Mật Đắng Ái Tình: Ký Sự Truy Thê Của Thượng Tướng Đại Nhân - Chương 9: Rời đi
Chương trước- Chương 1: Ly hôn
- Chương 2: Sự phản bội của bạn thân và chồng
- Chương 3: Nước mắt tuôn rơi
- Chương 4: Ninh Lạc
- Chương 5: Hắn không hối hận
- Chương 6: Chỉ còn là kỷ niệm
- Chương 7: Sự thật (1)
- Chương 8: Sự thật (2)
- Chương 9: Rời đi
- Chương 10: Phương Tịch Lam chết
- Chương 11: Sống sót
- Chương 12: Chiến Bất Phàm
- Chương 13: Vì bé con, vì tương lai của bản thân, cô phải cố gắng!
- Chương 14: Căm hận
- Chương 15: Kẻ âm mưu, người đau khổ
- Chương 16: Quán bar
- Chương 17: Vô tâm, vô tình
- Chương 18: Tin tử vong đến
- Chương 19: Vô cảm
- Chương 20: Sự hy sinh của một người mẹ
- Chương 21: Thức tỉnh dị năng
- Chương 22: Tranh cãi
- Chương 23: Một trăm cành hồng
- Chương 24: Cô ta chết thì liên quan gì tới con?
- Chương 25: Đỗ thủ khoa
- Chương 26: Bắt đầu tỏa sáng
- Chương 27: Bé con ra đời
- Chương 28: Có những thói quen khó bỏ
- Chương 29: Rời nhà
- Chương 30: Giấc mơ
- Chương 31: Dường như ai cũng nhắc đến em
- Chương 32: Ảo ảnh
- Chương 33: Hoàng đế Alexander
- Chương 34: Sợi dây chuyền mặt ngọc
- Chương 35: Tìm kiếm
- Chương 36: Ra trận
- Chương 37: Gặp lại sau 5 năm
- Chương 38: Như hai người xa lạ
- Chương 39: Tình cảm trong lòng
- Chương 40: Bắt đầu tiếp cận
- Chương 41: Là em trở về
- Chương 42: Bị thương trên chiến trường (1)
- Chương 43: Bị thương trên chiến trường (2)
- Chương 44: Không phải con của anh?
- Chương 45: Thịnh nộ
- Chương 46: Bại lộ
- Chương 47: Cưỡng chế (H+)
- Chương 48: Trói buộc (H+)
- Chương 49: Thật sự không phải là con của hắn sao?
- Chương 50: Giam cầm
- Chương 51: Bất ngờ tập kích
- Chương 52: Bé con giá lâm
- Chương 53: Âm mưu thật sự của thủ lĩnh quân Liên Minh
- Chương 54: Thả ra
- Chương 55: Dịch bệnh
- Chương 56: Căn bệnh của cô khác với mọi người
- Chương 57: Nguồn cơn dịch bệnh
- Chương 58: Hợp lực
- Chương 59: Truyền sức mạnh
- Chương 60: Người đàn ông này dường như đã thay đổi
- Chương 61: Hoàng đế gọi đến
- Chương 62: Đẩy lùi dịch bệnh
- Chương 63: Đột nhập căn cứ quân Liên Minh
- Chương 64: Bất phân thắng bại
- Chương 65: Lãnh Hy Tuyết đến quân doanh
- Chương 66: Biến dùm đi!
- Chương 67: Chân tướng dần lộ diện
- Chương 68: Quyết định của Chiến Bất Phàm
- Chương 69: Bị điều khiển
- Chương 70: Bọn họ có quen biết nhau?
- Chương 71: Biết được thân phận của anh
- Chương 72: Xóa bỏ ân oán
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Mật Đắng Ái Tình: Ký Sự Truy Thê Của Thượng Tướng Đại Nhân
Chương 9: Rời đi
Đúng lúc này Nicolas Á Phong trở về, chính vì cuộc điện thoại của mẹ hắn lúc nãy khiến hắn cảm thấy khó chịu, vì vậy mới nổi hứng chạy về nhà xem.
Hắn thấy Phương Tịch Lam kéo vali định rời đi, khóe môi câu lên một nụ cười lạnh: “Đi?”
Cô nhìn hắn với ánh mắt hận thù, không trả lời mà đi vòng qua bên cạnh hắn.
Nhưng chưa đi được bao xa thì đã bị hắn chặn lại. Bởi lúc trên xe Nicolas Á Phong đã dùng quang não để xem camera trong nhà, hắn biết cô đã thấy được những thứ mà hắn cất trong phòng làm việc.
“Đã biết rồi?”
Một câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng Phương Tịch Lam lại nghe hiểu. Cô tức giận hất tay hắn ra: “Đúng, tôi biết hết rồi! Nhưng nếu lúc này tôi kêu anh giải thích thì anh có giải thích không?” Ánh mắt cô tràn đầy hận thù xen lẫn đau khổ: “Á Phong, tại sao anh lại làm như vậy? Tuy anh lợi dụng tôi nhưng chúng ta có tận mười năm tình cảm…”
“Mười năm thì sao?” Đứng trước một Phương Tịch Lam đầy tuyệt vọng, một người vợ đã từng đầu ấp tay gối với mình, Nicolas Á Phong vẫn dửng dưng như không. Tất cả những tình cảm trước đây giờ chỉ đổi lại được một tiếng cười lạnh: “Phương Tịch Lam, chúng ta đã ly hôn rồi, đừng nói chuyện như thể cô vẫn còn là vợ tôi.”
Ánh sáng trong mắt Phương Tịch Lam tắt dần.
“Đã đi rồi thì đừng quay lại. Đời này đừng đến gặp tôi nữa.”
Phương Tịch Lam cười đầy tuyệt vọng, chút tia hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt. Lúc hắn chặn cô lại, cô đã hy vọng hắn sẽ giải thích một chút, nhưng không, hắn dùng lý do khác để lấm liếm cho qua chuyện đó, cũng là đã ngầm thừa nhận những hành vi ghê tởm đó. Nếu lúc đầu cô còn hy vọng loe lói thì bây giờ đây nó đã vụt tắt, không còn gì nữa. Không còn tình cảm, chỉ còn thù hận, căm ghét và ghê tởm.
Phương Tịch Lam nhớ hắn đã từng nói thích mái tóc dài của cô, vì thế ngay trước mặt hắn, cô cắt phăng mái tóc đó đi.
Cắt tóc cắt duyên, cô không muốn giữ lại bất cứ thứ gì có liên quan đến hắn.
“Được, mãi mãi cũng không gặp lại. Đời này là tôi yêu sai người.” Lúc này đây Phương Tịch Lam điềm tĩnh đến lạ: “Nicolas Á Phong, tôi hận anh đến chết!”
Dứt lời, cô quay lưng rời đi. Quãng đường từ nhà ra đến cổng không dài, khắp nơi trong dinh thự đều trong hoa thơm cỏ lạ, đường đi cũng vô cùng bằng phẳng. Nhưng sao Phương Tịch Lam lại cảm giác như mình đang đi trên đao nhọn, từng bước chân đều rỉ máu, tim đau như dao cắt, đôi mắt đỏ hoe, một hàng lệ tuôn rơi. Cô khóc vì tình cảm chân thành mấy năm qua mình trao lầm người, cô khóc cho gia đình, khóc cho bé con, khóc cho những kỉ niệm năm xưa…
Nhưng chỉ vừa đi ra khỏi cổng nhà hắn thì cô đã nín khóc, lưng thẳng lên, vẻ mặt trở nên quật cường.
Từ đó về sau Phương Tịch Lam không khóc nữa, cô từ một người nhu nhược yếu đuối trở nên mạnh mẽ, cứng rắn, độc lập, tự ép bản thân vào khuôn khổ. Nước mắt của cô đã cạn vì Nicolas Á Phong rồi, sau này cũng sẽ không rơi lệ vì hắn hay vì bất cứ ai nữa.
Phương Tịch Lam rời đi chỉ có một mình, bóng lưng cô độc trải dài trên quãng đường đi. Bên cạnh cô không có ai, chỉ có một chiếc vali nhỏ.
Cô đơn và bất lực đến thế, vậy mà người đàn ông cô đã từng yêu nhất lại chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn cô rời đi, thậm chí trên mặt hắn còn lộ ra biểu cảm của sự giải thoát.
Giải thoát khỏi gông xiềng trói buộc của hôn nhân.
Từ giờ, Nicolas Á Phong hoàn toàn tự do. Hắn độc thân.
Nhưng hắn mãi mãi không biết được, kể từ giây phút này hắn đã đánh mất một người yêu mình thật lòng, một tấm chân tình yêu hắn vô đối.
Một Phương Tịch Lam yêu hắn nhất… vĩnh viễn không còn nữa.
Tình cảm thuở ban sơ… dần dần bị biến chất theo thời gian.
Để rồi đến cuối cùng cuộc hôn nhân này tan vỡ.
Sự mất mát này vĩnh viễn không thể bù đắp được.
Còn về phần Phương Tịch Lam, cô mua vé đi thật xa, nơi mà cô chọn là thành Rajul - một thành phố bé nhỏ cách xa thành Osica phồn hoa, tuy thành Rajul không bằng thành Osica nơi cô sinh ra và lớn lên nhưng nó yên tĩnh và thanh bình.
Cố nén đau khổ vào trong, Phương Tịch Lam muốn đi đến thành Rajul để thực hiện ước mơ của mình. Từ bây giờ cô sẽ chỉ sống cho bản thân và đứa bé, những chuyện khác không lo nghĩ nữa.
Từ nhỏ cô đã muốn trở thành nữ quân y tài ba, do khi bé coi trên tivi thấy đây là một nghề cao quý. Những anh hùng bảo vệ Tổ quốc, còn quân y thì bảo vệ anh hùng.
Do cuộc hôn nhân với Nicolas Á Phong nên cô phải trở thành nội trợ. Bảy năm này, từ một tiểu thư tay không đụng nước, tất cả mọi việc đều có người hầu kẻ hạ, Phương Tịch Lam lại phải đi hầu hạ Nicolas Á Phong. Để rồi cuối cùng điều mà cô nhận lại được là gì đây? Một cuộc hôn nhân tan vỡ, người người thóa mạ, gia đình bị xử tử… Thật cay đắng làm sao!
Đây cũng xem như cơ hội để cô làm lại cuộc đời. Thành Rajul có học viện quân y lớn nhất cả nước, Phương Tịch Lam đặt mục tiêu vào đó.
Hắn thấy Phương Tịch Lam kéo vali định rời đi, khóe môi câu lên một nụ cười lạnh: “Đi?”
Cô nhìn hắn với ánh mắt hận thù, không trả lời mà đi vòng qua bên cạnh hắn.
Nhưng chưa đi được bao xa thì đã bị hắn chặn lại. Bởi lúc trên xe Nicolas Á Phong đã dùng quang não để xem camera trong nhà, hắn biết cô đã thấy được những thứ mà hắn cất trong phòng làm việc.
“Đã biết rồi?”
Một câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng Phương Tịch Lam lại nghe hiểu. Cô tức giận hất tay hắn ra: “Đúng, tôi biết hết rồi! Nhưng nếu lúc này tôi kêu anh giải thích thì anh có giải thích không?” Ánh mắt cô tràn đầy hận thù xen lẫn đau khổ: “Á Phong, tại sao anh lại làm như vậy? Tuy anh lợi dụng tôi nhưng chúng ta có tận mười năm tình cảm…”
“Mười năm thì sao?” Đứng trước một Phương Tịch Lam đầy tuyệt vọng, một người vợ đã từng đầu ấp tay gối với mình, Nicolas Á Phong vẫn dửng dưng như không. Tất cả những tình cảm trước đây giờ chỉ đổi lại được một tiếng cười lạnh: “Phương Tịch Lam, chúng ta đã ly hôn rồi, đừng nói chuyện như thể cô vẫn còn là vợ tôi.”
Ánh sáng trong mắt Phương Tịch Lam tắt dần.
“Đã đi rồi thì đừng quay lại. Đời này đừng đến gặp tôi nữa.”
Phương Tịch Lam cười đầy tuyệt vọng, chút tia hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt. Lúc hắn chặn cô lại, cô đã hy vọng hắn sẽ giải thích một chút, nhưng không, hắn dùng lý do khác để lấm liếm cho qua chuyện đó, cũng là đã ngầm thừa nhận những hành vi ghê tởm đó. Nếu lúc đầu cô còn hy vọng loe lói thì bây giờ đây nó đã vụt tắt, không còn gì nữa. Không còn tình cảm, chỉ còn thù hận, căm ghét và ghê tởm.
Phương Tịch Lam nhớ hắn đã từng nói thích mái tóc dài của cô, vì thế ngay trước mặt hắn, cô cắt phăng mái tóc đó đi.
Cắt tóc cắt duyên, cô không muốn giữ lại bất cứ thứ gì có liên quan đến hắn.
“Được, mãi mãi cũng không gặp lại. Đời này là tôi yêu sai người.” Lúc này đây Phương Tịch Lam điềm tĩnh đến lạ: “Nicolas Á Phong, tôi hận anh đến chết!”
Dứt lời, cô quay lưng rời đi. Quãng đường từ nhà ra đến cổng không dài, khắp nơi trong dinh thự đều trong hoa thơm cỏ lạ, đường đi cũng vô cùng bằng phẳng. Nhưng sao Phương Tịch Lam lại cảm giác như mình đang đi trên đao nhọn, từng bước chân đều rỉ máu, tim đau như dao cắt, đôi mắt đỏ hoe, một hàng lệ tuôn rơi. Cô khóc vì tình cảm chân thành mấy năm qua mình trao lầm người, cô khóc cho gia đình, khóc cho bé con, khóc cho những kỉ niệm năm xưa…
Nhưng chỉ vừa đi ra khỏi cổng nhà hắn thì cô đã nín khóc, lưng thẳng lên, vẻ mặt trở nên quật cường.
Từ đó về sau Phương Tịch Lam không khóc nữa, cô từ một người nhu nhược yếu đuối trở nên mạnh mẽ, cứng rắn, độc lập, tự ép bản thân vào khuôn khổ. Nước mắt của cô đã cạn vì Nicolas Á Phong rồi, sau này cũng sẽ không rơi lệ vì hắn hay vì bất cứ ai nữa.
Phương Tịch Lam rời đi chỉ có một mình, bóng lưng cô độc trải dài trên quãng đường đi. Bên cạnh cô không có ai, chỉ có một chiếc vali nhỏ.
Cô đơn và bất lực đến thế, vậy mà người đàn ông cô đã từng yêu nhất lại chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn cô rời đi, thậm chí trên mặt hắn còn lộ ra biểu cảm của sự giải thoát.
Giải thoát khỏi gông xiềng trói buộc của hôn nhân.
Từ giờ, Nicolas Á Phong hoàn toàn tự do. Hắn độc thân.
Nhưng hắn mãi mãi không biết được, kể từ giây phút này hắn đã đánh mất một người yêu mình thật lòng, một tấm chân tình yêu hắn vô đối.
Một Phương Tịch Lam yêu hắn nhất… vĩnh viễn không còn nữa.
Tình cảm thuở ban sơ… dần dần bị biến chất theo thời gian.
Để rồi đến cuối cùng cuộc hôn nhân này tan vỡ.
Sự mất mát này vĩnh viễn không thể bù đắp được.
Còn về phần Phương Tịch Lam, cô mua vé đi thật xa, nơi mà cô chọn là thành Rajul - một thành phố bé nhỏ cách xa thành Osica phồn hoa, tuy thành Rajul không bằng thành Osica nơi cô sinh ra và lớn lên nhưng nó yên tĩnh và thanh bình.
Cố nén đau khổ vào trong, Phương Tịch Lam muốn đi đến thành Rajul để thực hiện ước mơ của mình. Từ bây giờ cô sẽ chỉ sống cho bản thân và đứa bé, những chuyện khác không lo nghĩ nữa.
Từ nhỏ cô đã muốn trở thành nữ quân y tài ba, do khi bé coi trên tivi thấy đây là một nghề cao quý. Những anh hùng bảo vệ Tổ quốc, còn quân y thì bảo vệ anh hùng.
Do cuộc hôn nhân với Nicolas Á Phong nên cô phải trở thành nội trợ. Bảy năm này, từ một tiểu thư tay không đụng nước, tất cả mọi việc đều có người hầu kẻ hạ, Phương Tịch Lam lại phải đi hầu hạ Nicolas Á Phong. Để rồi cuối cùng điều mà cô nhận lại được là gì đây? Một cuộc hôn nhân tan vỡ, người người thóa mạ, gia đình bị xử tử… Thật cay đắng làm sao!
Đây cũng xem như cơ hội để cô làm lại cuộc đời. Thành Rajul có học viện quân y lớn nhất cả nước, Phương Tịch Lam đặt mục tiêu vào đó.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ly hôn
- Chương 2: Sự phản bội của bạn thân và chồng
- Chương 3: Nước mắt tuôn rơi
- Chương 4: Ninh Lạc
- Chương 5: Hắn không hối hận
- Chương 6: Chỉ còn là kỷ niệm
- Chương 7: Sự thật (1)
- Chương 8: Sự thật (2)
- Chương 9: Rời đi
- Chương 10: Phương Tịch Lam chết
- Chương 11: Sống sót
- Chương 12: Chiến Bất Phàm
- Chương 13: Vì bé con, vì tương lai của bản thân, cô phải cố gắng!
- Chương 14: Căm hận
- Chương 15: Kẻ âm mưu, người đau khổ
- Chương 16: Quán bar
- Chương 17: Vô tâm, vô tình
- Chương 18: Tin tử vong đến
- Chương 19: Vô cảm
- Chương 20: Sự hy sinh của một người mẹ
- Chương 21: Thức tỉnh dị năng
- Chương 22: Tranh cãi
- Chương 23: Một trăm cành hồng
- Chương 24: Cô ta chết thì liên quan gì tới con?
- Chương 25: Đỗ thủ khoa
- Chương 26: Bắt đầu tỏa sáng
- Chương 27: Bé con ra đời
- Chương 28: Có những thói quen khó bỏ
- Chương 29: Rời nhà
- Chương 30: Giấc mơ
- Chương 31: Dường như ai cũng nhắc đến em
- Chương 32: Ảo ảnh
- Chương 33: Hoàng đế Alexander
- Chương 34: Sợi dây chuyền mặt ngọc
- Chương 35: Tìm kiếm
- Chương 36: Ra trận
- Chương 37: Gặp lại sau 5 năm
- Chương 38: Như hai người xa lạ
- Chương 39: Tình cảm trong lòng
- Chương 40: Bắt đầu tiếp cận
- Chương 41: Là em trở về
- Chương 42: Bị thương trên chiến trường (1)
- Chương 43: Bị thương trên chiến trường (2)
- Chương 44: Không phải con của anh?
- Chương 45: Thịnh nộ
- Chương 46: Bại lộ
- Chương 47: Cưỡng chế (H+)
- Chương 48: Trói buộc (H+)
- Chương 49: Thật sự không phải là con của hắn sao?
- Chương 50: Giam cầm
- Chương 51: Bất ngờ tập kích
- Chương 52: Bé con giá lâm
- Chương 53: Âm mưu thật sự của thủ lĩnh quân Liên Minh
- Chương 54: Thả ra
- Chương 55: Dịch bệnh
- Chương 56: Căn bệnh của cô khác với mọi người
- Chương 57: Nguồn cơn dịch bệnh
- Chương 58: Hợp lực
- Chương 59: Truyền sức mạnh
- Chương 60: Người đàn ông này dường như đã thay đổi
- Chương 61: Hoàng đế gọi đến
- Chương 62: Đẩy lùi dịch bệnh
- Chương 63: Đột nhập căn cứ quân Liên Minh
- Chương 64: Bất phân thắng bại
- Chương 65: Lãnh Hy Tuyết đến quân doanh
- Chương 66: Biến dùm đi!
- Chương 67: Chân tướng dần lộ diện
- Chương 68: Quyết định của Chiến Bất Phàm
- Chương 69: Bị điều khiển
- Chương 70: Bọn họ có quen biết nhau?
- Chương 71: Biết được thân phận của anh
- Chương 72: Xóa bỏ ân oán
- bình luận