Anime Dị Giới Lữ Hành Gia - Chương 121: Xã hội văn minh?
Chương trước- Chương 1: Kịch bản kiểu cũ chuyển kiếp
- Chương 2: Từ hôm nay bắt đầu làm Nam Tước
- Chương 3: Cái này hắc ám thế giới
- Chương 4: Nhiệm vụ đầu tiên
- Chương 5: Đừng gọi ta Goblin Slayer II
- Chương 6: NTR cái gì, ta cũng không ngại rồi
- Chương 7: Cái gọi là Siêu Phàm
- Chương 8: Danh vọng tầm quan trọng
- Chương 9: Mage Slayer và Elucidator
- Chương 10: Tiểu thuyết gia bắt đầu dị thế giới
- Chương 11: Black Fang (Đen nhánh chi nha)
- Chương 12: Nước mắt cũng phải hướng trong bụng nuốt
- Chương 13: Rank Silver Mạo Hiểm Giả
- Chương 14: Dẫn sói vào nhà
- Chương 15: Một cái so một cái còn thảm
- Chương 16: Mùi vị là như vậy quen thuộc
- Chương 17: Còn chưa kết thúc
- Chương 18: Khắc kim chiến pháp
- Chương 19: Tiếng Xúc Xắc
- Chương 20: Thần Linh chi Ái
- Chương 22: Nhân loại quang huy
- Chương 23: Sử thượng xui xẻo nhất nữ tư tế
- Chương 24: Công lược bước đầu hoàn thành
- Chương 25: Thiên Phú hạn chế
- Chương 26: Sword Maiden
- Chương 27: Mạo hiểm dưới đường ngầm
- Chương 28: Swamp Dragon
- Chương 29: Năng lực là do bị bức ra
- Chương 30: Nghịch tập là không thể nào
- Chương 31: Yên tĩnh hình mỹ nam tử
- Chương 32: Tương tự kết cục
- Chương 33: Muốn bị thương
- Chương 34: Không chút nào lòng kính sợ
- Chương 35: Vẫn là thành thật viết sách a
- Chương 36: Kết cục sẽ là tốt đẹp
- Chương 37: Plato cách thức yêu đương
- Chương 38: Tác gia mộng tưởng
- Chương 39: Biên giới thị trấn
- Chương 40: Khẩn cấp nhiệm vụ
- Chương 41: Thù lao có vẻ như không thơm
- Chương 42: Cứu viện
- Chương 43: Lanh chanh luôn trước chết
- Chương 44: Đếm số thói quen
- Chương 45: Ma lực khống chế
- Chương 46: Chiến đấu hạ màn
- Chương 47: Huynh đệ, đừng treo a!
- Chương 48: Tiệc ăn mừng
- Chương 49: Vô hình trang bức, vô tình công lược
- Chương 50: Đủ bi kịch
- Chương 51: Nói xong lãng mạn đâu
- Chương 52: Họ hàng thân thích
- Chương 53: Giải cứu
- Chương 54: Còn trẻ tuổi lắm
- Chương 55: Đàn Harp
- Chương 56: Người được gọi là Goblin Slayer
- Chương 57: Lễ hội mùa thu
- Chương 58: Ước hẹn bắt đầu
- Chương 59: Gặp gỡ
- Chương 60: Thiếu nữ dũng giả cũng biết nói yêu thương?
- Chương 61: Công lược độ khó
- Chương 62: Vẫn là ta lợi hại hơn
- Chương 63: Hành trình trải qua
- Chương 64: Ta thật không phải cố ý
- Chương 65: Lời mời và lời tạm biệt
- Chương 66: Đột phá, một bước lên trời
- Chương 67: Siêu phàm lĩnh vực
- Chương 68: Siêu phàm 3 cấp, hoàn mỹ 4 giai
- Chương 69: Roseline
- Chương 70: Luôn là như thế tự tin
- Chương 71: Ma pháp kỵ sĩ
- Chương 72: Ta quả thật mắt bị mù
- Chương 73: Nam chính xuất sắc nhất năm
- Chương 74: Máu tươi, là sẽ phải chảy
- Chương 75: Hố cha tình huống
- Chương 76: Chiến kỹ và ma pháp hệ thống
- Chương 77: Thuần túy, nhưng cường đại
- Chương 78: Giá trị
- Chương 79: Quý tộc phong cách
- Chương 80: Bị đánh mất thanh xuân
- Chương 81: Sai lầm, vẫn luôn là thế giới
- Chương 82: Các huynh đệ, đánh cướp a!
- Chương 83: Giá cao
- Chương 84: Hoa hồng mỹ lệ
- Chương 85: Chàng đạo tặc và tiểu thư nhà quý tộc
- Chương 86: Chiến tranh sắp đến
- Chương 87: Còn là quá thiện lương
- Chương 88: Nồi này, nhất định là phải cõng
- Chương 89: Thỏa hiệp
- Chương 90: Tình huống của lãnh địa
- Chương 91: Thư mời từ bá tước Cameron
- Chương 92: Bằng hữu cũ
- Chương 93: Charming Scarlet
- Chương 94: Phản kháng, còn là chịu đựng?
- Chương 95: Hồi phục cực nhanh
- Chương 96: Thật sự lợi hại
- Chương 97: Đánh giá
- Chương 98: Hàng giả gặp hàng thật
- Chương 99: Tim có chút đau
- Chương 100: Sát chiêu chân chính
- Chương 101: Nhân từ
- Chương 102: Kính sợ
- Chương 103: Nhất định sẽ bù đắp
- Chương 104: Sinh ra kháng tính
- Chương 105: Chiến tranh tàn khốc
- Chương 106: Phát huy tới cực hạn
- Chương 107: Ngàn năm vương triều, vạn năm đế quốc
- Chương 108: Phản công bắt đầu
- Chương 109: Hai vị vương tử
- Chương 110: Cuộc chiến tại bình nguyên
- Chương 111: Băng sương và đại địa
- Chương 112: Thất bại?
- Chương 113: Chân chính kết thúc
- Chương 114: Lựa chọn
- Chương 115: Gánh nặng mà đường xa
- Chương 116: Đại bị đồng miên, tề nhân chi phúc
- Chương 117: Tiệm hoa và quán rượu
- Chương 118: Quà tặng từ thế giới
- Chương 119: Bladelord
- Chương 120: 3 năm rồi lại 3 năm
- Chương 121: Xã hội văn minh?
- Chương 122: Bloody Da Vinci
- Chương 123: 12 tông đồ
- Chương 124: Đấu trường ngầm
- Chương 125: Kẻ thôn phệ
- Chương 126: Sát thủ từ gia tộc Abgrund
- Chương 127: Thương lượng
- Chương 128: Tử thần sa mạc
- Chương 129: Thức tỉnh
- Chương 130: Đại Boss sau màn
- Chương 131: Tự mình thể nghiệm
- Chương 132: Đại ca có lỗi với ngươi
- Chương 133: Tiểu thư Chuunibyou và hầu gái thông phòng
- Chương 134: Dụ dỗ nhi đồng
- Chương 135: Bộ mặt thật của Phản Loạn Quân
- Chương 136: Lại gặp hàng dỏm
- Chương 137: Bước lên thuyền tặc
- Chương 138: Thời đại thay đổi
- Chương 139: Hắc lịch sử
- Chương 140: Tất nhiên là không được!
- Chương 141: Bỉ dực chi kiếm
- Chương 142: Tội phạm nguy hiểm nhất thế giới?
- Chương 143: Vẫn là cần tự thân cứng rắn!
- Chương 144: Càng chạy càng xa
- Chương 145: Phân hội trưởng đại diện
- Chương 146: Đưa tới tận miệng
- Chương 147: Dạ xoa cơ và World Clock
- Chương 148: Giữ bí mật
- Chương 149: Hắc kỵ sĩ
- Chương 150: Ngoài manh việc gì cũng sai
- Chương 151: Khôi lỗi vương
- Chương 152: Nương tay
- Chương 153: Tinh hồng quý tiểu thư
- Chương 154: Kỳ phùng địch thủ
- Chương 155: Đã không còn thuần khiết
- Chương 156: Lại là ba năm
- Chương 157: Phong bạo và hỏa diễm
- Chương 158: Thanh kiếm vì ai mà vung lên
- Chương 159: Xông phá giới hạn
- Chương 160: Gọi ca ca đại nhân
- Chương 161: Hưởng hết ôn nhu
- Chương 162: Tổng thống nước cộng hòa
- Chương 163: Sợ hãi lẫn chờ mong
- Chương 164: Đầu bếp cao thủ tại đô thị
- Chương 165: Chúa cứu thế
- Chương 166: Không còn là kiêu ngạo
- Chương 167: Cũng may còn kịp
- Chương 168: Kỵ sĩ lưu ban
- Chương 169: Chênh lệch
- Chương 170: Nhờ cả vào ngươi rồi
- Chương 171: Chớ khinh thiếu niên nghèo
- Chương 172: Trợ giảng
- Chương 173: Lần nữa khuất phục
- Chương 174: Thua không oan
- Chương 175: Không bao giờ được đáp lại
- Chương 176: Hội học sinh
- Chương 177: Lôi Thiết
- Chương 178: Lựa chọn chính xác
- Chương 179: Hãm hại
- Chương 180: Vẫn là dựa vào kiếm trên tay
- Chương 181: Ánh mắt quen thuộc
- Chương 182: Người trong đồng đạo
- Chương 183: Vô Miện Kiếm Vương
- Chương 184: Một đi không trở lại
- Chương 185: Akatsuki
- Chương 186: Bỏ sót một người?
- Chương 187: Đoạn tuyệt đường lui
- Chương 188: Thế nào là chuyên nghiệp
- Chương 189: Bữa tiệc khai mạc
- Chương 190: Thần Long Tự
- Chương 191: Địa ngục nhân gian
- Chương 192: Ám nguyên ma lực
- Chương 193: Hoàn toàn sụp đổ
- Chương 194: Người tỏa sáng hơn tất cả
- Chương 195: Đúng là không có thiên lý
- Chương 196: Ta muốn chiến tranh
- Chương 197: Thế giới phân ba
- Chương 198: Dang dở
- Chương 199: Làm sao có thể nhịn
- Chương 200: Cơ hội
- Chương 201: Trật tự bị đảo loạn
- Chương 202: Đã không có chỗ dung được
- Chương 203: Kết cục tốt nhất
- Chương 204: Chăm chỉ như vậy
- Chương 205: Không có biện pháp
- Chương 206: Biến số
- Chương 207: Thế giới này, không có Thần!
- Chương 208: Hậu quả, hết sức nghiêm trọng
- Chương 209: Cơ hội
- Chương 210: Nghiêm túc
- Chương 211: Lịch sử là do người thắng viết
- Chương 212: Tuyệt kỹ cường đại nhất
- Chương 213: Lữ hành gia
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Anime Dị Giới Lữ Hành Gia
Chương 121: Xã hội văn minh?
Quay trở lại thời điểm khi Alan mới tới thế giới này,
“Khục... ” Cảm thụ trong cơ thể từng cơn đau nhức như bị xe tải ủi qua, hắn cố ngước mắt nhìn về bảng hệ thống.
-------
Túc chủ: 【Alan Lawrence】
Cấp bậc: 【Siêu Phàm】
Thể chất: 【3】
Năng lượng: 【3】
Tinh Thần: 【3】
Kỹ Năng: 【 Vũ khí linh hồn】 【Kiếm Kỹ siêu phàm lv2】【Lĩnh vực siêu phàm】...
Hệ Thống Năng Lượng: 【0 FE】
Thế giới xuyên qua: 【Đại lục Europia】【Goblin Slayer】【???】
-------
Tổng kết lại, hoàn toàn chỉ có thể dùng hai chữ ‘thê thảm’ để hình dung, hệ thống rác rưởi này thật sự quá đáng. Dù cho có thêm một kỹ năng mới 【Vũ khí linh hồn】 (Soul Weapon hay Device), trong trường hợp bây giờ cũng chưa có sức để mà lấy ra dùng.
Thở dài một hơi, Alan nhanh chóng kiểm tra tình cảnh trước mắt.
Bức tường cũ nát, mùi vị ẩm ướt và nấm mốc bốc lên nồng nặc, có vẻ như là một tòa nhà bỏ hoang.
Quần áo rộng thùng thình thật khiến người khó chịu, nhanh nhẹn xé bỏ bớt tay áo rồi khoác lại lên người, nam hài tóc đen bắt đầu ra đi dạo trên đường.
Không có biện pháp, đói bụng a!
Đây đã là buổi xế chiều,
Cảm thụ từng cơn gió buốt tới thấu xương thổi qua, Alan đã lâu chưa từng cảm giác mình yếu ớt như lúc này.
Tinh thần lực chịu tổn thương nặng nề, cả đầu nhức nối, không gian trữ vật vẫn chưa có thể mở ra, cố gắng dùng ma lực thì cơ thể lại đau đớn kịch liệt như bị xé rách.
“Lạnh... ” Alan rốt cuộc không nhịn được mà nép mình vào một bức tường trên vỉa hè.
Không để ý hơi thở ra khỏi phổi là kết thành sương trắng, hắn đưa mắt quan sát xung quanh cảnh vật.
“Rốt cuộc... ta đã lần nữa trở về xã hội văn minh a. ”
Nhìn về phía rất nhiều tòa cao ốc chọc trời, từng tấm poster đủ màu sắc sặc sỡ, người đi đường mặc những bộ quần áo hiện đại, một cảm giác quen thuộc xuất hiện khiến trong lòng Alan dâng lên một cơn xúc động.
“Có trộm!”
“Đừng cho nó chạy!”
Một bóng dáng nho nhỏ nhanh chóng len lỏi xông qua từng chướng ngại vật, thỉnh thoảng va vào người qua đường, khiến cho tiếng la hét ẩm ĩ liên tục nổi lên.
“Cuộc sống... đúng thật là ở đâu cũng thế, muôn màu muôn vẻ. ”
Giàu nghèo chênh lệch trong bất kỳ xã hội nào đều là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên theo Alan quan sát, chỗ quốc gia này vẫn còn rất khá, tuy cướp giật có nhưng mà ăn mày thì tới giờ vẫn chưa gặp.
“Keng!!”
Liếc mắt nhìn đồng xu vừa được một bác gái hảo tâm quăng vào trước mặt của mình, Alan im lặng vài giây.
Đánh mặt tới nhanh như vậy!
“Hổ lạc đồng bằng bị người khinh... chắc cũng đủ mua được cái bánh mì.”
Không hề do dự nhặt lên đồng xu lóng lánh, hắn lần nữa khắc sâu nhận thức đến tình trạng của mình bây giờ. Tiêu chuẩn không nhà, không tiền, không người thân.
...
Ổ bánh lớn bằng nắm tay mau chóng được xử lý sạch.
“Ta nói, đi theo bản thiếu gia lâu như vậy, các ngươi rốt cuộc tính làm gì a. ”
Trong ngõ hẻm, vừa ăn xong bữa đầu tiên sau khi xuyên qua, Alan có chút bất đắc dĩ lên tiếng.
Chỉ trong phút chốc, đã có hai gã đàn ông mặc đồ đen nhảy ra.
“Ha ha... anh bạn nhỏ đừng sợ, bọn ta chỉ cảm thấy ngươi cần tí xíu giúp đỡ. ” Gã có ria mép dẫn đầu cười ha hả, nhưng ai cũng có thể nhận ra ác ý rõ rệt.
“Cẩn thận một chút, đừng làm xước khuôn mặt... ” Tên còn lại cũng thô cuồng gằn giọng, mau chóng hình thành một xu thế bao vây trước sau tiến tới gần.
Đổi lại bên này, khóe miệng nam hài tóc đen bỗng nhếch lên, lộ ra hàm răng trắng toát.
Chưa tới nửa phút,
Hai thân ảnh kêu rên đau đớn, nằm quằn quại dưới mặt đất, tay chân đều bị biến dạng.
“Quỷ nghèo... chỉ có vài đồng lẻ. ” Ráng nhịn xuống khi cơ thể lại nhói lên từng cơn do cố vận dụng ma lực, ánh mắt Alan khinh bỉ liếc xéo hai tên xui xẻo đang cạp đất.
“Nơi này, không nên ở lâu... ”
Nhưng chuyện đời thì thường không chiều theo ý người, một giọng nói đột ngột vang lên khiến sắc mặt hắn cứng lại.
“Ha ha, tiểu tử thú vị!”
“Ai mà ngờ vừa làm nhiệm vụ xong, lại chứng kiến được cảnh tượng đặc sắc như vậy. ”
Áo khoác sẫm màu, cặp mắt hung hãn, và làm người ấn tượng nhất, ống tay áo trái của đối phương vẫn trống không một mảnh.
Xuất hiện trước mặt Alan là một vị... người tàn tật?
Nhưng trên thực tế, lúc này bàn tay nam hài tóc đen đã hơi rỉ ra mồ hôi.
Tuy bị trọng thương, nhưng kỹ năng như tâm nhãn thì vẫn còn sử dụng được. Cảm nhận ma lực chảy xuôi trong cơ thể đối phương không hề thua kém gì mình thời kỳ toàn thịnh, đại não Alan điên cuồng vận chuyển suy tính ra đối sách.
“A... Làm ơn... có ai đó làm ơn giúp ta gọi... xe cứu thương... ”
Nghe được tiếng rên rỉ, Wallenstein, mặt vẫn vô biểu tình, chỉ chậm rãi nhấc tay phải lên.
Cự kiếm xuất hiện rồi lướt qua, hoàn cảnh quay về yên tĩnh.
Liếc cũng chưa thèm liếc về hai cái xác chết, giờ phút này ánh mắt Wallenstein đã hoàn toàn khóa chặt nam hài trẻ tuổi trước mặt mình.
“Trên thế gian, mạnh được yếu thua vốn là chân lý vĩnh hằng, nhân loại chà đạp lên nhau mà tranh giành sự sống, hiểu rõ điều này, tiểu tử, ngươi... rất thích hợp gia nhập chúng ta. ” Giọng nói khàn khàn nhưng lại lấp đầy cảm xúc u ám khiến người cảm thấy khó thở.
Tuy vậy, đối mặt với nhiệt tình từ tên đại thúc cụt tay, Alan đâm ra lúng túng.
“Ách, thật ra ta không... ”
Thành thật mà nói, phản loạn quân? Hắn nghe danh là thấy không phải là mặt hàng gì đứng đắn. Chỉ có đám bại não mới chọn gia nhập.
“Nga?” Wallenstein nhíu mày, thanh cự kiếm cầm trên tay có hơi nhúc nhích.
“Ý ta là... Ta còn không biết tên của ngươi đâu, đại thúc?! ” Nam hài lập tức sửa giọng.
Wallenstein đưa cho Alan một ánh mắt ý bảo tiểu tử ngươi thức thời, sau đó mới nghiêm túc lên tiếng.
“Ta là một trong 12 tông đồ phục vụ cho Phản Loạn Quân, độc thủ kiếm sĩ (One-armed Swordman), Wallenstein. ”
“Tiểu tử, hoan nghênh ngươi gia nhập vào bọn ta, tương lai cùng chung sức thực hiện lý tưởng!” Dứt lời phất lên áo choàng, tràn đầy bức cách xoay người trước hết rời đi.
Alan đành thở dài một hơi, bất đắc dĩ nghiến răng theo sau.
Hắn biết rất rõ, bản thân mà không đồng ý, tên máu lạnh trước mặt này khẳng định sẽ rất vui lòng tặng cho một kiếm bầu bạn cùng hai kẻ hồi nãy.
“Hết bị đám buôn người để mắt tới... thoát được thì lại chịu ép buộc đi làm cách mạng, à không, phản loạn. Nhân quyền hay luật bảo hộ nhi đồng ... một cái bóng cũng chưa thấy. ”
“Thật là m* nó quá đáng, nói xong xã hội văn minh đâu?”
...
Kết quả, đầu tiên ‘thu nuôi’ Alan cũng không phải là đại tỷ tỷ hiền lành nào đó, mà lại là một tên đàn ông trung niên mặt mày dữ tợn, hở cái là muốn rút kiếm chém người. Nhưng dù sao có nơi nương thân tạm thời, an toàn vẫn được bảo đảm, hắn cũng không nên kén cá chọn canh.
Một quán trọ bình dân,
Ánh lửa trong lò sưởi bập bùng, xua tan đi giá rét.
Một lớn một nhỏ hai người đang ngồi đối diện trên chiếc bàn cũ kỹ, một người luôn miệng nói, người còn lại thì liều mạng tắc đồ ăn.
Thanh âm Wallenstein từ tốn nhưng ẩn chứa cảm xúc khá mãnh liệt, thỉnh thoảng còn xen lẫn sát khí đủ để khiến cho người bình thường run lẩy bẩy.
“Thế giới này, bản chất chỉ có thể là bạo lực thống trị hết thảy. Mặt ngoài trật tự nhưng bên trong thối rữa tới tận xương, chúng ta cần làm, là xé rách chiếc mặt nạ giả dối đó... ”
Trong suốt bữa ăn, liên tiếp bị Wallenstein hốt du về lý tưởng ‘vĩ đại’ của Phản Loạn Quân, Alan chỉ cảm thấy mộng bức một trận.
“Đại thúc, ngươi thật sự không phải cái liêu đi truyền đạo. Còn tự xưng tông đồ? Chắc hẳn không phải là thờ Jesus đi. Bán hàng đa cấp còn so ngươi chuyên nghiệp nhiều, ít ra người ta còn biết vẽ bánh nướng... ”
Bề ngoài tỏ vẻ kích động nhưng vẫn không quên dùng tay húp từng muỗng canh cho ấm người, hắn âm thầm phúc phỉ.
“Tiểu tử, ngươi có vẻ như chịu thương rất nặng, vài ngày kế tiếp nghỉ ngơi thật tốt, sau đó sẽ bắt đầu huấn luyện chính thức. ”
Nói tới đây, Wallenstein trầm giọng:
“Chỉ cần nhớ kỹ một điều, dùng mọi thủ đoạn để mà... sống sót! Ta rất kỳ vọng vào ngươi!”
Phản Loạn Quân không phải cơ quan từ thiện, tiểu tử trước mặt sống được tới trưởng thành cũng còn phải xem vận khí. Nhưng Độc Thủ kiếm sĩ tự tin rằng ánh mắt mình sẽ không nhìn lầm.
“Biết... ”
Nghe giọng nói nghiêm túc tới mức khắc nghiệt từ Wallenstein, không hiểu sao, trong nội tâm Alan đột nhiên dâng lên một dòng nước ấm.
Bây giờ mới nhiều một chút vị nhân tình sao, xem ra ta trước đó hiểu lầm ngươi, lão ca!
Tuy chỉ có một chút, mục đích cũng không thuần túy, nhưng quan tâm vẫn là quan tâm, không phải ư?
Có điều tâm trạng tốt đẹp chưa duy trì được nửa ngày thì...
Wallenstein sau khi nhận một cú điện thoại, lại hết sức vô tình quăng cho Alan một tờ đơn, đá nam hài tội nghiệp đi ghi danh tiện thể nằm vùng tại kỵ sĩ đoàn của hoàng gia Vermillion.
“Ta có việc bận, thời gian ngắn chắc sẽ không trở lại, ngươi tạm đi tới chỗ đó huấn luyện cơ sở một hồi. Xong việc ta tới đón ngươi. ”
Bản thân thì vội vội vàng vàng cuốn gói để thi hành nhiệm vụ nào đó.
Và hố hơn là, Wallenstein khi ấy quên chưa có thanh toán tiền cơm, khiến Alan bị người rượt chạy cả mấy khu phố.
Nhìn về phía sau mình mấy tên Blazer khoác đồng phục cảnh sát đang bám theo sát nút, nam hài tóc đen rốt cuộc lần nữa tức điên lên lớn tiếng nguyền rủa:
“Ngươi được lắm đấy đại thúc, đáng đời tới tuổi này mà còn độc thân!!! ”
Hồi ức kết thúc!
“Khục... ” Cảm thụ trong cơ thể từng cơn đau nhức như bị xe tải ủi qua, hắn cố ngước mắt nhìn về bảng hệ thống.
-------
Túc chủ: 【Alan Lawrence】
Cấp bậc: 【Siêu Phàm】
Thể chất: 【3】
Năng lượng: 【3】
Tinh Thần: 【3】
Kỹ Năng: 【 Vũ khí linh hồn】 【Kiếm Kỹ siêu phàm lv2】【Lĩnh vực siêu phàm】...
Hệ Thống Năng Lượng: 【0 FE】
Thế giới xuyên qua: 【Đại lục Europia】【Goblin Slayer】【???】
-------
Tổng kết lại, hoàn toàn chỉ có thể dùng hai chữ ‘thê thảm’ để hình dung, hệ thống rác rưởi này thật sự quá đáng. Dù cho có thêm một kỹ năng mới 【Vũ khí linh hồn】 (Soul Weapon hay Device), trong trường hợp bây giờ cũng chưa có sức để mà lấy ra dùng.
Thở dài một hơi, Alan nhanh chóng kiểm tra tình cảnh trước mắt.
Bức tường cũ nát, mùi vị ẩm ướt và nấm mốc bốc lên nồng nặc, có vẻ như là một tòa nhà bỏ hoang.
Quần áo rộng thùng thình thật khiến người khó chịu, nhanh nhẹn xé bỏ bớt tay áo rồi khoác lại lên người, nam hài tóc đen bắt đầu ra đi dạo trên đường.
Không có biện pháp, đói bụng a!
Đây đã là buổi xế chiều,
Cảm thụ từng cơn gió buốt tới thấu xương thổi qua, Alan đã lâu chưa từng cảm giác mình yếu ớt như lúc này.
Tinh thần lực chịu tổn thương nặng nề, cả đầu nhức nối, không gian trữ vật vẫn chưa có thể mở ra, cố gắng dùng ma lực thì cơ thể lại đau đớn kịch liệt như bị xé rách.
“Lạnh... ” Alan rốt cuộc không nhịn được mà nép mình vào một bức tường trên vỉa hè.
Không để ý hơi thở ra khỏi phổi là kết thành sương trắng, hắn đưa mắt quan sát xung quanh cảnh vật.
“Rốt cuộc... ta đã lần nữa trở về xã hội văn minh a. ”
Nhìn về phía rất nhiều tòa cao ốc chọc trời, từng tấm poster đủ màu sắc sặc sỡ, người đi đường mặc những bộ quần áo hiện đại, một cảm giác quen thuộc xuất hiện khiến trong lòng Alan dâng lên một cơn xúc động.
“Có trộm!”
“Đừng cho nó chạy!”
Một bóng dáng nho nhỏ nhanh chóng len lỏi xông qua từng chướng ngại vật, thỉnh thoảng va vào người qua đường, khiến cho tiếng la hét ẩm ĩ liên tục nổi lên.
“Cuộc sống... đúng thật là ở đâu cũng thế, muôn màu muôn vẻ. ”
Giàu nghèo chênh lệch trong bất kỳ xã hội nào đều là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên theo Alan quan sát, chỗ quốc gia này vẫn còn rất khá, tuy cướp giật có nhưng mà ăn mày thì tới giờ vẫn chưa gặp.
“Keng!!”
Liếc mắt nhìn đồng xu vừa được một bác gái hảo tâm quăng vào trước mặt của mình, Alan im lặng vài giây.
Đánh mặt tới nhanh như vậy!
“Hổ lạc đồng bằng bị người khinh... chắc cũng đủ mua được cái bánh mì.”
Không hề do dự nhặt lên đồng xu lóng lánh, hắn lần nữa khắc sâu nhận thức đến tình trạng của mình bây giờ. Tiêu chuẩn không nhà, không tiền, không người thân.
...
Ổ bánh lớn bằng nắm tay mau chóng được xử lý sạch.
“Ta nói, đi theo bản thiếu gia lâu như vậy, các ngươi rốt cuộc tính làm gì a. ”
Trong ngõ hẻm, vừa ăn xong bữa đầu tiên sau khi xuyên qua, Alan có chút bất đắc dĩ lên tiếng.
Chỉ trong phút chốc, đã có hai gã đàn ông mặc đồ đen nhảy ra.
“Ha ha... anh bạn nhỏ đừng sợ, bọn ta chỉ cảm thấy ngươi cần tí xíu giúp đỡ. ” Gã có ria mép dẫn đầu cười ha hả, nhưng ai cũng có thể nhận ra ác ý rõ rệt.
“Cẩn thận một chút, đừng làm xước khuôn mặt... ” Tên còn lại cũng thô cuồng gằn giọng, mau chóng hình thành một xu thế bao vây trước sau tiến tới gần.
Đổi lại bên này, khóe miệng nam hài tóc đen bỗng nhếch lên, lộ ra hàm răng trắng toát.
Chưa tới nửa phút,
Hai thân ảnh kêu rên đau đớn, nằm quằn quại dưới mặt đất, tay chân đều bị biến dạng.
“Quỷ nghèo... chỉ có vài đồng lẻ. ” Ráng nhịn xuống khi cơ thể lại nhói lên từng cơn do cố vận dụng ma lực, ánh mắt Alan khinh bỉ liếc xéo hai tên xui xẻo đang cạp đất.
“Nơi này, không nên ở lâu... ”
Nhưng chuyện đời thì thường không chiều theo ý người, một giọng nói đột ngột vang lên khiến sắc mặt hắn cứng lại.
“Ha ha, tiểu tử thú vị!”
“Ai mà ngờ vừa làm nhiệm vụ xong, lại chứng kiến được cảnh tượng đặc sắc như vậy. ”
Áo khoác sẫm màu, cặp mắt hung hãn, và làm người ấn tượng nhất, ống tay áo trái của đối phương vẫn trống không một mảnh.
Xuất hiện trước mặt Alan là một vị... người tàn tật?
Nhưng trên thực tế, lúc này bàn tay nam hài tóc đen đã hơi rỉ ra mồ hôi.
Tuy bị trọng thương, nhưng kỹ năng như tâm nhãn thì vẫn còn sử dụng được. Cảm nhận ma lực chảy xuôi trong cơ thể đối phương không hề thua kém gì mình thời kỳ toàn thịnh, đại não Alan điên cuồng vận chuyển suy tính ra đối sách.
“A... Làm ơn... có ai đó làm ơn giúp ta gọi... xe cứu thương... ”
Nghe được tiếng rên rỉ, Wallenstein, mặt vẫn vô biểu tình, chỉ chậm rãi nhấc tay phải lên.
Cự kiếm xuất hiện rồi lướt qua, hoàn cảnh quay về yên tĩnh.
Liếc cũng chưa thèm liếc về hai cái xác chết, giờ phút này ánh mắt Wallenstein đã hoàn toàn khóa chặt nam hài trẻ tuổi trước mặt mình.
“Trên thế gian, mạnh được yếu thua vốn là chân lý vĩnh hằng, nhân loại chà đạp lên nhau mà tranh giành sự sống, hiểu rõ điều này, tiểu tử, ngươi... rất thích hợp gia nhập chúng ta. ” Giọng nói khàn khàn nhưng lại lấp đầy cảm xúc u ám khiến người cảm thấy khó thở.
Tuy vậy, đối mặt với nhiệt tình từ tên đại thúc cụt tay, Alan đâm ra lúng túng.
“Ách, thật ra ta không... ”
Thành thật mà nói, phản loạn quân? Hắn nghe danh là thấy không phải là mặt hàng gì đứng đắn. Chỉ có đám bại não mới chọn gia nhập.
“Nga?” Wallenstein nhíu mày, thanh cự kiếm cầm trên tay có hơi nhúc nhích.
“Ý ta là... Ta còn không biết tên của ngươi đâu, đại thúc?! ” Nam hài lập tức sửa giọng.
Wallenstein đưa cho Alan một ánh mắt ý bảo tiểu tử ngươi thức thời, sau đó mới nghiêm túc lên tiếng.
“Ta là một trong 12 tông đồ phục vụ cho Phản Loạn Quân, độc thủ kiếm sĩ (One-armed Swordman), Wallenstein. ”
“Tiểu tử, hoan nghênh ngươi gia nhập vào bọn ta, tương lai cùng chung sức thực hiện lý tưởng!” Dứt lời phất lên áo choàng, tràn đầy bức cách xoay người trước hết rời đi.
Alan đành thở dài một hơi, bất đắc dĩ nghiến răng theo sau.
Hắn biết rất rõ, bản thân mà không đồng ý, tên máu lạnh trước mặt này khẳng định sẽ rất vui lòng tặng cho một kiếm bầu bạn cùng hai kẻ hồi nãy.
“Hết bị đám buôn người để mắt tới... thoát được thì lại chịu ép buộc đi làm cách mạng, à không, phản loạn. Nhân quyền hay luật bảo hộ nhi đồng ... một cái bóng cũng chưa thấy. ”
“Thật là m* nó quá đáng, nói xong xã hội văn minh đâu?”
...
Kết quả, đầu tiên ‘thu nuôi’ Alan cũng không phải là đại tỷ tỷ hiền lành nào đó, mà lại là một tên đàn ông trung niên mặt mày dữ tợn, hở cái là muốn rút kiếm chém người. Nhưng dù sao có nơi nương thân tạm thời, an toàn vẫn được bảo đảm, hắn cũng không nên kén cá chọn canh.
Một quán trọ bình dân,
Ánh lửa trong lò sưởi bập bùng, xua tan đi giá rét.
Một lớn một nhỏ hai người đang ngồi đối diện trên chiếc bàn cũ kỹ, một người luôn miệng nói, người còn lại thì liều mạng tắc đồ ăn.
Thanh âm Wallenstein từ tốn nhưng ẩn chứa cảm xúc khá mãnh liệt, thỉnh thoảng còn xen lẫn sát khí đủ để khiến cho người bình thường run lẩy bẩy.
“Thế giới này, bản chất chỉ có thể là bạo lực thống trị hết thảy. Mặt ngoài trật tự nhưng bên trong thối rữa tới tận xương, chúng ta cần làm, là xé rách chiếc mặt nạ giả dối đó... ”
Trong suốt bữa ăn, liên tiếp bị Wallenstein hốt du về lý tưởng ‘vĩ đại’ của Phản Loạn Quân, Alan chỉ cảm thấy mộng bức một trận.
“Đại thúc, ngươi thật sự không phải cái liêu đi truyền đạo. Còn tự xưng tông đồ? Chắc hẳn không phải là thờ Jesus đi. Bán hàng đa cấp còn so ngươi chuyên nghiệp nhiều, ít ra người ta còn biết vẽ bánh nướng... ”
Bề ngoài tỏ vẻ kích động nhưng vẫn không quên dùng tay húp từng muỗng canh cho ấm người, hắn âm thầm phúc phỉ.
“Tiểu tử, ngươi có vẻ như chịu thương rất nặng, vài ngày kế tiếp nghỉ ngơi thật tốt, sau đó sẽ bắt đầu huấn luyện chính thức. ”
Nói tới đây, Wallenstein trầm giọng:
“Chỉ cần nhớ kỹ một điều, dùng mọi thủ đoạn để mà... sống sót! Ta rất kỳ vọng vào ngươi!”
Phản Loạn Quân không phải cơ quan từ thiện, tiểu tử trước mặt sống được tới trưởng thành cũng còn phải xem vận khí. Nhưng Độc Thủ kiếm sĩ tự tin rằng ánh mắt mình sẽ không nhìn lầm.
“Biết... ”
Nghe giọng nói nghiêm túc tới mức khắc nghiệt từ Wallenstein, không hiểu sao, trong nội tâm Alan đột nhiên dâng lên một dòng nước ấm.
Bây giờ mới nhiều một chút vị nhân tình sao, xem ra ta trước đó hiểu lầm ngươi, lão ca!
Tuy chỉ có một chút, mục đích cũng không thuần túy, nhưng quan tâm vẫn là quan tâm, không phải ư?
Có điều tâm trạng tốt đẹp chưa duy trì được nửa ngày thì...
Wallenstein sau khi nhận một cú điện thoại, lại hết sức vô tình quăng cho Alan một tờ đơn, đá nam hài tội nghiệp đi ghi danh tiện thể nằm vùng tại kỵ sĩ đoàn của hoàng gia Vermillion.
“Ta có việc bận, thời gian ngắn chắc sẽ không trở lại, ngươi tạm đi tới chỗ đó huấn luyện cơ sở một hồi. Xong việc ta tới đón ngươi. ”
Bản thân thì vội vội vàng vàng cuốn gói để thi hành nhiệm vụ nào đó.
Và hố hơn là, Wallenstein khi ấy quên chưa có thanh toán tiền cơm, khiến Alan bị người rượt chạy cả mấy khu phố.
Nhìn về phía sau mình mấy tên Blazer khoác đồng phục cảnh sát đang bám theo sát nút, nam hài tóc đen rốt cuộc lần nữa tức điên lên lớn tiếng nguyền rủa:
“Ngươi được lắm đấy đại thúc, đáng đời tới tuổi này mà còn độc thân!!! ”
Hồi ức kết thúc!
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Kịch bản kiểu cũ chuyển kiếp
- Chương 2: Từ hôm nay bắt đầu làm Nam Tước
- Chương 3: Cái này hắc ám thế giới
- Chương 4: Nhiệm vụ đầu tiên
- Chương 5: Đừng gọi ta Goblin Slayer II
- Chương 6: NTR cái gì, ta cũng không ngại rồi
- Chương 7: Cái gọi là Siêu Phàm
- Chương 8: Danh vọng tầm quan trọng
- Chương 9: Mage Slayer và Elucidator
- Chương 10: Tiểu thuyết gia bắt đầu dị thế giới
- Chương 11: Black Fang (Đen nhánh chi nha)
- Chương 12: Nước mắt cũng phải hướng trong bụng nuốt
- Chương 13: Rank Silver Mạo Hiểm Giả
- Chương 14: Dẫn sói vào nhà
- Chương 15: Một cái so một cái còn thảm
- Chương 16: Mùi vị là như vậy quen thuộc
- Chương 17: Còn chưa kết thúc
- Chương 18: Khắc kim chiến pháp
- Chương 19: Tiếng Xúc Xắc
- Chương 20: Thần Linh chi Ái
- Chương 22: Nhân loại quang huy
- Chương 23: Sử thượng xui xẻo nhất nữ tư tế
- Chương 24: Công lược bước đầu hoàn thành
- Chương 25: Thiên Phú hạn chế
- Chương 26: Sword Maiden
- Chương 27: Mạo hiểm dưới đường ngầm
- Chương 28: Swamp Dragon
- Chương 29: Năng lực là do bị bức ra
- Chương 30: Nghịch tập là không thể nào
- Chương 31: Yên tĩnh hình mỹ nam tử
- Chương 32: Tương tự kết cục
- Chương 33: Muốn bị thương
- Chương 34: Không chút nào lòng kính sợ
- Chương 35: Vẫn là thành thật viết sách a
- Chương 36: Kết cục sẽ là tốt đẹp
- Chương 37: Plato cách thức yêu đương
- Chương 38: Tác gia mộng tưởng
- Chương 39: Biên giới thị trấn
- Chương 40: Khẩn cấp nhiệm vụ
- Chương 41: Thù lao có vẻ như không thơm
- Chương 42: Cứu viện
- Chương 43: Lanh chanh luôn trước chết
- Chương 44: Đếm số thói quen
- Chương 45: Ma lực khống chế
- Chương 46: Chiến đấu hạ màn
- Chương 47: Huynh đệ, đừng treo a!
- Chương 48: Tiệc ăn mừng
- Chương 49: Vô hình trang bức, vô tình công lược
- Chương 50: Đủ bi kịch
- Chương 51: Nói xong lãng mạn đâu
- Chương 52: Họ hàng thân thích
- Chương 53: Giải cứu
- Chương 54: Còn trẻ tuổi lắm
- Chương 55: Đàn Harp
- Chương 56: Người được gọi là Goblin Slayer
- Chương 57: Lễ hội mùa thu
- Chương 58: Ước hẹn bắt đầu
- Chương 59: Gặp gỡ
- Chương 60: Thiếu nữ dũng giả cũng biết nói yêu thương?
- Chương 61: Công lược độ khó
- Chương 62: Vẫn là ta lợi hại hơn
- Chương 63: Hành trình trải qua
- Chương 64: Ta thật không phải cố ý
- Chương 65: Lời mời và lời tạm biệt
- Chương 66: Đột phá, một bước lên trời
- Chương 67: Siêu phàm lĩnh vực
- Chương 68: Siêu phàm 3 cấp, hoàn mỹ 4 giai
- Chương 69: Roseline
- Chương 70: Luôn là như thế tự tin
- Chương 71: Ma pháp kỵ sĩ
- Chương 72: Ta quả thật mắt bị mù
- Chương 73: Nam chính xuất sắc nhất năm
- Chương 74: Máu tươi, là sẽ phải chảy
- Chương 75: Hố cha tình huống
- Chương 76: Chiến kỹ và ma pháp hệ thống
- Chương 77: Thuần túy, nhưng cường đại
- Chương 78: Giá trị
- Chương 79: Quý tộc phong cách
- Chương 80: Bị đánh mất thanh xuân
- Chương 81: Sai lầm, vẫn luôn là thế giới
- Chương 82: Các huynh đệ, đánh cướp a!
- Chương 83: Giá cao
- Chương 84: Hoa hồng mỹ lệ
- Chương 85: Chàng đạo tặc và tiểu thư nhà quý tộc
- Chương 86: Chiến tranh sắp đến
- Chương 87: Còn là quá thiện lương
- Chương 88: Nồi này, nhất định là phải cõng
- Chương 89: Thỏa hiệp
- Chương 90: Tình huống của lãnh địa
- Chương 91: Thư mời từ bá tước Cameron
- Chương 92: Bằng hữu cũ
- Chương 93: Charming Scarlet
- Chương 94: Phản kháng, còn là chịu đựng?
- Chương 95: Hồi phục cực nhanh
- Chương 96: Thật sự lợi hại
- Chương 97: Đánh giá
- Chương 98: Hàng giả gặp hàng thật
- Chương 99: Tim có chút đau
- Chương 100: Sát chiêu chân chính
- Chương 101: Nhân từ
- Chương 102: Kính sợ
- Chương 103: Nhất định sẽ bù đắp
- Chương 104: Sinh ra kháng tính
- Chương 105: Chiến tranh tàn khốc
- Chương 106: Phát huy tới cực hạn
- Chương 107: Ngàn năm vương triều, vạn năm đế quốc
- Chương 108: Phản công bắt đầu
- Chương 109: Hai vị vương tử
- Chương 110: Cuộc chiến tại bình nguyên
- Chương 111: Băng sương và đại địa
- Chương 112: Thất bại?
- Chương 113: Chân chính kết thúc
- Chương 114: Lựa chọn
- Chương 115: Gánh nặng mà đường xa
- Chương 116: Đại bị đồng miên, tề nhân chi phúc
- Chương 117: Tiệm hoa và quán rượu
- Chương 118: Quà tặng từ thế giới
- Chương 119: Bladelord
- Chương 120: 3 năm rồi lại 3 năm
- Chương 121: Xã hội văn minh?
- Chương 122: Bloody Da Vinci
- Chương 123: 12 tông đồ
- Chương 124: Đấu trường ngầm
- Chương 125: Kẻ thôn phệ
- Chương 126: Sát thủ từ gia tộc Abgrund
- Chương 127: Thương lượng
- Chương 128: Tử thần sa mạc
- Chương 129: Thức tỉnh
- Chương 130: Đại Boss sau màn
- Chương 131: Tự mình thể nghiệm
- Chương 132: Đại ca có lỗi với ngươi
- Chương 133: Tiểu thư Chuunibyou và hầu gái thông phòng
- Chương 134: Dụ dỗ nhi đồng
- Chương 135: Bộ mặt thật của Phản Loạn Quân
- Chương 136: Lại gặp hàng dỏm
- Chương 137: Bước lên thuyền tặc
- Chương 138: Thời đại thay đổi
- Chương 139: Hắc lịch sử
- Chương 140: Tất nhiên là không được!
- Chương 141: Bỉ dực chi kiếm
- Chương 142: Tội phạm nguy hiểm nhất thế giới?
- Chương 143: Vẫn là cần tự thân cứng rắn!
- Chương 144: Càng chạy càng xa
- Chương 145: Phân hội trưởng đại diện
- Chương 146: Đưa tới tận miệng
- Chương 147: Dạ xoa cơ và World Clock
- Chương 148: Giữ bí mật
- Chương 149: Hắc kỵ sĩ
- Chương 150: Ngoài manh việc gì cũng sai
- Chương 151: Khôi lỗi vương
- Chương 152: Nương tay
- Chương 153: Tinh hồng quý tiểu thư
- Chương 154: Kỳ phùng địch thủ
- Chương 155: Đã không còn thuần khiết
- Chương 156: Lại là ba năm
- Chương 157: Phong bạo và hỏa diễm
- Chương 158: Thanh kiếm vì ai mà vung lên
- Chương 159: Xông phá giới hạn
- Chương 160: Gọi ca ca đại nhân
- Chương 161: Hưởng hết ôn nhu
- Chương 162: Tổng thống nước cộng hòa
- Chương 163: Sợ hãi lẫn chờ mong
- Chương 164: Đầu bếp cao thủ tại đô thị
- Chương 165: Chúa cứu thế
- Chương 166: Không còn là kiêu ngạo
- Chương 167: Cũng may còn kịp
- Chương 168: Kỵ sĩ lưu ban
- Chương 169: Chênh lệch
- Chương 170: Nhờ cả vào ngươi rồi
- Chương 171: Chớ khinh thiếu niên nghèo
- Chương 172: Trợ giảng
- Chương 173: Lần nữa khuất phục
- Chương 174: Thua không oan
- Chương 175: Không bao giờ được đáp lại
- Chương 176: Hội học sinh
- Chương 177: Lôi Thiết
- Chương 178: Lựa chọn chính xác
- Chương 179: Hãm hại
- Chương 180: Vẫn là dựa vào kiếm trên tay
- Chương 181: Ánh mắt quen thuộc
- Chương 182: Người trong đồng đạo
- Chương 183: Vô Miện Kiếm Vương
- Chương 184: Một đi không trở lại
- Chương 185: Akatsuki
- Chương 186: Bỏ sót một người?
- Chương 187: Đoạn tuyệt đường lui
- Chương 188: Thế nào là chuyên nghiệp
- Chương 189: Bữa tiệc khai mạc
- Chương 190: Thần Long Tự
- Chương 191: Địa ngục nhân gian
- Chương 192: Ám nguyên ma lực
- Chương 193: Hoàn toàn sụp đổ
- Chương 194: Người tỏa sáng hơn tất cả
- Chương 195: Đúng là không có thiên lý
- Chương 196: Ta muốn chiến tranh
- Chương 197: Thế giới phân ba
- Chương 198: Dang dở
- Chương 199: Làm sao có thể nhịn
- Chương 200: Cơ hội
- Chương 201: Trật tự bị đảo loạn
- Chương 202: Đã không có chỗ dung được
- Chương 203: Kết cục tốt nhất
- Chương 204: Chăm chỉ như vậy
- Chương 205: Không có biện pháp
- Chương 206: Biến số
- Chương 207: Thế giới này, không có Thần!
- Chương 208: Hậu quả, hết sức nghiêm trọng
- Chương 209: Cơ hội
- Chương 210: Nghiêm túc
- Chương 211: Lịch sử là do người thắng viết
- Chương 212: Tuyệt kỹ cường đại nhất
- Chương 213: Lữ hành gia