Không Còn Là Nữ Phụ - Chương 59:
Chương trước- Chương 1:Xuyên không, Vi Diệu
- Chương 2:Nam chủ vs anh trai
- Chương 3:
- Chương 4:Nam nữ chủ
- Chương 5:Tuyệt giao
- Chương 6:Sai
- Chương 7:Nhà
- Chương 8:Đi học
- Chương 9:Là đại tỷ
- Chương 10:Thực hư người viết thư
- Chương 11:Nam Chủ Cưỡng Hôn
- Chương 12:
- Chương 13:
- Chương 14:H
- Chương 15:
- Chương 16:
- Chương 17:
- Chương 18:H
- Chương 19:
- Chương 20:
- Chương 21:
- Chương 22:
- Chương 23:
- Chương 24:
- Chương 25:
- Chương 26:
- Chương 27:
- Chương 28:
- Chương 29:
- Chương 30:
- Chương 31:
- Chương 32:
- Chương 33:
- Chương 34:
- Chương 35:
- Chương 36:
- Chương 37:
- Chương 38:
- Chương 39:
- Chương 40:
- Chương 41:
- Chương 42:
- Chương 43:
- Chương 44:
- Chương 45:
- Chương 46:
- Chương 47:
- Chương 48:
- Chương 49:
- Chương 50:
- Chương 51:
- Chương 52:
- Chương 53:
- Chương 54:
- Chương 55:
- Chương 56:
- Chương 57:
- Chương 58:
- Chương 59:
- Chương 60:
- Chương 61:
- Chương 62:
- Chương 63:Chương ngoại:Lãnh Hàn
- Chương 64:
- Chương 65:
- Chương 66:
- Chương 67:
- Chương 68:
- Chương 69:
- Chương 70:
- Chương 71:
- Chương 72:
- Chương 73:Nguyên Chủ
- Chương 74:
- Chương 75:
- Chương 76:
- Chương 77:
- Chương 78:Hoàn
- Chương 79:Ngoại Truyện 1
- Chương 80:Ngoại truyện 2
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Không Còn Là Nữ Phụ
Chương 59:
Mộc Trà cả người trùm chăn kín mít chỉ để hở cái đầu nhỏ nhìn vào màn hình máy tính, Bạch Bạch được Mộc Trà mặc cho bộ đồ khủng long màu xanh nằm bẹp dí một góc.
Mươi ngón tay thon gọn gõ trên bàn phím máy tính, Mộc Trà lấy một cái tên giả là Suzy tham gia chương trình sáng tác nhạc đang nổi trên mạng. Thắng giải nhất sẽ được ký hợp đồng với công ty giải trí hàng đầu của thành phố A. Mộc Trà không muốn xuất hiện trước mọi người nữa, cô cũng muốn kiếm tiền, thực hiện ước mơ của mình. Cô có thể tự do sáng tác.
Gõ nốt đoạn nhạc cuối, gấp máy tính lại xoa mi tâm. Cô nằm xuống giường nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Cô mỉm cười đưa tay lên không trung.
\-Bảo bối của mẹ. Chắc con là một ngôi sao trên bầu trời kia. Mẹ xin lỗi.
Thân xác 17 nhưng linh hồn là 25. Cảm giác sắp được trở thành mẹ quả thật rất hạnh phúc. Mộc Trà co người lại bật khóc nức nở mặc dù tự nhủ không được khóc. Là cô không bảo vệ được bảo bối nhỏ.
Con người ta ngoài mặt luôn vui vẻ cười tươi, chỉ khi về đêm mới có thể giải tỏa tất cả.
Mộc Trà dần khép kín bản thân. Cô tạo cho mình thêm một vỏ bọc nữa, mọi nam nhân không ai có thể làm cô tổn thương được nữa.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
1 tuần sau
Mộc Trà chỉnh sửa lại trang phục của mình, buộc cao mái tóc. Cô lấy cho Bạch Bạch bữa sáng rồi đi ra khỏi nhà đi học.
Đi xuống dưới đã thấy Lâm Triệu Vũ dựa người vào xe BMW đen bóng, khuôn mặt có chút phiền muộn.
\-Tiểu Trà, anh tới đón em đi học.
\-Caca anh cũng thật rảnh rỗi đi.
Mộc Trà mở cửa xe rồi ngồi vào. Thắt chặt dây an toàn. Lâm Triệu Vũ đưa cho cô một túi đồ ăn, hất hất mặt
\-Ăn sáng đi, chắc em chưa ăn gì.
\-Caca, anh thực tốt đi. Mà anh có tâm sự gì sao?? Mặt anh không vui
\-Ờ... Ừm... Tiểu Trà này, làm sao để con gái hết giận vậy??
Mộc Trà đang ăn mà nghẹn ngang cổ họng. Ca ca vừa nói gì, làm sao cho con gái hết giận? Cô tưởng anh cô không thích gái, Mộc Trà chưa từng thấy ca ca quan hệ với bất kì một cô gái nào, cô còn tưởng anh trai mình bị gay.
\-Lâm Triệu Vũ... Anh mau khai thật. Ai bẻ anh thẳng trở lại vậy?
\-Anh có cong đâu mà phải bẻ. Cái con nhỏ này...
\-Hừm, vậy anh cứ mua tặng chị ấy hoa hồng, tặng váy đồ hiệu,son mĩ phẩm.
\-Để anh thử. Cảm ơn muội muội tốt nha.
Lâm Triệu Vũ xoa xoa đầu cô, ánh mắt hắn tràn ngập tia vui mừng. Không biết cô gái nào khiến ông anh trai không gần nữ sắc của hắn phải đổ cái rầm vậy. Đúng là cao nhân.
Mộc Trà đi xuống xe vẫy tay tạm biệt anh trai của mình. Cô dần khép miệng không cười nữa, ánh mắt trở nên lạnh lẽo như chưa từng mang hơi ấm.
Nam Cung Ngạo từ xa chạy lại phía cô.
\-Tiểu Trà, nói chuyện với anh chút đi. Chuyện đó anh không cố ý....
\-Nam Cung Tổng tài, chúng ta thân nhau lắm sao? Phiền anh gọi một tiếng Lâm đại tiểu thư. Tôi xin cáo lui.
\-Anh phải làm sao? Phải làm sao??
\-Việc anh có thể làm... Cút xa tôi ra một chút. Hãy xem nhau như người dưng đi. Tôi mệt lắm rồi .
Nam Cung Ngạo đau đớn nhìn cô. Người dưng, một lời cô nói ra thật tiêu sái. Hắn cam lòng sao? Cuộc đời hắn định sẵn cô là người cuối cùng, hắn làm sao buông tay được đây. Hắn muốn nắm lấy tay cô nhưng lại bị cô tuyệt tình tránh né. Huyết mâu lạnh thấu không hơi ấm.
Mộc Trà xoay người đi nhanh về lớp. Nam Cung Ngạo cúi đầu, ánh mắt hiện rõ sự đau khổ nhưng không để ai nhìn thấy. Không! Hắn sẽ không để mất cô như vậy. Cho dù phải dùng thủ đoạn đê hèn nhất hắn cũng không muốn mất cô.
\_\_\_\_\_\_\_
Mộc Trà bóp trán đi vào lớp sắp kết thúc năm học rồi, cô muốn ra nước ngoài phát triển sự nghiệp sáng tác âm nhạc của mình. Sắp kết thúc mọi sự đau khổ rồi.
Trong lớp vang lên những tiếng ồn ào, Lâm Lục Chi hai mắt đỏ hoe, nước mắt không ngừng tuôn rơi , gương mặt xinh đẹp mang vẻ bi thương nhưng trong mắt cô vô cùng giả tạo. Những người bạn xung quanh xúm lại. Một người đến trước mặt cô tỏ vẻ bực mình.
\-Lâm Mộc Trà, dù cô có bị mẹ Tiểu Chi ngược đãi nhưng cô ấy cũng nhiều lần giúp cô mà. Cô ấy che chở cho cô trước mặt mẹ của cô ấy rồi vậy mà cô dám đánh cô ấy sao? Đúng là tiện nhân.
Chát
Âm thanh thâm thúy vang lên. Mặt nữ sinh kia lệch sang một bên, má hiện rõ năm đầu ngón tay. Mộc Trà ném cái cặp lên bàn. Mặt đối mặt với cô ta.
\-Che chở cho tôi? Đánh cô ta? Cô tận mắt nhìn thấy sao?
Nữ sinh ấm ức nhìn cô, nhưng lại không dám đánh lại vì vụ việc Lâm Mộc Trà có thể đánh thắng Phương Tiểu Hoa quán quân karate của trường.
\-Còn không phải vết đỏ trên má Tiểu Chi sao?
\-Trên mặt cô ta có vết đỏ là do tôi gây ra ư? Não cô úng nước sao? Tôi nói cho cô và mấy người kia biết. Lâm Mộc Trà tôi không dễ chọc. Tránh tôi ra một chút. Còn cô, Lâm Lục Chi, việc cô làm tôi đều biết hết đừng để cả hai phải lật bài ngửa. Vì... tôi sẽ là người thắng.
Lâm Lục Chi khẽ run người, chẳng lẽ Lâm Mộc Trà thật sự biết được cô ta đã từng ngược đãi cô cùng với mẹ trong quá khứ. Không! Nếu biết được chắc chắn cô đã phải nói hết rồi. Biết là vậy nhưng cô ta vẫn cảm thấy bất an.
\[HỌC SINH LÂM MỘC TRÀ LỚP S MỜI LÊN PHÒNG GIÁO VIÊN LÀM BÙ BÀI KIỂM TRA.\]
Mộc Trà cau mày, Âu Dương Triệt hắn muốn làm gì cơ chứ.
.
.
.
Vote and cmt
Mươi ngón tay thon gọn gõ trên bàn phím máy tính, Mộc Trà lấy một cái tên giả là Suzy tham gia chương trình sáng tác nhạc đang nổi trên mạng. Thắng giải nhất sẽ được ký hợp đồng với công ty giải trí hàng đầu của thành phố A. Mộc Trà không muốn xuất hiện trước mọi người nữa, cô cũng muốn kiếm tiền, thực hiện ước mơ của mình. Cô có thể tự do sáng tác.
Gõ nốt đoạn nhạc cuối, gấp máy tính lại xoa mi tâm. Cô nằm xuống giường nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Cô mỉm cười đưa tay lên không trung.
\-Bảo bối của mẹ. Chắc con là một ngôi sao trên bầu trời kia. Mẹ xin lỗi.
Thân xác 17 nhưng linh hồn là 25. Cảm giác sắp được trở thành mẹ quả thật rất hạnh phúc. Mộc Trà co người lại bật khóc nức nở mặc dù tự nhủ không được khóc. Là cô không bảo vệ được bảo bối nhỏ.
Con người ta ngoài mặt luôn vui vẻ cười tươi, chỉ khi về đêm mới có thể giải tỏa tất cả.
Mộc Trà dần khép kín bản thân. Cô tạo cho mình thêm một vỏ bọc nữa, mọi nam nhân không ai có thể làm cô tổn thương được nữa.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
1 tuần sau
Mộc Trà chỉnh sửa lại trang phục của mình, buộc cao mái tóc. Cô lấy cho Bạch Bạch bữa sáng rồi đi ra khỏi nhà đi học.
Đi xuống dưới đã thấy Lâm Triệu Vũ dựa người vào xe BMW đen bóng, khuôn mặt có chút phiền muộn.
\-Tiểu Trà, anh tới đón em đi học.
\-Caca anh cũng thật rảnh rỗi đi.
Mộc Trà mở cửa xe rồi ngồi vào. Thắt chặt dây an toàn. Lâm Triệu Vũ đưa cho cô một túi đồ ăn, hất hất mặt
\-Ăn sáng đi, chắc em chưa ăn gì.
\-Caca, anh thực tốt đi. Mà anh có tâm sự gì sao?? Mặt anh không vui
\-Ờ... Ừm... Tiểu Trà này, làm sao để con gái hết giận vậy??
Mộc Trà đang ăn mà nghẹn ngang cổ họng. Ca ca vừa nói gì, làm sao cho con gái hết giận? Cô tưởng anh cô không thích gái, Mộc Trà chưa từng thấy ca ca quan hệ với bất kì một cô gái nào, cô còn tưởng anh trai mình bị gay.
\-Lâm Triệu Vũ... Anh mau khai thật. Ai bẻ anh thẳng trở lại vậy?
\-Anh có cong đâu mà phải bẻ. Cái con nhỏ này...
\-Hừm, vậy anh cứ mua tặng chị ấy hoa hồng, tặng váy đồ hiệu,son mĩ phẩm.
\-Để anh thử. Cảm ơn muội muội tốt nha.
Lâm Triệu Vũ xoa xoa đầu cô, ánh mắt hắn tràn ngập tia vui mừng. Không biết cô gái nào khiến ông anh trai không gần nữ sắc của hắn phải đổ cái rầm vậy. Đúng là cao nhân.
Mộc Trà đi xuống xe vẫy tay tạm biệt anh trai của mình. Cô dần khép miệng không cười nữa, ánh mắt trở nên lạnh lẽo như chưa từng mang hơi ấm.
Nam Cung Ngạo từ xa chạy lại phía cô.
\-Tiểu Trà, nói chuyện với anh chút đi. Chuyện đó anh không cố ý....
\-Nam Cung Tổng tài, chúng ta thân nhau lắm sao? Phiền anh gọi một tiếng Lâm đại tiểu thư. Tôi xin cáo lui.
\-Anh phải làm sao? Phải làm sao??
\-Việc anh có thể làm... Cút xa tôi ra một chút. Hãy xem nhau như người dưng đi. Tôi mệt lắm rồi .
Nam Cung Ngạo đau đớn nhìn cô. Người dưng, một lời cô nói ra thật tiêu sái. Hắn cam lòng sao? Cuộc đời hắn định sẵn cô là người cuối cùng, hắn làm sao buông tay được đây. Hắn muốn nắm lấy tay cô nhưng lại bị cô tuyệt tình tránh né. Huyết mâu lạnh thấu không hơi ấm.
Mộc Trà xoay người đi nhanh về lớp. Nam Cung Ngạo cúi đầu, ánh mắt hiện rõ sự đau khổ nhưng không để ai nhìn thấy. Không! Hắn sẽ không để mất cô như vậy. Cho dù phải dùng thủ đoạn đê hèn nhất hắn cũng không muốn mất cô.
\_\_\_\_\_\_\_
Mộc Trà bóp trán đi vào lớp sắp kết thúc năm học rồi, cô muốn ra nước ngoài phát triển sự nghiệp sáng tác âm nhạc của mình. Sắp kết thúc mọi sự đau khổ rồi.
Trong lớp vang lên những tiếng ồn ào, Lâm Lục Chi hai mắt đỏ hoe, nước mắt không ngừng tuôn rơi , gương mặt xinh đẹp mang vẻ bi thương nhưng trong mắt cô vô cùng giả tạo. Những người bạn xung quanh xúm lại. Một người đến trước mặt cô tỏ vẻ bực mình.
\-Lâm Mộc Trà, dù cô có bị mẹ Tiểu Chi ngược đãi nhưng cô ấy cũng nhiều lần giúp cô mà. Cô ấy che chở cho cô trước mặt mẹ của cô ấy rồi vậy mà cô dám đánh cô ấy sao? Đúng là tiện nhân.
Chát
Âm thanh thâm thúy vang lên. Mặt nữ sinh kia lệch sang một bên, má hiện rõ năm đầu ngón tay. Mộc Trà ném cái cặp lên bàn. Mặt đối mặt với cô ta.
\-Che chở cho tôi? Đánh cô ta? Cô tận mắt nhìn thấy sao?
Nữ sinh ấm ức nhìn cô, nhưng lại không dám đánh lại vì vụ việc Lâm Mộc Trà có thể đánh thắng Phương Tiểu Hoa quán quân karate của trường.
\-Còn không phải vết đỏ trên má Tiểu Chi sao?
\-Trên mặt cô ta có vết đỏ là do tôi gây ra ư? Não cô úng nước sao? Tôi nói cho cô và mấy người kia biết. Lâm Mộc Trà tôi không dễ chọc. Tránh tôi ra một chút. Còn cô, Lâm Lục Chi, việc cô làm tôi đều biết hết đừng để cả hai phải lật bài ngửa. Vì... tôi sẽ là người thắng.
Lâm Lục Chi khẽ run người, chẳng lẽ Lâm Mộc Trà thật sự biết được cô ta đã từng ngược đãi cô cùng với mẹ trong quá khứ. Không! Nếu biết được chắc chắn cô đã phải nói hết rồi. Biết là vậy nhưng cô ta vẫn cảm thấy bất an.
\[HỌC SINH LÂM MỘC TRÀ LỚP S MỜI LÊN PHÒNG GIÁO VIÊN LÀM BÙ BÀI KIỂM TRA.\]
Mộc Trà cau mày, Âu Dương Triệt hắn muốn làm gì cơ chứ.
.
.
.
Vote and cmt
Chương trước
Chương sau
- Chương 1:Xuyên không, Vi Diệu
- Chương 2:Nam chủ vs anh trai
- Chương 3:
- Chương 4:Nam nữ chủ
- Chương 5:Tuyệt giao
- Chương 6:Sai
- Chương 7:Nhà
- Chương 8:Đi học
- Chương 9:Là đại tỷ
- Chương 10:Thực hư người viết thư
- Chương 11:Nam Chủ Cưỡng Hôn
- Chương 12:
- Chương 13:
- Chương 14:H
- Chương 15:
- Chương 16:
- Chương 17:
- Chương 18:H
- Chương 19:
- Chương 20:
- Chương 21:
- Chương 22:
- Chương 23:
- Chương 24:
- Chương 25:
- Chương 26:
- Chương 27:
- Chương 28:
- Chương 29:
- Chương 30:
- Chương 31:
- Chương 32:
- Chương 33:
- Chương 34:
- Chương 35:
- Chương 36:
- Chương 37:
- Chương 38:
- Chương 39:
- Chương 40:
- Chương 41:
- Chương 42:
- Chương 43:
- Chương 44:
- Chương 45:
- Chương 46:
- Chương 47:
- Chương 48:
- Chương 49:
- Chương 50:
- Chương 51:
- Chương 52:
- Chương 53:
- Chương 54:
- Chương 55:
- Chương 56:
- Chương 57:
- Chương 58:
- Chương 59:
- Chương 60:
- Chương 61:
- Chương 62:
- Chương 63:Chương ngoại:Lãnh Hàn
- Chương 64:
- Chương 65:
- Chương 66:
- Chương 67:
- Chương 68:
- Chương 69:
- Chương 70:
- Chương 71:
- Chương 72:
- Chương 73:Nguyên Chủ
- Chương 74:
- Chương 75:
- Chương 76:
- Chương 77:
- Chương 78:Hoàn
- Chương 79:Ngoại Truyện 1
- Chương 80:Ngoại truyện 2