[Nữ Phụ] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính? - Chương 15: Đại tỉ mách bảo
Chương trước- Chương 1: Tình tan tiền cạn
- Chương 2: Tân Phương Phương
- Chương 3: Xuyên qua? ta đang nằm trong lòng ai đây?
- Chương 4: Đoan vương gia
- Chương 5: Tân hoa hoa
- Chương 6: Nữ phụ, số phận mãi mãi đi liền với nhân vật chính!
- Chương 7: Tân Phương Phương Tiểu Thư Xuất Hiện
- Chương 8: Thái tử siêu cấp hãm tài!
- Chương 9: Cực phẩm thái tử để ý ta!
- Chương 10: Yến tiệc, hoàng thượng tham dự?
- Chương 11: Công chúa hoa uyên
- Chương 12: Biểu diễn con khỉ ấy!
- Chương 13: Bất Tài Từ Bé! [Huyết Vũ và Mạc Tiểu Thư]
- Chương 14: Đại tỉ
- Chương 15: Đại tỉ mách bảo
- Chương 16: Tân phủ có các di nương hiểu chuyện?
- Chương 17: Nửa đêm gặp ma?
- Chương 18: Tỉ muội bí mật
- Chương 19: Tân cầm nhi
- Chương 20: Tam muội đừng thế
- Chương 21: Thành hôn của đại tỉ
- Chương 22: Hoa đào từ đâu
- Chương 23: Rực rỡ hoa đào, phu thê đoan vương ái ân
- Chương 24: Gặp lại lần nữa nam chính!
- Chương 25: Đậu má đoan vương!
- Chương 25-2: Ngoại truyện : Bạch đào đua nở, tuyết chi không chờ
- Chương 26: Đoan vương gia là tên mất nết!
- Chương 27: Hàn Phong Vũ Trúng Độc!
- Chương 28: Đại tỉ gả đi!
- Chương 29: Thành hôn của đại tỉ đã thuận!
- Chương 30: Ngày đại tỉ lại mặt. [hồ điệp ngọc bội.]
- Chương 31: Bắt gián?!
- Chương 32: Bất ngờ?
- Chương 33: Ôn vương trở về
- Chương 34: Tên đầu trâu mặt ngựa nào nuôi cẩu?
- Chương 35: Áo choàng người đưa
- Chương 36: Sắp đặt phải không?
- Chương 37: Trả lời của chàng 1
- Chương 38: Trả lời của chàng 2
- Chương 39: Tân cầm nhi hiểu nhầm. [ôn vương tạ lỗi?]
- Chương 40: Muội cứ việc nói, ta xem như chó sủa bên tai
- Chương 41: Lời của phụ thân thừa tướng
- Chương 42: Tiệc mừng thọ lão tướng quân
- Chương 43: Lão Tướng Quân
- Chương 44: Mạc tiểu thư
- Chương 45: Lẳng lơ thái tử
- Chương 46: Gián, Gián, Gián!
- Chương 47: Thái tử gây khó dễ
- Chương 48: Biện giải?
- Chương 49: Phi lễ?
- Chương 50: Đủ cẩn thận?
- Chương 51: Cọng râu gián còn không có lấy một cái!
- Chương 52: Ôn vương và mạc kim tân? 1
- Chương 53: Ôn Vương Và Mạc Kim Tân 2
- Chương 54: Đại Cẩu Ra Chân!
- Chương 55: Đùi Gà Của Đại Cẩu.
- Chương 56: Riềng Sả Mắm Tôm.
- Chương 57: Vương Gia Chọn Được Rồi!
- Chương 58: Gò má ửng hồng?
- Chương 59: Một Chút Giúp Đỡ.
- Chương 60: Thăm Đại Tỉ.
- Chương 61: Tỉ Muội Vui Mừng Tái Hợp.
- Chương 62: Lời Nói Dối Của Đại Tỉ.
- Chương 63: Tinh Thược Cầm Nhi
- Chương 64: Tinh Thược Không Thích.
- Chương 65: Nếu Phụ Thân Biết.
- Chương 66: Động không nổi các nàng
- Chương 67: Giải Thích.
- Chương 68: Chú Cẩu Lạc Vào Phủ.
- Chương 69: Đàn Con Của Đại Cẩu?
- Chương 70: Hắc Y Nhân Ngày Đó.
- Chương 71: Hàn Phong Vũ Trở Về!
- Chương 72: Giúp hắn
- Chương 73: Suy Tính Cho Muội Không Thương Tổn.
- Chương 74: Đàn Cẩu Hai Tháng.
- Chương 75: Thái Tử Phi Có Hỉ.
- Chương 76: Thái Tử Là Kẻ Vô Tình.
- Chương 77: Khước Từ.
- Chương 78: Chút Sự Tình Năm Đó.
- Chương 79: Cẩu con đi lạc
- Chương 80: Không gặp nó, sẽ không va phải chàng
- Chương 81: Quá Trình Nhận Thân 1
- Chương 82: Quá Trình Nhận Thân 2
- Chương 83: Cầm Nhi Gặp Chuyện.
- Chương 84: Nỗi Lòng Của Thừa Tướng.
- Chương 85: Đau Thể Xác.
- Chương 86: Một Cái Bẫy.
- Chương 87: Thật Hay Giả?
- Chương 88: Điều Tra Của Thừa Tướng.
- Chương 89: Để Nữ Nhi Làm.
- Chương 90: Tinh Thu.
- Chương 91: Mưa Lớn.
- Chương 92: Kết bằng hữu
- Chương 93: Tinh Thu, Tinh Thược.
- Chương 94: Mặc ôn khanh ngang qua
- Chương 95: Âm Mưu Thật Sự 1
- Chương 96: Âm Mưu Thật Sự 2
- Chương 97: Âm Mưu Thật Sự 3
- Chương 98: Chữ Ân Thoáng Qua, Chữ Hận Khắc Sâu.
- Chương 99: Lâm khắc ra tay
- Chương 100: Sự Biến Mất 1
- Chương 101: Sự Biến Mất 2
- Chương 102: Bí Mật Năm Xưa.
- Chương 103: Sinh Thần Thái Tử.
- Chương 104: Kế Hoạch.
- Chương 105: Yến Tiệc Sinh Thần.
- Chương 106: Tình Thế Không Thể Trọn.
- Chương 107: Sự Tức Giận Từ Diệp Tuyết Chi.
- Chương 107-2: Ngoại Truyện: Chúc Mừng Năm Mới.
- Chương 108: Vô Nghĩa Như Thế.
- Chương 109: Cứu Người.
- Chương 110: Kẻ Chiến Thắng Là Nàng.
- Chương 111: Duyên Không Thể Hồi Vãn.
- Chương 112: Thuốc.
- Chương 113: Tìm Hiểu.
- Chương 114: Nhân Tộc.
- Chương 115: Gọi Nàng.
- Chương 116: Trưởng Lão.
- Chương 117: Mật Đình.
- Chương 118: Phía Đông Nhờ Người
- Chương 119: Bệnh Tình.
- Chương 120: Hữu Ly.
- Chương 121: Trùng Hợp.
- Chương 122: Rõ Ràng.
- Chương 123: Chờ Chàng Trả Lời.
- Chương 124: Chờ Nàng Trả Lời
- Chương 125: Thánh Chỉ Ban Hôn.
- Chương 126: Chấp Nhận.
- Chương 127: Ổn Thỏa.
- Chương 128: Mọi Thứ Chỉ Chờ Thời Điểm Tới.
- Chương 129: Thích Sát.
- Chương 130: Thành Hôn.
- Chương 131: Rượu Giao Bôi.
- Chương 132: Cung Tường, Cung Y.
- Chương 133: Chuyện Xưa Năm Ấy.
- Chương 134: Ngày Lại Mặt.
- Chương 135: Diệp Tuyết Chi Đến Cửa.
- Chương 136: Hai Ta Không Còn Gì.
- Chương 137: Trách Nhiệm Của Ta.
- Chương 138: Huyền Quân Quân Phát Hiện.
- Chương 139: Nợ Mới Hận Cũ.
- Chương 140: Huyền Quân Quân, Ngươi Thua Rồi!
- Chương 141: Lợi Dụng.
- Chương 142: Giải Độc.
- Chương 143: Chàng Đã Tỉnh.
- Chương 146: Phía Nam, Hà Dương.
- Chương 147: Cẩm Ngọc Cô Nương.
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
[Nữ Phụ] Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính?
Chương 15: Đại tỉ mách bảo
Được Đại tỉ hỏi han, Tân Phương Phương không ngần ngại kể vài chuyện xảy ra với nàng tại cung yến.
Đại tỉ Tân Diệu Liên nghe đến việc Thái tử để ý nàng, liền không nhịn được run run người, lo lắng nói: "Nhị muội, về sau ra ngoài nhất định đề phòng cẩn thận, tin rằng Thái tử không lâu nữa sẽ cử người âm thầm theo dõi muội! Ta biết bởi đã từng được chứng kiến thủ đoạn của Thái tử khi chiếm đoạt một nữ nhân là thế nào."
Tân Phương Phương nhìn Tân Diệu Linh, nàng híp mắt, tay chống cằm, điệu bộ nghiêm túc tò mò hỏi xem: "Đại tỉ thấy qua Thái tử bày mưu? Vậy mưu của hắn có gì?"
Tân Diệu Liên lập tức kể ra bằng giọng nhỏ nhất: "Chuyện tỉ được nghe từ người bằng hữu, muội muội vị ấy cũng bị Thái tử ngắm nhìn, khen ngợi..."
Hòa ra Thái tử không những biến thái, âm hiểm còn rất hạ lưu!
Qua lời của Đại tỉ, Thái tử mỗi một lần bắt thú đều khác nhau, người muội muội kia là bị ái anh hùng cứu mỹ nhân nhiều lần mà thích tên Thái tử.
Chi tiết muội muội đó va phải Thái tử ở ngoại thành, nơi phong cảnh hữu tình. Nàng ấy không biết đó là Thái từ, chỉ biết là một nam nhân anh tuấn, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng ấy trìu mến và lời nõi mật ngọt đầu môi: "Thật ngại quá, ta thất thô khi cứ nhìn cô nương. Nhưng cô mương thật sự xinh đẹp, khiến tự chủ của ta mất đi." Dáng vẻ nho nhã nhận thức. Nàng ấy cười cười ngại ngùng gật gật chào câu rồi đi, đi được một đoạn bỗng bị người chặn lại, hai nam nhân to cao lực lưỡng tự nhiên nhắm vào nàng ấy, kéo chân kéo tay nàng ấy, bảo rằng chủ của họ nhìn trúng nàng ấy.
Tại khi sợ hãi phản kháng, nàng ấy rối bời chẳng biết nên làm gì thì Thái tử đứng ra, tựa như ánh sáng lối thoát. Thái tử bá khí cứu nàng ấy khỏi sự giam giữ, đè ép từ hai nam nhân kia, đem họ đánh thành đầu heo, sợ hãi chạy xa. Vị muội muội được thoát, đưa về nhà, rồi cảm tạ Thái tử, mang ơn hắn.
Hai người kết giao bằng hữu, thường xuyên qua lại, đoạn thời gian gặp nhau nói chuyện, tâm trí vị muội muội như có như không bị sự dịu dàng vỗ về thành mụ mị, dần dần thích Thái tử.
Rồi ba tháng tiếp trôi, trong ba tháng vị Muội Muội bị ức hiếp thêm ba lần, người cứu vẫn là Thái tử. Người ta nói quá tam ba bận, nàng ấy đến cuối là nữ tử yếu mềm không chống lại được ôn nhu, chẳng kháng cự nổi sự bảo hộ của Thái tử dành nàng ấy nên triệt để động tâm.
Đêm mưa gió trao thân cho Thái tử, đang triền miên ái ân Thái tử nói một điều khiến vị muội muội khờ dại tình ngộ: "Cuối cùng thì nàng cũng dễ dàng như bao người!"
Đúng vậy, cái gì anh hùng cứu mỹ nhân, vô tình gặp gỡ đều là Thái tử đứng sau dàn xếp!
Chủ nhân để ý nàng ấy do hai tên lực lưỡng kia nói chẳng phải ai khác ngoài hắn ta. Hắn xoay quanh vị muội muội, tổn ít công sức để nàng ấy thích, trở thành một tiểu thiếp thứ N.
Nàng ấy bỡ ngỡ bước vào phủ Thái từ, hối hận ngập tràn lòng mình khi biết hết thảy.
Tân Phương Phương chậc chậc vài tiếng sau khi nghe Tân Diệu Liên nói hết, nàng nghiêng đầu, nhẹ giọng mắng: "Thật sự Thái tử chậm mạch quá mưu kế rồi!" Vô sỉ đến mức thiếu đòn, nếu nàng mà là Hoàng thượng, chắc chắn hắn đã bị phế không biết bao lần!
Chỉ tiếc nàng không phải, còn xui xẻo bị hắn nhìn trúng!
Tân Hoa Hoa bên cạnh nàng bổ sung: "Thái tử thật đáng sợ! Về sau muội không vào cung đâu!" Nét mặt mếu máo, thất kinh, hiển nhiên do nghe câu chuyện xong mà ra.
"Hoa Hoa yên tâm, có phụ thân ở đăy, Thái tử sẽ suy xét, không quá càn rỡ." Đại tỉ an ủi Tân Hoa Hoa, sau quay qua nàng tiếp tục nói: "Nhị muội, tỉ nói ra mong muội có thể hiểu rõ, tránh đi. Tỉ và tất cả muội muội đều muốn đối phương tốt đẹp, muội cũng có trong đó."
Tân Diệu Liên nàng ấy nói ra đơn thuần nhắc nhở Nhị muội, một phần tình thân, nàng ấy chẳng nỡ nhìn muội muội mình rơi vào hố sâu mà nàng thấy người ta rơi xuống bao lần không lên được, một phần nhỏ do phụ thân đã dạy luân thường đạo lí. Nàng hiểu là đại tỉ, người nên nhắc nhở, làm gương tựa như trưởng bối, để cho các muội muội soi vào.
Và nàng ấy muốn hơn là tỉ muội yêu thương nhau, bảo hộ nhau, có lẽ khi chẳng đủ sức giúp, nhưng nói vài câu để muội muội tránh đi sẽ tốt hơn!
Tân Phương Phương nghe rõ giọng Tân Diệu Liên dịu dàng, mách bảo, quan tâm nàng, nhìn ánh mắt Đại tỉ trong suốt long lanh, nàng đôi chút thấy được sự thật lòng, tuy không rõ có bao nhiêu, nhưng ý tốt của Đại tỉ không thể phủ nhận.
Thái tử biến thái động nàng?
Chờ đi, nàng sẽ đi nhớ cốt truyện kĩ càng xem tác giả có ghi điểm yếu của tên Thái tử không, không có thì nàng cũng tự mạo hiểm tìm ở đây! Nàng không tin tên được buff đó là đa năng, hoàn mỹ.
Vì con người nhiều ít cũng có điểm yếu, là trong hay ngoài thôi. Giống số người dù tài cao mà đi sợ những thứ nhỏ tí chẳng đáng vậy.
Dừng suy nghĩ Tân Phương Phương cười mỉm đáp:"Đại tỉ, đa tạ tỉ, muội nhớ rồi." Tân Diệu Liên gật gật cũng cười, nắm tay nàng, tay còn lại giữ tay Tân Hoa Hoa.
Khung cảnh ba tỉ muội vui vẻ, hòa thuận trông hết sức hài hòa bình yên giữa đất trời đêm.
Đại tỉ Tân Diệu Liên nghe đến việc Thái tử để ý nàng, liền không nhịn được run run người, lo lắng nói: "Nhị muội, về sau ra ngoài nhất định đề phòng cẩn thận, tin rằng Thái tử không lâu nữa sẽ cử người âm thầm theo dõi muội! Ta biết bởi đã từng được chứng kiến thủ đoạn của Thái tử khi chiếm đoạt một nữ nhân là thế nào."
Tân Phương Phương nhìn Tân Diệu Linh, nàng híp mắt, tay chống cằm, điệu bộ nghiêm túc tò mò hỏi xem: "Đại tỉ thấy qua Thái tử bày mưu? Vậy mưu của hắn có gì?"
Tân Diệu Liên lập tức kể ra bằng giọng nhỏ nhất: "Chuyện tỉ được nghe từ người bằng hữu, muội muội vị ấy cũng bị Thái tử ngắm nhìn, khen ngợi..."
Hòa ra Thái tử không những biến thái, âm hiểm còn rất hạ lưu!
Qua lời của Đại tỉ, Thái tử mỗi một lần bắt thú đều khác nhau, người muội muội kia là bị ái anh hùng cứu mỹ nhân nhiều lần mà thích tên Thái tử.
Chi tiết muội muội đó va phải Thái tử ở ngoại thành, nơi phong cảnh hữu tình. Nàng ấy không biết đó là Thái từ, chỉ biết là một nam nhân anh tuấn, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng ấy trìu mến và lời nõi mật ngọt đầu môi: "Thật ngại quá, ta thất thô khi cứ nhìn cô nương. Nhưng cô mương thật sự xinh đẹp, khiến tự chủ của ta mất đi." Dáng vẻ nho nhã nhận thức. Nàng ấy cười cười ngại ngùng gật gật chào câu rồi đi, đi được một đoạn bỗng bị người chặn lại, hai nam nhân to cao lực lưỡng tự nhiên nhắm vào nàng ấy, kéo chân kéo tay nàng ấy, bảo rằng chủ của họ nhìn trúng nàng ấy.
Tại khi sợ hãi phản kháng, nàng ấy rối bời chẳng biết nên làm gì thì Thái tử đứng ra, tựa như ánh sáng lối thoát. Thái tử bá khí cứu nàng ấy khỏi sự giam giữ, đè ép từ hai nam nhân kia, đem họ đánh thành đầu heo, sợ hãi chạy xa. Vị muội muội được thoát, đưa về nhà, rồi cảm tạ Thái tử, mang ơn hắn.
Hai người kết giao bằng hữu, thường xuyên qua lại, đoạn thời gian gặp nhau nói chuyện, tâm trí vị muội muội như có như không bị sự dịu dàng vỗ về thành mụ mị, dần dần thích Thái tử.
Rồi ba tháng tiếp trôi, trong ba tháng vị Muội Muội bị ức hiếp thêm ba lần, người cứu vẫn là Thái tử. Người ta nói quá tam ba bận, nàng ấy đến cuối là nữ tử yếu mềm không chống lại được ôn nhu, chẳng kháng cự nổi sự bảo hộ của Thái tử dành nàng ấy nên triệt để động tâm.
Đêm mưa gió trao thân cho Thái tử, đang triền miên ái ân Thái tử nói một điều khiến vị muội muội khờ dại tình ngộ: "Cuối cùng thì nàng cũng dễ dàng như bao người!"
Đúng vậy, cái gì anh hùng cứu mỹ nhân, vô tình gặp gỡ đều là Thái tử đứng sau dàn xếp!
Chủ nhân để ý nàng ấy do hai tên lực lưỡng kia nói chẳng phải ai khác ngoài hắn ta. Hắn xoay quanh vị muội muội, tổn ít công sức để nàng ấy thích, trở thành một tiểu thiếp thứ N.
Nàng ấy bỡ ngỡ bước vào phủ Thái từ, hối hận ngập tràn lòng mình khi biết hết thảy.
Tân Phương Phương chậc chậc vài tiếng sau khi nghe Tân Diệu Liên nói hết, nàng nghiêng đầu, nhẹ giọng mắng: "Thật sự Thái tử chậm mạch quá mưu kế rồi!" Vô sỉ đến mức thiếu đòn, nếu nàng mà là Hoàng thượng, chắc chắn hắn đã bị phế không biết bao lần!
Chỉ tiếc nàng không phải, còn xui xẻo bị hắn nhìn trúng!
Tân Hoa Hoa bên cạnh nàng bổ sung: "Thái tử thật đáng sợ! Về sau muội không vào cung đâu!" Nét mặt mếu máo, thất kinh, hiển nhiên do nghe câu chuyện xong mà ra.
"Hoa Hoa yên tâm, có phụ thân ở đăy, Thái tử sẽ suy xét, không quá càn rỡ." Đại tỉ an ủi Tân Hoa Hoa, sau quay qua nàng tiếp tục nói: "Nhị muội, tỉ nói ra mong muội có thể hiểu rõ, tránh đi. Tỉ và tất cả muội muội đều muốn đối phương tốt đẹp, muội cũng có trong đó."
Tân Diệu Liên nàng ấy nói ra đơn thuần nhắc nhở Nhị muội, một phần tình thân, nàng ấy chẳng nỡ nhìn muội muội mình rơi vào hố sâu mà nàng thấy người ta rơi xuống bao lần không lên được, một phần nhỏ do phụ thân đã dạy luân thường đạo lí. Nàng hiểu là đại tỉ, người nên nhắc nhở, làm gương tựa như trưởng bối, để cho các muội muội soi vào.
Và nàng ấy muốn hơn là tỉ muội yêu thương nhau, bảo hộ nhau, có lẽ khi chẳng đủ sức giúp, nhưng nói vài câu để muội muội tránh đi sẽ tốt hơn!
Tân Phương Phương nghe rõ giọng Tân Diệu Liên dịu dàng, mách bảo, quan tâm nàng, nhìn ánh mắt Đại tỉ trong suốt long lanh, nàng đôi chút thấy được sự thật lòng, tuy không rõ có bao nhiêu, nhưng ý tốt của Đại tỉ không thể phủ nhận.
Thái tử biến thái động nàng?
Chờ đi, nàng sẽ đi nhớ cốt truyện kĩ càng xem tác giả có ghi điểm yếu của tên Thái tử không, không có thì nàng cũng tự mạo hiểm tìm ở đây! Nàng không tin tên được buff đó là đa năng, hoàn mỹ.
Vì con người nhiều ít cũng có điểm yếu, là trong hay ngoài thôi. Giống số người dù tài cao mà đi sợ những thứ nhỏ tí chẳng đáng vậy.
Dừng suy nghĩ Tân Phương Phương cười mỉm đáp:"Đại tỉ, đa tạ tỉ, muội nhớ rồi." Tân Diệu Liên gật gật cũng cười, nắm tay nàng, tay còn lại giữ tay Tân Hoa Hoa.
Khung cảnh ba tỉ muội vui vẻ, hòa thuận trông hết sức hài hòa bình yên giữa đất trời đêm.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Tình tan tiền cạn
- Chương 2: Tân Phương Phương
- Chương 3: Xuyên qua? ta đang nằm trong lòng ai đây?
- Chương 4: Đoan vương gia
- Chương 5: Tân hoa hoa
- Chương 6: Nữ phụ, số phận mãi mãi đi liền với nhân vật chính!
- Chương 7: Tân Phương Phương Tiểu Thư Xuất Hiện
- Chương 8: Thái tử siêu cấp hãm tài!
- Chương 9: Cực phẩm thái tử để ý ta!
- Chương 10: Yến tiệc, hoàng thượng tham dự?
- Chương 11: Công chúa hoa uyên
- Chương 12: Biểu diễn con khỉ ấy!
- Chương 13: Bất Tài Từ Bé! [Huyết Vũ và Mạc Tiểu Thư]
- Chương 14: Đại tỉ
- Chương 15: Đại tỉ mách bảo
- Chương 16: Tân phủ có các di nương hiểu chuyện?
- Chương 17: Nửa đêm gặp ma?
- Chương 18: Tỉ muội bí mật
- Chương 19: Tân cầm nhi
- Chương 20: Tam muội đừng thế
- Chương 21: Thành hôn của đại tỉ
- Chương 22: Hoa đào từ đâu
- Chương 23: Rực rỡ hoa đào, phu thê đoan vương ái ân
- Chương 24: Gặp lại lần nữa nam chính!
- Chương 25: Đậu má đoan vương!
- Chương 25-2: Ngoại truyện : Bạch đào đua nở, tuyết chi không chờ
- Chương 26: Đoan vương gia là tên mất nết!
- Chương 27: Hàn Phong Vũ Trúng Độc!
- Chương 28: Đại tỉ gả đi!
- Chương 29: Thành hôn của đại tỉ đã thuận!
- Chương 30: Ngày đại tỉ lại mặt. [hồ điệp ngọc bội.]
- Chương 31: Bắt gián?!
- Chương 32: Bất ngờ?
- Chương 33: Ôn vương trở về
- Chương 34: Tên đầu trâu mặt ngựa nào nuôi cẩu?
- Chương 35: Áo choàng người đưa
- Chương 36: Sắp đặt phải không?
- Chương 37: Trả lời của chàng 1
- Chương 38: Trả lời của chàng 2
- Chương 39: Tân cầm nhi hiểu nhầm. [ôn vương tạ lỗi?]
- Chương 40: Muội cứ việc nói, ta xem như chó sủa bên tai
- Chương 41: Lời của phụ thân thừa tướng
- Chương 42: Tiệc mừng thọ lão tướng quân
- Chương 43: Lão Tướng Quân
- Chương 44: Mạc tiểu thư
- Chương 45: Lẳng lơ thái tử
- Chương 46: Gián, Gián, Gián!
- Chương 47: Thái tử gây khó dễ
- Chương 48: Biện giải?
- Chương 49: Phi lễ?
- Chương 50: Đủ cẩn thận?
- Chương 51: Cọng râu gián còn không có lấy một cái!
- Chương 52: Ôn vương và mạc kim tân? 1
- Chương 53: Ôn Vương Và Mạc Kim Tân 2
- Chương 54: Đại Cẩu Ra Chân!
- Chương 55: Đùi Gà Của Đại Cẩu.
- Chương 56: Riềng Sả Mắm Tôm.
- Chương 57: Vương Gia Chọn Được Rồi!
- Chương 58: Gò má ửng hồng?
- Chương 59: Một Chút Giúp Đỡ.
- Chương 60: Thăm Đại Tỉ.
- Chương 61: Tỉ Muội Vui Mừng Tái Hợp.
- Chương 62: Lời Nói Dối Của Đại Tỉ.
- Chương 63: Tinh Thược Cầm Nhi
- Chương 64: Tinh Thược Không Thích.
- Chương 65: Nếu Phụ Thân Biết.
- Chương 66: Động không nổi các nàng
- Chương 67: Giải Thích.
- Chương 68: Chú Cẩu Lạc Vào Phủ.
- Chương 69: Đàn Con Của Đại Cẩu?
- Chương 70: Hắc Y Nhân Ngày Đó.
- Chương 71: Hàn Phong Vũ Trở Về!
- Chương 72: Giúp hắn
- Chương 73: Suy Tính Cho Muội Không Thương Tổn.
- Chương 74: Đàn Cẩu Hai Tháng.
- Chương 75: Thái Tử Phi Có Hỉ.
- Chương 76: Thái Tử Là Kẻ Vô Tình.
- Chương 77: Khước Từ.
- Chương 78: Chút Sự Tình Năm Đó.
- Chương 79: Cẩu con đi lạc
- Chương 80: Không gặp nó, sẽ không va phải chàng
- Chương 81: Quá Trình Nhận Thân 1
- Chương 82: Quá Trình Nhận Thân 2
- Chương 83: Cầm Nhi Gặp Chuyện.
- Chương 84: Nỗi Lòng Của Thừa Tướng.
- Chương 85: Đau Thể Xác.
- Chương 86: Một Cái Bẫy.
- Chương 87: Thật Hay Giả?
- Chương 88: Điều Tra Của Thừa Tướng.
- Chương 89: Để Nữ Nhi Làm.
- Chương 90: Tinh Thu.
- Chương 91: Mưa Lớn.
- Chương 92: Kết bằng hữu
- Chương 93: Tinh Thu, Tinh Thược.
- Chương 94: Mặc ôn khanh ngang qua
- Chương 95: Âm Mưu Thật Sự 1
- Chương 96: Âm Mưu Thật Sự 2
- Chương 97: Âm Mưu Thật Sự 3
- Chương 98: Chữ Ân Thoáng Qua, Chữ Hận Khắc Sâu.
- Chương 99: Lâm khắc ra tay
- Chương 100: Sự Biến Mất 1
- Chương 101: Sự Biến Mất 2
- Chương 102: Bí Mật Năm Xưa.
- Chương 103: Sinh Thần Thái Tử.
- Chương 104: Kế Hoạch.
- Chương 105: Yến Tiệc Sinh Thần.
- Chương 106: Tình Thế Không Thể Trọn.
- Chương 107: Sự Tức Giận Từ Diệp Tuyết Chi.
- Chương 107-2: Ngoại Truyện: Chúc Mừng Năm Mới.
- Chương 108: Vô Nghĩa Như Thế.
- Chương 109: Cứu Người.
- Chương 110: Kẻ Chiến Thắng Là Nàng.
- Chương 111: Duyên Không Thể Hồi Vãn.
- Chương 112: Thuốc.
- Chương 113: Tìm Hiểu.
- Chương 114: Nhân Tộc.
- Chương 115: Gọi Nàng.
- Chương 116: Trưởng Lão.
- Chương 117: Mật Đình.
- Chương 118: Phía Đông Nhờ Người
- Chương 119: Bệnh Tình.
- Chương 120: Hữu Ly.
- Chương 121: Trùng Hợp.
- Chương 122: Rõ Ràng.
- Chương 123: Chờ Chàng Trả Lời.
- Chương 124: Chờ Nàng Trả Lời
- Chương 125: Thánh Chỉ Ban Hôn.
- Chương 126: Chấp Nhận.
- Chương 127: Ổn Thỏa.
- Chương 128: Mọi Thứ Chỉ Chờ Thời Điểm Tới.
- Chương 129: Thích Sát.
- Chương 130: Thành Hôn.
- Chương 131: Rượu Giao Bôi.
- Chương 132: Cung Tường, Cung Y.
- Chương 133: Chuyện Xưa Năm Ấy.
- Chương 134: Ngày Lại Mặt.
- Chương 135: Diệp Tuyết Chi Đến Cửa.
- Chương 136: Hai Ta Không Còn Gì.
- Chương 137: Trách Nhiệm Của Ta.
- Chương 138: Huyền Quân Quân Phát Hiện.
- Chương 139: Nợ Mới Hận Cũ.
- Chương 140: Huyền Quân Quân, Ngươi Thua Rồi!
- Chương 141: Lợi Dụng.
- Chương 142: Giải Độc.
- Chương 143: Chàng Đã Tỉnh.
- Chương 146: Phía Nam, Hà Dương.
- Chương 147: Cẩm Ngọc Cô Nương.
- bình luận