Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút! - Chương 215: Tự mình chuốc khổ (canh hai)
Chương trước- Chương 1: Minh Vương tuyển Phi
- Chương 2: Trả thù ngược lại
- Chương 3: Tin tức là thật
- Chương 4: Phụ thân thiên vị
- Chương 5: Mẹ cả dạy dỗ
- Chương 6: Hôn lễ ồn ào
- Chương 7: Động phòng như thế
- Chương 8: Đêm động phòng ngủ một mình
- Chương 9: Hai tiểu thiếp
- Chương 10: Chủ động tới cửa
- Chương 11: Dâng trà
- Chương 12: Chơi đùa mà thôi
- Chương 13: Dạy dỗ nha đầu
- Chương 14: Vợ chồng gặp lại
- Chương 15: Tuyết Y biểu muội
- Chương 16: Khinh bỉ tập thể
- Chương 17: Nghênh đón mỹ nhân
- Chương 18: Khuê mật
- Chương 19: Trị tài nhân
- Chương 20: Đồng tâm hiệp lực
- Chương 21: Không kiên nhẫn rời đi
- Chương 22: Lén giáo huấn
- Chương 23: Nghiêm trị ác nô
- Chương 24: Đá ngươi xuống nước
- Chương 25: Cho xuống nước nữa
- Chương 26: Tướng gia tới cửa
- Chương 27: Bằng hữu gặp nhau
- Chương 28: Cực kỳ dịu dàng
- Chương 29: Hé lộ sự thật
- Chương 30: Đá xuống giường
- Chương 31: Tức giận bỏ đi
- Chương 32: Huynh đệ đột kích
- Chương 33: Đối phó công kích
- Chương 34: Siêu cấp nước trà
- Chương 35: Dụ địch xâm nhập
- Chương 36: Một con chuột
- Chương 37: Ác bá hộ phi
- Chương 38: Làm rất khá
- Chương 39: Giáo huấn nha đầu
- Chương 40: Có chút hối hận
- Chương 41: Âm thầm tính kế
- Chương 42: Một mình về lại mặt (*)
- Chương 43: Chạy nhanh rời cửa
- Chương 44: Lên án
- Chương 45: Diệu kế đuổi người
- Chương 46: Khích tướng nho nhỏ
- Chương 47: Thân tỷ gây chuyện
- Chương 48: Vương gia nổi giận
- Chương 49: Khi dễ tiểu bạch thỏ
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53: Kế hoạch bắt đầu
- Chương 54: Lãnh cự biểu muội
- Chương 55: Ôn nhu an ủi
- Chương 56: Biểu muội đột kích
- Chương 57: Đổi trắng thay đen
- Chương 58: Kết hạ thù
- Chương 59: Mới gặp hiểu quả
- Chương 60: Đơn giản hiệu quả
- Chương 61: Biểu muội lại đến
- Chương 62: Vương gia trở về
- Chương 63: Kéo vào hậu cung
- Chương 64: Nhốt đánh vào địa ngục
- Chương 65: Từng bước đẩy mạnh
- Chương 66: Sư huynh cũng đến
- Chương 67: Đột nhiên thổ lộ
- Chương 68: Vương gia ghen
- Chương 69: Vương gia ghen (2)
- Chương 70: Vương gia ghen (3)
- Chương 71: Vương gia ghen (4)
- Chương 72: Vương gia ghen (5)
- Chương 73: Vương gia ghen (6)
- Chương 74: Vương gia ghen (7)
- Chương 75: Một cước đá phi (1)
- Chương 76: Một cước đá phi (2)
- Chương 77: Một cước đá phi (3)
- Chương 78: Một cước đá phi (4)
- Chương 79: Một cước đá phi (5)
- Chương 80: Một cước đá phi (6)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 107
- Chương 108: Kinh sợ vương phi
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Phản đem nhất quân
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118: Tướng gia tới nói chuyện
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Công chúa nam vân
- Chương 122
- Chương 123: Ôn nhu khẽ hôn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129: Địch ý lần thứ hai
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133: Mất đi nụ hôn đầu tiên
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140: Người nhà mẹ đẻ tới
- Chương 141: Tương phủ tiếp người
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145: Hôn trộm bị bắt
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148: Kế hoạch chạy trốn
- Chương 149
- Chương 150: Tim đập thình thịch
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153: Dưới ánh trăng mê tình
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156: Giang nam gặp nhau
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chạy trốn không thành
- Chương 162
- Chương 163: Ôn nhu đối đãi
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166: Ngươi trốn ta đuổi theo
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170: Viên phòng
- Chương 171
- Chương 172: Không biết thỏa mãn
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175: Không dễ chọc
- Chương 176
- Chương 177: Trở lại kinh thành
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Bộc lộ bản tính
- Chương 181
- Chương 182: Song kiếm hợp bích
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186-187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194: Bán đứt quan hệ
- Chương 195
- Chương 196: Lôi kéo đồng bọn
- Chương 197: Tướng gia tức giận
- Chương 198: Thực thi kế hoạch
- Chương 199: Mọi chuyện đã xong
- Chương 200: Đại náo bộ phủ
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203: Phát hiện tình ý
- Chương 204
- Chương 205: Thanh trừ dư nghiệt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Nháy mắt giết tình địch
- Chương 209: Nhẹ nhàng thoát hiểm
- Chương 210
- Chương 211: Nhẹ nhàng linh hoạt phản kích
- Chương 212: Tập thể nghiêng về
- Chương 213: Thái tử phi đến
- Chương 214: Mở rộng cửa lòng
- Chương 215: Tự mình chuốc khổ (canh hai)
- Chương 216: Hẹn hò
- Chương 217: Mỗi người có so đo
- Chương 218: Gặp gỡ thập vương gia
- Chương 219: Thái tử gởi thư
- Chương 220: Rơi vào bẫy rập
- Chương 221: Nghiêm trị tỷ đệ
- Chương 222: Các loại bái phỏng (thăm hỏi)
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226-227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232-233
- Chương 234-235
- Chương 236-237-238
- Chương 239: Huấn đạo dì nhỏ
- Chương 240: Thái tử đãi khách
- Chương 241
- Chương 242-243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247: Trở về phượng tường
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Ra tay muốn hung ác
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263-264
- Chương 265: Đánh Lớn Một Trận
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271: Tướng gia đại bại
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278: Đòi lại công đạo
- Chương 279: Vọng tưởng muốn chạy trốn
- Chương 280: Công chúa biến hướng
- Chương 281: Châu quan đốt lửa
- Chương 282: Vương gia thất ý
- Chương 283: Nhanh chóng trưởng thành (canh hai)
- Chương 284: Công chúa xuất giá
- Chương 285
- Chương 286: Tướng gia làm ác
- Chương 287
- Chương 288: Con trai xuất thế
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292: Vương gia mất tích
- Chương 293: Đánh vương gia
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309: Ngoại truyện 1: động tâm 1
- Chương 310: Ngoại truyện 1: động tâm 2
- Chương 311: Ngoại truyện 3: tiểu yêu thọc gậy bánh xe
Tùy
chỉnh
Màu
nền
Font
chữ
Arial
Times New Roman
Courier New
Verdana
Comic Sans MS
Helvetica
Size
chữ
12
16
20
24
28
32
36
40
Chiều cao dòng
100
120
140
160
180
200
Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút!
Chương 215: Tự mình chuốc khổ (canh hai)
Ăn mặc tỷ mỉ, tới thời gian ghi trên thiếp mời, Hạ Mộng cùng Hoàng Phủ Nam Ninh lần nữa tiến vào hoàng cung.
Nghênh đón bọn họ, là tỷ đệ Bích Vân công chúa. Trừ họ ra, không còn người nào khác.
"Minh Vương gia, Minh Vương phi."
Nhìn thấy bọn họ đi tới, Bích Vân công chúa chủ động tiến lên chào. Tư thái mềm mại, trước đây chưa từng thấy.
Hoàng Phủ Nam Ninh đều bị sợ hết hồn, vội vàng hành lễ. "Bích Vân công chúa."
Hạ Mộng đi theo cũng phúc thân đáp lễ.
Nhưng là bên kia thập lục hoàng tử, nhìn thấy Hạ Mộng từ từ hướng hắn đi tới, trong mắt của hắn chợt lóe một chút quang mang e ngại rồi biến mất. Sau đó, lưu lại chính là sự phẫn hận vô tận.
"Thập lục hoàng tử." Cư sử phải phép, Hạ Mộng quay đầu lại đối với tiểu nhân hành lễ, "Lần trước hại người bị đánh, thật sự là xin lỗi, thân thể người đã khỏe hẳn chưa?"
"Không chết được." Cắn răng, Thập Lục hoàng tử lạnh giọng trả lời.
"Vậy là tốt rồi." Trên mặt hiện lên một cái mỉm cười, Hạ Mộng nhỏ nhẹ dịu dàng nói.
Nữ nhân này? Nàng vẫn còn có chút hả hê sao?
Quay đầu ra, Thập Lục hoàng tử cố nén nghĩ xúc động muốn tiến lên giết nàng.
"Ha ha, Minh Vương gia, Minh Vương phi." Lập tức, Bích Vân công chúa lại tiến lên, "Hôm nay mời hai người tới đây là chúng ta muốn hướng Minh Vương phi nói lời xin lỗi. Lần trước, là chúng ta quá lỗ mãng, thiếu chút nữa hại chết Minh Vương phi, là chúng ta sai. Chúng ta đảm bảo, về sau sẽ không còn như vậy nữa."
"Phải không?" Nghe vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh nhẹ nhàng cười một tiếng, trong ánh mắt vẫn toát lên vẻ không tín nhiệm.
Bích Vân công chúa vội vàng gật đầu."Thật sự? Phụ hoàng đã dạy dỗ qua chúng ta, chúng ta cũng thật sự biết rõ sai ở nơi nào."
"Vậy cũng tốt" Phiết môi, Hoàng Phủ Nam Ninh chẳng nói đúng sai gật đầu, "Ái phi, đã như vậy, nàng liền tha thứ bọn họ được rồi."
"Ta chưa bao giờ trách bọn họ nha" Mỉm cười, Hạ Mộng biểu hiện được thập phần rộng lượng.
Bích Vân công chúa cùng Thập Lục hoàng tử lại tức giận đến nghiến răng ken két - - nàng đương nhiên sẽ không trách tội bọn họ, đó là bởi vì từ đầu tới đuôi, bị thương tổn cũng chỉ có bọn họ, nàng cho tới bây giờ đều là kẻ thư thái nhất. Đã như vậy, nàng hiện tại còn đương hiên ở chỗ này nói như vậy.
Hít sâu một cái, Bích Vân công chúa nặn ra vẻ mặt cười nhẹ nhàng: "Minh Vương gia, phụ hoàng nói có chuyện tìm ngài đó, thập lục đệ, ngươi mau mang Minh Vương gia qua đó chút đi"
"Hoàng Thượng tìm bản vương? Vì sao bản vương không biết?" Đuôi lông mày nhảy lên, Hoàng Phủ Nam Ninh trầm giọng hỏi.
"Đây không phải là biết rõ vương gia sẽ đi qua, cho nên phụ hoàng liền phân phó cho chúng ta sao?" Nhỏ giọng nói, Bích Vân công chúa nụ cười càng xem càng miễn cưỡng, "Phụ hoàng nói, chúng ta nói cho ngài biết xong, liền dẫn ngài đi gặp người. Minh Vương gia, ngài qua đấy nhanh đi? Nếu để phụ hoàng chờ sốt ruột vậy cũng không tốt."
"Đúng vậy, Minh Vương gia, phụ hoàng đúng là nói như vậy. Ngài mau cùng ta đi qua đi" Thập Lục hoàng tử vội vàng cũng đã đi tới, mặt lạnh nói.
Hoàng Phủ Nam Ninh quay đầu lại nhìn về phía Hạ Mộng. "Nhưng là, nàng..."
"Cái này ngài cứ việc yên tâm? Ta còn có chuyện cùng vương phi nói chưa xong. Chờ vương gia đi, đúng lúc chúng ta có thể nói chút ít chuyện nữ nhân. Minh Vương gia ngài cứ việc yên tâm, ta sẽ không khi dễ Minh Vương phi" Mặt mũi tràn đầy tươi cười, Bích Vân công chúa đầy nhiệt tình như thế.
Nếu người ta đã nói như vậy, Hạ Mộng cũng liền ôn nhu cười một tiếng. "Vương gia, đã như vậy, ngài hãy đi đi. Hoàng Thượng bên kia trọng yếu, nếu như chậm trễ, đó chính là chúng ta không đúng."
"Được rồi"
Nếu nàng đã khuyên như vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh ngẫm lại liền gật đầu. Bất quá, trước khi rời đi, hắn cũng chỉ biết lại liếc nhìn nàng một cái. "Tiểu bạch thỏ, ngoan ngoãn ở chỗ này chờ ta, ta rất mau trở về đến."
"Tốt." Hạ Mộng mỉm cười gật đầu.
Hai người thâm tình nhìn nhau, nàng lập tức phát giác được hai đạo ánh nhìn phẫn hận bắn phá tại trên người mình. Mặc dù chỉ là chợt lóe rồi biến mất, nhưng cái loại cảm giác này thật sự là quá cường liệt, làm cho nàng như thế nào cũng không xem nhẹ được.
Dặn dò xong, Hoàng Phủ Nam Ninh xoay người rời đi. Thập Lục hoàng tử phía trước dẫn đường, đương vượt qua ngưỡng cửa, hắn lại nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua. Trong mắt sáng ngời rõ ràng nhìn có chút hả hê.
Nhìn có chút hả hê? Đối với nàng sao?
Hạ Mộng mỉm cười.
Xem ra, vị Thập Lục hoàng tử này không có trí nhớ tốt mà. Còn nhớ rõ lần trước nhìn có chút hả hê kết cục như thế nào sao? Hiện tại, hắn còn dám làm như thế?
Liền cũng đối hắn cười một tiếng.
Thập Lục hoàng tử lập tức sững sờ, vội vàng lại giận tái mặt, xoay người rời đi.
"Tiện nhân"
Mà ngay lúc đó, chợt nghe sau lưng một tiếng quát to truyền đến, mới vừa còn cười nhẹ nhàng Bích Vân công chúa dĩ nhiên thay đổi sắc mặt.
Trong nội tâm cả kinh, Hạ Mộng quay đầu lại, khi nhìn thấy Bích Vân công chúa mặt cười xanh mét, đột nhiên cảm giác được rất muốn cười.
"Công chúa, ngài làm cái gì vậy?"
"Tiện nhân tiện nhân. Ngươi đừng tưởng rằng bản cung không biết ngươi đối ta đã làm gì. Trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, đồ hai mặt, nói đúng ngươi chính là người như vậy." trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy phẫn nộ, Bích Vân công chúa âm thanh kêu to.
Hạ Mộng nghe, chỉ là mỉm cười. "Công chúa, xin ngài trước khi nói chuyện nghĩ đến mình một chút. Trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu vừa rồi ngài cũng không phải là như vậy sao?"
"Ta..."
Bích Vân công chúa lập tức ngẩn ra, trong mắt lập tức lại toát ra ngọn lửa tức giận. "Đó cũng là bị ngươi làm cho? Ngươi cái đồ tiện nhân này, nếu như không phải là ngươi như vậy bức bách ta, ta tại sao có thể như vậy?"
"Đi con đường nào, là do ngài tự chọn. Công chúa, khuyên ngài một câu, không cần phải đem hết thảy nguyên nhân đều đổ lỗi đến người khác, đây là việc không đạo đức." Lắc đầu, Hạ Mộng tiếp tục nhỏ nhẹ dịu dàng.
Lập tức, một cái bóng đen hướng nàng bay tới. Hạ Mộng vội vàng nghiêng đầu tránh, sau đó liền nghe tiếng vang của đồ sứ vỡ vụn.
"Công chúa, nói không lại ta, ngài định dùng bạo lực sao?" Xem một chút mảnh vụn đầy đất cùng với nước trà chảy ra, nghe hương vị... Ừ, mùi thơm ngát xông vào mũi, thấm vào ruột gan, trà ngon a trà ngon, chỉ tiếc, tại vị công chúa này ra tay, lãng phí.
"Đối với loại người như ngươi, còn cần giảng đạo lý sao?" Bích Vân công chúa hừ lạnh, trên mặt vẫn tràn ngập cương quyết như cũ.
Quả thế.
Thấy thế, Hạ Mộng chỉ có thể nhún vai."Công chúa, ngài hôm nay bảo ta tới đây, hẳn không phải là vì nói xin lỗi đi?"
"Xin lỗi? Ha ha, đối với loại người như ngươi, bản cung còn cần xin lỗi sao? Bản cung hôm nay chính là muốn vạch trần diện mục thật của ngươi, để cho người khác ai cũng không lại mắc mưu của ngươi?"
"Xin hỏi, kia người khác là ai?" Nháy mắt mấy cái, Hạ Mộng không ngại học hỏi kẻ dưới.
Bích Vân công chúa hàm răng khẽ cắn."Tiện nhân? Ít nói nhảm, xem chiêu?"
Liền lại nghe đến một tiếng giòn vang, Bích Vân công chúa thế nhưng rút ra một cây roi tử, ngoan độc hướng nàng đánh tới.
Hạ Mộng vội vàng lui về phía sau, nhẹ nhàng tránh thoát một kiếp.
Một kích không trúng, Bích Vân công chúa nụ cười càng thêm âm trầm. "Tiện nhân, roi ngươi đâu? Như thế nào không lấy ra?"
"Lần trước, đánh xong Thập Lục hoàng tử, đã ném." Buông tay, Hạ Mộng trả lời một cách rất tự nhiên.
"Ha ha, đáng đời. Đó chính là ông trời đã định trước ngươi là phải chết trên tay của ta rồi"
Nghe vậy cười to, Bích Vân công chúa lần nữa giơ roi lên."Tiện nhân, đi chết đi"
"Muốn ta chết? Chỉ bằng chút bản lãnh ấy của ngài, chỉ sợ không được đấy."
Lần nữa hướng bên cạnh chợt lóe, Hạ Mộng nhẹ nhàng cười nói.
Xem sắc mặt của nàng bình tĩnh như thường, không có chút nào bị Bích Vân hù dọa.
Vừa thấy như thế, trong lòng Bích Vân công chúa xúc động dâng lên. Vội vàng lại vung lên roi -
"Tiện nhân, xem chiêu"
Nhưng mà, một chiêu này lại rơi vào khoảng không.
Bĩu môi, mắt lạnh nhìn vị công chúa này đông một roi tây một roi hướng chính mình vung đến, Hạ Mộng thở dài, tận tình khuyên bảo: "Công chúa, lời này là ta nói thật, ngài không thích hợp dùng roi. Nếu quả thật muốn ta chết như ngài nói, hay là ngài đổi cây đao đến, như vậy lực sát thương cũng lớn hơn một chút."
"Tiện nhân, ngươi câm miệng"
Nghe vậy, Bích Vân công chúa tay nắm roi chặt hơn, vội vàng liền lại hướng nàng huy tới.
Pằng?
Nhưng mà, Hạ Mộng chỉ cần hướng bên cạnh chợt lóe, liền dễ dàng tránh thoát tập kích của nàng.
"Được rồi? Công chúa, nếu như ngài thật muốn dùng roi, vậy thì phải dùng phương pháp chính xác. Dùng tay nắm chặt ngay vị trí chính giữa chuôi roi, bàn tay kéo chặt, cổ tay dùng sức, xem chuẩn mục tiêu, dự đoán tốt động tác kế tiếp của đối phương, trong thời gian nhanh nhất, một chiêu xuất kích. Mà không phải như bây giờ, tùy tùy tiện tiện cầm lấy, cũng không nom lực đạo như thế nào, bắt lại liền bỏ rơi, như vậy không chỉ có hao tổn lực lớn, đánh ra kỳ thật cũng không có nhiều lực sát thương."
"Ngươi... Tiện nhân"
Không nghĩ tới đánh người còn bị nàng dạy dỗ, Bích Vân công chúa nổi giận, lập tức trợn tròn cặp mắt: "Chuyện của bản cung, không cần ngươi chen miệng vào"
"Nhưng là, ta đây không phải là đau lòng ngài sao? Lần trước tìm ta nói chuyện, liền không có nắm giữ tốt phương pháp, bị thương mà về, lần này lại như vậy." Nhẹ nhàng thở dài, Hạ Mộng sâu kín bổ sung một câu, "Công chúa, kiến thức cơ bản của ngài rất cần tôi luyện."
"Ngươi... Tiện nhân, ngươi đi chết đi"
Chính mình lại bị dạy bảo, còn vung roi trái đánh phải đánh, đều nhanh mệt mỏi gần chết, còn nữ nhân kia? Nàng chỉ là thoáng động một chút, thuận tiện mở mồm, trên mặt không thấy phân nửa vẻ mệt mỏi, thậm chí còn đang cười. Có cái gì tốt mà cười? Nàng càng ngày càng hận nàng ta. Hiện tại, không hung hăng quất nàng vài roi, nàng nuốt không trôi cơn tức này.
Nhưng là, một roi này tiếp tục thất bại.
Hạ Mộng cũng nhịn không được thở dài một hơi. "Ai, công chúa, ngài vì cái gì chính là không chịu nghe ta một câu. Ngài đánh như vậy, lực sát thương thật sự không lớn."
"Ngươi đi tìm chết đi"
Nàng còn nói? Bích Vân công chúa thật muốn giết nàng.
"Nhưng là, ngài dùng biện pháp này, muốn cho ta chết, rất khó nha" Nhíu mày, Hạ Mộng lộ vẻ mặt khó xử.
Oanh
Lửa giận trong lòng thoáng cái xông đến, Bích Vân công chúa toàn thân đều nhanh nóng bừng lên.
"Tiện nhân, bản cung muốn giết ngươi"
Nàng không chịu được nữa. Nữ nhân này lúc nào cũng tự cho là phải
"Ai, vậy ngài phải giết được đó" Tiếp tục lắc đầu, mắt thấy nàng lấy roi lần nữa hướng chính mình huy tới, lần này Hạ Mộng nhưng không có tránh né.
Bích Vân công chúa mừng rỡ, cho là mình rốt cục có thể đạt được ước muốn.
Nhưng ai biết - -
Đứng tại nguyên chỗ, mắt thấy roi mình đánh tới càng ngày càng gần nàng, ….cho đến ngay khi chạm vào người nàng, Hạ Mộng đột nhiên ra tay, một bả liền bắt được đầu roi.
"Công chúa, ngài xem? Ta nói ngài đánh roi lực sát thương không lớn, ta cũng có thể bắt được." Nháy mắt mấy cái, Hạ Mộng lại là vẻ mặt vô tội.
"Ngươi…"
Bích Vân công chúa lập tức sững sờ, vội vàng muốn đem roi rút về.
Làm gì được, nàng dùng sức kéo lại, đầu roi lại bị Hạ Mộng vững vàng nắm giữ trong lòng bàn tay, mặc cho nàng sử xuất toàn bộ sức mạnh cũng không kéo lại được.
"Ai, công chúa, thì ra khí lực của ngài nhỏ như vậy sao? Ta xem ngài so với ta cao hơn, người cũng so với ta to hơn một chút, ta còn tưởng rằng khí lực ngài có thể so với ta lớn hơn nhiều đây chứ" Thấy thế, Hạ Mộng lại bắt đầu lắc đầu thở dài.
"Ngươi... Tiện nhân. Tiện nhân. Ngươi đi chết đi."
Vừa tức vừa giận, Bích Vân công chúa người cũng đã bắt đầu phát run.
Hạ Mộng lại trước sau như một vẻ mặt bình tĩnh."Công chúa, ngài đây là tại sao vậy chứ? Bĩnh tĩnh nói chuyện không được sao? Giận dữ sẽ khiến người mau già lắm. Huống chi, tuổi bản thân của ngài so với ta lớn hơn đó."
Câu nói sau cùng, lại giống như một đao nhọn hung hăng cắm vào trái tim của nàng, thân thể Bích Vân công chúa run lên.
"Tiện….nhân" Cắn chặt hàm răng, nàng thật vất vả mới từ trong kẽ răng nặn ra hai chữ này.
Đối với lần này, Hạ Mộng liền lắc đầu thở dài tâm tình cũng bị mất.
"Công chúa, xin hỏi ngài có thể đổi câu khác được không? Từ lúc bắt đầu liền nghe ngài gọi như vậy, ta đã muốn chán rồi. Đổi cách khác, kích thích hơn một chút đi"
A a a
Bích Vân công chúa muốn điên mất rồi.
Vì cái gì, chính mình vốn là thiết kế tốt kế hoạch, vốn là định đánh nàng ta một phen, làm cho nàng kêu cha gọi mẹ không ngừng. Nhưng cuối cùng là, nàng có thể tự nhiên thoải mái như vậy, chính mình lại sớm bị tức giận cho nổ tung rồi?
"Tiện nhân." Nhưng mà, nghĩ tới nghĩ lui, nàng cũng chỉ biết chỉ có một câu nói như vậy bật thốt ra.
"Được rồi. Xem ra, công chúa ngài không chỉ có khí lực nhỏ, ngôn ngữ cũng thật thiếu thốn nha." Bĩu bĩu môi, Hạ Mộng nhẹ nhàng lắc đầu.
Bích Vân công chúa thật sự sớm giận điên lên
"Người đâu? Người đâu?"
Cảm thấy tự mình không thể đối phó được nữ nhân này, nàng quay đầu liền hướng ra ngoài hô to.
"Công chúa?"
Lập tức, mười mấy cung nữ xuất hiện ở cửa.
"Bắt lấy nữ nhân này cho bản cung, bản cung muốn đánh chết nàng"
"Dạ"
"Ha ha, đánh chết ta? Vậy ngài cũng phải có công cụ mới được chứ?"
Nhẹ nhàng cười một tiếng, trên tay Hạ Mộng chợt dùng lực
"A"
Liền nghe một tiếng thét chói tai, Bích Vân công chúa bị người phía trước dùng roi kéo đi. Dưới chân không vững, nàng cơ hồ té ngã trên đất.
"Công chúa" Thấy thế, bọn cung nữ vội vàng quát to một tiếng, rối rít tiến lên đỡ lấy nàng.
Mà Hạ Mộng, chỉ nhè nhẹ kéo, roi liền thoát ly khống chế của đối phương rơi vào trong tay của nàng. Đưa tay vung lên, nàng liền phản nắm chuôi roi, nhẹ nhàng hất lên - -
Pằng
Đầu roi quét qua lớp sơn cột trụ lớn, ở phía trên lưu lại một vết tích thật sâu.
"Roi tốt." Gật đầu, Hạ Mộng khóe miệng hơi hơi nhếch lên.
Chỉ tiếc, roi tốt như, hết lần này tới lần khác gặp được một cái chủ nhân không biết dùng. Hơn nữa, chủ nhân này còn không chịu khiêm tốn học hỏi, kiên trì lối cũ. Đáng thương thật.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?"
Vừa đứng vững gót chân liền nhìn thấy nàng đã đem roi nắm giữ vào trong lòng bàn tay, Bích Vân công chúa lập tức bị hù dọa đến hoa dung thất sắc, mọi chuyện lúc trước như tái hiện lại lần nữa, dưới chân nhịn không được liền liên tiếp lui về phía sau vài bước.
"Ha ha, công chúa ngài cứ việc yên tâm. Đây là roi của ngài, cũng là tẩm cung của ngài, ta sao lại ở chỗ của ngài dùng đồ đạc của ngài đánh ngài được chứ." Mỉm cười, một tay Hạ Mộng vuốt vuốt roi trong tay.
Nàng nói lời này, Bích Vân chết cũng không chịu tin tưởng.
Dù sao, nhớ lại ngày đó, trước mặt phụ hoàng mặt mũi mình cũng hoàn toàn mất sạch, cũng ở trong hoàng cung đánh cho Thập lục đệ thương tích đầy mình, kia đều là nàng sao? Nữ nhân này, không thể khinh thường.
Trừng to mắt, Bích Vân công chúa cắn cắn môi, đột nhiên liền giật cuống họng kêu to lên - -
"Tứ ca ca, ngươi mau đến xem xem này? Vương phi của ngài lại ở chỗ này giương oai rồi. Nàng lập tức muốn đánh chết ta."
"Có sao?"
Vừa dứt lời, Hoàng Phủ Nam Ninh đã lập tức xuất hiện.
"Tứ ca ca." Vừa thấy được hắn, Bích Vân công chúa vội vàng liền gọi, một đầu hướng hắn chạy vội qua.
Hoàng Phủ Nam Ninh khóe miệng nhếch lên, nhẹ nhàng linh hoạt hướng bên cạnh nhường lối, liền làm cho nàng tiếp tục đi về phía trước, đụng đầu vào trong tấm ngực quen thuộc.
"Bích Vân, ngươi... Ai"
Một tiếng vô lực thở dài, thanh âm cũng thập phần quen thuộc.
"Phụ hoàng?" Ngẩng đầu lên, Bích Vân công chúa không thể tin thấp giọng hô.
Nhìn nữ nhi mình nhất mực mến yêu, lão hoàng đế vẻ mặt bất đắc dĩ."Bích Vân, làm sao ngươi lại như vậy? Ta không phải là đã nói với ngươi, không được lại đến trêu chọc Minh Vương phi sao?"
"Phụ hoàng, người tại sao lại ở chỗ này?" Nhưng mà, không có tâm tình đi nghe phụ hoàng nói cái gì, trong lòng Bích Vân công chúa lại có nghi vấn lớn nhất cần giải đáp.
"Bích Vân công chúa ngài không phải nói quý quốc Hoàng Thượng tìm bản vương có việc gì sao? Bản vương tự nhiên muốn đi tìm ngài ấy hỏi rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì" Khóe miệng kéo nhẹ, Hoàng Phủ Nam Ninh bất từ bất tật chen miệng vào một câu.
"Là ngài" Lập tức, Bích Vân công chúa đã hiểu.
Hoàng Phủ Nam Ninh gật đầu."Chính là bản vương."
"Ngài" Tâm trầm xuống, Bích Vân công chúa quay đầu lại, "Thập lục đệ, không phải ta bảo ngươi trực tiếp mang vương gia ra đằng sau sao?"
"Ta... Ta đánh không lại vương gia. Ngài ấy nói muốn đi tìm phụ hoàng, ta ngăn không được, ngài ấy còn đem ta trực tiếp khiêng trên vai mà đi, ta nào có biện pháp gì chứ?" Nói đến cái này, Thập Lục hoàng tử mang vẻ mặt ai oán.
Ách...
Bích Vân công chúa trong một lúc nói không ra lời.
Hoàng Phủ Nam Ninh liền sải bước chân đi đến bên cạnh Hạ Mộng, đối với nàng ôn nhu cười một tiếng."Tiểu bạch thỏ, nàng có khỏe không?"
"Rất tốt nha" Hạ Mộng nhẹ nhàng gõ đầu.
"A. Tứ ca ca." Mắt thấy bọn họ hai người lại đứng cùng nhau, Bích Vân công chúa trong nội tâm xé ra, vội vàng kêu to.
Hoàng Phủ Nam Ninh lập tức lạnh lùng quét mắt một cái: "Ngài kêu bản vương là cái gì?"
"Tứ... Minh vương gia." Nhìn ánh mắt lạnh lùng của hắn, Bích Vân công chúa không thể không thay đổi cách xưng hô.
Hoàng Phủ Nam Ninh lúc này mới hài lòng gật đầu."Công chúa, ngài gọi bản vương có chuyện gì?"
“ Tứ... Minh vương gia, vừa rồi, bản cung cùng cái đồ tiện nhân này - - "
"Bích Vân công chúa?" Nói một nửa, lại bị Hoàng Phủ Nam Ninh cắt đứt, "Ngài xưng hô như vậy với vương phi của bản vương sao?"
"Ta..."
"Bích Vân?" Đang muốn giải thích, lại bị lão hoàng đế không vui mừng khẽ quát một tiếng, "Không được vô lễ đối với Minh Vương phi?"
Bị bọn họ tập thể khiển trách, Bích Vân công chúa ủy khuất nhanh khóc lớn.
Nhưng là, lấy niềm tin trong lòng chống đỡ. Liền khẽ cắn răng, nàng ngẩng đầu lớn tiếng nói: "Minh vương gia, vừa rồi, chuyện giữa bản cung cùng vương phi của ngài, ngài cũng thấy đấy. Nữ nhân này, nàng căn bản không giống như bề ngoài thoạt nhìn thuần lương như vậy. Nàng có tâm như rắn rết, ngay cả bản cung nàng đều không để vào mắt, nàng cũng thừa nhận nàng dùng roi, hơn nữa so với ta còn giỏi hơn. Ngài không cần phải lại bị nàng lừa gạt"
Oa lạp lạp
Làm nửa ngày, thì ra là vị công chúa này là muốn tại trước mặt Hoàng Phủ Nam Ninh vạch trần chân diện mục của nàng sao?
Khó trách nàng ngay từ đầu không để cho thủ hạ đồng loạt xông lên đây? Nếu như là bị nhiều người như vậy quần đấu, nàng (Hạ Mộng) khẳng định đánh không lại nha.
"Vậy thì như thế nào?" Nhưng là, dù trong lòng hiểu rõ ý đồ của nàng. Nghe được lời của nàng nói, sau đó Hoàng Phủ Nam Ninh chỉ là hừ lạnh một tiếng, "Vương phi của bản vương, mặc kệ nàng là cái dạng gì, đó cũng là ái phi của bản vương. Bản vương thích nàng, vô luận nàng là người như thế nào"
"Tứ ca ca"
"Hoàng Thượng" Lười phải cùng công chúa ngu ngốc này lãng phí thời gian, Hoàng Phủ Nam Ninh quay đầu cười lạnh, "Bích Vân công chúa giả truyền thánh chỉ, cấu kết cùng thập lục hoàng tử, có ý đồ khi dễ vương phi của bản vương, Như thế xem ra, ngài cần phải giáo dục hơn nữa rồi. Hơn nữa, tiểu Vương nhớ không lầm, mấy ngày hôm trước thập Lục hoàng tử mới bị đánh hai mươi roi đi? Hắn như thế nào hôm nay có thể từ trên giường đứng lên mà còn vui vẻ rồi. Chẳng lẽ, thị vệ quý quốc cùng Bích Vân công chúa đồng dạng, mỗi người nhìn rất có khí lực nhưng sự thực lại chẳng được bao nhiêu? Nói như vậy, biên phòng quý quốc đúng là đáng lo đây"
"Minh vương gia, cái này..."
Bị hắn nói cho xấu hổ vô cùng, lão hoàng đế cúi đầu không nói.
"Phụ hoàng" Nhưng là, Bbích Vân công chúa còn chưa hiểu tình huống, "Vừa rồi, người cũng thấy đấy? Cái đồ tiện nhân này nàng liên tục châm chọc ta, còn đoạt roi của ta. Nàng không phải là người tốt, nàng còn thừa nhận lần đó nàng thật sự khi dễ thập lục đệ, ngời nhất định phải làm chủ cho chúng ta"
"Bích Vân"
Tình huống hiện tại, rõ ràng là bọn họ không chiếm ưu thế. Cho dù là chuyện lúc trước khắp thiên hạ đã rõ ràng, còn chuyện lần này nàng cũng đã khiến cho Tàng quốc lần nữa thật hổ thẹn. Chỉ nhiêu đó thôi, bọn họ còn có mặt mũi nào cùng người ta nói chuyện cũ đcượ chứ. Chỉ sợ nợ mới họ đã tính đến đây rồi. Mặc dù yêu thương con gái, nhưng ít ra đầu óc còn không ngu ngốc, lão hoàng đế khẽ quát một tiếng, làm cho nữ nhi im miệng.
"Phụ hoàng" Nhưng là, Bích Vân công chúa nhịn không được phải gọi.
"Ngươi câm miệng. Ngươi biết ngươi hôm nay đã làm cái gì sao? Thể diện Tàng quốc chúng ta đã bị ngươi làm cho mất hết. Người đâu, truyền lệnh xuống, đem Bbích Vân công chúa dẫn vào lãnh cung, ngẫm nghĩ lỗi lầm một tháng. Chưa đến lúc, tuyệt đối không thể thả ra. Ai dám cầu tình, xử tội cùng nàng"
"Phụ... Phụ hoàng. Ngươi... Ngươi thật muốn vì cái đồ tiện nhân này trừng phạt ta?" Nghe vậy, Bích Vân công chúa thân thể run lên, nước mắt trực chảy.
Lão hoàng đế vô lực quay đầu ra. "Bích Vân, đây đều là ngươi tự chuốc lấy. Hiện tại, phụ hoàng cho dù nghĩ bảo vệ cũng không được rồi"
Liền phất phất tay. "Dẫn nàng đi xuống đi"
"Dạ"
Hai gã thị vệ tiến lên, đem vị kim chi ngọc diệp này kéo xuống.
"Phụ hoàng"
Rất không cam lòng, Bích Vân công chúa hắng giọng kêu một tiếng, nhưng cũng không thể làm lão hoàng đế hồi tâm chuyển ý.
"Ha ha, Hoàng Thượng anh minh, tiểu Vương vạn phần bội phục." Đối nữ nhi nhà mình trừng phạt, Hoàng Phủ Nam Ninh cũng tự biết đạo lý, liền hành cái lễ, "Chuyện ngày hôm nay, là Bích Vân công chúa chủ mưu, thập Lục hoàng tử bất quá là tuổi còn nhỏ, bị nàng thuyết phục mà thôi. Tiểu hài tử cũng chưa làm ra chuyện gì, Hoàng Thượng ngài cũng đừng có trách phạt hắn."
"Hảo hảo hảo, đa tạ Minh Vương gia." Vừa nghe đến tiểu nhi tử có thể được miễn, lão hoàng đế tự nhiên không kìm được vui mừng, vội vàng nói tạ ơn.
Hoàng Phủ Nam Ninh nhẹ nhàng cười một tiếng. "Hoàng Thượng sao lại nói vậy. Phải là tiểu Vương hướng ngài nói lời cảm tạ mới đúng."
Dứt lời, nâng tay Hạ Mộng. "Nếu như không có chuyện gì khác, kia tiểu Vương cùng ái phi xin cáo lui."
"Các người đi đi" Khoát khoát tay, lão hoàng đế vội vàng cho đi.
Đôi phu thê này, không phải là dễ trêu. Về sau vẫn là nên cùng bọn họ giữ khoảng cách đi.
Nghênh đón bọn họ, là tỷ đệ Bích Vân công chúa. Trừ họ ra, không còn người nào khác.
"Minh Vương gia, Minh Vương phi."
Nhìn thấy bọn họ đi tới, Bích Vân công chúa chủ động tiến lên chào. Tư thái mềm mại, trước đây chưa từng thấy.
Hoàng Phủ Nam Ninh đều bị sợ hết hồn, vội vàng hành lễ. "Bích Vân công chúa."
Hạ Mộng đi theo cũng phúc thân đáp lễ.
Nhưng là bên kia thập lục hoàng tử, nhìn thấy Hạ Mộng từ từ hướng hắn đi tới, trong mắt của hắn chợt lóe một chút quang mang e ngại rồi biến mất. Sau đó, lưu lại chính là sự phẫn hận vô tận.
"Thập lục hoàng tử." Cư sử phải phép, Hạ Mộng quay đầu lại đối với tiểu nhân hành lễ, "Lần trước hại người bị đánh, thật sự là xin lỗi, thân thể người đã khỏe hẳn chưa?"
"Không chết được." Cắn răng, Thập Lục hoàng tử lạnh giọng trả lời.
"Vậy là tốt rồi." Trên mặt hiện lên một cái mỉm cười, Hạ Mộng nhỏ nhẹ dịu dàng nói.
Nữ nhân này? Nàng vẫn còn có chút hả hê sao?
Quay đầu ra, Thập Lục hoàng tử cố nén nghĩ xúc động muốn tiến lên giết nàng.
"Ha ha, Minh Vương gia, Minh Vương phi." Lập tức, Bích Vân công chúa lại tiến lên, "Hôm nay mời hai người tới đây là chúng ta muốn hướng Minh Vương phi nói lời xin lỗi. Lần trước, là chúng ta quá lỗ mãng, thiếu chút nữa hại chết Minh Vương phi, là chúng ta sai. Chúng ta đảm bảo, về sau sẽ không còn như vậy nữa."
"Phải không?" Nghe vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh nhẹ nhàng cười một tiếng, trong ánh mắt vẫn toát lên vẻ không tín nhiệm.
Bích Vân công chúa vội vàng gật đầu."Thật sự? Phụ hoàng đã dạy dỗ qua chúng ta, chúng ta cũng thật sự biết rõ sai ở nơi nào."
"Vậy cũng tốt" Phiết môi, Hoàng Phủ Nam Ninh chẳng nói đúng sai gật đầu, "Ái phi, đã như vậy, nàng liền tha thứ bọn họ được rồi."
"Ta chưa bao giờ trách bọn họ nha" Mỉm cười, Hạ Mộng biểu hiện được thập phần rộng lượng.
Bích Vân công chúa cùng Thập Lục hoàng tử lại tức giận đến nghiến răng ken két - - nàng đương nhiên sẽ không trách tội bọn họ, đó là bởi vì từ đầu tới đuôi, bị thương tổn cũng chỉ có bọn họ, nàng cho tới bây giờ đều là kẻ thư thái nhất. Đã như vậy, nàng hiện tại còn đương hiên ở chỗ này nói như vậy.
Hít sâu một cái, Bích Vân công chúa nặn ra vẻ mặt cười nhẹ nhàng: "Minh Vương gia, phụ hoàng nói có chuyện tìm ngài đó, thập lục đệ, ngươi mau mang Minh Vương gia qua đó chút đi"
"Hoàng Thượng tìm bản vương? Vì sao bản vương không biết?" Đuôi lông mày nhảy lên, Hoàng Phủ Nam Ninh trầm giọng hỏi.
"Đây không phải là biết rõ vương gia sẽ đi qua, cho nên phụ hoàng liền phân phó cho chúng ta sao?" Nhỏ giọng nói, Bích Vân công chúa nụ cười càng xem càng miễn cưỡng, "Phụ hoàng nói, chúng ta nói cho ngài biết xong, liền dẫn ngài đi gặp người. Minh Vương gia, ngài qua đấy nhanh đi? Nếu để phụ hoàng chờ sốt ruột vậy cũng không tốt."
"Đúng vậy, Minh Vương gia, phụ hoàng đúng là nói như vậy. Ngài mau cùng ta đi qua đi" Thập Lục hoàng tử vội vàng cũng đã đi tới, mặt lạnh nói.
Hoàng Phủ Nam Ninh quay đầu lại nhìn về phía Hạ Mộng. "Nhưng là, nàng..."
"Cái này ngài cứ việc yên tâm? Ta còn có chuyện cùng vương phi nói chưa xong. Chờ vương gia đi, đúng lúc chúng ta có thể nói chút ít chuyện nữ nhân. Minh Vương gia ngài cứ việc yên tâm, ta sẽ không khi dễ Minh Vương phi" Mặt mũi tràn đầy tươi cười, Bích Vân công chúa đầy nhiệt tình như thế.
Nếu người ta đã nói như vậy, Hạ Mộng cũng liền ôn nhu cười một tiếng. "Vương gia, đã như vậy, ngài hãy đi đi. Hoàng Thượng bên kia trọng yếu, nếu như chậm trễ, đó chính là chúng ta không đúng."
"Được rồi"
Nếu nàng đã khuyên như vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh ngẫm lại liền gật đầu. Bất quá, trước khi rời đi, hắn cũng chỉ biết lại liếc nhìn nàng một cái. "Tiểu bạch thỏ, ngoan ngoãn ở chỗ này chờ ta, ta rất mau trở về đến."
"Tốt." Hạ Mộng mỉm cười gật đầu.
Hai người thâm tình nhìn nhau, nàng lập tức phát giác được hai đạo ánh nhìn phẫn hận bắn phá tại trên người mình. Mặc dù chỉ là chợt lóe rồi biến mất, nhưng cái loại cảm giác này thật sự là quá cường liệt, làm cho nàng như thế nào cũng không xem nhẹ được.
Dặn dò xong, Hoàng Phủ Nam Ninh xoay người rời đi. Thập Lục hoàng tử phía trước dẫn đường, đương vượt qua ngưỡng cửa, hắn lại nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua. Trong mắt sáng ngời rõ ràng nhìn có chút hả hê.
Nhìn có chút hả hê? Đối với nàng sao?
Hạ Mộng mỉm cười.
Xem ra, vị Thập Lục hoàng tử này không có trí nhớ tốt mà. Còn nhớ rõ lần trước nhìn có chút hả hê kết cục như thế nào sao? Hiện tại, hắn còn dám làm như thế?
Liền cũng đối hắn cười một tiếng.
Thập Lục hoàng tử lập tức sững sờ, vội vàng lại giận tái mặt, xoay người rời đi.
"Tiện nhân"
Mà ngay lúc đó, chợt nghe sau lưng một tiếng quát to truyền đến, mới vừa còn cười nhẹ nhàng Bích Vân công chúa dĩ nhiên thay đổi sắc mặt.
Trong nội tâm cả kinh, Hạ Mộng quay đầu lại, khi nhìn thấy Bích Vân công chúa mặt cười xanh mét, đột nhiên cảm giác được rất muốn cười.
"Công chúa, ngài làm cái gì vậy?"
"Tiện nhân tiện nhân. Ngươi đừng tưởng rằng bản cung không biết ngươi đối ta đã làm gì. Trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, đồ hai mặt, nói đúng ngươi chính là người như vậy." trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy phẫn nộ, Bích Vân công chúa âm thanh kêu to.
Hạ Mộng nghe, chỉ là mỉm cười. "Công chúa, xin ngài trước khi nói chuyện nghĩ đến mình một chút. Trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu vừa rồi ngài cũng không phải là như vậy sao?"
"Ta..."
Bích Vân công chúa lập tức ngẩn ra, trong mắt lập tức lại toát ra ngọn lửa tức giận. "Đó cũng là bị ngươi làm cho? Ngươi cái đồ tiện nhân này, nếu như không phải là ngươi như vậy bức bách ta, ta tại sao có thể như vậy?"
"Đi con đường nào, là do ngài tự chọn. Công chúa, khuyên ngài một câu, không cần phải đem hết thảy nguyên nhân đều đổ lỗi đến người khác, đây là việc không đạo đức." Lắc đầu, Hạ Mộng tiếp tục nhỏ nhẹ dịu dàng.
Lập tức, một cái bóng đen hướng nàng bay tới. Hạ Mộng vội vàng nghiêng đầu tránh, sau đó liền nghe tiếng vang của đồ sứ vỡ vụn.
"Công chúa, nói không lại ta, ngài định dùng bạo lực sao?" Xem một chút mảnh vụn đầy đất cùng với nước trà chảy ra, nghe hương vị... Ừ, mùi thơm ngát xông vào mũi, thấm vào ruột gan, trà ngon a trà ngon, chỉ tiếc, tại vị công chúa này ra tay, lãng phí.
"Đối với loại người như ngươi, còn cần giảng đạo lý sao?" Bích Vân công chúa hừ lạnh, trên mặt vẫn tràn ngập cương quyết như cũ.
Quả thế.
Thấy thế, Hạ Mộng chỉ có thể nhún vai."Công chúa, ngài hôm nay bảo ta tới đây, hẳn không phải là vì nói xin lỗi đi?"
"Xin lỗi? Ha ha, đối với loại người như ngươi, bản cung còn cần xin lỗi sao? Bản cung hôm nay chính là muốn vạch trần diện mục thật của ngươi, để cho người khác ai cũng không lại mắc mưu của ngươi?"
"Xin hỏi, kia người khác là ai?" Nháy mắt mấy cái, Hạ Mộng không ngại học hỏi kẻ dưới.
Bích Vân công chúa hàm răng khẽ cắn."Tiện nhân? Ít nói nhảm, xem chiêu?"
Liền lại nghe đến một tiếng giòn vang, Bích Vân công chúa thế nhưng rút ra một cây roi tử, ngoan độc hướng nàng đánh tới.
Hạ Mộng vội vàng lui về phía sau, nhẹ nhàng tránh thoát một kiếp.
Một kích không trúng, Bích Vân công chúa nụ cười càng thêm âm trầm. "Tiện nhân, roi ngươi đâu? Như thế nào không lấy ra?"
"Lần trước, đánh xong Thập Lục hoàng tử, đã ném." Buông tay, Hạ Mộng trả lời một cách rất tự nhiên.
"Ha ha, đáng đời. Đó chính là ông trời đã định trước ngươi là phải chết trên tay của ta rồi"
Nghe vậy cười to, Bích Vân công chúa lần nữa giơ roi lên."Tiện nhân, đi chết đi"
"Muốn ta chết? Chỉ bằng chút bản lãnh ấy của ngài, chỉ sợ không được đấy."
Lần nữa hướng bên cạnh chợt lóe, Hạ Mộng nhẹ nhàng cười nói.
Xem sắc mặt của nàng bình tĩnh như thường, không có chút nào bị Bích Vân hù dọa.
Vừa thấy như thế, trong lòng Bích Vân công chúa xúc động dâng lên. Vội vàng lại vung lên roi -
"Tiện nhân, xem chiêu"
Nhưng mà, một chiêu này lại rơi vào khoảng không.
Bĩu môi, mắt lạnh nhìn vị công chúa này đông một roi tây một roi hướng chính mình vung đến, Hạ Mộng thở dài, tận tình khuyên bảo: "Công chúa, lời này là ta nói thật, ngài không thích hợp dùng roi. Nếu quả thật muốn ta chết như ngài nói, hay là ngài đổi cây đao đến, như vậy lực sát thương cũng lớn hơn một chút."
"Tiện nhân, ngươi câm miệng"
Nghe vậy, Bích Vân công chúa tay nắm roi chặt hơn, vội vàng liền lại hướng nàng huy tới.
Pằng?
Nhưng mà, Hạ Mộng chỉ cần hướng bên cạnh chợt lóe, liền dễ dàng tránh thoát tập kích của nàng.
"Được rồi? Công chúa, nếu như ngài thật muốn dùng roi, vậy thì phải dùng phương pháp chính xác. Dùng tay nắm chặt ngay vị trí chính giữa chuôi roi, bàn tay kéo chặt, cổ tay dùng sức, xem chuẩn mục tiêu, dự đoán tốt động tác kế tiếp của đối phương, trong thời gian nhanh nhất, một chiêu xuất kích. Mà không phải như bây giờ, tùy tùy tiện tiện cầm lấy, cũng không nom lực đạo như thế nào, bắt lại liền bỏ rơi, như vậy không chỉ có hao tổn lực lớn, đánh ra kỳ thật cũng không có nhiều lực sát thương."
"Ngươi... Tiện nhân"
Không nghĩ tới đánh người còn bị nàng dạy dỗ, Bích Vân công chúa nổi giận, lập tức trợn tròn cặp mắt: "Chuyện của bản cung, không cần ngươi chen miệng vào"
"Nhưng là, ta đây không phải là đau lòng ngài sao? Lần trước tìm ta nói chuyện, liền không có nắm giữ tốt phương pháp, bị thương mà về, lần này lại như vậy." Nhẹ nhàng thở dài, Hạ Mộng sâu kín bổ sung một câu, "Công chúa, kiến thức cơ bản của ngài rất cần tôi luyện."
"Ngươi... Tiện nhân, ngươi đi chết đi"
Chính mình lại bị dạy bảo, còn vung roi trái đánh phải đánh, đều nhanh mệt mỏi gần chết, còn nữ nhân kia? Nàng chỉ là thoáng động một chút, thuận tiện mở mồm, trên mặt không thấy phân nửa vẻ mệt mỏi, thậm chí còn đang cười. Có cái gì tốt mà cười? Nàng càng ngày càng hận nàng ta. Hiện tại, không hung hăng quất nàng vài roi, nàng nuốt không trôi cơn tức này.
Nhưng là, một roi này tiếp tục thất bại.
Hạ Mộng cũng nhịn không được thở dài một hơi. "Ai, công chúa, ngài vì cái gì chính là không chịu nghe ta một câu. Ngài đánh như vậy, lực sát thương thật sự không lớn."
"Ngươi đi tìm chết đi"
Nàng còn nói? Bích Vân công chúa thật muốn giết nàng.
"Nhưng là, ngài dùng biện pháp này, muốn cho ta chết, rất khó nha" Nhíu mày, Hạ Mộng lộ vẻ mặt khó xử.
Oanh
Lửa giận trong lòng thoáng cái xông đến, Bích Vân công chúa toàn thân đều nhanh nóng bừng lên.
"Tiện nhân, bản cung muốn giết ngươi"
Nàng không chịu được nữa. Nữ nhân này lúc nào cũng tự cho là phải
"Ai, vậy ngài phải giết được đó" Tiếp tục lắc đầu, mắt thấy nàng lấy roi lần nữa hướng chính mình huy tới, lần này Hạ Mộng nhưng không có tránh né.
Bích Vân công chúa mừng rỡ, cho là mình rốt cục có thể đạt được ước muốn.
Nhưng ai biết - -
Đứng tại nguyên chỗ, mắt thấy roi mình đánh tới càng ngày càng gần nàng, ….cho đến ngay khi chạm vào người nàng, Hạ Mộng đột nhiên ra tay, một bả liền bắt được đầu roi.
"Công chúa, ngài xem? Ta nói ngài đánh roi lực sát thương không lớn, ta cũng có thể bắt được." Nháy mắt mấy cái, Hạ Mộng lại là vẻ mặt vô tội.
"Ngươi…"
Bích Vân công chúa lập tức sững sờ, vội vàng muốn đem roi rút về.
Làm gì được, nàng dùng sức kéo lại, đầu roi lại bị Hạ Mộng vững vàng nắm giữ trong lòng bàn tay, mặc cho nàng sử xuất toàn bộ sức mạnh cũng không kéo lại được.
"Ai, công chúa, thì ra khí lực của ngài nhỏ như vậy sao? Ta xem ngài so với ta cao hơn, người cũng so với ta to hơn một chút, ta còn tưởng rằng khí lực ngài có thể so với ta lớn hơn nhiều đây chứ" Thấy thế, Hạ Mộng lại bắt đầu lắc đầu thở dài.
"Ngươi... Tiện nhân. Tiện nhân. Ngươi đi chết đi."
Vừa tức vừa giận, Bích Vân công chúa người cũng đã bắt đầu phát run.
Hạ Mộng lại trước sau như một vẻ mặt bình tĩnh."Công chúa, ngài đây là tại sao vậy chứ? Bĩnh tĩnh nói chuyện không được sao? Giận dữ sẽ khiến người mau già lắm. Huống chi, tuổi bản thân của ngài so với ta lớn hơn đó."
Câu nói sau cùng, lại giống như một đao nhọn hung hăng cắm vào trái tim của nàng, thân thể Bích Vân công chúa run lên.
"Tiện….nhân" Cắn chặt hàm răng, nàng thật vất vả mới từ trong kẽ răng nặn ra hai chữ này.
Đối với lần này, Hạ Mộng liền lắc đầu thở dài tâm tình cũng bị mất.
"Công chúa, xin hỏi ngài có thể đổi câu khác được không? Từ lúc bắt đầu liền nghe ngài gọi như vậy, ta đã muốn chán rồi. Đổi cách khác, kích thích hơn một chút đi"
A a a
Bích Vân công chúa muốn điên mất rồi.
Vì cái gì, chính mình vốn là thiết kế tốt kế hoạch, vốn là định đánh nàng ta một phen, làm cho nàng kêu cha gọi mẹ không ngừng. Nhưng cuối cùng là, nàng có thể tự nhiên thoải mái như vậy, chính mình lại sớm bị tức giận cho nổ tung rồi?
"Tiện nhân." Nhưng mà, nghĩ tới nghĩ lui, nàng cũng chỉ biết chỉ có một câu nói như vậy bật thốt ra.
"Được rồi. Xem ra, công chúa ngài không chỉ có khí lực nhỏ, ngôn ngữ cũng thật thiếu thốn nha." Bĩu bĩu môi, Hạ Mộng nhẹ nhàng lắc đầu.
Bích Vân công chúa thật sự sớm giận điên lên
"Người đâu? Người đâu?"
Cảm thấy tự mình không thể đối phó được nữ nhân này, nàng quay đầu liền hướng ra ngoài hô to.
"Công chúa?"
Lập tức, mười mấy cung nữ xuất hiện ở cửa.
"Bắt lấy nữ nhân này cho bản cung, bản cung muốn đánh chết nàng"
"Dạ"
"Ha ha, đánh chết ta? Vậy ngài cũng phải có công cụ mới được chứ?"
Nhẹ nhàng cười một tiếng, trên tay Hạ Mộng chợt dùng lực
"A"
Liền nghe một tiếng thét chói tai, Bích Vân công chúa bị người phía trước dùng roi kéo đi. Dưới chân không vững, nàng cơ hồ té ngã trên đất.
"Công chúa" Thấy thế, bọn cung nữ vội vàng quát to một tiếng, rối rít tiến lên đỡ lấy nàng.
Mà Hạ Mộng, chỉ nhè nhẹ kéo, roi liền thoát ly khống chế của đối phương rơi vào trong tay của nàng. Đưa tay vung lên, nàng liền phản nắm chuôi roi, nhẹ nhàng hất lên - -
Pằng
Đầu roi quét qua lớp sơn cột trụ lớn, ở phía trên lưu lại một vết tích thật sâu.
"Roi tốt." Gật đầu, Hạ Mộng khóe miệng hơi hơi nhếch lên.
Chỉ tiếc, roi tốt như, hết lần này tới lần khác gặp được một cái chủ nhân không biết dùng. Hơn nữa, chủ nhân này còn không chịu khiêm tốn học hỏi, kiên trì lối cũ. Đáng thương thật.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?"
Vừa đứng vững gót chân liền nhìn thấy nàng đã đem roi nắm giữ vào trong lòng bàn tay, Bích Vân công chúa lập tức bị hù dọa đến hoa dung thất sắc, mọi chuyện lúc trước như tái hiện lại lần nữa, dưới chân nhịn không được liền liên tiếp lui về phía sau vài bước.
"Ha ha, công chúa ngài cứ việc yên tâm. Đây là roi của ngài, cũng là tẩm cung của ngài, ta sao lại ở chỗ của ngài dùng đồ đạc của ngài đánh ngài được chứ." Mỉm cười, một tay Hạ Mộng vuốt vuốt roi trong tay.
Nàng nói lời này, Bích Vân chết cũng không chịu tin tưởng.
Dù sao, nhớ lại ngày đó, trước mặt phụ hoàng mặt mũi mình cũng hoàn toàn mất sạch, cũng ở trong hoàng cung đánh cho Thập lục đệ thương tích đầy mình, kia đều là nàng sao? Nữ nhân này, không thể khinh thường.
Trừng to mắt, Bích Vân công chúa cắn cắn môi, đột nhiên liền giật cuống họng kêu to lên - -
"Tứ ca ca, ngươi mau đến xem xem này? Vương phi của ngài lại ở chỗ này giương oai rồi. Nàng lập tức muốn đánh chết ta."
"Có sao?"
Vừa dứt lời, Hoàng Phủ Nam Ninh đã lập tức xuất hiện.
"Tứ ca ca." Vừa thấy được hắn, Bích Vân công chúa vội vàng liền gọi, một đầu hướng hắn chạy vội qua.
Hoàng Phủ Nam Ninh khóe miệng nhếch lên, nhẹ nhàng linh hoạt hướng bên cạnh nhường lối, liền làm cho nàng tiếp tục đi về phía trước, đụng đầu vào trong tấm ngực quen thuộc.
"Bích Vân, ngươi... Ai"
Một tiếng vô lực thở dài, thanh âm cũng thập phần quen thuộc.
"Phụ hoàng?" Ngẩng đầu lên, Bích Vân công chúa không thể tin thấp giọng hô.
Nhìn nữ nhi mình nhất mực mến yêu, lão hoàng đế vẻ mặt bất đắc dĩ."Bích Vân, làm sao ngươi lại như vậy? Ta không phải là đã nói với ngươi, không được lại đến trêu chọc Minh Vương phi sao?"
"Phụ hoàng, người tại sao lại ở chỗ này?" Nhưng mà, không có tâm tình đi nghe phụ hoàng nói cái gì, trong lòng Bích Vân công chúa lại có nghi vấn lớn nhất cần giải đáp.
"Bích Vân công chúa ngài không phải nói quý quốc Hoàng Thượng tìm bản vương có việc gì sao? Bản vương tự nhiên muốn đi tìm ngài ấy hỏi rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì" Khóe miệng kéo nhẹ, Hoàng Phủ Nam Ninh bất từ bất tật chen miệng vào một câu.
"Là ngài" Lập tức, Bích Vân công chúa đã hiểu.
Hoàng Phủ Nam Ninh gật đầu."Chính là bản vương."
"Ngài" Tâm trầm xuống, Bích Vân công chúa quay đầu lại, "Thập lục đệ, không phải ta bảo ngươi trực tiếp mang vương gia ra đằng sau sao?"
"Ta... Ta đánh không lại vương gia. Ngài ấy nói muốn đi tìm phụ hoàng, ta ngăn không được, ngài ấy còn đem ta trực tiếp khiêng trên vai mà đi, ta nào có biện pháp gì chứ?" Nói đến cái này, Thập Lục hoàng tử mang vẻ mặt ai oán.
Ách...
Bích Vân công chúa trong một lúc nói không ra lời.
Hoàng Phủ Nam Ninh liền sải bước chân đi đến bên cạnh Hạ Mộng, đối với nàng ôn nhu cười một tiếng."Tiểu bạch thỏ, nàng có khỏe không?"
"Rất tốt nha" Hạ Mộng nhẹ nhàng gõ đầu.
"A. Tứ ca ca." Mắt thấy bọn họ hai người lại đứng cùng nhau, Bích Vân công chúa trong nội tâm xé ra, vội vàng kêu to.
Hoàng Phủ Nam Ninh lập tức lạnh lùng quét mắt một cái: "Ngài kêu bản vương là cái gì?"
"Tứ... Minh vương gia." Nhìn ánh mắt lạnh lùng của hắn, Bích Vân công chúa không thể không thay đổi cách xưng hô.
Hoàng Phủ Nam Ninh lúc này mới hài lòng gật đầu."Công chúa, ngài gọi bản vương có chuyện gì?"
“ Tứ... Minh vương gia, vừa rồi, bản cung cùng cái đồ tiện nhân này - - "
"Bích Vân công chúa?" Nói một nửa, lại bị Hoàng Phủ Nam Ninh cắt đứt, "Ngài xưng hô như vậy với vương phi của bản vương sao?"
"Ta..."
"Bích Vân?" Đang muốn giải thích, lại bị lão hoàng đế không vui mừng khẽ quát một tiếng, "Không được vô lễ đối với Minh Vương phi?"
Bị bọn họ tập thể khiển trách, Bích Vân công chúa ủy khuất nhanh khóc lớn.
Nhưng là, lấy niềm tin trong lòng chống đỡ. Liền khẽ cắn răng, nàng ngẩng đầu lớn tiếng nói: "Minh vương gia, vừa rồi, chuyện giữa bản cung cùng vương phi của ngài, ngài cũng thấy đấy. Nữ nhân này, nàng căn bản không giống như bề ngoài thoạt nhìn thuần lương như vậy. Nàng có tâm như rắn rết, ngay cả bản cung nàng đều không để vào mắt, nàng cũng thừa nhận nàng dùng roi, hơn nữa so với ta còn giỏi hơn. Ngài không cần phải lại bị nàng lừa gạt"
Oa lạp lạp
Làm nửa ngày, thì ra là vị công chúa này là muốn tại trước mặt Hoàng Phủ Nam Ninh vạch trần chân diện mục của nàng sao?
Khó trách nàng ngay từ đầu không để cho thủ hạ đồng loạt xông lên đây? Nếu như là bị nhiều người như vậy quần đấu, nàng (Hạ Mộng) khẳng định đánh không lại nha.
"Vậy thì như thế nào?" Nhưng là, dù trong lòng hiểu rõ ý đồ của nàng. Nghe được lời của nàng nói, sau đó Hoàng Phủ Nam Ninh chỉ là hừ lạnh một tiếng, "Vương phi của bản vương, mặc kệ nàng là cái dạng gì, đó cũng là ái phi của bản vương. Bản vương thích nàng, vô luận nàng là người như thế nào"
"Tứ ca ca"
"Hoàng Thượng" Lười phải cùng công chúa ngu ngốc này lãng phí thời gian, Hoàng Phủ Nam Ninh quay đầu cười lạnh, "Bích Vân công chúa giả truyền thánh chỉ, cấu kết cùng thập lục hoàng tử, có ý đồ khi dễ vương phi của bản vương, Như thế xem ra, ngài cần phải giáo dục hơn nữa rồi. Hơn nữa, tiểu Vương nhớ không lầm, mấy ngày hôm trước thập Lục hoàng tử mới bị đánh hai mươi roi đi? Hắn như thế nào hôm nay có thể từ trên giường đứng lên mà còn vui vẻ rồi. Chẳng lẽ, thị vệ quý quốc cùng Bích Vân công chúa đồng dạng, mỗi người nhìn rất có khí lực nhưng sự thực lại chẳng được bao nhiêu? Nói như vậy, biên phòng quý quốc đúng là đáng lo đây"
"Minh vương gia, cái này..."
Bị hắn nói cho xấu hổ vô cùng, lão hoàng đế cúi đầu không nói.
"Phụ hoàng" Nhưng là, Bbích Vân công chúa còn chưa hiểu tình huống, "Vừa rồi, người cũng thấy đấy? Cái đồ tiện nhân này nàng liên tục châm chọc ta, còn đoạt roi của ta. Nàng không phải là người tốt, nàng còn thừa nhận lần đó nàng thật sự khi dễ thập lục đệ, ngời nhất định phải làm chủ cho chúng ta"
"Bích Vân"
Tình huống hiện tại, rõ ràng là bọn họ không chiếm ưu thế. Cho dù là chuyện lúc trước khắp thiên hạ đã rõ ràng, còn chuyện lần này nàng cũng đã khiến cho Tàng quốc lần nữa thật hổ thẹn. Chỉ nhiêu đó thôi, bọn họ còn có mặt mũi nào cùng người ta nói chuyện cũ đcượ chứ. Chỉ sợ nợ mới họ đã tính đến đây rồi. Mặc dù yêu thương con gái, nhưng ít ra đầu óc còn không ngu ngốc, lão hoàng đế khẽ quát một tiếng, làm cho nữ nhi im miệng.
"Phụ hoàng" Nhưng là, Bích Vân công chúa nhịn không được phải gọi.
"Ngươi câm miệng. Ngươi biết ngươi hôm nay đã làm cái gì sao? Thể diện Tàng quốc chúng ta đã bị ngươi làm cho mất hết. Người đâu, truyền lệnh xuống, đem Bbích Vân công chúa dẫn vào lãnh cung, ngẫm nghĩ lỗi lầm một tháng. Chưa đến lúc, tuyệt đối không thể thả ra. Ai dám cầu tình, xử tội cùng nàng"
"Phụ... Phụ hoàng. Ngươi... Ngươi thật muốn vì cái đồ tiện nhân này trừng phạt ta?" Nghe vậy, Bích Vân công chúa thân thể run lên, nước mắt trực chảy.
Lão hoàng đế vô lực quay đầu ra. "Bích Vân, đây đều là ngươi tự chuốc lấy. Hiện tại, phụ hoàng cho dù nghĩ bảo vệ cũng không được rồi"
Liền phất phất tay. "Dẫn nàng đi xuống đi"
"Dạ"
Hai gã thị vệ tiến lên, đem vị kim chi ngọc diệp này kéo xuống.
"Phụ hoàng"
Rất không cam lòng, Bích Vân công chúa hắng giọng kêu một tiếng, nhưng cũng không thể làm lão hoàng đế hồi tâm chuyển ý.
"Ha ha, Hoàng Thượng anh minh, tiểu Vương vạn phần bội phục." Đối nữ nhi nhà mình trừng phạt, Hoàng Phủ Nam Ninh cũng tự biết đạo lý, liền hành cái lễ, "Chuyện ngày hôm nay, là Bích Vân công chúa chủ mưu, thập Lục hoàng tử bất quá là tuổi còn nhỏ, bị nàng thuyết phục mà thôi. Tiểu hài tử cũng chưa làm ra chuyện gì, Hoàng Thượng ngài cũng đừng có trách phạt hắn."
"Hảo hảo hảo, đa tạ Minh Vương gia." Vừa nghe đến tiểu nhi tử có thể được miễn, lão hoàng đế tự nhiên không kìm được vui mừng, vội vàng nói tạ ơn.
Hoàng Phủ Nam Ninh nhẹ nhàng cười một tiếng. "Hoàng Thượng sao lại nói vậy. Phải là tiểu Vương hướng ngài nói lời cảm tạ mới đúng."
Dứt lời, nâng tay Hạ Mộng. "Nếu như không có chuyện gì khác, kia tiểu Vương cùng ái phi xin cáo lui."
"Các người đi đi" Khoát khoát tay, lão hoàng đế vội vàng cho đi.
Đôi phu thê này, không phải là dễ trêu. Về sau vẫn là nên cùng bọn họ giữ khoảng cách đi.
Chương trước
Chương sau
- Chương 1: Minh Vương tuyển Phi
- Chương 2: Trả thù ngược lại
- Chương 3: Tin tức là thật
- Chương 4: Phụ thân thiên vị
- Chương 5: Mẹ cả dạy dỗ
- Chương 6: Hôn lễ ồn ào
- Chương 7: Động phòng như thế
- Chương 8: Đêm động phòng ngủ một mình
- Chương 9: Hai tiểu thiếp
- Chương 10: Chủ động tới cửa
- Chương 11: Dâng trà
- Chương 12: Chơi đùa mà thôi
- Chương 13: Dạy dỗ nha đầu
- Chương 14: Vợ chồng gặp lại
- Chương 15: Tuyết Y biểu muội
- Chương 16: Khinh bỉ tập thể
- Chương 17: Nghênh đón mỹ nhân
- Chương 18: Khuê mật
- Chương 19: Trị tài nhân
- Chương 20: Đồng tâm hiệp lực
- Chương 21: Không kiên nhẫn rời đi
- Chương 22: Lén giáo huấn
- Chương 23: Nghiêm trị ác nô
- Chương 24: Đá ngươi xuống nước
- Chương 25: Cho xuống nước nữa
- Chương 26: Tướng gia tới cửa
- Chương 27: Bằng hữu gặp nhau
- Chương 28: Cực kỳ dịu dàng
- Chương 29: Hé lộ sự thật
- Chương 30: Đá xuống giường
- Chương 31: Tức giận bỏ đi
- Chương 32: Huynh đệ đột kích
- Chương 33: Đối phó công kích
- Chương 34: Siêu cấp nước trà
- Chương 35: Dụ địch xâm nhập
- Chương 36: Một con chuột
- Chương 37: Ác bá hộ phi
- Chương 38: Làm rất khá
- Chương 39: Giáo huấn nha đầu
- Chương 40: Có chút hối hận
- Chương 41: Âm thầm tính kế
- Chương 42: Một mình về lại mặt (*)
- Chương 43: Chạy nhanh rời cửa
- Chương 44: Lên án
- Chương 45: Diệu kế đuổi người
- Chương 46: Khích tướng nho nhỏ
- Chương 47: Thân tỷ gây chuyện
- Chương 48: Vương gia nổi giận
- Chương 49: Khi dễ tiểu bạch thỏ
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53: Kế hoạch bắt đầu
- Chương 54: Lãnh cự biểu muội
- Chương 55: Ôn nhu an ủi
- Chương 56: Biểu muội đột kích
- Chương 57: Đổi trắng thay đen
- Chương 58: Kết hạ thù
- Chương 59: Mới gặp hiểu quả
- Chương 60: Đơn giản hiệu quả
- Chương 61: Biểu muội lại đến
- Chương 62: Vương gia trở về
- Chương 63: Kéo vào hậu cung
- Chương 64: Nhốt đánh vào địa ngục
- Chương 65: Từng bước đẩy mạnh
- Chương 66: Sư huynh cũng đến
- Chương 67: Đột nhiên thổ lộ
- Chương 68: Vương gia ghen
- Chương 69: Vương gia ghen (2)
- Chương 70: Vương gia ghen (3)
- Chương 71: Vương gia ghen (4)
- Chương 72: Vương gia ghen (5)
- Chương 73: Vương gia ghen (6)
- Chương 74: Vương gia ghen (7)
- Chương 75: Một cước đá phi (1)
- Chương 76: Một cước đá phi (2)
- Chương 77: Một cước đá phi (3)
- Chương 78: Một cước đá phi (4)
- Chương 79: Một cước đá phi (5)
- Chương 80: Một cước đá phi (6)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 107
- Chương 108: Kinh sợ vương phi
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Phản đem nhất quân
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118: Tướng gia tới nói chuyện
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Công chúa nam vân
- Chương 122
- Chương 123: Ôn nhu khẽ hôn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129: Địch ý lần thứ hai
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133: Mất đi nụ hôn đầu tiên
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140: Người nhà mẹ đẻ tới
- Chương 141: Tương phủ tiếp người
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145: Hôn trộm bị bắt
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148: Kế hoạch chạy trốn
- Chương 149
- Chương 150: Tim đập thình thịch
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153: Dưới ánh trăng mê tình
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156: Giang nam gặp nhau
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chạy trốn không thành
- Chương 162
- Chương 163: Ôn nhu đối đãi
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166: Ngươi trốn ta đuổi theo
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170: Viên phòng
- Chương 171
- Chương 172: Không biết thỏa mãn
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175: Không dễ chọc
- Chương 176
- Chương 177: Trở lại kinh thành
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180: Bộc lộ bản tính
- Chương 181
- Chương 182: Song kiếm hợp bích
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186-187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194: Bán đứt quan hệ
- Chương 195
- Chương 196: Lôi kéo đồng bọn
- Chương 197: Tướng gia tức giận
- Chương 198: Thực thi kế hoạch
- Chương 199: Mọi chuyện đã xong
- Chương 200: Đại náo bộ phủ
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203: Phát hiện tình ý
- Chương 204
- Chương 205: Thanh trừ dư nghiệt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Nháy mắt giết tình địch
- Chương 209: Nhẹ nhàng thoát hiểm
- Chương 210
- Chương 211: Nhẹ nhàng linh hoạt phản kích
- Chương 212: Tập thể nghiêng về
- Chương 213: Thái tử phi đến
- Chương 214: Mở rộng cửa lòng
- Chương 215: Tự mình chuốc khổ (canh hai)
- Chương 216: Hẹn hò
- Chương 217: Mỗi người có so đo
- Chương 218: Gặp gỡ thập vương gia
- Chương 219: Thái tử gởi thư
- Chương 220: Rơi vào bẫy rập
- Chương 221: Nghiêm trị tỷ đệ
- Chương 222: Các loại bái phỏng (thăm hỏi)
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226-227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232-233
- Chương 234-235
- Chương 236-237-238
- Chương 239: Huấn đạo dì nhỏ
- Chương 240: Thái tử đãi khách
- Chương 241
- Chương 242-243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247: Trở về phượng tường
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: Ra tay muốn hung ác
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263-264
- Chương 265: Đánh Lớn Một Trận
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271: Tướng gia đại bại
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278: Đòi lại công đạo
- Chương 279: Vọng tưởng muốn chạy trốn
- Chương 280: Công chúa biến hướng
- Chương 281: Châu quan đốt lửa
- Chương 282: Vương gia thất ý
- Chương 283: Nhanh chóng trưởng thành (canh hai)
- Chương 284: Công chúa xuất giá
- Chương 285
- Chương 286: Tướng gia làm ác
- Chương 287
- Chương 288: Con trai xuất thế
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292: Vương gia mất tích
- Chương 293: Đánh vương gia
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309: Ngoại truyện 1: động tâm 1
- Chương 310: Ngoại truyện 1: động tâm 2
- Chương 311: Ngoại truyện 3: tiểu yêu thọc gậy bánh xe