Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! - Chương 162
Chương trước- Chương 1: Minh Vương tuyển Phi
- Chương 2: Trả thù ngược lại
- Chương 3: Tin tức là thật
- Chương 4: Phụ thân thiên vị
- Chương 5: Mẹ cả dạy dỗ
- Chương 6: Hôn lễ ồn ào
- Chương 7: Động phòng như thế
- Chương 8: Đêm động phòng ngủ một mình
- Chương 9: Hai tiểu thiếp
- Chương 10: Chủ động tới cửa
- Chương 11: Dâng trà
- Chương 12: Chơi đùa mà thôi
- Chương 13: Dạy dỗ nha đầu
- Chương 14: Vợ chồng gặp lại
- Chương 15: Tuyết Y biểu muội
- Chương 16: Khinh bỉ tập thể
- Chương 17: Nghênh đón mỹ nhân
- Chương 18: Khuê mật
- Chương 19: Trị tài nhân
- Chương 20: Đồng tâm hiệp lực
- Chương 21: Không kiên nhẫn rời đi
- Chương 22: Lén giáo huấn
- Chương 23: Nghiêm trị ác nô
- Chương 24: Đá ngươi xuống nước
- Chương 25: Cho xuống nước nữa
- Chương 26: Tướng gia tới cửa
- Chương 27: Bằng hữu gặp nhau
- Chương 28: Cực kỳ dịu dàng
- Chương 29: Hé lộ sự thật
- Chương 30: Đá xuống giường
- Chương 31: Tức giận bỏ đi
- Chương 32: Huynh đệ đột kích
- Chương 33: Đối phó công kích
- Chương 34: Siêu cấp nước trà
- Chương 35: Dụ địch xâm nhập
- Chương 36: Một con chuột
- Chương 37: Ác bá hộ phi
- Chương 38: Làm rất khá
- Chương 39: Giáo huấn nha đầu
- Chương 40: Có chút hối hận
- Chương 41: Âm thầm tính kế
- Chương 42: Một mình về lại mặt (*)
- Chương 43: Chạy nhanh rời cửa
- Chương 44: Lên án
- Chương 45: Diệu kế đuổi người
- Chương 46: Khích tướng nho nhỏ
- Chương 47: Thân tỷ gây chuyện
- Chương 48: Vương gia nổi giận
- Chương 49: Khi dễ tiểu bạch thỏ
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53: Kế hoạch bắt đầu
- Chương 54: Lãnh cự biểu muội
- Chương 55: Ôn nhu an ủi
- Chương 56: Biểu muội đột kích
- Chương 57: Đổi trắng thay đen
- Chương 58: Kết hạ thù
- Chương 59: Mới gặp hiểu quả
- Chương 60: Đơn giản hiệu quả
- Chương 61: Biểu muội lại đến
- Chương 62: Vương gia trở về
- Chương 63: Kéo vào hậu cung
- Chương 64: Nhốt đánh vào địa ngục
- Chương 65: Từng bước đẩy mạnh
- Chương 66: Sư huynh cũng đến
- Chương 67: Đột nhiên thổ lộ
- Chương 68: Vương gia ghen
- Chương 69: Vương gia ghen (2)
- Chương 70: Vương gia ghen (3)
- Chương 71: Vương gia ghen (4)
- Chương 72: Vương gia ghen (5)
- Chương 73: Vương gia ghen (6)
- Chương 74: Vương gia ghen (7)
- Chương 75: Một cước đá phi (1)
- Chương 76: Một cước đá phi (2)
- Chương 77: Một cước đá phi (3)
- Chương 78: Một cước đá phi (4)
- Chương 79: Một cước đá phi (5)
- Chương 80: Một cước đá phi (6)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 107
- Chương 108: Kinh sợ vương phi
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Phản đem nhất quân
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118: Tướng gia tới nói chuyện
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Công chúa nam vân
- Chương 122
- Chương 123: Ôn nhu khẽ hôn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129: Địch ý lần thứ hai
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133: Mất đi nụ hôn đầu tiên
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140: Người nhà mẹ đẻ tới
- Chương 141: Tương phủ tiếp người
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145: Hôn trộm bị bắt
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148: Kế hoạch chạy trốn
- Chương 149
- Chương 150: Tim đập thình thịch
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153: Dưới ánh trăng mê tình
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156: Giang nam gặp nhau
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chạy trốn không thành
- Chương 162
- Chương 163: Ôn nhu đối đãi
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166: Ngươi trốn ta đuổi theo
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170: Viên phòng
- Chương 171
- Chương 172: Không biết thỏa mãn
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175: Không dễ chọc
- Chương 176
- Chương 177: Trở lại kinh thành
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Bộc lộ bản tính
- Chương 181
- Chương 182: Song kiếm hợp bích
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186-187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194: Bán đứt quan hệ
- Chương 195
- Chương 196: Lôi kéo đồng bọn
- Chương 197: Tướng gia tức giận
- Chương 198: Thực thi kế hoạch
- Chương 199: Mọi chuyện đã xong
- Chương 200: Đại náo bộ phủ
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203: Phát hiện tình ý
- Chương 204
- Chương 205: Thanh trừ dư nghiệt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Nháy mắt giết tình địch
- Chương 209: Nhẹ nhàng thoát hiểm
- Chương 210
- Chương 211: Nhẹ nhàng linh hoạt phản kích
- Chương 212: Tập thể nghiêng về
- Chương 213: Thái tử phi đến
- Chương 214: Mở rộng cửa lòng
- Chương 215: Tự mình chuốc khổ (canh hai)
- Chương 216: Hẹn hò
- Chương 217: Mỗi người có so đo
- Chương 218: Gặp gỡ thập vương gia
- Chương 219: Thái tử gởi thư
- Chương 220: Rơi vào bẫy rập
- Chương 221: Nghiêm trị tỷ đệ
- Chương 222: Các loại bái phỏng (thăm hỏi)
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226-227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232-233
- Chương 234-235
- Chương 236-237-238
- Chương 239: Huấn đạo dì nhỏ
- Chương 240: Thái tử đãi khách
- Chương 241
- Chương 242-243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247: Trở về phượng tường
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Ra tay muốn hung ác
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263-264
- Chương 265: Đánh Lớn Một Trận
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271: Tướng gia đại bại
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278: Đòi lại công đạo
- Chương 279: Vọng tưởng muốn chạy trốn
- Chương 280: Công chúa biến hướng
- Chương 281: Châu quan đốt lửa
- Chương 282: Vương gia thất ý
- Chương 283: Nhanh chóng trưởng thành (canh hai)
- Chương 284: Công chúa xuất giá
- Chương 285
- Chương 286: Tướng gia làm ác
- Chương 287
- Chương 288: Con trai xuất thế
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292: Vương gia mất tích
- Chương 293: Đánh vương gia
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309: Ngoại truyện 1: động tâm 1
- Chương 310: Ngoại truyện 1: động tâm 2
- Chương 311: Ngoại truyện 3: tiểu yêu thọc gậy bánh xe
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút!
Chương 162
Hạ Mộng thân hình lập tức cứng đờ. Một trận rét run từ trong cơ thể phát ra.
Chính mình sẽ không mệnh khổ như vậy đi?
Qua một lúc."Tiểu bạch thỏ, bản vương rốt cuộc tìm được nàng, rốt cuộc tìm được nàng, rốt cục... Tiểu bạch thỏ, tiểu bạch thỏ..."
Tiện đà, lại liên tiếp nhưng lời nói ngọt ngào đó truyền vào trong tai nàng, tựa hồ là lẩm bẩm tự nói, Hạ Mộng thở dài một hơi: hoàn hảo hoàn hảo, hắn là đang nói mớ.
Nhưng là, ngay khi thở phào nhẹ nhõm, nàng lại cảm thấy trong lòng có chút co rút đau đớn. Nhịn không được quay đầu lại, xem tuấn nhan hắn ngủ say, nàng cắn cắn môi, nhẫn tâm quay đầu đi.
"Minh vương gia, đa tạ ưu ái. Nhưng là, chúng ta vốn cũng không phải là người cùng một thế giới. Cho nên, về sau chúng ta ai đi đường nấy, không cần phải lại gặp nhau đi. Ngươi cũng không cần tìm ta nữa. Sau này, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi tìm được ta."
Dịu dàng bỏ lại một câu nói, nàng xoay người, rón rén đẩy cửa phòng ra, lặng lẽ đi ra ngoài.
"Tiểu thư, người đã ra?"
Đi được vài bước, một bóng đen từ sau một cây đại thụ nhảy ra. Người này, đúng là đã chờ hồi lâu Xuân Linh.
Hạ Mộng gật đầu."Chúng ta đi thôi?"
"Vương gia đâu?" Quay đầu lại xem một chút, Xuân Linh vẻ mặt khẩn trương hỏi.
"Hắn ngủ thiếp đi, nếu như không có động tĩnh gì lớn hắn sẽ không tỉnh lại." Hạ Mộng nhỏ giọng nói.
Xuân Linh vội vàng thở ra."Vậy là tốt rồi." Liền chủ động kéo tay của nàng, "Tiểu thư, mau đi theo ta? Ta đã đìm thấy đường đến cửa phía sau?"
"Tốt." Vội vàng gật đầu, Hạ Mộng đi theo phía sau của nàng.
Ban đêm yên tĩnh, bầu trời sáng lạn hiện đầy ánh sao tinh. Mặc dù không có đèn lồng, nhưng trên mặt đất cũng đã sang chói một mảnh, rất dễ dàng nhìn rõ hết thảy trước mắt. Chủ tớ hai người đi một đoạn lại ngừng, tránh thoát tuần tra ban đêm nha hoàn bọn sai vặt, thật vất vả, rốt cục tới của sau.
Nhìn thấy của gỗ đóng chặt, trên mặt Hạ Mộng hiện lên một chút cười nhẹ nhàng - -
Tự do, đang ở trước mắt? Nàng sắp có được rồi?
Nhưng là, đang khi nàng muốn đứng dậy đi qua mở cửa trong nháy mắt - -
"Vương phi, đã trễ thế này, người muốn đi đâu?"
Thanh âm nhẹ nhàng nhu nhu, bên trong còn ẩn một nụ cười. Ở nơi này đêm lạnh như nước buổi tối, tự dưng làm cho Hạ Mộng thân thể run lên, tay chân cứng ngắc.
"Tướng gia?"
Xuân Linh cũng run lên, vội vàng xoay người, lập tức thấp hô ra tiếng.
"Không nghĩ là ta sao?" Nhẹ nhàng cười, Lý Như Phong lững thững đi tới, "Vương phi, đã khuya, người không cùng vương gia ngủ, lại chạy đến cửa sau, xin hỏi là vì chuyện gì?"
Phi?
Hắn còn không biết xấu hổ nói cái gì cùng tên hỗn đản kia ngủ?
Hạ Mộng khẽ cắn hàm răng, từ từ quay đầu lại, trên mặt đã hiện lên một tia cười lạnh: "Không giám giấu Lý gia, tiểu nữ đang định chạy trốn."
Nghe vậy, Lý Như Phong giật nảy mình. Nữ nhân này, nàng có thể hay không quá thành thực rồi?
"Vương phi, người tại sao phải chạy trốn?"
"Tướng gia, ngài biết rõ tiểu nữ cũng không phải minh vương phi gì đó, ngài vì sao còn muốn nối giáo cho giặc? Nếu trên thuyền chạy không thoát, ban ngày cũng chạy không thoát, vậy ta cũng chỉ có thể buổi tối thừa dịp minh vương gia ngủ sau đó chạy? Bất quá..." Nhẹ nhàng cười một tiếng, "Xem ra, vận khí của ta đúng là không tốt, hiện tại lại bị ngài bắt được."
Khốn kiếp? Tên khốn kiếp? Trứng thối?
Ngoài mặt thì nói vân đạm phong khinh, nhưng trong lòng, nàng đã dung những từ ngữ ác độc nhất ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà hắn? Nam nhân khốn kiếp, đừng tưởng rằng nàng không biết, hắn rõ ràng chính là sớm đoán được như thế, cố ý ở chỗ này trông chừng, chờ nàng tự chui đầu vào lưới? Nàng càng không có quên, chính là cái nam nhân này, chính là hắn? Làm hại nàng lần đầu tiên chạy trốn đã thất bại? Nếu không, nàng làm sao luân lạc mức này?
Lý Như Phong nghe vậy, chỉ cười."Vương phi, hạ quan không hiểu. Rõ ràng đi theo vương gia thật tốt, người vì cái gì không ngoan ngoãn theo ngài ấy, lại nghĩ muốn chạy trốn?"
Hạ Mộng mắt lạnh nhìn hắn: "Ngài biết rõ ràng, ta không phải cái người gọi là minh vương phi."
"Thật vậy chăng?" Nháy mắt mấy cái, Lý Như Phong vẻ mặt hiếu kỳ, "Nhưng vì cái gì, người cùng nha hoàn của người đều cùng minh vương phi và nha hoàn bên người nàng bộ dạng giống nhau như đúc đây?"
"Ta làm sao biết?" Bĩu môi một cái, Hạ Mộng trả lời một cách vân đạm phong kinh, "Có lẽ thế gian này thực sự có sự trùng hợp như vây."
"Nếu quả thật là trùng hợp như vậy, như vậy cũng thật khéo?" Cười gật đầu, Lý Như Phong kiên nhẫn cùng nàng đánh Thái Cực.
Hạ Mộng hừ lạnh một tiếng, mắt lạnh nhìn hắn.
Lý Như Phong cười cười: "Như vậy, vương phi, hiện tại chạy trốn không thành, người định làm như thế nào đây?"
Có thể làm gì đây? Cũng không thể ở trước mắt ngươi xông ra? Trời mới biết ngươi có thể hay không lại để cho người ta chặt một đao trên cổ ta. Cô nương ta hiện tại chỗ gáy vẫn còn ở mơ hồ thấy đau đây?
Bĩu môi, Hạ Mộng liếc hắn một cái: "Đã như vậy, tiểu nữ tựa hồ chỉ có thể tìm đường chết."
Cái gì?
Lý Như Phong lần nữa bị lời của nàng làm cho khiếp sợ.
Bất quá, không có khiếp sợ lâu, hắn liền bắt đầu cảm thấy luống cuống. Bởi vì, Hạ Mộng nói lời giữ lời, thật sự liền cắn răng một cái, hướng tường đất phía trước mặt đụng vào.
"Tiểu thư?"
Xuân Linh tựa hồ là người thứ nhất phát hiện tỉnh lại, vội vàng kêu to chạy tới. Lý Như Phong cũng bị hù dọa kêu to: "Nhanh lên, ngăn cản nàng lại?"
"Là?"
Hai gã thị vệ từ góc tối bay ra, ngay tại khi trán nàng chuẩn bị chạm vào tường đã kịp thời ngăn cản.
Nguy hiểm thật.
Nhìn thấy một màn này, Lý Như Phong cũng nhịn không được vỗ ngực một cái, nhẹ nhàng thở ra.
Nữ nhân này, quả thực so với tưởng tượng của hắn còn khó hiểu nhiều lắm.
"Minh vương phi." Gặp phải cảnh tượng trước mắt, ánh mắt hắn nhìn nàng đã mang theo môt chút thận trọng, " người sao phải khổ vậy chứ?"
Hạ Mộng cười lạnh: "Trong sạch của ta đã bị phá hủy. Từ nay về sau, các công tử trong sạch còn ai muốn ta nữa, ta sống còn có ý gì? Ta còn không bằng chết đi?" Vừa nói lại muốn thoát đi sự trói buộc của thị vệ. Nhưng lực nàng yếu làm sao là đối thủ của hai gã thị vệ đây? Cho nên, nàng cũng chỉ có thể giãy giụa lung tung một chút.
Nghe nói như thế, Lý Như Phong đột nhiên buồn cười.
"Vương phi người cớ gì nói ra lời ấy? Hiện tại, vương gia không phải là đã muốn người sao? Chỉ cần ngoan ngoãn đi theo vương gia, người chính là Minh vương phi. Bản thân là vương phi vương triều Phượng Tường, địa vị chỉ dưới đương kim hoàng hậu, cái này chẳng lẽ không thể so với thân phận của người bây giờ cao hơn nhiều sao? Người còn không mãn sao?"
"Bất mãn sao?" Hạ Mộng cười cười, "Không là bất mãn, chẳng lẽ ta cần phải cảm động đến rơi nước mắt, vui vẻ tiếp nhận sao? Thiên hạ ai không biết, Minh vương gia coi nữ tử như cỏ rác. Làm vương phi của hắn, ta còn không bằng gả cho một người phàm phu tục tử tự do sung sướng?"
Lời nói này thật tốt?
Lý Như Phong thật muốn vỗ tay tán dương. Nhưng là, bây giờ còn không phải lúc.
Nhẹ khẽ cười, hắn nhìn xem nàng: "Kỳ thật, ta rất muốn tin tưởng là người thật mất trí nhớ."
Hắn có ý gì?
Tâm tư trầm xuống, Hạ Mộng ánh mắt thâm trầm nhìn xem hắn.
Lý Như Phong vẫn còn cười, xoát một tiếng mở cây quạt trong tay: "Vương phi, không thể không thừa nhận, người rất thông minh. Trên đời này, nữ nhân thông minh như người thật ra rất ít, ta ngay từ đầu đều thiếu chút nữa cũng bị người lừa gạt."
Hắn là nói...
Trong nội tâm bị kéo căng, Hạ Mộng quay đầu ra: "Ta không biết ngài đang nói cái gì."
"Người biết." Lý Như Phong lại nói, hai tay ôm quyền, lại đối với nàng hành cá lễ, "Vương phi, đêm đã khuya, bên ngoài hàn khí quá nặng, ngây ngốc đã lâu đối với thân thể không tốt. Người đi bách bộ cũng đã lâu, nên trở về đi nghỉ ngơi. Nếu không, nếu là vương gia nửa đêm bừng tỉnh không có thấy người ở bên người, vương gia sẽ rất sốt ruột."
Nghe vậy, Hạ Mộng khóe miệng hé ra.
"Ngài để cho ta trở về?" Nàng thật vất vả mới thoát khỏi ác ma, hắn nhưng bây giờ lại để cho nàng quay lại đường cũ?
Lý Như Phong gật đầu, nụ cười trên mặt thâm trầm một chút, còn nhẹ nhàng nói lên một câu: "Nếu như vương phi cảm thấy đi đường mệt mỏi không người nói chuyện, hạ quan nguyện ý tiễn người một đoạn."
Khốn kiếp?
Hắn rõ ràng chính là biến tướng của uy hiếp?
Hạ Mộng khẽ cắn môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn xem hắn.
Lý Như Phong tiếp tục cười, đối với nàng làm thủ thế: "Vương phi, xin mời?"
Xem ra, ngoại trừ thuận theo sắp xếp của hắn, nàng cũng không có biện pháp khác.
Cứ việc trong lòng hận muốn chết, nhưng là trong lòng hiểu: hiện tại trên địa bàn của người ta, nàng không thể muốn làm gì thì làm. Cũng chỉ có thể cắn răng, quay đầu, nắm chặt tay Xuân Linh, từng bước từng bước, cực không tình nguyện hướng về phía trước.
Lúc này đây, không cần lại lén lén lút lút, cũng không cần tận lực tránh né tuần tra ban đêm mọi người, dù sao đã bị bắt được, (dứt khoát vò đã mẻ lại sứt),ngẩng đầu mà bước trở về, quản hắn cùng người khác nhìn nàng bằng ánh mắt khỉ gió gì?
Tặc tặc. Đi theo phía sau nàng, Lý Như Phong lại không nhịn được đối nàng giơ ngón tay cái lên.
Đương đứng lại trước của phòng Hoàng Phủ Nam Ninh, Hạ Mộng trong nội tâm ngũ vị tạp trần.
Nàng không muốn trở về?
Loảng xoảng?
Nhưng là, sau một khắc, cửa phòng đột nhiên bị người một cước đá văng ra, một bóng dáng thoáng hiện ra.
"Tiểu bạch thỏ?" Nam nhân cuống cuồng kêu to truyền đến, "Tiểu bạch thỏ, tiểu bạch thỏ - - "
Vốn đang là vẻ mặt lo lắng, bước chân cũng không theo nhịp. Nhưng là, khi nhìn thấy nàng đứng ở sau cửa đó, lo lắng biến mất, một chút cũng cũng không thấy.
"Tiểu bạch thỏ?"
Tuấn dật trên mặt dâng lên một đóa hoa cười thật to, hắn lớn tiếng kêu tên của nàng, bước nhanh đi lên trước, dùng sức ôm nàng: "Tiểu bạch thỏ, nàng không đi? Thật tốt quá?"
Không phải là nàng không đi, nàng chỉ là đi không thành mà thôi. Bị hắn ôm vào trong ngực, Hạ Mộng trong lòng thầm nói.
Ôm một hồi lâu, Hoàng Phủ Nam Ninh tâm lo sợ bất an đã trầm ổn xuống, mới rốt cục cam lòng buông nàng ra, nhưng lập tức lại mặt trầm xuống: "Tiểu bạch thỏ, nàng tại sao phải chạy ra bên ngoài? Nàng không phải là cùng bản vương ngủ ở bên trong sao?"
"A, là như vậy. Vương phi nàng bởi vì buổi tối không ngủ được, cho nên đi ra đi một chút. Mới vừa còn đụng phải ta, ta sợ vương phi lần đầu tiên tới nơi này không biết đường, liền xung phong nhận việc dẫn nàng trở lại." Lập tức đứng dậy, Lý Như Phong vui tươi hớn hở đáp lại.
"Di? Ngư Phong, làm sao ngươi cũng ở nơi này?"
Nghe được thanh âm, Hoàng Phủ Nam Ninh mới phát hiện bên cạnh Hạ Mộng còn có người.Nhìn dáng vẻ của hắn, rất ngạc nhiên - - là thật ngạc nhiên.
Lý Như Phong khóe miệng co lại mãnh liệt, không nói gì đọng lại nghẹn.
Hắn cảm thấy, không phải coi hắn như vô hình đi? Có người đối với hảo huynh đệ của mình như vậy sao? Thấy sắc quên bạn?
"Vương gia, thần là cùng vương phi đến." Cắn chặt răng, từng chữ từng câu trả lời. Nếu không, hắn không dám cam đoan chính mình có thể hay không nhịn không được hung hăng mắng hắn một trận - - kể từ khi vị Hạ gia tiểu thư xuất hiện về sau, sự chú ý của hắn rõ ràng liền tất cả đều tập trung trên người của nàng. Chỉ cần ở nơi có nàng tại, hắn căn bản là không để ý bất kì người nào khác. Mà ngay cả hắn bạn tốt nhiều nămcũng chỉ như vậy? Hắn đều bị hắn hoàn toàn xem nhẹ?
Lý Như Phong đột nhiên cảm thấy rất u oán.
"Oh." Nhưng là, nghe giải thích của hắn, Hoàng Phủ Nam Ninh chỉ có một câu nói đáp lại. Sau đó, hắn liền kéo cổ tay Hạ Mộng, "Tiểu bạch thỏ, nàng vẫn là như vậy, hơn nửa đêm thích chạy loạn."
Hắn nói lời này, là ám chỉ nàng rời đi đêm hôm trước, sự kiện nàng ở bên ngoài chạy loạn kia sao? Trong nội tâm lại tránh không khỏi run lên, Hạ Mộng cúi đầu xuống, không muốn làm cho hắn nhìn hai gò má đã nhuốm hồng của nàng.
Hoàng Phủ Nam Ninh lại nâng cằm của nàng lên: "Bất quá, khi nàng nói phiền lụy tới nàng bản vương không nên lôi kéo nàng cùng nhau ngủ... Nhưng là, nếu như nàng muốn ra ngoài một chút, vì cái gì không nói cho bản vương biết đây? Bản vương cùng nàng đi cũng được."
Hắn có thể hay không quá nhiệt tình? Hạ Mộng vô lực bĩu môi. Chẳng lẽ lão nhân gia hắn không có phát hiện, nàng là cở nào không cam tâm.
Vội vàng lại rũ xuống rèm mắt: "Vương gia ngài mệt mỏi, cần nghỉ ngơi. Tiểu nữ không dám làm phiền ngài."
"Cái gì làm phiền không làm phiền? Bản vương thích cùng nàng cùng một chỗ, cũng thích cùng nàng cùng nhau ngắm trăng." Liền vội vàng lắc đầu, Hoàng Phủ Nam Ninh vui tươi hớn hở nói.
"Vương gia, đêm nay không có trăng sáng." Lập tức, thanh âm Lý Như Phong u oán vang lên.
Hoàng Phủ Nam Ninh lơ đễnh bĩu môi: "Không có trăng sáng, ngắm sao cũng giống nhau đi." Nói xong, nắm chặt cổ tay Hạ Mộng, "Tiểu bạch thỏ, chúng ta ngay bây giờ sẽ đi ngắm sao?"
Thật đúng là không đếm xỉa đến tâm tình của nàng. Hạ Mộng phát hiện đỉnh đầu Lý Như Phong đã sớm bốc khói.
"Vương gia, không cần?" Vội vàng lắc đầu, cự tuyệt hảo ý của hắn.
Hiện tại, mỗi lần chỉ cần nghĩ tới một đêm kia nửa năm trước, nàng nhị không được tự trách - - Hạ Mộng, ngươi điên rồi, thật sự thật sự là điên rồi? Một màn điên cuồng như vậy, nàng trải qua một lần đã đầy đủ. Nàng chắc là sẽ không để cho mình hồ đồ trải qua lần thứ hai như vậy?
"Ừ?" Không nghĩ tới nàng sẽ cự tuyệt, Hoàng Phủ Nam Ninh tâm tình không thể nào tốt.
"Tiểu nữ đã từng ngắm sao rồi." Nhỏ giọng, Hạ Mộng giải thích.
Hoàng Phủ Nam Ninh lại không thế nào hài lòng. Sắc mặt của hắn xem ra vẫn chưa tốt.
Lý Như Phong vội vàng đi qua: "Vương gia, vương phi hẳn ở bên ngoài đợi đã lâu. Ban đêm gió lạnh, để tránh vương phi cảm lạnh, các ngươi hay là sớm một chút đi về nghỉ ngơi đi"
Hừ hừ, nói thật dễ nghe. Kỳ thật, hắn chính là muốn đem nàng trở về, sau đó để cho Hoàng Phủ Nam Ninh nhìn nàng, không để cho nàng lại có cơ hội chạy trốn.Nhàn nhạt lướt mắt nhìn hắn, Hạ Mộng cúi đầu không nói.
Hoàng Phủ Nam Ninh nghe vậy, cúi đầu xem một chút, gật đầu: "Đúng là, tiểu bạch thỏ, tay của nàng thực lạnh, tại sao có thể như vậy? Nàng ở bên ngoài chờ đã bao lâu?"
Hạ Mộng cụp mắt không nói.
Lý Như Phong liền thúc giục: "Vương gia, nhanh lên đi về nghỉ ngơi đi.Nửa năm qua, người cũng đủ mệt." Nhìn lại một chút Hạ Mộng, "Vương phi, chiếu cố thật tốt vương gia."
"Biết rồi." Cắn răng, Hạ Mộng gằn từng chữ một.
Hoàng Phủ Nam Ninh cũng ngáp một cái, mang theo Hạ Mộng trở về: "Tiểu bạch thỏ, đi thôi.Bản vương mệt muốn chết."
“Vâng." Thấp giọng đáp lời, Hạ Mộng vừa quay đầu lại, lạnh lùng cười một tiếng: Lý Như Phong, ngươi chờ đó cho ta? Cái thù này, ta nhớ kỹ?
Chính mình sẽ không mệnh khổ như vậy đi?
Qua một lúc."Tiểu bạch thỏ, bản vương rốt cuộc tìm được nàng, rốt cuộc tìm được nàng, rốt cục... Tiểu bạch thỏ, tiểu bạch thỏ..."
Tiện đà, lại liên tiếp nhưng lời nói ngọt ngào đó truyền vào trong tai nàng, tựa hồ là lẩm bẩm tự nói, Hạ Mộng thở dài một hơi: hoàn hảo hoàn hảo, hắn là đang nói mớ.
Nhưng là, ngay khi thở phào nhẹ nhõm, nàng lại cảm thấy trong lòng có chút co rút đau đớn. Nhịn không được quay đầu lại, xem tuấn nhan hắn ngủ say, nàng cắn cắn môi, nhẫn tâm quay đầu đi.
"Minh vương gia, đa tạ ưu ái. Nhưng là, chúng ta vốn cũng không phải là người cùng một thế giới. Cho nên, về sau chúng ta ai đi đường nấy, không cần phải lại gặp nhau đi. Ngươi cũng không cần tìm ta nữa. Sau này, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi tìm được ta."
Dịu dàng bỏ lại một câu nói, nàng xoay người, rón rén đẩy cửa phòng ra, lặng lẽ đi ra ngoài.
"Tiểu thư, người đã ra?"
Đi được vài bước, một bóng đen từ sau một cây đại thụ nhảy ra. Người này, đúng là đã chờ hồi lâu Xuân Linh.
Hạ Mộng gật đầu."Chúng ta đi thôi?"
"Vương gia đâu?" Quay đầu lại xem một chút, Xuân Linh vẻ mặt khẩn trương hỏi.
"Hắn ngủ thiếp đi, nếu như không có động tĩnh gì lớn hắn sẽ không tỉnh lại." Hạ Mộng nhỏ giọng nói.
Xuân Linh vội vàng thở ra."Vậy là tốt rồi." Liền chủ động kéo tay của nàng, "Tiểu thư, mau đi theo ta? Ta đã đìm thấy đường đến cửa phía sau?"
"Tốt." Vội vàng gật đầu, Hạ Mộng đi theo phía sau của nàng.
Ban đêm yên tĩnh, bầu trời sáng lạn hiện đầy ánh sao tinh. Mặc dù không có đèn lồng, nhưng trên mặt đất cũng đã sang chói một mảnh, rất dễ dàng nhìn rõ hết thảy trước mắt. Chủ tớ hai người đi một đoạn lại ngừng, tránh thoát tuần tra ban đêm nha hoàn bọn sai vặt, thật vất vả, rốt cục tới của sau.
Nhìn thấy của gỗ đóng chặt, trên mặt Hạ Mộng hiện lên một chút cười nhẹ nhàng - -
Tự do, đang ở trước mắt? Nàng sắp có được rồi?
Nhưng là, đang khi nàng muốn đứng dậy đi qua mở cửa trong nháy mắt - -
"Vương phi, đã trễ thế này, người muốn đi đâu?"
Thanh âm nhẹ nhàng nhu nhu, bên trong còn ẩn một nụ cười. Ở nơi này đêm lạnh như nước buổi tối, tự dưng làm cho Hạ Mộng thân thể run lên, tay chân cứng ngắc.
"Tướng gia?"
Xuân Linh cũng run lên, vội vàng xoay người, lập tức thấp hô ra tiếng.
"Không nghĩ là ta sao?" Nhẹ nhàng cười, Lý Như Phong lững thững đi tới, "Vương phi, đã khuya, người không cùng vương gia ngủ, lại chạy đến cửa sau, xin hỏi là vì chuyện gì?"
Phi?
Hắn còn không biết xấu hổ nói cái gì cùng tên hỗn đản kia ngủ?
Hạ Mộng khẽ cắn hàm răng, từ từ quay đầu lại, trên mặt đã hiện lên một tia cười lạnh: "Không giám giấu Lý gia, tiểu nữ đang định chạy trốn."
Nghe vậy, Lý Như Phong giật nảy mình. Nữ nhân này, nàng có thể hay không quá thành thực rồi?
"Vương phi, người tại sao phải chạy trốn?"
"Tướng gia, ngài biết rõ tiểu nữ cũng không phải minh vương phi gì đó, ngài vì sao còn muốn nối giáo cho giặc? Nếu trên thuyền chạy không thoát, ban ngày cũng chạy không thoát, vậy ta cũng chỉ có thể buổi tối thừa dịp minh vương gia ngủ sau đó chạy? Bất quá..." Nhẹ nhàng cười một tiếng, "Xem ra, vận khí của ta đúng là không tốt, hiện tại lại bị ngài bắt được."
Khốn kiếp? Tên khốn kiếp? Trứng thối?
Ngoài mặt thì nói vân đạm phong khinh, nhưng trong lòng, nàng đã dung những từ ngữ ác độc nhất ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà hắn? Nam nhân khốn kiếp, đừng tưởng rằng nàng không biết, hắn rõ ràng chính là sớm đoán được như thế, cố ý ở chỗ này trông chừng, chờ nàng tự chui đầu vào lưới? Nàng càng không có quên, chính là cái nam nhân này, chính là hắn? Làm hại nàng lần đầu tiên chạy trốn đã thất bại? Nếu không, nàng làm sao luân lạc mức này?
Lý Như Phong nghe vậy, chỉ cười."Vương phi, hạ quan không hiểu. Rõ ràng đi theo vương gia thật tốt, người vì cái gì không ngoan ngoãn theo ngài ấy, lại nghĩ muốn chạy trốn?"
Hạ Mộng mắt lạnh nhìn hắn: "Ngài biết rõ ràng, ta không phải cái người gọi là minh vương phi."
"Thật vậy chăng?" Nháy mắt mấy cái, Lý Như Phong vẻ mặt hiếu kỳ, "Nhưng vì cái gì, người cùng nha hoàn của người đều cùng minh vương phi và nha hoàn bên người nàng bộ dạng giống nhau như đúc đây?"
"Ta làm sao biết?" Bĩu môi một cái, Hạ Mộng trả lời một cách vân đạm phong kinh, "Có lẽ thế gian này thực sự có sự trùng hợp như vây."
"Nếu quả thật là trùng hợp như vậy, như vậy cũng thật khéo?" Cười gật đầu, Lý Như Phong kiên nhẫn cùng nàng đánh Thái Cực.
Hạ Mộng hừ lạnh một tiếng, mắt lạnh nhìn hắn.
Lý Như Phong cười cười: "Như vậy, vương phi, hiện tại chạy trốn không thành, người định làm như thế nào đây?"
Có thể làm gì đây? Cũng không thể ở trước mắt ngươi xông ra? Trời mới biết ngươi có thể hay không lại để cho người ta chặt một đao trên cổ ta. Cô nương ta hiện tại chỗ gáy vẫn còn ở mơ hồ thấy đau đây?
Bĩu môi, Hạ Mộng liếc hắn một cái: "Đã như vậy, tiểu nữ tựa hồ chỉ có thể tìm đường chết."
Cái gì?
Lý Như Phong lần nữa bị lời của nàng làm cho khiếp sợ.
Bất quá, không có khiếp sợ lâu, hắn liền bắt đầu cảm thấy luống cuống. Bởi vì, Hạ Mộng nói lời giữ lời, thật sự liền cắn răng một cái, hướng tường đất phía trước mặt đụng vào.
"Tiểu thư?"
Xuân Linh tựa hồ là người thứ nhất phát hiện tỉnh lại, vội vàng kêu to chạy tới. Lý Như Phong cũng bị hù dọa kêu to: "Nhanh lên, ngăn cản nàng lại?"
"Là?"
Hai gã thị vệ từ góc tối bay ra, ngay tại khi trán nàng chuẩn bị chạm vào tường đã kịp thời ngăn cản.
Nguy hiểm thật.
Nhìn thấy một màn này, Lý Như Phong cũng nhịn không được vỗ ngực một cái, nhẹ nhàng thở ra.
Nữ nhân này, quả thực so với tưởng tượng của hắn còn khó hiểu nhiều lắm.
"Minh vương phi." Gặp phải cảnh tượng trước mắt, ánh mắt hắn nhìn nàng đã mang theo môt chút thận trọng, " người sao phải khổ vậy chứ?"
Hạ Mộng cười lạnh: "Trong sạch của ta đã bị phá hủy. Từ nay về sau, các công tử trong sạch còn ai muốn ta nữa, ta sống còn có ý gì? Ta còn không bằng chết đi?" Vừa nói lại muốn thoát đi sự trói buộc của thị vệ. Nhưng lực nàng yếu làm sao là đối thủ của hai gã thị vệ đây? Cho nên, nàng cũng chỉ có thể giãy giụa lung tung một chút.
Nghe nói như thế, Lý Như Phong đột nhiên buồn cười.
"Vương phi người cớ gì nói ra lời ấy? Hiện tại, vương gia không phải là đã muốn người sao? Chỉ cần ngoan ngoãn đi theo vương gia, người chính là Minh vương phi. Bản thân là vương phi vương triều Phượng Tường, địa vị chỉ dưới đương kim hoàng hậu, cái này chẳng lẽ không thể so với thân phận của người bây giờ cao hơn nhiều sao? Người còn không mãn sao?"
"Bất mãn sao?" Hạ Mộng cười cười, "Không là bất mãn, chẳng lẽ ta cần phải cảm động đến rơi nước mắt, vui vẻ tiếp nhận sao? Thiên hạ ai không biết, Minh vương gia coi nữ tử như cỏ rác. Làm vương phi của hắn, ta còn không bằng gả cho một người phàm phu tục tử tự do sung sướng?"
Lời nói này thật tốt?
Lý Như Phong thật muốn vỗ tay tán dương. Nhưng là, bây giờ còn không phải lúc.
Nhẹ khẽ cười, hắn nhìn xem nàng: "Kỳ thật, ta rất muốn tin tưởng là người thật mất trí nhớ."
Hắn có ý gì?
Tâm tư trầm xuống, Hạ Mộng ánh mắt thâm trầm nhìn xem hắn.
Lý Như Phong vẫn còn cười, xoát một tiếng mở cây quạt trong tay: "Vương phi, không thể không thừa nhận, người rất thông minh. Trên đời này, nữ nhân thông minh như người thật ra rất ít, ta ngay từ đầu đều thiếu chút nữa cũng bị người lừa gạt."
Hắn là nói...
Trong nội tâm bị kéo căng, Hạ Mộng quay đầu ra: "Ta không biết ngài đang nói cái gì."
"Người biết." Lý Như Phong lại nói, hai tay ôm quyền, lại đối với nàng hành cá lễ, "Vương phi, đêm đã khuya, bên ngoài hàn khí quá nặng, ngây ngốc đã lâu đối với thân thể không tốt. Người đi bách bộ cũng đã lâu, nên trở về đi nghỉ ngơi. Nếu không, nếu là vương gia nửa đêm bừng tỉnh không có thấy người ở bên người, vương gia sẽ rất sốt ruột."
Nghe vậy, Hạ Mộng khóe miệng hé ra.
"Ngài để cho ta trở về?" Nàng thật vất vả mới thoát khỏi ác ma, hắn nhưng bây giờ lại để cho nàng quay lại đường cũ?
Lý Như Phong gật đầu, nụ cười trên mặt thâm trầm một chút, còn nhẹ nhàng nói lên một câu: "Nếu như vương phi cảm thấy đi đường mệt mỏi không người nói chuyện, hạ quan nguyện ý tiễn người một đoạn."
Khốn kiếp?
Hắn rõ ràng chính là biến tướng của uy hiếp?
Hạ Mộng khẽ cắn môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn xem hắn.
Lý Như Phong tiếp tục cười, đối với nàng làm thủ thế: "Vương phi, xin mời?"
Xem ra, ngoại trừ thuận theo sắp xếp của hắn, nàng cũng không có biện pháp khác.
Cứ việc trong lòng hận muốn chết, nhưng là trong lòng hiểu: hiện tại trên địa bàn của người ta, nàng không thể muốn làm gì thì làm. Cũng chỉ có thể cắn răng, quay đầu, nắm chặt tay Xuân Linh, từng bước từng bước, cực không tình nguyện hướng về phía trước.
Lúc này đây, không cần lại lén lén lút lút, cũng không cần tận lực tránh né tuần tra ban đêm mọi người, dù sao đã bị bắt được, (dứt khoát vò đã mẻ lại sứt),ngẩng đầu mà bước trở về, quản hắn cùng người khác nhìn nàng bằng ánh mắt khỉ gió gì?
Tặc tặc. Đi theo phía sau nàng, Lý Như Phong lại không nhịn được đối nàng giơ ngón tay cái lên.
Đương đứng lại trước của phòng Hoàng Phủ Nam Ninh, Hạ Mộng trong nội tâm ngũ vị tạp trần.
Nàng không muốn trở về?
Loảng xoảng?
Nhưng là, sau một khắc, cửa phòng đột nhiên bị người một cước đá văng ra, một bóng dáng thoáng hiện ra.
"Tiểu bạch thỏ?" Nam nhân cuống cuồng kêu to truyền đến, "Tiểu bạch thỏ, tiểu bạch thỏ - - "
Vốn đang là vẻ mặt lo lắng, bước chân cũng không theo nhịp. Nhưng là, khi nhìn thấy nàng đứng ở sau cửa đó, lo lắng biến mất, một chút cũng cũng không thấy.
"Tiểu bạch thỏ?"
Tuấn dật trên mặt dâng lên một đóa hoa cười thật to, hắn lớn tiếng kêu tên của nàng, bước nhanh đi lên trước, dùng sức ôm nàng: "Tiểu bạch thỏ, nàng không đi? Thật tốt quá?"
Không phải là nàng không đi, nàng chỉ là đi không thành mà thôi. Bị hắn ôm vào trong ngực, Hạ Mộng trong lòng thầm nói.
Ôm một hồi lâu, Hoàng Phủ Nam Ninh tâm lo sợ bất an đã trầm ổn xuống, mới rốt cục cam lòng buông nàng ra, nhưng lập tức lại mặt trầm xuống: "Tiểu bạch thỏ, nàng tại sao phải chạy ra bên ngoài? Nàng không phải là cùng bản vương ngủ ở bên trong sao?"
"A, là như vậy. Vương phi nàng bởi vì buổi tối không ngủ được, cho nên đi ra đi một chút. Mới vừa còn đụng phải ta, ta sợ vương phi lần đầu tiên tới nơi này không biết đường, liền xung phong nhận việc dẫn nàng trở lại." Lập tức đứng dậy, Lý Như Phong vui tươi hớn hở đáp lại.
"Di? Ngư Phong, làm sao ngươi cũng ở nơi này?"
Nghe được thanh âm, Hoàng Phủ Nam Ninh mới phát hiện bên cạnh Hạ Mộng còn có người.Nhìn dáng vẻ của hắn, rất ngạc nhiên - - là thật ngạc nhiên.
Lý Như Phong khóe miệng co lại mãnh liệt, không nói gì đọng lại nghẹn.
Hắn cảm thấy, không phải coi hắn như vô hình đi? Có người đối với hảo huynh đệ của mình như vậy sao? Thấy sắc quên bạn?
"Vương gia, thần là cùng vương phi đến." Cắn chặt răng, từng chữ từng câu trả lời. Nếu không, hắn không dám cam đoan chính mình có thể hay không nhịn không được hung hăng mắng hắn một trận - - kể từ khi vị Hạ gia tiểu thư xuất hiện về sau, sự chú ý của hắn rõ ràng liền tất cả đều tập trung trên người của nàng. Chỉ cần ở nơi có nàng tại, hắn căn bản là không để ý bất kì người nào khác. Mà ngay cả hắn bạn tốt nhiều nămcũng chỉ như vậy? Hắn đều bị hắn hoàn toàn xem nhẹ?
Lý Như Phong đột nhiên cảm thấy rất u oán.
"Oh." Nhưng là, nghe giải thích của hắn, Hoàng Phủ Nam Ninh chỉ có một câu nói đáp lại. Sau đó, hắn liền kéo cổ tay Hạ Mộng, "Tiểu bạch thỏ, nàng vẫn là như vậy, hơn nửa đêm thích chạy loạn."
Hắn nói lời này, là ám chỉ nàng rời đi đêm hôm trước, sự kiện nàng ở bên ngoài chạy loạn kia sao? Trong nội tâm lại tránh không khỏi run lên, Hạ Mộng cúi đầu xuống, không muốn làm cho hắn nhìn hai gò má đã nhuốm hồng của nàng.
Hoàng Phủ Nam Ninh lại nâng cằm của nàng lên: "Bất quá, khi nàng nói phiền lụy tới nàng bản vương không nên lôi kéo nàng cùng nhau ngủ... Nhưng là, nếu như nàng muốn ra ngoài một chút, vì cái gì không nói cho bản vương biết đây? Bản vương cùng nàng đi cũng được."
Hắn có thể hay không quá nhiệt tình? Hạ Mộng vô lực bĩu môi. Chẳng lẽ lão nhân gia hắn không có phát hiện, nàng là cở nào không cam tâm.
Vội vàng lại rũ xuống rèm mắt: "Vương gia ngài mệt mỏi, cần nghỉ ngơi. Tiểu nữ không dám làm phiền ngài."
"Cái gì làm phiền không làm phiền? Bản vương thích cùng nàng cùng một chỗ, cũng thích cùng nàng cùng nhau ngắm trăng." Liền vội vàng lắc đầu, Hoàng Phủ Nam Ninh vui tươi hớn hở nói.
"Vương gia, đêm nay không có trăng sáng." Lập tức, thanh âm Lý Như Phong u oán vang lên.
Hoàng Phủ Nam Ninh lơ đễnh bĩu môi: "Không có trăng sáng, ngắm sao cũng giống nhau đi." Nói xong, nắm chặt cổ tay Hạ Mộng, "Tiểu bạch thỏ, chúng ta ngay bây giờ sẽ đi ngắm sao?"
Thật đúng là không đếm xỉa đến tâm tình của nàng. Hạ Mộng phát hiện đỉnh đầu Lý Như Phong đã sớm bốc khói.
"Vương gia, không cần?" Vội vàng lắc đầu, cự tuyệt hảo ý của hắn.
Hiện tại, mỗi lần chỉ cần nghĩ tới một đêm kia nửa năm trước, nàng nhị không được tự trách - - Hạ Mộng, ngươi điên rồi, thật sự thật sự là điên rồi? Một màn điên cuồng như vậy, nàng trải qua một lần đã đầy đủ. Nàng chắc là sẽ không để cho mình hồ đồ trải qua lần thứ hai như vậy?
"Ừ?" Không nghĩ tới nàng sẽ cự tuyệt, Hoàng Phủ Nam Ninh tâm tình không thể nào tốt.
"Tiểu nữ đã từng ngắm sao rồi." Nhỏ giọng, Hạ Mộng giải thích.
Hoàng Phủ Nam Ninh lại không thế nào hài lòng. Sắc mặt của hắn xem ra vẫn chưa tốt.
Lý Như Phong vội vàng đi qua: "Vương gia, vương phi hẳn ở bên ngoài đợi đã lâu. Ban đêm gió lạnh, để tránh vương phi cảm lạnh, các ngươi hay là sớm một chút đi về nghỉ ngơi đi"
Hừ hừ, nói thật dễ nghe. Kỳ thật, hắn chính là muốn đem nàng trở về, sau đó để cho Hoàng Phủ Nam Ninh nhìn nàng, không để cho nàng lại có cơ hội chạy trốn.Nhàn nhạt lướt mắt nhìn hắn, Hạ Mộng cúi đầu không nói.
Hoàng Phủ Nam Ninh nghe vậy, cúi đầu xem một chút, gật đầu: "Đúng là, tiểu bạch thỏ, tay của nàng thực lạnh, tại sao có thể như vậy? Nàng ở bên ngoài chờ đã bao lâu?"
Hạ Mộng cụp mắt không nói.
Lý Như Phong liền thúc giục: "Vương gia, nhanh lên đi về nghỉ ngơi đi.Nửa năm qua, người cũng đủ mệt." Nhìn lại một chút Hạ Mộng, "Vương phi, chiếu cố thật tốt vương gia."
"Biết rồi." Cắn răng, Hạ Mộng gằn từng chữ một.
Hoàng Phủ Nam Ninh cũng ngáp một cái, mang theo Hạ Mộng trở về: "Tiểu bạch thỏ, đi thôi.Bản vương mệt muốn chết."
“Vâng." Thấp giọng đáp lời, Hạ Mộng vừa quay đầu lại, lạnh lùng cười một tiếng: Lý Như Phong, ngươi chờ đó cho ta? Cái thù này, ta nhớ kỹ?
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Minh Vương tuyển Phi
- Chương 2: Trả thù ngược lại
- Chương 3: Tin tức là thật
- Chương 4: Phụ thân thiên vị
- Chương 5: Mẹ cả dạy dỗ
- Chương 6: Hôn lễ ồn ào
- Chương 7: Động phòng như thế
- Chương 8: Đêm động phòng ngủ một mình
- Chương 9: Hai tiểu thiếp
- Chương 10: Chủ động tới cửa
- Chương 11: Dâng trà
- Chương 12: Chơi đùa mà thôi
- Chương 13: Dạy dỗ nha đầu
- Chương 14: Vợ chồng gặp lại
- Chương 15: Tuyết Y biểu muội
- Chương 16: Khinh bỉ tập thể
- Chương 17: Nghênh đón mỹ nhân
- Chương 18: Khuê mật
- Chương 19: Trị tài nhân
- Chương 20: Đồng tâm hiệp lực
- Chương 21: Không kiên nhẫn rời đi
- Chương 22: Lén giáo huấn
- Chương 23: Nghiêm trị ác nô
- Chương 24: Đá ngươi xuống nước
- Chương 25: Cho xuống nước nữa
- Chương 26: Tướng gia tới cửa
- Chương 27: Bằng hữu gặp nhau
- Chương 28: Cực kỳ dịu dàng
- Chương 29: Hé lộ sự thật
- Chương 30: Đá xuống giường
- Chương 31: Tức giận bỏ đi
- Chương 32: Huynh đệ đột kích
- Chương 33: Đối phó công kích
- Chương 34: Siêu cấp nước trà
- Chương 35: Dụ địch xâm nhập
- Chương 36: Một con chuột
- Chương 37: Ác bá hộ phi
- Chương 38: Làm rất khá
- Chương 39: Giáo huấn nha đầu
- Chương 40: Có chút hối hận
- Chương 41: Âm thầm tính kế
- Chương 42: Một mình về lại mặt (*)
- Chương 43: Chạy nhanh rời cửa
- Chương 44: Lên án
- Chương 45: Diệu kế đuổi người
- Chương 46: Khích tướng nho nhỏ
- Chương 47: Thân tỷ gây chuyện
- Chương 48: Vương gia nổi giận
- Chương 49: Khi dễ tiểu bạch thỏ
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53: Kế hoạch bắt đầu
- Chương 54: Lãnh cự biểu muội
- Chương 55: Ôn nhu an ủi
- Chương 56: Biểu muội đột kích
- Chương 57: Đổi trắng thay đen
- Chương 58: Kết hạ thù
- Chương 59: Mới gặp hiểu quả
- Chương 60: Đơn giản hiệu quả
- Chương 61: Biểu muội lại đến
- Chương 62: Vương gia trở về
- Chương 63: Kéo vào hậu cung
- Chương 64: Nhốt đánh vào địa ngục
- Chương 65: Từng bước đẩy mạnh
- Chương 66: Sư huynh cũng đến
- Chương 67: Đột nhiên thổ lộ
- Chương 68: Vương gia ghen
- Chương 69: Vương gia ghen (2)
- Chương 70: Vương gia ghen (3)
- Chương 71: Vương gia ghen (4)
- Chương 72: Vương gia ghen (5)
- Chương 73: Vương gia ghen (6)
- Chương 74: Vương gia ghen (7)
- Chương 75: Một cước đá phi (1)
- Chương 76: Một cước đá phi (2)
- Chương 77: Một cước đá phi (3)
- Chương 78: Một cước đá phi (4)
- Chương 79: Một cước đá phi (5)
- Chương 80: Một cước đá phi (6)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 107
- Chương 108: Kinh sợ vương phi
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Phản đem nhất quân
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118: Tướng gia tới nói chuyện
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Công chúa nam vân
- Chương 122
- Chương 123: Ôn nhu khẽ hôn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129: Địch ý lần thứ hai
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133: Mất đi nụ hôn đầu tiên
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140: Người nhà mẹ đẻ tới
- Chương 141: Tương phủ tiếp người
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145: Hôn trộm bị bắt
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148: Kế hoạch chạy trốn
- Chương 149
- Chương 150: Tim đập thình thịch
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153: Dưới ánh trăng mê tình
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156: Giang nam gặp nhau
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chạy trốn không thành
- Chương 162
- Chương 163: Ôn nhu đối đãi
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166: Ngươi trốn ta đuổi theo
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170: Viên phòng
- Chương 171
- Chương 172: Không biết thỏa mãn
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175: Không dễ chọc
- Chương 176
- Chương 177: Trở lại kinh thành
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Bộc lộ bản tính
- Chương 181
- Chương 182: Song kiếm hợp bích
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186-187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194: Bán đứt quan hệ
- Chương 195
- Chương 196: Lôi kéo đồng bọn
- Chương 197: Tướng gia tức giận
- Chương 198: Thực thi kế hoạch
- Chương 199: Mọi chuyện đã xong
- Chương 200: Đại náo bộ phủ
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203: Phát hiện tình ý
- Chương 204
- Chương 205: Thanh trừ dư nghiệt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Nháy mắt giết tình địch
- Chương 209: Nhẹ nhàng thoát hiểm
- Chương 210
- Chương 211: Nhẹ nhàng linh hoạt phản kích
- Chương 212: Tập thể nghiêng về
- Chương 213: Thái tử phi đến
- Chương 214: Mở rộng cửa lòng
- Chương 215: Tự mình chuốc khổ (canh hai)
- Chương 216: Hẹn hò
- Chương 217: Mỗi người có so đo
- Chương 218: Gặp gỡ thập vương gia
- Chương 219: Thái tử gởi thư
- Chương 220: Rơi vào bẫy rập
- Chương 221: Nghiêm trị tỷ đệ
- Chương 222: Các loại bái phỏng (thăm hỏi)
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226-227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232-233
- Chương 234-235
- Chương 236-237-238
- Chương 239: Huấn đạo dì nhỏ
- Chương 240: Thái tử đãi khách
- Chương 241
- Chương 242-243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247: Trở về phượng tường
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Ra tay muốn hung ác
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263-264
- Chương 265: Đánh Lớn Một Trận
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271: Tướng gia đại bại
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278: Đòi lại công đạo
- Chương 279: Vọng tưởng muốn chạy trốn
- Chương 280: Công chúa biến hướng
- Chương 281: Châu quan đốt lửa
- Chương 282: Vương gia thất ý
- Chương 283: Nhanh chóng trưởng thành (canh hai)
- Chương 284: Công chúa xuất giá
- Chương 285
- Chương 286: Tướng gia làm ác
- Chương 287
- Chương 288: Con trai xuất thế
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292: Vương gia mất tích
- Chương 293: Đánh vương gia
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309: Ngoại truyện 1: động tâm 1
- Chương 310: Ngoại truyện 1: động tâm 2
- Chương 311: Ngoại truyện 3: tiểu yêu thọc gậy bánh xe