Thầy Giáo Bá Đạo, Anh Là Của Em - Chương 62
Chương trước- Chương 1: Số phận nghiệt ngã
- Chương 2: Thổ lộ
- Chương 3: Bước đường cùng
- Chương 4: Người đàn ông bá đạo
- Chương 5: Cô sẽ không bỏ cuộc
- Chương 6: Nhà cô hay nhà anh?
- Chương 7: Nhã Thuần là osin
- Chương 8: Cô là sắc nữ?
- Chương 9: Bữa cơm sóng gió
- Chương 10: Lý Nhã Thuần tức giận
- Chương 11: Nam Cung Hạo Thiên
- Chương 12: Hoắc Kiến Phong
- Chương 13: Lâm Nhược Mai
- Chương 14: Lớp học No.1
- Chương 15
- Chương 16: Giáo viên mới
- Chương 17: Tiếng chuông lúc nữa đêm (1)
- Chương 18: Tiếng chuông lúc nữa đêm (2)
- Chương 19: Cơ hội cuối cùng
- Chương 20: Lớp No.1 VS Nam Cung Hạo Thiên
- Chương 21: Đại chiến phòng y tế (1)
- Chương 22: Đại chiến phòng y tế (2)
- Chương 23: Hắn thật nham hiểm (1)
- Chương 24: Hắn thật nham hiểm (2)
- Chương 25: Sự thật sau bức màng
- Chương 26: Giọt nước mắt giả tạo hay chân thật?
- Chương 27: Hãy tin anh
- Chương 28: Anh chàng mặt áo blue trắng
- Chương 29: Thay đổi bất thường
- Chương 30: Nụ hôn kem dâu
- Chương 31: Xuất quỷ nhập thần
- Chương 32: Cô ghét hắn đến thế sao?
- Chương 33: Nghe lén
- Chương 34: Nhã Dịch làm bếp
- Chương 35: Bữa tiệc
- Chương 36: Phúc hắc đứa nhỏ
- Chương 37: Sự thật có đơn giản như vậy?
- Chương 38: Cường hôn
- Chương 39: Tại sao?
- Chương 40: 49 gặp 50
- Chương 41: 49 gặp 50 (2)
- Chương 42: Trùng hợp thật sao?
- Chương 43: Buổi sáng ấm áp
- Chương 44
- Chương 45: Chạm tới giới hạn
- Chương 46: Sóng ngầm trong lòng anh
- Chương 47: Thách thức
- Chương 48: Muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm
- Chương 49: Xúc động là ma quỷ
- Chương 50: Tôi không muốn làm tiểu thư
- Chương 51: Nhã thuần bá vương nghạnh thượng cung
- Chương 52: Hành động bí mật
- Chương 53: Angel or davil?
- Chương 54: Thời gian không thể quay trở lại
- Chương 55: Trớ trêu
- Chương 56
- Chương 57: Món đồ chơi (1)
- Chương 58: Món đồ chơi (2)
- Chương 59: Món đồ chơi (3)
- Chương 60: Ông cụ non???
- Chương 61: Không thể quay lại như trước???
- Chương 62
- Chương 63: Phải chăng là điềm gỡ????
- Chương 64: Trực giác???
- Chương 65: Tại sao cậu gạt tôi???
- Chương 66: Âm mưu, hoạch định!!!
- Chương 67: Mỹ nhân kế (1) (nhóm *chu uyển nhi*)
- Chương 68: Mỹ nhân kế (2)
- Chương 69: Hy vọng cuối cùng
- Chương 70: Tâm linh tương thông
- Chương 71: Sặp bẫy??? (*nhóm á hân*)
- Chương 72: Hành động (1)
- Chương 73: Hành động (2)
- Chương 74: Rơi vào tay giặc
- Chương 75: Cá chết lưới rách
- Chương 76: Tuyệt vọng
- Chương 77: Là hắn
- Chương 78: Ngốc hay ngu???
- Chương 79: Chiếc váy màu hồng phấn
- Chương 80: Không thể như thế???
- Chương 81
- Chương 82: Điên sao???
- Chương 83: Ghét của nào trời trao của đó
- Chương 84: Tên ngốc, cám ơn cậu
- Chương 85: Rối như tơ vò???
- Chương 86: Bị thương
- Chương 87: Cảm giác
- Chương 88: Tâm tư riêng (ngoại truyện)
- Chương 89: “tôi sẽ đợi” (1) _
- Chương 90: Trai tài gái sắc
- Chương 91: Món quà sinh nhật (1)
- Chương 92: Món quà sinh nhật (2)
- Chương 93: Bệnh viện
- Chương 94: Bất ngờ
- Chương 95: Cơ hội???
- Chương 96: Ngu ngốc
- Chương 97: Ký ức trong tìm thức
- Chương 98: Thân thế của nhã dịch
- Chương 99: Quyết định khó khăn
- Chương 100: Buổi sáng bình yên
- Chương 101: Tiểu ác ma
- Chương 102: Đứa bé
- Chương 103: Phóng viên
- Chương 104: Phải chăng là giả tạo????
- Chương 105
- Chương 106: Rừng càng già càng cay
- Chương 107: Thức tỉnh
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110: Điều ước giản đơn
- Chương 111: Tụ họp (1)
- Chương 112: Tụ họp (2)
- Chương 113: Tụ họp (4)
- Chương 114: Phí đại tiểu thư
- Chương 115: Xin lỗi đơn giản như thế ư ??? (1)
- Chương 116: Xin lỗi đơn giản như thế ư??? (2)
- Chương 117: Vuột mất cơ hội
- Chương 118: Cuộc gặp gỡ bất ngờ
- Chương 119: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
- Chương 120: Nó là thiên tài
- Chương 121: Bất an (1)
- Chương 122: Bất an (2)
- Chương 123: Nghi ngờ
- Chương 124: Sự thật bảy năm trước
- Chương 125: Bắt cóc (1)
- Chương 126: Bắt cóc (2)
- Chương 127: Nhân quả
- Chương 128
- Chương 129: Kết thúc (1)
- Chương 130: Kết thúc (2)
- Chương 131: Kết thúc (3)
- Chương 132: Đại kết cục
- Chương 133: Đại kết cục (*********the end*********)
- Chương 134: Ngoại truyện (1)
- Chương 135: Ngoại truyện (2)
- Chương 136: Ngoại truyện (3)
- Chương 137: Ngoại truyện (4)
- Chương 138: Ngoại truyện (5)
- Chương 139: Ngoại truyện (6)
- Chương 140: Ngoại truyện (7)
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Thầy Giáo Bá Đạo, Anh Là Của Em
Chương 62
Chu Uyển Nhi bĩu môi nói:
-Cậu mít ướt vừa vừa thôi đó, khóc từ tối đến giờ vẫn chưa chán, công nhận nước mắt của cậu có thể sánh bằng biển thái bình dương rồi đấy.
Nhược Mai buôn ra thủ đang ôm Nhã Thuần, nói:
-Cậu chắc tốt hơn mình à, kẻ nào khi mới nhìn thấy mình trong gương, hét lên thật to rồi ngất luôn. Sao đó còn ôm lấy mình nức nở khóc, như nhà có tang không bằng.
-Lâm Nhược Mai, cậu thật giỏi bới móc chuyện của người khác đó. Nhưng nhìn lại bộ dạng của cậu xem có thua kém gì mình không. Làm sao mà đi ra ngoài gặp người đây. Thật sự là tức không chụi nổi mà.
Nhã Thuần lúc này mới để ý, cả người Nhược Mai, Uyển Nhi, Lục Hân ẩn ẩn đỏ, sưng tấy, cố chỗ vì trầy da còn đang rướng máu, hảo dọa người à.
Nhã Thuần nói:
-Các cậu có thể nói cho mình biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì không? Tại sao chỉ mới có một đêm mà nhìn hình dạng các cậu xuống cấp trầm trọng vậy.
Nhược Mai nói:
-Sau khi tan tiệc, cả ba tụi mình về phòng, không hiểu sau cả người ngứa ngấy khó chịu không thôi, dù tắm rửa sau vẫn cảm thấy ngứa. Khi mình nhìn đến trên cánh quạt vướng một mảnh nhỏ màu đen của túi xốp, không khỏi cảm thấy bất an. Nên vội đi đến bên bàn thì phát hiện cái túi đựng mắt mèo đã không cánh mà chạy mất. Sau đó xem xét cả căn phòng, đúng như mình nghi ngờ khắc nơi đều vươn vãi những trái mắt mèo còn sót lại trong túi xốp.
Chu Uyển Nhi nghiến răng ken két nói:
-Nếu để mình biết được kẻ nào làm, nhìn nhất định làm cho nó đẹp mặt với mình. Nếu chị mà xử không đẹp nó chị hứa không ăn tiền.
Lục Hân ngồi kế bên nghe thấy, không khỏi chảy mồ hôi lạnh, cả người phát run. Thầm than khổ một tiếng, nếu biết cái túi đó chứa gì, thì tuyệt đối có cho vàng cô cũng không táy máy tay chân. Đúng là tò mò có thể hại chết người mà.
Thì ra cái túi đen hôm ấy mà Lục Hân cầm lên xem, là cái túi đựng mắt mèo của Nhược Mai, khi cô trượt té, chiếc túi rơi ra khỏi tay của cô, bay lên vướn vào cánh quạt trần, bị xé rách, những thứ trong đó đều theo gió phân tán rãi rác khắp phòng.
Nhược Mai nói:
-Làm tụi mình phải đến chỗ tên bác sĩ Nhật Hàn kia nhờ giúp đỡ. Anh ta nhìn bộ dạng của tụi mình cười đến chảy nước mắt, thiếu điều chưa bò lăng, bò càng mà thôi. Lúc đó tớ thật chỉ muốn kiếm cái động mà chui xuống cho xong.
Nhã Thuần nói:
-Vậy hắn ta nói như thế nào?
-Hắn đưa cho tụi mình thuốc sức ngoài da, và một ít thuốc giảm ngứa nói không sao, nhưng muốn hoàn toàn khỏi hẳn thì ít nhất phải một tháng. Ôi thật sự là muốn đồi mạng tụi mình mà. Mình thật nghi ngờ bằng bác sĩ của hắn có phải là thật không nữa, hay chỉ là lang băm mà thôi.
Ở bên này Nhật Hàn ách xì không thôi.
Nhật Hàn anh là ai là bác sĩ trẻ tuổi, nổi tiếng hàng đầu thế giới. Là chủ tịch của bệnh viện lớn nhất nước, vậy mà lại có người nói anh là lang băm.
Nếu anh mà biết cô nói những lời như thế thì không chừng anh đã cho thêm một ít phụ liệu vào trong thuốc để các cô thật sự một tháng mang gương mặt đầu heo ấy ra ngoài đường rồi.
Thật ra thì những vết mẩm đỏ đó không có gì đáng lo, cộng với thuốc của anh thì trong ba ngày sẽ tiêu biến như chưa từng tồn tại mà thôi. Nhưng vì muốn trừng phạt lỗi của các cô, nên anh mới nói vậy. Để các cô biết rằng hại người, có đôi khi là hại chính mình.
Nhược Mai cau mày nói:
-Nhưng điều khiến mình cảm thấy khó chịu nhất là, khi mình nhìn thấy Nam Cung Hạo Thiên anh ta vẫn lành lặng như cũ, không mảy may hao tổn gì. Làm mình cơ hồ giận muốn giận chân đến nứt đất luôn rồi.
Chu Uyển Nhi nói:
-Mình hồ nghi không biết hắn có phải là người không nữa. Hay là có kẻ nào đến mật báo với hắn.
Nhược Mai nói:
-Không thể nào chuyện này được. Bởi vì chỉ có mình, cậu và Nhã Thuần biết thôi nên không thể nào bị lộ được. Vì vậy chỉ có thể kết luận, hắn không phải dạng vừa đâu.
Nhã Thuần “ Ừ ” một tiếng rồi viện lý do, tiến vào tolet.
Cô dựa vào tường, khuôn mặt đỏ như máu, cảm thấy chột dạ không thôi. Cô dám khẳng định trăm phần trăm hắn là người, không những thế còn rất dũng mãnh, hắn không trúng chiêu là bởi vì suốt đêm qua hắn ở cùng cô, nào có đi về phòng. Nhưng những lời này cô không thể nào thốt nên lời, nên đành phải âm thầm xin lỗi hai con bạn của cô thôi.
Sau khi biết được việc Nhược Mai, Uyển Nhi, Lục Hân vì bị trúng mắt mèo mà dị ứng, nên Nam Cung Hạo Thiên cho tất cả mọi người tổng vệ sinh toàn bộ biệt thự.
-Cậu mít ướt vừa vừa thôi đó, khóc từ tối đến giờ vẫn chưa chán, công nhận nước mắt của cậu có thể sánh bằng biển thái bình dương rồi đấy.
Nhược Mai buôn ra thủ đang ôm Nhã Thuần, nói:
-Cậu chắc tốt hơn mình à, kẻ nào khi mới nhìn thấy mình trong gương, hét lên thật to rồi ngất luôn. Sao đó còn ôm lấy mình nức nở khóc, như nhà có tang không bằng.
-Lâm Nhược Mai, cậu thật giỏi bới móc chuyện của người khác đó. Nhưng nhìn lại bộ dạng của cậu xem có thua kém gì mình không. Làm sao mà đi ra ngoài gặp người đây. Thật sự là tức không chụi nổi mà.
Nhã Thuần lúc này mới để ý, cả người Nhược Mai, Uyển Nhi, Lục Hân ẩn ẩn đỏ, sưng tấy, cố chỗ vì trầy da còn đang rướng máu, hảo dọa người à.
Nhã Thuần nói:
-Các cậu có thể nói cho mình biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì không? Tại sao chỉ mới có một đêm mà nhìn hình dạng các cậu xuống cấp trầm trọng vậy.
Nhược Mai nói:
-Sau khi tan tiệc, cả ba tụi mình về phòng, không hiểu sau cả người ngứa ngấy khó chịu không thôi, dù tắm rửa sau vẫn cảm thấy ngứa. Khi mình nhìn đến trên cánh quạt vướng một mảnh nhỏ màu đen của túi xốp, không khỏi cảm thấy bất an. Nên vội đi đến bên bàn thì phát hiện cái túi đựng mắt mèo đã không cánh mà chạy mất. Sau đó xem xét cả căn phòng, đúng như mình nghi ngờ khắc nơi đều vươn vãi những trái mắt mèo còn sót lại trong túi xốp.
Chu Uyển Nhi nghiến răng ken két nói:
-Nếu để mình biết được kẻ nào làm, nhìn nhất định làm cho nó đẹp mặt với mình. Nếu chị mà xử không đẹp nó chị hứa không ăn tiền.
Lục Hân ngồi kế bên nghe thấy, không khỏi chảy mồ hôi lạnh, cả người phát run. Thầm than khổ một tiếng, nếu biết cái túi đó chứa gì, thì tuyệt đối có cho vàng cô cũng không táy máy tay chân. Đúng là tò mò có thể hại chết người mà.
Thì ra cái túi đen hôm ấy mà Lục Hân cầm lên xem, là cái túi đựng mắt mèo của Nhược Mai, khi cô trượt té, chiếc túi rơi ra khỏi tay của cô, bay lên vướn vào cánh quạt trần, bị xé rách, những thứ trong đó đều theo gió phân tán rãi rác khắp phòng.
Nhược Mai nói:
-Làm tụi mình phải đến chỗ tên bác sĩ Nhật Hàn kia nhờ giúp đỡ. Anh ta nhìn bộ dạng của tụi mình cười đến chảy nước mắt, thiếu điều chưa bò lăng, bò càng mà thôi. Lúc đó tớ thật chỉ muốn kiếm cái động mà chui xuống cho xong.
Nhã Thuần nói:
-Vậy hắn ta nói như thế nào?
-Hắn đưa cho tụi mình thuốc sức ngoài da, và một ít thuốc giảm ngứa nói không sao, nhưng muốn hoàn toàn khỏi hẳn thì ít nhất phải một tháng. Ôi thật sự là muốn đồi mạng tụi mình mà. Mình thật nghi ngờ bằng bác sĩ của hắn có phải là thật không nữa, hay chỉ là lang băm mà thôi.
Ở bên này Nhật Hàn ách xì không thôi.
Nhật Hàn anh là ai là bác sĩ trẻ tuổi, nổi tiếng hàng đầu thế giới. Là chủ tịch của bệnh viện lớn nhất nước, vậy mà lại có người nói anh là lang băm.
Nếu anh mà biết cô nói những lời như thế thì không chừng anh đã cho thêm một ít phụ liệu vào trong thuốc để các cô thật sự một tháng mang gương mặt đầu heo ấy ra ngoài đường rồi.
Thật ra thì những vết mẩm đỏ đó không có gì đáng lo, cộng với thuốc của anh thì trong ba ngày sẽ tiêu biến như chưa từng tồn tại mà thôi. Nhưng vì muốn trừng phạt lỗi của các cô, nên anh mới nói vậy. Để các cô biết rằng hại người, có đôi khi là hại chính mình.
Nhược Mai cau mày nói:
-Nhưng điều khiến mình cảm thấy khó chịu nhất là, khi mình nhìn thấy Nam Cung Hạo Thiên anh ta vẫn lành lặng như cũ, không mảy may hao tổn gì. Làm mình cơ hồ giận muốn giận chân đến nứt đất luôn rồi.
Chu Uyển Nhi nói:
-Mình hồ nghi không biết hắn có phải là người không nữa. Hay là có kẻ nào đến mật báo với hắn.
Nhược Mai nói:
-Không thể nào chuyện này được. Bởi vì chỉ có mình, cậu và Nhã Thuần biết thôi nên không thể nào bị lộ được. Vì vậy chỉ có thể kết luận, hắn không phải dạng vừa đâu.
Nhã Thuần “ Ừ ” một tiếng rồi viện lý do, tiến vào tolet.
Cô dựa vào tường, khuôn mặt đỏ như máu, cảm thấy chột dạ không thôi. Cô dám khẳng định trăm phần trăm hắn là người, không những thế còn rất dũng mãnh, hắn không trúng chiêu là bởi vì suốt đêm qua hắn ở cùng cô, nào có đi về phòng. Nhưng những lời này cô không thể nào thốt nên lời, nên đành phải âm thầm xin lỗi hai con bạn của cô thôi.
Sau khi biết được việc Nhược Mai, Uyển Nhi, Lục Hân vì bị trúng mắt mèo mà dị ứng, nên Nam Cung Hạo Thiên cho tất cả mọi người tổng vệ sinh toàn bộ biệt thự.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Số phận nghiệt ngã
- Chương 2: Thổ lộ
- Chương 3: Bước đường cùng
- Chương 4: Người đàn ông bá đạo
- Chương 5: Cô sẽ không bỏ cuộc
- Chương 6: Nhà cô hay nhà anh?
- Chương 7: Nhã Thuần là osin
- Chương 8: Cô là sắc nữ?
- Chương 9: Bữa cơm sóng gió
- Chương 10: Lý Nhã Thuần tức giận
- Chương 11: Nam Cung Hạo Thiên
- Chương 12: Hoắc Kiến Phong
- Chương 13: Lâm Nhược Mai
- Chương 14: Lớp học No.1
- Chương 15
- Chương 16: Giáo viên mới
- Chương 17: Tiếng chuông lúc nữa đêm (1)
- Chương 18: Tiếng chuông lúc nữa đêm (2)
- Chương 19: Cơ hội cuối cùng
- Chương 20: Lớp No.1 VS Nam Cung Hạo Thiên
- Chương 21: Đại chiến phòng y tế (1)
- Chương 22: Đại chiến phòng y tế (2)
- Chương 23: Hắn thật nham hiểm (1)
- Chương 24: Hắn thật nham hiểm (2)
- Chương 25: Sự thật sau bức màng
- Chương 26: Giọt nước mắt giả tạo hay chân thật?
- Chương 27: Hãy tin anh
- Chương 28: Anh chàng mặt áo blue trắng
- Chương 29: Thay đổi bất thường
- Chương 30: Nụ hôn kem dâu
- Chương 31: Xuất quỷ nhập thần
- Chương 32: Cô ghét hắn đến thế sao?
- Chương 33: Nghe lén
- Chương 34: Nhã Dịch làm bếp
- Chương 35: Bữa tiệc
- Chương 36: Phúc hắc đứa nhỏ
- Chương 37: Sự thật có đơn giản như vậy?
- Chương 38: Cường hôn
- Chương 39: Tại sao?
- Chương 40: 49 gặp 50
- Chương 41: 49 gặp 50 (2)
- Chương 42: Trùng hợp thật sao?
- Chương 43: Buổi sáng ấm áp
- Chương 44
- Chương 45: Chạm tới giới hạn
- Chương 46: Sóng ngầm trong lòng anh
- Chương 47: Thách thức
- Chương 48: Muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm
- Chương 49: Xúc động là ma quỷ
- Chương 50: Tôi không muốn làm tiểu thư
- Chương 51: Nhã thuần bá vương nghạnh thượng cung
- Chương 52: Hành động bí mật
- Chương 53: Angel or davil?
- Chương 54: Thời gian không thể quay trở lại
- Chương 55: Trớ trêu
- Chương 56
- Chương 57: Món đồ chơi (1)
- Chương 58: Món đồ chơi (2)
- Chương 59: Món đồ chơi (3)
- Chương 60: Ông cụ non???
- Chương 61: Không thể quay lại như trước???
- Chương 62
- Chương 63: Phải chăng là điềm gỡ????
- Chương 64: Trực giác???
- Chương 65: Tại sao cậu gạt tôi???
- Chương 66: Âm mưu, hoạch định!!!
- Chương 67: Mỹ nhân kế (1) (nhóm *chu uyển nhi*)
- Chương 68: Mỹ nhân kế (2)
- Chương 69: Hy vọng cuối cùng
- Chương 70: Tâm linh tương thông
- Chương 71: Sặp bẫy??? (*nhóm á hân*)
- Chương 72: Hành động (1)
- Chương 73: Hành động (2)
- Chương 74: Rơi vào tay giặc
- Chương 75: Cá chết lưới rách
- Chương 76: Tuyệt vọng
- Chương 77: Là hắn
- Chương 78: Ngốc hay ngu???
- Chương 79: Chiếc váy màu hồng phấn
- Chương 80: Không thể như thế???
- Chương 81
- Chương 82: Điên sao???
- Chương 83: Ghét của nào trời trao của đó
- Chương 84: Tên ngốc, cám ơn cậu
- Chương 85: Rối như tơ vò???
- Chương 86: Bị thương
- Chương 87: Cảm giác
- Chương 88: Tâm tư riêng (ngoại truyện)
- Chương 89: “tôi sẽ đợi” (1) _
- Chương 90: Trai tài gái sắc
- Chương 91: Món quà sinh nhật (1)
- Chương 92: Món quà sinh nhật (2)
- Chương 93: Bệnh viện
- Chương 94: Bất ngờ
- Chương 95: Cơ hội???
- Chương 96: Ngu ngốc
- Chương 97: Ký ức trong tìm thức
- Chương 98: Thân thế của nhã dịch
- Chương 99: Quyết định khó khăn
- Chương 100: Buổi sáng bình yên
- Chương 101: Tiểu ác ma
- Chương 102: Đứa bé
- Chương 103: Phóng viên
- Chương 104: Phải chăng là giả tạo????
- Chương 105
- Chương 106: Rừng càng già càng cay
- Chương 107: Thức tỉnh
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110: Điều ước giản đơn
- Chương 111: Tụ họp (1)
- Chương 112: Tụ họp (2)
- Chương 113: Tụ họp (4)
- Chương 114: Phí đại tiểu thư
- Chương 115: Xin lỗi đơn giản như thế ư ??? (1)
- Chương 116: Xin lỗi đơn giản như thế ư??? (2)
- Chương 117: Vuột mất cơ hội
- Chương 118: Cuộc gặp gỡ bất ngờ
- Chương 119: Cuộc gặp gỡ bất ngờ (2)
- Chương 120: Nó là thiên tài
- Chương 121: Bất an (1)
- Chương 122: Bất an (2)
- Chương 123: Nghi ngờ
- Chương 124: Sự thật bảy năm trước
- Chương 125: Bắt cóc (1)
- Chương 126: Bắt cóc (2)
- Chương 127: Nhân quả
- Chương 128
- Chương 129: Kết thúc (1)
- Chương 130: Kết thúc (2)
- Chương 131: Kết thúc (3)
- Chương 132: Đại kết cục
- Chương 133: Đại kết cục (*********the end*********)
- Chương 134: Ngoại truyện (1)
- Chương 135: Ngoại truyện (2)
- Chương 136: Ngoại truyện (3)
- Chương 137: Ngoại truyện (4)
- Chương 138: Ngoại truyện (5)
- Chương 139: Ngoại truyện (6)
- Chương 140: Ngoại truyện (7)
- bình luận