Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! - Chương 309: Ngoại truyện 1: động tâm 1
Chương trước- Chương 1: Minh Vương tuyển Phi
- Chương 2: Trả thù ngược lại
- Chương 3: Tin tức là thật
- Chương 4: Phụ thân thiên vị
- Chương 5: Mẹ cả dạy dỗ
- Chương 6: Hôn lễ ồn ào
- Chương 7: Động phòng như thế
- Chương 8: Đêm động phòng ngủ một mình
- Chương 9: Hai tiểu thiếp
- Chương 10: Chủ động tới cửa
- Chương 11: Dâng trà
- Chương 12: Chơi đùa mà thôi
- Chương 13: Dạy dỗ nha đầu
- Chương 14: Vợ chồng gặp lại
- Chương 15: Tuyết Y biểu muội
- Chương 16: Khinh bỉ tập thể
- Chương 17: Nghênh đón mỹ nhân
- Chương 18: Khuê mật
- Chương 19: Trị tài nhân
- Chương 20: Đồng tâm hiệp lực
- Chương 21: Không kiên nhẫn rời đi
- Chương 22: Lén giáo huấn
- Chương 23: Nghiêm trị ác nô
- Chương 24: Đá ngươi xuống nước
- Chương 25: Cho xuống nước nữa
- Chương 26: Tướng gia tới cửa
- Chương 27: Bằng hữu gặp nhau
- Chương 28: Cực kỳ dịu dàng
- Chương 29: Hé lộ sự thật
- Chương 30: Đá xuống giường
- Chương 31: Tức giận bỏ đi
- Chương 32: Huynh đệ đột kích
- Chương 33: Đối phó công kích
- Chương 34: Siêu cấp nước trà
- Chương 35: Dụ địch xâm nhập
- Chương 36: Một con chuột
- Chương 37: Ác bá hộ phi
- Chương 38: Làm rất khá
- Chương 39: Giáo huấn nha đầu
- Chương 40: Có chút hối hận
- Chương 41: Âm thầm tính kế
- Chương 42: Một mình về lại mặt (*)
- Chương 43: Chạy nhanh rời cửa
- Chương 44: Lên án
- Chương 45: Diệu kế đuổi người
- Chương 46: Khích tướng nho nhỏ
- Chương 47: Thân tỷ gây chuyện
- Chương 48: Vương gia nổi giận
- Chương 49: Khi dễ tiểu bạch thỏ
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53: Kế hoạch bắt đầu
- Chương 54: Lãnh cự biểu muội
- Chương 55: Ôn nhu an ủi
- Chương 56: Biểu muội đột kích
- Chương 57: Đổi trắng thay đen
- Chương 58: Kết hạ thù
- Chương 59: Mới gặp hiểu quả
- Chương 60: Đơn giản hiệu quả
- Chương 61: Biểu muội lại đến
- Chương 62: Vương gia trở về
- Chương 63: Kéo vào hậu cung
- Chương 64: Nhốt đánh vào địa ngục
- Chương 65: Từng bước đẩy mạnh
- Chương 66: Sư huynh cũng đến
- Chương 67: Đột nhiên thổ lộ
- Chương 68: Vương gia ghen
- Chương 69: Vương gia ghen (2)
- Chương 70: Vương gia ghen (3)
- Chương 71: Vương gia ghen (4)
- Chương 72: Vương gia ghen (5)
- Chương 73: Vương gia ghen (6)
- Chương 74: Vương gia ghen (7)
- Chương 75: Một cước đá phi (1)
- Chương 76: Một cước đá phi (2)
- Chương 77: Một cước đá phi (3)
- Chương 78: Một cước đá phi (4)
- Chương 79: Một cước đá phi (5)
- Chương 80: Một cước đá phi (6)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 107
- Chương 108: Kinh sợ vương phi
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Phản đem nhất quân
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118: Tướng gia tới nói chuyện
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Công chúa nam vân
- Chương 122
- Chương 123: Ôn nhu khẽ hôn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129: Địch ý lần thứ hai
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133: Mất đi nụ hôn đầu tiên
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140: Người nhà mẹ đẻ tới
- Chương 141: Tương phủ tiếp người
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145: Hôn trộm bị bắt
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148: Kế hoạch chạy trốn
- Chương 149
- Chương 150: Tim đập thình thịch
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153: Dưới ánh trăng mê tình
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156: Giang nam gặp nhau
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chạy trốn không thành
- Chương 162
- Chương 163: Ôn nhu đối đãi
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166: Ngươi trốn ta đuổi theo
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170: Viên phòng
- Chương 171
- Chương 172: Không biết thỏa mãn
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175: Không dễ chọc
- Chương 176
- Chương 177: Trở lại kinh thành
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Bộc lộ bản tính
- Chương 181
- Chương 182: Song kiếm hợp bích
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186-187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194: Bán đứt quan hệ
- Chương 195
- Chương 196: Lôi kéo đồng bọn
- Chương 197: Tướng gia tức giận
- Chương 198: Thực thi kế hoạch
- Chương 199: Mọi chuyện đã xong
- Chương 200: Đại náo bộ phủ
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203: Phát hiện tình ý
- Chương 204
- Chương 205: Thanh trừ dư nghiệt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Nháy mắt giết tình địch
- Chương 209: Nhẹ nhàng thoát hiểm
- Chương 210
- Chương 211: Nhẹ nhàng linh hoạt phản kích
- Chương 212: Tập thể nghiêng về
- Chương 213: Thái tử phi đến
- Chương 214: Mở rộng cửa lòng
- Chương 215: Tự mình chuốc khổ (canh hai)
- Chương 216: Hẹn hò
- Chương 217: Mỗi người có so đo
- Chương 218: Gặp gỡ thập vương gia
- Chương 219: Thái tử gởi thư
- Chương 220: Rơi vào bẫy rập
- Chương 221: Nghiêm trị tỷ đệ
- Chương 222: Các loại bái phỏng (thăm hỏi)
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226-227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232-233
- Chương 234-235
- Chương 236-237-238
- Chương 239: Huấn đạo dì nhỏ
- Chương 240: Thái tử đãi khách
- Chương 241
- Chương 242-243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247: Trở về phượng tường
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Ra tay muốn hung ác
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263-264
- Chương 265: Đánh Lớn Một Trận
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271: Tướng gia đại bại
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278: Đòi lại công đạo
- Chương 279: Vọng tưởng muốn chạy trốn
- Chương 280: Công chúa biến hướng
- Chương 281: Châu quan đốt lửa
- Chương 282: Vương gia thất ý
- Chương 283: Nhanh chóng trưởng thành (canh hai)
- Chương 284: Công chúa xuất giá
- Chương 285
- Chương 286: Tướng gia làm ác
- Chương 287
- Chương 288: Con trai xuất thế
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292: Vương gia mất tích
- Chương 293: Đánh vương gia
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309: Ngoại truyện 1: động tâm 1
- Chương 310: Ngoại truyện 1: động tâm 2
- Chương 311: Ngoại truyện 3: tiểu yêu thọc gậy bánh xe
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút!
Chương 309: Ngoại truyện 1: động tâm 1
Tại sao lại vừa ý nàng?
Đây là một ẩn số khó hiểu. Cho tới bây giờ, hắn vẫn chưa tìm được đáp án.
Thân là con trai của đương kim thái hậu, là em trai ruột của đương kim thánh thượng, hắn dĩ nhiên không cần phải gánh vác giang sơn xã tác, không cần phải phụ trách việc quản lý những việc vặt của quốc gia. Có mẫu thân cùng ca ca ở đây, cuộc sống của hắn đơn giản và tiêu sái. Vô số vàng bạc châu báu cho hắn tiêu dùng, khắp thiên hạ mấy ai được như hắn, cho dù hắn có cuồng ngạo như thế nào, cũng không có ai dám ý kiến hắn. Đơn giản là vì – hắn là vương gia, là em trai ruột của đương kim thánh thượng.
Nhưng mà, hắn không thấy sung sướng.
Đúng vậy, hắn không thấy sung sướng.
Nữ nhiên là cái đồ phiền toái. Từ nhỏ hắn đã cho rằng như vậy.Thân là con trai của tiên đế, từ khi mười hai tuổi, hắn lớn lên tại hoàng cung, trơ mắt nhìn tất cả nữ nhân vì tranh thủ tình cảm mà sử sụng các loại thủ đoạn, ngươi lừa ta gạt, đấu đá lẫn nhau, cuối cùng tất cả đều chết thảm dưới tay mẫu hậu. Nhìn lần lượt tất cả các sắc mặt ghê tởm, đến cuối cùng, hắn chỉ cười lạnh.
Nữ nhân a, đây là tội gì chứ?
Cho nên, hắn chán ghét nữ nhân. Nếu như có thể, hắn không muốn thân cận cùng một nữ nhân.
Nhưng mà, mẫu hậu cùng muội muội, hắn không sao thoát khỏi, cũng liền cắn răng chịu đựng. Từ năm mười hai tuổi hắn đã chuyển ra khỏi hoàng cung, phụ hoàng ban cho hắn mười tên nô tỳ, lại bị hắn tìm lý do tùy tiện đưa người đi. Mười lăm tuổi hoàng huynh đăng cơ, năm thứ hai liền tặng cho hắn hai thị thiếp xinh đẹp. Xinh đẹp nhưng xấu xa, hắn căn bản không thèm để ý, thậm chí, từ tận đáy lòng còn chán ghét nữ nhân xinh đẹp, bởi vì trong thâm cung, có nữ nhân nào không đẹp, có nữ nhân nào không có tâm địa hung tàn. Vốn định khôn khéo cự tuyệt, nhưng mẫu hậu cưỡng chế áp chế, hắn đành phải thu nhận hai người vào vương phủ, lại còn thêm phòng, tất cả đều coi như là bố thí.
Chỉ chớp mắt, hắn đã hai mươi tuổi.
Bắt đầu từ khi mười bốn tuổi, phụ hoàng cùng mẫu hậu liền muốn hắn nạp phi, hắn vẫn không muốn. Rồi sau đó, phụ hoàng băng hà, hoàng huynh đăng cơ, người bức hôn đổi thành mẫu hậu cùng hoàng huynh. Hắn cũng không tình nguyện.
Lại thêm Lý Như Phong quá thân cận, đối với nữ nhân vẫn lạnh lùng, thần sắc nghiêm nghị, dần dần bên ngoài có người bắt đồn hắn có đoạn tay áo chi phích.
Đoạn tay áo? Thật nực cười. Hắn và tên kia chỉ là quan hệ bằng hữu bình thường mà thôi, mặc dù so với người khác mà nói có thân mật hơn một chút thôi mà.
Nhưng mà, mặc kệ hắn giải thích thế nào, mẫu hậu vẫn không tin. Vì vậy, mẫu hậu xuống tối hậu thư với hắn.
Còn nhớ rõ, đó là sau sinh nhật hai mươi tuổi của hắn ba ngày, mẫu hậu gọi hắn triệu vào hậu cung, dùng ngữ điệu nghiêm khắc mà hơn 20 năm qua hắn chưa từng nghe thấy nói: “Cho ngươi hai sự lựa chọn: Thứ nhất, chính mình từ khuê tú trong kinh thành tuyển một vị vương phi; thứ hai, mười lăm tháng sau, trực tiếp cưới Tuyết Nhi làm vợ vào cửa.” Không nói hai lời, mà ngay cả nói lời phản bác cũng không có, để cho người bắt hắn đi ra.
Ngước mắt nhìn lên. Hắn biết rõ, mẫu hậu lần này quyết tâm muốn nạp phi cho hắn, hắn rốt cuộc từ chối không được. Đã như vậy thì cưới đi. Coi như là cho mẫu hậu một cái công đạo cũng được.
Nhưng là... Tuyết Y biểu muội? Thôi đi!
Cái nha đầu này hắn tự nhiên biết rõ, là nữ nhi của em trai mẫu hậu, cũng chính là biểu muội của hắn, từ nhỏ liền mê luyến hắn, luôn mồm nói về sau trưởng thành muốn gả cho hắn. Chỉ tiếc, hắn đối với nàng không có cảm giác. Loại nữ nhân ương ngạnh, trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp tại thâm cung hắn cũng đã thấy nhiều, có thể hi vọng vương phủ của hắn không bị nàng biến thành một chiến trường khác.
Cho nên, hắn chọn lựa chọn thứ nhất.
Cho nên, hắn xuất hiện ở bữa tiệc chọn phi.
Cái gọi là yến tiệc chọn phi, kỳ thật chính là mẫu hậu dùng danh nghĩa bản thân triệu tập khuê tú chưa có hôn thú trong kinh thành vào ngự hoa viên, cho hắn một cơ hội. Nếu như nha đầu đó hắn thấy thuận mắt, như vậy liền vội vàng chỉ hôn. Nếu như coi trọng nhiều khuê tú cũng không thành vấn đề! Đây là nguyên lời mẫu hậu. Hắn còn nhớ rõ lúc mẫu hậu nói những lời này ánh mắt tràn đầy hưng phấn.
Chỉ tiếc, mẫu hậu, thật ngại lại làm cho ngài thất vọng rồi. Con trai của người cho tới bây giờ đối với nữ nhân không có hứng thú.
Sở dĩ hắn đáp ứng đến, cũng bất quá chỉ nhìn các nàng qua loa một chút mà thôi. Không thấy hắn lần này cũng kéo Lý Như Phong tới đây sao? Đó chính là làm cho tên kia cùng hắn lựa chọn. Ai biểu tên kia dám cười nhạo hắn khi xông vào hang sói, nên hắn sẽ để cho tên kia tôi luyện cùng hắn.
Chỉ là, như thế nào cũng không nghĩ ra, lão thiên làm cho hắn gặp được nàng.
Kỳ thật, chuyện kia bất quá chỉ là sự trùng hợp quá đỗi trùng hợp.
Hắn cũng không tuân theo mệnh lệnh của mẫu hậu xem mặt các khuê tú từng người từng người một, mà là sớm tìm cái đình nghỉ mát ở trên núi, làm cho tên kia chờ lâu, chuẩn bị chút trà bánh, vừa vui chơi giải trí, vừa ngắm cảnh. Vốn định đợi mặt trời xuống núi liền tùy tiện chọn lấy một người để báo cáo kết quả, có thể ngay ở trong tích tắc đấy, chỉ là trong lúc vô tình liếc mắt, hắn đã nhìn thấy nàng.
Là một tiểu nha đầu rất nhỏ bé. Thoạt nhìn có vẻ mới chỉ mười bốn mười lăm tuổi. Thân thể nho nhỏ, khuôn mặt nho nhỏ, cái gì cũng nho nhỏ, khách quan mà nói chỉ thấy đôi mắt có chút lớn và rất sáng, phảng phất như từ hắc ngọc lưu ly (ngọc lưu ly màu đen mà em để thế cho nó sang:>) thượng hạng chế tạo mà thành. Chính là đôi mắt này, lúc đó hấp dẫn hắn nhất. Nhưng mà, lúc này nàng bị một đám người vây quanh, liền ngồi xổm dưới núi giả cách đó không xa đi vào khắp các ngõ ngách, vừa khóc oang oang, vừa hướng các góc trốn đi.
Bộ dạng này, giống như con thỏ nhỏ bị thợ săn đuổi tới góc chết, không thể tiếp tục chạy trốn. Sợ hãi, rụt rè, đôi mắt bồ câu bị che bởi một tầng hơi nước nhẹ nhàng, đôi mắt phiếm hồng, thật sự thoạt nhìn là rất đáng thương và đáng yêu, làm cho trong lòng hắn dâng lên một cỗ xúc động – không biết, nếu như đem nàng nắm lại, vỗ đầu một cái, xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn, lại dùng lực chà đạp vài cái, nàng sẽ như thế nào? Sẽ khóc cho hắn xem sao? (anh thật bệnh =”=)
Bất quá, nàng không khóc. Mặc dù trong đôi mắt thật to nén lệ, nhưng nước mắt nàng vẫn chậm chạp không có rơi xuống.
Ngẩng đầu lên, thấy trước mặt nàng có ba nữ nhân -- ừ, bộ dạng cũng không tệ lắm, chỉ là cách ăn mặc có điểm quá sức không tưởng tượng được. Hơn nữa, nhìn nguyên một đám có bộ dáng hung ác, phản phất dường như bị người ta đoạt mất nam nhân. Cho dù trong lòng nghĩ như vậy, cũng nên bớt phóng túng ra ngoài chứ? Riêng điểm đạo hạnh này, cũng vọng tưởng gả vào Hoàng Gia sao? Chỉ sợ mới đi vào không quá vài ngày cũng bị người giết chết rồi. Ba người này, loại!
Khi bên trong còn không biết chuyện gì xảy ra, nháy mắt ba vị Bộ đại tiểu thư con của vợ cả đã bị hắn loại trừ.
Sau đó, hắn tiếp tục nhìn tiểu nha đầu kia chịu khổ bị chà đạp, nghe tiếng nàng khóc. Đột nhiên, hắn cảm thấy trong lòng thật thoải mái. Ừ, nếu như đổi lại là hắn, hắn sẽ làm như thế nào khi dễ nàng đây? Thậm chí, hắn bắt đầu ở trong lòng nghĩ biện pháp.
Đúng vậy, hắn là tên biến thái, thấy rất vui mừng khi được khi dễ. Điểm này hắn đã sớm biết.
Cho nên - -
“Là nha đầu kia, không sai!” Sau khi phát hiện ba nữ nhân kia đã rời đi sau khi quẳng những lời nói hung ác, chỉ còn lại mình nàng vẫn tiếp tục ngồi tại chỗ ôm đầu gối khóc đến thê thảm, hắn cười xấu xa kết luận.
"Ngươi thích nàng?” Bên cạnh Lý Như Phong nhỏ giọng hỏi.
Hắn gật đầu. Sống nhiều năm như vậy, mới có một nữ nhân khiến hắn muốn nhìn ngắm nhiều lần như vậy, thật không dễ dàng. Hắn quyết định - - hắn muốn đem nàng thu về dưới trướng.
Trời mới biết nửa đời sau hắn còn có cơ hội hay không gặp lại một nữ tử hảo ngoạn như vậy?
"Nàng là ai?” Cho nên, hắn mới hỏi.
Con ngươi đảo một vòng, Lý Như Phong trong đầu liền xuất hiện tài liệu liên quan. “Đây là thiên kim nhà Bộ đại nhân, tên gọi là Bộ Nhu Nhi, là con của tiểu thiếp trong nhà, năm nay mười sáu tuổi, trời sinh nhát gan sợ phiền phức, cả ngày lẫn đêm đều bị người ta khi dễ.”
"Phải không?” Nghe thấy thế, hắn càng vui vẻ hơn, vội vàng liền gật đầu, "Không sai chứ?”
Nếu đã bị khi dễ quen, lại qua tay hắn khi dễ, cũng không quá đáng đâu. Bị ba người khi dễ cùng bị một người khi dễ cũng không khác nhau. Đúng không đúng không?
Ừ, đúng vậy. Chính là như vậy.
"Vương gia!” Nghe nói như thế, Lý Như Phong nhướng mày. Còn muốn nói điều gì, nhưng hắn ở đâu còn nghe lọt được nữa.
"Quyết định, chính là nàng.” Đánh mạnh một cái, hắn hưng phấn đến cơ hồ muốn kêu to.
Sắc mặt Lý Như Phong lập tức biến đổi. "Vương gia, nàng chỉ là thứ nữ nhà Bộ đại nhân mà thôi.”
“Vậy thì sao?” Mâu quang di chuyển, hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, “Bản vương cũng bất quá là muốn một vương phi nhu thuận tiện trang trí mặt tiền của cửa hàng mà thôi. Chẳng lẽ ngươi cảm thấy nàng không thể đảm nhiệm sao?”
Hắn lại không có gánh nặng gia đình, lấy tiểu nha đầu này, trong lúc rảnh rỗi, còn có thể chơi một chút, thật tốt! Ừ, càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này là chính xác.
Lý Như Phong sững sờ, cũng chỉ có thể vô lực gật đầu. "Có thể.”
“Vậy là được rồi!” Khóe miệng hắn nhếch lên, đứng dây, vỗ vai an ủi Lý Như Phong, “Tốt lắm, nhiệm vụ hoàng thành, chúng ta đi thôi.”
"Vương gia...”
Hắn còn muốn nói. Thôi vậy, dù sao hắn chắc sẽ không nghe. Hiện tại tâm tình của hắn thật sự là quá tốt.
Xem ra, chuyến đi hôm nay này không có vô ích. Một vấn đề đại sự của cuộc sống được giải quyết thật là tốt quá.
"Chỉ sợ, thái hậu sẽ không đáp ứng. Nàng xuất thân, thật sự là...”
Sau lưng truyền đến âm thanh yếu ớt của Lý Như Phong.
Phía trước chợt dừng lại, tâm của hắn cũng trùng xuống. Nhưng là - -
“Không sao, không ảnh hưởng!” Lập tức lại cười. Người hắn vừa mắt, còn phải tới hỏi ý kiến của người khác sao? Hắn có thể đáp ứng cưới một vương phi trở về cho nàng xem thì sẽ không tệ. Dán phản đối, hắn liền độc thân cả đời cho nàng xem.
Vỗ vỗ tay. "Đi. Ta sẽ đi ngay bây giờ, nói với mẫu hậu”, hắn muốn xem nàng có thể nói cái gì?
Hắc hắc, nhìn đi! Đây chính là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời của hắn. Hắn cưới nàng, nàng gả cho hắn, bọn họ tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau cho đến tận bây giờ…
Đúng rồi!
Kết thúc quá trình nhớ lại, hắn mới đột nhiên nhớ tới: rõ ràng, hắn vốn định tìm tiểu bạch thỏ trở lại để chà đạp. Nhưng vì cái gì, hắn mới chà đạp được không bao lâu, rõ ràng lại còn bị nàng chà đạp lại cơ chứ? Hơn nữa, bây giờ nàng cùng với con trai cùng nhau chà đạp hắn? Xảy ra chuyện gì vậy? Điều quan trọng nhất là, hắn rõ ràng cũng vui tươi hớn hở tiếp nhận mới chết chứ.
Hắn trúng tà sao?
Lập tức bừng tỉnh, vội vàng muốn đi tìm đến tột cùng, lại nghe - -
"Vương phi.”
Gã sai vặt bên cạnh một tiếng thấp giọng hô, tâm của hắn liền mềm nhũn.
"Vương gia ~”
Lập tức, tiếng nói nhu hòa truyền vào tai. Một thân hình yểu điệu xuất hiện trước mặt. Trước sau như một nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người, trước sau như một mặt mỉm cười, đôi mắt to vẫn sáng rực rỡ như một hắc ngọc lưu ly bình thường được chiếu lấp lánh, làm cho hắn vừa nhìn, sẽ say.
"Tiểu bạch thỏ ~”
Hết thảy ý tưởng trước đó đã sớm bay đến chín từng mây. Trong mắt của hắn, trong lòng của hắn, tràn đầy đều là nàng, chỉ có nàng.
Đây là một ẩn số khó hiểu. Cho tới bây giờ, hắn vẫn chưa tìm được đáp án.
Thân là con trai của đương kim thái hậu, là em trai ruột của đương kim thánh thượng, hắn dĩ nhiên không cần phải gánh vác giang sơn xã tác, không cần phải phụ trách việc quản lý những việc vặt của quốc gia. Có mẫu thân cùng ca ca ở đây, cuộc sống của hắn đơn giản và tiêu sái. Vô số vàng bạc châu báu cho hắn tiêu dùng, khắp thiên hạ mấy ai được như hắn, cho dù hắn có cuồng ngạo như thế nào, cũng không có ai dám ý kiến hắn. Đơn giản là vì – hắn là vương gia, là em trai ruột của đương kim thánh thượng.
Nhưng mà, hắn không thấy sung sướng.
Đúng vậy, hắn không thấy sung sướng.
Nữ nhiên là cái đồ phiền toái. Từ nhỏ hắn đã cho rằng như vậy.Thân là con trai của tiên đế, từ khi mười hai tuổi, hắn lớn lên tại hoàng cung, trơ mắt nhìn tất cả nữ nhân vì tranh thủ tình cảm mà sử sụng các loại thủ đoạn, ngươi lừa ta gạt, đấu đá lẫn nhau, cuối cùng tất cả đều chết thảm dưới tay mẫu hậu. Nhìn lần lượt tất cả các sắc mặt ghê tởm, đến cuối cùng, hắn chỉ cười lạnh.
Nữ nhân a, đây là tội gì chứ?
Cho nên, hắn chán ghét nữ nhân. Nếu như có thể, hắn không muốn thân cận cùng một nữ nhân.
Nhưng mà, mẫu hậu cùng muội muội, hắn không sao thoát khỏi, cũng liền cắn răng chịu đựng. Từ năm mười hai tuổi hắn đã chuyển ra khỏi hoàng cung, phụ hoàng ban cho hắn mười tên nô tỳ, lại bị hắn tìm lý do tùy tiện đưa người đi. Mười lăm tuổi hoàng huynh đăng cơ, năm thứ hai liền tặng cho hắn hai thị thiếp xinh đẹp. Xinh đẹp nhưng xấu xa, hắn căn bản không thèm để ý, thậm chí, từ tận đáy lòng còn chán ghét nữ nhân xinh đẹp, bởi vì trong thâm cung, có nữ nhân nào không đẹp, có nữ nhân nào không có tâm địa hung tàn. Vốn định khôn khéo cự tuyệt, nhưng mẫu hậu cưỡng chế áp chế, hắn đành phải thu nhận hai người vào vương phủ, lại còn thêm phòng, tất cả đều coi như là bố thí.
Chỉ chớp mắt, hắn đã hai mươi tuổi.
Bắt đầu từ khi mười bốn tuổi, phụ hoàng cùng mẫu hậu liền muốn hắn nạp phi, hắn vẫn không muốn. Rồi sau đó, phụ hoàng băng hà, hoàng huynh đăng cơ, người bức hôn đổi thành mẫu hậu cùng hoàng huynh. Hắn cũng không tình nguyện.
Lại thêm Lý Như Phong quá thân cận, đối với nữ nhân vẫn lạnh lùng, thần sắc nghiêm nghị, dần dần bên ngoài có người bắt đồn hắn có đoạn tay áo chi phích.
Đoạn tay áo? Thật nực cười. Hắn và tên kia chỉ là quan hệ bằng hữu bình thường mà thôi, mặc dù so với người khác mà nói có thân mật hơn một chút thôi mà.
Nhưng mà, mặc kệ hắn giải thích thế nào, mẫu hậu vẫn không tin. Vì vậy, mẫu hậu xuống tối hậu thư với hắn.
Còn nhớ rõ, đó là sau sinh nhật hai mươi tuổi của hắn ba ngày, mẫu hậu gọi hắn triệu vào hậu cung, dùng ngữ điệu nghiêm khắc mà hơn 20 năm qua hắn chưa từng nghe thấy nói: “Cho ngươi hai sự lựa chọn: Thứ nhất, chính mình từ khuê tú trong kinh thành tuyển một vị vương phi; thứ hai, mười lăm tháng sau, trực tiếp cưới Tuyết Nhi làm vợ vào cửa.” Không nói hai lời, mà ngay cả nói lời phản bác cũng không có, để cho người bắt hắn đi ra.
Ngước mắt nhìn lên. Hắn biết rõ, mẫu hậu lần này quyết tâm muốn nạp phi cho hắn, hắn rốt cuộc từ chối không được. Đã như vậy thì cưới đi. Coi như là cho mẫu hậu một cái công đạo cũng được.
Nhưng là... Tuyết Y biểu muội? Thôi đi!
Cái nha đầu này hắn tự nhiên biết rõ, là nữ nhi của em trai mẫu hậu, cũng chính là biểu muội của hắn, từ nhỏ liền mê luyến hắn, luôn mồm nói về sau trưởng thành muốn gả cho hắn. Chỉ tiếc, hắn đối với nàng không có cảm giác. Loại nữ nhân ương ngạnh, trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp tại thâm cung hắn cũng đã thấy nhiều, có thể hi vọng vương phủ của hắn không bị nàng biến thành một chiến trường khác.
Cho nên, hắn chọn lựa chọn thứ nhất.
Cho nên, hắn xuất hiện ở bữa tiệc chọn phi.
Cái gọi là yến tiệc chọn phi, kỳ thật chính là mẫu hậu dùng danh nghĩa bản thân triệu tập khuê tú chưa có hôn thú trong kinh thành vào ngự hoa viên, cho hắn một cơ hội. Nếu như nha đầu đó hắn thấy thuận mắt, như vậy liền vội vàng chỉ hôn. Nếu như coi trọng nhiều khuê tú cũng không thành vấn đề! Đây là nguyên lời mẫu hậu. Hắn còn nhớ rõ lúc mẫu hậu nói những lời này ánh mắt tràn đầy hưng phấn.
Chỉ tiếc, mẫu hậu, thật ngại lại làm cho ngài thất vọng rồi. Con trai của người cho tới bây giờ đối với nữ nhân không có hứng thú.
Sở dĩ hắn đáp ứng đến, cũng bất quá chỉ nhìn các nàng qua loa một chút mà thôi. Không thấy hắn lần này cũng kéo Lý Như Phong tới đây sao? Đó chính là làm cho tên kia cùng hắn lựa chọn. Ai biểu tên kia dám cười nhạo hắn khi xông vào hang sói, nên hắn sẽ để cho tên kia tôi luyện cùng hắn.
Chỉ là, như thế nào cũng không nghĩ ra, lão thiên làm cho hắn gặp được nàng.
Kỳ thật, chuyện kia bất quá chỉ là sự trùng hợp quá đỗi trùng hợp.
Hắn cũng không tuân theo mệnh lệnh của mẫu hậu xem mặt các khuê tú từng người từng người một, mà là sớm tìm cái đình nghỉ mát ở trên núi, làm cho tên kia chờ lâu, chuẩn bị chút trà bánh, vừa vui chơi giải trí, vừa ngắm cảnh. Vốn định đợi mặt trời xuống núi liền tùy tiện chọn lấy một người để báo cáo kết quả, có thể ngay ở trong tích tắc đấy, chỉ là trong lúc vô tình liếc mắt, hắn đã nhìn thấy nàng.
Là một tiểu nha đầu rất nhỏ bé. Thoạt nhìn có vẻ mới chỉ mười bốn mười lăm tuổi. Thân thể nho nhỏ, khuôn mặt nho nhỏ, cái gì cũng nho nhỏ, khách quan mà nói chỉ thấy đôi mắt có chút lớn và rất sáng, phảng phất như từ hắc ngọc lưu ly (ngọc lưu ly màu đen mà em để thế cho nó sang:>) thượng hạng chế tạo mà thành. Chính là đôi mắt này, lúc đó hấp dẫn hắn nhất. Nhưng mà, lúc này nàng bị một đám người vây quanh, liền ngồi xổm dưới núi giả cách đó không xa đi vào khắp các ngõ ngách, vừa khóc oang oang, vừa hướng các góc trốn đi.
Bộ dạng này, giống như con thỏ nhỏ bị thợ săn đuổi tới góc chết, không thể tiếp tục chạy trốn. Sợ hãi, rụt rè, đôi mắt bồ câu bị che bởi một tầng hơi nước nhẹ nhàng, đôi mắt phiếm hồng, thật sự thoạt nhìn là rất đáng thương và đáng yêu, làm cho trong lòng hắn dâng lên một cỗ xúc động – không biết, nếu như đem nàng nắm lại, vỗ đầu một cái, xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn, lại dùng lực chà đạp vài cái, nàng sẽ như thế nào? Sẽ khóc cho hắn xem sao? (anh thật bệnh =”=)
Bất quá, nàng không khóc. Mặc dù trong đôi mắt thật to nén lệ, nhưng nước mắt nàng vẫn chậm chạp không có rơi xuống.
Ngẩng đầu lên, thấy trước mặt nàng có ba nữ nhân -- ừ, bộ dạng cũng không tệ lắm, chỉ là cách ăn mặc có điểm quá sức không tưởng tượng được. Hơn nữa, nhìn nguyên một đám có bộ dáng hung ác, phản phất dường như bị người ta đoạt mất nam nhân. Cho dù trong lòng nghĩ như vậy, cũng nên bớt phóng túng ra ngoài chứ? Riêng điểm đạo hạnh này, cũng vọng tưởng gả vào Hoàng Gia sao? Chỉ sợ mới đi vào không quá vài ngày cũng bị người giết chết rồi. Ba người này, loại!
Khi bên trong còn không biết chuyện gì xảy ra, nháy mắt ba vị Bộ đại tiểu thư con của vợ cả đã bị hắn loại trừ.
Sau đó, hắn tiếp tục nhìn tiểu nha đầu kia chịu khổ bị chà đạp, nghe tiếng nàng khóc. Đột nhiên, hắn cảm thấy trong lòng thật thoải mái. Ừ, nếu như đổi lại là hắn, hắn sẽ làm như thế nào khi dễ nàng đây? Thậm chí, hắn bắt đầu ở trong lòng nghĩ biện pháp.
Đúng vậy, hắn là tên biến thái, thấy rất vui mừng khi được khi dễ. Điểm này hắn đã sớm biết.
Cho nên - -
“Là nha đầu kia, không sai!” Sau khi phát hiện ba nữ nhân kia đã rời đi sau khi quẳng những lời nói hung ác, chỉ còn lại mình nàng vẫn tiếp tục ngồi tại chỗ ôm đầu gối khóc đến thê thảm, hắn cười xấu xa kết luận.
"Ngươi thích nàng?” Bên cạnh Lý Như Phong nhỏ giọng hỏi.
Hắn gật đầu. Sống nhiều năm như vậy, mới có một nữ nhân khiến hắn muốn nhìn ngắm nhiều lần như vậy, thật không dễ dàng. Hắn quyết định - - hắn muốn đem nàng thu về dưới trướng.
Trời mới biết nửa đời sau hắn còn có cơ hội hay không gặp lại một nữ tử hảo ngoạn như vậy?
"Nàng là ai?” Cho nên, hắn mới hỏi.
Con ngươi đảo một vòng, Lý Như Phong trong đầu liền xuất hiện tài liệu liên quan. “Đây là thiên kim nhà Bộ đại nhân, tên gọi là Bộ Nhu Nhi, là con của tiểu thiếp trong nhà, năm nay mười sáu tuổi, trời sinh nhát gan sợ phiền phức, cả ngày lẫn đêm đều bị người ta khi dễ.”
"Phải không?” Nghe thấy thế, hắn càng vui vẻ hơn, vội vàng liền gật đầu, "Không sai chứ?”
Nếu đã bị khi dễ quen, lại qua tay hắn khi dễ, cũng không quá đáng đâu. Bị ba người khi dễ cùng bị một người khi dễ cũng không khác nhau. Đúng không đúng không?
Ừ, đúng vậy. Chính là như vậy.
"Vương gia!” Nghe nói như thế, Lý Như Phong nhướng mày. Còn muốn nói điều gì, nhưng hắn ở đâu còn nghe lọt được nữa.
"Quyết định, chính là nàng.” Đánh mạnh một cái, hắn hưng phấn đến cơ hồ muốn kêu to.
Sắc mặt Lý Như Phong lập tức biến đổi. "Vương gia, nàng chỉ là thứ nữ nhà Bộ đại nhân mà thôi.”
“Vậy thì sao?” Mâu quang di chuyển, hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, “Bản vương cũng bất quá là muốn một vương phi nhu thuận tiện trang trí mặt tiền của cửa hàng mà thôi. Chẳng lẽ ngươi cảm thấy nàng không thể đảm nhiệm sao?”
Hắn lại không có gánh nặng gia đình, lấy tiểu nha đầu này, trong lúc rảnh rỗi, còn có thể chơi một chút, thật tốt! Ừ, càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này là chính xác.
Lý Như Phong sững sờ, cũng chỉ có thể vô lực gật đầu. "Có thể.”
“Vậy là được rồi!” Khóe miệng hắn nhếch lên, đứng dây, vỗ vai an ủi Lý Như Phong, “Tốt lắm, nhiệm vụ hoàng thành, chúng ta đi thôi.”
"Vương gia...”
Hắn còn muốn nói. Thôi vậy, dù sao hắn chắc sẽ không nghe. Hiện tại tâm tình của hắn thật sự là quá tốt.
Xem ra, chuyến đi hôm nay này không có vô ích. Một vấn đề đại sự của cuộc sống được giải quyết thật là tốt quá.
"Chỉ sợ, thái hậu sẽ không đáp ứng. Nàng xuất thân, thật sự là...”
Sau lưng truyền đến âm thanh yếu ớt của Lý Như Phong.
Phía trước chợt dừng lại, tâm của hắn cũng trùng xuống. Nhưng là - -
“Không sao, không ảnh hưởng!” Lập tức lại cười. Người hắn vừa mắt, còn phải tới hỏi ý kiến của người khác sao? Hắn có thể đáp ứng cưới một vương phi trở về cho nàng xem thì sẽ không tệ. Dán phản đối, hắn liền độc thân cả đời cho nàng xem.
Vỗ vỗ tay. "Đi. Ta sẽ đi ngay bây giờ, nói với mẫu hậu”, hắn muốn xem nàng có thể nói cái gì?
Hắc hắc, nhìn đi! Đây chính là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời của hắn. Hắn cưới nàng, nàng gả cho hắn, bọn họ tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau cho đến tận bây giờ…
Đúng rồi!
Kết thúc quá trình nhớ lại, hắn mới đột nhiên nhớ tới: rõ ràng, hắn vốn định tìm tiểu bạch thỏ trở lại để chà đạp. Nhưng vì cái gì, hắn mới chà đạp được không bao lâu, rõ ràng lại còn bị nàng chà đạp lại cơ chứ? Hơn nữa, bây giờ nàng cùng với con trai cùng nhau chà đạp hắn? Xảy ra chuyện gì vậy? Điều quan trọng nhất là, hắn rõ ràng cũng vui tươi hớn hở tiếp nhận mới chết chứ.
Hắn trúng tà sao?
Lập tức bừng tỉnh, vội vàng muốn đi tìm đến tột cùng, lại nghe - -
"Vương phi.”
Gã sai vặt bên cạnh một tiếng thấp giọng hô, tâm của hắn liền mềm nhũn.
"Vương gia ~”
Lập tức, tiếng nói nhu hòa truyền vào tai. Một thân hình yểu điệu xuất hiện trước mặt. Trước sau như một nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người, trước sau như một mặt mỉm cười, đôi mắt to vẫn sáng rực rỡ như một hắc ngọc lưu ly bình thường được chiếu lấp lánh, làm cho hắn vừa nhìn, sẽ say.
"Tiểu bạch thỏ ~”
Hết thảy ý tưởng trước đó đã sớm bay đến chín từng mây. Trong mắt của hắn, trong lòng của hắn, tràn đầy đều là nàng, chỉ có nàng.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Minh Vương tuyển Phi
- Chương 2: Trả thù ngược lại
- Chương 3: Tin tức là thật
- Chương 4: Phụ thân thiên vị
- Chương 5: Mẹ cả dạy dỗ
- Chương 6: Hôn lễ ồn ào
- Chương 7: Động phòng như thế
- Chương 8: Đêm động phòng ngủ một mình
- Chương 9: Hai tiểu thiếp
- Chương 10: Chủ động tới cửa
- Chương 11: Dâng trà
- Chương 12: Chơi đùa mà thôi
- Chương 13: Dạy dỗ nha đầu
- Chương 14: Vợ chồng gặp lại
- Chương 15: Tuyết Y biểu muội
- Chương 16: Khinh bỉ tập thể
- Chương 17: Nghênh đón mỹ nhân
- Chương 18: Khuê mật
- Chương 19: Trị tài nhân
- Chương 20: Đồng tâm hiệp lực
- Chương 21: Không kiên nhẫn rời đi
- Chương 22: Lén giáo huấn
- Chương 23: Nghiêm trị ác nô
- Chương 24: Đá ngươi xuống nước
- Chương 25: Cho xuống nước nữa
- Chương 26: Tướng gia tới cửa
- Chương 27: Bằng hữu gặp nhau
- Chương 28: Cực kỳ dịu dàng
- Chương 29: Hé lộ sự thật
- Chương 30: Đá xuống giường
- Chương 31: Tức giận bỏ đi
- Chương 32: Huynh đệ đột kích
- Chương 33: Đối phó công kích
- Chương 34: Siêu cấp nước trà
- Chương 35: Dụ địch xâm nhập
- Chương 36: Một con chuột
- Chương 37: Ác bá hộ phi
- Chương 38: Làm rất khá
- Chương 39: Giáo huấn nha đầu
- Chương 40: Có chút hối hận
- Chương 41: Âm thầm tính kế
- Chương 42: Một mình về lại mặt (*)
- Chương 43: Chạy nhanh rời cửa
- Chương 44: Lên án
- Chương 45: Diệu kế đuổi người
- Chương 46: Khích tướng nho nhỏ
- Chương 47: Thân tỷ gây chuyện
- Chương 48: Vương gia nổi giận
- Chương 49: Khi dễ tiểu bạch thỏ
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53: Kế hoạch bắt đầu
- Chương 54: Lãnh cự biểu muội
- Chương 55: Ôn nhu an ủi
- Chương 56: Biểu muội đột kích
- Chương 57: Đổi trắng thay đen
- Chương 58: Kết hạ thù
- Chương 59: Mới gặp hiểu quả
- Chương 60: Đơn giản hiệu quả
- Chương 61: Biểu muội lại đến
- Chương 62: Vương gia trở về
- Chương 63: Kéo vào hậu cung
- Chương 64: Nhốt đánh vào địa ngục
- Chương 65: Từng bước đẩy mạnh
- Chương 66: Sư huynh cũng đến
- Chương 67: Đột nhiên thổ lộ
- Chương 68: Vương gia ghen
- Chương 69: Vương gia ghen (2)
- Chương 70: Vương gia ghen (3)
- Chương 71: Vương gia ghen (4)
- Chương 72: Vương gia ghen (5)
- Chương 73: Vương gia ghen (6)
- Chương 74: Vương gia ghen (7)
- Chương 75: Một cước đá phi (1)
- Chương 76: Một cước đá phi (2)
- Chương 77: Một cước đá phi (3)
- Chương 78: Một cước đá phi (4)
- Chương 79: Một cước đá phi (5)
- Chương 80: Một cước đá phi (6)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 107
- Chương 108: Kinh sợ vương phi
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Phản đem nhất quân
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118: Tướng gia tới nói chuyện
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Công chúa nam vân
- Chương 122
- Chương 123: Ôn nhu khẽ hôn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129: Địch ý lần thứ hai
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133: Mất đi nụ hôn đầu tiên
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140: Người nhà mẹ đẻ tới
- Chương 141: Tương phủ tiếp người
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145: Hôn trộm bị bắt
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148: Kế hoạch chạy trốn
- Chương 149
- Chương 150: Tim đập thình thịch
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153: Dưới ánh trăng mê tình
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156: Giang nam gặp nhau
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chạy trốn không thành
- Chương 162
- Chương 163: Ôn nhu đối đãi
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166: Ngươi trốn ta đuổi theo
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170: Viên phòng
- Chương 171
- Chương 172: Không biết thỏa mãn
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175: Không dễ chọc
- Chương 176
- Chương 177: Trở lại kinh thành
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Bộc lộ bản tính
- Chương 181
- Chương 182: Song kiếm hợp bích
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186-187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194: Bán đứt quan hệ
- Chương 195
- Chương 196: Lôi kéo đồng bọn
- Chương 197: Tướng gia tức giận
- Chương 198: Thực thi kế hoạch
- Chương 199: Mọi chuyện đã xong
- Chương 200: Đại náo bộ phủ
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203: Phát hiện tình ý
- Chương 204
- Chương 205: Thanh trừ dư nghiệt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Nháy mắt giết tình địch
- Chương 209: Nhẹ nhàng thoát hiểm
- Chương 210
- Chương 211: Nhẹ nhàng linh hoạt phản kích
- Chương 212: Tập thể nghiêng về
- Chương 213: Thái tử phi đến
- Chương 214: Mở rộng cửa lòng
- Chương 215: Tự mình chuốc khổ (canh hai)
- Chương 216: Hẹn hò
- Chương 217: Mỗi người có so đo
- Chương 218: Gặp gỡ thập vương gia
- Chương 219: Thái tử gởi thư
- Chương 220: Rơi vào bẫy rập
- Chương 221: Nghiêm trị tỷ đệ
- Chương 222: Các loại bái phỏng (thăm hỏi)
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226-227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232-233
- Chương 234-235
- Chương 236-237-238
- Chương 239: Huấn đạo dì nhỏ
- Chương 240: Thái tử đãi khách
- Chương 241
- Chương 242-243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247: Trở về phượng tường
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Ra tay muốn hung ác
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263-264
- Chương 265: Đánh Lớn Một Trận
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271: Tướng gia đại bại
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278: Đòi lại công đạo
- Chương 279: Vọng tưởng muốn chạy trốn
- Chương 280: Công chúa biến hướng
- Chương 281: Châu quan đốt lửa
- Chương 282: Vương gia thất ý
- Chương 283: Nhanh chóng trưởng thành (canh hai)
- Chương 284: Công chúa xuất giá
- Chương 285
- Chương 286: Tướng gia làm ác
- Chương 287
- Chương 288: Con trai xuất thế
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292: Vương gia mất tích
- Chương 293: Đánh vương gia
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309: Ngoại truyện 1: động tâm 1
- Chương 310: Ngoại truyện 1: động tâm 2
- Chương 311: Ngoại truyện 3: tiểu yêu thọc gậy bánh xe