nhận
- Chương 94: Người đi - Người ở lại dần trả giá
- Chương 95: Lật bài ngửa
- Chương 96: Không đủ tư cách để buộc tội bất kỳ một ai
- Chương 97: Lời nói ra đã quá muộn
- Chương 98: Ý nghĩ buông bỏ
- Chương 99: Tự sát không thành
- Chương 100: Người xưa trở về - Bí mật đã chẳng còn
- Chương 101: Cầu xin một cái chết
- Chương 102: Quyết định của sự ra đi
- Chương 103: Lần cuối nói lời cảm ơn
- Chương 104: Cô đi rồi - Nhưng sự ra đi này thật tàn nhẫn
- Chương 105: Cô tự do rồi
- Chương 106: Ba tháng - Một giấc ngủ dài
- Chương 107: Mới đó mà đã ba năm không có em
- Chương 108: Ảo giác
- Chương 109: Cái giá phải trả vốn là một cái gì đó rất đắt
- Chương 110: Con không làm được đâu mẹ à!
- Chương 111: Helen - Người tỏa sáng
- Chương 112: Lần đầu gặp mặt
- Chương 113: Ghi giấy nợ
- Chương 114: John - Sợi dây liên kết
- Chương 115: Trốn tránh liệu phải là cách
- Chương 116: Gặp lại người, bao cố gắng cũng biến thành con số không?
- Chương 117: Vẫn một mực không nhận
- Chương 118: John là con anh đúng chứ?
- Chương 119: Lại lần nữa khuất xa tầm mắt
- Chương 120: Lần nữa muốn trốn chạy
- Chương 121: John nhập viện
- Chương 122: Ung thư tủy xương
- Chương 123: Tìm đến tận nơi
- Chương 124: Nỗi lòng
- Chương 125: Không nỡ làm giấy báo tử
- Chương 126: Quá khứ chẳng thể quên
- Chương 127: Thăm con có gì là sai?
- Chương 128: Tiến hành phẫu thuật gấp!
- Chương 129: An toàn vượt qua
- Chương 130: Dụ dỗ
- Chương 131: Thao túng con trai thất bại
- Chương 132: Năm năm không có kết quả
- Chương 133: Giao lại tất cả cho người từng phạm phải lầm lỗi
- Chương 134: Công sinh thành không bằng công dưỡng dục
- Chương 135: Không muốn ở cùng
- Chương 136: Tranh chấp chưa bao giờ là hết
- Chương 137: Cầu xin một cơ hội
- Chương 138: Mạch tay không đúng
- Chương 139: Sự cố ngoài ý muốn
- Chương 140: Bất cẩn nghiêm trọng
- Chương 141: Đêm nào mẹ cũng hay khóc
- Chương 142: Em thật khác
- Chương 143: Tự biết lượng vị trí của bản thân
- Chương 144: Thay đổi một chút, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn
- Chương 145: Lỡ như có một ngày
- Chương 146: Một quyết định trọng đại được hình thành
- Chương 147: Niềm vui nhỏ
- Chương 148: Ăn được thì cũng phải ngủ được
- Chương 149: Người khuất phục vẫn là cô
- Chương 150: Tiến lùi vẫn là do quá khứ cản đường
- Chương 151: Di nguyện được lên kế hoạch
- Chương 152: Sự thật phơi bày - Yêu hận lòng đủ tỏ tường
- Chương 153: Có thể tha thứ không?
- Chương 154: Gặp lại anh khi đã có sự thay đổi
- Chương 155: Chấp nhận buông bỏ quá khứ
- Chương 156: Tân gia
- Chương 157: Đang lên kế hoạch phẫu thuật
- Chương 158: Xuất huyết não
- Chương 159: Tai qua nạn khỏi
- Chương 160: Cầu hôn - Lễ cưới (end)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 160: Cầu hôn - Lễ cưới (end)
Bàn tay đột ngột bị nắm lấy liền khiến cho Lam Đình Niên ngẩn cả người ra mà tròn xoe ánh mắt, lòng bàn tay chợt run run, xoay người, nhìn từng hơi thở vẫn còn có phần hơi mệt nhọc của Bạch Hạc Hiên cùng ánh mắt linh dim nhẹ, vui đến độ buông cả bàn tay của John ra, Lam Đình Niên chòm người tới áp sát lấy cơ thể của Bạch Hạc Hiên mếu máo:"Anh tỉnh lại rồi sao?"
Vì vẫn còn thở oxi cho nên Bạch Hạc Hiên tạm thời vẫn chưa thể mở miệng nói được nên chỉ đành dùng một cái chớp mắt mà ra hiệu cho Lam Đình Niên được biết.
Bàn tay loạng choạng sờ nhẹ vào một bên má của Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà chảy dài hai hàng nước mắt đầy hạnh phúc.
Nhìn những giọt nước mắt đang không ngừng thay nhau nhỏ xuống của Lam Đình Niên mà lòng đầy sợ hãi, vẫn là cảm xúc ấy, Bạch Hạc Hiên thật sự rất sợ những giọt nước mắt của Lam Đình Niên, lòng bàn tay còn có chút khó khăn trong việc chuyển động, Bạch Hạc Hiên cố sức đưa lên mà chạm vào mi mắt của Lam Đình Niên lau đi những giọt nước mắt còn đang giang dở trên mi cô.
Nhìn thấy Bạch Hạc Hiên tỉnh lại Vĩ Tiết Lâm cũng từ ở sofa đứng lên mà đi đến chỗ của anh, tinh ý Vĩ Tiết Lâm nắm lấy bàn tay nhỏ của John vừa vô tình bị Lam Đình Niên bỏ ra mà hụt hẫn ngơ ngác, dắt thằng bé lại gần hơn với Bạch Hạc Hiên một chút, Vĩ Tiết Lâm vỗ nhẹ vào lưng của Lam Đình Niên:"Helen, cậu ấy tỉnh lại rồi đáng lý ra em phải vui mới phải chứ, nín đi không khóc nữa!"
Lời của Vĩ Tiết Lâm nói chí phải, Bạch Hạc Hiên cũng chớp mắt đồng ý, Lam Đình Niên cũng vì thế mà cố nín đi, tay lau lại nước mắt đã được Bạch Hạc Hiên lau sơ qua, thẳng người cô buông Bạch Hạc Hiên ra, nhìn John vẫn đang tròn xoe ánh mắt có phần hơi giận dỗi mà nhìn mình, cô xoa nhẹ đấy đầu John:"Mẹ đi gọi bác sĩ, con chơi với ba đi!"
Nói với John rồi Lam Đình Niên mới ngẩng đầu lên hết nhìn Bạch Hạc Hiên lại nhìn sang Vĩ Tiết Lâm mà nói:"Em đi gọi bác sĩ nhé!"
Nói rồi Lam Đình Niên liền quay người đi gọi bác sĩ.
Cảm giác dường như bị chính mẹ của mình không quan tâm mình bằng ba, John sinh ra chút cảm giác ghen tỵ, mi mắt nhìn theo bước chân của Lam Đình Niên mà chùn xuống.
Vĩ Tiết Lâm dù sao cũng đã chăm sóc John từ khi thằng bé vừa lọt lòng, tâm trạng, biểu cảm của thằng bé đều được anh nắm rõ trong lòng bàn tay, sợ trẻ con uất ức, sẽ sinh ra cảm giác thiếu thốn, anh liền xoa lấy đầu thằng bé mà dỗ dành:"John không nghĩ linh tinh nữa nhé, mẹ Helen vẫn yêu John nhất, chỉ là hôm nay ba Hiên của John vừa khỏi bệnh mẹ vui quá nên mới như thế thôi. John phải thông cảm cho mẹ nhé?"
Dù sao John cũng là một đứa bé hiểu chuyện, nghe Vĩ Tiết Lâm bảo thế thằng bé liền thành thật mà gật đầu, thái độ đã vui vẻ hơn rất nhiều, John buông bàn tay của Vĩ Tiết Lâm ra kéo ghế lại gần hơn với Bạch Hạc Hiên mà leo lên chòm về phía anh tươi cười:"Ba phải nhanh khỏe lại nhé?"
Nói rồi bỗng chóc khuôn mặt John lại nhớ đến tình cảm quá đỗi tốt đẹp, hình bóng dính nhau không thể tách rời của Bạch Hạc Hiên và Lam Đình Niên mà phiền lòng, dù sao cũng là trẻ con mà, một người đang dành quá nhiều tình yêu cho nó, bỗng dưng có người đến và người đó lại mang tình cảm đó ra chia sẻ bớt đi, chắc chắn sẽ có hụt hẫn, John bắt đầu thương lượng ngay cả khi Bạch Hạc Hiên vẫn còn chưa thể nói được:"Ba hứa với con một chuyện nhé?"
Nhìn thấy John khá nghiêm túc Bạch Hạc Hiên muốn cười mà chẳng thể cười được, mi mắt híp nhẹ lại anh khẽ chớp.
Thấy Bạch Hạc Hiên có vẻ đã xuôi lòng, John liền chòm người đến gần anh hơn một chút, mà nói:"Ba có thể hứa không giành mẹ với con được không?"
Khựng lại khoảng vài giây John bĩu môi nhớ lại mà tiếp lời:"Mẹ dạo này hình như thích ba hơn rồi thì phải, con không muốn như thế đâu, mẹ không yêu con nhiều như trước đây nữa, tối mẹ ngủ toàn ôm ba thôi!"
Đứng bên cạnh nghe những lời vô tư của John, Vĩ Tiết Lâm bật cười thành tiếng, cách gì cũng chẳng nhịn được, khom nhẹ người anh vỗ vỗ vào vai của Bạch Hạc Hiên:"Giỏi lắm Hạc Hiên, đến con trai của anh còn ghen tỵ với cả anh cơ đấy!"
Thật tình Bạch Hạc Hiên chỉ muốn hất ngay cánh tay Vĩ Tiết Lâm ra khỏi người mình, chặn ngay thái độ cười cợt của Vĩ Tiết Lâm lại nhưng sao có thể khi Bạch Hạc Hiên anh hiện tại vẫn còn đang nằm trên giường bệnh thở oxi cơ chứ.
Mày cau nhẹ Bạch Hạc Hiên bỏ qua thái độ cười cợt của Vĩ Tiết Lâm mà hướng ánh mắt về phía John, lại lần nữa khó khăn mà cánh tay của mình lên xoa nhẹ lấy mông John, chớp nhẹ mi mắt, tỏ ý đồng thuận.
John thấy thế cũng liền vui vẻ trở lại, John chòm người bất ngờ đặt lên trán của Bạch Hạc Hiên một nụ hôn, như một lời biết ơn.
Cùng lúc này, Lam Đình Niên và bác sĩ từ bên ngoài cũng mở cửa đi vào, tất cả ánh mắt trong phòng bệnh cũng theo tiếng mở cửa mà đổ dồn về hướng cánh cửa.
Bác sĩ đi vào, Vĩ Tiết Lâm liền bế John lên, kéo ghế nhường lại chỗ trống cho bác sĩ tiến hành kiểm tra tình hình của Bạch Hạc Hiên, sau một hồi kiểm tra, bác sĩ tình hình hồi phục của Bạch Hạc Hiên rất tốt, theo dõi thêm một thời gian nữa là có thể xuất viện được rồi.
Sau khi bác sĩ rời đi, Bạch Hạc Hiên mới đưa tay lên khó khăn mà gỡ chiếc mặt nạ oxi trên mặt của mình xuống, đưa tay của mình ra hướng về phía của Lam Đình Niên đang đứng muốn nắm lấy tay của cô.
Lam Đình Niên nhìn thấy hành động của Bạch Hạc Hiên liền đi nhanh đến nắm lấy bàn tay của anh:"Anh muốn nói gì với em sao?"
Bạch Hạc Hiên khẽ chớp nhẹ mi mắt, đồng thời tay còn lại tuy đang truyền dịch nên có chút vướng víu nhưng anh vẫn cho vào trong túi để tìm kiếm thứ gì đó...
Rất nhanh Bạch Hạc Hiên đã tìm được thứ cần tìm, từ trong túi quần anh lấy ra một chiếc nhẫn, phải, đúng là một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn lấp lánh đầy kim cương, anh chầm chậm đeo vào ngón áp út trên bàn tay của Lam Đình Niên trong sự ngỡ ngàng, ngạc nhiên của cô, mà cố gượng mở miệng nói lời cầu hôn:"Niên Niên à đồng ý làm vợ anh nhé?"
Nói rồi Bạch Hạc Hiên lại trầm ngâm mà nhớ lại:"Chiếc nhẫn này anh đã mang theo nó năm năm rồi, năm năm trước cứ nghĩ chờ mọi chuyện lắng xuống sẽ có cơ hội trao chiếc nhẫn này lại cho em để hai đứa cùng nhau bắt đầu lại, nhưng cơ hội lại không đến, may mắn là năm năm sau vẫn còn có cơ hội..."
"Cưới anh nhé Niên Niên?"
Khóe mắt đã chảy dài những giọt nước mắt hạnh phúc đầu tiên sau lời cầu hôn của Bạch Hạc Hiên.
Lam Đình Niên bây giờ có thể từ chối sao?
Tất nhiên là không rồi!
Gật đầu, Lam Đình Niên cúi nhẹ người đặt lên môi của Bạch Hạc Hiên một nụ hôn đầy ngọt ngào và nói:"Niên Niên của anh đồng ý!"
Khóe môi lặng lẽ mà cong lên, Vĩ Tiết Lâm thật sự đã thua cuộc rồi!
Còn John trên tay của Vĩ Tiết Lâm mà vỗ tay hoan hô chỉ là thằng bé vẫn không quên đi những ý nghĩ ghen tỵ trong đầu mình mà nói lớn:"Ba đã hứa là không giành mẹ với con rồi đấy nhé!"
Cả phòng bệnh bỗng bật lên những tiếng cười giòn tan sau lời nói non nớt đầy thơ ngây của John mà vang vọng...
.............
Ba tháng sau, hôn lễ của Bạch Hạc Hiên và Lam Đình Niên được tổ chức đơn giản mà ấm áp tại một bờ biển nhỏ, không có quá nhiều khách khứa nhưng có đủ những người thân quen thật lòng chúc phúc.
Khoác trên người bộ váy cưới trắng tinh, Lam Đình Niên choàng lấy chăn chú rể Bạch Hạc Hiên lịch lãm trong bộ vest trắng mà cùng nhau hòa nhịp từng bước chân mà tiến vào lễ đường trong hàng trăm tràng pháo tay chúc mừng.
John hôm nay cũng bảnh tỏn chẳng kém, thằng bé được ba mẹ tin tưởng giao cho trọng trách mc của lễ cưới, thằng bé hết sức trân trọng mà chuẩn bị một bài phát biểu dài ngoằn, vừa lên khán đài thằng bé đã khiến tất cả quan khách bật cười vì trãi ra một tờ giấy nhớ chấp vá thật dài, viết lại tất cả những gì mà mình cần phải nói trong lễ cưới của ba mẹ, nhưng mà nếu đứng chờ thằng bé ba mẹ nó sẽ nôn lòng đến chết mất.
"Chào mừng tất cả mọi người đã đến tham dự lễ cưới của ba Bạch Hạc Hiên và mẹ Lam Đình Niên của con ạ..."
Một tràng cười như được mùa cùng một tràng pháo tay được vang lên.
John lại vui vẻ mà nói tiếp:"Con là John, năm tuổi rồi ạ, con là con của ba Bạch Hạc Hiên và mẹ Lam Đình Niên..."
"John, nói vấn đề chính!" Bạch Hạc Hiên thật đã nóng lòng đến mức không chịu được mà khều John.
Hành động của Bạch Hạc Hiên liền khiến cho tất cả các quan khách bật cười.
John cũng vì thế mà cười như được mùa, thằng bé cũng hiểu chuyện mà lướt qua những thứ mà mình đã ghi chú đã chuẩn bị mà tiến hành luôn nghi thức trao nhẫn.
Nhẫn cưới được trao, lời thề ước được sướng lên, Lam Đình Niên hạnh phúc mà ôm lấy Bạch Hạc Hiên thì thầm nhỏ bên tai anh:"Hiên ngày hôm nay em chính thức đã buông bỏ được quá khứ rồi, chúng ta cứ mãi hạnh phúc như thế này anh nhé!"
"Niên Niên cảm ơn em, cảm ơn em sau tất cả vẫn cho anh cơ hội để yêu thương và chăm sóc cho hai mẹ con em!"
Lễ cưới kết thúc, Vĩ Tiết Lâm không từ mà biệt, anh lặng lẽ một mình quay trở về Anh Quốc, cuối cùng anh cũng đã buông bỏ được chấp niệm suốt năm năm trời và có thể bắt đầu cho một cuộc sống hoàn toàn mới....
Còn ở một nơi nào đó trong một bệnh viện tâm thần Nhã Thanh Lam vẫn còn đang phải điều trị tâm lý vì sự khủng hoảng hoang tưởng đến tột độ vì trong một lần ẩu đã với các bạn tù cô đã vô tình làm mất đi đứa con trong bụng mình, nổi ám ảnh đó cũng đã theo cô trong suốt năm năm rồi nhưng cũng chẳng có cách nào để dứt ra được, Lục Chí Khiêm vẫn ngày đêm vào thăm nom chăm sóc cho cô nhưng đổi lại cũng chỉ là sự sợ hãi đầy xua đuổi của cô mà thôi...
Trần đời có nhưng chuyện ý người không thể trái.
Việc đã làm, chuyện đã qua trời xanh vẫn còn in dấu.
Nhân - quả là điều tất yếu không thể tránh khỏi...
...End...
Vì vẫn còn thở oxi cho nên Bạch Hạc Hiên tạm thời vẫn chưa thể mở miệng nói được nên chỉ đành dùng một cái chớp mắt mà ra hiệu cho Lam Đình Niên được biết.
Bàn tay loạng choạng sờ nhẹ vào một bên má của Bạch Hạc Hiên, Lam Đình Niên cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà chảy dài hai hàng nước mắt đầy hạnh phúc.
Nhìn những giọt nước mắt đang không ngừng thay nhau nhỏ xuống của Lam Đình Niên mà lòng đầy sợ hãi, vẫn là cảm xúc ấy, Bạch Hạc Hiên thật sự rất sợ những giọt nước mắt của Lam Đình Niên, lòng bàn tay còn có chút khó khăn trong việc chuyển động, Bạch Hạc Hiên cố sức đưa lên mà chạm vào mi mắt của Lam Đình Niên lau đi những giọt nước mắt còn đang giang dở trên mi cô.
Nhìn thấy Bạch Hạc Hiên tỉnh lại Vĩ Tiết Lâm cũng từ ở sofa đứng lên mà đi đến chỗ của anh, tinh ý Vĩ Tiết Lâm nắm lấy bàn tay nhỏ của John vừa vô tình bị Lam Đình Niên bỏ ra mà hụt hẫn ngơ ngác, dắt thằng bé lại gần hơn với Bạch Hạc Hiên một chút, Vĩ Tiết Lâm vỗ nhẹ vào lưng của Lam Đình Niên:"Helen, cậu ấy tỉnh lại rồi đáng lý ra em phải vui mới phải chứ, nín đi không khóc nữa!"
Lời của Vĩ Tiết Lâm nói chí phải, Bạch Hạc Hiên cũng chớp mắt đồng ý, Lam Đình Niên cũng vì thế mà cố nín đi, tay lau lại nước mắt đã được Bạch Hạc Hiên lau sơ qua, thẳng người cô buông Bạch Hạc Hiên ra, nhìn John vẫn đang tròn xoe ánh mắt có phần hơi giận dỗi mà nhìn mình, cô xoa nhẹ đấy đầu John:"Mẹ đi gọi bác sĩ, con chơi với ba đi!"
Nói với John rồi Lam Đình Niên mới ngẩng đầu lên hết nhìn Bạch Hạc Hiên lại nhìn sang Vĩ Tiết Lâm mà nói:"Em đi gọi bác sĩ nhé!"
Nói rồi Lam Đình Niên liền quay người đi gọi bác sĩ.
Cảm giác dường như bị chính mẹ của mình không quan tâm mình bằng ba, John sinh ra chút cảm giác ghen tỵ, mi mắt nhìn theo bước chân của Lam Đình Niên mà chùn xuống.
Vĩ Tiết Lâm dù sao cũng đã chăm sóc John từ khi thằng bé vừa lọt lòng, tâm trạng, biểu cảm của thằng bé đều được anh nắm rõ trong lòng bàn tay, sợ trẻ con uất ức, sẽ sinh ra cảm giác thiếu thốn, anh liền xoa lấy đầu thằng bé mà dỗ dành:"John không nghĩ linh tinh nữa nhé, mẹ Helen vẫn yêu John nhất, chỉ là hôm nay ba Hiên của John vừa khỏi bệnh mẹ vui quá nên mới như thế thôi. John phải thông cảm cho mẹ nhé?"
Dù sao John cũng là một đứa bé hiểu chuyện, nghe Vĩ Tiết Lâm bảo thế thằng bé liền thành thật mà gật đầu, thái độ đã vui vẻ hơn rất nhiều, John buông bàn tay của Vĩ Tiết Lâm ra kéo ghế lại gần hơn với Bạch Hạc Hiên mà leo lên chòm về phía anh tươi cười:"Ba phải nhanh khỏe lại nhé?"
Nói rồi bỗng chóc khuôn mặt John lại nhớ đến tình cảm quá đỗi tốt đẹp, hình bóng dính nhau không thể tách rời của Bạch Hạc Hiên và Lam Đình Niên mà phiền lòng, dù sao cũng là trẻ con mà, một người đang dành quá nhiều tình yêu cho nó, bỗng dưng có người đến và người đó lại mang tình cảm đó ra chia sẻ bớt đi, chắc chắn sẽ có hụt hẫn, John bắt đầu thương lượng ngay cả khi Bạch Hạc Hiên vẫn còn chưa thể nói được:"Ba hứa với con một chuyện nhé?"
Nhìn thấy John khá nghiêm túc Bạch Hạc Hiên muốn cười mà chẳng thể cười được, mi mắt híp nhẹ lại anh khẽ chớp.
Thấy Bạch Hạc Hiên có vẻ đã xuôi lòng, John liền chòm người đến gần anh hơn một chút, mà nói:"Ba có thể hứa không giành mẹ với con được không?"
Khựng lại khoảng vài giây John bĩu môi nhớ lại mà tiếp lời:"Mẹ dạo này hình như thích ba hơn rồi thì phải, con không muốn như thế đâu, mẹ không yêu con nhiều như trước đây nữa, tối mẹ ngủ toàn ôm ba thôi!"
Đứng bên cạnh nghe những lời vô tư của John, Vĩ Tiết Lâm bật cười thành tiếng, cách gì cũng chẳng nhịn được, khom nhẹ người anh vỗ vỗ vào vai của Bạch Hạc Hiên:"Giỏi lắm Hạc Hiên, đến con trai của anh còn ghen tỵ với cả anh cơ đấy!"
Thật tình Bạch Hạc Hiên chỉ muốn hất ngay cánh tay Vĩ Tiết Lâm ra khỏi người mình, chặn ngay thái độ cười cợt của Vĩ Tiết Lâm lại nhưng sao có thể khi Bạch Hạc Hiên anh hiện tại vẫn còn đang nằm trên giường bệnh thở oxi cơ chứ.
Mày cau nhẹ Bạch Hạc Hiên bỏ qua thái độ cười cợt của Vĩ Tiết Lâm mà hướng ánh mắt về phía John, lại lần nữa khó khăn mà cánh tay của mình lên xoa nhẹ lấy mông John, chớp nhẹ mi mắt, tỏ ý đồng thuận.
John thấy thế cũng liền vui vẻ trở lại, John chòm người bất ngờ đặt lên trán của Bạch Hạc Hiên một nụ hôn, như một lời biết ơn.
Cùng lúc này, Lam Đình Niên và bác sĩ từ bên ngoài cũng mở cửa đi vào, tất cả ánh mắt trong phòng bệnh cũng theo tiếng mở cửa mà đổ dồn về hướng cánh cửa.
Bác sĩ đi vào, Vĩ Tiết Lâm liền bế John lên, kéo ghế nhường lại chỗ trống cho bác sĩ tiến hành kiểm tra tình hình của Bạch Hạc Hiên, sau một hồi kiểm tra, bác sĩ tình hình hồi phục của Bạch Hạc Hiên rất tốt, theo dõi thêm một thời gian nữa là có thể xuất viện được rồi.
Sau khi bác sĩ rời đi, Bạch Hạc Hiên mới đưa tay lên khó khăn mà gỡ chiếc mặt nạ oxi trên mặt của mình xuống, đưa tay của mình ra hướng về phía của Lam Đình Niên đang đứng muốn nắm lấy tay của cô.
Lam Đình Niên nhìn thấy hành động của Bạch Hạc Hiên liền đi nhanh đến nắm lấy bàn tay của anh:"Anh muốn nói gì với em sao?"
Bạch Hạc Hiên khẽ chớp nhẹ mi mắt, đồng thời tay còn lại tuy đang truyền dịch nên có chút vướng víu nhưng anh vẫn cho vào trong túi để tìm kiếm thứ gì đó...
Rất nhanh Bạch Hạc Hiên đã tìm được thứ cần tìm, từ trong túi quần anh lấy ra một chiếc nhẫn, phải, đúng là một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn lấp lánh đầy kim cương, anh chầm chậm đeo vào ngón áp út trên bàn tay của Lam Đình Niên trong sự ngỡ ngàng, ngạc nhiên của cô, mà cố gượng mở miệng nói lời cầu hôn:"Niên Niên à đồng ý làm vợ anh nhé?"
Nói rồi Bạch Hạc Hiên lại trầm ngâm mà nhớ lại:"Chiếc nhẫn này anh đã mang theo nó năm năm rồi, năm năm trước cứ nghĩ chờ mọi chuyện lắng xuống sẽ có cơ hội trao chiếc nhẫn này lại cho em để hai đứa cùng nhau bắt đầu lại, nhưng cơ hội lại không đến, may mắn là năm năm sau vẫn còn có cơ hội..."
"Cưới anh nhé Niên Niên?"
Khóe mắt đã chảy dài những giọt nước mắt hạnh phúc đầu tiên sau lời cầu hôn của Bạch Hạc Hiên.
Lam Đình Niên bây giờ có thể từ chối sao?
Tất nhiên là không rồi!
Gật đầu, Lam Đình Niên cúi nhẹ người đặt lên môi của Bạch Hạc Hiên một nụ hôn đầy ngọt ngào và nói:"Niên Niên của anh đồng ý!"
Khóe môi lặng lẽ mà cong lên, Vĩ Tiết Lâm thật sự đã thua cuộc rồi!
Còn John trên tay của Vĩ Tiết Lâm mà vỗ tay hoan hô chỉ là thằng bé vẫn không quên đi những ý nghĩ ghen tỵ trong đầu mình mà nói lớn:"Ba đã hứa là không giành mẹ với con rồi đấy nhé!"
Cả phòng bệnh bỗng bật lên những tiếng cười giòn tan sau lời nói non nớt đầy thơ ngây của John mà vang vọng...
.............
Ba tháng sau, hôn lễ của Bạch Hạc Hiên và Lam Đình Niên được tổ chức đơn giản mà ấm áp tại một bờ biển nhỏ, không có quá nhiều khách khứa nhưng có đủ những người thân quen thật lòng chúc phúc.
Khoác trên người bộ váy cưới trắng tinh, Lam Đình Niên choàng lấy chăn chú rể Bạch Hạc Hiên lịch lãm trong bộ vest trắng mà cùng nhau hòa nhịp từng bước chân mà tiến vào lễ đường trong hàng trăm tràng pháo tay chúc mừng.
John hôm nay cũng bảnh tỏn chẳng kém, thằng bé được ba mẹ tin tưởng giao cho trọng trách mc của lễ cưới, thằng bé hết sức trân trọng mà chuẩn bị một bài phát biểu dài ngoằn, vừa lên khán đài thằng bé đã khiến tất cả quan khách bật cười vì trãi ra một tờ giấy nhớ chấp vá thật dài, viết lại tất cả những gì mà mình cần phải nói trong lễ cưới của ba mẹ, nhưng mà nếu đứng chờ thằng bé ba mẹ nó sẽ nôn lòng đến chết mất.
"Chào mừng tất cả mọi người đã đến tham dự lễ cưới của ba Bạch Hạc Hiên và mẹ Lam Đình Niên của con ạ..."
Một tràng cười như được mùa cùng một tràng pháo tay được vang lên.
John lại vui vẻ mà nói tiếp:"Con là John, năm tuổi rồi ạ, con là con của ba Bạch Hạc Hiên và mẹ Lam Đình Niên..."
"John, nói vấn đề chính!" Bạch Hạc Hiên thật đã nóng lòng đến mức không chịu được mà khều John.
Hành động của Bạch Hạc Hiên liền khiến cho tất cả các quan khách bật cười.
John cũng vì thế mà cười như được mùa, thằng bé cũng hiểu chuyện mà lướt qua những thứ mà mình đã ghi chú đã chuẩn bị mà tiến hành luôn nghi thức trao nhẫn.
Nhẫn cưới được trao, lời thề ước được sướng lên, Lam Đình Niên hạnh phúc mà ôm lấy Bạch Hạc Hiên thì thầm nhỏ bên tai anh:"Hiên ngày hôm nay em chính thức đã buông bỏ được quá khứ rồi, chúng ta cứ mãi hạnh phúc như thế này anh nhé!"
"Niên Niên cảm ơn em, cảm ơn em sau tất cả vẫn cho anh cơ hội để yêu thương và chăm sóc cho hai mẹ con em!"
Lễ cưới kết thúc, Vĩ Tiết Lâm không từ mà biệt, anh lặng lẽ một mình quay trở về Anh Quốc, cuối cùng anh cũng đã buông bỏ được chấp niệm suốt năm năm trời và có thể bắt đầu cho một cuộc sống hoàn toàn mới....
Còn ở một nơi nào đó trong một bệnh viện tâm thần Nhã Thanh Lam vẫn còn đang phải điều trị tâm lý vì sự khủng hoảng hoang tưởng đến tột độ vì trong một lần ẩu đã với các bạn tù cô đã vô tình làm mất đi đứa con trong bụng mình, nổi ám ảnh đó cũng đã theo cô trong suốt năm năm rồi nhưng cũng chẳng có cách nào để dứt ra được, Lục Chí Khiêm vẫn ngày đêm vào thăm nom chăm sóc cho cô nhưng đổi lại cũng chỉ là sự sợ hãi đầy xua đuổi của cô mà thôi...
Trần đời có nhưng chuyện ý người không thể trái.
Việc đã làm, chuyện đã qua trời xanh vẫn còn in dấu.
Nhân - quả là điều tất yếu không thể tránh khỏi...
...End...
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Sinh linh bé nhỏ chẳng thể thành hình
- Chương 2: Loạn
- Chương 3: Ly hôn đi
- Chương 4: Chính là do cô cố chấp
- Chương 5: Cái chết chính là cách giải thoát duy nhất
- Chương 6: Tường cao quá trèo không nổi
- Chương 7: Quá khứ được khơi gợi
- Chương 8: Đến một ngày ta không còn yêu
- Chương 9: Cơm không ăn đổi liền lại là một bữa trên giường (H+)
- Chương 10: Kiệt sức đến ngất đi (H+)
- Chương 11: Tin tức từ người cũ
- Chương 12: Chăm sóc cho tình nhân của chồng
- Chương 13: Cũng có chút khiếu diễn xuất
- Chương 14: Lại nhớ về bé con của cô
- Chương 15: Cố tình gây khó dễ
- Chương 16: Lại lần nữa bị dày vì mà ngất đi
- Chương 17: Vờ tỏ ra mình là người cao thượng
- Chương 18: Sự bất giác của đôi chân
- Chương 19: Mẹ chính là bình yên
- Chương 20: Lòng lại muốn chết đi
- Chương 21: Trầm cảm
- Chương 22: Có người vẫn không chịu buông tha
- Chương 23: Vỡ tuồng của kẻ thứ ba
- Chương 24: Xin hãy giết tôi đi
- Chương 25: Điên loạn không điểm dừng
- Chương 26: Đừng nên cố chống đối lại Bạch Hạc Hiên hắn
- Chương 27: Mọi thứ đều tĩnh lặng hơn rất nhiều
- Chương 28: Bình yên trước ngày giông tố
- Chương 29: Bình yên cuối cùng cũng đến ngày lụi tàn
- Chương 30: Một nhà ba người
- Chương 31: Không có sự tự do
- Chương 32: Cố tình gây sự
- Chương 33: Từng bước muốn hất cẳng chính thất
- Chương 34: Trái lời anh một lần
- Chương 35: Hung hăng mà hỏi tội
- Chương 36: Lần lượt bị từng người sỉ nhục
- Chương 37: Một đôi cẩu nam nữ
- Chương 38: Có chết thì hãy đem tôi đi thiêu
- Chương 39: Con người đúng thật là khó hiểu
- Chương 40: Viên thuốc thứ sáu
- Chương 41: Modafinil
- Chương 42: Tình huống bất ngờ luôn xảy ra thật đúng lúc
- Chương 43: Là do cô ngu ngốc ảo tưởng
- Chương 44: Kẻ thứ ba luôn cho rằng mình là đúng
- Chương 45: Giết tao đi
- Chương 46: Đứng giữa hai sự lựa chọn trong gang tất....
- Chương 47: Là chính anh đã bỏ lại cô
- Chương 48: Anh không phải là thằng ngu
- Chương 49: Lục Chí Khiêm - ác mộng của cô đến rồi
- Chương 50: Là cô đang tự tìm đường chết
- Chương 51: Kế hoạch của kẻ thứ ba
- Chương 52: Vẫn là ý nghĩ tự tử
- Chương 53: Có lẽ là sợ...
- Chương 54: Nụ cười nham hiểm
- Chương 55: Dường như tất cả đều đã đi quá xa
- Chương 56: Nếu thật là luyến tiếc?
- Chương 57: Thủ đoạn tàn độc
- Chương 58: Bị gài vào tròng
- Chương 59: Lòng chính là nghi ngờ
- Chương 60: Là do bản thân có quá nhiều điểm yếu
- Chương 61: Cứu lấy mẹ tôi, tôi hứa sẽ ngoan
- Chương 62: Anh là một thằng tồi
- Chương 63: Tôi không còn yêu cuộc sống này nữa
- Chương 64: Chúng ta thật sẽ bỏ lỡ nhau?
- Chương 65: Là thóc là gà
- Chương 66: Nhắc nhỡ
- Chương 67: Cô lại như thế nữa
- Chương 68: Vết sẹo cũ đã lành nhưng nổi đau lại không
- Chương 69: Là lỗi của anh, em đừng tra tấn bản thân mình
- Chương 70: Tất cả đều vô lực
- Chương 71: Bí mật năm xưa dần dần có lời đáp
- Chương 72: Từng chút một dày xéo Nhã Thanh Lam
- Chương 73: Dưới lòng tay Lục Chí Khiêm chạy không thoát
- Chương 74: Nơi đầu tim lại lần nữa đập mạnh đầy lo sợ
- Chương 75: Phúc phần Lam Đình Niên khó được hưởng
- Chương 76: Đâu đó trong tim vẫn không thể kiềm được lòng
- Chương 77: Cái tát
- Chương 78: Không chút nương tay
- Chương 79: Mưu đồ Tiếp theo
- Chương 80: Kẻ ngán đường sẽ phải trả giá
- Chương 81: Mượn tay người giúp sức
- Chương 82: Chén gà hầm
- Chương 83: Giới hạn cuối cùng bị đạp đổ
- Chương 84: Hạ màn bí mật
- Chương 85: Kế hoạch cuối cùng của kẻ ác
- Chương 86: Kế hoạch đã được lên sẵn?
- Chương 87: Lời từ tâm khó suy xét
- Chương 88: Đi tựa xuất hiện?
- Chương 89: Tách cafe bỏ thuốc
- Chương 90: Hạ triệt một người
- Chương 91: Chệch hướng (H+)
- Chương 92: Mặt dày đến nổi không còn thấy ngượng (H+)
- Chương 93: Sự bất cẩn không thể chấp nhận
- Chương 94: Người đi - Người ở lại dần trả giá
- Chương 95: Lật bài ngửa
- Chương 96: Không đủ tư cách để buộc tội bất kỳ một ai
- Chương 97: Lời nói ra đã quá muộn
- Chương 98: Ý nghĩ buông bỏ
- Chương 99: Tự sát không thành
- Chương 100: Người xưa trở về - Bí mật đã chẳng còn
- Chương 101: Cầu xin một cái chết
- Chương 102: Quyết định của sự ra đi
- Chương 103: Lần cuối nói lời cảm ơn
- Chương 104: Cô đi rồi - Nhưng sự ra đi này thật tàn nhẫn
- Chương 105: Cô tự do rồi
- Chương 106: Ba tháng - Một giấc ngủ dài
- Chương 107: Mới đó mà đã ba năm không có em
- Chương 108: Ảo giác
- Chương 109: Cái giá phải trả vốn là một cái gì đó rất đắt
- Chương 110: Con không làm được đâu mẹ à!
- Chương 111: Helen - Người tỏa sáng
- Chương 112: Lần đầu gặp mặt
- Chương 113: Ghi giấy nợ
- Chương 114: John - Sợi dây liên kết
- Chương 115: Trốn tránh liệu phải là cách
- Chương 116: Gặp lại người, bao cố gắng cũng biến thành con số không?
- Chương 117: Vẫn một mực không nhận
- Chương 118: John là con anh đúng chứ?
- Chương 119: Lại lần nữa khuất xa tầm mắt
- Chương 120: Lần nữa muốn trốn chạy
- Chương 121: John nhập viện
- Chương 122: Ung thư tủy xương
- Chương 123: Tìm đến tận nơi
- Chương 124: Nỗi lòng
- Chương 125: Không nỡ làm giấy báo tử
- Chương 126: Quá khứ chẳng thể quên
- Chương 127: Thăm con có gì là sai?
- Chương 128: Tiến hành phẫu thuật gấp!
- Chương 129: An toàn vượt qua
- Chương 130: Dụ dỗ
- Chương 131: Thao túng con trai thất bại
- Chương 132: Năm năm không có kết quả
- Chương 133: Giao lại tất cả cho người từng phạm phải lầm lỗi
- Chương 134: Công sinh thành không bằng công dưỡng dục
- Chương 135: Không muốn ở cùng
- Chương 136: Tranh chấp chưa bao giờ là hết
- Chương 137: Cầu xin một cơ hội
- Chương 138: Mạch tay không đúng
- Chương 139: Sự cố ngoài ý muốn
- Chương 140: Bất cẩn nghiêm trọng
- Chương 141: Đêm nào mẹ cũng hay khóc
- Chương 142: Em thật khác
- Chương 143: Tự biết lượng vị trí của bản thân
- Chương 144: Thay đổi một chút, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn
- Chương 145: Lỡ như có một ngày
- Chương 146: Một quyết định trọng đại được hình thành
- Chương 147: Niềm vui nhỏ
- Chương 148: Ăn được thì cũng phải ngủ được
- Chương 149: Người khuất phục vẫn là cô
- Chương 150: Tiến lùi vẫn là do quá khứ cản đường
- Chương 151: Di nguyện được lên kế hoạch
- Chương 152: Sự thật phơi bày - Yêu hận lòng đủ tỏ tường
- Chương 153: Có thể tha thứ không?
- Chương 154: Gặp lại anh khi đã có sự thay đổi
- Chương 155: Chấp nhận buông bỏ quá khứ
- Chương 156: Tân gia
- Chương 157: Đang lên kế hoạch phẫu thuật
- Chương 158: Xuất huyết não
- Chương 159: Tai qua nạn khỏi
- Chương 160: Cầu hôn - Lễ cưới (end)