Thổ Phỉ Công Lược - Chương 37: Nửa đêm muốn làm gì???
Chương trước- Chương 1: Nghe nói thổ phỉ rất hung tàn!!!
- Chương 2: Ta giúp ngươi diệt trừ thổ phỉ!!!
- Chương 3: Ta thấy sắc mặt ngươi không được tốt!!!
- Chương 4: Lực lượng bức họa!!!
- Chương 5: Tập tranh nhỏ hài hòa vui vẻ!!!
- Chương 6: Mộc sư gia rất hung dữ!!!
- Chương 7: Cảm thấy mê man!!!
- Chương 8: Rõ ràng chính là tổ tông!!!
- Chương 9: Ta muốn đến gặp vị tân tri phủ !!!
- Chương 10: Mọt sách rất đáng sợ!!!
- Chương 11: Vì sao nhất định phải ép Triệu Việt xuống núi!!!
- Chương 12: Có người muốn đến giúp đỡ!!!
- Chương 13: Vô sự lấy lòng!!!
- Chương 14: Đến tột cùng đại nhân muốn giúp ai!!!
- Chương 15: Tha hương gặp cố tri!!!
- Chương 16: Ngươi không xuống núi thì ta lên núi!!!
- Chương 17: Không mời mà tới!!!
- Chương 18: Cùng nhau về nhà ăn tết!!!
- Chương 19: Một nhóm thổ phỉ xuống núi!!!
- Chương 20: Ta là gió, ngươi là cát!!!
- Chương 21: Theo nhu cầu mỗi bên!!!
- Chương 22: Đại đương gia không nên cứ âm mặt!!!
- Chương 23: Đại nhân đi đâu rồi!!!
- Chương 24: Chợ hoa đăng náo nhiệt!!!
- Chương 25: Người Mục gia trang tới!!!
- Chương 26: Tám phần là đang diễn kịch!!!
- Chương 27: Tiện nghi không chiếm thì phí!!!
- Chương 28: Bắt đầu tiêu diệt thổ phỉ!!!
- Chương 29: Chúng ta vẫn là đầu hàng thì hơn!!!
- Chương 30: Người đâu, bồi đại nhân dùng cơm!!!
- Chương 31: Không bằng chuyển nhà đi!!!
- Chương 32: Thăm dò núi Thương Mang!!!
- Chương 33: Diệt trừ thổ phỉ núi Thương Mang!!!
- Chương 34: Mọt sách sẽ ngủ nướng!!!
- Chương 35: Đến tột cùng vì sao phải đóng quân ở núi Thương Mang!!!
- Chương 36: Bún chua cay còn rất ngon!!!
- Chương 37: Nửa đêm muốn làm gì???
- Chương 38: Bí mật Hổ Đầu Cương!!!
- Chương 39: Trong núi có một con thiêu thân!!!
- Chương 40: Triệu đại đương gia không ... được!!!
- Chương 41: Vì sao nhất định phải giải thích với ta?
- Chương 42: Rượu vong xuyên!!!
- Chương 43: Thành Hoàng gia hiển linh là chuyện tốt!!!
- Chương 44: Triệu đại đương gia có sở thích kì quái!!!
- Chương 45: Kế hoạch hãm hại của Ôn đại nhân!!!
- Chương 46: Mọt sách bị bệnh!!!
- Chương 47: Cùng đến phía sau núi!!!
- Chương 48: Triệu đại đương gia bối rối!!!
- Chương 49: Đột biến trong núi!!!
- Chương 50: Vu cổ thuật!!!
- Chương 51: Tái ông thất mã, yên tri phi phúc(*)
- Chương 52: Ta vừa mới nói linh tinh, ngươi không cần để ý!!!
- Chương 53: Đại đương gia, ngươi đỏ mặt cái gì???
- Chương 54: Tiếng động ở ngoài vùng hoang vu!!!
- Chương 55: Tác dụng của Hồng giáp lang!!!
- Chương 56: Cùng đến hố sâu!!!
- Chương 57: Ôn đại nhân rất suy yếu!!!
- Chương 58: Quan phủ tất nhiên sẽ không nhúng tay!!!
- Chương 59: Một con cua bị luộc chín!!!
- Chương 60: Chơi trò thổ phỉ cướp bóc!!
- Chương 61: Sau lưng còn có nghĩa phụ!!!
- Chương 62: Rốt cục ngươi có muốn thành thân hay không???
- Chương 63: Vì sao lại mang theo thứ này trên người???
- Chương 64: Rốt cục là có thân phận gì???
- Chương 65: Không nên để cho đại nhân nhìn thấy!!!
- Chương 66: Câu đố về thân thế!!!
- Chương 67: Có vẻ như là bị đùa bỡn!!!
- Chương 68: Triệu đại đương gia rất lo lắng!!!
- Chương 69: Ngày mai ta sẽ bồi thường một cái nồi!!!
- Chương 70: Mỹ nam tử anh tuấn xuất hiện!!!
- Chương 71: Có chút nói không nên lời!!!
- Chương 72: Dáng người không tồi!!!
- Chương 73: Cùng lắm thì bỏ trốn!!!
- Chương 74: Đánh bậy đánh bạ cũng có thu hoạch!!!
- Chương 75: Cứu một cô nương trở về!!!
- Chương 76: Có khi nào là mỹ nhân kế không???
- Chương 77: Khi người ngốc lên thì cũng không có biện pháp!!!
- Chương 78: Người trong triều đến!!!
- Chương 79: Vì sao lúc nào cũng là ngươi!!!
- Chương 80: Phát hiện mới trong Hổ Đầu bang!!!
- Chương 81: Đại Minh Vương vài chục năm trước!!!
- Chương 82: Ta sẽ bảo vệ ngươi!!!
- Chương 83: Tam thiếu gia Khổng Tước môn!!!
- Chương 84: Mọt sách đọc sách rất nhanh!!!
- Chương 85: Đã nói là cô nương chưa thấy qua những chuyện lớn trên đời!!!
- Chương 86: Võ công có chút quen thuộc!!!
- Chương 87: Ta muốn cướp người với triều đình!!!
- Chương 88: Tiền Mãn Thương là ai???
- Chương 89: Lừa gạt mới có thể biết được kết quả!!!
- Chương 90: Đại nhân rất oán niệm!!!
- Chương 91: Hồng giáp lang rất tức giận!!!
- Chương 92: Sẽ thành thân thuộc!!!
- Chương 93: Tiểu Mộc lập gia đình!!!
- Chương 94: Đi đến Vương Thành!!!
- Chương 95: Bóng dáng màu trắng là cái gì???
- Chương 96: Một chuyện đổi một miếng gà nướng!!!
- Chương 97: Ngươi có từng nghe qua cái tên này chưa???
- Chương 98: Mới tới Vương Thành!!!
- Chương 99: Có người bao Phiêu Hương viện!!!
- Chương 100: Chuyện này cứ quyết định như vậy sao???
- Chương 101: Ôn phu nhân quả thật hiền lương thục đức!!!
- Chương 102: Triệu đại đương gia như hoa như ngọc!!!
- Chương 103: Ôn đại nhân tiến cung!!!
- Chương 104: Hoàng Thượng đến nhà cướp người!!!
- Chương 105: Nhạc mẫu muốn đến Vương Thành!!!
- Chương 106: Vì sao người bị đùa giỡn luôn là mình???
- Chương 107: Bàn chuyện làm ăn ánh mắt phải sáng ngời!!!
- Chương 108: Nếu ta không cho ngươi đi!!!
- Chương 109: Khi nào mới có thể ăn chân giò nướng????
- Chương 110: Vì sao vừa gặp mặt liền đánh nhau!!!
- Chương 111: Ôn đại nhân chấn kinh!!!
- Chương 112: Trên đường gặp cướp!!!
- Chương 113: Chính là đám người này!!!
- Chương 114: Vì sao ai cũng muốn tới giúp vui!!!
- Chương 115: Son phấn thơm ngào ngạt!!!
- Chương 116: Gặp nhau ở tửu lâu!!!
- Chương 117: Nửa đêm canh ba đi đâu rồi???
- Chương 118: Tốt nhất là có thể cấm dục!!!
- Chương 119: Hết thảy đều càng lúc càng tốt!!!
- Chương 120: Ôn đại nhân rốt cuộc là người nào???
- Chương 121: Không phá thì không xây được!!!
- Chương 122: Ấn đường của đại nhân gần đây phát đen!!!
- Chương 123: Hồng giáp lang mất tích!!!
- Chương 124: Có người muốn mua bí phương!!!
- Chương 125: Náo loạn nhỏ trên đường!!!
- Chương 126: Nếu đã gặp thì chính là duyên phận!!!
- Chương 127: Phải làm thế nào mới khiến ảnh vệ không đi theo??
- Chương 128: Ai mà có thể nói thắng được Ôn đại nhân!!!
- Chương 129: Chuyện năm xưa!!!
- Chương 130: Tổng cộng có ba manh mối!!!
- Chương 131: Dị động trong bãi tha ma!!!
- Chương 132: Tiểu Vô Ảnh lập công!!!
- Chương 133: Ái khanh không thể ăn cái này!!!
- Chương 134: Vi thần muốn giúp Trương đại nhân!!!
- Chương 135: Nửa đêm rồi vì sao còn chưa về nhà!!!
- Chương 136: Không bằng bắt tiểu nhị về trước đi!!!
- Chương 137: Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất!!!
- Chương 138: Đem xẻng tới Ngự Hoa viên cho trẫm!!!
- Chương 139: Thiên hạ đệ nhất tài tử!!!
- Chương 140: Là phúc hay là họa!!!
- Chương 141: Phải chọn ngày lành trước!!!
- Chương 142: Mười ngày sau thành thân!!!
- Chương 143: Đại hôn (Thượng)
- Chương 144: Đại hôn (Trung)
- Chương 145: Đại hôn (Hạ)
- Chương 146: Vì sao lại yên tâm như thế???
- Chương 147: Tự mình quyết định!!!
- Chương 148: Ngươi muốn chọn như thế nào???
- Chương 149: Rốt cuộc có đi hay không???
- Chương 150: Gà bay chó sủa vì đi Đông Hải!!!
- Chương 151: Thành Đại Côn rách nát!!!
- Chương 152: Quần lót của Ôn đại nhân bị trộm!!!
- Chương 153: Nghe nói ngươi thành thân rồi???
- Chương 154: Trừ phi điều tra rõ chân tướng trước!!!
- Chương 155: Một đống loạn ma!!!
- Chương 156: Kéo tơ bóc kén!!!
- Chương 157: Thẩm minh chủ thần công cái thế!!!
- Chương 158: Đón năm mới!!!
- Chương 159: Người hữu tình!!!
- Chương 160: Thuận tiện lừa chút tiền!!!
- Chương 161: Vật biểu tượng giang hồ gặp được bà mai thật!!!
- Chương 162: Thiên nhai hải các!!!
- Chương 163: Gọi một tiếng mẹ nghe xem nào!!!
- Chương 164: Chuyện cũ năm xưa!!!
- Chương 165: Thạch bà bà làm điểm tâm!!!
- Chương 166: Tự làm bậy!!!
- Chương 167: Hoa nở giữa ngày đông!!!
- Chương 168: Việc vui trong Bình Lãng bang đúng là không ít!!!
- Chương 169: Có Ôn đại nhân ở đây!!!
- Chương 170: Tháp Bạch Ngư đầy rẫy cơ quan!!!
- Chương 171: Lệ giao nhân!!!
- Chương 172: Cư nhiên còn lấy tay sờ sờ!!!
- Chương 173: Liên hoàn bộ!!!
- Chương 174: Thật sự có binh đoàn giao nhân!!!
- Chương 175: Lấy danh tiết Tây Nam Vương thề!!!
- Chương 176: Gió yên sóng lặng trước cuộc chiến!!!
- Chương 177: Quả nhiên có lệ giao nhân!!!
- Chương 178: Một chiếc thuyền lớn màu đen!!!
- Chương 179: Cũng không có hói hoàn toàn!!!
- Chương 180: Ôn ái khanh đâu rồi???
- Chương 181: Nhặt được tiểu giao nhân!!!
- Chương 182: Sơ chiến báo cáo thắng lợi!!!
- Chương 183: Có khúc phổ cùng nhau thổi!!!
- Chương 184: Ôn đại nhân đi đâu rồi???
- Chương 185: Cuộc chiến ở đảo Bối Sa (Thượng)
- Chương 186: Cuộc chiến ở đảo Bối Sa (Hạ)
- Chương 187: Toàn Sở quân ai cũng biết Tiểu Vương gia ngạo kiều!!!
- Chương 188: Ôn đại nhân thông minh cơ trí!!!
- Chương 189: Nhi tử Đại Minh vương!!!
- Chương 190: Thổi sáo thử xem!!!
- Chương 191: Cuộc chiến cuối cùng (Thượng)
- Chương 192: Cuộc chiến cuối cùng (Trung)
- Chương 193: Cuộc chiến cuối cùng (Hạ)
- Chương 194: Tuế nguyệt khôn cùng, thiên địa tiêu dao!!!
- Chương 195: Phiên ngoại
Tùy
chỉnh
Màu nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Thổ Phỉ Công Lược
Chương 37: Nửa đêm muốn làm gì???
Thấy Thượng Vân Trạch giống như là nhận phải đả kích rất lớn, Mộc Thanh Sơn chủ động nói, "Chúng ta ra ngoài đi dạo một chút đi?" Dù sao cũng đã bị lừa rồi, ảo não cũng vô ích, có lẽ giải sầu có thể tốt hơn một chút.
Thượng Vân Trạch nói, "Không bằng cùng nhau uống rượu đi?"
"Uống rượu?" Mộc Thanh Sơn khó xử, "Nhưng ta không uống rượu được, còn rất dễ say."
"Vậy thì nhìn ta uống." Thượng Vân Trạch thỏa hiệp một bước.
Mộc Thanh Sơn nghĩ, thì ra người trong giang hồ là như vậy, vừa không thoải mái liền sống mơ mơ màng màng, giống y như lời tiên sinh kể chuyện ở trong trà lâu, vì thế liền gật đầu đáp ứng, "Cũng được."
Thượng Vân Trạch tay trái cầm bình rượu, tay phải chặn ngang ôm lấy hắn, thả người đạp vài bước nhảy lên nóc nhà.
Mộc Thanh Sơn nói, "Bảo chủ cũng nên uống ít thôi, uống nhiều không tốt cho thân thể."
Thượng Vân Trạch rót đầy hai bát rượu, một bát trong đó chỉ rót nhợt nhạt.
Mộc Thanh Sơn học hắn cầm lên uống một ngụm, thấy chính mình cũng có vài phần bộ dáng đại hiệp.
Thượng Vân Trạch cười cười, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Gió nhẹ hiu hiu, ánh trăng vừa phải.
Đối diện trong phủ nha, Ôn Liễu Niên đang ở thư phòng duỗi người.
Triệu Việt nói, "Mệt thì trở về ngủ đi."
Ôn Liễu Niên lắc đầu, "Còn sớm."
"Nhìn chằm chằm vào bản đồ, không hẳn là có thể tìm ra được đáp án." Triệu Việt nói, "Không bằng hảo hảo ngủ một giấc, sáng mai tỉnh dậy lại suy nghĩ."
Ôn Liễu Niên vẫn là không muốn trở về phòng như vậy.
Triệu Việt đột nhiên nói, "Không bằng ta thay ngươi đi một chuyến đến núi Thương Mang?"
"Đại đương gia?" Ôn Liễu Niên nghe vậy ngẩng đầu, đáy mắt có chút ngoài ý muốn.
"Ta vốn dĩ ngụ ở Triêu Mộ nhai, khác với người Truy Ảnh cung." Triệu Việt nói, "Cho dù là bị đối phương phát hiện, cũng có thể nói thành là muốn hợp tác, thương nghị phải ứng phó với việc quan phủ bao vây diệt trừ như thế nào."
"Ta không muốn để bất cứ một ai một mình vào núi." Ôn Liễu Niên nhíu mày.
"Đây là biện pháp duy nhất." Triệu Việt nói, "Huống hồ đối phương cũng không hẳn là có thể phát hiện ta."
Ôn Liễu Niên vẫn là không tán thành, "Nhưng hiện tại Triêu Mộ nhai đã không có một bóng người, cho dù người Mục gia trang không biết, Hổ Đầu bang không hẳn sẽ không biết, đến lúc đó đại đương gia muốn giải thích thế nào?"
"Chuyện này thì càng dễ lừa." Triệu Việt nói, "Phụ cận Triêu Mộ nhai đều là địa bàn của ta, người ngoài cơ hồ chưa bao giờ đặt chân đến, phía sau núi không ít các cơ quan ám đạo Lục Truy thiết lập, còn có không ít khe nước động đá hạp cốc kênh sâu, có chính là nơi để lẩn trốn."Ôn Liễu Niên nói, "Để ta suy nghĩ một chút."
Triệu Việt tiếp tục giúp chính mình châm trà, mọt sách chính là cằn nhằn.
Sau thời gian một chén trà, Ôn Liễu Niên còn đang suy nghĩ.
Triệu Việt ngáp một cái, vươn tay đóng sách của hắn lại.
Ôn Liễu Niên:...
"Nếu cứ ru rú ở trong phòng, chỉ biết càng lúc sẽ càng nhức đầu." Triệu Việt kéo hắn đứng lên, "Đi, mang ngươi đến núi Thương Mang."
"Đi đâu?" Ôn Liễu Niên tưởng chính mình nghe lầm.
"Núi Thương Mang." Triệu Việt gõ gõ đầu hắn, "Yên tâm đi, sẽ không gặp được Mục gia trang cũng sẽ không gặp được Hổ Đầu bang, chỉ là đi giải sầu."
Ôn Liễu Niên nói, "Hoa viên ở phủ nha cũng có thể giải sầu." Tuy nói nhỏ một chút, cũng có thể đi vòng vòng, vì sao nhất định phải đến núi Thương Mang?
Nhưng Triệu Việt hiển nhiên không tính toán trưng cầu ý kiến của hắn.
Hắc Phong đang ở trong chuồng ngựa ngủ gật, Triệu Việt cởi bỏ cương ngựa, đặt Ôn Liễu Niên lên.
Mộc Thanh Sơn xa xa ngồi ở trên nóc nhà nhìn thấy, có chút kỳ quái, "Triệu đại đương gia cùng đại nhân muốn đi đâu?"
"Không biết." Thượng Vân Trạch ngửa đầu uống rượu.
Mộc Thanh Sơn tiếp tục duỗi cổ nhìn.
Triệu Việt dẫn ngựa ra phủ nha, tự mình xoay người ngồi ở phía sau Ôn Liễu Niên, lấy ra một cái khăn che mặt màu đen, để tránh bị người khác nhìn thấy.
Hắc Phong vui vẻ vẫy vẫy đuôi, dang rộng bốn vó chạy như điên về phía trước, một đường nhanh như chớp chạy ra khỏi thành.
Ôn Liễu Niên ngược lại là không sợ cưỡi ngựa, chỉ là cảm thấy gió đêm hơi lạnh, vì thế đưa tay lui vào trong tay áo.
Triệu Việt đành phải vòng một tay qua thắt lưng của hắn, để tránh đem người ngã xuống.
"Đại nhân bị đại đương gia mang đến núi Thương Mang?" Triệu Ngũ nghe vậy có chút ngoài ý muốn.
Hoa Đường gật đầu, "Ám vệ đã đi theo."
"Hai vị không cần lo lắng." Lục Truy ban đầu đang cùng Triệu Ngũ uống rượu, sau khi nghe nói việc này thì cười nói, "Đại đương gia không phải người tính tình lỗ mãng, hẳn chỉ là ra ngoài giải sầu."
"Giải sầu?" Hoa Đường càng buồn bực, "Sao quan hệ lại đột nhiên lại trở nên tốt như vậy." Cư nhiên còn có thể ra ngoài giải sầu.
"Không liên quan đến quan hệ tốt hay không tốt." Lục Truy nói, "Ra ngoài xem, nói không chừng sẽ có ý nghĩ cùng ý tưởng mới, mà có ý nghĩ cùng ý tưởng mới, mới có thể sớm giải quyết nạn trộm cướp ở núi Thương Mang. Chung quy hiện tại người Mục gia trang đang ở ngoài thành, đại đương gia lại e ngại với hứa hẹn chậm chạp không thể động thủ, chỉ biết so đại nhân càng muốn muốn quét sạch Hổ Đầu bang hơn."
"Thì ra là như vậy." Hoa Đường phản ứng kịp.
"Cho nên nhị vị không cần lo lắng." Lục Truy nói, "Đại đương gia đối với núi Thương Mang rất tinh tường, đại nhân chắc chắn sẽ không có nguy hiểm.""A !" Hắc Phong đột nhiên dừng bước, Ôn Liễu Niên cả người đều chúi nhũi về phía trước.
Triệu Việt ôm chặt thắt lưng hắn, đem người ôm xuống lưng ngựa.
Ôn Liễu Niên tim đập thình thịch.
"Nơi này gọi là Liên Tinh cốc." Triệu Việt nói.
"Hử?" Ôn Liễu Niên đứng ở bên cạnh hắn, quay đầu nhìn nhìn chung quanh, chỉ nhìn thấy sơn cốc hẹp dài, tối đen như mực, cũng không nhìn thấy cảnh trí gì.
Triệu Việt nói, "Phía trên."
Ôn Liễu Niên ngẩng đầu.
Cả một bầu trời đầy sao bao la hùng vĩ, cơ hồ muốn trải dài khắp chân trời.
"Thật nhiều sao." Ôn Liễu Niên sợ hãi than lên.
"Nghe nói ở đây là nơi khiến tinh thần người ta lên xuống." Triệu Việt ngồi ở trên một tảng đá lớn, "Khi trong lòng không thoải mái, tới nơi này đổi gió rất hữu dụng."
Ôn Liễu Niên ngồi ở bên cạnh hắn, cảm thấy tầm nhìn quả thật không tệ, nhưng mà hơi lạnh.
Thấy hắn vẫn đang chà xát tay, Triệu Việt đem ngoại bào khoác ở trên người hắn.
"Núi Thương Mang thật lớn." Ôn Liễu Niên nói, "Nhất định còn có rất nhiều nơi cảnh trí không đồng dạng như vậy."
"Xuân Hạ Thu Đông, ngọn núi này bốn mùa so với bên ngoài càng rõ ràng hơn." Triệu Việt nói, "Mùa Xuân cả bầu trời khắp nơi đều là phồn hoa; mùa Hạ khi đổ mưa, cả tòa núi đều mông lung giống như tiên cảnh; mùa Thu cả khu rừng đều là màu vàng óng, liếc mắt nhìn không thấy được điểm cuối, còn có thể có quả đèn lồng màu đỏ; mùa Đông khắp nơi đều trắng như tuyết, ngay cả một chút xíu màu sắc khác cũng không có, quả thật so với trong thành càng đẹp hơn."
"Cho nên càng phải nên đem ngọn núi này hoàn cho dân chúng." Ôn Liễu Niên nói, "Cả tòa núi đều là kho báu, đến thời điểm đốn củi khai hoang săn thú thông thương, tất cả mọi người cũng sẽ dễ chịu hơn rất nhiều."
"Ngươi thật sự đúng là một vị quan tốt." Triệu Việt liếc nhìn hắn một cái.
Ôn Liễu Niên gật đầu, "Ừm, ta đó giờ vẫn là một vị quan tốt."
Triệu Việt hơi buồn cười.
Ôn Liễu Niên tiếp tục ngẩng đầu ngắm sao, đáy mắt sáng long lanh, vài lọn tóc bị gió thổi lay động, nhẹ nhàng lướt qua hai má Triệu Việt, hơi nhột.
Triệu Việt vươn tay giựt tóc của hắn.
Ôn Liễu Niên nghi hoặc nhìn hắn, "Đại đương gia có chuyện?"
Triệu Việt nghĩ rằng, mọt sách ngay cả tóc cũng so với người bình thường còn mềm hơn, lại nghĩ tới trong ngực còn nửa bao kẹo đậu phộng, vì thế liền lấy ra đưa cho hắn.
Ôn Liễu Niên tiếp nhận, "Không nghĩ tới đại đương gia thích ăn kẹo như vậy." Thật sự là rất có cảm giác tri âm.
Triệu Việt cứng rắn nói, "Không phải ta thích ăn."
Hắc Phong vốn dĩ đang ăn cỏ, sau khi thấy lập tức chạy tới, dùng đầu cọ cọ Ôn Liễu Niên.
Triệu Việt nói, "Nó thích ăn."
Ôn Liễu Niên:...
Hắc Phong dùng ánh mắt tràn ngập nước nhìn hắn, lông mi vụt sáng.
Ôn Liễu Niên bật cười, cầm khối kẹo đậu phộng đút nó.
"Ngươi ăn đi." Triệu Việt nói, "Lão Vương nói không được cho nó ăn nhiều kẹo."
Ôn Liễu Niên nói, "Tả hộ pháp cũng không cho ta ăn nhiều kẹo."
Triệu Việt:...
Nhưng hiếm khi được ra ngoài, ngẫu nhiên ăn vụng một lần cũng không sao. Ôn Liễu Niên cùng Hắc Phong một người một ngựa, phân chia ăn xong nửa bao kẹo đậu phộng, sau đó phủi vụn kẹo, cảm thấy rất là thỏa mãn.
Triệu Việt vươn tay chỉ chỉ, "Qua năm sáu tòa núi ở đằng trước kia, đó là địa bàn của Hổ Đầu Cương."
"Đại đương gia thật sự muốn đi?" Ôn Liễu Niên nhìn hắn.
Triệu Việt gật đầu.
"Là vì có thể sớm ngày cùng người Mục gia trang tính toán nợ cũ?" Ôn Liễu Niên lại hỏi.
Triệu Việt nói, "Đúng vậy."
Ôn Liễu Niên cũng không tiếp tục hỏi nữa.
"Sau khi báo thù xong, ta sẽ trở lại núi Thương Mang." Triệu Việt nói.
"Ở đó cả một đời sao?" Ôn Liễu Niên hỏi.
Triệu Việt cười cười, "Nói giống như Lục Truy, có thể ở đó không bị quấy rầy vượt qua một đời, kỳ thật cũng là phúc khí."
Ôn Liễu Niên "Ân" một tiếng, tiếp tục xuất thần ngắm sao.
"Ngươi thì sao? Nghe Lục Truy nói, Hoàng Thượng muốn triệu ngươi trở về kinh thành?" Triệu Việt lại hỏi.
"Có lẽ đi." Ôn Liễu Niên nói, "Năm đó khoa cử thi Đình, Hoàng Thượng vốn dĩ muốn đem ta để vào Hàn Lâm viện, là ta tự mình muốn làm quan địa phương. Nếu cứ vùi đầu ở trong triều nghiên cứu học vấn, cũng sẽ không biết dân chúng đến tột cùng muốn cái gì."
Triệu Việt bắt đầu cảm thấy, trong triều có thể có một người như vậy, hoàng thượng coi như là nhặt được tiện nghi.
Bên trong Thượng phủ, Mộc Thanh Sơn đang tựa vào lòng Thượng Vân Trạch, nhắm mắt lại ngủ say -- Hắn thật sự là không thế nào thắng được lực rượu, cộng lại uống không đến một chén, thì đã là hỗn loạn.
Thượng Vân Trạch đem người ôm trở về phòng ngủ cách vách, nhẹ nhàng đặt ở trên giường, giúp cởi áo khoác, lại rót trà nóng cho hắn súc miệng.
Mộc Thanh Sơn nhíu mày oán giận, "Nhức đầu."
Thượng Vân Trạch có chút hối hận để cho hắn uống rượu.
Mộc Thanh Sơn bắt lấy ống tay áo của hắn, cả người đều lui vào trong lòng, lý y trượt xuống đầu vai, lộ ra một đường đao thương nhợt nhạt -- Lúc trước gặp phải thổ phỉ xuống núi, suýt nữa bỏ mạng.
Thượng Vân Trạch cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trên bả vai trắng nõn của hắn."A !" Hắc Phong đột nhiên dừng bước, Ôn Liễu Niên cả người đều chúi nhũi về phía trước.
Triệu Việt ôm chặt thắt lưng hắn, đem người ôm xuống lưng ngựa.
Ôn Liễu Niên tim đập thình thịch.
"Nơi này gọi là Liên Tinh cốc." Triệu Việt nói.
"Hử?" Ôn Liễu Niên đứng ở bên cạnh hắn, quay đầu nhìn nhìn chung quanh, chỉ nhìn thấy sơn cốc hẹp dài, tối đen như mực, cũng không nhìn thấy cảnh trí gì.
Triệu Việt nói, "Phía trên."
Ôn Liễu Niên ngẩng đầu.
Cả một bầu trời đầy sao bao la hùng vĩ, cơ hồ muốn trải dài khắp chân trời.
"Thật nhiều sao." Ôn Liễu Niên sợ hãi than lên.
"Nghe nói ở đây là nơi khiến tinh thần người ta lên xuống." Triệu Việt ngồi ở trên một tảng đá lớn, "Khi trong lòng không thoải mái, tới nơi này đổi gió rất hữu dụng."
Ôn Liễu Niên ngồi ở bên cạnh hắn, cảm thấy tầm nhìn quả thật không tệ, nhưng mà hơi lạnh.
Thấy hắn vẫn đang chà xát tay, Triệu Việt đem ngoại bào khoác ở trên người hắn.
"Núi Thương Mang thật lớn." Ôn Liễu Niên nói, "Nhất định còn có rất nhiều nơi cảnh trí không đồng dạng như vậy."
"Xuân Hạ Thu Đông, ngọn núi này bốn mùa so với bên ngoài càng rõ ràng hơn." Triệu Việt nói, "Mùa Xuân cả bầu trời khắp nơi đều là phồn hoa; mùa Hạ khi đổ mưa, cả tòa núi đều mông lung giống như tiên cảnh; mùa Thu cả khu rừng đều là màu vàng óng, liếc mắt nhìn không thấy được điểm cuối, còn có thể có quả đèn lồng màu đỏ; mùa Đông khắp nơi đều trắng như tuyết, ngay cả một chút xíu màu sắc khác cũng không có, quả thật so với trong thành càng đẹp hơn."
"Cho nên càng phải nên đem ngọn núi này hoàn cho dân chúng." Ôn Liễu Niên nói, "Cả tòa núi đều là kho báu, đến thời điểm đốn củi khai hoang săn thú thông thương, tất cả mọi người cũng sẽ dễ chịu hơn rất nhiều."
"Ngươi thật sự đúng là một vị quan tốt." Triệu Việt liếc nhìn hắn một cái.
Ôn Liễu Niên gật đầu, "Ừm, ta đó giờ vẫn là một vị quan tốt."
Triệu Việt hơi buồn cười.
Ôn Liễu Niên tiếp tục ngẩng đầu ngắm sao, đáy mắt sáng long lanh, vài lọn tóc bị gió thổi lay động, nhẹ nhàng lướt qua hai má Triệu Việt, hơi nhột.
Triệu Việt vươn tay giựt tóc của hắn.
Ôn Liễu Niên nghi hoặc nhìn hắn, "Đại đương gia có chuyện?"
Triệu Việt nghĩ rằng, mọt sách ngay cả tóc cũng so với người bình thường còn mềm hơn, lại nghĩ tới trong ngực còn nửa bao kẹo đậu phộng, vì thế liền lấy ra đưa cho hắn.
Ôn Liễu Niên tiếp nhận, "Không nghĩ tới đại đương gia thích ăn kẹo như vậy." Thật sự là rất có cảm giác tri âm.
Triệu Việt cứng rắn nói, "Không phải ta thích ăn."
Hắc Phong vốn dĩ đang ăn cỏ, sau khi thấy lập tức chạy tới, dùng đầu cọ cọ Ôn Liễu Niên.
Triệu Việt nói, "Nó thích ăn."
Ôn Liễu Niên:...
Hắc Phong dùng ánh mắt tràn ngập nước nhìn hắn, lông mi vụt sáng.
Ôn Liễu Niên bật cười, cầm khối kẹo đậu phộng đút nó.
"Ngươi ăn đi." Triệu Việt nói, "Lão Vương nói không được cho nó ăn nhiều kẹo."
Ôn Liễu Niên nói, "Tả hộ pháp cũng không cho ta ăn nhiều kẹo."
Triệu Việt:...
Nhưng hiếm khi được ra ngoài, ngẫu nhiên ăn vụng một lần cũng không sao. Ôn Liễu Niên cùng Hắc Phong một người một ngựa, phân chia ăn xong nửa bao kẹo đậu phộng, sau đó phủi vụn kẹo, cảm thấy rất là thỏa mãn.
Triệu Việt vươn tay chỉ chỉ, "Qua năm sáu tòa núi ở đằng trước kia, đó là địa bàn của Hổ Đầu Cương."
"Đại đương gia thật sự muốn đi?" Ôn Liễu Niên nhìn hắn.
Triệu Việt gật đầu.
"Là vì có thể sớm ngày cùng người Mục gia trang tính toán nợ cũ?" Ôn Liễu Niên lại hỏi.
Triệu Việt nói, "Đúng vậy."
Ôn Liễu Niên cũng không tiếp tục hỏi nữa.
"Sau khi báo thù xong, ta sẽ trở lại núi Thương Mang." Triệu Việt nói.
"Ở đó cả một đời sao?" Ôn Liễu Niên hỏi.
Triệu Việt cười cười, "Nói giống như Lục Truy, có thể ở đó không bị quấy rầy vượt qua một đời, kỳ thật cũng là phúc khí."
Ôn Liễu Niên "Ân" một tiếng, tiếp tục xuất thần ngắm sao.
"Ngươi thì sao? Nghe Lục Truy nói, Hoàng Thượng muốn triệu ngươi trở về kinh thành?" Triệu Việt lại hỏi.
"Có lẽ đi." Ôn Liễu Niên nói, "Năm đó khoa cử thi Đình, Hoàng Thượng vốn dĩ muốn đem ta để vào Hàn Lâm viện, là ta tự mình muốn làm quan địa phương. Nếu cứ vùi đầu ở trong triều nghiên cứu học vấn, cũng sẽ không biết dân chúng đến tột cùng muốn cái gì."
Triệu Việt bắt đầu cảm thấy, trong triều có thể có một người như vậy, hoàng thượng coi như là nhặt được tiện nghi.
Bên trong Thượng phủ, Mộc Thanh Sơn đang tựa vào lòng Thượng Vân Trạch, nhắm mắt lại ngủ say -- Hắn thật sự là không thế nào thắng được lực rượu, cộng lại uống không đến một chén, thì đã là hỗn loạn.
Thượng Vân Trạch đem người ôm trở về phòng ngủ cách vách, nhẹ nhàng đặt ở trên giường, giúp cởi áo khoác, lại rót trà nóng cho hắn súc miệng.
Mộc Thanh Sơn nhíu mày oán giận, "Nhức đầu."
Thượng Vân Trạch có chút hối hận để cho hắn uống rượu.
Mộc Thanh Sơn bắt lấy ống tay áo của hắn, cả người đều lui vào trong lòng, lý y trượt xuống đầu vai, lộ ra một đường đao thương nhợt nhạt -- Lúc trước gặp phải thổ phỉ xuống núi, suýt nữa bỏ mạng.
Thượng Vân Trạch cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trên bả vai trắng nõn của hắn.
Thượng Vân Trạch nói, "Không bằng cùng nhau uống rượu đi?"
"Uống rượu?" Mộc Thanh Sơn khó xử, "Nhưng ta không uống rượu được, còn rất dễ say."
"Vậy thì nhìn ta uống." Thượng Vân Trạch thỏa hiệp một bước.
Mộc Thanh Sơn nghĩ, thì ra người trong giang hồ là như vậy, vừa không thoải mái liền sống mơ mơ màng màng, giống y như lời tiên sinh kể chuyện ở trong trà lâu, vì thế liền gật đầu đáp ứng, "Cũng được."
Thượng Vân Trạch tay trái cầm bình rượu, tay phải chặn ngang ôm lấy hắn, thả người đạp vài bước nhảy lên nóc nhà.
Mộc Thanh Sơn nói, "Bảo chủ cũng nên uống ít thôi, uống nhiều không tốt cho thân thể."
Thượng Vân Trạch rót đầy hai bát rượu, một bát trong đó chỉ rót nhợt nhạt.
Mộc Thanh Sơn học hắn cầm lên uống một ngụm, thấy chính mình cũng có vài phần bộ dáng đại hiệp.
Thượng Vân Trạch cười cười, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Gió nhẹ hiu hiu, ánh trăng vừa phải.
Đối diện trong phủ nha, Ôn Liễu Niên đang ở thư phòng duỗi người.
Triệu Việt nói, "Mệt thì trở về ngủ đi."
Ôn Liễu Niên lắc đầu, "Còn sớm."
"Nhìn chằm chằm vào bản đồ, không hẳn là có thể tìm ra được đáp án." Triệu Việt nói, "Không bằng hảo hảo ngủ một giấc, sáng mai tỉnh dậy lại suy nghĩ."
Ôn Liễu Niên vẫn là không muốn trở về phòng như vậy.
Triệu Việt đột nhiên nói, "Không bằng ta thay ngươi đi một chuyến đến núi Thương Mang?"
"Đại đương gia?" Ôn Liễu Niên nghe vậy ngẩng đầu, đáy mắt có chút ngoài ý muốn.
"Ta vốn dĩ ngụ ở Triêu Mộ nhai, khác với người Truy Ảnh cung." Triệu Việt nói, "Cho dù là bị đối phương phát hiện, cũng có thể nói thành là muốn hợp tác, thương nghị phải ứng phó với việc quan phủ bao vây diệt trừ như thế nào."
"Ta không muốn để bất cứ một ai một mình vào núi." Ôn Liễu Niên nhíu mày.
"Đây là biện pháp duy nhất." Triệu Việt nói, "Huống hồ đối phương cũng không hẳn là có thể phát hiện ta."
Ôn Liễu Niên vẫn là không tán thành, "Nhưng hiện tại Triêu Mộ nhai đã không có một bóng người, cho dù người Mục gia trang không biết, Hổ Đầu bang không hẳn sẽ không biết, đến lúc đó đại đương gia muốn giải thích thế nào?"
"Chuyện này thì càng dễ lừa." Triệu Việt nói, "Phụ cận Triêu Mộ nhai đều là địa bàn của ta, người ngoài cơ hồ chưa bao giờ đặt chân đến, phía sau núi không ít các cơ quan ám đạo Lục Truy thiết lập, còn có không ít khe nước động đá hạp cốc kênh sâu, có chính là nơi để lẩn trốn."Ôn Liễu Niên nói, "Để ta suy nghĩ một chút."
Triệu Việt tiếp tục giúp chính mình châm trà, mọt sách chính là cằn nhằn.
Sau thời gian một chén trà, Ôn Liễu Niên còn đang suy nghĩ.
Triệu Việt ngáp một cái, vươn tay đóng sách của hắn lại.
Ôn Liễu Niên:...
"Nếu cứ ru rú ở trong phòng, chỉ biết càng lúc sẽ càng nhức đầu." Triệu Việt kéo hắn đứng lên, "Đi, mang ngươi đến núi Thương Mang."
"Đi đâu?" Ôn Liễu Niên tưởng chính mình nghe lầm.
"Núi Thương Mang." Triệu Việt gõ gõ đầu hắn, "Yên tâm đi, sẽ không gặp được Mục gia trang cũng sẽ không gặp được Hổ Đầu bang, chỉ là đi giải sầu."
Ôn Liễu Niên nói, "Hoa viên ở phủ nha cũng có thể giải sầu." Tuy nói nhỏ một chút, cũng có thể đi vòng vòng, vì sao nhất định phải đến núi Thương Mang?
Nhưng Triệu Việt hiển nhiên không tính toán trưng cầu ý kiến của hắn.
Hắc Phong đang ở trong chuồng ngựa ngủ gật, Triệu Việt cởi bỏ cương ngựa, đặt Ôn Liễu Niên lên.
Mộc Thanh Sơn xa xa ngồi ở trên nóc nhà nhìn thấy, có chút kỳ quái, "Triệu đại đương gia cùng đại nhân muốn đi đâu?"
"Không biết." Thượng Vân Trạch ngửa đầu uống rượu.
Mộc Thanh Sơn tiếp tục duỗi cổ nhìn.
Triệu Việt dẫn ngựa ra phủ nha, tự mình xoay người ngồi ở phía sau Ôn Liễu Niên, lấy ra một cái khăn che mặt màu đen, để tránh bị người khác nhìn thấy.
Hắc Phong vui vẻ vẫy vẫy đuôi, dang rộng bốn vó chạy như điên về phía trước, một đường nhanh như chớp chạy ra khỏi thành.
Ôn Liễu Niên ngược lại là không sợ cưỡi ngựa, chỉ là cảm thấy gió đêm hơi lạnh, vì thế đưa tay lui vào trong tay áo.
Triệu Việt đành phải vòng một tay qua thắt lưng của hắn, để tránh đem người ngã xuống.
"Đại nhân bị đại đương gia mang đến núi Thương Mang?" Triệu Ngũ nghe vậy có chút ngoài ý muốn.
Hoa Đường gật đầu, "Ám vệ đã đi theo."
"Hai vị không cần lo lắng." Lục Truy ban đầu đang cùng Triệu Ngũ uống rượu, sau khi nghe nói việc này thì cười nói, "Đại đương gia không phải người tính tình lỗ mãng, hẳn chỉ là ra ngoài giải sầu."
"Giải sầu?" Hoa Đường càng buồn bực, "Sao quan hệ lại đột nhiên lại trở nên tốt như vậy." Cư nhiên còn có thể ra ngoài giải sầu.
"Không liên quan đến quan hệ tốt hay không tốt." Lục Truy nói, "Ra ngoài xem, nói không chừng sẽ có ý nghĩ cùng ý tưởng mới, mà có ý nghĩ cùng ý tưởng mới, mới có thể sớm giải quyết nạn trộm cướp ở núi Thương Mang. Chung quy hiện tại người Mục gia trang đang ở ngoài thành, đại đương gia lại e ngại với hứa hẹn chậm chạp không thể động thủ, chỉ biết so đại nhân càng muốn muốn quét sạch Hổ Đầu bang hơn."
"Thì ra là như vậy." Hoa Đường phản ứng kịp.
"Cho nên nhị vị không cần lo lắng." Lục Truy nói, "Đại đương gia đối với núi Thương Mang rất tinh tường, đại nhân chắc chắn sẽ không có nguy hiểm.""A !" Hắc Phong đột nhiên dừng bước, Ôn Liễu Niên cả người đều chúi nhũi về phía trước.
Triệu Việt ôm chặt thắt lưng hắn, đem người ôm xuống lưng ngựa.
Ôn Liễu Niên tim đập thình thịch.
"Nơi này gọi là Liên Tinh cốc." Triệu Việt nói.
"Hử?" Ôn Liễu Niên đứng ở bên cạnh hắn, quay đầu nhìn nhìn chung quanh, chỉ nhìn thấy sơn cốc hẹp dài, tối đen như mực, cũng không nhìn thấy cảnh trí gì.
Triệu Việt nói, "Phía trên."
Ôn Liễu Niên ngẩng đầu.
Cả một bầu trời đầy sao bao la hùng vĩ, cơ hồ muốn trải dài khắp chân trời.
"Thật nhiều sao." Ôn Liễu Niên sợ hãi than lên.
"Nghe nói ở đây là nơi khiến tinh thần người ta lên xuống." Triệu Việt ngồi ở trên một tảng đá lớn, "Khi trong lòng không thoải mái, tới nơi này đổi gió rất hữu dụng."
Ôn Liễu Niên ngồi ở bên cạnh hắn, cảm thấy tầm nhìn quả thật không tệ, nhưng mà hơi lạnh.
Thấy hắn vẫn đang chà xát tay, Triệu Việt đem ngoại bào khoác ở trên người hắn.
"Núi Thương Mang thật lớn." Ôn Liễu Niên nói, "Nhất định còn có rất nhiều nơi cảnh trí không đồng dạng như vậy."
"Xuân Hạ Thu Đông, ngọn núi này bốn mùa so với bên ngoài càng rõ ràng hơn." Triệu Việt nói, "Mùa Xuân cả bầu trời khắp nơi đều là phồn hoa; mùa Hạ khi đổ mưa, cả tòa núi đều mông lung giống như tiên cảnh; mùa Thu cả khu rừng đều là màu vàng óng, liếc mắt nhìn không thấy được điểm cuối, còn có thể có quả đèn lồng màu đỏ; mùa Đông khắp nơi đều trắng như tuyết, ngay cả một chút xíu màu sắc khác cũng không có, quả thật so với trong thành càng đẹp hơn."
"Cho nên càng phải nên đem ngọn núi này hoàn cho dân chúng." Ôn Liễu Niên nói, "Cả tòa núi đều là kho báu, đến thời điểm đốn củi khai hoang săn thú thông thương, tất cả mọi người cũng sẽ dễ chịu hơn rất nhiều."
"Ngươi thật sự đúng là một vị quan tốt." Triệu Việt liếc nhìn hắn một cái.
Ôn Liễu Niên gật đầu, "Ừm, ta đó giờ vẫn là một vị quan tốt."
Triệu Việt hơi buồn cười.
Ôn Liễu Niên tiếp tục ngẩng đầu ngắm sao, đáy mắt sáng long lanh, vài lọn tóc bị gió thổi lay động, nhẹ nhàng lướt qua hai má Triệu Việt, hơi nhột.
Triệu Việt vươn tay giựt tóc của hắn.
Ôn Liễu Niên nghi hoặc nhìn hắn, "Đại đương gia có chuyện?"
Triệu Việt nghĩ rằng, mọt sách ngay cả tóc cũng so với người bình thường còn mềm hơn, lại nghĩ tới trong ngực còn nửa bao kẹo đậu phộng, vì thế liền lấy ra đưa cho hắn.
Ôn Liễu Niên tiếp nhận, "Không nghĩ tới đại đương gia thích ăn kẹo như vậy." Thật sự là rất có cảm giác tri âm.
Triệu Việt cứng rắn nói, "Không phải ta thích ăn."
Hắc Phong vốn dĩ đang ăn cỏ, sau khi thấy lập tức chạy tới, dùng đầu cọ cọ Ôn Liễu Niên.
Triệu Việt nói, "Nó thích ăn."
Ôn Liễu Niên:...
Hắc Phong dùng ánh mắt tràn ngập nước nhìn hắn, lông mi vụt sáng.
Ôn Liễu Niên bật cười, cầm khối kẹo đậu phộng đút nó.
"Ngươi ăn đi." Triệu Việt nói, "Lão Vương nói không được cho nó ăn nhiều kẹo."
Ôn Liễu Niên nói, "Tả hộ pháp cũng không cho ta ăn nhiều kẹo."
Triệu Việt:...
Nhưng hiếm khi được ra ngoài, ngẫu nhiên ăn vụng một lần cũng không sao. Ôn Liễu Niên cùng Hắc Phong một người một ngựa, phân chia ăn xong nửa bao kẹo đậu phộng, sau đó phủi vụn kẹo, cảm thấy rất là thỏa mãn.
Triệu Việt vươn tay chỉ chỉ, "Qua năm sáu tòa núi ở đằng trước kia, đó là địa bàn của Hổ Đầu Cương."
"Đại đương gia thật sự muốn đi?" Ôn Liễu Niên nhìn hắn.
Triệu Việt gật đầu.
"Là vì có thể sớm ngày cùng người Mục gia trang tính toán nợ cũ?" Ôn Liễu Niên lại hỏi.
Triệu Việt nói, "Đúng vậy."
Ôn Liễu Niên cũng không tiếp tục hỏi nữa.
"Sau khi báo thù xong, ta sẽ trở lại núi Thương Mang." Triệu Việt nói.
"Ở đó cả một đời sao?" Ôn Liễu Niên hỏi.
Triệu Việt cười cười, "Nói giống như Lục Truy, có thể ở đó không bị quấy rầy vượt qua một đời, kỳ thật cũng là phúc khí."
Ôn Liễu Niên "Ân" một tiếng, tiếp tục xuất thần ngắm sao.
"Ngươi thì sao? Nghe Lục Truy nói, Hoàng Thượng muốn triệu ngươi trở về kinh thành?" Triệu Việt lại hỏi.
"Có lẽ đi." Ôn Liễu Niên nói, "Năm đó khoa cử thi Đình, Hoàng Thượng vốn dĩ muốn đem ta để vào Hàn Lâm viện, là ta tự mình muốn làm quan địa phương. Nếu cứ vùi đầu ở trong triều nghiên cứu học vấn, cũng sẽ không biết dân chúng đến tột cùng muốn cái gì."
Triệu Việt bắt đầu cảm thấy, trong triều có thể có một người như vậy, hoàng thượng coi như là nhặt được tiện nghi.
Bên trong Thượng phủ, Mộc Thanh Sơn đang tựa vào lòng Thượng Vân Trạch, nhắm mắt lại ngủ say -- Hắn thật sự là không thế nào thắng được lực rượu, cộng lại uống không đến một chén, thì đã là hỗn loạn.
Thượng Vân Trạch đem người ôm trở về phòng ngủ cách vách, nhẹ nhàng đặt ở trên giường, giúp cởi áo khoác, lại rót trà nóng cho hắn súc miệng.
Mộc Thanh Sơn nhíu mày oán giận, "Nhức đầu."
Thượng Vân Trạch có chút hối hận để cho hắn uống rượu.
Mộc Thanh Sơn bắt lấy ống tay áo của hắn, cả người đều lui vào trong lòng, lý y trượt xuống đầu vai, lộ ra một đường đao thương nhợt nhạt -- Lúc trước gặp phải thổ phỉ xuống núi, suýt nữa bỏ mạng.
Thượng Vân Trạch cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trên bả vai trắng nõn của hắn."A !" Hắc Phong đột nhiên dừng bước, Ôn Liễu Niên cả người đều chúi nhũi về phía trước.
Triệu Việt ôm chặt thắt lưng hắn, đem người ôm xuống lưng ngựa.
Ôn Liễu Niên tim đập thình thịch.
"Nơi này gọi là Liên Tinh cốc." Triệu Việt nói.
"Hử?" Ôn Liễu Niên đứng ở bên cạnh hắn, quay đầu nhìn nhìn chung quanh, chỉ nhìn thấy sơn cốc hẹp dài, tối đen như mực, cũng không nhìn thấy cảnh trí gì.
Triệu Việt nói, "Phía trên."
Ôn Liễu Niên ngẩng đầu.
Cả một bầu trời đầy sao bao la hùng vĩ, cơ hồ muốn trải dài khắp chân trời.
"Thật nhiều sao." Ôn Liễu Niên sợ hãi than lên.
"Nghe nói ở đây là nơi khiến tinh thần người ta lên xuống." Triệu Việt ngồi ở trên một tảng đá lớn, "Khi trong lòng không thoải mái, tới nơi này đổi gió rất hữu dụng."
Ôn Liễu Niên ngồi ở bên cạnh hắn, cảm thấy tầm nhìn quả thật không tệ, nhưng mà hơi lạnh.
Thấy hắn vẫn đang chà xát tay, Triệu Việt đem ngoại bào khoác ở trên người hắn.
"Núi Thương Mang thật lớn." Ôn Liễu Niên nói, "Nhất định còn có rất nhiều nơi cảnh trí không đồng dạng như vậy."
"Xuân Hạ Thu Đông, ngọn núi này bốn mùa so với bên ngoài càng rõ ràng hơn." Triệu Việt nói, "Mùa Xuân cả bầu trời khắp nơi đều là phồn hoa; mùa Hạ khi đổ mưa, cả tòa núi đều mông lung giống như tiên cảnh; mùa Thu cả khu rừng đều là màu vàng óng, liếc mắt nhìn không thấy được điểm cuối, còn có thể có quả đèn lồng màu đỏ; mùa Đông khắp nơi đều trắng như tuyết, ngay cả một chút xíu màu sắc khác cũng không có, quả thật so với trong thành càng đẹp hơn."
"Cho nên càng phải nên đem ngọn núi này hoàn cho dân chúng." Ôn Liễu Niên nói, "Cả tòa núi đều là kho báu, đến thời điểm đốn củi khai hoang săn thú thông thương, tất cả mọi người cũng sẽ dễ chịu hơn rất nhiều."
"Ngươi thật sự đúng là một vị quan tốt." Triệu Việt liếc nhìn hắn một cái.
Ôn Liễu Niên gật đầu, "Ừm, ta đó giờ vẫn là một vị quan tốt."
Triệu Việt hơi buồn cười.
Ôn Liễu Niên tiếp tục ngẩng đầu ngắm sao, đáy mắt sáng long lanh, vài lọn tóc bị gió thổi lay động, nhẹ nhàng lướt qua hai má Triệu Việt, hơi nhột.
Triệu Việt vươn tay giựt tóc của hắn.
Ôn Liễu Niên nghi hoặc nhìn hắn, "Đại đương gia có chuyện?"
Triệu Việt nghĩ rằng, mọt sách ngay cả tóc cũng so với người bình thường còn mềm hơn, lại nghĩ tới trong ngực còn nửa bao kẹo đậu phộng, vì thế liền lấy ra đưa cho hắn.
Ôn Liễu Niên tiếp nhận, "Không nghĩ tới đại đương gia thích ăn kẹo như vậy." Thật sự là rất có cảm giác tri âm.
Triệu Việt cứng rắn nói, "Không phải ta thích ăn."
Hắc Phong vốn dĩ đang ăn cỏ, sau khi thấy lập tức chạy tới, dùng đầu cọ cọ Ôn Liễu Niên.
Triệu Việt nói, "Nó thích ăn."
Ôn Liễu Niên:...
Hắc Phong dùng ánh mắt tràn ngập nước nhìn hắn, lông mi vụt sáng.
Ôn Liễu Niên bật cười, cầm khối kẹo đậu phộng đút nó.
"Ngươi ăn đi." Triệu Việt nói, "Lão Vương nói không được cho nó ăn nhiều kẹo."
Ôn Liễu Niên nói, "Tả hộ pháp cũng không cho ta ăn nhiều kẹo."
Triệu Việt:...
Nhưng hiếm khi được ra ngoài, ngẫu nhiên ăn vụng một lần cũng không sao. Ôn Liễu Niên cùng Hắc Phong một người một ngựa, phân chia ăn xong nửa bao kẹo đậu phộng, sau đó phủi vụn kẹo, cảm thấy rất là thỏa mãn.
Triệu Việt vươn tay chỉ chỉ, "Qua năm sáu tòa núi ở đằng trước kia, đó là địa bàn của Hổ Đầu Cương."
"Đại đương gia thật sự muốn đi?" Ôn Liễu Niên nhìn hắn.
Triệu Việt gật đầu.
"Là vì có thể sớm ngày cùng người Mục gia trang tính toán nợ cũ?" Ôn Liễu Niên lại hỏi.
Triệu Việt nói, "Đúng vậy."
Ôn Liễu Niên cũng không tiếp tục hỏi nữa.
"Sau khi báo thù xong, ta sẽ trở lại núi Thương Mang." Triệu Việt nói.
"Ở đó cả một đời sao?" Ôn Liễu Niên hỏi.
Triệu Việt cười cười, "Nói giống như Lục Truy, có thể ở đó không bị quấy rầy vượt qua một đời, kỳ thật cũng là phúc khí."
Ôn Liễu Niên "Ân" một tiếng, tiếp tục xuất thần ngắm sao.
"Ngươi thì sao? Nghe Lục Truy nói, Hoàng Thượng muốn triệu ngươi trở về kinh thành?" Triệu Việt lại hỏi.
"Có lẽ đi." Ôn Liễu Niên nói, "Năm đó khoa cử thi Đình, Hoàng Thượng vốn dĩ muốn đem ta để vào Hàn Lâm viện, là ta tự mình muốn làm quan địa phương. Nếu cứ vùi đầu ở trong triều nghiên cứu học vấn, cũng sẽ không biết dân chúng đến tột cùng muốn cái gì."
Triệu Việt bắt đầu cảm thấy, trong triều có thể có một người như vậy, hoàng thượng coi như là nhặt được tiện nghi.
Bên trong Thượng phủ, Mộc Thanh Sơn đang tựa vào lòng Thượng Vân Trạch, nhắm mắt lại ngủ say -- Hắn thật sự là không thế nào thắng được lực rượu, cộng lại uống không đến một chén, thì đã là hỗn loạn.
Thượng Vân Trạch đem người ôm trở về phòng ngủ cách vách, nhẹ nhàng đặt ở trên giường, giúp cởi áo khoác, lại rót trà nóng cho hắn súc miệng.
Mộc Thanh Sơn nhíu mày oán giận, "Nhức đầu."
Thượng Vân Trạch có chút hối hận để cho hắn uống rượu.
Mộc Thanh Sơn bắt lấy ống tay áo của hắn, cả người đều lui vào trong lòng, lý y trượt xuống đầu vai, lộ ra một đường đao thương nhợt nhạt -- Lúc trước gặp phải thổ phỉ xuống núi, suýt nữa bỏ mạng.
Thượng Vân Trạch cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trên bả vai trắng nõn của hắn.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Nghe nói thổ phỉ rất hung tàn!!!
- Chương 2: Ta giúp ngươi diệt trừ thổ phỉ!!!
- Chương 3: Ta thấy sắc mặt ngươi không được tốt!!!
- Chương 4: Lực lượng bức họa!!!
- Chương 5: Tập tranh nhỏ hài hòa vui vẻ!!!
- Chương 6: Mộc sư gia rất hung dữ!!!
- Chương 7: Cảm thấy mê man!!!
- Chương 8: Rõ ràng chính là tổ tông!!!
- Chương 9: Ta muốn đến gặp vị tân tri phủ !!!
- Chương 10: Mọt sách rất đáng sợ!!!
- Chương 11: Vì sao nhất định phải ép Triệu Việt xuống núi!!!
- Chương 12: Có người muốn đến giúp đỡ!!!
- Chương 13: Vô sự lấy lòng!!!
- Chương 14: Đến tột cùng đại nhân muốn giúp ai!!!
- Chương 15: Tha hương gặp cố tri!!!
- Chương 16: Ngươi không xuống núi thì ta lên núi!!!
- Chương 17: Không mời mà tới!!!
- Chương 18: Cùng nhau về nhà ăn tết!!!
- Chương 19: Một nhóm thổ phỉ xuống núi!!!
- Chương 20: Ta là gió, ngươi là cát!!!
- Chương 21: Theo nhu cầu mỗi bên!!!
- Chương 22: Đại đương gia không nên cứ âm mặt!!!
- Chương 23: Đại nhân đi đâu rồi!!!
- Chương 24: Chợ hoa đăng náo nhiệt!!!
- Chương 25: Người Mục gia trang tới!!!
- Chương 26: Tám phần là đang diễn kịch!!!
- Chương 27: Tiện nghi không chiếm thì phí!!!
- Chương 28: Bắt đầu tiêu diệt thổ phỉ!!!
- Chương 29: Chúng ta vẫn là đầu hàng thì hơn!!!
- Chương 30: Người đâu, bồi đại nhân dùng cơm!!!
- Chương 31: Không bằng chuyển nhà đi!!!
- Chương 32: Thăm dò núi Thương Mang!!!
- Chương 33: Diệt trừ thổ phỉ núi Thương Mang!!!
- Chương 34: Mọt sách sẽ ngủ nướng!!!
- Chương 35: Đến tột cùng vì sao phải đóng quân ở núi Thương Mang!!!
- Chương 36: Bún chua cay còn rất ngon!!!
- Chương 37: Nửa đêm muốn làm gì???
- Chương 38: Bí mật Hổ Đầu Cương!!!
- Chương 39: Trong núi có một con thiêu thân!!!
- Chương 40: Triệu đại đương gia không ... được!!!
- Chương 41: Vì sao nhất định phải giải thích với ta?
- Chương 42: Rượu vong xuyên!!!
- Chương 43: Thành Hoàng gia hiển linh là chuyện tốt!!!
- Chương 44: Triệu đại đương gia có sở thích kì quái!!!
- Chương 45: Kế hoạch hãm hại của Ôn đại nhân!!!
- Chương 46: Mọt sách bị bệnh!!!
- Chương 47: Cùng đến phía sau núi!!!
- Chương 48: Triệu đại đương gia bối rối!!!
- Chương 49: Đột biến trong núi!!!
- Chương 50: Vu cổ thuật!!!
- Chương 51: Tái ông thất mã, yên tri phi phúc(*)
- Chương 52: Ta vừa mới nói linh tinh, ngươi không cần để ý!!!
- Chương 53: Đại đương gia, ngươi đỏ mặt cái gì???
- Chương 54: Tiếng động ở ngoài vùng hoang vu!!!
- Chương 55: Tác dụng của Hồng giáp lang!!!
- Chương 56: Cùng đến hố sâu!!!
- Chương 57: Ôn đại nhân rất suy yếu!!!
- Chương 58: Quan phủ tất nhiên sẽ không nhúng tay!!!
- Chương 59: Một con cua bị luộc chín!!!
- Chương 60: Chơi trò thổ phỉ cướp bóc!!
- Chương 61: Sau lưng còn có nghĩa phụ!!!
- Chương 62: Rốt cục ngươi có muốn thành thân hay không???
- Chương 63: Vì sao lại mang theo thứ này trên người???
- Chương 64: Rốt cục là có thân phận gì???
- Chương 65: Không nên để cho đại nhân nhìn thấy!!!
- Chương 66: Câu đố về thân thế!!!
- Chương 67: Có vẻ như là bị đùa bỡn!!!
- Chương 68: Triệu đại đương gia rất lo lắng!!!
- Chương 69: Ngày mai ta sẽ bồi thường một cái nồi!!!
- Chương 70: Mỹ nam tử anh tuấn xuất hiện!!!
- Chương 71: Có chút nói không nên lời!!!
- Chương 72: Dáng người không tồi!!!
- Chương 73: Cùng lắm thì bỏ trốn!!!
- Chương 74: Đánh bậy đánh bạ cũng có thu hoạch!!!
- Chương 75: Cứu một cô nương trở về!!!
- Chương 76: Có khi nào là mỹ nhân kế không???
- Chương 77: Khi người ngốc lên thì cũng không có biện pháp!!!
- Chương 78: Người trong triều đến!!!
- Chương 79: Vì sao lúc nào cũng là ngươi!!!
- Chương 80: Phát hiện mới trong Hổ Đầu bang!!!
- Chương 81: Đại Minh Vương vài chục năm trước!!!
- Chương 82: Ta sẽ bảo vệ ngươi!!!
- Chương 83: Tam thiếu gia Khổng Tước môn!!!
- Chương 84: Mọt sách đọc sách rất nhanh!!!
- Chương 85: Đã nói là cô nương chưa thấy qua những chuyện lớn trên đời!!!
- Chương 86: Võ công có chút quen thuộc!!!
- Chương 87: Ta muốn cướp người với triều đình!!!
- Chương 88: Tiền Mãn Thương là ai???
- Chương 89: Lừa gạt mới có thể biết được kết quả!!!
- Chương 90: Đại nhân rất oán niệm!!!
- Chương 91: Hồng giáp lang rất tức giận!!!
- Chương 92: Sẽ thành thân thuộc!!!
- Chương 93: Tiểu Mộc lập gia đình!!!
- Chương 94: Đi đến Vương Thành!!!
- Chương 95: Bóng dáng màu trắng là cái gì???
- Chương 96: Một chuyện đổi một miếng gà nướng!!!
- Chương 97: Ngươi có từng nghe qua cái tên này chưa???
- Chương 98: Mới tới Vương Thành!!!
- Chương 99: Có người bao Phiêu Hương viện!!!
- Chương 100: Chuyện này cứ quyết định như vậy sao???
- Chương 101: Ôn phu nhân quả thật hiền lương thục đức!!!
- Chương 102: Triệu đại đương gia như hoa như ngọc!!!
- Chương 103: Ôn đại nhân tiến cung!!!
- Chương 104: Hoàng Thượng đến nhà cướp người!!!
- Chương 105: Nhạc mẫu muốn đến Vương Thành!!!
- Chương 106: Vì sao người bị đùa giỡn luôn là mình???
- Chương 107: Bàn chuyện làm ăn ánh mắt phải sáng ngời!!!
- Chương 108: Nếu ta không cho ngươi đi!!!
- Chương 109: Khi nào mới có thể ăn chân giò nướng????
- Chương 110: Vì sao vừa gặp mặt liền đánh nhau!!!
- Chương 111: Ôn đại nhân chấn kinh!!!
- Chương 112: Trên đường gặp cướp!!!
- Chương 113: Chính là đám người này!!!
- Chương 114: Vì sao ai cũng muốn tới giúp vui!!!
- Chương 115: Son phấn thơm ngào ngạt!!!
- Chương 116: Gặp nhau ở tửu lâu!!!
- Chương 117: Nửa đêm canh ba đi đâu rồi???
- Chương 118: Tốt nhất là có thể cấm dục!!!
- Chương 119: Hết thảy đều càng lúc càng tốt!!!
- Chương 120: Ôn đại nhân rốt cuộc là người nào???
- Chương 121: Không phá thì không xây được!!!
- Chương 122: Ấn đường của đại nhân gần đây phát đen!!!
- Chương 123: Hồng giáp lang mất tích!!!
- Chương 124: Có người muốn mua bí phương!!!
- Chương 125: Náo loạn nhỏ trên đường!!!
- Chương 126: Nếu đã gặp thì chính là duyên phận!!!
- Chương 127: Phải làm thế nào mới khiến ảnh vệ không đi theo??
- Chương 128: Ai mà có thể nói thắng được Ôn đại nhân!!!
- Chương 129: Chuyện năm xưa!!!
- Chương 130: Tổng cộng có ba manh mối!!!
- Chương 131: Dị động trong bãi tha ma!!!
- Chương 132: Tiểu Vô Ảnh lập công!!!
- Chương 133: Ái khanh không thể ăn cái này!!!
- Chương 134: Vi thần muốn giúp Trương đại nhân!!!
- Chương 135: Nửa đêm rồi vì sao còn chưa về nhà!!!
- Chương 136: Không bằng bắt tiểu nhị về trước đi!!!
- Chương 137: Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất!!!
- Chương 138: Đem xẻng tới Ngự Hoa viên cho trẫm!!!
- Chương 139: Thiên hạ đệ nhất tài tử!!!
- Chương 140: Là phúc hay là họa!!!
- Chương 141: Phải chọn ngày lành trước!!!
- Chương 142: Mười ngày sau thành thân!!!
- Chương 143: Đại hôn (Thượng)
- Chương 144: Đại hôn (Trung)
- Chương 145: Đại hôn (Hạ)
- Chương 146: Vì sao lại yên tâm như thế???
- Chương 147: Tự mình quyết định!!!
- Chương 148: Ngươi muốn chọn như thế nào???
- Chương 149: Rốt cuộc có đi hay không???
- Chương 150: Gà bay chó sủa vì đi Đông Hải!!!
- Chương 151: Thành Đại Côn rách nát!!!
- Chương 152: Quần lót của Ôn đại nhân bị trộm!!!
- Chương 153: Nghe nói ngươi thành thân rồi???
- Chương 154: Trừ phi điều tra rõ chân tướng trước!!!
- Chương 155: Một đống loạn ma!!!
- Chương 156: Kéo tơ bóc kén!!!
- Chương 157: Thẩm minh chủ thần công cái thế!!!
- Chương 158: Đón năm mới!!!
- Chương 159: Người hữu tình!!!
- Chương 160: Thuận tiện lừa chút tiền!!!
- Chương 161: Vật biểu tượng giang hồ gặp được bà mai thật!!!
- Chương 162: Thiên nhai hải các!!!
- Chương 163: Gọi một tiếng mẹ nghe xem nào!!!
- Chương 164: Chuyện cũ năm xưa!!!
- Chương 165: Thạch bà bà làm điểm tâm!!!
- Chương 166: Tự làm bậy!!!
- Chương 167: Hoa nở giữa ngày đông!!!
- Chương 168: Việc vui trong Bình Lãng bang đúng là không ít!!!
- Chương 169: Có Ôn đại nhân ở đây!!!
- Chương 170: Tháp Bạch Ngư đầy rẫy cơ quan!!!
- Chương 171: Lệ giao nhân!!!
- Chương 172: Cư nhiên còn lấy tay sờ sờ!!!
- Chương 173: Liên hoàn bộ!!!
- Chương 174: Thật sự có binh đoàn giao nhân!!!
- Chương 175: Lấy danh tiết Tây Nam Vương thề!!!
- Chương 176: Gió yên sóng lặng trước cuộc chiến!!!
- Chương 177: Quả nhiên có lệ giao nhân!!!
- Chương 178: Một chiếc thuyền lớn màu đen!!!
- Chương 179: Cũng không có hói hoàn toàn!!!
- Chương 180: Ôn ái khanh đâu rồi???
- Chương 181: Nhặt được tiểu giao nhân!!!
- Chương 182: Sơ chiến báo cáo thắng lợi!!!
- Chương 183: Có khúc phổ cùng nhau thổi!!!
- Chương 184: Ôn đại nhân đi đâu rồi???
- Chương 185: Cuộc chiến ở đảo Bối Sa (Thượng)
- Chương 186: Cuộc chiến ở đảo Bối Sa (Hạ)
- Chương 187: Toàn Sở quân ai cũng biết Tiểu Vương gia ngạo kiều!!!
- Chương 188: Ôn đại nhân thông minh cơ trí!!!
- Chương 189: Nhi tử Đại Minh vương!!!
- Chương 190: Thổi sáo thử xem!!!
- Chương 191: Cuộc chiến cuối cùng (Thượng)
- Chương 192: Cuộc chiến cuối cùng (Trung)
- Chương 193: Cuộc chiến cuối cùng (Hạ)
- Chương 194: Tuế nguyệt khôn cùng, thiên địa tiêu dao!!!
- Chương 195: Phiên ngoại