Mục Thiếu, Anh Đừng Quá Tự Đại - Chương 153: Bánh Bao Nhỏ Ngừng Diễn Tiếp!
Chương trước- Chương 1: Chị Cả Kết Hôn
- Chương 2: Ở Trong Mắt Tôi, Cô Chẳng Là Cái Thá Gì Cả!
- Chương 3: Thủ Đoạn Quyến Rũ Đàn Ông
- Chương 4: Cứng Rắn Như Vậy, Hung Hăng Như Vậy!
- Chương 5: Phụ Nữ Tự Đưa Mình Tới Cửa, Không Ngủ Thì Quá
- Chương 6: Ba Ba Thật Lợi Hại
- Chương 7: Mẹ Là Mẹ Của Con Mà!
- Chương 8: Tôi Đã Làm Chuyện Gì Khiến Mọi Người Đều Oán
- Chương 9: Tìm Người Tính Sổ
- Chương 10: Loại Người Như Bà Chính Là Thèm Đòn Mà!
- Chương 11: Thật Sự Dám Đánh Người Sao?
- Chương 12: Dù Sao Thì Lạc Gia Cũng Là Nhà Mẹ Đẻ Của Mày
- Chương 13: Dù Sao Cũng Sắp Chết Rồi
- Chương 14: Vừa Mới Kết Hôn, Thì Đã Có Một Lớp Xanh Mượt Ở
- Chương 15: Người Phụ Nữ Này Muốn Lên Trên Trời Rồi À?
- Chương 16: Ngày Thứ Hai Sau Đêm Tân Hôn, Lêu Lổng Ở Bên
- Chương 17: Tôi Đã Nói Rồi, Đây Chính Là Quy Củ Của Gia Đình
- Chương 18: Lạc Thần Tâm, Cô Đúng Là Không Giống Với Trước
- Chương 19: Vỗ Tay Cho Tình Yêu, Còn Có Thể Tạo Ra Âm Thanh
- Chương 20: Giống Như Những Cặp Mẹ Con Bình Thường Khác
- Chương 21: Công Chúa Nhỏ Liền Như Vậy Vứt Bỏ Hắn
- Chương 22: Đừng Ăn Đậu Phụ Có Độc Này
- Chương 23: Cái Tên Cầm Thú Nhà Anh
- Chương 24: Người Phụ Nữ Đáng Chết Này Lại Bỏ Thuốc Gì Cho
- Chương 25: Người Đàn Ông Tắm Nước Lạnh Trong Một Đêm
- Chương 26: Chị, Nữa Nè!
- Chương 27: Thân Phận Của Tôi Chính Là Con Dâu Được Cưới Hỏi
- Chương 28: Còn Có Chừa Cho Cẩu Độc Thân Một Con Đường
- Chương 29: Người Ở Trên Xe Thể Thao Rồi, Không Thể Không Cúi
- Chương 30: Ếch Chân Ngắn
- Chương 31: Đúng Là Hiện Trường Của Tai Nạn Xe Cộ Mà
- Chương 32: Tuổi Không Lớn Lắm, Nhưng Giọng Điệu Không Nhỏ
- Chương 33: Con Ruồi Ở Đâu Bay Đến Đây Vậy?
- Chương 34: Chắc Chắn Đã Từng Làm Việc Gì Đó Không Muốn Ai
- Chương 35: Nhất Định Phải Làm Cô Tiếc Nuối Cả Một Đời
- Chương 36: Cay Mắt
- Chương 37: Nói Cô Ngu Xuẩn, Cũng Đã Quá Xem Trọng Cô Rồi
- Chương 38: Không Hề Hiểu Chuyện Một Chút Nào
- Chương 39: Tôi Rất Coi Trọng Cô, Cô Gái Khả Ái Của Học Viện
- Chương 40: Họ Không Phải Người Cùng Một Thế Giới
- Chương 41: Tả Hiểu Tình, Cô Còn Có Thể Khen Tôi Sao
- Chương 42: Buồn Cười Hơn Cả Thằng Hề
- Chương 43: Chẳng Trách Cô Lại Tắt Máy
- Chương 44: Tôi Đang Ôm Vợ Mình, Sao Phải Sợ Người Khác
- Chương 45: Gọi Lớn Tiếng Một Chút
- Chương 46: Hôn Cô Ấy! Hôn Cô Ấy! Hôn Cô Ấy!
- Chương 47: Phải Làm Thế Nào Nếu Bùa Hộ Mệnh Nhỏ Khó Sử
- Chương 48: Rẻ Tiền Hơn Nữa, Cũng Chỉ Là Người Đàn Ông Hoang
- Chương 49: Đây Là Thiếu Phụ Nhân
- Chương 50: Ruột Thịt Là Khác Nhau
- Chương 51: Đây Là Bà Cố Ý Để Dành Cho Cháu Dâu Đấy
- Chương 52: Đối Tượng Của Phụ Nữ Mọi Quốc Gia
- Chương 53: Bây Giờ Anh Là Ông Xã Thuộc Sở Hữu Duy Nhất Của
- Chương 54: Có Cứng Hay Không, Cô Chưa Từng Thử Sao?
- Chương 55: Người Phụ Nữ Của Hắn, Hắn Muốn Ngủ Thì Ngủ
- Chương 56: Đẹp Trai Đến Mức Mọi Người Không Thể Khép Chân
- Chương 57: Từ Hôm Qua Đến Hôm Nay
- Chương 58: Ngay Cả Tên Của Chồng Cô Mà Cô Còn Chưa Gọi Bao
- Chương 59: Có Nghe Hay Không, Tiếng Rùa Đang Tụng Kinh
- Chương 60: Bánh Bao Nhỏ Không Do Dự Bảo Vệ Cô
- Chương 61: Kéo Chị Dâu Xuống Nước Thì Đến Thần Tiên Cũng
- Chương 62: Cái Tính Mê Trai Đẹp Này Là Di Truyền Từ Ai Vậy
- Chương 63: Ồ? Còn Biết Thẹn Thùng Nữa Sao?
- Chương 64: Không Muốn Quay Lại Thì Đừng Quay Lại
- Chương 65: Ai Cho Phép Cô Ngủ Một Mình Hả?
- Chương 66: Hóa Ra, Cô Đã Thích Thầm Tôi Từ Lâu Rồi
- Chương 67: Nói Lái Xe Thì Cứ Lái Xe Đi
- Chương 68: Ngọt Ngào Từ Tận Đáy Lòng
- Chương 69: Anh Cho Tôi Ăn Cái Phía Dưới Có Được Không?
- Chương 70: Ông Xã Vất Vả Rồi, Cảm Ơn Ông Xã Nhiều!
- Chương 71: Sao Anh Hai Có Vẻ Sốt Ruột Như Vậy Chứ
- Chương 72: Bị Nhét Một Đống Thức Ăn Cho Chó
- Chương 73: Cái Gì Mà Nam Thần Hoàn Mỹ Chứ, Đây Chắc Chắn
- Chương 74: Nếu Không Mua Thì Đừng Sờ Lung Tung
- Chương 75: Cô Có Biết Bản Thân Mình Nhìn Giống Một Đĩa Cà
- Chương 76: Tôi Biết, Cô Đang Ghen Tỵ Với Tôi
- Chương 77: Bây Giờ, Đúng Là Thế Sự Xoay Vần Mà
- Chương 78: Bạn Trai Của Tôi Tốt Hơn Anh 100 Triệu Lần Nhé!
- Chương 79: Hào Môn Quyền Quý Thật Sự
- Chương 80: Mới Có Một Ngày Không Gặp Đã Có Người Đàn Ông
- Chương 81: Dạy Cô Cách Làm Bà Mục Như Thế Nào
- Chương 82: Sau Này Không Cho Phép Cậu Nói Cô Ấy Như Thế
- Chương 83: Cuối Cùng Cũng Được Cầm Tay Của Lạc Thần Hi
- Chương 84: Khẩu Vị Gái Đê Tiện Nam Rác Rưởi Cũng Thật Nặng
- Chương 85: Đây Là Người Của Cô Hay Sao Hả?
- Chương 86: Trêu Chọc Phải Người Không Thể Trêu Chọc Được
- Chương 87: Dì Cả Đến Rồi Sao?
- Chương 88: Cô Đang Muốn Quyến Rũ Tôi Hay Sao?
- Chương 89: Chị Ta Có Chỗ Nào Xứng Với Anh Hai Em Đâu!
- Chương 90: Làm Sao Có Thể Yên Ổn Ngồi Chắc Chiếc Ghế Mục
- Chương 91: Đường Đường Không Phải Là Người Chán Ghét
- Chương 92: Dì Mới Là Loại Phụ Nữ Đê Tiện!
- Chương 93: Đường Đường, Không Cho Phép Em Như Vậy!!
- Chương 94: Chị Có Biết Bây Giờ Chị Tâm Hinh Đang Ở Đâu Hay
- Chương 95: Tôi Cùng Mục Diệc Thần...Đã Nhận Giấy Kết Hôn
- Chương 96: Tư Thế Ngã Chổng Vó Trên Mặt Đất
- Chương 97: Mục Đại Thiếu Lại Có Thể Nhanh Như Vậy Sao?
- Chương 98: Cô Mới Là Nữ Chủ Nhân Của Căn Nhà Này
- Chương 99: Câu Này Chua Quá….Có Phải Ghen Rồi Không?
- Chương 100: Suy Nghĩ Lung Tung Ngủ Không Yên Này Nọ, Giống
- Chương 101: Váy Của Chị Vẽ Đẹp Nhất Thế Giới!
- Chương 102: Ai, Sắc Đẹp Mỹ Nam Khiến Người Ta U Mê, Thật
- Chương 103: Cậu Hiểu Mà!
- Chương 104: Con Rể Là Ngựa Thần Đúng Không? Có Thể Ăn
- Chương 105: Thực Sự Là Lão Già Đầu Gỗ Mà!
- Chương 106: Ba Ba, Có Phải Chị Nhớ Ba Hay Không Vậy?
- Chương 107: Tớ Dịu Dàng Đáng Yêu Hiền Lành Xinh Đẹp Như
- Chương 108: Nhất Định Phải Chọn Những Anh Chàng Đẹp Trai,
- Chương 109: Càng Nhìn Càng Chướng Mắt Mà
- Chương 110: Để Cho Các Ngươi Thoát Liền Thoát
- Chương 111: Tôi Mới Ra Nước Ngoài Có Vài Ngày? Cô Đã Chịu
- Chương 112: Muốn Sinh Hoạt Không Có Trở Ngại, Thì Phải Có
- Chương 113: Bây Giờ Là Thời Đại Nam Nữ Bình Đẳng Rồi
- Chương 114: Cái Tư Thế Này, Còn Xấu Hổ Hơn Lúc Nãy Nữa
- Chương 115: Thỏ Trắng Rơi Vào Miệng Cọp
- Chương 116: Con Cọp Thật Sự Muốn Ăn Sạch Thỏ Trắng Mà!
- Chương 117: Có Cần Cởi Quần Hay Không?
- Chương 118: Tất Cả Linh Cảm Đều Hiện Lên
- Chương 119: Biết Cô Ta Lâu Như Vậy, Anh Thật Sự Bị Mù Rồi Mà!
- Chương 120: Con Chó Nhỏ Từ Đâu Chạy Đến Đây Vậy?
- Chương 121: Nước Miếng Sắp Nhỏ Đến Trên Mặt Của Tôi Rồi
- Chương 122: Em Trai Em Gái Phải Nhiều Lần Mới Có Được
- Chương 123: Nằm Trên Giường, Một Đêm Bảy Lần
- Chương 124: Cái Loại Người Rác Rưởi Bị Nghỉ Học
- Chương 125: Làm Sao Vậy Hả? Cô Không Phục Sao?
- Chương 126: Ba Ba Nói Đường Đường Như Vậy
- Chương 127: Người Đứng Đầu Ngày Hôm Nay Đã Xuất Hiện Rồi!
- Chương 128: Cô Thật Sự Có Thể Thiết Kế Trang Phục Cho Nam
- Chương 129: Điểm Tuyệt Đối!
- Chương 130: Dám Cướp Vị Trí Số Một Của Cô Ta Sao, Hãy Chờ
- Chương 131: Diễn Trò Thực Sự Rất Thông Thạo Nha
- Chương 132: Bây Giờ Bằng Chứng Cao Như Núi
- Chương 133: Đạt Đến Trình Độ Cực Hạn Của Vô Liêm Sỉ
- Chương 134: Còn Dám Cúp Điện Thoại Của Hắn Nữa Sao?
- Chương 135: Sợi Dây Chuyền Đeo Tay Này Vì Sao Quen Mắt Như
- Chương 136: Giả Tức Là Giả
- Chương 137: Lạc Thần Hi Rốt Cục Cũng Gặp Vận Rủi Lớn Rồi!
- Chương 138: Cả Hai Người Bạch Liên Hoa Cùng Bước Vào Sở
- Chương 139: Làm Sao Tôi Có Thể Cưới Người Phụ Nữ Ngu Ngốc
- Chương 140: Làm Sao Tôi Có Thể Cưới Người Phụ Nữ Ngu Ngốc
- Chương 141: Cái Người Phụ Nữ Này, Tên Của Cô Là Dối Trá!
- Chương 142: Lẽ Nào Đi Sinh Em Bé Sao?
- Chương 143: Người Đàn Ông Đang Yêu Nồng Cháy Thực Sự Đáng
- Chương 144: Tiểu Hi Hi À, Cậu Đang Hot Kìa
- Chương 145: Quỳ Lạy Chị Gái Bé Nhỏ Này
- Chương 146: Sợ Người Mẫu Nam Quá Mức Tuấn Tú Sẽ Bị Người
- Chương 147: Không Biết Xấu Hổ Gì, Mà Ôm Chặt Lấy Đùi Chị
- Chương 148: Cô Không Xứng Làm Một Nhà Thiết Kế!
- Chương 149: Sẽ Không Phải Trốn Ở Nơi Nào Khóc Lóc Đấy Chứ?
- Chương 150: Trở Về Thầm Thì Bên Gối Với Mục Đại Thiếu
- Chương 151: Có Phải Chị Muốn Theo Đuổi Ba Ba Nhà Em Hay
- Chương 152: Cô Uống Lộn Thuốc Rồi Hả?
- Chương 153: Bánh Bao Nhỏ Ngừng Diễn Tiếp!
- Chương 154: Lời Nói Của Đường Đường Không Tính, Vậy Cô Thì
- Chương 155: Khi Không Mà Tỏ Ra Ân Cần, Không Phải Chuyện
- Chương 156: Nếu Như Cô Có Thể Thuyết Phục Tôi Ở Trên Giường
- Chương 157: Hận Không Thể Xé Quần Áo Của Cô Thành Hai
- Chương 158: Đây Đều Là Thói Quen Mà Thôi!
- Chương 159: Cậu Sẽ Không... Yêu Lạc Thần Tâm Chứ?
- Chương 160: Cô Cũng Không Phải Là Mục Phu Nhân Thực Sự
- Chương 161: Cái Gì Lạc Tiểu Thư Chứ? Không Quen!
- Chương 162: Còn Chưa Ly Hôn, Mà Đã Mang Người Thứ Ba Đến
- Chương 163: Lần Này Thật Sự Bị Trật Chân!
- Chương 164: Xương Đều Mềm Một Nửa
- Chương 165: Không Ăn Thì Cho Chó Ăn Đi!
- Chương 166: Làm Sao Cô Ta Có Thể Là Phu Nhân Của Tổng Giám
- Chương 167: Từ Khi Nào Mà Hắn Trở Nên Tốt Bụng Như Vậy
- Chương 168: Một Đêm Bỗng Nhiên Nổi Tiếng
- Chương 169: Lập Tức Trở Về Công Ty Cho Tôi!
- Chương 170: Rốt Cuộc Ai Là Ông Chủ Hả?
- Chương 171: Chị Không Ngủ, Chị Không Ngoan
- Chương 172: Bánh Bao Nhỏ Cáo Trạng!
- Chương 173: Cô Vẫn Nên Trực Tiếp Rút Lui Khỏi Giải Đấu Này Đi!
- Chương 174: Nếu Không Nỗ Lực Ca Hát, Thì Sẽ Phải Về Nhà Mà
- Chương 175: Thần Tinh, Chuyện Này Đều Do Cô Ép Tôi!
- Chương 176: Thiếu Gia, Ngài Đừng Hiểu Lầm Thiếu Phu Nhân
- Chương 177: Nam Thần Thì Tính Là Gì Chứ? Bạn Thân Đương
- Chương 178: Mục Đại Thiếu Xuất Hiện
- Chương 179: Anh Mục... Ngày Hôm Nay Anh Ấy Đến Vì Mình
- Chương 180: Quên Mất Đang Biểu Diễn Thời Trang Trên Sân
- Chương 181: Không So Sánh, Sẽ Không Thương Tổn
- Chương 182: Cút Xuống Đi!
- Chương 183: Bà Xã Nhà Hắn Sao Lại Đẹp Trai Như Vậy Cơ Chứ!
- Chương 184: Tại Sao Mục Đại Thiếu Lại Ở Chỗ Này Chứ?!
- Chương 185: Quần Áo Mà Mục Đại Thiếu Mặc Trên Người Là…
- Chương 186: Xác Định Không Phải Đến Thể Hiện Ân Ái Rồi Ném
- Chương 187: Hắn Vì Thần Tinh Mà Đến Đúng Không Hả?
- Chương 188: Bảo Những Người Khác Cộng Điểm Đi
- Chương 189: Tôi Bỏ Phiếu Vì Nam Thần Nhà Tôi Đấy!
- Chương 190: Một Lần Mà Đã Quyến Rũ Đến Mấy Triệu Người
- Chương 191: Ngô Linh San Chết Đi!
- Chương 192: Danh Tiếng Thật Sự Nhơ Nhuốc Đến Thảm Hại
- Chương 193: Mục Đại Thiếu Nhìn Hắn Ta Đặc Biệt Không Hợp
- Chương 194: Nắm Chặt Rồi Thì Không Thể Buông Tay
- Chương 195: Chó Cắn Chó, Thì Miệng Đầy Lông Mà Thôi
- Chương 196: Mời Hai Vị Làm Người Đại Diện Nhãn Hàng Chuyên
- Chương 197: Chị Em Giả Vờ
- Chương 198: Lúc Ra Cửa Không Nhìn Rõ
- Chương 199: Giả Bộ Làm Đàn Ông Mà Thôi, Cởi Sạch Quần Áo
- Chương 200: Chị Ơi, Đường Đường Rất Nhớ Chị…Hả?
- Chương 201: Giải Thích Một Chút Đi, Con Rể Từ Bé Là Gì Hả?
- Chương 202: Dù Sao Thì Hắn Cũng Là Chủ Một Gia Đình Mà!
- Chương 203: U Mê Trần Hi Lạc
- Chương 204: Chị Dám Bôi Nhọ Nam Thần Của Tôi Sao!
- Chương 205: Con Mắt Của Em Có Phải Là... Có Chút Mù Không
- Chương 206: Tay Của Cô Đang Sờ Ở Đâu Thế Hả?
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Mục Thiếu, Anh Đừng Quá Tự Đại
Chương 153: Bánh Bao Nhỏ Ngừng Diễn Tiếp!
Mục Diệc Thần kinh ngạc nhíu mày.
Hoàn toàn không rõ, ngày hôm nay này hai cái con người này bị làm
sao?
Con bé nhà hắn từ trước đến nay đều thích ăn vặt cũng cực kỳ bảo hộ đồ
ăn, lúc ăn sao có thể nghĩ đến người làm ba như hắn được cơ chứ?
"Ba ba?" Bánh bao nhỏ giơ dĩa ăn, tay mỏi, không nhịn được chu môi
một cái.
Mục Diệc Thần nhanh chóng đến gần, ăn một miếng dứa
"Hừm, thật sự rất ngọt."
Bánh bao nhỏ hoàn thành nhiệm vụ, đem dĩa ghim trái cây vào tay ba ba
mình, "Cho ba ba này!"
Sau đó thì chạy vào phòng bếp nhìn chị của bé.
Lạc Thần Hi nhìn thấy bánh bao nhỏ chạy vào nhà bếp, thì ngẩn người.
Cô đã dặn với Đường Đường, bảo bé ở trong phòng bếp cùng ăn hoa quả
với Mục đại thiếu, nhưng kết quả, thì bé lại không chịu ngồi im.
"Ba ba em đâu rồi?"
"Ba ba lớn rồi, tự bản thân ba ba cũng ăn được hoa quả." Bánh bao nhỏ
Loading...
chớp mắt.
Lạc Thần Hi đi đến bên cạnh cửa phòng bếp, nhìn trong phòng khách
một chút.
Bộ đồ tây mà Mục Diệc Thần mặc vẫn chưa thay đổi, ngồi ngay ngắn ở
trên ghế salông, ngón tay thon dài đẹp đẽ của một tay thì cầm dĩa ăn, còn
tay kia thì đọc báo, bộ dáng người đàn ông đang ở nhà, vẫn toát ra khí
chất tao nhã thong dong của công tử nhà giàu quyền thế như cũ.
Bỗng nhiên, dường như hắn cảm nhận được cái gì, lông mi thật dài nhấc
lên, cặp mắt thâm trầm như mực đen trầm kia chạm phải ánh mắt của
Lạc Thần Hi.
Trong nháy mắt, trái tim Lạc Thần Hi nhảy tưng tưng, nhanh chóng lùi
vào trong nhà bếp.
Dưới sự giúp đỡ qua loa không ngừng của bánh bao nhỏ, thì thời gian
nấu cơm của Lạc Thần Hi lâu thêm một chút nữa.
Chẳng qua cuối cùng cô cũng nấu xong một mâm đầy đủ năm món ăn,
bưng lên bàn ăn.
Lạc Thần Hi nháy mắt với bánh bao nhỏ, thì bánh bao nhỏ lập tức chạy
đến bên cạnh Mục Diệc Thần.
"Ba ba, ăn cơm thôi ạ!"
Mục Diệc Thần bỏ tờ báo xuống, cất bước đi đến bàn ăn.
Thức ăn trên bàn, ngoại trừ bánh pútđing ô mai Đường Đường trước mặt,
thì tất cả đều là món mà Mục đại thiếu thích ăn.
Hắn đăm chiêu, nhìn lướt qua người phụ nữ nhỏ đang ngồi thẳng lưng ở
phía đối diện một chút, khóe miệng không nhịn được nhếch lên.
"Mục đại thiếu, gần đây anh công tác cực khổ rồi. Tôi cố ý làm những
món ăn này, cho anh bồi bổ cơ thể đấy, anh ăn nhiều một chút nhé!" Lạc
Thần Hi cười đặc biệt vui tươi.
"Ba ba ăn nhiều chút nha!" Bánh bao nhỏ cũng phụ hoạ theo.
Mục Diệc Thần còn chưa kịp nói chuyện, thì một miếng thịt kho tàu
được gắp vào trong bát của hắn.
Hắn nhíu mày, nhìn thấy đôi mắt mèo quyến rũ của Lạc Thần Hi mở to,
trông chờ nhìn hắn.
Mục Diệc Thần mím môi, theo bản năng mà cúi đầu cắn một cái.
Không thể không nói, khả năng nấu nướng của người phụ nữ này, thật sự
rất tốt…
Lạc Thần Hi thấy hắn ăn rất nhanh, trong lòng âm thầm vui vẻ.
Xem ra, Mục Diệc Thần rất hài lòng với các món ăn của cô, kế hoạch
ngày hôm nay được thực hiện cực kỳ thuận lợi, cô cùng bánh bao nhỏ
phối hợp quá ăn ý rồi!
Cô gắp cho Mục Diệc Thần mỗi món một lần, cuối cùng, ánh mắt cúi
nhìn món lớn nhất ở trong mâm cơm.
Màu sắc trong cái mâm kia vô cùng thơm, hương vị cá sốt chua ngọt rất
nức mũi, là món chính của ngày hôm nay, hao tổn rất nhiều công sức của
cô mới làm xong, cô đã nếm qua một chút rồi, mùi vị số một luôn đó!
Mục Diệc Thần lần trước muốn ăn món này, nói rõ hắn rất thích, nên
nhất định phải cho hắn ăn nhiều thêm chút nữa.
Lạc Thần Hi vừa nghĩ đến, thì gắp một miếng thịt cá lớn phần bụng, bỏ
vào bát của Mục Diệc Thần.
"Mục đại thiếu, đây là cá sốt chua ngọt mà anh thích nhất nè, anh ha ha
nếm thử đi?"
Mục Diệc Thần cúi đầu nhìn thịt cá ở trong bát, rời ý tứ sâu xa nhìn Lạc
Thần Hi, lúc này mới nhấc đũa.
Đang lúc này, một thanh âm non nớt bên người truyền tới: "Ba ba..."
Hai người lớn quay đầu, lúc này mới phát hiện, bánh bao nhỏ nhìn cá ở
trong bát của Mục Diệc Thần vô cùng khát khao.
Lạc Thần Hi trong lòng hơi hồi hộp một chút.
Đột nhiên nhớ ra, cá sốt chua ngọt cũng là món ăn Đường Đường yêu
thích nhất!
Bây giờ, cô lại gắp phần lớn thịt cá cho Mục Diệc Thần, trong đĩa cá chỉ
còn dư lại phần đuôi và một số bộ phận khác mà thôi.
Lạc Thần Hi nhìn Mục đại thiếu, rồi lại nhìn bánh bao nhỏ, lập tức lúng
túng.
Nếu như bản thân cô, thì nhật định lập tức đưa cá cho bánh bao nhỏ
nhưng mà, bây giờ thịt cá đang nằm trong bát của Mục đại thiếu…
Mục Diệc Thần trầm mặc trong chốc lát, nhướn môi mỏng, "Đây là món
chị của con làm cho ba, con muốn ăn, thì để ngày mai dì Trần làm cho
con ăn mười lần luôn!"
Nghe nói như thế, bánh bao nhỏ òa khóc.
"Ba ba hư hư, chán ghét ba ba! Đường Đường cũng muốn ăn cá sốt chua
ngọt do chị làm mà!"
Bé con đẩy chén của mình ra, từ trên ghế dành cho trẻ em nhảy xuống,
chạy về phòng mình.
Để lại Lạc Thần Hi mơ màng không hiểu, khóc không ra nước mắt.
Chuyện này... Đây là tình huống như thế nào vậy chứ?
Cô còn có cảnh quản trọng cần bánh bao nhỏ biểu diễn mà!
Kết quả, bánh bao nhỏ lại bởi vì một đĩa cá sốt chua ngọt mà ngừng diễn.
------oOo------
Hoàn toàn không rõ, ngày hôm nay này hai cái con người này bị làm
sao?
Con bé nhà hắn từ trước đến nay đều thích ăn vặt cũng cực kỳ bảo hộ đồ
ăn, lúc ăn sao có thể nghĩ đến người làm ba như hắn được cơ chứ?
"Ba ba?" Bánh bao nhỏ giơ dĩa ăn, tay mỏi, không nhịn được chu môi
một cái.
Mục Diệc Thần nhanh chóng đến gần, ăn một miếng dứa
"Hừm, thật sự rất ngọt."
Bánh bao nhỏ hoàn thành nhiệm vụ, đem dĩa ghim trái cây vào tay ba ba
mình, "Cho ba ba này!"
Sau đó thì chạy vào phòng bếp nhìn chị của bé.
Lạc Thần Hi nhìn thấy bánh bao nhỏ chạy vào nhà bếp, thì ngẩn người.
Cô đã dặn với Đường Đường, bảo bé ở trong phòng bếp cùng ăn hoa quả
với Mục đại thiếu, nhưng kết quả, thì bé lại không chịu ngồi im.
"Ba ba em đâu rồi?"
"Ba ba lớn rồi, tự bản thân ba ba cũng ăn được hoa quả." Bánh bao nhỏ
Loading...
chớp mắt.
Lạc Thần Hi đi đến bên cạnh cửa phòng bếp, nhìn trong phòng khách
một chút.
Bộ đồ tây mà Mục Diệc Thần mặc vẫn chưa thay đổi, ngồi ngay ngắn ở
trên ghế salông, ngón tay thon dài đẹp đẽ của một tay thì cầm dĩa ăn, còn
tay kia thì đọc báo, bộ dáng người đàn ông đang ở nhà, vẫn toát ra khí
chất tao nhã thong dong của công tử nhà giàu quyền thế như cũ.
Bỗng nhiên, dường như hắn cảm nhận được cái gì, lông mi thật dài nhấc
lên, cặp mắt thâm trầm như mực đen trầm kia chạm phải ánh mắt của
Lạc Thần Hi.
Trong nháy mắt, trái tim Lạc Thần Hi nhảy tưng tưng, nhanh chóng lùi
vào trong nhà bếp.
Dưới sự giúp đỡ qua loa không ngừng của bánh bao nhỏ, thì thời gian
nấu cơm của Lạc Thần Hi lâu thêm một chút nữa.
Chẳng qua cuối cùng cô cũng nấu xong một mâm đầy đủ năm món ăn,
bưng lên bàn ăn.
Lạc Thần Hi nháy mắt với bánh bao nhỏ, thì bánh bao nhỏ lập tức chạy
đến bên cạnh Mục Diệc Thần.
"Ba ba, ăn cơm thôi ạ!"
Mục Diệc Thần bỏ tờ báo xuống, cất bước đi đến bàn ăn.
Thức ăn trên bàn, ngoại trừ bánh pútđing ô mai Đường Đường trước mặt,
thì tất cả đều là món mà Mục đại thiếu thích ăn.
Hắn đăm chiêu, nhìn lướt qua người phụ nữ nhỏ đang ngồi thẳng lưng ở
phía đối diện một chút, khóe miệng không nhịn được nhếch lên.
"Mục đại thiếu, gần đây anh công tác cực khổ rồi. Tôi cố ý làm những
món ăn này, cho anh bồi bổ cơ thể đấy, anh ăn nhiều một chút nhé!" Lạc
Thần Hi cười đặc biệt vui tươi.
"Ba ba ăn nhiều chút nha!" Bánh bao nhỏ cũng phụ hoạ theo.
Mục Diệc Thần còn chưa kịp nói chuyện, thì một miếng thịt kho tàu
được gắp vào trong bát của hắn.
Hắn nhíu mày, nhìn thấy đôi mắt mèo quyến rũ của Lạc Thần Hi mở to,
trông chờ nhìn hắn.
Mục Diệc Thần mím môi, theo bản năng mà cúi đầu cắn một cái.
Không thể không nói, khả năng nấu nướng của người phụ nữ này, thật sự
rất tốt…
Lạc Thần Hi thấy hắn ăn rất nhanh, trong lòng âm thầm vui vẻ.
Xem ra, Mục Diệc Thần rất hài lòng với các món ăn của cô, kế hoạch
ngày hôm nay được thực hiện cực kỳ thuận lợi, cô cùng bánh bao nhỏ
phối hợp quá ăn ý rồi!
Cô gắp cho Mục Diệc Thần mỗi món một lần, cuối cùng, ánh mắt cúi
nhìn món lớn nhất ở trong mâm cơm.
Màu sắc trong cái mâm kia vô cùng thơm, hương vị cá sốt chua ngọt rất
nức mũi, là món chính của ngày hôm nay, hao tổn rất nhiều công sức của
cô mới làm xong, cô đã nếm qua một chút rồi, mùi vị số một luôn đó!
Mục Diệc Thần lần trước muốn ăn món này, nói rõ hắn rất thích, nên
nhất định phải cho hắn ăn nhiều thêm chút nữa.
Lạc Thần Hi vừa nghĩ đến, thì gắp một miếng thịt cá lớn phần bụng, bỏ
vào bát của Mục Diệc Thần.
"Mục đại thiếu, đây là cá sốt chua ngọt mà anh thích nhất nè, anh ha ha
nếm thử đi?"
Mục Diệc Thần cúi đầu nhìn thịt cá ở trong bát, rời ý tứ sâu xa nhìn Lạc
Thần Hi, lúc này mới nhấc đũa.
Đang lúc này, một thanh âm non nớt bên người truyền tới: "Ba ba..."
Hai người lớn quay đầu, lúc này mới phát hiện, bánh bao nhỏ nhìn cá ở
trong bát của Mục Diệc Thần vô cùng khát khao.
Lạc Thần Hi trong lòng hơi hồi hộp một chút.
Đột nhiên nhớ ra, cá sốt chua ngọt cũng là món ăn Đường Đường yêu
thích nhất!
Bây giờ, cô lại gắp phần lớn thịt cá cho Mục Diệc Thần, trong đĩa cá chỉ
còn dư lại phần đuôi và một số bộ phận khác mà thôi.
Lạc Thần Hi nhìn Mục đại thiếu, rồi lại nhìn bánh bao nhỏ, lập tức lúng
túng.
Nếu như bản thân cô, thì nhật định lập tức đưa cá cho bánh bao nhỏ
nhưng mà, bây giờ thịt cá đang nằm trong bát của Mục đại thiếu…
Mục Diệc Thần trầm mặc trong chốc lát, nhướn môi mỏng, "Đây là món
chị của con làm cho ba, con muốn ăn, thì để ngày mai dì Trần làm cho
con ăn mười lần luôn!"
Nghe nói như thế, bánh bao nhỏ òa khóc.
"Ba ba hư hư, chán ghét ba ba! Đường Đường cũng muốn ăn cá sốt chua
ngọt do chị làm mà!"
Bé con đẩy chén của mình ra, từ trên ghế dành cho trẻ em nhảy xuống,
chạy về phòng mình.
Để lại Lạc Thần Hi mơ màng không hiểu, khóc không ra nước mắt.
Chuyện này... Đây là tình huống như thế nào vậy chứ?
Cô còn có cảnh quản trọng cần bánh bao nhỏ biểu diễn mà!
Kết quả, bánh bao nhỏ lại bởi vì một đĩa cá sốt chua ngọt mà ngừng diễn.
------oOo------
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Chị Cả Kết Hôn
- Chương 2: Ở Trong Mắt Tôi, Cô Chẳng Là Cái Thá Gì Cả!
- Chương 3: Thủ Đoạn Quyến Rũ Đàn Ông
- Chương 4: Cứng Rắn Như Vậy, Hung Hăng Như Vậy!
- Chương 5: Phụ Nữ Tự Đưa Mình Tới Cửa, Không Ngủ Thì Quá
- Chương 6: Ba Ba Thật Lợi Hại
- Chương 7: Mẹ Là Mẹ Của Con Mà!
- Chương 8: Tôi Đã Làm Chuyện Gì Khiến Mọi Người Đều Oán
- Chương 9: Tìm Người Tính Sổ
- Chương 10: Loại Người Như Bà Chính Là Thèm Đòn Mà!
- Chương 11: Thật Sự Dám Đánh Người Sao?
- Chương 12: Dù Sao Thì Lạc Gia Cũng Là Nhà Mẹ Đẻ Của Mày
- Chương 13: Dù Sao Cũng Sắp Chết Rồi
- Chương 14: Vừa Mới Kết Hôn, Thì Đã Có Một Lớp Xanh Mượt Ở
- Chương 15: Người Phụ Nữ Này Muốn Lên Trên Trời Rồi À?
- Chương 16: Ngày Thứ Hai Sau Đêm Tân Hôn, Lêu Lổng Ở Bên
- Chương 17: Tôi Đã Nói Rồi, Đây Chính Là Quy Củ Của Gia Đình
- Chương 18: Lạc Thần Tâm, Cô Đúng Là Không Giống Với Trước
- Chương 19: Vỗ Tay Cho Tình Yêu, Còn Có Thể Tạo Ra Âm Thanh
- Chương 20: Giống Như Những Cặp Mẹ Con Bình Thường Khác
- Chương 21: Công Chúa Nhỏ Liền Như Vậy Vứt Bỏ Hắn
- Chương 22: Đừng Ăn Đậu Phụ Có Độc Này
- Chương 23: Cái Tên Cầm Thú Nhà Anh
- Chương 24: Người Phụ Nữ Đáng Chết Này Lại Bỏ Thuốc Gì Cho
- Chương 25: Người Đàn Ông Tắm Nước Lạnh Trong Một Đêm
- Chương 26: Chị, Nữa Nè!
- Chương 27: Thân Phận Của Tôi Chính Là Con Dâu Được Cưới Hỏi
- Chương 28: Còn Có Chừa Cho Cẩu Độc Thân Một Con Đường
- Chương 29: Người Ở Trên Xe Thể Thao Rồi, Không Thể Không Cúi
- Chương 30: Ếch Chân Ngắn
- Chương 31: Đúng Là Hiện Trường Của Tai Nạn Xe Cộ Mà
- Chương 32: Tuổi Không Lớn Lắm, Nhưng Giọng Điệu Không Nhỏ
- Chương 33: Con Ruồi Ở Đâu Bay Đến Đây Vậy?
- Chương 34: Chắc Chắn Đã Từng Làm Việc Gì Đó Không Muốn Ai
- Chương 35: Nhất Định Phải Làm Cô Tiếc Nuối Cả Một Đời
- Chương 36: Cay Mắt
- Chương 37: Nói Cô Ngu Xuẩn, Cũng Đã Quá Xem Trọng Cô Rồi
- Chương 38: Không Hề Hiểu Chuyện Một Chút Nào
- Chương 39: Tôi Rất Coi Trọng Cô, Cô Gái Khả Ái Của Học Viện
- Chương 40: Họ Không Phải Người Cùng Một Thế Giới
- Chương 41: Tả Hiểu Tình, Cô Còn Có Thể Khen Tôi Sao
- Chương 42: Buồn Cười Hơn Cả Thằng Hề
- Chương 43: Chẳng Trách Cô Lại Tắt Máy
- Chương 44: Tôi Đang Ôm Vợ Mình, Sao Phải Sợ Người Khác
- Chương 45: Gọi Lớn Tiếng Một Chút
- Chương 46: Hôn Cô Ấy! Hôn Cô Ấy! Hôn Cô Ấy!
- Chương 47: Phải Làm Thế Nào Nếu Bùa Hộ Mệnh Nhỏ Khó Sử
- Chương 48: Rẻ Tiền Hơn Nữa, Cũng Chỉ Là Người Đàn Ông Hoang
- Chương 49: Đây Là Thiếu Phụ Nhân
- Chương 50: Ruột Thịt Là Khác Nhau
- Chương 51: Đây Là Bà Cố Ý Để Dành Cho Cháu Dâu Đấy
- Chương 52: Đối Tượng Của Phụ Nữ Mọi Quốc Gia
- Chương 53: Bây Giờ Anh Là Ông Xã Thuộc Sở Hữu Duy Nhất Của
- Chương 54: Có Cứng Hay Không, Cô Chưa Từng Thử Sao?
- Chương 55: Người Phụ Nữ Của Hắn, Hắn Muốn Ngủ Thì Ngủ
- Chương 56: Đẹp Trai Đến Mức Mọi Người Không Thể Khép Chân
- Chương 57: Từ Hôm Qua Đến Hôm Nay
- Chương 58: Ngay Cả Tên Của Chồng Cô Mà Cô Còn Chưa Gọi Bao
- Chương 59: Có Nghe Hay Không, Tiếng Rùa Đang Tụng Kinh
- Chương 60: Bánh Bao Nhỏ Không Do Dự Bảo Vệ Cô
- Chương 61: Kéo Chị Dâu Xuống Nước Thì Đến Thần Tiên Cũng
- Chương 62: Cái Tính Mê Trai Đẹp Này Là Di Truyền Từ Ai Vậy
- Chương 63: Ồ? Còn Biết Thẹn Thùng Nữa Sao?
- Chương 64: Không Muốn Quay Lại Thì Đừng Quay Lại
- Chương 65: Ai Cho Phép Cô Ngủ Một Mình Hả?
- Chương 66: Hóa Ra, Cô Đã Thích Thầm Tôi Từ Lâu Rồi
- Chương 67: Nói Lái Xe Thì Cứ Lái Xe Đi
- Chương 68: Ngọt Ngào Từ Tận Đáy Lòng
- Chương 69: Anh Cho Tôi Ăn Cái Phía Dưới Có Được Không?
- Chương 70: Ông Xã Vất Vả Rồi, Cảm Ơn Ông Xã Nhiều!
- Chương 71: Sao Anh Hai Có Vẻ Sốt Ruột Như Vậy Chứ
- Chương 72: Bị Nhét Một Đống Thức Ăn Cho Chó
- Chương 73: Cái Gì Mà Nam Thần Hoàn Mỹ Chứ, Đây Chắc Chắn
- Chương 74: Nếu Không Mua Thì Đừng Sờ Lung Tung
- Chương 75: Cô Có Biết Bản Thân Mình Nhìn Giống Một Đĩa Cà
- Chương 76: Tôi Biết, Cô Đang Ghen Tỵ Với Tôi
- Chương 77: Bây Giờ, Đúng Là Thế Sự Xoay Vần Mà
- Chương 78: Bạn Trai Của Tôi Tốt Hơn Anh 100 Triệu Lần Nhé!
- Chương 79: Hào Môn Quyền Quý Thật Sự
- Chương 80: Mới Có Một Ngày Không Gặp Đã Có Người Đàn Ông
- Chương 81: Dạy Cô Cách Làm Bà Mục Như Thế Nào
- Chương 82: Sau Này Không Cho Phép Cậu Nói Cô Ấy Như Thế
- Chương 83: Cuối Cùng Cũng Được Cầm Tay Của Lạc Thần Hi
- Chương 84: Khẩu Vị Gái Đê Tiện Nam Rác Rưởi Cũng Thật Nặng
- Chương 85: Đây Là Người Của Cô Hay Sao Hả?
- Chương 86: Trêu Chọc Phải Người Không Thể Trêu Chọc Được
- Chương 87: Dì Cả Đến Rồi Sao?
- Chương 88: Cô Đang Muốn Quyến Rũ Tôi Hay Sao?
- Chương 89: Chị Ta Có Chỗ Nào Xứng Với Anh Hai Em Đâu!
- Chương 90: Làm Sao Có Thể Yên Ổn Ngồi Chắc Chiếc Ghế Mục
- Chương 91: Đường Đường Không Phải Là Người Chán Ghét
- Chương 92: Dì Mới Là Loại Phụ Nữ Đê Tiện!
- Chương 93: Đường Đường, Không Cho Phép Em Như Vậy!!
- Chương 94: Chị Có Biết Bây Giờ Chị Tâm Hinh Đang Ở Đâu Hay
- Chương 95: Tôi Cùng Mục Diệc Thần...Đã Nhận Giấy Kết Hôn
- Chương 96: Tư Thế Ngã Chổng Vó Trên Mặt Đất
- Chương 97: Mục Đại Thiếu Lại Có Thể Nhanh Như Vậy Sao?
- Chương 98: Cô Mới Là Nữ Chủ Nhân Của Căn Nhà Này
- Chương 99: Câu Này Chua Quá….Có Phải Ghen Rồi Không?
- Chương 100: Suy Nghĩ Lung Tung Ngủ Không Yên Này Nọ, Giống
- Chương 101: Váy Của Chị Vẽ Đẹp Nhất Thế Giới!
- Chương 102: Ai, Sắc Đẹp Mỹ Nam Khiến Người Ta U Mê, Thật
- Chương 103: Cậu Hiểu Mà!
- Chương 104: Con Rể Là Ngựa Thần Đúng Không? Có Thể Ăn
- Chương 105: Thực Sự Là Lão Già Đầu Gỗ Mà!
- Chương 106: Ba Ba, Có Phải Chị Nhớ Ba Hay Không Vậy?
- Chương 107: Tớ Dịu Dàng Đáng Yêu Hiền Lành Xinh Đẹp Như
- Chương 108: Nhất Định Phải Chọn Những Anh Chàng Đẹp Trai,
- Chương 109: Càng Nhìn Càng Chướng Mắt Mà
- Chương 110: Để Cho Các Ngươi Thoát Liền Thoát
- Chương 111: Tôi Mới Ra Nước Ngoài Có Vài Ngày? Cô Đã Chịu
- Chương 112: Muốn Sinh Hoạt Không Có Trở Ngại, Thì Phải Có
- Chương 113: Bây Giờ Là Thời Đại Nam Nữ Bình Đẳng Rồi
- Chương 114: Cái Tư Thế Này, Còn Xấu Hổ Hơn Lúc Nãy Nữa
- Chương 115: Thỏ Trắng Rơi Vào Miệng Cọp
- Chương 116: Con Cọp Thật Sự Muốn Ăn Sạch Thỏ Trắng Mà!
- Chương 117: Có Cần Cởi Quần Hay Không?
- Chương 118: Tất Cả Linh Cảm Đều Hiện Lên
- Chương 119: Biết Cô Ta Lâu Như Vậy, Anh Thật Sự Bị Mù Rồi Mà!
- Chương 120: Con Chó Nhỏ Từ Đâu Chạy Đến Đây Vậy?
- Chương 121: Nước Miếng Sắp Nhỏ Đến Trên Mặt Của Tôi Rồi
- Chương 122: Em Trai Em Gái Phải Nhiều Lần Mới Có Được
- Chương 123: Nằm Trên Giường, Một Đêm Bảy Lần
- Chương 124: Cái Loại Người Rác Rưởi Bị Nghỉ Học
- Chương 125: Làm Sao Vậy Hả? Cô Không Phục Sao?
- Chương 126: Ba Ba Nói Đường Đường Như Vậy
- Chương 127: Người Đứng Đầu Ngày Hôm Nay Đã Xuất Hiện Rồi!
- Chương 128: Cô Thật Sự Có Thể Thiết Kế Trang Phục Cho Nam
- Chương 129: Điểm Tuyệt Đối!
- Chương 130: Dám Cướp Vị Trí Số Một Của Cô Ta Sao, Hãy Chờ
- Chương 131: Diễn Trò Thực Sự Rất Thông Thạo Nha
- Chương 132: Bây Giờ Bằng Chứng Cao Như Núi
- Chương 133: Đạt Đến Trình Độ Cực Hạn Của Vô Liêm Sỉ
- Chương 134: Còn Dám Cúp Điện Thoại Của Hắn Nữa Sao?
- Chương 135: Sợi Dây Chuyền Đeo Tay Này Vì Sao Quen Mắt Như
- Chương 136: Giả Tức Là Giả
- Chương 137: Lạc Thần Hi Rốt Cục Cũng Gặp Vận Rủi Lớn Rồi!
- Chương 138: Cả Hai Người Bạch Liên Hoa Cùng Bước Vào Sở
- Chương 139: Làm Sao Tôi Có Thể Cưới Người Phụ Nữ Ngu Ngốc
- Chương 140: Làm Sao Tôi Có Thể Cưới Người Phụ Nữ Ngu Ngốc
- Chương 141: Cái Người Phụ Nữ Này, Tên Của Cô Là Dối Trá!
- Chương 142: Lẽ Nào Đi Sinh Em Bé Sao?
- Chương 143: Người Đàn Ông Đang Yêu Nồng Cháy Thực Sự Đáng
- Chương 144: Tiểu Hi Hi À, Cậu Đang Hot Kìa
- Chương 145: Quỳ Lạy Chị Gái Bé Nhỏ Này
- Chương 146: Sợ Người Mẫu Nam Quá Mức Tuấn Tú Sẽ Bị Người
- Chương 147: Không Biết Xấu Hổ Gì, Mà Ôm Chặt Lấy Đùi Chị
- Chương 148: Cô Không Xứng Làm Một Nhà Thiết Kế!
- Chương 149: Sẽ Không Phải Trốn Ở Nơi Nào Khóc Lóc Đấy Chứ?
- Chương 150: Trở Về Thầm Thì Bên Gối Với Mục Đại Thiếu
- Chương 151: Có Phải Chị Muốn Theo Đuổi Ba Ba Nhà Em Hay
- Chương 152: Cô Uống Lộn Thuốc Rồi Hả?
- Chương 153: Bánh Bao Nhỏ Ngừng Diễn Tiếp!
- Chương 154: Lời Nói Của Đường Đường Không Tính, Vậy Cô Thì
- Chương 155: Khi Không Mà Tỏ Ra Ân Cần, Không Phải Chuyện
- Chương 156: Nếu Như Cô Có Thể Thuyết Phục Tôi Ở Trên Giường
- Chương 157: Hận Không Thể Xé Quần Áo Của Cô Thành Hai
- Chương 158: Đây Đều Là Thói Quen Mà Thôi!
- Chương 159: Cậu Sẽ Không... Yêu Lạc Thần Tâm Chứ?
- Chương 160: Cô Cũng Không Phải Là Mục Phu Nhân Thực Sự
- Chương 161: Cái Gì Lạc Tiểu Thư Chứ? Không Quen!
- Chương 162: Còn Chưa Ly Hôn, Mà Đã Mang Người Thứ Ba Đến
- Chương 163: Lần Này Thật Sự Bị Trật Chân!
- Chương 164: Xương Đều Mềm Một Nửa
- Chương 165: Không Ăn Thì Cho Chó Ăn Đi!
- Chương 166: Làm Sao Cô Ta Có Thể Là Phu Nhân Của Tổng Giám
- Chương 167: Từ Khi Nào Mà Hắn Trở Nên Tốt Bụng Như Vậy
- Chương 168: Một Đêm Bỗng Nhiên Nổi Tiếng
- Chương 169: Lập Tức Trở Về Công Ty Cho Tôi!
- Chương 170: Rốt Cuộc Ai Là Ông Chủ Hả?
- Chương 171: Chị Không Ngủ, Chị Không Ngoan
- Chương 172: Bánh Bao Nhỏ Cáo Trạng!
- Chương 173: Cô Vẫn Nên Trực Tiếp Rút Lui Khỏi Giải Đấu Này Đi!
- Chương 174: Nếu Không Nỗ Lực Ca Hát, Thì Sẽ Phải Về Nhà Mà
- Chương 175: Thần Tinh, Chuyện Này Đều Do Cô Ép Tôi!
- Chương 176: Thiếu Gia, Ngài Đừng Hiểu Lầm Thiếu Phu Nhân
- Chương 177: Nam Thần Thì Tính Là Gì Chứ? Bạn Thân Đương
- Chương 178: Mục Đại Thiếu Xuất Hiện
- Chương 179: Anh Mục... Ngày Hôm Nay Anh Ấy Đến Vì Mình
- Chương 180: Quên Mất Đang Biểu Diễn Thời Trang Trên Sân
- Chương 181: Không So Sánh, Sẽ Không Thương Tổn
- Chương 182: Cút Xuống Đi!
- Chương 183: Bà Xã Nhà Hắn Sao Lại Đẹp Trai Như Vậy Cơ Chứ!
- Chương 184: Tại Sao Mục Đại Thiếu Lại Ở Chỗ Này Chứ?!
- Chương 185: Quần Áo Mà Mục Đại Thiếu Mặc Trên Người Là…
- Chương 186: Xác Định Không Phải Đến Thể Hiện Ân Ái Rồi Ném
- Chương 187: Hắn Vì Thần Tinh Mà Đến Đúng Không Hả?
- Chương 188: Bảo Những Người Khác Cộng Điểm Đi
- Chương 189: Tôi Bỏ Phiếu Vì Nam Thần Nhà Tôi Đấy!
- Chương 190: Một Lần Mà Đã Quyến Rũ Đến Mấy Triệu Người
- Chương 191: Ngô Linh San Chết Đi!
- Chương 192: Danh Tiếng Thật Sự Nhơ Nhuốc Đến Thảm Hại
- Chương 193: Mục Đại Thiếu Nhìn Hắn Ta Đặc Biệt Không Hợp
- Chương 194: Nắm Chặt Rồi Thì Không Thể Buông Tay
- Chương 195: Chó Cắn Chó, Thì Miệng Đầy Lông Mà Thôi
- Chương 196: Mời Hai Vị Làm Người Đại Diện Nhãn Hàng Chuyên
- Chương 197: Chị Em Giả Vờ
- Chương 198: Lúc Ra Cửa Không Nhìn Rõ
- Chương 199: Giả Bộ Làm Đàn Ông Mà Thôi, Cởi Sạch Quần Áo
- Chương 200: Chị Ơi, Đường Đường Rất Nhớ Chị…Hả?
- Chương 201: Giải Thích Một Chút Đi, Con Rể Từ Bé Là Gì Hả?
- Chương 202: Dù Sao Thì Hắn Cũng Là Chủ Một Gia Đình Mà!
- Chương 203: U Mê Trần Hi Lạc
- Chương 204: Chị Dám Bôi Nhọ Nam Thần Của Tôi Sao!
- Chương 205: Con Mắt Của Em Có Phải Là... Có Chút Mù Không
- Chương 206: Tay Của Cô Đang Sờ Ở Đâu Thế Hả?
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- bình luận