Anime Dị Giới Lữ Hành Gia - Chương 72: Ta quả thật mắt bị mù
Chương trước- Chương 1: Kịch bản kiểu cũ chuyển kiếp
- Chương 2: Từ hôm nay bắt đầu làm Nam Tước
- Chương 3: Cái này hắc ám thế giới
- Chương 4: Nhiệm vụ đầu tiên
- Chương 5: Đừng gọi ta Goblin Slayer II
- Chương 6: NTR cái gì, ta cũng không ngại rồi
- Chương 7: Cái gọi là Siêu Phàm
- Chương 8: Danh vọng tầm quan trọng
- Chương 9: Mage Slayer và Elucidator
- Chương 10: Tiểu thuyết gia bắt đầu dị thế giới
- Chương 11: Black Fang (Đen nhánh chi nha)
- Chương 12: Nước mắt cũng phải hướng trong bụng nuốt
- Chương 13: Rank Silver Mạo Hiểm Giả
- Chương 14: Dẫn sói vào nhà
- Chương 15: Một cái so một cái còn thảm
- Chương 16: Mùi vị là như vậy quen thuộc
- Chương 17: Còn chưa kết thúc
- Chương 18: Khắc kim chiến pháp
- Chương 19: Tiếng Xúc Xắc
- Chương 20: Thần Linh chi Ái
- Chương 22: Nhân loại quang huy
- Chương 23: Sử thượng xui xẻo nhất nữ tư tế
- Chương 24: Công lược bước đầu hoàn thành
- Chương 25: Thiên Phú hạn chế
- Chương 26: Sword Maiden
- Chương 27: Mạo hiểm dưới đường ngầm
- Chương 28: Swamp Dragon
- Chương 29: Năng lực là do bị bức ra
- Chương 30: Nghịch tập là không thể nào
- Chương 31: Yên tĩnh hình mỹ nam tử
- Chương 32: Tương tự kết cục
- Chương 33: Muốn bị thương
- Chương 34: Không chút nào lòng kính sợ
- Chương 35: Vẫn là thành thật viết sách a
- Chương 36: Kết cục sẽ là tốt đẹp
- Chương 37: Plato cách thức yêu đương
- Chương 38: Tác gia mộng tưởng
- Chương 39: Biên giới thị trấn
- Chương 40: Khẩn cấp nhiệm vụ
- Chương 41: Thù lao có vẻ như không thơm
- Chương 42: Cứu viện
- Chương 43: Lanh chanh luôn trước chết
- Chương 44: Đếm số thói quen
- Chương 45: Ma lực khống chế
- Chương 46: Chiến đấu hạ màn
- Chương 47: Huynh đệ, đừng treo a!
- Chương 48: Tiệc ăn mừng
- Chương 49: Vô hình trang bức, vô tình công lược
- Chương 50: Đủ bi kịch
- Chương 51: Nói xong lãng mạn đâu
- Chương 52: Họ hàng thân thích
- Chương 53: Giải cứu
- Chương 54: Còn trẻ tuổi lắm
- Chương 55: Đàn Harp
- Chương 56: Người được gọi là Goblin Slayer
- Chương 57: Lễ hội mùa thu
- Chương 58: Ước hẹn bắt đầu
- Chương 59: Gặp gỡ
- Chương 60: Thiếu nữ dũng giả cũng biết nói yêu thương?
- Chương 61: Công lược độ khó
- Chương 62: Vẫn là ta lợi hại hơn
- Chương 63: Hành trình trải qua
- Chương 64: Ta thật không phải cố ý
- Chương 65: Lời mời và lời tạm biệt
- Chương 66: Đột phá, một bước lên trời
- Chương 67: Siêu phàm lĩnh vực
- Chương 68: Siêu phàm 3 cấp, hoàn mỹ 4 giai
- Chương 69: Roseline
- Chương 70: Luôn là như thế tự tin
- Chương 71: Ma pháp kỵ sĩ
- Chương 72: Ta quả thật mắt bị mù
- Chương 73: Nam chính xuất sắc nhất năm
- Chương 74: Máu tươi, là sẽ phải chảy
- Chương 75: Hố cha tình huống
- Chương 76: Chiến kỹ và ma pháp hệ thống
- Chương 77: Thuần túy, nhưng cường đại
- Chương 78: Giá trị
- Chương 79: Quý tộc phong cách
- Chương 80: Bị đánh mất thanh xuân
- Chương 81: Sai lầm, vẫn luôn là thế giới
- Chương 82: Các huynh đệ, đánh cướp a!
- Chương 83: Giá cao
- Chương 84: Hoa hồng mỹ lệ
- Chương 85: Chàng đạo tặc và tiểu thư nhà quý tộc
- Chương 86: Chiến tranh sắp đến
- Chương 87: Còn là quá thiện lương
- Chương 88: Nồi này, nhất định là phải cõng
- Chương 89: Thỏa hiệp
- Chương 90: Tình huống của lãnh địa
- Chương 91: Thư mời từ bá tước Cameron
- Chương 92: Bằng hữu cũ
- Chương 93: Charming Scarlet
- Chương 94: Phản kháng, còn là chịu đựng?
- Chương 95: Hồi phục cực nhanh
- Chương 96: Thật sự lợi hại
- Chương 97: Đánh giá
- Chương 98: Hàng giả gặp hàng thật
- Chương 99: Tim có chút đau
- Chương 100: Sát chiêu chân chính
- Chương 101: Nhân từ
- Chương 102: Kính sợ
- Chương 103: Nhất định sẽ bù đắp
- Chương 104: Sinh ra kháng tính
- Chương 105: Chiến tranh tàn khốc
- Chương 106: Phát huy tới cực hạn
- Chương 107: Ngàn năm vương triều, vạn năm đế quốc
- Chương 108: Phản công bắt đầu
- Chương 109: Hai vị vương tử
- Chương 110: Cuộc chiến tại bình nguyên
- Chương 111: Băng sương và đại địa
- Chương 112: Thất bại?
- Chương 113: Chân chính kết thúc
- Chương 114: Lựa chọn
- Chương 115: Gánh nặng mà đường xa
- Chương 116: Đại bị đồng miên, tề nhân chi phúc
- Chương 117: Tiệm hoa và quán rượu
- Chương 118: Quà tặng từ thế giới
- Chương 119: Bladelord
- Chương 120: 3 năm rồi lại 3 năm
- Chương 121: Xã hội văn minh?
- Chương 122: Bloody Da Vinci
- Chương 123: 12 tông đồ
- Chương 124: Đấu trường ngầm
- Chương 125: Kẻ thôn phệ
- Chương 126: Sát thủ từ gia tộc Abgrund
- Chương 127: Thương lượng
- Chương 128: Tử thần sa mạc
- Chương 129: Thức tỉnh
- Chương 130: Đại Boss sau màn
- Chương 131: Tự mình thể nghiệm
- Chương 132: Đại ca có lỗi với ngươi
- Chương 133: Tiểu thư Chuunibyou và hầu gái thông phòng
- Chương 134: Dụ dỗ nhi đồng
- Chương 135: Bộ mặt thật của Phản Loạn Quân
- Chương 136: Lại gặp hàng dỏm
- Chương 137: Bước lên thuyền tặc
- Chương 138: Thời đại thay đổi
- Chương 139: Hắc lịch sử
- Chương 140: Tất nhiên là không được!
- Chương 141: Bỉ dực chi kiếm
- Chương 142: Tội phạm nguy hiểm nhất thế giới?
- Chương 143: Vẫn là cần tự thân cứng rắn!
- Chương 144: Càng chạy càng xa
- Chương 145: Phân hội trưởng đại diện
- Chương 146: Đưa tới tận miệng
- Chương 147: Dạ xoa cơ và World Clock
- Chương 148: Giữ bí mật
- Chương 149: Hắc kỵ sĩ
- Chương 150: Ngoài manh việc gì cũng sai
- Chương 151: Khôi lỗi vương
- Chương 152: Nương tay
- Chương 153: Tinh hồng quý tiểu thư
- Chương 154: Kỳ phùng địch thủ
- Chương 155: Đã không còn thuần khiết
- Chương 156: Lại là ba năm
- Chương 157: Phong bạo và hỏa diễm
- Chương 158: Thanh kiếm vì ai mà vung lên
- Chương 159: Xông phá giới hạn
- Chương 160: Gọi ca ca đại nhân
- Chương 161: Hưởng hết ôn nhu
- Chương 162: Tổng thống nước cộng hòa
- Chương 163: Sợ hãi lẫn chờ mong
- Chương 164: Đầu bếp cao thủ tại đô thị
- Chương 165: Chúa cứu thế
- Chương 166: Không còn là kiêu ngạo
- Chương 167: Cũng may còn kịp
- Chương 168: Kỵ sĩ lưu ban
- Chương 169: Chênh lệch
- Chương 170: Nhờ cả vào ngươi rồi
- Chương 171: Chớ khinh thiếu niên nghèo
- Chương 172: Trợ giảng
- Chương 173: Lần nữa khuất phục
- Chương 174: Thua không oan
- Chương 175: Không bao giờ được đáp lại
- Chương 176: Hội học sinh
- Chương 177: Lôi Thiết
- Chương 178: Lựa chọn chính xác
- Chương 179: Hãm hại
- Chương 180: Vẫn là dựa vào kiếm trên tay
- Chương 181: Ánh mắt quen thuộc
- Chương 182: Người trong đồng đạo
- Chương 183: Vô Miện Kiếm Vương
- Chương 184: Một đi không trở lại
- Chương 185: Akatsuki
- Chương 186: Bỏ sót một người?
- Chương 187: Đoạn tuyệt đường lui
- Chương 188: Thế nào là chuyên nghiệp
- Chương 189: Bữa tiệc khai mạc
- Chương 190: Thần Long Tự
- Chương 191: Địa ngục nhân gian
- Chương 192: Ám nguyên ma lực
- Chương 193: Hoàn toàn sụp đổ
- Chương 194: Người tỏa sáng hơn tất cả
- Chương 195: Đúng là không có thiên lý
- Chương 196: Ta muốn chiến tranh
- Chương 197: Thế giới phân ba
- Chương 198: Dang dở
- Chương 199: Làm sao có thể nhịn
- Chương 200: Cơ hội
- Chương 201: Trật tự bị đảo loạn
- Chương 202: Đã không có chỗ dung được
- Chương 203: Kết cục tốt nhất
- Chương 204: Chăm chỉ như vậy
- Chương 205: Không có biện pháp
- Chương 206: Biến số
- Chương 207: Thế giới này, không có Thần!
- Chương 208: Hậu quả, hết sức nghiêm trọng
- Chương 209: Cơ hội
- Chương 210: Nghiêm túc
- Chương 211: Lịch sử là do người thắng viết
- Chương 212: Tuyệt kỹ cường đại nhất
- Chương 213: Lữ hành gia
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Anime Dị Giới Lữ Hành Gia
Chương 72: Ta quả thật mắt bị mù
“Nam tước đại nhân, Nam tước đại nhân, có chuyện gấp... ”
Một tiếng la có chút gấp rút vang lên cắt đứt Garret tâm trạng vui mừng.
Vội vã chạy tới dường như là một dáng người nhỏ nhắn thiếu niên, nhìn qua chỉ chừng 12, 13 tuổi, tóc vàng mắt xanh. Trên người một bộ quản gia ăn mặc, hơi có chút cũ nát. Gương mặt tuy cũng khá tuấn mỹ, nhưng mái tóc ngắn không được cắt tỉa, để lộn xộn như ổ gà lại làm hủy hết đi hắn vốn có nhan trị.
Đây là Chris, là đi theo Alan có hơn 3 năm người hầu, kiêm người chăn ngựa, kiêm quét dọn, kiêm quản gia, kiêm..
Được rồi, nói chung là vì tình cảnh kinh tế eo hẹp, trừ nấu ăn là công việc của một lớn tuổi nữ hầu gái, còn lại đều là do cái này thiếu niên siêng năng kiêm chức. Alan bây giờ thật sự cảm thấy quá khứ có chút quá làm khó đối phương.
“Nam tước đại nhân, có sứ giả của Leighton tử tước cầu kiến. ” Hít thở sâu vài hơi, Chris lúc này mới lên tiếng.
“Sứ giả?” Alan nghi hoặc. Hắn cũng chỉ vừa trở về có vài giờ, tình hình trong lãnh địa cũng không nắm được rõ ràng.
“Hình như là a.” Chris gật đầu như con gà mổ thóc. Giọng nói vẫn còn toát lên một chút ngây thơ.
“Còn hình như, ngươi cho ta một chút chắc chắn trả lời xem nào. ” Alan có chút im lặng, trong trí nhớ của hắn, cái này thiếu niên vẫn là như thế vụng về.
“Là Tyler đại nhân gọi đối phương như vậy... ” Chris có chút ủy khuất nói.
Một bên, vừa lấy lại tinh thần, vỗ mạnh vào đầu một cái vang dội, Garret hiện tại mới sực nhớ ra mình đã làm những gì.
“Nam tước đại nhân... ta... ”
Nuốt một ngụm nước bọt, Garret mới nói tiếp.
“Cách đây vài ngày, ta lỡ dùng danh nghĩa của ngài viết thư gửi các lãnh chúa xung quanh cầu viện. Ngạch, và đã được Leighton tử tước hồi âm. ”
Gương mặt vị này đã gần 50 tuổi kỵ sĩ hiện lên chút xấu hổ, trong lòng cũng khóc không ra nước mắt.
“Có khả năng trở thành ma pháp kỵ sĩ, vẫn còn được một vị thực lực cường đại lão sư dạy bảo, ngài sao không nói sớm... ”
Không để ý Garret tâm thái rối rắm, Alan nhanh chóng tìm tòi một chút sẵn có ký ức.
“Leighton tử tước... cũng không phải là cách lãnh địa gần nhất...”
“Gửi thư cầu viện cho tất cả các lãnh chúa lân cận, mà chỉ có mỗi cái này tử tước hồi âm... ”
“Hắc, không có mờ ám ta là không tin.”
Alan hơi nhếch môi, khoát tay ý bảo Chris dẫn đường.
“Đi gặp một chút a!”
Hắn thật sự muốn chứng kiến Leighton tử tước đám người muốn bày ra dạng nào trò hay.
Đúng vậy, đối với Alan thực lực bây giờ mà nói, kế hoạch gì của đối phương, cũng chỉ xem như một ‘trò chơi’ mà thôi, bản thân là không có nguy hiểm. Quan trọng là phải xem Alan muốn như thế nào kết thúc.
...
Chậm rãi bước đi trên hành lang,
Alan cũng không tiếp tục trầm tư suy nghĩ, mà là dời chú ý về cái kia thân ảnh nhỏ nhắn đang đi trước mặt mình.
“Lúc trước ta quả thật mắt bị mù. ” Alan chửi thầm.
Lấy bản thân bây giờ khả năng, từng tư thế di chuyển, huyết dịch lưu động, và thân thể nội bộ kết cấu của một người bình thường, là không thể nào mà tránh được hắn tinh thần lực rà quét.
×
— QUẢNG CÁO —
Một cái... nữ hài tử, vẫn là loại này đặc biệt đáng yêu, mà cứng rắn nhận thành nam hài. Đây còn không phải mắt mù sao.
Tuy dáng người có chút khiêm tốn, nhưng Chris đích thật là nữ hài tử, chắc chắn không sai.
Alan khẽ vuốt trán, lâm vào chút hồi ức.
Nhớ tới hơn 3 năm trước, lúc đó thời gian là khi Alan lão phụ thân vừa mới qua đời. Sau tang lễ, quả thật làm hắn trong nội tâm cảm thấy khá là trống trải.
Thế nên, khi tình cờ gặp một hài tử trộm đồ bị bắt được trên thị trấn, hắn từng động chút lòng trắc ẩn, hạ lệnh buông tha. Trộm cắp bị vệ binh bắt được vốn là phải bị roi hình, nặng thậm chí bị chặt một tay. Luật lệ thời phong kiến đối với bình dân vẫn luôn là như vậy hà khắc.
Thật may mắn cho Chris gặp phải Alan, cái này ‘giả nam hài’ mới tránh thoát được một kiếp, tiếp đó...
Hắn thấy Chris bộ dáng thật không tệ, nhan trị đạt tiêu chuẩn, đi làm hầu cận thì sẽ không cho mình mất mặt, thế là quyết định thuê luôn nàng, còn là suốt hơn 3 năm không hề phát giác ra giới tính không phù hợp. Hắn cũng thật sự phục chính mình.
Hèn gì mỗi lần đi tới mấy chỗ ăn chơi, mặc cho Alan luôn miệng mời mọc, thậm chí hù dọa, Chris chết sống không chịu theo vào, mà chỉ ở ngoài trông nom ngựa.
Tuy cảm thấy có chút khó chịu vì Chris che giấu, nhưng Alan cũng thật thông cảm cho thiếu nữ. Nữ hài tử có chút tư sắc ở ngoài phải biết cách tự bảo vệ mình sao.
Hơn nữa, có lẽ nhìn thấy Alan ăn chơi đàng điếm sau đó, chắc hẳn cái này thiếu nữ cũng thật sợ hãi hắn hóa thân cầm thú a, nên mới không dám thẳng thắn thân phận.
...
Vừa bước vào đại sảnh, Alan đã nghe được tiếng trò chuyện, thỉnh thoảng vài nụ cười lại vang lên.
“A, thất lễ, nam tước đại nhân, lâu rồi không gặp!”
Lên tiếng trước tiên là một hơi lớn tuổi nam tử trung niên, đầu tóc được chải vuốt gọn gàng. Mang đầy ý cười nhìn về phía đoàn người.
Alan ánh mắt hơi lóe lên, nam tử này tất nhiên hắn nhận biết, hơn nữa còn là rất quen thuộc.
Đây là Lawrence lãnh địa thuế vụ quan, Tyler. Đồng thời cũng là một vị họ hàng xa của Alan bên ngoại, hình như là anh họ của vị kia quá cố mẫu thân. Hắn bình thường cũng hay thân mật xưng hô đối phương một tiếng ‘Tyler thúc thúc’.
Tyler làm người khéo đưa đẩy, xuất thân thương nhân, còn treo một cái huân tước tước vị.
Thế giới này ‘huân tước’ tước vị cũng miễn cưỡng xem như là một cái chuẩn quý tộc, có thể dùng tiền mua được, hưởng chút đặc quyền. Nhưng không có lãnh địa, tước vị cũng không có tính chất kế thừa, cùng chân chính quý tộc là một trời một vực.
‘Huân tước’ tước vị thực chất là các quý tộc thường dùng để sắc phong cho mình những con cháu không có quyền thừa kế, hoặc là gia thần.
Alan từng cũng thật kính trọng vị này thúc thúc, đơn giản bởi vì nghĩ rằng hắn có lòng tốt giúp mình quản lý lãnh địa thuế má.
Không cần phí công, hàng tháng tiền tiêu xài cũng là do Tyler sai người đưa tới tận tay hắn. Chỗ ăn chơi Alan quen thuộc cũng là đối phương ban đầu tri kỷ dẫn đi.
Nghĩ tới đây, Alan đầu lại có chút đau.
Một lãnh địa thu vào chủ yếu là thuế từ mình lãnh dân, thuế từ các thương nhân tại lãnh địa mua bán, và trọng yếu nhất là sản nghiệp của riêng lãnh chúa, thường là chiếm độc quyền trong một khu vực, như sản xuất rượu hay vải vóc, và các cửa hàng.
Tại sao gọi là độc quyền? Đơn giản vì không có một bình dân nào là dám có gan bắt chước cạnh tranh, bình thường thương nhân không có ai chống lưng cũng chỉ là có quyền tiêu thụ.
Tyler cái này thân yêu thúc thúc của Alan, dùng tiền đáng lẽ thuộc về Lawrence gia tộc, đưa lại cho hắn, bản thân lại còn phải đi cảm kích đối phương.
Quá khứ trẻ tuổi nam tước đại nhân của chúng ta, còn khẳng khái ký tên bán mất không biết bao nhiêu gia tộc sản nghiệp, khi bị đối phương thuyết phục rằng ‘không đủ tài chính’, hoặc ‘không có lời’.
Sau đó, cầm toàn bộ số tiền thu được... vui mừng mà chạy vào mấy chỗ ong bướm, ra tay còn rất hào phóng.
“Bại gia tử!!!” Chửi chính hắn hẳn là không sai.
×
— QUẢNG CÁO —
Alan nghĩ lại thật sự cảm thấy rất hố cha, muốn lập tức tìm cái lỗ chui xuống, quá mất mặt!
...
“Alan, ta chỉ vừa mới cùng vị này sứ giả trò... ”
Tyler huân tước giọng nói đột nhiên ngừng một chút, khóe miệng luôn treo tươi cười có hơi cứng lại.
Tên kia Leighton gia tộc sứ giả, lúc này cũng hơi kinh ngạc khi quan sát nam tử trẻ tuổi mới vừa xuất hiện.
Gương mặt góc cạnh rõ ràng, tuấn mỹ dị thường. Thân hình thon dài cân xứng, không có trang sức phức tạp, chỉ mặc duy nhất một bộ lễ phục màu đen, nhưng vẫn làm tôn lên một tia quý khí.
Quý tộc bề ngoài phong độ, cũng chỉ tối đa là đến thế mà thôi.
Tuy nhiên,
“Đáng tiếc lại là một cái phế vật. ”
“Thật là lãng phí một cái túi da thật tốt. ”
Hai người không hẹn mà cùng trong nội tâm phúc phỉ, đồng thời có chút oán trách tối cao thần bất công.
Được rồi, ấn tượng cố hữu nhiều năm của một tay chơi, không phải chỉ vẻ bề ngoài được cải thiện là có thể dễ dàng thay đổi.
Không quan trọng, Alan cũng không tính chỉ dựa vào khuôn mặt để ăn cơm.
So với cái này người bình thường ‘thân yêu’ thúc thúc, vị kia Leighton gia tộc sứ giả mới có thể khiến cho hắn hơi có một chút hứng thú.
“Ma lực... ”
Trước mắt Alan vị này tóc đã phân nửa chuyển bạc, ánh mắt sắc bén, một bộ quản gia ăn mặc lớn tuổi thân sĩ, là một hàng thật giá thật ma pháp kỵ sĩ.
Dựa vào siêu phàm tâm nhãn ưu thế, Alan có thể cảm giác được. Ma lực của đối phương tương đối kinh người, có vẻ cũng không kém hắn nhiều.
Thế giới này siêu phàm giả tuy khởi bước là có siêu phàm ma lực, áp đảo thường nhân, nhưng số lượng ma lực ban đầu thường cũng không nổi bật, phải thông qua minh tưởng, chiến đấu rèn luyện, và bồi bổ bằng tài nguyên mới có thể tăng cao.
Còn phụ thuộc vào thiên phú, hạn mức cao nhất của mỗi người là bị giới hạn.
Nên vị này ma pháp kỵ sĩ, ở Alan xem ra, tuy chưa đến Chiến Thuật Cấp ngưỡng cửa, nhưng nhờ vào năm tháng lắng đọng có được sức mạnh và kinh nghiệm, một chọi mười mấy tên bình thường ma pháp kỵ sĩ hoàn toàn không thành vấn đề.
Tất nhiên, với Alan mà nói, vài giây là có thể giải quyết.
“Tâm nhãn dò xét, không thấy chút nào phản ứng, tinh thần lực hoàn toàn vẫn chưa đột phá giới hạn, cơ thể khí huyết cũng kém một mảng lớn. ”
Trong nội tâm âm thầm đưa ra kết luận. Kết hợp lẻ tẻ thông tin trong trí nhớ, hắn đại khái có thể ước lượng Leighton tử tước một phe thực lực.
Sở hữu ma pháp kỵ sĩ hẳn là không chỉ một vài người, tuy nhiên chắc chắn một điều rằng không có ai đạt đến Chiến Thuật Cấp.
Nếu không Leighton tử tước đã sớm là một vị bá tước trấn thủ một phương, mưu đồ một lãnh địa nho nhỏ giống Boone thị trấn cũng không cần bày lắm trò như vậy.
Phải biết ở tiểu vương quốc như Halmiton, cao nhất tước vị chỉ có thể là Bá tước.
Công, Hầu thì ở các đại Đế Quốc mới được sắc phong. Bá tước địa vị, đã là trừ vương thất ở ngoài, đứng ở quyền lực đỉnh điểm, chân chính đại quý tộc, bọn họ thu vào một năm phải gấp một nam tước như Alan gấp trăm lần, nên cũng hẳn là chướng mắt một cái nho nhỏ lãnh địa.
Một tiếng la có chút gấp rút vang lên cắt đứt Garret tâm trạng vui mừng.
Vội vã chạy tới dường như là một dáng người nhỏ nhắn thiếu niên, nhìn qua chỉ chừng 12, 13 tuổi, tóc vàng mắt xanh. Trên người một bộ quản gia ăn mặc, hơi có chút cũ nát. Gương mặt tuy cũng khá tuấn mỹ, nhưng mái tóc ngắn không được cắt tỉa, để lộn xộn như ổ gà lại làm hủy hết đi hắn vốn có nhan trị.
Đây là Chris, là đi theo Alan có hơn 3 năm người hầu, kiêm người chăn ngựa, kiêm quét dọn, kiêm quản gia, kiêm..
Được rồi, nói chung là vì tình cảnh kinh tế eo hẹp, trừ nấu ăn là công việc của một lớn tuổi nữ hầu gái, còn lại đều là do cái này thiếu niên siêng năng kiêm chức. Alan bây giờ thật sự cảm thấy quá khứ có chút quá làm khó đối phương.
“Nam tước đại nhân, có sứ giả của Leighton tử tước cầu kiến. ” Hít thở sâu vài hơi, Chris lúc này mới lên tiếng.
“Sứ giả?” Alan nghi hoặc. Hắn cũng chỉ vừa trở về có vài giờ, tình hình trong lãnh địa cũng không nắm được rõ ràng.
“Hình như là a.” Chris gật đầu như con gà mổ thóc. Giọng nói vẫn còn toát lên một chút ngây thơ.
“Còn hình như, ngươi cho ta một chút chắc chắn trả lời xem nào. ” Alan có chút im lặng, trong trí nhớ của hắn, cái này thiếu niên vẫn là như thế vụng về.
“Là Tyler đại nhân gọi đối phương như vậy... ” Chris có chút ủy khuất nói.
Một bên, vừa lấy lại tinh thần, vỗ mạnh vào đầu một cái vang dội, Garret hiện tại mới sực nhớ ra mình đã làm những gì.
“Nam tước đại nhân... ta... ”
Nuốt một ngụm nước bọt, Garret mới nói tiếp.
“Cách đây vài ngày, ta lỡ dùng danh nghĩa của ngài viết thư gửi các lãnh chúa xung quanh cầu viện. Ngạch, và đã được Leighton tử tước hồi âm. ”
Gương mặt vị này đã gần 50 tuổi kỵ sĩ hiện lên chút xấu hổ, trong lòng cũng khóc không ra nước mắt.
“Có khả năng trở thành ma pháp kỵ sĩ, vẫn còn được một vị thực lực cường đại lão sư dạy bảo, ngài sao không nói sớm... ”
Không để ý Garret tâm thái rối rắm, Alan nhanh chóng tìm tòi một chút sẵn có ký ức.
“Leighton tử tước... cũng không phải là cách lãnh địa gần nhất...”
“Gửi thư cầu viện cho tất cả các lãnh chúa lân cận, mà chỉ có mỗi cái này tử tước hồi âm... ”
“Hắc, không có mờ ám ta là không tin.”
Alan hơi nhếch môi, khoát tay ý bảo Chris dẫn đường.
“Đi gặp một chút a!”
Hắn thật sự muốn chứng kiến Leighton tử tước đám người muốn bày ra dạng nào trò hay.
Đúng vậy, đối với Alan thực lực bây giờ mà nói, kế hoạch gì của đối phương, cũng chỉ xem như một ‘trò chơi’ mà thôi, bản thân là không có nguy hiểm. Quan trọng là phải xem Alan muốn như thế nào kết thúc.
...
Chậm rãi bước đi trên hành lang,
Alan cũng không tiếp tục trầm tư suy nghĩ, mà là dời chú ý về cái kia thân ảnh nhỏ nhắn đang đi trước mặt mình.
“Lúc trước ta quả thật mắt bị mù. ” Alan chửi thầm.
Lấy bản thân bây giờ khả năng, từng tư thế di chuyển, huyết dịch lưu động, và thân thể nội bộ kết cấu của một người bình thường, là không thể nào mà tránh được hắn tinh thần lực rà quét.
×
— QUẢNG CÁO —
Một cái... nữ hài tử, vẫn là loại này đặc biệt đáng yêu, mà cứng rắn nhận thành nam hài. Đây còn không phải mắt mù sao.
Tuy dáng người có chút khiêm tốn, nhưng Chris đích thật là nữ hài tử, chắc chắn không sai.
Alan khẽ vuốt trán, lâm vào chút hồi ức.
Nhớ tới hơn 3 năm trước, lúc đó thời gian là khi Alan lão phụ thân vừa mới qua đời. Sau tang lễ, quả thật làm hắn trong nội tâm cảm thấy khá là trống trải.
Thế nên, khi tình cờ gặp một hài tử trộm đồ bị bắt được trên thị trấn, hắn từng động chút lòng trắc ẩn, hạ lệnh buông tha. Trộm cắp bị vệ binh bắt được vốn là phải bị roi hình, nặng thậm chí bị chặt một tay. Luật lệ thời phong kiến đối với bình dân vẫn luôn là như vậy hà khắc.
Thật may mắn cho Chris gặp phải Alan, cái này ‘giả nam hài’ mới tránh thoát được một kiếp, tiếp đó...
Hắn thấy Chris bộ dáng thật không tệ, nhan trị đạt tiêu chuẩn, đi làm hầu cận thì sẽ không cho mình mất mặt, thế là quyết định thuê luôn nàng, còn là suốt hơn 3 năm không hề phát giác ra giới tính không phù hợp. Hắn cũng thật sự phục chính mình.
Hèn gì mỗi lần đi tới mấy chỗ ăn chơi, mặc cho Alan luôn miệng mời mọc, thậm chí hù dọa, Chris chết sống không chịu theo vào, mà chỉ ở ngoài trông nom ngựa.
Tuy cảm thấy có chút khó chịu vì Chris che giấu, nhưng Alan cũng thật thông cảm cho thiếu nữ. Nữ hài tử có chút tư sắc ở ngoài phải biết cách tự bảo vệ mình sao.
Hơn nữa, có lẽ nhìn thấy Alan ăn chơi đàng điếm sau đó, chắc hẳn cái này thiếu nữ cũng thật sợ hãi hắn hóa thân cầm thú a, nên mới không dám thẳng thắn thân phận.
...
Vừa bước vào đại sảnh, Alan đã nghe được tiếng trò chuyện, thỉnh thoảng vài nụ cười lại vang lên.
“A, thất lễ, nam tước đại nhân, lâu rồi không gặp!”
Lên tiếng trước tiên là một hơi lớn tuổi nam tử trung niên, đầu tóc được chải vuốt gọn gàng. Mang đầy ý cười nhìn về phía đoàn người.
Alan ánh mắt hơi lóe lên, nam tử này tất nhiên hắn nhận biết, hơn nữa còn là rất quen thuộc.
Đây là Lawrence lãnh địa thuế vụ quan, Tyler. Đồng thời cũng là một vị họ hàng xa của Alan bên ngoại, hình như là anh họ của vị kia quá cố mẫu thân. Hắn bình thường cũng hay thân mật xưng hô đối phương một tiếng ‘Tyler thúc thúc’.
Tyler làm người khéo đưa đẩy, xuất thân thương nhân, còn treo một cái huân tước tước vị.
Thế giới này ‘huân tước’ tước vị cũng miễn cưỡng xem như là một cái chuẩn quý tộc, có thể dùng tiền mua được, hưởng chút đặc quyền. Nhưng không có lãnh địa, tước vị cũng không có tính chất kế thừa, cùng chân chính quý tộc là một trời một vực.
‘Huân tước’ tước vị thực chất là các quý tộc thường dùng để sắc phong cho mình những con cháu không có quyền thừa kế, hoặc là gia thần.
Alan từng cũng thật kính trọng vị này thúc thúc, đơn giản bởi vì nghĩ rằng hắn có lòng tốt giúp mình quản lý lãnh địa thuế má.
Không cần phí công, hàng tháng tiền tiêu xài cũng là do Tyler sai người đưa tới tận tay hắn. Chỗ ăn chơi Alan quen thuộc cũng là đối phương ban đầu tri kỷ dẫn đi.
Nghĩ tới đây, Alan đầu lại có chút đau.
Một lãnh địa thu vào chủ yếu là thuế từ mình lãnh dân, thuế từ các thương nhân tại lãnh địa mua bán, và trọng yếu nhất là sản nghiệp của riêng lãnh chúa, thường là chiếm độc quyền trong một khu vực, như sản xuất rượu hay vải vóc, và các cửa hàng.
Tại sao gọi là độc quyền? Đơn giản vì không có một bình dân nào là dám có gan bắt chước cạnh tranh, bình thường thương nhân không có ai chống lưng cũng chỉ là có quyền tiêu thụ.
Tyler cái này thân yêu thúc thúc của Alan, dùng tiền đáng lẽ thuộc về Lawrence gia tộc, đưa lại cho hắn, bản thân lại còn phải đi cảm kích đối phương.
Quá khứ trẻ tuổi nam tước đại nhân của chúng ta, còn khẳng khái ký tên bán mất không biết bao nhiêu gia tộc sản nghiệp, khi bị đối phương thuyết phục rằng ‘không đủ tài chính’, hoặc ‘không có lời’.
Sau đó, cầm toàn bộ số tiền thu được... vui mừng mà chạy vào mấy chỗ ong bướm, ra tay còn rất hào phóng.
“Bại gia tử!!!” Chửi chính hắn hẳn là không sai.
×
— QUẢNG CÁO —
Alan nghĩ lại thật sự cảm thấy rất hố cha, muốn lập tức tìm cái lỗ chui xuống, quá mất mặt!
...
“Alan, ta chỉ vừa mới cùng vị này sứ giả trò... ”
Tyler huân tước giọng nói đột nhiên ngừng một chút, khóe miệng luôn treo tươi cười có hơi cứng lại.
Tên kia Leighton gia tộc sứ giả, lúc này cũng hơi kinh ngạc khi quan sát nam tử trẻ tuổi mới vừa xuất hiện.
Gương mặt góc cạnh rõ ràng, tuấn mỹ dị thường. Thân hình thon dài cân xứng, không có trang sức phức tạp, chỉ mặc duy nhất một bộ lễ phục màu đen, nhưng vẫn làm tôn lên một tia quý khí.
Quý tộc bề ngoài phong độ, cũng chỉ tối đa là đến thế mà thôi.
Tuy nhiên,
“Đáng tiếc lại là một cái phế vật. ”
“Thật là lãng phí một cái túi da thật tốt. ”
Hai người không hẹn mà cùng trong nội tâm phúc phỉ, đồng thời có chút oán trách tối cao thần bất công.
Được rồi, ấn tượng cố hữu nhiều năm của một tay chơi, không phải chỉ vẻ bề ngoài được cải thiện là có thể dễ dàng thay đổi.
Không quan trọng, Alan cũng không tính chỉ dựa vào khuôn mặt để ăn cơm.
So với cái này người bình thường ‘thân yêu’ thúc thúc, vị kia Leighton gia tộc sứ giả mới có thể khiến cho hắn hơi có một chút hứng thú.
“Ma lực... ”
Trước mắt Alan vị này tóc đã phân nửa chuyển bạc, ánh mắt sắc bén, một bộ quản gia ăn mặc lớn tuổi thân sĩ, là một hàng thật giá thật ma pháp kỵ sĩ.
Dựa vào siêu phàm tâm nhãn ưu thế, Alan có thể cảm giác được. Ma lực của đối phương tương đối kinh người, có vẻ cũng không kém hắn nhiều.
Thế giới này siêu phàm giả tuy khởi bước là có siêu phàm ma lực, áp đảo thường nhân, nhưng số lượng ma lực ban đầu thường cũng không nổi bật, phải thông qua minh tưởng, chiến đấu rèn luyện, và bồi bổ bằng tài nguyên mới có thể tăng cao.
Còn phụ thuộc vào thiên phú, hạn mức cao nhất của mỗi người là bị giới hạn.
Nên vị này ma pháp kỵ sĩ, ở Alan xem ra, tuy chưa đến Chiến Thuật Cấp ngưỡng cửa, nhưng nhờ vào năm tháng lắng đọng có được sức mạnh và kinh nghiệm, một chọi mười mấy tên bình thường ma pháp kỵ sĩ hoàn toàn không thành vấn đề.
Tất nhiên, với Alan mà nói, vài giây là có thể giải quyết.
“Tâm nhãn dò xét, không thấy chút nào phản ứng, tinh thần lực hoàn toàn vẫn chưa đột phá giới hạn, cơ thể khí huyết cũng kém một mảng lớn. ”
Trong nội tâm âm thầm đưa ra kết luận. Kết hợp lẻ tẻ thông tin trong trí nhớ, hắn đại khái có thể ước lượng Leighton tử tước một phe thực lực.
Sở hữu ma pháp kỵ sĩ hẳn là không chỉ một vài người, tuy nhiên chắc chắn một điều rằng không có ai đạt đến Chiến Thuật Cấp.
Nếu không Leighton tử tước đã sớm là một vị bá tước trấn thủ một phương, mưu đồ một lãnh địa nho nhỏ giống Boone thị trấn cũng không cần bày lắm trò như vậy.
Phải biết ở tiểu vương quốc như Halmiton, cao nhất tước vị chỉ có thể là Bá tước.
Công, Hầu thì ở các đại Đế Quốc mới được sắc phong. Bá tước địa vị, đã là trừ vương thất ở ngoài, đứng ở quyền lực đỉnh điểm, chân chính đại quý tộc, bọn họ thu vào một năm phải gấp một nam tước như Alan gấp trăm lần, nên cũng hẳn là chướng mắt một cái nho nhỏ lãnh địa.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Kịch bản kiểu cũ chuyển kiếp
- Chương 2: Từ hôm nay bắt đầu làm Nam Tước
- Chương 3: Cái này hắc ám thế giới
- Chương 4: Nhiệm vụ đầu tiên
- Chương 5: Đừng gọi ta Goblin Slayer II
- Chương 6: NTR cái gì, ta cũng không ngại rồi
- Chương 7: Cái gọi là Siêu Phàm
- Chương 8: Danh vọng tầm quan trọng
- Chương 9: Mage Slayer và Elucidator
- Chương 10: Tiểu thuyết gia bắt đầu dị thế giới
- Chương 11: Black Fang (Đen nhánh chi nha)
- Chương 12: Nước mắt cũng phải hướng trong bụng nuốt
- Chương 13: Rank Silver Mạo Hiểm Giả
- Chương 14: Dẫn sói vào nhà
- Chương 15: Một cái so một cái còn thảm
- Chương 16: Mùi vị là như vậy quen thuộc
- Chương 17: Còn chưa kết thúc
- Chương 18: Khắc kim chiến pháp
- Chương 19: Tiếng Xúc Xắc
- Chương 20: Thần Linh chi Ái
- Chương 22: Nhân loại quang huy
- Chương 23: Sử thượng xui xẻo nhất nữ tư tế
- Chương 24: Công lược bước đầu hoàn thành
- Chương 25: Thiên Phú hạn chế
- Chương 26: Sword Maiden
- Chương 27: Mạo hiểm dưới đường ngầm
- Chương 28: Swamp Dragon
- Chương 29: Năng lực là do bị bức ra
- Chương 30: Nghịch tập là không thể nào
- Chương 31: Yên tĩnh hình mỹ nam tử
- Chương 32: Tương tự kết cục
- Chương 33: Muốn bị thương
- Chương 34: Không chút nào lòng kính sợ
- Chương 35: Vẫn là thành thật viết sách a
- Chương 36: Kết cục sẽ là tốt đẹp
- Chương 37: Plato cách thức yêu đương
- Chương 38: Tác gia mộng tưởng
- Chương 39: Biên giới thị trấn
- Chương 40: Khẩn cấp nhiệm vụ
- Chương 41: Thù lao có vẻ như không thơm
- Chương 42: Cứu viện
- Chương 43: Lanh chanh luôn trước chết
- Chương 44: Đếm số thói quen
- Chương 45: Ma lực khống chế
- Chương 46: Chiến đấu hạ màn
- Chương 47: Huynh đệ, đừng treo a!
- Chương 48: Tiệc ăn mừng
- Chương 49: Vô hình trang bức, vô tình công lược
- Chương 50: Đủ bi kịch
- Chương 51: Nói xong lãng mạn đâu
- Chương 52: Họ hàng thân thích
- Chương 53: Giải cứu
- Chương 54: Còn trẻ tuổi lắm
- Chương 55: Đàn Harp
- Chương 56: Người được gọi là Goblin Slayer
- Chương 57: Lễ hội mùa thu
- Chương 58: Ước hẹn bắt đầu
- Chương 59: Gặp gỡ
- Chương 60: Thiếu nữ dũng giả cũng biết nói yêu thương?
- Chương 61: Công lược độ khó
- Chương 62: Vẫn là ta lợi hại hơn
- Chương 63: Hành trình trải qua
- Chương 64: Ta thật không phải cố ý
- Chương 65: Lời mời và lời tạm biệt
- Chương 66: Đột phá, một bước lên trời
- Chương 67: Siêu phàm lĩnh vực
- Chương 68: Siêu phàm 3 cấp, hoàn mỹ 4 giai
- Chương 69: Roseline
- Chương 70: Luôn là như thế tự tin
- Chương 71: Ma pháp kỵ sĩ
- Chương 72: Ta quả thật mắt bị mù
- Chương 73: Nam chính xuất sắc nhất năm
- Chương 74: Máu tươi, là sẽ phải chảy
- Chương 75: Hố cha tình huống
- Chương 76: Chiến kỹ và ma pháp hệ thống
- Chương 77: Thuần túy, nhưng cường đại
- Chương 78: Giá trị
- Chương 79: Quý tộc phong cách
- Chương 80: Bị đánh mất thanh xuân
- Chương 81: Sai lầm, vẫn luôn là thế giới
- Chương 82: Các huynh đệ, đánh cướp a!
- Chương 83: Giá cao
- Chương 84: Hoa hồng mỹ lệ
- Chương 85: Chàng đạo tặc và tiểu thư nhà quý tộc
- Chương 86: Chiến tranh sắp đến
- Chương 87: Còn là quá thiện lương
- Chương 88: Nồi này, nhất định là phải cõng
- Chương 89: Thỏa hiệp
- Chương 90: Tình huống của lãnh địa
- Chương 91: Thư mời từ bá tước Cameron
- Chương 92: Bằng hữu cũ
- Chương 93: Charming Scarlet
- Chương 94: Phản kháng, còn là chịu đựng?
- Chương 95: Hồi phục cực nhanh
- Chương 96: Thật sự lợi hại
- Chương 97: Đánh giá
- Chương 98: Hàng giả gặp hàng thật
- Chương 99: Tim có chút đau
- Chương 100: Sát chiêu chân chính
- Chương 101: Nhân từ
- Chương 102: Kính sợ
- Chương 103: Nhất định sẽ bù đắp
- Chương 104: Sinh ra kháng tính
- Chương 105: Chiến tranh tàn khốc
- Chương 106: Phát huy tới cực hạn
- Chương 107: Ngàn năm vương triều, vạn năm đế quốc
- Chương 108: Phản công bắt đầu
- Chương 109: Hai vị vương tử
- Chương 110: Cuộc chiến tại bình nguyên
- Chương 111: Băng sương và đại địa
- Chương 112: Thất bại?
- Chương 113: Chân chính kết thúc
- Chương 114: Lựa chọn
- Chương 115: Gánh nặng mà đường xa
- Chương 116: Đại bị đồng miên, tề nhân chi phúc
- Chương 117: Tiệm hoa và quán rượu
- Chương 118: Quà tặng từ thế giới
- Chương 119: Bladelord
- Chương 120: 3 năm rồi lại 3 năm
- Chương 121: Xã hội văn minh?
- Chương 122: Bloody Da Vinci
- Chương 123: 12 tông đồ
- Chương 124: Đấu trường ngầm
- Chương 125: Kẻ thôn phệ
- Chương 126: Sát thủ từ gia tộc Abgrund
- Chương 127: Thương lượng
- Chương 128: Tử thần sa mạc
- Chương 129: Thức tỉnh
- Chương 130: Đại Boss sau màn
- Chương 131: Tự mình thể nghiệm
- Chương 132: Đại ca có lỗi với ngươi
- Chương 133: Tiểu thư Chuunibyou và hầu gái thông phòng
- Chương 134: Dụ dỗ nhi đồng
- Chương 135: Bộ mặt thật của Phản Loạn Quân
- Chương 136: Lại gặp hàng dỏm
- Chương 137: Bước lên thuyền tặc
- Chương 138: Thời đại thay đổi
- Chương 139: Hắc lịch sử
- Chương 140: Tất nhiên là không được!
- Chương 141: Bỉ dực chi kiếm
- Chương 142: Tội phạm nguy hiểm nhất thế giới?
- Chương 143: Vẫn là cần tự thân cứng rắn!
- Chương 144: Càng chạy càng xa
- Chương 145: Phân hội trưởng đại diện
- Chương 146: Đưa tới tận miệng
- Chương 147: Dạ xoa cơ và World Clock
- Chương 148: Giữ bí mật
- Chương 149: Hắc kỵ sĩ
- Chương 150: Ngoài manh việc gì cũng sai
- Chương 151: Khôi lỗi vương
- Chương 152: Nương tay
- Chương 153: Tinh hồng quý tiểu thư
- Chương 154: Kỳ phùng địch thủ
- Chương 155: Đã không còn thuần khiết
- Chương 156: Lại là ba năm
- Chương 157: Phong bạo và hỏa diễm
- Chương 158: Thanh kiếm vì ai mà vung lên
- Chương 159: Xông phá giới hạn
- Chương 160: Gọi ca ca đại nhân
- Chương 161: Hưởng hết ôn nhu
- Chương 162: Tổng thống nước cộng hòa
- Chương 163: Sợ hãi lẫn chờ mong
- Chương 164: Đầu bếp cao thủ tại đô thị
- Chương 165: Chúa cứu thế
- Chương 166: Không còn là kiêu ngạo
- Chương 167: Cũng may còn kịp
- Chương 168: Kỵ sĩ lưu ban
- Chương 169: Chênh lệch
- Chương 170: Nhờ cả vào ngươi rồi
- Chương 171: Chớ khinh thiếu niên nghèo
- Chương 172: Trợ giảng
- Chương 173: Lần nữa khuất phục
- Chương 174: Thua không oan
- Chương 175: Không bao giờ được đáp lại
- Chương 176: Hội học sinh
- Chương 177: Lôi Thiết
- Chương 178: Lựa chọn chính xác
- Chương 179: Hãm hại
- Chương 180: Vẫn là dựa vào kiếm trên tay
- Chương 181: Ánh mắt quen thuộc
- Chương 182: Người trong đồng đạo
- Chương 183: Vô Miện Kiếm Vương
- Chương 184: Một đi không trở lại
- Chương 185: Akatsuki
- Chương 186: Bỏ sót một người?
- Chương 187: Đoạn tuyệt đường lui
- Chương 188: Thế nào là chuyên nghiệp
- Chương 189: Bữa tiệc khai mạc
- Chương 190: Thần Long Tự
- Chương 191: Địa ngục nhân gian
- Chương 192: Ám nguyên ma lực
- Chương 193: Hoàn toàn sụp đổ
- Chương 194: Người tỏa sáng hơn tất cả
- Chương 195: Đúng là không có thiên lý
- Chương 196: Ta muốn chiến tranh
- Chương 197: Thế giới phân ba
- Chương 198: Dang dở
- Chương 199: Làm sao có thể nhịn
- Chương 200: Cơ hội
- Chương 201: Trật tự bị đảo loạn
- Chương 202: Đã không có chỗ dung được
- Chương 203: Kết cục tốt nhất
- Chương 204: Chăm chỉ như vậy
- Chương 205: Không có biện pháp
- Chương 206: Biến số
- Chương 207: Thế giới này, không có Thần!
- Chương 208: Hậu quả, hết sức nghiêm trọng
- Chương 209: Cơ hội
- Chương 210: Nghiêm túc
- Chương 211: Lịch sử là do người thắng viết
- Chương 212: Tuyệt kỹ cường đại nhất
- Chương 213: Lữ hành gia