Giá Như Em Chưa Từng Yêu - Chương 38: Có chết thì hãy đem tôi đi thiêu
Chương trước- Chương 1: Sinh linh bé nhỏ chẳng thể thành hình
- Chương 2: Loạn
- Chương 3: Ly hôn đi
- Chương 4: Chính là do cô cố chấp
- Chương 5: Cái chết chính là cách giải thoát duy nhất
- Chương 6: Tường cao quá trèo không nổi
- Chương 7: Quá khứ được khơi gợi
- Chương 8: Đến một ngày ta không còn yêu
- Chương 9: Cơm không ăn đổi liền lại là một bữa trên giường (H+)
- Chương 10: Kiệt sức đến ngất đi (H+)
- Chương 11: Tin tức từ người cũ
- Chương 12: Chăm sóc cho tình nhân của chồng
- Chương 13: Cũng có chút khiếu diễn xuất
- Chương 14: Lại nhớ về bé con của cô
- Chương 15: Cố tình gây khó dễ
- Chương 16: Lại lần nữa bị dày vì mà ngất đi
- Chương 17: Vờ tỏ ra mình là người cao thượng
- Chương 18: Sự bất giác của đôi chân
- Chương 19: Mẹ chính là bình yên
- Chương 20: Lòng lại muốn chết đi
- Chương 21: Trầm cảm
- Chương 22: Có người vẫn không chịu buông tha
- Chương 23: Vỡ tuồng của kẻ thứ ba
- Chương 24: Xin hãy giết tôi đi
- Chương 25: Điên loạn không điểm dừng
- Chương 26: Đừng nên cố chống đối lại Bạch Hạc Hiên hắn
- Chương 27: Mọi thứ đều tĩnh lặng hơn rất nhiều
- Chương 28: Bình yên trước ngày giông tố
- Chương 29: Bình yên cuối cùng cũng đến ngày lụi tàn
- Chương 30: Một nhà ba người
- Chương 31: Không có sự tự do
- Chương 32: Cố tình gây sự
- Chương 33: Từng bước muốn hất cẳng chính thất
- Chương 34: Trái lời anh một lần
- Chương 35: Hung hăng mà hỏi tội
- Chương 36: Lần lượt bị từng người sỉ nhục
- Chương 37: Một đôi cẩu nam nữ
- Chương 38: Có chết thì hãy đem tôi đi thiêu
- Chương 39: Con người đúng thật là khó hiểu
- Chương 40: Viên thuốc thứ sáu
- Chương 41: Modafinil
- Chương 42: Tình huống bất ngờ luôn xảy ra thật đúng lúc
- Chương 43: Là do cô ngu ngốc ảo tưởng
- Chương 44: Kẻ thứ ba luôn cho rằng mình là đúng
- Chương 45: Giết tao đi
- Chương 46: Đứng giữa hai sự lựa chọn trong gang tất....
- Chương 47: Là chính anh đã bỏ lại cô
- Chương 48: Anh không phải là thằng ngu
- Chương 49: Lục Chí Khiêm - ác mộng của cô đến rồi
- Chương 50: Là cô đang tự tìm đường chết
- Chương 51: Kế hoạch của kẻ thứ ba
- Chương 52: Vẫn là ý nghĩ tự tử
- Chương 53: Có lẽ là sợ...
- Chương 54: Nụ cười nham hiểm
- Chương 55: Dường như tất cả đều đã đi quá xa
- Chương 56: Nếu thật là luyến tiếc?
- Chương 57: Thủ đoạn tàn độc
- Chương 58: Bị gài vào tròng
- Chương 59: Lòng chính là nghi ngờ
- Chương 60: Là do bản thân có quá nhiều điểm yếu
- Chương 61: Cứu lấy mẹ tôi, tôi hứa sẽ ngoan
- Chương 62: Anh là một thằng tồi
- Chương 63: Tôi không còn yêu cuộc sống này nữa
- Chương 64: Chúng ta thật sẽ bỏ lỡ nhau?
- Chương 65: Là thóc là gà
- Chương 66: Nhắc nhỡ
- Chương 67: Cô lại như thế nữa
- Chương 68: Vết sẹo cũ đã lành nhưng nổi đau lại không
- Chương 69: Là lỗi của anh, em đừng tra tấn bản thân mình
- Chương 70: Tất cả đều vô lực
- Chương 71: Bí mật năm xưa dần dần có lời đáp
- Chương 72: Từng chút một dày xéo Nhã Thanh Lam
- Chương 73: Dưới lòng tay Lục Chí Khiêm chạy không thoát
- Chương 74: Nơi đầu tim lại lần nữa đập mạnh đầy lo sợ
- Chương 75: Phúc phần Lam Đình Niên khó được hưởng
- Chương 76: Đâu đó trong tim vẫn không thể kiềm được lòng
- Chương 77: Cái tát
- Chương 78: Không chút nương tay
- Chương 79: Mưu đồ Tiếp theo
- Chương 80: Kẻ ngán đường sẽ phải trả giá
- Chương 81: Mượn tay người giúp sức
- Chương 82: Chén gà hầm
- Chương 83: Giới hạn cuối cùng bị đạp đổ
- Chương 84: Hạ màn bí mật
- Chương 85: Kế hoạch cuối cùng của kẻ ác
- Chương 86: Kế hoạch đã được lên sẵn?
- Chương 87: Lời từ tâm khó suy xét
- Chương 88: Đi tựa xuất hiện?
- Chương 89: Tách cafe bỏ thuốc
- Chương 90: Hạ triệt một người
- Chương 91: Chệch hướng (H+)
- Chương 92: Mặt dày đến nổi không còn thấy ngượng (H+)
- Chương 93: Sự bất cẩn không thể chấp nhận
- Chương 94: Người đi - Người ở lại dần trả giá
- Chương 95: Lật bài ngửa
- Chương 96: Không đủ tư cách để buộc tội bất kỳ một ai
- Chương 97: Lời nói ra đã quá muộn
- Chương 98: Ý nghĩ buông bỏ
- Chương 99: Tự sát không thành
- Chương 100: Người xưa trở về - Bí mật đã chẳng còn
- Chương 101: Cầu xin một cái chết
- Chương 102: Quyết định của sự ra đi
- Chương 103: Lần cuối nói lời cảm ơn
- Chương 104: Cô đi rồi - Nhưng sự ra đi này thật tàn nhẫn
- Chương 105: Cô tự do rồi
- Chương 106: Ba tháng - Một giấc ngủ dài
- Chương 107: Mới đó mà đã ba năm không có em
- Chương 108: Ảo giác
- Chương 109: Cái giá phải trả vốn là một cái gì đó rất đắt
- Chương 110: Con không làm được đâu mẹ à!
- Chương 111: Helen - Người tỏa sáng
- Chương 112: Lần đầu gặp mặt
- Chương 113: Ghi giấy nợ
- Chương 114: John - Sợi dây liên kết
- Chương 115: Trốn tránh liệu phải là cách
- Chương 116: Gặp lại người, bao cố gắng cũng biến thành con số không?
- Chương 117: Vẫn một mực không nhận
- Chương 118: John là con anh đúng chứ?
- Chương 119: Lại lần nữa khuất xa tầm mắt
- Chương 120: Lần nữa muốn trốn chạy
- Chương 121: John nhập viện
- Chương 122: Ung thư tủy xương
- Chương 123: Tìm đến tận nơi
- Chương 124: Nỗi lòng
- Chương 125: Không nỡ làm giấy báo tử
- Chương 126: Quá khứ chẳng thể quên
- Chương 127: Thăm con có gì là sai?
- Chương 128: Tiến hành phẫu thuật gấp!
- Chương 129: An toàn vượt qua
- Chương 130: Dụ dỗ
- Chương 131: Thao túng con trai thất bại
- Chương 132: Năm năm không có kết quả
- Chương 133: Giao lại tất cả cho người từng phạm phải lầm lỗi
- Chương 134: Công sinh thành không bằng công dưỡng dục
- Chương 135: Không muốn ở cùng
- Chương 136: Tranh chấp chưa bao giờ là hết
- Chương 137: Cầu xin một cơ hội
- Chương 138: Mạch tay không đúng
- Chương 139: Sự cố ngoài ý muốn
- Chương 140: Bất cẩn nghiêm trọng
- Chương 141: Đêm nào mẹ cũng hay khóc
- Chương 142: Em thật khác
- Chương 143: Tự biết lượng vị trí của bản thân
- Chương 144: Thay đổi một chút, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn
- Chương 145: Lỡ như có một ngày
- Chương 146: Một quyết định trọng đại được hình thành
- Chương 147: Niềm vui nhỏ
- Chương 148: Ăn được thì cũng phải ngủ được
- Chương 149: Người khuất phục vẫn là cô
- Chương 150: Tiến lùi vẫn là do quá khứ cản đường
- Chương 151: Di nguyện được lên kế hoạch
- Chương 152: Sự thật phơi bày - Yêu hận lòng đủ tỏ tường
- Chương 153: Có thể tha thứ không?
- Chương 154: Gặp lại anh khi đã có sự thay đổi
- Chương 155: Chấp nhận buông bỏ quá khứ
- Chương 156: Tân gia
- Chương 157: Đang lên kế hoạch phẫu thuật
- Chương 158: Xuất huyết não
- Chương 159: Tai qua nạn khỏi
- Chương 160: Cầu hôn - Lễ cưới (end)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Giá Như Em Chưa Từng Yêu
Chương 38: Có chết thì hãy đem tôi đi thiêu
Bạch Hạc Hiên kể từ khi Nhã Thanh Lam quấn lấy mình, anh một lời cũng chẳng nói thêm mà chỉ lặng người quan sát thái độ của Lam Đình Niên.
Vừa nghe Lam Đình Niên chửi mình cùng Nhã Thanh Lam là “một đôi cẩu nam nữ” Bạch Hạc Hiên liền nổi điên mà xiết chặt hai lòng bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm, nhưng tạm thời anh vẫn đủ bình tâm mà không lao đến túm lấy Lam Đình Niên.
Nhẹ nhàng quay sang Nhã Thanh Lam có mỉm cười anh vuốt nhẹ mái tóc rối của cô ta mà bảo:“Em về phòng trước đi, lần sau đừng tự ý mình ra vào nơi này nữa!”
Mi mắt khẽ động Lam Đình Niên nghe xong không nhịn được lòng mà cong lên khóe môi đầy giễu cợt:“Muốn tình chàng ý thiếp gì thì dắt nhau về phòng làm riêng với nhau đi được không? Chỗ của tôi đâu phải nơi để cho hai người phô bày tình cảm! Nhìn buồn nôn lắm!”
“Hiên, chị ấy lại nói móc chúng ta nữa kìa anh xem đi! Rõ ràng chị ấy muốn kiến chuyện trước!” Nhã Thanh Lam õng ẹo mà lắc lắc cánh tay của Bạch Hạc Hiên muốn anh làm chủ.
Đầu bắt đầu lâng lâng khó tả, Bạch Hạc Hiên lần nữa gằng giọng mà nhắc lại lời mình:“Nhã Thanh Lam anh bảo em về phòng trước đi! Em không nghe sao?”
Bị Bạch Hạc Hiên đích thân buông lời xua đuổi, dù tức dù giận đến mức độ nào Nhã Thanh Lam cũng chẳng dám trái lời, cô ta vùng vằng đầy cam chịu mà ra khỏi phòng của Lam Đình Niên.
Tiếng cánh cửa vừa đóng, Lam Đình Niên vẫn không hề mở mắt mà lên tiếng:“Lo tình nhân của mình sợ hãi khi thấy bản thân đánh phụ nữ sao?”
“Bây giờ cô ta đi rồi đó, muốn hỏi tội gì tôi anh hỏi nhanh đi!”
“Tôi mệt rồi, nhanh đi để tôi còn ngủ nữa!”
“Cô muốn ngủ chăn ấm nệm êm hay là ngủ dưới ba tấc đất?”
“Tôi bảo cô ngoan ngoãn nghe lời tôi cô không nghe lại một mực muốn đi kiếm chuyện với Thanh Lam làm gì?”
“Có muốn bóp chết tôi thì anh cứ bóp!”
Lam Đình Niên cố ngửa cần cổ của mình lên dụng ý thật sự muốn mời gọi Bạch Hạc Hiên bóp chết lấy mình, nhưng không dừng lại ở đó cô còn cố tình chêm thêm:“À…Nếu có bóp chết tôi rồi thì nhớ thiêu xác của tôi đi, rồi đem rải bừa tro cốt của tôi ở đâu đó cũng được nhé! Ở dưới lớp đất ẩm mốc tôi sợ bị côn trùng cắn!”
Bạch Hạc Hiên lần nữa lại bị Lam Đình Niên chọc cho đến điên lên, tay chống ngang hông anh thật cố gắng để bình sinh.
Căn phòng thoáng chóc rơi vào trong tĩnh lặng, Bạch Hạc Hiên cuối cùng cũng đã đủ bình tĩnh, đi đến gần Lam Đình Niên, nhìn cô vẫn còn đang ương bướng cố đẩy cần cổ của mình lên cao, Bạch Hạc Hiên bất lực mà nhìn cô một chút, anh nhìn vào nhưng vết thương bị cào cấu ở mặt cô mà không khỏi khó chịu ở nơi đầu tim, chỉ tiếc là anh không thể nhận ra một cách rõ ràng.
Bạch Hạc Hiên lặng người đứng thêm một lúc nữa rồi cũng quay lưng rời đi, trước khi đóng cửa anh còn trầm ngâm một lúc rồi cố ý nói vọng vào:“Nghỉ ngơi đi!”
Nhưng lại không dừng ở đó, một lúc sau Bạch Hạc Hiên lại chêm thêm để lấp đầy cho câu nói ngắn củn dễ gây hiểu lầm của mình:“Lần sau đừng cố kiếm chuyện với Thanh Lam nữa!”
Cánh cửa đóng sầm lại, mọi thứ đều trở nên tĩnh lặng, trước đây Lam Đình Niên cô có chút ghét đối với sự tĩnh lặng này nhưng không hiểu sao gần đây cô thích sự tĩnh lặng đến lạ lùng, cô thích giấu bản thân mình vào trong một góc tối mà chẳng ai nhìn thấy cô, nơi mà ở đó cô có thể thoải mái tự giải bày tự xoa dịu đi lòng mình.
Vén nhẹ tấm chăn trên người xuống, Lam Đình Niên chân trần chạm đất, cả người mệt lã, dáng vẻ nhàu nhĩ như một mảnh giấy bị người ta vò nát mà vứt bỏ, Lam Đình Niên chậm rãi cúi xuống nhặt hộp khăn giấy lên, cẩn thận mà mở nắp hộp bỏ vào những tờ khăn giấy khi nảy đã bị mình làm rơi ra.
Lòng bàn tay run nhẹ, nước mắt lại tiếp tục không thể ngăn Lam Đình Niên ngồi bệch xuống sàn nhà tựa đầu vào cạnh giường mà liên tục lau đi nước mắt.
Trượt dài cơ thể xuống dưới sàn nhà lạnh lẽo, co ro thân mình Lam Đình Niên cố gắng ôm thật chặt thật chặt cơ thể tự ủ ấm cho trái tim mình. Cứ như thế một đêm trôi qua, Lam Đình Niên như bất động mà nằm mãi trên sàn nhà đến sáng hôm sau.
Cả người mệt đến độ mắt cũng chẳng muốn mở, Lam Đình Niên bị tiếng gõ cửa dồn dập ở bên ngoài thôi thúc mà từ từ mở mắt.
“Thiếu gia gọi cô xuống dùng bữa sáng…Cô nhanh đi…Nhanh lên…Chúng tôi còn bao nhiêu chuyện phải làm nữa…Cô nhanh lên chút…” Tiếng người hối thúc cứ thế thay nhau vang vọng vào trong căn phòng nhỏ của Lam Đình Niên!
Thật là ồn ào!
Lam Đình Niên nhăn mày, dùng hai bàn tay bịt thật chặt tai của mình lại, liên tục khó chịu, Lam Đình Niên cuối cùng cũng phải khuất phục, từ dưới sàn nhà cô khó khăn chống tay mà ngồi dậy, vịn vào giường cô đứng lên nhưng hai cái chân của cô mãi không chịu nghe lời, nó cứ nhũn ra mà chẳng còn lấy chút sức lực nào, Lam Đình Niên trong giây lát lại yêu lòng chẳng biết làm sao.
Cô lại khóc!
Nhưng mãi tiếng người cùng tiếng gõ cửa bên ngoài không chịu tha cho cô mà vẫn đều đều vang lên, tay quệt đi nước mắt Lam Đình Niên sụt sùi mà cô gắng nói với ra:“Chân tôi không đi nổi nữa! Bảo với anh ta ăn trước đi!”
Nói rồi Lam Đình Niên cố nhích thân mình bò lên giường, dù bên ngoài có thêm bất kì tiếng động nào cô cũng mệt chẳng muốn quan tâm nữa, nằm được xuống giường Lam Đình Niên liền nhắm mắt.
Bên ngoài tiếng người cũng nhỏ dần đi rồi biến mất.
Cánh cửa phòng của Lam Đình Niên lần nữa được mở ra là lúc Bạch Hạc Hiên hầm hầm khuôn mặt đi vào, rõ ràng hôm qua anh đã cảnh cáo một lần nhưng hôm nay cô còn không biết tốt xấu mà muốn chống đối anh lần nữa.
Bạch Hạc Hiên ghìm lòng đầy giận dữ, anh đi tới một lực lật phăng tấm chăn trên người của Lam Đình Niên ra, còn chưa kịp mắng anh đã thấy Lam Đình Niên co ro thân mình trên giường cả thân mình đang không ngừng run lên, da dẻ cũng tái xanh đến nhợt nhạt, lại mất đi nguồn ủ ấm duy nhất Lam Đình Niên càng run dữ dội hơn, Bạch Hạc Hiên đứng đó bỗng nhiên cũng cả thấy có điều không ổn.
Anh cúi người đưa tay sờ nhẹ lên trán của Lam Đình Niên, trán của cô nóng đến nổi da thịt của Lam Đình Niên dường như bị thiếu cháy, anh ngay lập tức rụt tay về, tìm lại tấm chăn anh phủ lên người cô, bước chân dồn dập anh đi về phía cánh cửa gọi lớn:“Quản gia Phương!”
Tiếng của Bạch Hạc Hiên vang lên bỗng chốc khiến cho cả căn nhà trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, quản gia Phương từ dưới bếp bỏ luôn cả công việc đang làm mà hấp tấp chạy lên lầu, đến ngay cả Nhã Thanh Lam đang ở phòng cũng nghe thấy mà ló đầu của mình ra muốn nghe ngóng một chút.
Trước mặt quản gia Phương, Bạch Hạc Hiên gầm lên:“Gọi bác sĩ đến cho tôi!”
Quản gia Phương bỗng nhiên run cầm cập, đến lấy điện thoại từ trong túi ra cũng trở nên lúng túng, mấy năm nay sống ở đây, đây cũng là lần đầu tiên bà ta thấy Bạch Hạc Hiên lớn tiếng với người làm trong nhà như thế còn lại là bà ta nữa.
Sau khi gọi cho bác sĩ xong xuôi quản gia Phương liền báo lại:“Thiếu gia, bà ấy bảo sẽ đến ngay!”
“Xuống nhà nấu ít cháo với đem một cốc sữa nóng lên đây cho tôi!”
Nói rồi Bạch Hạc Hiên không nặng không nhẹ mà đóng cửa, ánh mắt lần nữa quét qua trên người của Lam Đình Niên, anh tìm điều khiển để tăng thêm chút nhiệt trong phòng.
Đứng nhìn Lam Đình Niên mỗi giây mỗi phút trên giường đều run mãnh liệt hơn, nhất thời Bạch Hạc Hiên chẳng cách nào có thể giúp cô, loay hoay một lúc bỗng nhiên đầu có ý tưởng, Bạch Hạc Hiên đi vào nhà vệ sinh xả ít nước, nhúng khăn vắt khô nước anh quay trở lại phòng, ngồi xuống cạnh giường của Lam Đình Niên anh chật vật đỡ người cô nằm lại đàng hoàng mà lau lau mặt cho cô.
Đợi một lúc bác sĩ đến, Bạch Hạc Hiên liền đứng sang một bên mà nhường chỗ, sau khi khám sơ qua vị nữ bác sĩ liền cau mày đầy e ngại mà nhìn lên Bạch Hạc Hiên, nhanh chóng thu dọn lại đồ đạc bà ta đứng lên:“Cậu Bạch, vợ của anh sốt đến ba chín phẩy năm độ gần bốn mươi độ!”
Vừa nghe Lam Đình Niên chửi mình cùng Nhã Thanh Lam là “một đôi cẩu nam nữ” Bạch Hạc Hiên liền nổi điên mà xiết chặt hai lòng bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm, nhưng tạm thời anh vẫn đủ bình tâm mà không lao đến túm lấy Lam Đình Niên.
Nhẹ nhàng quay sang Nhã Thanh Lam có mỉm cười anh vuốt nhẹ mái tóc rối của cô ta mà bảo:“Em về phòng trước đi, lần sau đừng tự ý mình ra vào nơi này nữa!”
Mi mắt khẽ động Lam Đình Niên nghe xong không nhịn được lòng mà cong lên khóe môi đầy giễu cợt:“Muốn tình chàng ý thiếp gì thì dắt nhau về phòng làm riêng với nhau đi được không? Chỗ của tôi đâu phải nơi để cho hai người phô bày tình cảm! Nhìn buồn nôn lắm!”
“Hiên, chị ấy lại nói móc chúng ta nữa kìa anh xem đi! Rõ ràng chị ấy muốn kiến chuyện trước!” Nhã Thanh Lam õng ẹo mà lắc lắc cánh tay của Bạch Hạc Hiên muốn anh làm chủ.
Đầu bắt đầu lâng lâng khó tả, Bạch Hạc Hiên lần nữa gằng giọng mà nhắc lại lời mình:“Nhã Thanh Lam anh bảo em về phòng trước đi! Em không nghe sao?”
Bị Bạch Hạc Hiên đích thân buông lời xua đuổi, dù tức dù giận đến mức độ nào Nhã Thanh Lam cũng chẳng dám trái lời, cô ta vùng vằng đầy cam chịu mà ra khỏi phòng của Lam Đình Niên.
Tiếng cánh cửa vừa đóng, Lam Đình Niên vẫn không hề mở mắt mà lên tiếng:“Lo tình nhân của mình sợ hãi khi thấy bản thân đánh phụ nữ sao?”
“Bây giờ cô ta đi rồi đó, muốn hỏi tội gì tôi anh hỏi nhanh đi!”
“Tôi mệt rồi, nhanh đi để tôi còn ngủ nữa!”
“Cô muốn ngủ chăn ấm nệm êm hay là ngủ dưới ba tấc đất?”
“Tôi bảo cô ngoan ngoãn nghe lời tôi cô không nghe lại một mực muốn đi kiếm chuyện với Thanh Lam làm gì?”
“Có muốn bóp chết tôi thì anh cứ bóp!”
Lam Đình Niên cố ngửa cần cổ của mình lên dụng ý thật sự muốn mời gọi Bạch Hạc Hiên bóp chết lấy mình, nhưng không dừng lại ở đó cô còn cố tình chêm thêm:“À…Nếu có bóp chết tôi rồi thì nhớ thiêu xác của tôi đi, rồi đem rải bừa tro cốt của tôi ở đâu đó cũng được nhé! Ở dưới lớp đất ẩm mốc tôi sợ bị côn trùng cắn!”
Bạch Hạc Hiên lần nữa lại bị Lam Đình Niên chọc cho đến điên lên, tay chống ngang hông anh thật cố gắng để bình sinh.
Căn phòng thoáng chóc rơi vào trong tĩnh lặng, Bạch Hạc Hiên cuối cùng cũng đã đủ bình tĩnh, đi đến gần Lam Đình Niên, nhìn cô vẫn còn đang ương bướng cố đẩy cần cổ của mình lên cao, Bạch Hạc Hiên bất lực mà nhìn cô một chút, anh nhìn vào nhưng vết thương bị cào cấu ở mặt cô mà không khỏi khó chịu ở nơi đầu tim, chỉ tiếc là anh không thể nhận ra một cách rõ ràng.
Bạch Hạc Hiên lặng người đứng thêm một lúc nữa rồi cũng quay lưng rời đi, trước khi đóng cửa anh còn trầm ngâm một lúc rồi cố ý nói vọng vào:“Nghỉ ngơi đi!”
Nhưng lại không dừng ở đó, một lúc sau Bạch Hạc Hiên lại chêm thêm để lấp đầy cho câu nói ngắn củn dễ gây hiểu lầm của mình:“Lần sau đừng cố kiếm chuyện với Thanh Lam nữa!”
Cánh cửa đóng sầm lại, mọi thứ đều trở nên tĩnh lặng, trước đây Lam Đình Niên cô có chút ghét đối với sự tĩnh lặng này nhưng không hiểu sao gần đây cô thích sự tĩnh lặng đến lạ lùng, cô thích giấu bản thân mình vào trong một góc tối mà chẳng ai nhìn thấy cô, nơi mà ở đó cô có thể thoải mái tự giải bày tự xoa dịu đi lòng mình.
Vén nhẹ tấm chăn trên người xuống, Lam Đình Niên chân trần chạm đất, cả người mệt lã, dáng vẻ nhàu nhĩ như một mảnh giấy bị người ta vò nát mà vứt bỏ, Lam Đình Niên chậm rãi cúi xuống nhặt hộp khăn giấy lên, cẩn thận mà mở nắp hộp bỏ vào những tờ khăn giấy khi nảy đã bị mình làm rơi ra.
Lòng bàn tay run nhẹ, nước mắt lại tiếp tục không thể ngăn Lam Đình Niên ngồi bệch xuống sàn nhà tựa đầu vào cạnh giường mà liên tục lau đi nước mắt.
Trượt dài cơ thể xuống dưới sàn nhà lạnh lẽo, co ro thân mình Lam Đình Niên cố gắng ôm thật chặt thật chặt cơ thể tự ủ ấm cho trái tim mình. Cứ như thế một đêm trôi qua, Lam Đình Niên như bất động mà nằm mãi trên sàn nhà đến sáng hôm sau.
Cả người mệt đến độ mắt cũng chẳng muốn mở, Lam Đình Niên bị tiếng gõ cửa dồn dập ở bên ngoài thôi thúc mà từ từ mở mắt.
“Thiếu gia gọi cô xuống dùng bữa sáng…Cô nhanh đi…Nhanh lên…Chúng tôi còn bao nhiêu chuyện phải làm nữa…Cô nhanh lên chút…” Tiếng người hối thúc cứ thế thay nhau vang vọng vào trong căn phòng nhỏ của Lam Đình Niên!
Thật là ồn ào!
Lam Đình Niên nhăn mày, dùng hai bàn tay bịt thật chặt tai của mình lại, liên tục khó chịu, Lam Đình Niên cuối cùng cũng phải khuất phục, từ dưới sàn nhà cô khó khăn chống tay mà ngồi dậy, vịn vào giường cô đứng lên nhưng hai cái chân của cô mãi không chịu nghe lời, nó cứ nhũn ra mà chẳng còn lấy chút sức lực nào, Lam Đình Niên trong giây lát lại yêu lòng chẳng biết làm sao.
Cô lại khóc!
Nhưng mãi tiếng người cùng tiếng gõ cửa bên ngoài không chịu tha cho cô mà vẫn đều đều vang lên, tay quệt đi nước mắt Lam Đình Niên sụt sùi mà cô gắng nói với ra:“Chân tôi không đi nổi nữa! Bảo với anh ta ăn trước đi!”
Nói rồi Lam Đình Niên cố nhích thân mình bò lên giường, dù bên ngoài có thêm bất kì tiếng động nào cô cũng mệt chẳng muốn quan tâm nữa, nằm được xuống giường Lam Đình Niên liền nhắm mắt.
Bên ngoài tiếng người cũng nhỏ dần đi rồi biến mất.
Cánh cửa phòng của Lam Đình Niên lần nữa được mở ra là lúc Bạch Hạc Hiên hầm hầm khuôn mặt đi vào, rõ ràng hôm qua anh đã cảnh cáo một lần nhưng hôm nay cô còn không biết tốt xấu mà muốn chống đối anh lần nữa.
Bạch Hạc Hiên ghìm lòng đầy giận dữ, anh đi tới một lực lật phăng tấm chăn trên người của Lam Đình Niên ra, còn chưa kịp mắng anh đã thấy Lam Đình Niên co ro thân mình trên giường cả thân mình đang không ngừng run lên, da dẻ cũng tái xanh đến nhợt nhạt, lại mất đi nguồn ủ ấm duy nhất Lam Đình Niên càng run dữ dội hơn, Bạch Hạc Hiên đứng đó bỗng nhiên cũng cả thấy có điều không ổn.
Anh cúi người đưa tay sờ nhẹ lên trán của Lam Đình Niên, trán của cô nóng đến nổi da thịt của Lam Đình Niên dường như bị thiếu cháy, anh ngay lập tức rụt tay về, tìm lại tấm chăn anh phủ lên người cô, bước chân dồn dập anh đi về phía cánh cửa gọi lớn:“Quản gia Phương!”
Tiếng của Bạch Hạc Hiên vang lên bỗng chốc khiến cho cả căn nhà trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, quản gia Phương từ dưới bếp bỏ luôn cả công việc đang làm mà hấp tấp chạy lên lầu, đến ngay cả Nhã Thanh Lam đang ở phòng cũng nghe thấy mà ló đầu của mình ra muốn nghe ngóng một chút.
Trước mặt quản gia Phương, Bạch Hạc Hiên gầm lên:“Gọi bác sĩ đến cho tôi!”
Quản gia Phương bỗng nhiên run cầm cập, đến lấy điện thoại từ trong túi ra cũng trở nên lúng túng, mấy năm nay sống ở đây, đây cũng là lần đầu tiên bà ta thấy Bạch Hạc Hiên lớn tiếng với người làm trong nhà như thế còn lại là bà ta nữa.
Sau khi gọi cho bác sĩ xong xuôi quản gia Phương liền báo lại:“Thiếu gia, bà ấy bảo sẽ đến ngay!”
“Xuống nhà nấu ít cháo với đem một cốc sữa nóng lên đây cho tôi!”
Nói rồi Bạch Hạc Hiên không nặng không nhẹ mà đóng cửa, ánh mắt lần nữa quét qua trên người của Lam Đình Niên, anh tìm điều khiển để tăng thêm chút nhiệt trong phòng.
Đứng nhìn Lam Đình Niên mỗi giây mỗi phút trên giường đều run mãnh liệt hơn, nhất thời Bạch Hạc Hiên chẳng cách nào có thể giúp cô, loay hoay một lúc bỗng nhiên đầu có ý tưởng, Bạch Hạc Hiên đi vào nhà vệ sinh xả ít nước, nhúng khăn vắt khô nước anh quay trở lại phòng, ngồi xuống cạnh giường của Lam Đình Niên anh chật vật đỡ người cô nằm lại đàng hoàng mà lau lau mặt cho cô.
Đợi một lúc bác sĩ đến, Bạch Hạc Hiên liền đứng sang một bên mà nhường chỗ, sau khi khám sơ qua vị nữ bác sĩ liền cau mày đầy e ngại mà nhìn lên Bạch Hạc Hiên, nhanh chóng thu dọn lại đồ đạc bà ta đứng lên:“Cậu Bạch, vợ của anh sốt đến ba chín phẩy năm độ gần bốn mươi độ!”
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Sinh linh bé nhỏ chẳng thể thành hình
- Chương 2: Loạn
- Chương 3: Ly hôn đi
- Chương 4: Chính là do cô cố chấp
- Chương 5: Cái chết chính là cách giải thoát duy nhất
- Chương 6: Tường cao quá trèo không nổi
- Chương 7: Quá khứ được khơi gợi
- Chương 8: Đến một ngày ta không còn yêu
- Chương 9: Cơm không ăn đổi liền lại là một bữa trên giường (H+)
- Chương 10: Kiệt sức đến ngất đi (H+)
- Chương 11: Tin tức từ người cũ
- Chương 12: Chăm sóc cho tình nhân của chồng
- Chương 13: Cũng có chút khiếu diễn xuất
- Chương 14: Lại nhớ về bé con của cô
- Chương 15: Cố tình gây khó dễ
- Chương 16: Lại lần nữa bị dày vì mà ngất đi
- Chương 17: Vờ tỏ ra mình là người cao thượng
- Chương 18: Sự bất giác của đôi chân
- Chương 19: Mẹ chính là bình yên
- Chương 20: Lòng lại muốn chết đi
- Chương 21: Trầm cảm
- Chương 22: Có người vẫn không chịu buông tha
- Chương 23: Vỡ tuồng của kẻ thứ ba
- Chương 24: Xin hãy giết tôi đi
- Chương 25: Điên loạn không điểm dừng
- Chương 26: Đừng nên cố chống đối lại Bạch Hạc Hiên hắn
- Chương 27: Mọi thứ đều tĩnh lặng hơn rất nhiều
- Chương 28: Bình yên trước ngày giông tố
- Chương 29: Bình yên cuối cùng cũng đến ngày lụi tàn
- Chương 30: Một nhà ba người
- Chương 31: Không có sự tự do
- Chương 32: Cố tình gây sự
- Chương 33: Từng bước muốn hất cẳng chính thất
- Chương 34: Trái lời anh một lần
- Chương 35: Hung hăng mà hỏi tội
- Chương 36: Lần lượt bị từng người sỉ nhục
- Chương 37: Một đôi cẩu nam nữ
- Chương 38: Có chết thì hãy đem tôi đi thiêu
- Chương 39: Con người đúng thật là khó hiểu
- Chương 40: Viên thuốc thứ sáu
- Chương 41: Modafinil
- Chương 42: Tình huống bất ngờ luôn xảy ra thật đúng lúc
- Chương 43: Là do cô ngu ngốc ảo tưởng
- Chương 44: Kẻ thứ ba luôn cho rằng mình là đúng
- Chương 45: Giết tao đi
- Chương 46: Đứng giữa hai sự lựa chọn trong gang tất....
- Chương 47: Là chính anh đã bỏ lại cô
- Chương 48: Anh không phải là thằng ngu
- Chương 49: Lục Chí Khiêm - ác mộng của cô đến rồi
- Chương 50: Là cô đang tự tìm đường chết
- Chương 51: Kế hoạch của kẻ thứ ba
- Chương 52: Vẫn là ý nghĩ tự tử
- Chương 53: Có lẽ là sợ...
- Chương 54: Nụ cười nham hiểm
- Chương 55: Dường như tất cả đều đã đi quá xa
- Chương 56: Nếu thật là luyến tiếc?
- Chương 57: Thủ đoạn tàn độc
- Chương 58: Bị gài vào tròng
- Chương 59: Lòng chính là nghi ngờ
- Chương 60: Là do bản thân có quá nhiều điểm yếu
- Chương 61: Cứu lấy mẹ tôi, tôi hứa sẽ ngoan
- Chương 62: Anh là một thằng tồi
- Chương 63: Tôi không còn yêu cuộc sống này nữa
- Chương 64: Chúng ta thật sẽ bỏ lỡ nhau?
- Chương 65: Là thóc là gà
- Chương 66: Nhắc nhỡ
- Chương 67: Cô lại như thế nữa
- Chương 68: Vết sẹo cũ đã lành nhưng nổi đau lại không
- Chương 69: Là lỗi của anh, em đừng tra tấn bản thân mình
- Chương 70: Tất cả đều vô lực
- Chương 71: Bí mật năm xưa dần dần có lời đáp
- Chương 72: Từng chút một dày xéo Nhã Thanh Lam
- Chương 73: Dưới lòng tay Lục Chí Khiêm chạy không thoát
- Chương 74: Nơi đầu tim lại lần nữa đập mạnh đầy lo sợ
- Chương 75: Phúc phần Lam Đình Niên khó được hưởng
- Chương 76: Đâu đó trong tim vẫn không thể kiềm được lòng
- Chương 77: Cái tát
- Chương 78: Không chút nương tay
- Chương 79: Mưu đồ Tiếp theo
- Chương 80: Kẻ ngán đường sẽ phải trả giá
- Chương 81: Mượn tay người giúp sức
- Chương 82: Chén gà hầm
- Chương 83: Giới hạn cuối cùng bị đạp đổ
- Chương 84: Hạ màn bí mật
- Chương 85: Kế hoạch cuối cùng của kẻ ác
- Chương 86: Kế hoạch đã được lên sẵn?
- Chương 87: Lời từ tâm khó suy xét
- Chương 88: Đi tựa xuất hiện?
- Chương 89: Tách cafe bỏ thuốc
- Chương 90: Hạ triệt một người
- Chương 91: Chệch hướng (H+)
- Chương 92: Mặt dày đến nổi không còn thấy ngượng (H+)
- Chương 93: Sự bất cẩn không thể chấp nhận
- Chương 94: Người đi - Người ở lại dần trả giá
- Chương 95: Lật bài ngửa
- Chương 96: Không đủ tư cách để buộc tội bất kỳ một ai
- Chương 97: Lời nói ra đã quá muộn
- Chương 98: Ý nghĩ buông bỏ
- Chương 99: Tự sát không thành
- Chương 100: Người xưa trở về - Bí mật đã chẳng còn
- Chương 101: Cầu xin một cái chết
- Chương 102: Quyết định của sự ra đi
- Chương 103: Lần cuối nói lời cảm ơn
- Chương 104: Cô đi rồi - Nhưng sự ra đi này thật tàn nhẫn
- Chương 105: Cô tự do rồi
- Chương 106: Ba tháng - Một giấc ngủ dài
- Chương 107: Mới đó mà đã ba năm không có em
- Chương 108: Ảo giác
- Chương 109: Cái giá phải trả vốn là một cái gì đó rất đắt
- Chương 110: Con không làm được đâu mẹ à!
- Chương 111: Helen - Người tỏa sáng
- Chương 112: Lần đầu gặp mặt
- Chương 113: Ghi giấy nợ
- Chương 114: John - Sợi dây liên kết
- Chương 115: Trốn tránh liệu phải là cách
- Chương 116: Gặp lại người, bao cố gắng cũng biến thành con số không?
- Chương 117: Vẫn một mực không nhận
- Chương 118: John là con anh đúng chứ?
- Chương 119: Lại lần nữa khuất xa tầm mắt
- Chương 120: Lần nữa muốn trốn chạy
- Chương 121: John nhập viện
- Chương 122: Ung thư tủy xương
- Chương 123: Tìm đến tận nơi
- Chương 124: Nỗi lòng
- Chương 125: Không nỡ làm giấy báo tử
- Chương 126: Quá khứ chẳng thể quên
- Chương 127: Thăm con có gì là sai?
- Chương 128: Tiến hành phẫu thuật gấp!
- Chương 129: An toàn vượt qua
- Chương 130: Dụ dỗ
- Chương 131: Thao túng con trai thất bại
- Chương 132: Năm năm không có kết quả
- Chương 133: Giao lại tất cả cho người từng phạm phải lầm lỗi
- Chương 134: Công sinh thành không bằng công dưỡng dục
- Chương 135: Không muốn ở cùng
- Chương 136: Tranh chấp chưa bao giờ là hết
- Chương 137: Cầu xin một cơ hội
- Chương 138: Mạch tay không đúng
- Chương 139: Sự cố ngoài ý muốn
- Chương 140: Bất cẩn nghiêm trọng
- Chương 141: Đêm nào mẹ cũng hay khóc
- Chương 142: Em thật khác
- Chương 143: Tự biết lượng vị trí của bản thân
- Chương 144: Thay đổi một chút, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn
- Chương 145: Lỡ như có một ngày
- Chương 146: Một quyết định trọng đại được hình thành
- Chương 147: Niềm vui nhỏ
- Chương 148: Ăn được thì cũng phải ngủ được
- Chương 149: Người khuất phục vẫn là cô
- Chương 150: Tiến lùi vẫn là do quá khứ cản đường
- Chương 151: Di nguyện được lên kế hoạch
- Chương 152: Sự thật phơi bày - Yêu hận lòng đủ tỏ tường
- Chương 153: Có thể tha thứ không?
- Chương 154: Gặp lại anh khi đã có sự thay đổi
- Chương 155: Chấp nhận buông bỏ quá khứ
- Chương 156: Tân gia
- Chương 157: Đang lên kế hoạch phẫu thuật
- Chương 158: Xuất huyết não
- Chương 159: Tai qua nạn khỏi
- Chương 160: Cầu hôn - Lễ cưới (end)