Quốc Gia Ác Quỷ - Chương 50: Cô gái tự sát
Chương trước- Chương 1: Ngày đầu thử việc
- Chương 2: Thi thể
- Chương 3: Nghi vấn
- Chương 4: Chuyện lạ liên tục xuất hiện
- Chương 5: Có ma!!!
- Chương 6: Lựa chọn bất đắc dĩ
- Chương 7: Trở lại tiệm sách
- Chương 8: Bóng tối bao trùm
- Chương 9: Chỉ có hai?
- Chương 10: Vị khách ngoài ý muốn
- Chương 11: Viện binh
- Chương 12: Nguy hiểm
- Chương 13: Cô gái đáng sợ
- Chương 14: Phần thứ hai thử công việc
- Chương 15: Nghe ngóng
- Chương 16: Tự sát
- Chương 17: Túc quỷ
- Chương 18: Nguyên nhân gây ra
- Chương 19: Giải quyết tình huống phòng 703
- Chương 20: Gọi hồn
- Chương 21: Quỷ ảnh
- Chương 22: Không bình tĩnh
- Chương 23: Tới gần
- Chương 24: Thả lại
- Chương 25: Chương 25!!!!
- Chương 26: Lãnh nguyệt
- Chương 27: Tiếng động trên lầu
- Chương 28: Chỉ có miệng, không có mặt
- Chương 29: Ảo cảnh
- Chương 30: Trốn
- Chương 31: Một con quỷ khác
- Chương 32: Hoang mang
- Chương 33: Đầu mối
- Chương 34: Chạm tay tới cái ác
- Chương 35: Dãy dụa
- Chương 36: Gọi điện thông báo
- Chương 37: Quay lại công ty
- Chương 38: Vào nghề săn quỷ
- Chương 39: Hệ thống
- Chương 40: Kiểm tra cùng thăng chức
- Chương 41: Ký kết chuyển hợp đồng chính thức
- Chương 42: Thể chất ác linh
- Chương 43: Chỗ ở mới
- Chương 44: Bạn cùng phòng
- Chương 45: Nghe nói
- Chương 46: Khoác lác
- Chương 47: Nam cung vân
- Chương 48: Làm mạnh
- Chương 49: Quyền hạn quản lý
- Chương 50: Cô gái tự sát
- Chương 51: Lần nữa hợp tác
- Chương 52: Xác nữ trôi sông
- Chương 53: Vớt xác
- Chương 54: Kì lạ
- Chương 55: Trần lão đại
- Chương 56: Nhắc nhở
- Chương 57: Đưa tôi về nhà....
- Chương 58: Ngôi nhà lớn...
- Chương 59: Ở nhờ
- Chương 60: Trở về để giết người
- Chương 61: Giọt nước
- Chương 62: Nó chưa chết
- Chương 63: Mất tích
- Chương 64: Mất nước
- Chương 65: Di chuyển
- Chương 66: Hồ Đại ngưu
- Chương 67: Giết người
- Chương 68: Ép hỏi
- Chương 69: Bí mật
- Chương 70: Trúng chiêu
- Chương 71: Quỷ ảnh bên cửa sổ
- Chương 72: Chậm một bước!
- Chương 73: Mê hoặc
- Chương 74: Tràn ngập
- Chương 75: Chết trong mộng
- Chương 76: Chân tướng của sự chết chóc trước mắt
- Chương 77: Âm mưu?
- Chương 78: Trốn
- Chương 79: Dãy dụa
- Chương 80: Quỷ dị
- Chương 81: Chân tướng tiềm ẩn
- Chương 82: Trận!! Mở
- Chương 83: Tìm đường chết
- Chương 84: Trở về (1)
- Chương 85: Trở về (2)
- Chương 86: Lãnh nguyệt đến ở cùng
- Chương 87: Về nhà
- Chương 88: Đáng sợ
- Chương 89: Bạn học đại học
- Chương 90: Hi vọng thăng tiến
- Chương 91: Tin dữ
- Chương 92: Ký túc xá
- Chương 93: Tao tin mày
- Chương 94: Ác mộng
- Chương 95: Kể lại
- Chương 96: Nguyên nhân
- Chương 97: Ba đầu to, con đầu nhỏ
- Chương 98: Đoạn video
- Chương 99: Hồi tưởng
- Chương 100: Kinh hãi
- Chương 101: Mài dao
- Chương 102: Quỷ nhập xác
- Chương 103: Ngủ
- Chương 104: Răng rơi đầy đất
- Chương 105: Thực hư lẫn lộn
- Chương 106: Ác mộng
- Chương 107: Cùng một nhà
- Chương 108: Thế giới trong mộng
- Chương 109: Đương đầu với thử thách
- Chương 110: Một màn kinh hãi
- Chương 111: Lí do
- Chương 112: Cửa ra
- Chương 113: Mạng lớn
- Chương 114: Mộng ma
- Chương 115: Xin thăng cấp
- Chương 116: Thất vọng
- Chương 117: Không tiến mà lui
- Chương 118: Người chết về nhà
- Chương 119: Điều tra
- Chương 120: Hai người mới
- Chương 121: Khóa chặt
- Chương 122: Đến thăm
- Chương 123: Cân nhắc
- Chương 124: Đối sách
- Chương 125: Chặt đầu
- Chương 126: Vụ án mạng thứ năm
- Chương 127: Cầu thang biến mất
- Chương 128: Quỷ dị
- Chương 129: Phối hợp
- Chương 130: Người chết tiếp khách
- Chương 131: Quỷ vật di động
- Chương 132: Phân tích
- Chương 133: Lùi một bước
- Chương 134: Dọn nhà
- Chương 135: Tiếng vang
- Chương 136: Đến cùng ở đâu
- Chương 137: Sát cơ vô hình
- Chương 138: Ai có thể mở được cửa?
- Chương 139: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 140: Chạy trốn
- Chương 141: Thăm hỏi
- Chương 142: Trở về
- Chương 143: Hiện thực tàn khốc
- Chương 144: Cường Hóa
- Chương 145: Nhập bọn
- Chương 146: Gặp mặt hộ khách
- Chương 147: Tụ hội
- Chương 148: Bị quỷ để mắt tới
- Chương 149: Ngăn chặn
- Chương 150: Đầu người!
- Chương 151: Cổ quái
- Chương 152: Tìm tòi và nghiên cứu
- Chương 153: Ngụy trang
- Chương 154: Thể chất quỷ vương
- Chương 155: Quỷ hóa
- Chương 156: Quỷ thực thi
- Chương 157: Cơ hội
- Chương 158: Người nuôi dưỡng thi
- Chương 159: Nhiều điểm vinh dự
- Chương 160: Suy ngẫm
- Chương 161: Cảm nhận
- Chương 162: Xuống xe
- Chương 163: Tập hợp
- Chương 164: Đọ sức
- Chương 165: Phân công
- Chương 166: Tiểu quỷ
- Chương 167: Nhà ma
- Chương 168: Thôn đông
- Chương 169: Khẩn cấp
- Chương 170: Khóa chặt khu vực
- Chương 171: Phòng bếp
- Chương 172: Nở mày nở mặt
- Chương 173: Gác đêm
- Chương 174: Khó có thể tin
- Chương 175: Bóng đen
- Chương 176: Sợ bóng sợ gió
- Chương 177: Nhiều chuyện
- Chương 178: Là ai ?
- Chương 179: Chia phe
- Chương 180: Kêu thảm
- Chương 181: Phẫn nộ
- Chương 182: Hai nơi
- Chương 183: Tiếng gọi
- Chương 184: Đốt xác
- Chương 185: Náo nhiệt
- Chương 186: Ngỏm
- Chương 187: Mánh khóe
- Chương 188: Mì đen
- Chương 189: Cạm bẫy
- Chương 190: Tệ hại
- Chương 191
- Chương 192: Ác quỷ hiện thân
- Chương 193: Không chỉ một ác quỷ
- Chương 194: Tìm được
- Chương 195: Hạ thiên kỳ trả thù
- Chương 196: Triệu tĩnh thù
- Chương 197: Trở về
- Chương 198: Bạn học mời
- Chương 199: Khiêu khích
- Chương 200: Đánh nhau
- Chương 201: Nham hiểm
- Chương 202: Thoát khỏi
- Chương 203: Cuộc sống mới
- Chương 204: Vụ án lột da
- Chương 205: Lại gặp triệu tĩnh thù
- Chương 206: Vào nhóm
- Chương 207: Thăm dò
- Chương 208: Kẻ lén đột nhập
- Chương 209: Video
- Chương 210: Thêm một cặp chân
- Chương 211: Quỷ dị liên tục
- Chương 212: Gặp gỡ tình cờ
- Chương 213: Hai tấm da người
- Chương 214: Trở về
- Chương 215: Cảm giác bị theo dõi
- Chương 216: Con mắt
- Chương 217: Đến
- Chương 218: Phương hướng điều tra
- Chương 219: Cử động kì lạ
- Chương 220: Mây mù chồng chất
- Chương 221: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 222: Video
- Chương 223: Kẻ khả nghi
- Chương 224: Phân giải
- Chương 225: Ba thi thể
- Chương 226: Đầu mối
- Chương 227: Thứ được bao bọc dưới lớp da người...
- Chương 228: Chân tướng
- Chương 229: Là hắn
- Chương 230: Đòn bí mật
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Quốc Gia Ác Quỷ
Chương 50: Cô gái tự sát
Ăn cơm cùng người đẹp, thời gian luôn trôi qua rất nhanh, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy mới ngồi vào ăn đó thôi vậy mà đã mười rưỡi tối rồi.
Bởi vì Nam Cung Vân có thói quen ngủ sớm để giữ gìn nhan sắc, hơn nữa thời gian làm việc và nghỉ ngơi của cô ta rất có quy luật, vậy nên, mặc dù hắn muốn tiếp tục trò chuyện, nhưng chỉ đành thức thời mà dừng lại.
Trở về phòng ngủ một lần nữa, cởi giày nằm ngửa lên chiếc giường tròn mềm mại, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy cả thế giới như đã yên tĩnh trở lại, bên tai chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều của hắn.
Cứ như vậy, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, cũng không biết là trôi qua bao lâu, Hạ Thiên Kỳ mới giật mình nhớ ra chuyện gì đó, sau đó ngồi bật dậy, nhảy xuống giường.
Mở chiếc máy tính đặt cạnh giường lên, đăng nhập vào tài khoản QQ của hắn, Hạ Thiên Kỳ phát hiện, tên QQ của ông ngoại hắn đang sáng, hắn không biết là, vì ông ấy mà mẹ hắn đã luôn treo tài khoản như vậy.
Ấn vào khung chat với ông mình, Hạ Thiên Kỳ gửi tin nhắn đi:
Ông ngoại?
Sau khi gửi tin nhắn đi, Hạ Thiên Kỳ lập tức rơi vào trạng thái thấp thỏm chờ đợi, hi vọng cha của hắn cũng đang ngồi trước màn hình máy tính.
Vốn dĩ, hắn rất muốn liên lạc với ông hắn là bởi vì, bùa hộ thân lúc trước ông ngoại cho hắn quả thật đề phòng quỷ vật rất hiệu quả, có thể dùng để làm vật bảo mệnh.
Hơn nữa, thể chất ác linh của hắn khó mà mạnh lên trong một thời gian ngắn, muốn đợi ngày nó mạnh hơn, thì cũng không thể thiếu những vật bảo hộ này.
Mặc dù hắn không biết bùa hộ thân là do ông ngoại hắn tự làm, hay là nhờ vào đâu mà có được, nhưng bất kể là như thế nào, cháu trai như hắn rơi vào tình trạng sinh tử, chẳng lẽ người làm ông thấy chết mà không cứu sao?
Hạ Thiên Kỳ cảm thấy bất an, trái tim cũng rung lên không ngừng, rất lâu sau thì khung chat mới nhảy lên tin nhắn trả lời:
Ngày nào cũng ông ngoại, ông ngoại, tại sao không nghĩ đến mẹ mày hả?
Xong đời. Hạ Thiên Kỳ đọc tin nhắn vừa đến, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, không thể ngờ được QQ vẫn là do mẹ hắn treo giùm.
Mẹ à, mẹ có thể đừng dùng QQ của ông ngoại được không? Hơn nữa, con tìm ông là vì có chuyện quan trọng mà.
Mẹ cũng không muốn dùng đâu, mấu chốt là ông mày buộc mẹ phải giúp ông treo để lên cấp, nếu mẹ không treo giúp, đợi đến lúc ông thấy tăng cấp không tăng nhất định sẽ mắng mẹ đó.
Chuyện này, mẹ đưa QQ của ông cho con, con giúp ông treo nhé?
Cái thằng này, mày đừng nói sang chuyện khác, còn chưa nói, mày tìm ông có chuyện gì vậy?
Là con có một số chuyện cần ông chỉ dạy, nếu ông trở về mẹ phải nói cho con biết đó.
Đúng là hai ông cháu mà, đều ra vẻ thần bí này nọ. Mày muốn giúp ông treo QQ đúng không?
Ừm.
Vậy xem như chuyện này bàn giao cho mày, mày mà quên, ông sẽ nổi giận đấy.
Mẹ cứ yên tâm, con bình thường cũng không có việc gì làm, sẽ giúp ông treo mà.
...
Sở dĩ, Hạ Thiên Kỳ muốn biết mật khẩu tài khoản QQ của ông hắn không phải là vì thật sự muốn giúp ông ấy treo tài khoản, mà là hắn nghĩ, trong danh sách bạn bè của ông hắn nhất định sẽ có mấy vị bạn tốt hiểu công việc, không chừng còn có thể giúp đỡ hắn.
Nuôi trong đầu mục đích này, Hạ Thiên Kỳ đăng nhập vào QQ của ông hắn, tuy nhiên, lúc nhìn vào cột bạn tốt, chỉ thiếu một chút nửa là hắn đã phụt một ngụm máu vào giữa màn hình.
Bởi vì, danh sách bạn tốt của ông hắn tất cả có ba người.
Hắn, mẹ hắn và cha hắn nữa.
Hạ Thiên Kỳ mình ai cũng không phục, chỉ phục mỗi ông ngoại, phong cách làm việc thật là làm cho người khác không thể hiểu được mà.
Hạ Thiên Kỳ hoàn toàn vứt cái suy nghĩ này vào thùng rác, ấn vào khung chat của mẹ hắn nói:
Thôi mẹ cứ giúp ông ngoại treo QQ thăng cấp đi, con nghĩ lại thì kì thực tập sắp tới chắc chắn sẽ rất bận, không có nhiều thời gian rảnh đâu.
Con à, tìm được việc làm rồi sao?
Vâng, cái này đợi sau khi con về nhà, gặp mặt rồi sẽ nói sau ạ, mà mẹ, ngày mai con còn có việc, con...
Hạ Thiên Kỳ kiếm cớ thoát khỏi QQ, nếu cứ tiếp tục ở đó, hắn hiểu rất rõ tính của mẹ hắn, nhất định sẽ hỏi cho ra lẽ. Nói là chột dạ cũng đúng, mấu chốt là trong lòng hắn rất xấu xa, cũng không thể nói với mẹ hắn công việc này rất nguy hiểm, có thất mất mạng bất cứ lúc nào.
Kỳ thật, từ lúc bắt đầu bị cuốn vào vòng xoáy này đến này, người hắn cảm thấy có lỗi nhất chính là mẹ hắn, bởi vì từ nhỏ đến giờ, mẹ hắn chưa bao giờ tạo áp lực cho hắn, yêu cầu duy nhất với chỗ học của hắn chính là muốn hắn được ăn cơm nhiều một chút, rèn luyện tốt một chút, nhất định phải luôn luôn vui vẻ.
Nhưng bây giờ... Hắn còn không biết tương lai mình sẽ như thế nào nữa.
Trong lúc Hạ Thiên Kỳ đang cảm thấy có lỗi với mẹ mình, thì tại một vùng thôn quê xa xôi hẻo lánh đang xảy ra một chuyện rất kinh khủng.
Sấm chớp ầm ầm, giống như từng đợt từng đợt muốn đòi mạng người ta vậy, không được quay vào trong núi.
Ngay sau đó, mưa cũng càng lúc càng lớn, giống như bao phủ hết trời đất.
Trên con đường đất đầy những vũng bùn, một cô gái đang rất tiều tụy chậm rãi bước về phía trước. Mỗi bước đi của cô ta đều dùng sức rất lớn, có cảm giác như là giẫm đạp lên những thứ mà cô ta chán ghét vậy.
Cô ta cứ đi cứ đi, nước mưa bắn xối xả vào người nhưng lại giống như không có cảm giác gì, chỉ như một cái xác không hồn. Mái tóc ướt đẫm bám vào mặt, bám lên cổ, càng làm bộ dáng trong mưa của cô gái càng trở nên mông lung, yếu ớt.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, sấm chớp cũng rền vang hơn.
Giữa khung trời tối om, giữa trời đất bỗng xuất hiện một vùng sáng, cô gái run rung dừng bước, trước mặt cô ta hiện ra một con sông.
Ngơ ngác nhìn mặt nước một lúc lâu, sau đó lại bước vội về phía trước, mà không! Nói đúng hơn là đang lao đến dòng sông đằng kia.
Cô gái đắm mình vào dòng sông, nước đã lên quá đầu gối nhưng cô ta vẫn không có ý định dừng lại, tiếp tục lội ra xa hơn.
Tôi dù có chết, cũng không tha cho các người!
Nước đã đến hông, cơ thể cô gái cũng vì dòng nước xiết mà bắt đầu mất thăng bằng.
Tôi nguyền rủa các người...
Nguyền rủa các người...
Không! Đến! Tốt! Chết!
Đột nhiên cô ta ngẩng đầu, nhìn đám mây đen đang che hết bầu trời thét lên một lời nguyên rủa ác độc.
Sau đó, chỉ trong chớp mắt, thân thể cô ta ngã xuống, sau đó bị nước sông đang cuồn cuộn chảy nuốt sống.
Tuy nhiên, lời nguyền rủa đầy hận thù trước đó lại không ngừng vang lên ở đây, một lần, lại một lần nữa...
Tôi nguyền rủa các người...
Nguyền rủa các người...
Đến... Chết... Không...Thôi!
Đến... Chết... Không...Thôi!
...!!!
Hôm qua Hạ Thiên Kỳ ngủ rất muộn, nhưng sáng hôm sau lại dậy khá sớm, không phải là hắn không muốn ngủ tiếp, nhưng hắn cảm thấy mạng sống chỉ có hạn, vậy nên hẳn là phải làm một vài chuyện có ý nghĩa.
Không chừng nhiệm vụ lần tới, hắn lại phải đột ngột chấp hành lúc, đến lúc đó lại phải trải qua một lần cửu tử nhất sinh, vậy nên hắn phải cố găng mà hưởng thụ từng giây từng phút này.
Mượn một câu nói kinh điển trong tiểu phẩm kịch nói chính là: Quá khứ đã trôi qua, hiện tại phải tận dụng từng giây để sống.
Lúc rời khỏi biệt tự, Hạ Thiên Kỳ cũng không nhìn thấy Lưu Ngôn Mẫn Và Nam Cung Vân, hiển nhiên là hai người kia còn chưa thức giấc, sau khi ra ngoài, hắn gọi một chiếc taxi, dự định đi dạo phố.
Mua vài bộ quần áo, một ít vật dụng cần cho sinh hoạt, thuận tiện... Đến bệnh viện xem tên chết tiệt Lãnh Nguyệt kia đã chết chưa.
Bởi vì Nam Cung Vân có thói quen ngủ sớm để giữ gìn nhan sắc, hơn nữa thời gian làm việc và nghỉ ngơi của cô ta rất có quy luật, vậy nên, mặc dù hắn muốn tiếp tục trò chuyện, nhưng chỉ đành thức thời mà dừng lại.
Trở về phòng ngủ một lần nữa, cởi giày nằm ngửa lên chiếc giường tròn mềm mại, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy cả thế giới như đã yên tĩnh trở lại, bên tai chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều của hắn.
Cứ như vậy, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, cũng không biết là trôi qua bao lâu, Hạ Thiên Kỳ mới giật mình nhớ ra chuyện gì đó, sau đó ngồi bật dậy, nhảy xuống giường.
Mở chiếc máy tính đặt cạnh giường lên, đăng nhập vào tài khoản QQ của hắn, Hạ Thiên Kỳ phát hiện, tên QQ của ông ngoại hắn đang sáng, hắn không biết là, vì ông ấy mà mẹ hắn đã luôn treo tài khoản như vậy.
Ấn vào khung chat với ông mình, Hạ Thiên Kỳ gửi tin nhắn đi:
Ông ngoại?
Sau khi gửi tin nhắn đi, Hạ Thiên Kỳ lập tức rơi vào trạng thái thấp thỏm chờ đợi, hi vọng cha của hắn cũng đang ngồi trước màn hình máy tính.
Vốn dĩ, hắn rất muốn liên lạc với ông hắn là bởi vì, bùa hộ thân lúc trước ông ngoại cho hắn quả thật đề phòng quỷ vật rất hiệu quả, có thể dùng để làm vật bảo mệnh.
Hơn nữa, thể chất ác linh của hắn khó mà mạnh lên trong một thời gian ngắn, muốn đợi ngày nó mạnh hơn, thì cũng không thể thiếu những vật bảo hộ này.
Mặc dù hắn không biết bùa hộ thân là do ông ngoại hắn tự làm, hay là nhờ vào đâu mà có được, nhưng bất kể là như thế nào, cháu trai như hắn rơi vào tình trạng sinh tử, chẳng lẽ người làm ông thấy chết mà không cứu sao?
Hạ Thiên Kỳ cảm thấy bất an, trái tim cũng rung lên không ngừng, rất lâu sau thì khung chat mới nhảy lên tin nhắn trả lời:
Ngày nào cũng ông ngoại, ông ngoại, tại sao không nghĩ đến mẹ mày hả?
Xong đời. Hạ Thiên Kỳ đọc tin nhắn vừa đến, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, không thể ngờ được QQ vẫn là do mẹ hắn treo giùm.
Mẹ à, mẹ có thể đừng dùng QQ của ông ngoại được không? Hơn nữa, con tìm ông là vì có chuyện quan trọng mà.
Mẹ cũng không muốn dùng đâu, mấu chốt là ông mày buộc mẹ phải giúp ông treo để lên cấp, nếu mẹ không treo giúp, đợi đến lúc ông thấy tăng cấp không tăng nhất định sẽ mắng mẹ đó.
Chuyện này, mẹ đưa QQ của ông cho con, con giúp ông treo nhé?
Cái thằng này, mày đừng nói sang chuyện khác, còn chưa nói, mày tìm ông có chuyện gì vậy?
Là con có một số chuyện cần ông chỉ dạy, nếu ông trở về mẹ phải nói cho con biết đó.
Đúng là hai ông cháu mà, đều ra vẻ thần bí này nọ. Mày muốn giúp ông treo QQ đúng không?
Ừm.
Vậy xem như chuyện này bàn giao cho mày, mày mà quên, ông sẽ nổi giận đấy.
Mẹ cứ yên tâm, con bình thường cũng không có việc gì làm, sẽ giúp ông treo mà.
...
Sở dĩ, Hạ Thiên Kỳ muốn biết mật khẩu tài khoản QQ của ông hắn không phải là vì thật sự muốn giúp ông ấy treo tài khoản, mà là hắn nghĩ, trong danh sách bạn bè của ông hắn nhất định sẽ có mấy vị bạn tốt hiểu công việc, không chừng còn có thể giúp đỡ hắn.
Nuôi trong đầu mục đích này, Hạ Thiên Kỳ đăng nhập vào QQ của ông hắn, tuy nhiên, lúc nhìn vào cột bạn tốt, chỉ thiếu một chút nửa là hắn đã phụt một ngụm máu vào giữa màn hình.
Bởi vì, danh sách bạn tốt của ông hắn tất cả có ba người.
Hắn, mẹ hắn và cha hắn nữa.
Hạ Thiên Kỳ mình ai cũng không phục, chỉ phục mỗi ông ngoại, phong cách làm việc thật là làm cho người khác không thể hiểu được mà.
Hạ Thiên Kỳ hoàn toàn vứt cái suy nghĩ này vào thùng rác, ấn vào khung chat của mẹ hắn nói:
Thôi mẹ cứ giúp ông ngoại treo QQ thăng cấp đi, con nghĩ lại thì kì thực tập sắp tới chắc chắn sẽ rất bận, không có nhiều thời gian rảnh đâu.
Con à, tìm được việc làm rồi sao?
Vâng, cái này đợi sau khi con về nhà, gặp mặt rồi sẽ nói sau ạ, mà mẹ, ngày mai con còn có việc, con...
Hạ Thiên Kỳ kiếm cớ thoát khỏi QQ, nếu cứ tiếp tục ở đó, hắn hiểu rất rõ tính của mẹ hắn, nhất định sẽ hỏi cho ra lẽ. Nói là chột dạ cũng đúng, mấu chốt là trong lòng hắn rất xấu xa, cũng không thể nói với mẹ hắn công việc này rất nguy hiểm, có thất mất mạng bất cứ lúc nào.
Kỳ thật, từ lúc bắt đầu bị cuốn vào vòng xoáy này đến này, người hắn cảm thấy có lỗi nhất chính là mẹ hắn, bởi vì từ nhỏ đến giờ, mẹ hắn chưa bao giờ tạo áp lực cho hắn, yêu cầu duy nhất với chỗ học của hắn chính là muốn hắn được ăn cơm nhiều một chút, rèn luyện tốt một chút, nhất định phải luôn luôn vui vẻ.
Nhưng bây giờ... Hắn còn không biết tương lai mình sẽ như thế nào nữa.
Trong lúc Hạ Thiên Kỳ đang cảm thấy có lỗi với mẹ mình, thì tại một vùng thôn quê xa xôi hẻo lánh đang xảy ra một chuyện rất kinh khủng.
Sấm chớp ầm ầm, giống như từng đợt từng đợt muốn đòi mạng người ta vậy, không được quay vào trong núi.
Ngay sau đó, mưa cũng càng lúc càng lớn, giống như bao phủ hết trời đất.
Trên con đường đất đầy những vũng bùn, một cô gái đang rất tiều tụy chậm rãi bước về phía trước. Mỗi bước đi của cô ta đều dùng sức rất lớn, có cảm giác như là giẫm đạp lên những thứ mà cô ta chán ghét vậy.
Cô ta cứ đi cứ đi, nước mưa bắn xối xả vào người nhưng lại giống như không có cảm giác gì, chỉ như một cái xác không hồn. Mái tóc ướt đẫm bám vào mặt, bám lên cổ, càng làm bộ dáng trong mưa của cô gái càng trở nên mông lung, yếu ớt.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, sấm chớp cũng rền vang hơn.
Giữa khung trời tối om, giữa trời đất bỗng xuất hiện một vùng sáng, cô gái run rung dừng bước, trước mặt cô ta hiện ra một con sông.
Ngơ ngác nhìn mặt nước một lúc lâu, sau đó lại bước vội về phía trước, mà không! Nói đúng hơn là đang lao đến dòng sông đằng kia.
Cô gái đắm mình vào dòng sông, nước đã lên quá đầu gối nhưng cô ta vẫn không có ý định dừng lại, tiếp tục lội ra xa hơn.
Tôi dù có chết, cũng không tha cho các người!
Nước đã đến hông, cơ thể cô gái cũng vì dòng nước xiết mà bắt đầu mất thăng bằng.
Tôi nguyền rủa các người...
Nguyền rủa các người...
Không! Đến! Tốt! Chết!
Đột nhiên cô ta ngẩng đầu, nhìn đám mây đen đang che hết bầu trời thét lên một lời nguyên rủa ác độc.
Sau đó, chỉ trong chớp mắt, thân thể cô ta ngã xuống, sau đó bị nước sông đang cuồn cuộn chảy nuốt sống.
Tuy nhiên, lời nguyền rủa đầy hận thù trước đó lại không ngừng vang lên ở đây, một lần, lại một lần nữa...
Tôi nguyền rủa các người...
Nguyền rủa các người...
Đến... Chết... Không...Thôi!
Đến... Chết... Không...Thôi!
...!!!
Hôm qua Hạ Thiên Kỳ ngủ rất muộn, nhưng sáng hôm sau lại dậy khá sớm, không phải là hắn không muốn ngủ tiếp, nhưng hắn cảm thấy mạng sống chỉ có hạn, vậy nên hẳn là phải làm một vài chuyện có ý nghĩa.
Không chừng nhiệm vụ lần tới, hắn lại phải đột ngột chấp hành lúc, đến lúc đó lại phải trải qua một lần cửu tử nhất sinh, vậy nên hắn phải cố găng mà hưởng thụ từng giây từng phút này.
Mượn một câu nói kinh điển trong tiểu phẩm kịch nói chính là: Quá khứ đã trôi qua, hiện tại phải tận dụng từng giây để sống.
Lúc rời khỏi biệt tự, Hạ Thiên Kỳ cũng không nhìn thấy Lưu Ngôn Mẫn Và Nam Cung Vân, hiển nhiên là hai người kia còn chưa thức giấc, sau khi ra ngoài, hắn gọi một chiếc taxi, dự định đi dạo phố.
Mua vài bộ quần áo, một ít vật dụng cần cho sinh hoạt, thuận tiện... Đến bệnh viện xem tên chết tiệt Lãnh Nguyệt kia đã chết chưa.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Ngày đầu thử việc
- Chương 2: Thi thể
- Chương 3: Nghi vấn
- Chương 4: Chuyện lạ liên tục xuất hiện
- Chương 5: Có ma!!!
- Chương 6: Lựa chọn bất đắc dĩ
- Chương 7: Trở lại tiệm sách
- Chương 8: Bóng tối bao trùm
- Chương 9: Chỉ có hai?
- Chương 10: Vị khách ngoài ý muốn
- Chương 11: Viện binh
- Chương 12: Nguy hiểm
- Chương 13: Cô gái đáng sợ
- Chương 14: Phần thứ hai thử công việc
- Chương 15: Nghe ngóng
- Chương 16: Tự sát
- Chương 17: Túc quỷ
- Chương 18: Nguyên nhân gây ra
- Chương 19: Giải quyết tình huống phòng 703
- Chương 20: Gọi hồn
- Chương 21: Quỷ ảnh
- Chương 22: Không bình tĩnh
- Chương 23: Tới gần
- Chương 24: Thả lại
- Chương 25: Chương 25!!!!
- Chương 26: Lãnh nguyệt
- Chương 27: Tiếng động trên lầu
- Chương 28: Chỉ có miệng, không có mặt
- Chương 29: Ảo cảnh
- Chương 30: Trốn
- Chương 31: Một con quỷ khác
- Chương 32: Hoang mang
- Chương 33: Đầu mối
- Chương 34: Chạm tay tới cái ác
- Chương 35: Dãy dụa
- Chương 36: Gọi điện thông báo
- Chương 37: Quay lại công ty
- Chương 38: Vào nghề săn quỷ
- Chương 39: Hệ thống
- Chương 40: Kiểm tra cùng thăng chức
- Chương 41: Ký kết chuyển hợp đồng chính thức
- Chương 42: Thể chất ác linh
- Chương 43: Chỗ ở mới
- Chương 44: Bạn cùng phòng
- Chương 45: Nghe nói
- Chương 46: Khoác lác
- Chương 47: Nam cung vân
- Chương 48: Làm mạnh
- Chương 49: Quyền hạn quản lý
- Chương 50: Cô gái tự sát
- Chương 51: Lần nữa hợp tác
- Chương 52: Xác nữ trôi sông
- Chương 53: Vớt xác
- Chương 54: Kì lạ
- Chương 55: Trần lão đại
- Chương 56: Nhắc nhở
- Chương 57: Đưa tôi về nhà....
- Chương 58: Ngôi nhà lớn...
- Chương 59: Ở nhờ
- Chương 60: Trở về để giết người
- Chương 61: Giọt nước
- Chương 62: Nó chưa chết
- Chương 63: Mất tích
- Chương 64: Mất nước
- Chương 65: Di chuyển
- Chương 66: Hồ Đại ngưu
- Chương 67: Giết người
- Chương 68: Ép hỏi
- Chương 69: Bí mật
- Chương 70: Trúng chiêu
- Chương 71: Quỷ ảnh bên cửa sổ
- Chương 72: Chậm một bước!
- Chương 73: Mê hoặc
- Chương 74: Tràn ngập
- Chương 75: Chết trong mộng
- Chương 76: Chân tướng của sự chết chóc trước mắt
- Chương 77: Âm mưu?
- Chương 78: Trốn
- Chương 79: Dãy dụa
- Chương 80: Quỷ dị
- Chương 81: Chân tướng tiềm ẩn
- Chương 82: Trận!! Mở
- Chương 83: Tìm đường chết
- Chương 84: Trở về (1)
- Chương 85: Trở về (2)
- Chương 86: Lãnh nguyệt đến ở cùng
- Chương 87: Về nhà
- Chương 88: Đáng sợ
- Chương 89: Bạn học đại học
- Chương 90: Hi vọng thăng tiến
- Chương 91: Tin dữ
- Chương 92: Ký túc xá
- Chương 93: Tao tin mày
- Chương 94: Ác mộng
- Chương 95: Kể lại
- Chương 96: Nguyên nhân
- Chương 97: Ba đầu to, con đầu nhỏ
- Chương 98: Đoạn video
- Chương 99: Hồi tưởng
- Chương 100: Kinh hãi
- Chương 101: Mài dao
- Chương 102: Quỷ nhập xác
- Chương 103: Ngủ
- Chương 104: Răng rơi đầy đất
- Chương 105: Thực hư lẫn lộn
- Chương 106: Ác mộng
- Chương 107: Cùng một nhà
- Chương 108: Thế giới trong mộng
- Chương 109: Đương đầu với thử thách
- Chương 110: Một màn kinh hãi
- Chương 111: Lí do
- Chương 112: Cửa ra
- Chương 113: Mạng lớn
- Chương 114: Mộng ma
- Chương 115: Xin thăng cấp
- Chương 116: Thất vọng
- Chương 117: Không tiến mà lui
- Chương 118: Người chết về nhà
- Chương 119: Điều tra
- Chương 120: Hai người mới
- Chương 121: Khóa chặt
- Chương 122: Đến thăm
- Chương 123: Cân nhắc
- Chương 124: Đối sách
- Chương 125: Chặt đầu
- Chương 126: Vụ án mạng thứ năm
- Chương 127: Cầu thang biến mất
- Chương 128: Quỷ dị
- Chương 129: Phối hợp
- Chương 130: Người chết tiếp khách
- Chương 131: Quỷ vật di động
- Chương 132: Phân tích
- Chương 133: Lùi một bước
- Chương 134: Dọn nhà
- Chương 135: Tiếng vang
- Chương 136: Đến cùng ở đâu
- Chương 137: Sát cơ vô hình
- Chương 138: Ai có thể mở được cửa?
- Chương 139: Bộc lộ bộ mặt hung ác
- Chương 140: Chạy trốn
- Chương 141: Thăm hỏi
- Chương 142: Trở về
- Chương 143: Hiện thực tàn khốc
- Chương 144: Cường Hóa
- Chương 145: Nhập bọn
- Chương 146: Gặp mặt hộ khách
- Chương 147: Tụ hội
- Chương 148: Bị quỷ để mắt tới
- Chương 149: Ngăn chặn
- Chương 150: Đầu người!
- Chương 151: Cổ quái
- Chương 152: Tìm tòi và nghiên cứu
- Chương 153: Ngụy trang
- Chương 154: Thể chất quỷ vương
- Chương 155: Quỷ hóa
- Chương 156: Quỷ thực thi
- Chương 157: Cơ hội
- Chương 158: Người nuôi dưỡng thi
- Chương 159: Nhiều điểm vinh dự
- Chương 160: Suy ngẫm
- Chương 161: Cảm nhận
- Chương 162: Xuống xe
- Chương 163: Tập hợp
- Chương 164: Đọ sức
- Chương 165: Phân công
- Chương 166: Tiểu quỷ
- Chương 167: Nhà ma
- Chương 168: Thôn đông
- Chương 169: Khẩn cấp
- Chương 170: Khóa chặt khu vực
- Chương 171: Phòng bếp
- Chương 172: Nở mày nở mặt
- Chương 173: Gác đêm
- Chương 174: Khó có thể tin
- Chương 175: Bóng đen
- Chương 176: Sợ bóng sợ gió
- Chương 177: Nhiều chuyện
- Chương 178: Là ai ?
- Chương 179: Chia phe
- Chương 180: Kêu thảm
- Chương 181: Phẫn nộ
- Chương 182: Hai nơi
- Chương 183: Tiếng gọi
- Chương 184: Đốt xác
- Chương 185: Náo nhiệt
- Chương 186: Ngỏm
- Chương 187: Mánh khóe
- Chương 188: Mì đen
- Chương 189: Cạm bẫy
- Chương 190: Tệ hại
- Chương 191
- Chương 192: Ác quỷ hiện thân
- Chương 193: Không chỉ một ác quỷ
- Chương 194: Tìm được
- Chương 195: Hạ thiên kỳ trả thù
- Chương 196: Triệu tĩnh thù
- Chương 197: Trở về
- Chương 198: Bạn học mời
- Chương 199: Khiêu khích
- Chương 200: Đánh nhau
- Chương 201: Nham hiểm
- Chương 202: Thoát khỏi
- Chương 203: Cuộc sống mới
- Chương 204: Vụ án lột da
- Chương 205: Lại gặp triệu tĩnh thù
- Chương 206: Vào nhóm
- Chương 207: Thăm dò
- Chương 208: Kẻ lén đột nhập
- Chương 209: Video
- Chương 210: Thêm một cặp chân
- Chương 211: Quỷ dị liên tục
- Chương 212: Gặp gỡ tình cờ
- Chương 213: Hai tấm da người
- Chương 214: Trở về
- Chương 215: Cảm giác bị theo dõi
- Chương 216: Con mắt
- Chương 217: Đến
- Chương 218: Phương hướng điều tra
- Chương 219: Cử động kì lạ
- Chương 220: Mây mù chồng chất
- Chương 221: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 222: Video
- Chương 223: Kẻ khả nghi
- Chương 224: Phân giải
- Chương 225: Ba thi thể
- Chương 226: Đầu mối
- Chương 227: Thứ được bao bọc dưới lớp da người...
- Chương 228: Chân tướng
- Chương 229: Là hắn
- Chương 230: Đòn bí mật
- bình luận